Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 8: Trứng gà vô thượng

Cập nhật lúc: 2026-06-18 17:19:15 | Lượt xem: 5

Luồng áp lực vô hình, nặng nề và khủng khiếp đến mức không thể tưởng tượng nổi bỗng nhiên từ trên trời cao giáng xuống, trực tiếp nện thẳng vào người Hắc Bạo và toàn bộ đám truy binh Yêu tộc phía sau!

Hắc Bạo, một vị Lạc Tướng danh chấn phương Bắc, kẻ sở hữu tu vi Chúc Đồng Cảnh viên mãn với thân thể cứng như thanh đồng đúc, lúc này cảm thấy như cả vòm trời của Âu Lạc Thần Châu đang sụp đổ ngay trên đỉnh đầu mình. Đó không phải là thứ linh áp thông thường của các bậc tu sĩ cao nhân, mà là một thứ ý chí tối cổ, lạnh lẽo và tuyệt đối, coi vạn vật trong hồng hoang này không khác gì cát bụi ven đường.

“Rắc… rắc…”

Tiếng xương cốt toàn thân Hắc Bạo reo vang lên những tiếng rạn nứt khô khốc. Huyết mạch Yêu Lang cuồng bạo vốn là niềm tự hào của hắn, giờ đây lại như một con cún nhỏ gặp phải sấm sét thiên đình, run rẩy co rúm lại tận sâu trong huyết tủy. Hắn không cách nào giữ vững được trọng tâm, hai đầu gối nặng nề nện xuống nền đất ẩm ướt của nông trang, tạo ra hai hố sâu hoắm.

Đám thuộc hạ đi sau hắn còn thê thảm hơn. Bọn chúng thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị luồng uy áp kia đè bẹp dí xuống đất, mặt mũi cắm thẳng vào bùn nhão, tứ chi dang rộng ra như những con ếch bị phơi khô, ngay cả một ngón tay cũng không nhấc lên nổi.

Giữa mảnh sân nhỏ, Diệp Phi vẫn đứng đó, tay cầm cây chổi tre rách, trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng kỳ dị trước mặt.

Hắn gãi gãi đầu, gương mặt phong sương hiện lên vẻ hoang mang tột độ. Hắn liếc nhìn cây chổi tre trong tay mình, rồi lại nhìn đám người mặc giáp đen đang nằm rạp dưới đất như những con tôm luộc, lẩm bẩm một mình:

“Ơ kìa? Cái quái gì thế này? Ta mới chỉ mắng có vài câu, còn chưa kịp động vào một sợi lông chân của bọn họ, sao cả lũ đã tự nhiên lăn đùng ngã ngửa ra thế kia? Lại còn run lẩy bẩy như cầy sấy nữa chứ?”

Diệp Phi cảm thấy vô cùng cạn lời. Hắn tự nhận thức bản thân chỉ là một lão nông phu trung niên bình thường, ngày ngày chỉ biết cuốc đất trồng rau, nuôi vài con gà con chó để sống qua ngày. Làm sao hắn có thể có cái uy phong khiến một đám binh kiêu tướng mạnh, đao thương sáng loáng phải quỳ lạy thế này được?

Nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu vị “nông phu” vĩ đại này lập tức nảy ra một suy đoán vô cùng hợp lý:

“Chắc chắn là bọn này đang dùng khổ nhục kế! Đúng rồi, thời buổi này bọn côn đồ đi đòi nợ hay bắt người đều có bài bản cả. Chúng biết không làm gì được ta nên giở trò ăn vạ, giả vờ bị đột quỵ hay co giật để bắt ta đền tiền thuốc men chứ gì? Hừ, đừng hòng lừa được một lão nông kinh nghiệm đầy mình như ta!”

Trong khi Diệp Phi đang bận rộn “bổ não” ra một âm mưu lừa đảo tài chính tinh vi của giới tu chân, thì ở bên cạnh hắn, Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao lại đang trải qua một cơn địa chấn về mặt linh hồn.

Lăng Tiêu đứng tựa vào đống củi, bàn tay nắm chặt chuôi rìu rỉ sét khẽ run lên vì phấn khích. Ánh mắt hắn nhìn Diệp Phi tràn đầy sự sùng bái cuồng nhiệt:

*Sư phụ quả nhiên là thần thông quảng đại, thủ đoạn đạt tới cảnh giới hóa cảnh! Ngài chỉ vung nhẹ cây chổi tre rách, miệng thốt ra vài lời giáo huấn bình dị, liền có thể tùy ý điều động thiên địa đại thế của Tản Viên Thần Sơn để trấn áp toàn bộ đám yêu tộc này. Ngài mắng bọn chúng ‘làm ồn ảnh hưởng giấc ngủ của gà’, thực chất là đang mượn danh nghĩa loài cầm quạ để cảnh cáo bọn chúng đã phạm vào cấm kỵ của Thái Sơ Thần Phượng! Một cái phẩy chổi, vạn pháp quy tông, đây mới chính là đỉnh cao của Kiếm Đạo không chiêu không thức!*

Tô Thanh Dao thì đứng chết trân bên chuồng gà, đôi mắt đẹp mở to, hai bàn tay nhỏ nhắn siết chặt lấy chiếc gáo dừa nứt. Nàng nhìn Hắc Bạo – kẻ từng khiến nàng chạy trốn trối chết suốt mấy ngày qua, giờ đây đang quỳ rạp dưới chân Sư phụ như một con chó hoang tội nghiệp, trong lòng dâng lên một nỗi chấn động không thể diễn tả bằng lời.

*Hắc Bạo là Lạc Tướng Chúc Đồng Cảnh viên mãn, thân thể đao thương bất nhập, vậy mà ngay cả một cái liếc mắt của Sư phụ cũng không chịu nổi. Thân phận thực sự của Sư phụ… rốt cuộc là vị cổ thần tối cao nào từ thời khai thiên lập địa?*

Đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng đến mức cực điểm, từ trong gian chuồng gà gỗ đơn sơ bỗng nhiên vang lên một tiếng gáy thanh giòn, lanh lảnh tựa như tiếng nhạc khí cổ xưa nhất gõ vào hư không:

“Cục ta… cục tác!”

Tiểu Hồng, con gà mái lông đỏ vốn đang nằm ủ rũ trên đống rơm, bỗng nhiên khẽ vỗ cánh. Một luồng xích hồng hỏa diễm vô hình bùng lên, nhưng ngay lập tức bị trận pháp phòng ngự vô hình của nông trang hấp thụ sạch sẽ, không để thoát ra ngoài một tia nhiệt lượng nào.

Thế nhưng, ngay tại vị trí Tiểu Hồng vừa nằm, một quả trứng gà tròn trịa bỗng nhiên từ từ lăn ra.

Quả trứng ấy không hề giống trứng gà bình thường. Vỏ ngoài của nó có màu đỏ hồng lấp lánh như hồng ngọc bích quý giá nhất, trên bề mặt lại ẩn hiện những đường vân hoàng kim uốn lượn tự nhiên, tạo thành hình ảnh một con thần điểu đang tung cánh bay lượn giữa chín tầng mây.

Ngay khi quả trứng xuất hiện, một mùi hương ngào ngạt, thanh khiết đến cực điểm bỗng chốc lan tỏa khắp không gian nông trang. Mùi hương này chứa đựng một thứ sinh mệnh lực khổng lồ, chỉ cần ngửi một hơi, toàn bộ mệt mỏi, chấn thương trong kinh mạch của người ngửi lập tức được gột rửa sạch sẽ, huyết mạch trong người sục sôi như muốn thăng hoa.

Hắc Bạo dù đang bị đè chặt dưới đất, nhưng khứu giác nhạy bén của Yêu tộc vẫn giúp hắn ngửi thấy thứ mùi hương kinh thiên động địa này. Hắn cố gắng nghiêng đầu, dùng hết chút sức tàn lực kiệt để nhìn về phía chuồng gà.

Khi nhìn thấy quả trứng màu đỏ hồng kia, đồng tử của vị Lạc Tướng Yêu tộc co rụt lại thành một đường chỉ nhỏ, da đầu tê dại, trong lòng dấy lên những đợt sóng thần kinh hoàng:

*Đây… đây không phải là trứng gà! Đây là… Phượng Hoàng Thần Đan! Không, thậm chí nó còn vượt xa cả Cực Phẩm Tiên Đan của Nhân tộc! Những đường vân hoàng kim kia… đó chính là Quy Luật Hỏa Đạo hoàn chỉnh được ngưng tụ thành thực thể! Chỉ cần ăn một góc của quả trứng này, phong ấn huyết mạch Yêu Lang của ta sẽ lập tức bị phá vỡ, trực tiếp đột phá lên Lạc Vũ Cảnh, thậm chí là Thần Thông Cảnh trong nháy mắt!*

Hắn nhìn sang con gà mái lông đỏ đang thong thả dùng mỏ rỉa lông bên cạnh quả trứng. Dưới áp lực vô hình đang đè nặng, nhãn thần của Hắc Bạo bỗng nhiên xuất hiện ảo giác. Hắn nhìn thấy phía sau con gà mái nhỏ bé kia là một bóng hình khổng lồ rực lửa, một con Thái Sơ Thần Phượng che trời đất, đôi mắt phượng rực cháy đang nhìn hắn với sự khinh bỉ tột cùng, như thể nhìn một hạt bụi dơ bẩn.

*Thần… Thần Phượng… Con gà đó thực sự là Thủy tổ của vạn điểu…*

Hắc Bạo run rẩy, trong lòng tràn ngập sự hối hận và sợ hãi tột cùng. Hắn rốt cuộc đã dẫn quân xông vào một nơi quái quỷ gì thế này? Đây đâu phải là nông trang hoang vu, đây rõ ràng là hang ổ của một vị Chí Tôn viễn cổ, nơi ngay cả một con vật nuôi cũng là thần thú diệt thế!

Trái ngược hoàn toàn với sự kinh hoàng của đám yêu tộc, Diệp Phi khi nhìn thấy quả trứng thì hai mắt lập tức sáng lên như hai bóng đèn pha. Hắn vứt phăng cây chổi tre sang một bên, ba bước gộp làm một chạy vội lại chuồng gà, cẩn thận nhặt quả trứng lên, gương mặt lộ rõ vẻ hớn hở của một lão nông trúng mùa:

“Ha ha! Tốt quá, tốt quá! Tiểu Hồng hôm nay ngoan thật, cuối cùng cũng chịu đẻ rồi! Ta đã bảo mà, dạo này cho ăn đầy đủ cám ngon, thế nào cũng phải có thu hoạch. Nhìn quả trứng này xem, to tròn ghê, vỏ lại còn có màu đỏ hồng đẹp mắt thế này nữa, chắc chắn là trứng lòng đỏ kép siêu bổ dưỡng rồi!”

Diệp Phi nâng niu quả trứng trong tay, cười híp cả mắt. Hắn quay sang vẫy vẫy tay gọi Tô Thanh Dao:

“Thanh Dao, mau lại đây! Cầm lấy quả trứng này mang vào bếp luộc lên cho ta. À không, rán lên ăn kèm với bát canh cải ngọt lúc nãy chắc chắn là tuyệt cú mèo! Sáng sớm ra có quả trứng bồi bổ thế này thì cả ngày làm việc mới có sức lực được.”

Nói rồi, Diệp Phi tiện tay ném quả trứng về phía Tô Thanh Dao như ném một quả ổi chín.

Tô Thanh Dao giật thót tim, vội vàng đưa hai tay ra đỡ lấy quả trứng “vô thượng” kia với sự cẩn trọng tối đa, chỉ sợ sơ sẩy một chút là làm vỡ mất bảo vật vô giá của thiên địa. Khi quả trứng chạm vào lòng bàn tay nàng, một luồng nhiệt lượng ấm áp, thuần khiết vô ngần lập tức len lỏi qua da thịt, thấm sâu vào đan điền. Phong ấn huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ vốn kiên cố trong người nàng bỗng nhiên rạn nứt ra một khe hở nhỏ, tu vi của nàng dao động kịch liệt, suýt chút nữa thì đột phá ngay tại chỗ.

Nàng nuốt nước bọt một cái ực, trong lòng gào thét điên cuồng:

*Sư phụ ơi là Sư phụ! Đây là Phượng Hoàng Thần Đan chứa đựng bản nguyên hỏa đạo của Thủy tổ Phượng Hoàng đấy! Cả thế giới ngoài kia có thể vì nó mà đánh đến đầu rơi máu chảy, diệt tông vong quốc, vậy mà ngài lại bảo ta mang đi… luộc? Lại còn rán lên để ăn sáng cho có sức làm việc? Ngài có biết mình đang lãng phí của trời đến mức nào không hả?!*

Thế nhưng, nhìn gương mặt tràn đầy sự mong đợi, “vô tri” và tự nhiên của Diệp Phi, Tô Thanh Dao chỉ có thể kìm nén sự chấn động trong lòng, run rẩy cúi đầu vâng mệnh:

“Dạ… đồ nhi… đồ nhi sẽ đi làm ngay ạ.”

Nàng ôm quả trứng đỏ hồng bằng cả hai tay, rón rén đi vào bếp với dáng vẻ như đang bưng một quả bom hẹn giờ có thể nổ tung cả Âu Lạc Thần Châu bất cứ lúc nào.

***

Trong khi nông trang của Diệp Phi đang diễn ra cảnh tượng dở khóc dở cười này, thì ở một không gian vô cùng xa xôi tại phương Bắc mịt mù sương muối — nơi ngự trị của Yêu tộc Thái Cổ.

Giữa một thung lũng khổng lồ được bao bọc bởi những dãy núi đá đen nhọn hoắt như răng nanh ác quỷ, một tòa cung điện vĩ đại, nguy nga nhưng đầy tà khí sừng sững ngự trị. Tòa điện này được xây dựng từ xương cốt của những cự thú hồng hoang, xung quanh bao phủ bởi những luồng yêu khí màu tím đen đặc quánh.

Đây chính là Thần Điện của Yêu tộc Thái Cổ.

Trên chiếc ngai vàng được chạm khắc từ một khối huyết ngọc khổng lồ, Thần Hoàng tử — kẻ đứng đầu thế hệ trẻ của Yêu tộc, đang ngồi tựa lưng một cách lười biếng. Hắn là một nam tử có dung mạo tuấn mỹ phi phàm, nhưng đôi mắt lại dài và hẹp, thỉnh thoảng lóe lên những tia sáng màu tím tà dị. Y phục trên người hắn thêu hình phượng hoàng lửa đang giãy giụa trong ngọn lửa đen, tỏa ra một luồng khí tức Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, chỉ còn thiếu một bước là có thể bước vào Lạc Vũ Cảnh.

Dưới trướng của hắn, một tên thuộc hạ mặc giáp đen đang quỳ rạp trên sàn đá lạnh lẽo, run rẩy báo cáo:

“Khởi bẩm Hoàng tử điện hạ, theo tin tức truyền về từ các thám tử, Thánh nữ Tô Thanh Dao sau khi trốn thoát khỏi vương đô đã chạy thẳng về hướng Nam, vượt qua biên cảnh và đi vào địa phận Tản Viên Thần Sơn của Nhân tộc. Lạc Tướng Hắc Bạo đã dẫn theo một đội tinh binh đuổi theo sát nút, tin rằng lúc này đã bắt được nàng ta.”

Thần Hoàng tử nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ ngạo mạn:

“Một con hồ ly nhỏ bé mang huyết mạch tàn khuyết, lại dám từ chối cuộc hôn nhân liên minh với bổn điện hạ? Nàng ta tưởng chạy đến vùng đất hoang dã của lũ nhân tộc hạ đẳng kia là có thể thoát sao? Thật là ngu xuẩn. Chờ Hắc Bạo bắt nàng ta về, bổn điện hạ sẽ tự tay rút sạch huyết mạch Cửu Vĩ của nàng ta để làm chất dinh dưỡng cho Thần thể của mình.”

Hắn vừa dứt lời, bỗng nhiên…

“Xoảng!”

Một tiếng động giòn giã đột ngột vang lên từ phía sâu trong thần điện, nơi đặt các bài vị sinh mệnh (hồn bài) của các tướng lĩnh và cường giả dưới trướng Thần Hoàng tử.

Tiếng động ấy tuy nhỏ nhưng giữa không gian yên tĩnh của thần điện lại rõ ràng đến gai người.

Thần Hoàng tử nhướng mày, lười biếng phẩy tay: “Có chuyện gì thế? Ra xem xem.”

Tên thuộc hạ quỳ dưới đất vội vàng đứng dậy, rón rén chạy vào hậu điện. Nhưng chỉ chưa đầy ba nhịp thở sau, gã đã chạy trở ra với gương mặt cắt không còn một giọt máu, hai chân bủn rủn đến mức ngã nhào xuống sàn, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng:

“Hoàng… Hoàng tử điện hạ! Không xong rồi! Hồn bài của… của Lạc Tướng Hắc Bạo… và toàn bộ một trăm tinh binh đi theo… đều…”

“Đều thế nào? Nói mau!” Thần Hoàng tử biến sắc, một luồng yêu áp mạnh mẽ bùng lên khiến không khí xung quanh vặn vẹo.

“Đều… vỡ nát rồi ạ! Không còn một mảnh nguyên vẹn!” Tên thuộc hạ khóc không ra nước mắt, dập đầu lia lịa xuống đất.

“Cái gì?!”

Thần Hoàng tử đứng bật dậy khỏi ngai vàng, gương mặt tuấn mỹ lập tức vặn vẹo vì kinh hãi và giận dữ.

Hồn bài vỡ nát, đồng nghĩa với việc người đó đã hồn phi phách tán, không còn khả năng luân hồi. Hắc Bạo là một cường giả Chúc Đồng Cảnh viên mãn, lại mang theo một trăm tinh binh yêu tộc được trang bị tận răng, vậy mà chỉ trong một thời gian ngắn ngủi ngủi lại bị tiêu diệt toàn bộ không sót một ai?

“Lũ Nhân tộc hèn mọn kia dám ra tay sát hại tướng lĩnh của ta sao? Hay là có vị Lạc Tướng, Lạc Hầu nào của Phong Châu Thần Đô ra tay?” Thần Hoàng tử gầm lên, yêu khí tím đen xung quanh bùng phát dữ dội, làm nứt nẻ cả những cột đá khổng lồ trong điện.

Hắn không thể ngờ được rằng, cái chết của Hắc Bạo và đám thuộc hạ hoàn toàn không liên quan gì đến quân đội của Nhân tộc, mà chỉ vì bọn chúng đã vô tình bước một chân qua hàng rào tre của một nông trang trồng rau bình thường.

***

Quay trở lại nông trang của Diệp Phi tại Tản Viên Thần Sơn.

Lúc này, Hắc Bạo và đám thuộc hạ vẫn đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân đẫm mồ hôi hột, kinh mạch trong người đã bắt đầu có dấu hiệu đứt gãy vì không chịu nổi luồng áp lực vô hình kia. Bọn chúng lúc này không còn nửa điểm kiêu ngạo của Yêu tộc Thái Cổ nữa, trong lòng chỉ còn lại sự sợ hãi tột cùng và cầu xin được tha mạng.

Diệp Phi đứng bên cạnh, nhìn đám người này quỳ lạy run rẩy hồi lâu mà vẫn không chịu đứng dậy, cảm thấy vô cùng phiền phức. Hắn thở dài một tiếng, lắc lắc đầu, lầm bầm:

“Haizz, thật là… Sáng sớm ra đã gặp phải một lũ người điên khùng thế này. Nhà ta thì bận rộn bao nhiêu việc, ruộng rau thì chưa tưới, gà thì chưa cho ăn xong, vậy mà lại phải đứng đây xem các ngươi diễn kịch ăn vạ. Thôi, cút đi cho rảnh nợ, đừng có ở đây làm bẩn đất nhà ta nữa.”

Lời nói của Diệp Phi vô cùng bình thường, thậm chí còn mang theo chút giọng điệu oán trách của một lão nông lười biếng.

Thế nhưng, hắn hoàn toàn không biết rằng, bản thân hắn chính là hiện thân của trật tự sơ khai, là nguồn gốc của vạn đạo. Mỗi một lời nói, một suy nghĩ, thậm chí là một tiếng thở dài của hắn đều mang theo sức mạnh của quy luật tối cao.

Khi hắn thốt ra hai chữ “biến đi” và “cút đi”, quy luật nhân quả của thế giới này lập tức bị bẻ cong một cách thô bạo.

“Vù…”

Một cơn gió nhẹ, vô cùng dịu dàng bỗng nhiên thổi qua sân nông trang. Cơn gió ấy lướt qua người Hắc Bạo và đám thuộc hạ Yêu tộc.

Ngay khoảnh khắc cơn gió chạm vào người bọn chúng, một cảnh tượng kinh hoàng, quỷ dị đến mức không thể tin nổi đã xảy ra.

Thân hình của Hắc Bạo, từ các đầu ngón tay cho đến mái tóc, bỗng nhiên bắt đầu hóa thành những hạt bụi nhỏ li ti màu xám tro. Không hề có tiếng gào thét đau đớn, không có máu thịt văng tung tóe, cũng không có bất kỳ phản ứng năng lượng dữ dội nào. Bọn chúng cứ thế, từng người một, tan rã một cách lặng lẽ vào trong không khí.

Chỉ trong vòng hai nhịp thở, toàn bộ một trăm linh một tên yêu tộc, bao gồm cả vị Lạc Tướng mạnh mẽ Hắc Bạo, đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này. Ngay cả những giọt máu bọn chúng để lại trên mặt đất, những món binh khí bằng đồng nặng nề rơi vãi, tất cả đều tan biến sạch sẽ, không để lại bất kỳ một dấu vết nhỏ nào chứng minh bọn chúng từng tồn tại trên đời.

Đáng sợ hơn nữa là, sự xóa sổ này không chỉ dừng lại ở mặt vật lý.

Tại Thần Điện của Yêu tộc Thái Cổ phương Bắc, Thần Hoàng tử đang đập phá đồ đạc trong cơn giận dữ bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt tà dị của hắn lộ ra vẻ ngơ ngác, mờ mịt.

Hắn nhìn đống đổ nát xung quanh mình, rồi nhìn tên thuộc hạ đang quỳ dưới đất, cau mày hỏi:

“Này… bổn điện hạ vừa rồi vì sao lại tức giận thế nhỉ? Ta đang định làm cái gì?”

Tên thuộc hạ kia cũng ngơ ngác không kém, gãi gãi đầu, vẻ mặt mờ mịt đáp:

“Khởi… khởi bẩm Hoàng tử, thuộc hạ… thuộc hạ cũng không nhớ rõ nữa. Hình như… hình như chúng ta vừa nhận được một tin tức gì đó rất quan trọng, nhưng… nhưng tự nhiên thuộc hạ lại quên mất tiêu rồi.”

“Vớ vẩn! Sao cả ta và ngươi lại cùng quên một chuyện được?” Thần Hoàng tử mắng một câu, nhưng trong đầu hắn lúc này thực sự trống rỗng. Hắn hoàn toàn quên mất cái tên “Hắc Bạo”, quên mất việc mình từng phái một đội quân đi truy sát Tô Thanh Dao, thậm chí trong ký ức của toàn bộ Yêu tộc Thái Cổ, sự tồn tại của vị Lạc Tướng tên Hắc Bạo đã bị xóa sạch hoàn toàn khỏi dòng thời gian, như thể kẻ đó chưa từng được sinh ra trên đời này.

Đây chính là nguyên tắc “Một đi không trở lại” của Diệp Phi. Hắn chỉ cần khẽ thở dài, kẻ thù không chỉ chết, mà mọi dấu vết, ký ức của vạn giới về kẻ đó cũng bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian.

***

Tại nông trang, Lăng Tiêu đứng chứng kiến toàn bộ quá trình đám yêu tộc tan biến vào hư không, da đầu hắn tê dại đi vì kinh hãi. Hắn tuy đã biết Sư phụ vô cùng mạnh mẽ, nhưng đây là lần đầu tiên hắn được tận mắt chứng kiến thủ đoạn “Xóa sổ nhân quả” nghịch thiên này.

*Một cái thở dài, xóa sạch một trăm sinh mệnh khỏi dòng thời gian… Đây… đây là cảnh giới gì? Ngay cả các đời Hùng Vương tối cao của Phong Châu Thần Đô, hay các vị Tiên tổ Hùng Đế Cảnh cũng tuyệt đối không thể làm được điều này! Sư phụ… ngài rốt cuộc là hóa thân của Thiên Đạo sao?*

Lăng Tiêu hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự chấn động trong lòng xuống, ánh mắt nhìn Diệp Phi càng thêm phần kính ngưỡng và sợ hãi.

Tô Thanh Dao từ trong bếp bước ra, trên tay bưng một chiếc bát sứ nhỏ, bên trong là quả trứng gà của Tiểu Hồng vừa được luộc chín. Nàng vừa bước ra sân thì phát hiện đám người Hắc Bạo hung tợn lúc nãy đã hoàn toàn biến mất không còn một bóng người, mặt đất sạch sẽ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nàng ngơ ngác nhìn Lăng Tiêu, rồi lại nhìn Diệp Phi đang thản nhiên cầm chổi quét nốt đống lá rụng ở góc sân, khẽ hỏi nhỏ:

“Sư huynh… đám người lúc nãy… đi đâu rồi ạ?”

Lăng Tiêu liếc nhìn bóng lưng của Diệp Phi, rồi ghé tai Tô Thanh Dao, dùng giọng nói cực kỳ nghiêm túc và huyền bí thì thầm:

“Sư muội, đừng hỏi nữa. Bọn chúng đã phạm vào cấm kỵ của Sư phụ. Sư phụ chỉ cần khẽ thở dài một tiếng, bọn chúng đã bị trục xuất khỏi dòng thời gian của vạn giới rồi. Từ nay về sau, trên đời này không còn có kẻ nào tên là Hắc Bạo nữa.”

Tô Thanh Dao nghe xong, đôi mắt đẹp trợn tròn, chiếc bát sứ trên tay khẽ run lên bần bật. Nàng nhìn quả trứng gà luộc trong bát, rồi lại nhìn bóng lưng bình phàm của Diệp Phi, trong lòng dâng lên một nỗi sùng bái và biết ơn vô hạn.

*Sư phụ… ngài vì bảo vệ một kẻ tị nạn như ta, lại không tiếc tay dùng đến đại thần thông nghịch thiên này để xóa sổ kẻ thù… Ân tình này, Tô Thanh Dao ta cả đời này làm trâu làm ngựa cũng không báo đáp hết được!*

Diệp Phi lúc này đã quét xong sân, thấy Tô Thanh Dao bưng bát trứng luộc ra, liền hớn hở vứt chổi chạy lại:

“A, trứng chín rồi à? Tốt quá, để ta xem nào!”

Hắn đón lấy quả trứng luộc từ tay Tô Thanh Dao. Quả trứng sau khi luộc chín, lớp vỏ màu đỏ hồng bỗng nhiên nứt ra những đường vân nhỏ, từ bên trong tỏa ra một làn khói trắng mờ ảo, mang theo mùi hương ngào ngạt của bách hoa và linh khí hồng hoang đậm đặc đến mức hóa thành thể lỏng, lượn lờ xung quanh quả trứng như một con rồng nhỏ.

Diệp Phi hoàn toàn không để ý đến những hiện tượng kỳ dị này. Trong mắt hắn, quả trứng này chỉ là một quả trứng gà luộc chín tới, vỏ hơi nứt một chút do lửa to quá mà thôi. Hắn thản nhiên bóc vỏ trứng, vứt lớp vỏ ngọc bích xuống đất làm phân bón cho gốc cây mận cổ thụ.

“Rắc… rắc…”

Ngay khi những mảnh vỏ trứng chạm vào đất, gốc cây mận cổ thụ trăm năm bỗng nhiên khẽ rung chuyển. Những chiếc lá mận xanh mướt bỗng chốc hóa thành màu ngọc bích lấp lánh, thân cây thô ráp bỗng nổi lên những đường vân rồng tự nhiên, linh khí xung quanh cây mận bùng nổ mạnh mẽ, trực tiếp biến nó thành một gốc “Ngộ Đạo Thần Thụ” cấp bậc chí cao!

Đại Hắc đang nằm dưới gốc cây, thấy vỏ trứng rơi xuống, liền nhanh nhảu liếm một cái, nuốt chửng một mảnh vỏ trứng nhỏ xíu vào bụng. Ngay lập tức, một luồng hỏa diễm màu đỏ thẫm bùng lên từ trong cơ thể nó, tu vi của con chó đen này lại lặng lẽ tăng thêm một bậc, ánh mắt nó lộ ra vẻ vô cùng thỏa mãn.

Diệp Phi cắn một miếng trứng luộc lớn, nhai ngồm ngoàm, gương mặt lộ rõ vẻ hạnh phúc của một kẻ sành ăn:

“Ừm! Ngon tuyệt! Trứng gà nhà nuôi có khác, lòng đỏ béo ngậy, lòng trắng thì dai giòn sần sật, lại còn có mùi thơm thanh mát nữa chứ. Ăn một quả thế này là thấy tràn đầy năng lượng rồi!”

Hắn nhìn thấy Tô Thanh Dao và Lăng Tiêu đang đứng nhìn mình chằm chằm, miệng nuốt nước bọt ừng ực, liền cười xòa, bẻ đôi quả trứng còn lại ra làm hai nửa, đưa cho mỗi người một nửa:

“Nào, hai đứa mỗi đứa một nửa. Sáng sớm ra phải ăn uống đầy đủ mới có sức mà làm việc. Thanh Dao lát nữa dọn dẹp chuồng gà xong thì ra tưới nước cho luống cải ngọt với Vân Thư nhé. Còn Lăng Tiêu, củi hôm nay chẻ hơi ít đấy, cố gắng chẻ thêm một đống nữa để mùa đông còn có cái mà sưởi ấm.”

Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao run rẩy đón lấy nửa quả trứng gà từ tay Diệp Phi.

Đối với bọn họ, đây không phải là một nửa quả trứng gà luộc bình thường, mà là một nửa viên “Phượng Hoàng Thần Đan” vô thượng, chứa đựng cơ duyên nghịch thiên cải mệnh của cả đời người!

Lăng Tiêu không hề do dự, lập tức bỏ nửa quả trứng vào miệng nhai nuốt.

“Ầm!”

Ngay khi nuốt xuống, một luồng hỏa năng cuồng bạo, tinh khiết đến cực điểm bỗng chốc bùng nổ trong đan điền của hắn. Luồng năng lượng này không hề làm tổn thương kinh mạch của hắn, mà ngược lại, nó như một dòng suối ấm áp, gột rửa toàn bộ tạp chất trong xương cốt, rèn luyện cốt cách của hắn đến mức cực hạn.

Trong đầu Lăng Tiêu bỗng nhiên vang lên những tiếng sấm rền vang. Hắn mơ hồ nhìn thấy một con Thần Phượng rực lửa đang bay lượn trên chín tầng mây, mỗi một cái vỗ cánh của nó đều chém ra một đường kiếm ý xé rách hư không.

*Thái Sơ Nghịch Mệnh Kiếm Ý… thì ra là thế! Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim, Kiếm ý của ta vốn là Kim hệ cực trí, nay có thêm Hỏa đạo của Thần Phượng tôi luyện, liền có thể đạt tới cảnh giới vô tạp chất, chém đứt vạn vật!*

“Oanh!”

Một luồng kiếm khí vô hình bùng lên từ đỉnh đầu Lăng Tiêu, trực tiếp xông thẳng lên chín tầng mây, làm tan biến toàn bộ những đám mây đen đang bao phủ trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, để lộ ra bầu trời xanh ngắt và ánh nắng ban mai rực rỡ. Tu vi Chúc Đồng Cảnh của hắn trong nháy mắt được củng cố đến mức độ hoàn mỹ nhất, thân thể cứng cáp như thanh đồng đúc, tỏa ra một luồng ánh sáng kim loại lấp lánh dưới da thịt.

Hắn đã đột phá! Từ một phế vật đan điền bị vỡ, giờ đây hắn đã trở thành một vị cường giả Chúc Đồng Cảnh thực sự, hơn nữa còn sở hữu kiếm ý vô song có thể chém giết vượt cấp!

Tô Thanh Dao cũng không chậm trễ, nàng cẩn thận cắn một miếng nhỏ nửa quả trứng của mình.

Ngay lập tức, nàng cảm thấy toàn thân nóng bừng như đang ngâm mình trong suối nước nóng hồng hoang. Phong ấn huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ trong người nàng hoàn toàn sụp đổ dưới luồng hỏa năng tinh khiết này.

“A…”

Tô Thanh Dao khẽ rên rỉ một tiếng thanh tao. Phía sau lưng nàng, một cái bóng ảo ảnh của một con hồ ly chín đuôi khổng lồ, lông trắng như tuyết, xung quanh bao phủ bởi những ngọn lửa đỏ thẫm bỗng nhiên hiện lên rồi nhanh chóng biến mất.

Huyết mạch của nàng đã hoàn toàn thức tỉnh! Không chỉ là Cửu Vĩ Thiên Hồ thông thường, mà nhờ có hỏa năng của Thần Phượng, huyết mạch của nàng đã tiến hóa thành “Cửu Vĩ Thần Hồ” độc nhất vô nhị, sở hữu cả mị thuật của Hồ tộc và hỏa đạo chí cao của Phượng tộc!

Tu vi của nàng từ Khải Huyết Cảnh sơ kỳ bỗng chốc tăng vọt, trực tiếp đột phá lên Khải Huyết Cảnh viên mãn, chỉ còn thiếu một bước là có thể đúc xương đồng da sắt, bước vào Chúc Đồng Cảnh!

Hai người đệ tử đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân tỏa ra hào quang rực rỡ, khí tức dao động kịch liệt như muốn làm nổ tung cả khoảng sân nhỏ.

Diệp Phi ăn xong quả trứng của mình, phủi phủi tay, quay lại nhìn hai đồ đệ của mình, thấy bọn họ đang nhắm mắt đứng im, trên người thỉnh thoảng lại lóe lên vài tia sáng kỳ lạ, liền thở dài, lắc đầu ngán ngẩm:

“Haizz, hai cái đứa này thật là… Ăn có nửa quả trứng gà luộc thôi mà cũng xúc động đến mức đứng đực mặt ra thế kia à? Đúng là chưa từng được ăn đồ ngon bao giờ mà. Thôi, ăn xong rồi thì lo mà làm việc đi, đừng có đứng đấy mà mơ mộng giữa ban ngày nữa!”

Nói rồi, Diệp Phi cầm lấy chiếc quạt nan, thong thả đi về phía chiếc ghế tre dưới bóng cây mận cổ thụ, nằm sấp xuống chuẩn bị đánh một giấc ngủ trưa sớm, hoàn toàn không để ý đến việc hai đồ đệ của mình vừa mới trải qua một cuộc lột xác kinh thiên động địa, thay đổi hoàn toàn vận mệnh của cuộc đời bọn họ.

Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao mở mắt ra, nhìn thấy bóng lưng bình thản, có chút lười biếng của Sư phụ đang nằm ngủ dưới gốc cây mận, trong lòng dâng lên một niềm tôn kính và sùng bái đến mức không thể diễn tả bằng lời.

*Sư phụ… ngài quả nhiên là vị cao nhân vĩ đại nhất thế gian này! Ngài dùng những hành động bình dị nhất, những món ăn phàm trần nhất để truyền thụ cho chúng ta những cơ duyên nghịch thiên nhất, nhưng lại luôn giữ thái độ khiêm tốn, coi mình như một người phàm bình thường.*

*Chúng ta tuyệt đối không thể làm Sư phụ thất vọng! Phải cố gắng tu luyện, bảo vệ cuộc sống bình yên này của Sư phụ!*

Lăng Tiêu nắm chặt chuôi rìu, quay lại đống củi, bắt đầu nhát rìu tiếp theo với một ý chí hoàn toàn mới. Mỗi một nhát rìu chém xuống lúc này không còn là chẻ củi nữa, mà là đang rèn luyện kiếm ý của hắn, chém đứt mọi tạp niệm trong lòng.

Tô Thanh Dao thì ôm chiếc gáo dừa, gương mặt rạng rỡ nụ cười hạnh phúc, nhanh nhẹn chạy lại chuồng gà dọn dẹp một cách vô cùng chăm chỉ. Nàng biết, từ nay về sau, nàng đã thực sự tìm được một mái nhà, một nơi nương tựa vững chắc nhất vạn giới dưới sự che chở của vị Sư phụ “vô tri” vĩ đại này.

Nông trang nhỏ bé trên sườn núi Tản Viên Thần Sơn lại trở về với vẻ yên bình, tĩnh lặng vốn có của nó dưới ánh nắng ban mai rực rỡ. Thế nhưng, bánh xe số phận của Âu Lạc Thần Châu và cả vạn giới, từ giây phút này, đã chính thức bắt đầu chuyển động theo một quỹ đạo hoàn toàn mới, một quỹ đạo được định đoạt bởi một người nông phu chỉ muốn trồng rau, nuôi gà và ngủ trưa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8