Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 75: Bão tố Hỗn Độn
“Giết! San phẳng sườn núi phía Tây Nam! Nghiền nát tất cả những kẻ cản đường!”
Tiếng gầm rú của Ma tướng Xích Cốt xé toạc bầu không khí u ám tại vùng giáp ranh biên giới phía Tây Nam. Hắn vung thanh cự phủ làm bằng xương đùi của một đầu viễn cổ hung thú, bổ mạnh xuống một tảng đá ngàn năm, khiến nó vỡ vụn thành trăm mảnh. Sát ý nghẹt thở cuộn xoắn cùng ma vụ màu tím đen, tạo thành những cơn lốc xoáy rít gào thổi qua rừng già.
Phía sau hắn, mười vạn ma binh tinh nhuệ của Vực Ngoại Thiên Ma đang hành quân với tốc độ kinh hoàng. Móng vuốt sắc nhọn của lũ ma thú ba sừng dẫm đạp điên cuồng lên mặt đất, để lại những vệt hố sâu hoắm rỉ ra thứ nước dịch màu đen hôi thối. Tiếng kèn sừng bện bằng da người vang lên dồn dập, kéo theo những tiếng gào rú khát máu của hàng vạn quân Thiên Ma. Chúng hừng hực khí thế, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt về hướng sườn núi Tản Viên.
Mục tiêu của cuộc hành quân chớp nhoáng này cực kỳ rõ ràng: San phẳng ruộng dưa hấu của Diệp Phi!
Thần Vô Cực đứng trên ngai xương khổng lồ được nâng đỡ bởi hàng ngàn đầu lâu gào thét. Cánh tay ma còn lại của hắn siết chặt thành nắm đấm, ma huyết trên trán vẫn không ngừng rỉ ra từ vết sẹo do luồng lực lượng tro bếp hôm trước để lại. Hắn nghiến răng kèn kẹt, gằn giọng ra lệnh:
“Nhanh lên! Kẻ vác cuốc kia dám dùng tà thuật làm tổn thương bổn tôn, hủy hoại một cánh tay của ta! Hôm nay, bổn tôn sẽ dẫm nát luống dưa hấu của hắn, chặt đứt đạo căn phàm nhân mà hắn hằng tự hào! Để xem hắn làm sao diễn kịch được nữa!”
Các Ma tướng dưới trướng nghe lệnh, càng thêm điên cuồng thúc ép quân lính tiến lên. Chúng cười gằn, khinh bỉ nghĩ đến những lời cảnh báo hèn nhát của Huyết Nha và Hắc Sát. Một kẻ vác cuốc trồng dưa thì có gì đáng sợ? Chẳng qua là lũ nhát gan kia tự mình dọa mình mà thôi! Hôm nay, mười vạn đại quân Thiên Ma áp cảnh, cho dù là chân thần hạ giới cũng phải lột một tầng da!
Thế nhưng, ngay khi móng vuốt của con ma thú tiên phong vừa chạm vào ranh giới sườn núi phía Tây Nam, bầu trời phía Nam đột ngột biến đổi.
Không có sấm sét kinh thiên động địa, không có mây lành che phủ, cũng chẳng có điềm báo của bất kỳ một đại trận phòng ngự nào. Chỉ có không gian đột nhiên nứt ra một khe hở nhỏ hẹp, trông giống như một vết rách vô tình trên một bức tranh vải cũ kỹ.
Từ trong vết rách ấy, một luồng gió xám tro thổi ra.
Luồng gió ấy trông cực kỳ tầm thường, không mang theo chút linh lực dao động nào, cũng chẳng có hào quang vạn trượng. Nó lững lờ trôi đi, nhẹ nhàng và chậm rãi giống như làn gió từ chiếc quạt nan của một lão nông đang ngồi hóng mát dưới hiên nhà vào một buổi chiều oi bức.
Nhưng trong mắt Thần Vô Cực, luồng gió xám tro ấy vừa xuất hiện, toàn bộ quy luật thời gian và không gian của Âu Lạc Thần Châu liền ngưng trệ hoàn toàn!
“Gió… Gió này từ đâu ra?”
Ma tướng Xích Cốt đang vung cự phủ bỗng khựng lại giữa không trung. Hắn kinh hoàng phát hiện ra bản thân không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay. Không chỉ có hắn, mười vạn ma binh phía sau cũng đồng loạt hóa đá, giữ nguyên tư thế gầm thét đầy dữ tợn nhưng cổ họng lại không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
“Vù…”
Một tiếng động khẽ khàng vang lên, tựa như tiếng thở dài của một vị thần linh cổ xưa từ thuở hồng hoang sơ khai.
Cơn gió xám tro đột ngột tăng tốc! Nó không còn lững lờ nữa, mà hóa thành một cơn bão tố Hỗn Độn khổng lồ, quét ngang qua bầu trời với tốc độ vượt qua cả khái niệm của thời gian. Đi đến đâu, không gian nơi đó vỡ vụn thành những mảnh nhỏ như thủy tinh, để lại một khoảng không hư vô đen kịch, không có ánh sáng, không có vật chất, cũng không có bất kỳ quy luật nào có thể tồn tại.
“Không tốt! Đây là Thái Sơ Phong Nhân! Đỡ cho ta! Mau đỡ cho ta!”
Thần Vô Cực rụng rời chân tay, gào thét lên một tiếng chói tai đầy tuyệt vọng. Bản năng sinh tồn tích lũy qua ba kỷ nguyên điên cuồng cảnh báo hắn rằng, nếu chạm vào luồng gió này, hắn sẽ không chỉ chết, mà ngay cả dấu vết tồn tại của hắn trong dòng sông thời gian cũng sẽ bị xóa sạch hoàn toàn!
“Vạn Ma Thiên Khải Trận! Kết trận! Mau kết trận!”
Mười vạn ma binh dưới áp lực của cái chết cận kề, điên cuồng vắt kiệt chút ma lực cuối cùng trong cơ thể. Hàng vạn món ma bảo, khiên hắc kim, lá chắn cốt sọ được ném ra giữa không trung. Ma khí tím đen ngưng tụ lại thành một bức tường phòng ngự khổng lồ dày hàng vạn trượng, bao phủ toàn bộ quân đội Thiên Ma. Trên mặt bức tường ma khí hiện lên vô số gương mặt quỷ gào thét, tỏa ra uy áp có thể dễ dàng chống đỡ đòn đánh toàn lực của một vị Tiên Đế đỉnh phong.
Thần Vô Cực thở dốc, con mắt độc nhất trên trán trợn trừng nhìn cơn bão tố xám tro đang lao đến. Hắn tự an ủi bản thân rằng, với đại trận phòng ngự tối thượng này, cho dù không thể đánh bại đối phương, thì ít nhất cũng có thể cản lại một đòn để rút lui an toàn.
Nhưng thực tế tàn nhẫn đã tát thẳng vào mặt hắn một cú trời giáng.
Cơn bão tố xám tro chạm vào bức tường ma khí vạn trượng.
Không có tiếng nổ đinh tai nhức óc nào vang lên. Không có sự va chạm kịch liệt giữa hai nguồn sức mạnh.
Bức tường ma khí dày đặc, có thể chống đỡ cả thiên kiếp kia, khi chạm vào luồng gió xám tro của Diệp Phi, liền tan chảy một cách dễ dàng và lặng lẽ giống như một cục tuyết rơi vào nồi nước sôi sùng sục. Vô số gương mặt quỷ trên đại trận chưa kịp hét lên một tiếng đau đớn nào đã trực tiếp bốc hơi, biến mất không để lại một chút dấu vết.
“Cái… Cái gì?” Thần Vô Cực trợn tròn mắt, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Cơn bão tố Hỗn Độn tiếp tục quét qua cánh tả của quân đội Thiên Ma.
Một mảng lớn quân đội, bao gồm hơn ba vạn ma binh tinh nhuệ, hai vị Ma tướng Thần Thông Cảnh đỉnh phong, cùng hàng ngàn ma thú hung tàn, ngay trong một tích tắc ngắn ngủi đã biến mất hoàn toàn.
Đúng vậy, là biến mất!
Không có máu thịt vụn bay tứ tung, không có tiếng gào khóc thảm thiết. Họ cứ thế bốc hơi khỏi thế gian, giống như chưa từng tồn tại trên đời này. Nơi họ vừa đứng lúc nãy, giờ đây chỉ còn lại một khoảng không gian trống rỗng, sạch sẽ đến mức ngay cả một hạt bụi ma khí cũng không tìm thấy. Một phần ba quân đội vĩ đại của Vực Ngoại Thiên Ma, cứ như vậy bị một cái phẩy tay vô hình xóa sổ khỏi dòng lịch sử.
“Phù…”
Cơn bão tố quét qua xong, không gian xung quanh sườn núi phía Tây Nam lại trở lại trạng thái yên bình như cũ. Gió núi thổi nhẹ, lá cây xào xạc, như thể trận chiến hủy thiên diệt địa vừa rồi chỉ là một ảo ảnh thoáng qua.
Ma tướng Xích Cốt quỳ sụp xuống đất, chiếc cự phủ bằng xương rơi keng một tiếng xuống đá tảng. Hắn nhìn sang bên cạnh, nơi vừa nãy còn là hàng vạn đồng liêu của mình, giờ đây chỉ còn là một khoảng trống hoác hoang vu. Da thịt trên mặt hắn run rẩy kịch liệt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng như tắm.
“Bay… Bay màu rồi? Một phần ba quân đội… Cứ thế bốc hơi rồi sao?” Hắn lắp bắp, giọng nói run rẩy đến mức không ra hơi.
Thần Vô Cực đứng trên ngai xương, toàn thân run bần bật như cầy sấy. Hắn đưa cánh tay ma còn lại lên sờ vào vết sẹo trên trán, cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ đang gặm nhấm linh hồn mình.
Đến lúc này, hắn mới triệt để hiểu ra một sự thật kinh hoàng.
Kẻ vác cuốc trên đỉnh Tản Viên kia, hoàn toàn không phải là một cao nhân ẩn thế bình thường. Hắn là một tồn tại siêu việt vượt ra ngoài mọi quy luật của thế giới này! Đối với hắn, mười vạn đại quân Thiên Ma hừng hực khí thế kia, chẳng qua chỉ là một đám ruồi muỗi dơ bẩn đang vo ve làm phiền giấc ngủ trưa của hắn mà thôi.
Cái phẩy tay vừa rồi, rõ ràng là hắn chỉ đang tiện tay phủi bụi bám trên bàn ăn của mình! Một cái phủi bụi vô tình của hắn, đã trực tiếp xóa sổ một phần ba quân đội Thiên Ma khỏi dòng thời gian!
“Hỗn Độn Tiên Tôn… Ngài ấy… Ngài ấy thực sự là Thái Sơ Chi Chủ!” Thần Vô Cực lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sự tuyệt vọng và kính sợ tột cùng. Hắn không còn chút ý chí chiến đấu nào nữa, chỉ muốn lập tức chạy trốn khỏi vùng đất đáng sợ này.
Trong khi đó, tại gian bếp đất nện ấm cúng trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.
Diệp Phi vừa ăn xong miếng thịt kho tàu cuối cùng, thỏa mãn ợ một cái rõ to. Hắn đặt bát đũa xuống bàn, vớ lấy chiếc quạt nan rách phẩy phẩy vài cái trước mặt để đuổi mấy con ruồi đang vo ve quanh mâm cơm.
“Chậc, cái thời tiết dạo này nóng nực thật, ruồi muỗi ở đâu ra mà lắm thế không biết. Quạt mỏi cả tay mà chẳng thấy mát hơn tí nào, chắc chiếc quạt này rách quá rồi, hôm nào phải bảo Thanh Dao mua cho cái mới mới được.”
Lão nông Diệp Phi lầm bầm cằn nhằn, hoàn toàn không hề hay biết rằng, chỉ vì một cái phẩy quạt xua ruồi của mình, hắn đã khiến một phần ba quân đội Thiên Ma phương Bắc bốc hơi không còn một mảnh vụn, đẩy Thủy Tổ Thiên Ma Thần Vô Cực vào cơn khủng hoảng tâm lý lớn nhất trong cuộc đời vạn cổ của hắn…