Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 48: Hùng Vương bí mật quan sát

Cập nhật lúc: 2026-06-19 18:05:29 | Lượt xem: 5

Khi những tia nắng ban mai đầu tiên lười biếng xuyên qua màn sương dày đặc của Tản Viên Thần Sơn, vạn vật trên đỉnh núi thiêng vẫn còn chìm trong một bầu không khí tĩnh mịch và se lạnh. Những giọt sương mai đọng trên lá cọ khổng lồ khẽ rơi xuống, tạo nên những tiếng “tách” giòn tan trên nền đất ẩm.

Diệp Phi vươn vai một cái thật dài, bước ra khỏi gian nhà tranh đơn sơ. Tiếng xương cốt trên người hắn kêu lên “răng rắc” như một cối xay gió cũ kỹ lâu ngày không được tra dầu. Hắn dụi dụi đôi mắt lờ đờ ngái ngủ, nhìn quanh khoảng sân nhỏ quen thuộc của mình. Hôm nay thời tiết có vẻ khá khẩm hơn hôm qua, sương mù tuy dày nhưng không có dấu hiệu của một cơn mưa bão sắp tới. Điều này khiến tâm trạng của một lão nông dân thực thụ như hắn tốt lên trông thấy.

“Hôm nay phải tranh thủ cuốc đất trồng nốt luống hành hoa mới được. Thiếu hành hoa thì món thịt kho tàu hôm qua coi như mất đi một nửa linh hồn.”

Diệp Phi lẩm bẩm một mình, tay cầm chiếc quạt nan rách phẩy phẩy vài cái để xua đi cái se lạnh bám trên vạt áo vải thô màu đen bạc màu. Hắn hướng mắt về phía góc sân, nơi hai gã tạp dịch mới nhận đang rón rén làm việc.

Càn Khôn Tử, vị chưởng môn tôn quý của Huyền Thiên Thánh Địa, lúc này đang mặc một bộ quần áo vải thô rách rưới, hai tay nắm chặt chiếc chổi tre cũ kỹ, quét sân với một thái độ nghiêm túc đến mức cực đoan. Mỗi một nhát chổi quét qua, lão đều vận dụng thần thức đến mức tối đa để đảm bảo không có một chiếc lá khô nào dám nằm sai vị trí.

Ngay bên cạnh lão, Hắc Bạo – gã Lạc Tướng phương Bắc mang huyết mạch Giao Long – đang khom cái tấm lưng to khỏe như gấu rừng của mình để nhặt những mảnh vụn đồng nát còn sót lại từ cỗ xe đồng hôm trước. Hai người thỉnh thoảng lại liếc nhìn nhau bằng ánh mắt tóe lửa, như thể đang ngầm tranh giành xem ai là kẻ quét dọn sạch sẽ hơn để lập công trước mặt chủ nhân.

“Hắc Bạo tiểu tử, ngươi xê ra chỗ khác gặm xương đi! Chỗ này là địa bàn quét dọn của bổn tọa! Ngươi quét cái kiểu gì mà bụi bay mù mịt thế kia, muốn làm bẩn thần nhãn của Tiên Tôn hay sao?” Càn Khôn Tử hạ thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi thì thầm truyền âm.

Hắc Bạo cũng không vừa, gã trừng mắt, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo thô rít lên: “Lão già râu bạc kia, ngươi bớt nói nhảm đi! Cái chổi tre kia vốn là ta tìm thấy trước! Ngươi cướp công của ta thì có! Nhìn xem, ta nhặt đồng nát sạch sẽ thế này, Tiên Tôn nhìn thấy chắc chắn sẽ ban cho ta thêm một bát nước thịt kho tàu thừa tối qua!”

Diệp Phi đứng ở hiên nhà, nhìn hai gã trung niên râu tóc bù xù đang trừng mắt nhìn nhau như hai con gà chọi, không khỏi thở dài một tiếng đầy bất lực. Hắn lớn tiếng mắng:

“Hai cái đứa kia! Sáng ngày ra không lo làm việc cho tử tế, cứ đứng đấy lườm nguýt nhau cái gì? Quét cái sân có mười mét vuông mà từ sáng đến giờ chưa xong! Càn Khôn Tử, quét nhanh cái tay lên! Còn Hắc Bạo, nhặt mấy cái mảnh đồng nát kia gọn vào góc rào, ngày mai ta mang xuống núi bán sắt vụn đổi lấy ít gạo ăn, nghe chưa?”

Nghe thấy tiếng mắng của Diệp Phi, cả Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đều run lên một cái bắn người. Họ lập tức thu hồi toàn bộ khí thế hung hãn, khom lưng cúi đầu, bộ dạng vô cùng ngoan ngoãn và thành kính.

“Tiên Tôn bớt giận! Tiểu nhân lập tức quét xong ngay ạ!” Càn Khôn Tử vội vàng dập đầu lia lịa, chiếc chổi tre trong tay lão múa lên thành những vệt tàn ảnh, vô tình tạo ra một trận pháp phong ấn nhỏ xung quanh đống lá rụng để ngăn không cho bụi bẩn bay ra ngoài một milimet nào.

Hắc Bạo thì nhanh nhẹn ôm đống mảnh vỡ xe đồng chạy tót ra góc rào, xếp đặt chúng ngay ngắn như thể đang sắp xếp một trận đồ phòng ngự hoàng cấp. Gã thầm nghĩ trong lòng: “Tiên Tôn quả nhiên là nhìn xa trông rộng! Những mảnh vỡ của cỗ xe đồng hoàng cấp này chứa đựng quốc vận của Vũ Ninh bộ tộc, người lại muốn mang đi bán sắt vụn để đổi lấy phàm gạo. Đây rõ ràng là đang dùng phương thức phàm trần để tịnh hóa nhân quả, cắt đứt hoàn toàn sự liên kết của Vũ Ninh bộ tộc với vương triều Phong Châu! Cảnh giới này, đúng là không thể lường được!”

Cùng lúc đó, cách Tản Viên Thần Sơn khoảng mười dặm về phía Đông, trên một tầng mây ngũ sắc dày đặc được che phủ bởi một trận pháp ẩn hình cổ xưa cấp bậc tối thượng.

Một nam tử trung niên có gương mặt chữ điền cương nghị, ngũ quan như được tạc từ đá tảng, đứng chắp tay sau lưng. Ông mặc một bộ hoàng bào màu vàng sậm, trên ngực thêu hình hoa văn trống đồng Đông Sơn rực rỡ với hình mặt trời mười hai tia sáng ở trung tâm. Đầu ông đội một chiếc mũ lông chim lạc cao vút, tỏa ra một luồng khí thế đế vương mông lung, bá đạo vô song.

Đây chính là Hùng Vương đương thời – vị hoàng đế tối cao của Phong Châu Thần Đô, người sở hữu tu vi nửa bước Hùng Đế Cảnh, là tồn tại đứng đầu chuỗi thức ăn của Âu Lạc Thần Châu.

Đứng hai bên sau lưng ông là hai vị Lạc Tướng hộ vệ thân cận, khí tức của họ đều đã đạt đến Thần Thông Cảnh viên mãn, nhưng lúc này sắc mặt của cả hai đều vô cùng căng thẳng, thậm chí trán còn lấm tấm mồ hôi hột.

Hùng Vương đang cầm trên tay một chiếc kính đồng cổ kính, viền kính khắc đầy những hoa văn chim lạc bay lượn và những ký tự cổ xưa của thời kỳ khai thiên lập địa. Đây chính là “Thái Cổ Kính Chiếu Thiên” – một trong những thần khí trấn quốc của Phong Châu Thần Đô, có khả năng nhìn thấu vạn dặm, phá tan mọi sương mù và trận pháp che mắt của thiên hạ.

“Bệ hạ… chúng ta bí mật dùng Kính Chiếu Thiên để quan sát vị cao nhân trên đỉnh Tản Viên như thế này, liệu có mạo phạm đến người hay không?” Một vị Lạc Tướng râu ngắn, giọng nói run rẩy đầy lo lắng hỏi.

Hùng Vương không quay đầu lại, đôi mắt ông vẫn dán chặt vào mặt kính đồng đang rực sáng một luồng tử khí mờ ảo. Giọng nói của ông trầm thấp nhưng mang theo một sự ngưng trọng chưa từng có:

“Vũ Ninh bộ tộc đột ngột rút toàn bộ binh lực khỏi Phong Châu Thần Đô, triệt để quy ẩn trồng rau nuôi gà. Đặc sứ Cao Chí của trẫm đi truyền thánh chỉ, trở về với hai mắt mù lòa, tâm cảnh sụp đổ hoàn toàn, suốt ngày chỉ biết lẩm bẩm về một vị ‘nông phu vĩ đại’. Các ngươi bảo trẫm làm sao có thể ngồi yên trên ngai vàng được nữa? Âu Lạc Thần Châu xuất hiện một tồn tại khủng khiếp như vậy, trẫm nếu không đích thân đến xem, làm sao xứng đáng với long mạch của tổ tiên?”

Ông vừa nói vừa chậm rãi rót linh lực của một vị nửa bước Hùng Đế vào chiếc kính đồng. Mặt kính khẽ gợn sóng, sương mù dày đặc của Tản Viên Thần Sơn bắt đầu rút lui trong phạm vi quan sát của thần khí, lộ ra khung cảnh đơn sơ của nông trang lá cọ trên đỉnh núi.

“Để trẫm xem thử, vị Tiên Tôn ẩn thế này rốt cuộc là thần thánh phương…”

Lời của Hùng Vương còn chưa dứt, đồng tử của ông đột nhiên co rụt lại thành một đường chỉ nhỏ. Toàn thân ông cứng đờ, luồng linh lực đế vương vốn đang vận chuyển trơn tru trong kinh mạch bỗng nhiên hỗn loạn, va đập kịch liệt vào nhau như sóng thần gặp bão lớn.

Qua mặt kính đồng cổ, hình ảnh Diệp Phi đang vác chiếc cuốc sắt rỉ sét bước ra góc vườn hiện lên rõ nét.

Nhưng trong mắt của một vị nửa bước Hùng Đế như Hùng Vương, thứ ông nhìn thấy không phải là một người đàn ông trung niên mặc áo vải thô giản dị.

Đó là một vực sâu đen kịt, không đáy!

Xung quanh thân ảnh của Diệp Phi, không gian không hề tồn tại khái niệm thời gian hay khoảng cách. Vô số quy luật của thiên địa, từ Thủy, Hỏa, Phong, Lôi cho đến những quy luật hỗn độn sơ khai nhất, đều đang quỳ phục dưới chân hắn giống như những thần dân trung thành nhất đang triều bái quân vương của mình. Mỗi một bước đi của Diệp Phi trên nền đất ẩm đều khiến long mạch của cả Âu Lạc Thần Châu khẽ run rẩy một cách nhịp nhàng, như thể toàn bộ đại lục này đang thở theo nhịp thở của hắn.

“Cái… cái này làm sao có thể…” Hùng Vương lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đến mức mất đi sự uy nghiêm thường ngày. Chiếc kính đồng cổ trên tay ông bắt đầu nóng rực lên, những hoa văn chim lạc trên viền kính rên rỉ như thể sắp không chịu nổi áp lực khủng khiếp đang truyền tới từ phía bên kia.

Đúng lúc đó, ở nông trang trên đỉnh núi, Diệp Phi đã đi tới góc vườn hành. Hắn dừng bước, nhìn luống đất hơi cứng do sương giá ban đêm bám vào. Hắn nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay, xoa xoa hai tay vào nhau để lấy đà, sau đó nâng chiếc cuốc sắt rỉ sét lên cao.

“Đất dạo này cứng thật, chắc phải dùng chút sức mới xới nổi.” Diệp Phi lẩm bẩm một mình.

Nhưng ở trên tầng mây cách đó mười dặm, Hùng Vương nhìn thấy cảnh tượng này thì suýt nữa thì ngã nhào khỏi mây ngũ sắc.

Trong thần nhãn của ông, bãi nước bọt mà Diệp Phi vừa nhổ ra lòng bàn tay kia không phải là chất dịch phàm trần dơ bẩn. Đó là “Vạn Kiếp Cam Lộ” tinh khiết nhất được ngưng tụ từ bản nguyên của sự sống! Một giọt trong số đó cũng đủ để giúp một con sâu cái kiến trực tiếp đắc đạo thành tiên, vậy mà vị Tiên Tôn kia lại tùy tiện nhổ ra để… xoa tay cuốc đất!

Chưa dừng lại ở đó, khi Diệp Phi nâng cuốc lên, toàn bộ bầu trời phía trên Tản Viên Thần Sơn bỗng nhiên tối sầm lại trong mắt Hùng Vương. Chiếc cuốc sắt rỉ sét kia trong tích tắc biến thành một thanh “Thái Sơ Khai Thiên Phủ” khổng lồ, che kín nửa bầu trời. Luồng khí tức hỗn độn tỏa ra từ lưỡi cuốc sắc bén đến mức có thể dễ dàng xẻ đôi cả vương triều Phong Châu nếu nó chém xuống.

“Phập!”

Diệp Phi bổ mạnh nhát cuốc đầu tiên xuống nền đất cứng. Đất tơi ra, một vài con giun đất nhỏ màu đỏ hồng bò lổm ngổm dưới rãnh đất mới xới.

“Ầm ——!”

Một tiếng nổ vô thanh vang dội trực tiếp trong thần hồn của Hùng Vương. Qua kính chiếu thiên, một luồng sóng xung kích vô hình mang theo trật tự sơ khai của Thái Sơ quét qua không gian mười dặm, đập thẳng vào trận pháp ẩn hình trên mây.

“Răng rắc!”

Chiếc “Thái Cổ Kính Chiếu Thiên” – thần khí trấn quốc kiên cố vô song của Phong Châu Thần Đô – bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt dài từ tâm kính lan ra tận viền ngoài.

Hùng Vương lùi liên tiếp ba bước về phía sau, mỗi một bước chân của ông đều dẫm nát một mảng mây ngũ sắc dưới chân. Gương mặt chữ điền của ông trắng bệch không còn một giọt máu, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cuối cùng, ông không kìm nén được nữa, “hự” lên một tiếng, một vệt máu tươi đỏ thẫm rỉ ra từ khóe miệng, nhuộm đỏ một mảng hoàng bào trước ngực.

“Bệ hạ!” Hai vị Lạc Tướng hộ vệ hoảng sợ tột độ, vội vàng lao đến đỡ lấy Hùng Vương. Họ kinh hoàng nhìn vết nứt trên kính chiếu thiên, rồi lại nhìn vệt máu trên khóe miệng của hoàng đế.

Một vị nửa bước Hùng Đế, người có thể dời non lấp bể, hô mưa gọi gió, chỉ vì nhìn trộm một vị nông phu cuốc đất từ khoảng cách mười dặm mà bị phản phệ đến mức hộc máu! Đây là loại sức mạnh gì? Đây là cảnh giới khủng khiếp đến mức nào?

Hùng Vương gạt tay hai vị hộ vệ ra, tự mình đứng vững. Ông thở hổn hển, ánh mắt nhìn về phía đỉnh Tản Viên Thần Sơn không còn một chút kiêu ngạo nào của một vị hoàng đế cai trị thiên hạ, mà chỉ còn lại sự thành kính, sùng bái và sợ hãi tột cùng.

“Đừng… đừng động vào trẫm!” Hùng Vương trầm giọng ra lệnh, giọng nói vẫn còn run rẩy. “Các ngươi có nhìn thấy không? Nhát cuốc vừa rồi… người rõ ràng là đang chém đứt một sợi xích nhân quả tà ác đang quấn quanh long mạch của Âu Lạc Thần Châu chúng ta! Sợi xích đó vốn là do Ma tộc phương Bắc âm thầm bố trí từ ba kỷ nguyên trước để hút đi khí vận của đất nước, ngay cả các đời Hùng Vương đi trước cũng không thể phát hiện ra. Vậy mà vị Tiên Tôn kia… người chỉ cần bổ một nhát cuốc trồng hành, liền dễ dàng chém đứt nó như chém một cọng cỏ rác!”

Hai vị Lạc Tướng nghe vậy thì da đầu tê dại, toàn thân nổi da gà. Họ nhìn nhau, trong lòng dâng lên sóng cuộn biển gầm. Một nhát cuốc trồng hành của Tiên Tôn lại là một đòn chí mạng tiêu diệt âm mưu vạn năm của Ma tộc phương Bắc!

“Còn những con giun đất kia…” Hùng Vương tiếp tục lẩm bẩm, ánh mắt đầy sùng bái. “Đó không phải là giun đất bình thường! Đó là ‘Thổ Hệ Địa Long’ cổ đại, những linh thú bảo hộ đất đai đã ngủ say từ thời khai thiên lập địa. Chúng xuất hiện là để phủ phục dưới chân Tiên Tôn, dâng hiến thọ nguyên và địa khí cho luống hành hoa của người! Khí tức của người… thực sự là không đáy! Trẫm đứng trước mặt người, tựa như một con kiến hôi đang cố gắng ngước nhìn bầu trời sao vô tận vậy.”

Tại nông trang, Diệp Phi hoàn toàn không biết mình vừa khiến vị hoàng đế tối cao của Âu Lạc Thần Châu hộc máu mồm. Hắn chỉ thấy nhát cuốc đầu tiên hơi nặng tay, làm một con giun đất to bằng ngón tay út bò ra. Hắn dùng đầu cuốc gạt nhẹ con giun sang một bên, lẩm bẩm:

“Giun đất dạo này mập thật, chắc đất ở đây tốt lắm. Trồng hành hoa ở góc này là chuẩn bài rồi.”

Hắn lau mồ hôi trên trán, nâng cuốc lên chuẩn bị bổ nhát thứ hai.

Đúng lúc này, từ phía chuồng gà sau nhà, con gà mái Tiểu Hồng đang nằm trong ổ đẻ bỗng nhiên khẽ mở đôi mắt hạt đậu đỏ ngầu như hai vầng thái dương thu nhỏ của mình. Nó liếc mắt nhìn về phía tầng mây cách đó mười dặm, nơi Hùng Vương đang đứng.

Trong mắt Tiểu Hồng hiện lên một tia không vui cực kỳ rõ rệt. Nó khẽ vỗ cánh một cái, một luồng hỏa diễm màu vàng kim vô hình mang theo uy áp của Thái Sơ Thần Phượng xuyên qua không gian, nhắm thẳng vào tầng mây ngũ sắc kia mà bắn tới.

“Bổn cung đang dưỡng thần để đẻ trứng cho chủ nhân ăn sáng, cái đám kiến hôi phương nào dám dùng thần khí dòm ngó nông trang, làm phiền đến sự thanh tịnh của chủ nhân? Cút ngay cho bổn cung!” Một luồng thần niệm kiêu ngạo và lạnh lùng vang dội trực tiếp trong đầu Hùng Vương.

“Bùm!”

Tầng mây ngũ sắc dưới chân Hùng Vương bỗng nhiên bốc cháy dữ dội bởi một ngọn lửa màu vàng kim kỳ lạ. Ngọn lửa này không hề tỏa ra nhiệt lượng thiêu đốt da thịt, nhưng lại trực tiếp thiêu rụi thần thức và linh lực hộ thể của cả ba người bọn họ.

“Á!” Hai vị Lạc Tướng Thần Thông Cảnh hét lên một tiếng đau đớn, thần thức bị tổn thương nghiêm trọng, suýt nữa thì ngã nhào từ trên trời xuống đất nếu không có Hùng Vương kịp thời vung tay ra một luồng Nhân Hoàng khí để bảo vệ.

Hùng Vương cũng cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá vạn cân đập trúng, khóe miệng lại rỉ thêm một vệt máu nữa. Ông vội vàng thu hồi chiếc kính đồng cổ đã bị rạn nứt hoàn toàn vào trong nhẫn trữ vật, sắc mặt đầy hoảng hốt:

“Thần Phượng! Đó là hơi thở của Thái Sơ Thần Phượng! Con gà mái màu đỏ rực mà Cao Chí nhắc đến… thực sự là Thủy tổ của vạn điểu! Mau rút lui! Đừng để Tiên Tôn và Thần thú của người tức giận, nếu không cả Phong Châu Thần Đô của chúng ta cũng gánh không nổi một cái phẩy cánh của con phượng hoàng kia đâu!”

Không dám chậm trễ thêm một giây nào, Hùng Vương cùng hai vị Lạc Tướng vội vã hóa thành ba luồng ánh sáng lướt nhanh về phía Tây, tháo chạy khỏi phạm vi của Tản Viên Thần Sơn trong sự kinh hoàng tột độ.

Hùng Vương thầm đưa ra một quyết định trọng đại trong lòng: Trở về Phong Châu Thần Đô, ông sẽ lập tức ban xuống chỉ dụ, phong Tản Viên Thần Sơn thành “Vạn Cổ Cấm Địa”, bất kỳ tu sĩ hay hoàng thân quốc thích nào dám bén mảng đến gần đỉnh núi làm phiền Tiên Tôn, trực tiếp tru di tam tộc! Ngoài ra, ông cũng phải chuẩn bị một món đại lễ thật chu đáo để mang lên núi tạ tội, hy vọng vị Tiên Tôn vĩ đại kia sẽ không vì sự mạo phạm ngày hôm nay mà trừng phạt vương triều.

Ở nông trang, Diệp Phi vừa cuốc xong luống đất thứ hai, bỗng nhiên nghe thấy tiếng sột soạt ở chuồng gà sau nhà. Hắn vác cuốc đi vòng ra sau, thấy Tiểu Hồng đang đứng trên ổ rơm, hai cánh dang rộng, đầu ngẩng cao kiêu ngạo hướng lên bầu trời.

Diệp Phi bước tới, dùng cán cuốc gõ nhẹ vào thành chuồng gà, mắng:

“Tiểu Hồng! Mày lại dở chứng cái gì đấy? Sáng ra không lo đẻ trứng, cứ đứng đấy vỗ cánh phạch phạch làm cái gì? Tao đã bảo rồi, ngày mai mà không có trứng cho tao ăn sáng là tao đem mày đi nấu cháo gừng thật đấy! Đừng có mà đứng đấy tỏ vẻ ta đây!”

Con gà mái Tiểu Hồng đang đầy vẻ uy nghiêm của Thái Sơ Thần Phượng, nghe thấy tiếng mắng của Diệp Phi thì lập tức xẹp lép như quả bóng xì hơi. Nó vội vàng cụp cánh, rụt cổ vào trong bộ lông đỏ rực, đôi mắt hạt đậu tròn xoe hiện lên vẻ vô cùng sợ hãi và run rẩy. Nó khẽ “cục tác” một tiếng yếu ớt, rồi ngoan ngoãn nằm rạp xuống ổ rơm, không dám ho he một câu nào.

Tô Thanh Dao từ trong bếp bước ra, trên tay bưng một bát nước lá đắng nóng hổi. Nàng nhìn thấy cảnh tượng sư phụ chỉ bằng một câu mắng nhẹ đã khiến vị Thủy tổ vạn điểu kia sợ đến mức run rẩy, trong lòng dâng lên một sự sùng bái vô hạn.

“Sư phụ, người mệt rồi, uống chút nước lá đắng để thanh nhiệt đi ạ.” Tô Thanh Dao nhẹ nhàng dâng bát nước lên, giọng nói thanh khiết như tiếng chuông gió.

Diệp Phi nhận lấy bát nước đắng, uống một ngụm lớn. Vị đắng ngắt của lá rừng xộc thẳng lên não khiến hắn nhăn tít cả mặt mũi lại. Hắn tặc lưỡi càm ràm:

“Đắng thật! Dao nhi, lần sau con cho bớt lá thôi nhé. Ta bảo con đun nước lá đắng để uống giải nhiệt, chứ có phải bảo con sắc thuốc độc đâu. Đắng thế này thì ai mà chịu nổi.”

Tô Thanh Dao khẽ cúi đầu, trong mắt nàng lóe lên một tia hiểu ý sâu sắc. Nàng thầm nghĩ: “Sư phụ đang dùng vị đắng của bát nước này để cảnh tỉnh mình đây mà. Người muốn nhắc nhở mình rằng, con đường tu luyện của Cửu Vĩ Thần Thể vô cùng gian nan và đau khổ, giống như vị đắng của bát nước này vậy. Chỉ có chịu đựng được cái đắng cay tột cùng, mới có thể nếm được vị ngọt của đại đạo chí cao. Sư phụ quả nhiên là dụng ý thâm sâu, ngay cả một bát nước uống thường ngày cũng chứa đựng đạo lý nhân sinh vĩ đại!”

Nàng vội vàng cung kính đáp: “Đệ tử đã hiểu rõ dụng ý của sư phụ. Lần sau đệ tử nhất định sẽ chú ý hơn ạ.”

Diệp Phi nhìn vẻ mặt nghiêm túc đến mức kỳ quặc của Tô Thanh Dao, chỉ biết thở dài một tiếng đầy bất lực. Hắn lắc đầu, vác chiếc cuốc sắt đi về phía luống hành hoa mới xới, lẩm bẩm một mình:

“Đúng là một lũ hoang tưởng giai đoạn cuối. Uống bát nước đắng thôi mà cũng làm như sắp đi diện kiến hoàng đế không bằng. Thôi, lo trồng nốt luống hành hoa này rồi vào ăn cơm trưa, đói bụng lắm rồi.”

Nắng ban mai bắt đầu rực rỡ hơn, xua tan đi phần nào màn sương lạnh giá của Tản Viên Thần Sơn. Nông trang nhỏ lại trở về với vẻ yên bình thường nhật, hoàn toàn đứng ngoài những biến động kinh thiên động địa đang âm thầm diễn ra trong lòng vương triều Phong Châu Thần Đô phía dưới chân núi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8