Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 43: Đồ đệ cảm động

Cập nhật lúc: 2026-06-19 17:49:03 | Lượt xem: 5

Khói bếp màu xám nhạt lững lờ bay lên từ mái lá cọ của gian bếp đất nện, quyện vào làn sương sớm của đỉnh Tản Viên Thần Sơn đang dần tan đi dưới ánh nắng ban mai yếu ớt.

Tô Thanh Dao ngồi bên bậu cửa gỗ đã lên nước bóng loáng, hai đầu gối co lại, đôi bàn tay thanh mảnh ôm lấy một chiếc bát đất nung trống không. Ánh mắt nàng khẽ lay động theo từng nhịp bập bùng của ngọn lửa trong bếp lò đất. Ở sâu trong đan điền của nàng, chín cái đuôi hư ảnh rực lửa của Cửu Vĩ Thần Thể vốn đang cuộn trào một cách hỗn loạn sau đêm tĩnh tọa đột phá, giờ đây lại ngoan ngoãn thu mình lại, dịu êm như những dải lụa mềm mại nhất.

Nàng khẽ thở dài một tiếng, một tiếng thở dài mang theo sự nhẹ nhõm vô ngần.

Đã bao lâu rồi nàng không được ngồi yên tĩnh như thế này? Từ khi chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân chính trị của bộ tộc Yêu giới phương Bắc, nàng đã quen với việc sống trong cảnh trốn chui trốn lủi, máu và nước mắt hòa lẫn trong những đêm đông buốt giá. Khi ấy, mỗi một hơi thở đều là sự giằng xé giữa sinh và tử, mỗi một bước chân đều có thể dẫn đến vực sâu vạn trượng. Cho đến khi nàng lạc bước vào nông trang này, được người nam tử trung niên mặc áo vải thô kia đưa cho một chiếc gáo dừa rách và bảo: *”Vào dọn chuồng gà đi, rảnh rỗi quá hóa rồ à?”*

Lúc đó, nàng đã nghĩ cuộc đời mình thế là chấm hết. Nhưng ai mà ngờ được, chính cái chuồng gà bốc mùi phàm trần ấy lại là nơi trú ẩn an toàn nhất vạn giới. Và người nam tử đang lúi húi nhóm lửa ngoài kia, người luôn càm ràm về việc thời tiết làm hỏng luống cải ngọt, lại là bầu trời che chở cho nàng trước mọi bão giông của số phận.

“Thanh Dao muội muội, đang nghĩ gì mà thẫn thờ thế?”

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Mộc Vân Thư ôm một bó củi khô bước vào, chiếc gáo dừa nứt quen thuộc vẫn dắt bên hông. Gương mặt thư sinh của hắn có chút mệt mỏi sau một đêm rèn luyện thần thức dưới áp lực của mảnh vỡ Thiên Ma dưới chân bàn ăn, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tràn đầy thứ ánh sáng của kẻ vừa ngộ ra chân lý thời không.

Tô Thanh Dao lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ nhàng như hoa lê sớm mai: “Không có gì, muội chỉ đang nghĩ… chúng ta thật sự quá may mắn.”

“Phải, rất may mắn.” Lăng Tiêu từ ngoài sân bước vào, trên vai vác chiếc rìu rỉ sét quen thuộc. Thân hình hắn giờ đây sừng sững như một ngọn núi nhỏ, làn da xám xịt của phế nhân năm xưa đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một màu đồng cổ bóng bẩy, ẩn chứa sức mạnh của Chúc Đồng Cảnh viên mãn. Hắn đặt rìu xuống góc bếp một cách nhẹ nhàng nhất có thể, ánh mắt nhìn về phía bóng lưng đang bận rộn của Diệp Phi đầy sùng bái: “Nếu không có sư phụ, Lăng Tiêu ta giờ này chỉ là một bộ xương khô dưới chân thành hoang phế.”

Diệp Phi lúc này đang đứng trước thớt gỗ, tay cầm một con dao phay rỉ sét loang lổ. Hắn nghe thấy tiếng xì xào của đám đồ đệ phía sau, khẽ liếc mắt nhìn qua, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác bất lực sâu sắc.

*Lại nữa rồi.*

Cái đám đồ đệ này, từ sáng sớm ra đã ngồi tụ tập một chỗ, mặt mày đứa nào đứa nấy nghiêm trọng như sắp đi đánh trận. Nhất là thằng cả Lăng Tiêu, da dẻ bỗng dưng đen nhẻm như vừa chui từ lò gạch ra, ngực thì thỉnh thoảng lại phát ra tiếng động trầm đục như tiếng sấm nghẹn. Còn con bé Thanh Dao thì cứ chốc chốc lại nhìn hắn bằng ánh mắt rơm rớm nước mắt, khiến hắn nổi cả da gà.

*Chắc chắn là do bát canh rau dại thiếu muối tối qua rồi.* Diệp Phi thầm nghĩ, lòng đầy hối hận. *Đã bảo là rau dại trên núi Tản Viên này có tính hàn cực mạnh, lại thêm quả trứng gà biến dị của con Tiểu Hồng quá nhiều chất béo, ăn vào không tiêu hóa được là cái chắc. Nhìn bọn chúng xem, đứa thì mặt mày xám xịt, đứa thì thần trí vặn vẹo, rõ ràng là triệu chứng của việc ngộ độc thực phẩm nhẹ!*

Hắn khẽ ho nhẹ một tiếng, đặt con dao phay xuống thớt gỗ, quay người lại nhìn ba đứa đồ đệ và hai tên tạp dịch đang khúm núm đứng ở góc cửa bếp.

“Tất cả ngồi xuống đi.” Diệp Phi dịu giọng, cố gắng dùng tông giọng ôn hòa nhất để không làm kích động những bộ óc đang “hoang tưởng” của đám trẻ. “Sáng ngày ra đừng có đứng đực ra đấy như mấy khúc gỗ mục thế. Mau rửa tay rồi vào bàn ăn cơm.”

“Đệ tử tuân mệnh sư phụ!” Ba người Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đồng thanh đáp, động tác nhanh nhẹn và cung kính đến mức tuyệt đối.

Càn Khôn Tử và Hắc Bạo đứng phía sau cũng vội vàng rụt cổ, lầm lũi đi rửa tay rồi khom lưng bước vào gian bếp. Hai người họ liếc nhìn nhau, trong mắt đều là sự kinh hoàng chưa tan. Đêm qua, họ đã phải chịu đựng thứ áp lực tinh thần khủng khiếp từ mảnh vỡ tàn hồn của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma dưới chân bàn ăn. Đối với họ, cái bàn ăn gỗ thô kia không khác gì một tòa phong ấn chí cao, nơi mà chỉ cần một chút sơ sẩy thôi cũng đủ khiến linh hồn họ vỡ vụn thành cát bụi. Nhưng dưới sự che chở vô hình của Diệp Phi, họ không những không chết, mà luồng khí tức tà ác kia ngược lại còn trở thành đá mài dao, giúp tu vi rách nát của họ được gột rửa và vá lại một cách thần kỳ.

Diệp Phi thở dài, với tay lấy rổ rau cải ngọt vừa mới rửa sạch từ vại nước mưa ngoài sân. Hắn nhìn rổ rau xanh mướt, trong lòng tự nhủ hôm nay phải nấu một bữa thật thanh đạm để cứu vớt cái dạ dày tội nghiệp của cả đám.

“Hôm nay chúng ta ăn cháo trắng với rau cải luộc và trứng đúc thịt.” Diệp Phi vừa nói vừa bắt đầu thái rau.

*Cạch. Cạch. Cạch.*

Tiếng dao thái rau đều đặn vang lên trên thớt gỗ thô sơ. Nhưng trong tai của năm người đang ngồi quanh bàn, âm thanh ấy lại biến đổi hoàn toàn.

Mộc Vân Thư trợn tròn mắt, thần thức của hắn như bị kéo vào một khoảng không gian vô tận. Mỗi một nhịp dao của Diệp Phi rơi xuống thớt gỗ không phải là đang thái rau, mà là đang phân định ranh giới giữa Quá khứ, Hiện tại và Tương lai! Những cọng rau cải ngọt rơi xuống rổ tre, dưới góc nhìn thần thông của hắn, chính là những ngôi sao lấp lánh đang được sắp xếp lại trật tự trên bầu trời đêm của Âu Lạc Thần Châu.

“Sư phụ… Người đang dùng phương pháp phân tách thời không để loại bỏ những tạp chất nhân quả trong cọng rau sao?” Mộc Vân Thư thầm nghĩ, mồ hôi hột trên trán bắt đầu rịn ra. Hắn vội vàng nhắm mắt lại, vận chuyển thần thức để bắt chước tần số rung động của tiếng dao thái rau, cảm thấy bình cảnh Thời Không Chi Thuật của mình vốn đang lung lay nay lại tiến thêm một bước dài vững chắc.

Trong khi đó, Diệp Phi chỉ đang bực bội vì con dao phay này dùng lâu ngày đã bị mẻ một miếng nhỏ ở phần mũi dao, thái rau cải cứ bị dính vào nhau rất khó chịu.

“Dao kéo dạo này chán quá, có cọng rau cũng thái không đứt.” Diệp Phi lẩm bẩm, cầm con dao lên, tùy tiện liếc mắt nhìn về phía Lăng Tiêu một cái. “Lăng Tiêu, lát nữa ăn cơm xong, ngươi mang con dao này ra hòn đá mài ngoài giếng mài lại cho ta. Làm việc gì cũng phải sắc bén một chút, đừng có cùn mòn như thế này, nhìn mà ngứa mắt.”

*Uỳnh!*

Một tiếng sấm vô hình nổ tung trong tâm trí Lăng Tiêu.

Hắn nhìn chằm chằm vào con dao phay rỉ sét trong tay Diệp Phi, rồi lại nhìn xuống đôi bàn tay đồng cổ của mình. Lời dạy của sư phụ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cái đầu đang nóng bỏng vì vừa đột phá Chúc Đồng Cảnh viên mãn của hắn.

*Sắc bén một chút… Đừng có cùn mòn…*

Lăng Tiêu cúi đầu, lòng tràn đầy hổ thẹn và sùng bái. Đúng vậy, hắn vừa mới đột phá cảnh giới, trong lòng không tránh khỏi có chút kiêu ngạo, nghĩ rằng mình đã có thể một kiếm chém bay giông bão. Nhưng sư phụ chỉ cần nhìn một cái đã thấu suốt tâm can hắn. Sư phụ đang cảnh tỉnh hắn rằng, kiếm ý của hắn tuy mạnh nhưng vẫn còn quá thô thiển, quá “cùn mòn” vì chưa được mài giũa qua những thử thách thực sự của nhân sinh. Con dao phay rỉ sét kia, dù mẻ một miếng nhưng dưới tay sư phụ vẫn có thể phân tách vạn vật một cách hoàn hảo. Đó mới là cảnh giới cao nhất của sự sắc bén – đại xảo nhược chuyết, ẩn mình trong sự tầm thường!

“Đệ tử đáng tội… Đệ tử nhất định sẽ ghi nhớ lời dạy của sư phụ, lập tức mài giũa lại bản thân!” Lăng Tiêu run giọng đáp, hai tay siết chặt, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định chưa từng có.

Diệp Phi trợn mắt nhìn Lăng Tiêu, trong lòng thầm mắng: *Cái thằng này đúng là bị chập mạch thật rồi! Bảo đi mài con dao thái rau thôi mà cũng mặt mũi nghiêm trọng như sắp đi chịu tội diệt môn không bằng. Đúng là một lũ dở hơi!*

Hắn lắc đầu ngán ngẩm, không thèm chấp nhặt với đứa đồ đệ hoang tưởng này nữa. Hắn quay sang bếp lò, bắc nồi đất lên, đổ nước mưa vào rồi thả nắm gạo đỏ vào ninh cháo. Tiếp đó, hắn lấy quả trứng gà khổng lồ của con Tiểu Hồng đẻ ngày hôm qua ra. Quả trứng này to gấp ba lần trứng gà bình thường, vỏ trứng có màu đỏ hồng nhạt, sờ vào thấy âm ấm rất kỳ lạ.

“Con gà này dạo này ăn uống kiểu gì mà đẻ ra quả trứng to tướng thế này không biết.” Diệp Phi lầm bầm, gõ nhẹ quả trứng vào cạnh bát sứ.

*Bốp.*

Vỏ trứng nứt ra một đường nhỏ. Ngay lập tức, một luồng khí nóng màu đỏ rực như lửa rạng đông từ trong kẽ nứt thoát ra ngoài, mang theo một mùi thơm béo ngậy nhưng lại vô cùng tinh khiết, trực tiếp lấp đầy cả gian bếp nhỏ.

Tô Thanh Dao ngồi gần đó bỗng thấy lồng ngực nóng ran. Nàng cảm nhận được huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ trong người mình như đang reo hò, muốn nhảy múa trước luồng hỏa đạo tinh thuần phát ra từ quả trứng kia. Nàng biết rõ, đây không phải là trứng gà thường, mà là Thái Sơ Chân Hoàng Trứng – thứ sinh mệnh thần thoại chứa đựng khí vận của cả một kỷ nguyên mà ngay cả các đại năng của Yêu tộc Thái Cổ cũng thèm khát đến đỏ mắt. Vậy mà ở đây, sư phụ lại tùy tiện đập nó ra để… làm món trứng đúc thịt!

“Thanh Dao, đưa cho ta chút hành hoa.” Diệp Phi vẫy vẫy tay.

Tô Thanh Dao vội vàng dâng lên đĩa hành hoa đã được thái nhỏ. Diệp Phi đổ hành vào bát trứng, thêm một chút thịt băm, rồi cầm đôi đũa tre bắt đầu khuấy đều.

*Xoạt… xoạt… xoạt…*

Đôi đũa tre thô sơ trong tay Diệp Phi chuyển động theo một quỹ đạo hình tròn cực kỳ tự nhiên. Dưới mắt của Càn Khôn Tử, hành động khuấy trứng đơn giản này lại là sự vận chuyển của Thái Cực Trận Đồ, điều hòa âm dương giữa hỏa lực cuồng bạo của Chân Hoàng Trứng và sinh mệnh lực ôn hòa của hành hoa hồng hoang.

“Tiên Tôn đang dạy chúng ta cách điều hòa năng lượng…” Càn Khôn Tử nuốt nước bọt cái ực, hai mắt dán chặt vào bát trứng. Lão cảm thấy những vết thương ngầm trong kinh mạch của mình từ thời Độ Kiếp Kỳ để lại, dưới nhịp khuấy đũa của Diệp Phi, bỗng dưng dịu đi rất nhiều, như thể có một dòng suối ấm áp đang chảy qua, nhẹ nhàng vuốt ve và chữa lành mọi tổn thương.

Khi chảo mỡ trên bếp lò bắt đầu nóng già, Diệp Phi đổ bát trứng vào.

*Xèo…!*

Một tiếng động vui tai vang lên, kèm theo đó là mùi thơm ngào ngạt của trứng rán hành hoa lan tỏa khắp gian bếp, len lỏi qua các kẽ lá cọ rồi bay vút lên bầu trời Tản Viên Thần Sơn.

Dưới chân núi, hàng vạn tu sĩ vẫn đang quỳ lạy bỗng ngửi thấy mùi hương thơm ngon gấp mười lần lúc nãy. Luồng hỏa đạo chí cao vô thượng từ đỉnh núi đổ xuống như thác lũ, khiến mây mù vạn dặm xung quanh bỗng chốc nhuốm một màu đỏ hồng rực rỡ như rạng đông. Nhiều vị lão tổ vốn đang ngồi xếp bằng tĩnh tọa bỗng mở bừng mắt, khí tức trên người tăng vọt, trực tiếp đột phá cảnh giới ngay tại chỗ trong sự ngơ ngác và vui sướng tột cùng.

“Hương hỏa thần lực… Đây chắc chắn là thần lực của Tiên Tôn ban phát!” Một vị trưởng lão gào lên trong nước mắt. “Tiên Tôn thương xót chúng sinh quỳ lạy gian khổ, nên mới ban phát linh khí từ thần đan để gột rửa cơ thể cho chúng ta! Đa tạ Tiên Tôn! Đa tạ Tiên Tôn!”

Tiếng hô vang dội như sấm truyền khắp chân núi Tản Viên, vang vọng vào tận thung lũng sâu thẳm.

Mà trên đỉnh núi, Diệp Phi lúc này đã múc cháo ra từng chiếc bát đất nung, bày biện đĩa trứng đúc thịt vàng ươm và đĩa rau cải luộc xanh mướt lên chiếc bàn gỗ thô. Hắn phủi phủi tay vào vạt áo vải thô, rồi ngồi xuống chiếc ghế dài, cầm đôi đũa tre lên.

“Được rồi, ăn cơm thôi. Đừng có đứng nhìn nữa, cháo nguội ăn vào lại đau bụng bây giờ.” Diệp Phi vẫy tay gọi đám đồ đệ.

Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư cung kính ngồi xuống bàn. Càn Khôn Tử và Hắc Bạo thong thả, rụt rè ngồi ở góc bàn bên cạnh, hai tay run rẩy nhận lấy bát cháo loãng từ tay Diệp Phi.

Đối với năm người họ, bữa cơm này không đơn thuần là để lấp đầy dạ dày, mà là một buổi lễ tế thần thánh nhất thế gian. Dưới chân bàn ăn, mảnh vỡ tàn hồn của Thủy Tổ Vực Ngoại Thiên Ma vẫn đang âm thầm run rẩy, tỏa ra những luồng khói đen tà ác nhạt màu, nhưng ngay lập tức bị khí tức ấm áp từ bát cháo nóng của Diệp Phi trấn áp hoàn toàn, không thể tiến vào trong bếp dù chỉ một tấc.

Diệp Phi múc một thìa cháo trắng, thổi nhẹ rồi đưa vào miệng nuốt xuống. Vị ngọt bùi của hạt gạo đỏ hồng hoang hòa cùng vị thanh mát của nước mưa khiến hắn khẽ gật đầu hài lòng. Hắn nhìn đám đồ đệ đang cầm thìa gỗ nhưng không ai dám động đũa trước, liền khẽ thở dài một tiếng.

*Cái lũ này, ăn cơm mà cứ như đi hầu tòa thế kia thì làm sao mà ngon miệng được.*

Hắn đặt bát cháo xuống, gõ nhẹ đôi đũa tre vào cạnh bát, cất giọng trầm ấm:

“Các ngươi có biết thế nào là đạo lý của việc ăn uống không?”

*Rắc!*

Trong đầu năm người ngồi quanh bàn như có một sợi dây đàn vừa đứt. Họ đồng loạt dừng mọi động tác, sống lưng dựng thẳng, nín thở lắng nghe. Sư phụ/Tiên Tôn lại sắp truyền thụ chí cao thần thông rồi!

Diệp Phi nhìn biểu cảm căng thẳng của bọn họ, thầm nghĩ mình phải nói một cách thật dễ hiểu, thật đời thường để bọn họ bớt hoang tưởng đi.

“Ăn uống ấy mà, thực chất là việc đơn giản nhất thế gian, nhưng cũng là việc khó nhất.” Diệp Phi thong thả nói, tay chỉ vào đĩa rau cải luộc. “Nhìn đĩa rau này xem. Nó sinh trưởng từ đất bùn, tắm mưa gội gió, hấp thu đủ thứ dơ bẩn của trần thế để lớn lên. Nhưng khi chúng ta mang nó về, rửa sạch đất cát, bỏ đi những lá sâu, lá hỏng, rồi bỏ vào nồi nước sôi luộc chín. Lúc này, nó chỉ còn lại vị thanh ngọt tự nhiên nhất của đất trời.”

Mộc Vân Thư nghe đến đây, hai mắt bỗng sáng rực lên như hai vì sao.

*Rửa sạch đất cát… Bỏ đi lá sâu, lá hỏng…*

Hắn nhìn đĩa rau cải xanh mướt, trong lòng bỗng chốc ngộ ra một triết lý tu luyện hoàn toàn mới. Đúng vậy! Tu luyện trận pháp và thần thức cũng giống như việc trồng và chế biến rau cải vậy. Tâm trí con người khi sinh ra vốn trong sạch, nhưng trong quá trình sống và tu luyện lại bị bám bẩn bởi vô số dục vọng, tạp niệm và chướng ngại của trần thế. Muốn đạt đến cảnh giới tối cao của Thời Không Trận Pháp, không phải là cố gắng nhồi nhét thêm thật nhiều linh lực cuồng bạo, mà là phải biết “rửa sạch” những tạp niệm ấy, “bỏ đi” những phần thối nát trong đạo tâm, giữ lại phần bản nguyên thanh khiết nhất.

“Sư phụ đang chỉ điểm cho ta cách gột rửa thần thức!” Mộc Vân Thư cảm động đến mức sống mũi cay cay. Hắn cúi đầu nhìn bát cháo loãng trước mặt, cảm thấy dòng nước chảy trong bát cháo chính là dòng sông thời gian êm đềm, đang nhẹ nhàng gột rửa đi những vết rạn nứt trong thần hồn của hắn sau một đêm rèn luyện mệt mỏi.

Diệp Phi không biết rằng Tam đồ đệ của mình vừa mới hoàn thành một cuộc cách mạng trong tâm cảnh. Hắn tiếp tục chỉ tay vào đĩa trứng đúc thịt vàng ươm:

“Còn món trứng đúc thịt này nữa. Trứng gà thì béo ngậy, thịt băm thì đậm đà, nhưng nếu chỉ có hai thứ đó thôi thì ăn vài miếng là ngấy tận cổ. Thế nên ta mới phải bỏ thêm hành hoa vào. Vị cay nồng, thanh mát của hành hoa sẽ trung hòa cái béo của trứng, cái ngậy của thịt, tạo nên một hương vị hài hòa, dễ chịu. Làm người cũng vậy, ăn uống cũng thế, phải biết dĩ hòa vi quý, biết trung hòa mọi thứ xung quanh mình. Quá ngọt thì hóa lợ, quá cay thì hỏng dạ dày, quá mặn thì hại thân. Biết đủ, biết dừng, giữ cho mọi thứ ở mức cân bằng mới là đạo lý dưỡng sinh tốt nhất.”

*Uỳnh! uỳnh! uỳnh!*

Lần này, không chỉ có ba đồ đệ, mà ngay cả Càn Khôn Tử và Hắc Bạo cũng đồng loạt chấn động tâm can.

*Dĩ hòa vi quý… Trung hòa mọi thứ… Giữ cho mọi thứ ở mức cân bằng…*

Càn Khôn Tử run rẩy bưng bát cháo, nước mắt không tự chủ được mà rơi lã chã xuống đất. Lão nhớ lại những năm tháng tranh quyền đoạt lợi ở Huyền Thiên Thánh Địa, lúc nào cũng muốn tông môn của mình phải là đệ nhất, lúc nào cũng muốn tu vi của mình phải áp đảo quần hùng. Sự tham lam, kiêu ngạo ấy đã biến lão thành một kẻ cô độc, luôn sống trong cảnh đề phòng, sợ hãi bị kẻ khác lật đổ, kinh mạch thì đầy rẫy những vết thương do tu luyện quá độ mà thành.

Hóa ra, tất cả những thứ đó đều là sai lầm! Tiên Tôn đang dùng món trứng đúc thịt để cảnh tỉnh lão về quy luật vận hành của Thiên Đạo. Mạnh quá thì gãy, yếu quá thì hèn, chỉ có sự cân bằng, sự hài hòa giữa âm và dương, giữa cương và nhu mới là con đường dẫn đến sự bất tử vĩnh cửu!

“Tiên Tôn… Lời dạy của ngài… tiểu nhân vạn kiếp không quên!” Càn Khôn Tử nghẹn ngào nói, rồi không nhịn được nữa, lão múc một thìa cháo trắng đưa vào miệng.

Ngay khi thìa cháo chạm vào đầu lưỡi, một luồng ấm áp vô cùng dịu dàng lập tức lan tỏa khắp cơ thể lão. Luồng ấm áp ấy không cuồng bạo như linh dược bình thường, mà nó nhẹ nhàng như bàn tay của người mẹ, đi đến đâu là chữa lành những vết rạn nứt trong kinh mạch đến đó. Tu vi Độ Kiếp Kỳ vốn đang rách nát của lão, dưới sự nuôi dưỡng của bát cháo phàm trần này, bỗng chốc được vá lại một cách hoàn hảo nhất.

Hắc Bạo bên cạnh cũng húp một ngụm cháo lớn. Hắn cảm thấy huyết mạch Giao Long trong người mình bỗng chốc trở nên vô cùng thuần khiết, những tạp chất tà ác tích tụ từ những năm tháng luyện công phương Bắc bị luồng thanh khí từ bát cháo quét sạch hoàn toàn, biến mất không dấu vết qua từng lỗ chân lông.

“Ngon… ngon quá…” Hắc Bạo lẩm bẩm, hai dòng nước mắt chảy dài trên gương mặt thô kệch. Hắn chưa bao giờ được ăn một bữa cơm nào ấm áp và chứa đựng đại đạo chí cao như thế này.

Tô Thanh Dao nhìn đĩa trứng đúc thịt, khẽ gắp một miếng nhỏ đưa vào miệng. Vị béo ngậy của trứng Chân Hoàng hòa cùng vị thanh mát của hành hoa nổ tung trên đầu lưỡi nàng, hóa thành một luồng hỏa lực ấm áp chảy thẳng vào đan điền, trực tiếp củng cố chín cái đuôi hư ảnh của nàng thành thực thể bán phần. Nàng cảm động nhìn Diệp Phi, người vẫn đang thong thả húp cháo với vẻ mặt bình thản vô vi.

*Sư phụ… Người biết rõ con đang gặp khó khăn trong việc kiểm soát hỏa lực của Cửu Vĩ Thần Thể, nên mới cố tình làm món ăn này để giúp con điều hòa đúng không?* Tô Thanh Dao thầm nghĩ, lòng tràn đầy sự biết ơn sâu sắc. Sư phụ lúc nào cũng vậy, luôn dùng những hành động bình thường nhất, những lời càm ràm vụn vặt nhất để âm thầm che chở và dạy bảo bọn họ.

Diệp Phi nhìn đám đồ đệ và tạp dịch đứa nào đứa nấy mắt đỏ hoe, vừa ăn vừa khóc sụt sùi, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng ngao ngán.

*Haizz, đúng là cái lũ dở hơi này bị ngộ độc khoai tây thối thật rồi. Ăn bát cháo trắng với đĩa rau luộc thôi mà cũng cảm động đến mức khóc lóc thảm thiết thế kia. Xem ra từ mai mình phải quản lý chặt chẽ cái sọt khoai tây sau nhà mới được, không để bọn chúng ăn bậy ăn bạ nữa.*

Hắn đặt bát cháo đã cạn sạch xuống bàn, dùng quạt nan phẩy phẩy vài cái để xua đi hơi nóng trong bếp, rồi thong thả đứng dậy bước ra ngoài hiên nhà.

Lúc này, ngoài trời bắt đầu lác đác rơi những hạt mưa nhỏ. Cơn mưa mùa hạ mát rượi đổ xuống đỉnh Tản Viên Thần Sơn, gột rửa đi những bụi bặm của trần thế, mang theo tiếng xào xạc của những rặng tre xanh và mùi đất ẩm nồng nàn.

Diệp Phi đứng dưới hiên nhà tranh, nhìn những hạt mưa rơi tí tách trên những luống rau cải ngọt ngoài sân, gương mặt phong sương hiện lên một nụ cười nhẹ nhàng, đầy hài lòng.

“Mưa nhỏ thế này thì tốt, vừa đủ ẩm đất để ngày mai trồng hành hoa…” Hắn lẩm bẩm một mình, tay khẽ phe phẩy chiếc quạt nan rách.

Hắn hoàn toàn không biết rằng, ngay khi hắn phẩy quạt, cơn mưa nhỏ trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn bỗng chốc biến thành một cơn mưa linh khí khổng lồ đổ xuống chân núi, mang theo những tia sáng vàng kim nhạt màu của hỏa đạo chí cao. Hàng vạn tu sĩ đang quỳ lạy dưới núi, dưới sự gột rửa của cơn mưa thần thánh này, đồng loạt cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm, mọi bệnh tật, thương tích tiêu biến hoàn toàn, đạo tâm trở nên kiên định hơn bao giờ hết.

“Tiên Tôn ban mưa lành! Tiên Tôn vạn tuế!”

Tiếng reo hò, cảm tạ vang dội khắp một vùng trời đất Phong Châu Thần Đô, hòa cùng tiếng mưa rơi tí tách êm đềm trên mái lá cọ của gian bếp nhỏ trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, nơi mà một bữa cơm sáng đơn sơ vừa mới khép lại trong sự ấm áp và viên mĩ vô ngần của tình thầy trò.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8