Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 23: Cuộc giao dịch lạ

Cập nhật lúc: 2026-06-18 18:23:53 | Lượt xem: 6

Gió chiều từ Biển Đông thổi ngược lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, mang theo vị mặn mòi của muối biển hòa quyện vào làn sương mây đặc quánh. Ở một nơi cách nông trang của Diệp Phi chừng mười dặm, trên tầng mây cao nhất, một chiếc Đồng Vân Thần Chu khổng lồ đang lướt đi một cách êm ái. Chiếc thuyền bay này được đúc hoàn toàn từ đồng đỏ Đông Sơn, trên mạn thuyền chạm khắc hàng vạn hoa văn chim Lạc đang vỗ cánh bay về phía mặt trời. Mỗi một nhịp chuyển động của con thuyền đều phát ra những tiếng u u trầm hùng, tựa như tiếng vọng từ ngàn năm trước.

Đứng ở mũi thuyền, Thẩm Vạn Kim – vị lâu chủ mập mạp của Vạn Bảo Lâu, thương hội giàu có bậc nhất Âu Lạc Thần Châu – đang không ngừng dùng một chiếc khăn lụa tơ tằm thượng hạng để lau mồ hôi trên trán. Gương mặt tròn xoe như chiếc bánh chưng ngày Tết của lão lúc này không hề có vẻ hoạt bát, khôn ngoan thường ngày của một đại thương nhân, mà thay vào đó là sự căng thẳng tột độ. Đôi mắt híp tịt của lão chốc chốc lại liếc nhìn chiếc hộp bằng ngọc thạch vạn năm đang được nâng niu trên tay.

Bên trong chiếc hộp ngọc kia là một gốc “Huyết Long Cát Tường Thảo” đỏ rực như máu, xung quanh thân cây loáng thoáng có những vảy rồng nhỏ xíu ẩn hiện, không ngừng hấp thu linh khí xung quanh để tạo ra những làn khói mỏng hình rồng uốn lượn. Đây là đệ nhất linh dược được vớt lên từ độ sâu vạn trượng dưới Đông Hải Long Cung, chứa đựng một giọt tinh huyết của Thủy Tổ Giao Long, có khả năng giúp một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh viên mãn lập tức đúc thành công Lạc Vũ Thần Cực, ngự khí phi thiên mà không gặp bất kỳ bình cảnh nào.

“Lâu chủ… chúng ta thật sự phải mang món chí bảo này đi đổi lấy một thứ… một thứ rác thải sao?”

Đứng sau lưng Thẩm Vạn Kim là Cao Tiến, một vị trưởng lão hộ pháp có tu vi Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ. Gương mặt Cao Tiến lúc này tràn đầy vẻ xót xa và hoài nghi. Gốc Huyết Long Cát Tường Thảo này là thứ mà Vạn Bảo Lâu đã phải đánh đổi bằng mạng sống của ba vị trưởng lão, trải qua biết bao cuộc tranh đoạt đẫm máu với Thủy tộc Đông Hải mới có được. Vậy mà giờ đây, lâu chủ của hắn lại muốn mang nó đi làm quà gặp mặt, chỉ để cầu xin một món đồ cũ hỏng từ một nông trang vô danh trên núi Tản Viên.

Thẩm Vạn Kim nghe vậy liền quay phắt lại, chiếc quạt vàng trên tay gõ mạnh vào đầu Cao Tiến một cái “bốp”, mắng mỏ bằng giọng điệu run rẩy nhưng đầy kiên định:

“Ngươi thì biết cái thá gì! Đầu óc ngươi chỉ toàn chứa bã đậu thôi sao? Ngươi có biết tin tức chấn động nhất phương Bắc ba ngày qua là gì không? Càn Khôn Tử – vị Chưởng môn cao cao tại thượng của Huyền Thiên Thánh Địa, kẻ có tu vi Độ Kiếp Kỳ nửa bước bước vào Thần Thông Cảnh – hiện tại đang làm cái gì ở trên ngọn núi kia không?”

Cao Tiến ôm đầu, ngơ ngác đáp: “Nghe đồn… nghe đồn lão ta đang quét rác?”

“Đúng thế! Là quét rác! Một vị đại năng Độ Kiếp Kỳ, quỳ gối cầu xin được làm kẻ gác cổng không lương, ngày ngày cầm chổi tre quét dọn lối đi cho nông trang!” Thẩm Vạn Kim hít một hơi thật sâu, ánh mắt rực lên sự cuồng nhiệt của một kẻ đầu cơ vĩ đại. “Ngươi nghĩ một kẻ như Càn Khôn Tử là kẻ ngốc chắc? Lão ta thà từ bỏ thể diện của một Thánh địa, thà làm kẻ tôi tớ, chỉ vì đống phân bón trong vườn của vị Tiên Tôn kia chính là Hỗn Độn Tinh Thần Sa! Một hạt cát ở đó cũng đủ để nghiền nát một tòa thành trì! Đối với một tồn tại đứng ngoài vòng sinh tử như Thái Sơ Chi Chủ, những thứ chúng ta coi là rác thải chính là chí bảo khai thiên lập địa. Ngược lại, thứ mà lão nhân gia ngài ấy tùy tay vứt bỏ, đối với chúng ta chính là cơ duyên nghịch thiên cải mệnh! Chuyến này, ta không cầu xin được ban đan dược, ta chỉ cầu xin đổi lấy một món đồ bỏ đi của ngài ấy mà thôi!”

Cao Tiến nghe những lời phân tích sắc sảo của lâu chủ, hô hấp cũng dần trở nên dồn dập. Hắn nhìn về phía đỉnh Tản Viên Thần Sơn đang ẩn hiện trong mây mù lồng lộng, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi kính sợ vô ngần. Một nơi có thể khiến Chưởng môn Thánh địa tình nguyện làm nô bộc quét sân, rốt cuộc là một cấm địa khủng khiếp đến mức nào?

***

Cùng lúc đó, tại khoảng sân nhỏ phía sau gian nhà tranh trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn.

Bầu không khí yên bình thường ngày dường như đã bị một luồng khí cơ quỷ dị phá vỡ. Diệp Phi vẫn ngồi thong thả trên bậu cửa bếp, tay cầm cọng cỏ khô xỉa răng, mắt lờ đờ nhìn ba đứa đồ đệ đang ngồi bất động trên chiếc ghế dài ngoài hiên nhà.

Dưới góc nhìn của Diệp Phi, ba đứa trẻ này trông thật sự rất tội nghiệp.

Đầu tiên là Tô Thanh Dao. Nàng ngồi khoanh chân, hai má đỏ bừng lên như quả cà chua chín, chín cái đuôi ảo ảnh sau lưng cứ chốc chốc lại xòe ra rồi thu lại, phát ra những luồng sáng đỏ rực chập chờn. Diệp Phi thầm nghĩ: “Chậc, con bé này chắc chắn là bị sốt phát ban rồi. Nhìn cái mặt đỏ gay thế kia, lại còn ảo giác ra mấy cái đuôi cáo bay lung tung nữa chứ. Để con gái nhà người ta chịu lạnh thế này đúng là lỗi của mình.”

Ngay bên cạnh nàng, Lăng Tiêu thì còn kỳ quặc hơn. Lồng ngực hắn liên tục phát ra những tiếng “bịch, bịch” trầm đục và dồn dập, tựa như có ai đó đang giã giò bên trong phổi hắn vậy. Da thịt toàn thân hắn chuyển sang một màu đồng cổ bóng loáng, thỉnh thoảng lại co giật một cái. Diệp Phi ái ngại lắc đầu: “Còn thằng bé này, chắc chắn là ăn vụng khoai lang sống rồi bị nghẹn ở cổ họng. Nhìn cái ngực nó nấc lên kìa, da dẻ thì tái mét đi như cục đồng rỉ. Đúng là mấy đứa trẻ phàm trần, ăn uống không biết giữ mồm giữ miệng gì cả.”

Tệ nhất là Mộc Vân Thư. Thư sinh nghèo này đang cầm cái gáo múc nước bằng gỗ, mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không trước mặt. Xung quanh hắn, không khí cứ vặn vẹo, méo mó đến mức cái gáo nước trong tay hắn lúc thì trông dài ngoằng như cái đòn gánh, lúc lại xẹp lép như cái bánh giầy. Diệp Phi thở dài thườn thượt: “Còn đứa thứ ba này thì xong rồi, mắt mũi kèm nhèm đến mức nhìn một hóa hai, không gian xung quanh cũng nhìn lệch lạc đi hết cả. Đây rõ ràng là triệu chứng của việc thiếu ngủ trầm trọng dẫn đến ảo giác thị giác. Ôi, ta đã bảo là đừng có thức đêm đọc mấy cuốn sách rách kia nữa mà không nghe.”

Diệp Phi đứng dậy, vứt cọng cỏ xỉa răng đi, phủi phủi bộ quần áo vải thô bám đầy bụi đất của mình. Hắn quyết định phải tìm cách chữa trị cho ba đứa đồ đệ này. Theo kinh nghiệm dân gian của một nông phu trung niên, tất cả những triệu chứng đầy bụng, phát ban, ảo giác này đều bắt nguồn từ việc “nóng trong người” và “tiêu hóa kém”. Cách tốt nhất là sắc một nồi nước lá đắng hoặc tìm mấy loại thảo dược có tính mát, nhiều chất xơ để thông ruột cho tụi nó.

“Nhưng mà… thảo dược trong vườn dạo này toàn là cải ngọt với dưa hấu, làm gì có thứ nào vị đắng để giải độc tiêu thực đâu nhỉ?” Diệp Phi gãi gãi đầu, cảm thấy hơi đau đầu.

Hắn liếc nhìn ra khoảng sân nhỏ. Sân nhà dạo này rụng đầy lá mận khô, trông vô cùng nhếch nhác. Diệp Phi vốn là người ưa sạch sẽ, liền đi về phía góc tường để lấy chiếc chổi tre quét sân. Nhưng khi vừa cầm vào cán chổi, hắn liền nghe một tiếng “rắc” giòn giã.

Chiếc chổi tre này vốn được hắn tự tay bó từ những cành tre đực trên núi từ ba năm trước. Trải qua bao mùa mưa nắng, lại thêm việc hắn thường xuyên dùng nó để vun vén đống phân bón (mà thế nhân gọi là Hỗn Độn Tinh Thần Sa), chiếc chổi lúc này đã rách nát đến mức thảm thương. Phần đầu chổi chỉ còn lại vài cọng tre xơ xác, gãy vụn, cán chổi thì nứt toác một đường dài từ trên xuống dưới, được quấn tạm bằng một mảnh giẻ rách màu xám xịt bám đầy bùn đất.

“Đúng là xu cà na mà!” Diệp Phi bực bội lẩm bẩm, quăng chiếc chổi gãy xuống đất. “Quét cái sân cũng không xong. Chiếc chổi này hỏng hẳn rồi, xơ xác thế này thì quét làm sao được nữa. Tí nữa phải đem vứt vào lò củi đốt quách đi cho rảnh mắt. Ngày mai chắc phải xuống chợ huyện mua cái mới thôi.”

Nhưng Diệp Phi hoàn toàn không biết rằng, ngay khi hắn vừa quăng chiếc chổi tre hỏng xuống đất, một luồng khí cơ vô hình, mang theo ý chí “Tẩy Tủy Phạt Cốt, Quét Sạch Hồng Hoang” đã vô tình lan tỏa ra khắp ngọn núi.

***

Ở phía bên kia, Thẩm Vạn Kim và hộ pháp Cao Tiến vừa mới đặt chân lên con đường mòn dẫn lên đỉnh núi.

Vừa bước qua ranh giới của trận pháp vô hình bao bọc Tản Viên Thần Sơn, hai người lập tức cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên vai. Cao Tiến – một cao thủ Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ, xương cốt cứng như thanh đồng – vậy mà lúc này hai chân cứ run lẩy bẩy, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống đất.

“Lâu… Lâu chủ… Khí tức này… Đây là thiên địa đại thế của Thần Sơn sao? Sao lại đáng sợ đến thế này?” Cao Tiến lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng làm ướt sũng cả bộ hộ giáp bằng da thú.

Thẩm Vạn Kim tuy béo tròn, thể lực kém hơn nhưng nhờ mang theo vô số pháp bảo hộ thân của Vạn Bảo Lâu nên vẫn gượng đứng vững. Lão nhìn chằm chằm vào bóng người phía trước, khẽ suỵt một tiếng:

“Câm mồm! Nhìn kìa!”

Ở khúc quanh của con đường mòn, dưới một gốc thông cổ thụ, một lão già râu tóc bạc phơ, mặc một bộ đạo bào màu xám tro giản dị đang cầm một chiếc chổi tre, tỉ mẩn quét từng chiếc lá khô trên mặt đất. Mỗi một nhát chổi của lão quét qua, mặt đất lại khẽ rung nhẹ, những luồng chướng khí và tạp chất trong không khí lập tức bị quét sạch, để lại một khoảng không gian vô cùng tinh khiết.

“Càn… Càn Khôn Tử tiền bối!” Thẩm Vạn Kim run giọng gọi lớn, đồng thời khom lưng hành lễ một cách vô cùng cung kính.

Lão già quét rác khẽ khựng lại, ngẩng đầu lên. Ánh mắt lão sắc bén như chim ưng, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Vạn Kim, sự sắc bén đó lập tức biến mất, thay vào đó là một vẻ thanh thản, siêu nhiên của kẻ đã ngộ đạo. Càn Khôn Tử chống chổi, hờ hững nói:

“Hóa ra là Thẩm lâu chủ của Vạn Bảo Lâu. Ngươi mang theo thuộc hạ lên đây làm gì? Nơi này là tịnh thổ của Tiên Tôn, không tiếp khách thập phương.”

Thẩm Vạn Kim vội vàng bước lên hai bước, cúi đầu thật thấp: “Càn tiền bối, vãn bối biết quy củ. Vãn bối lần này đến đây không dám làm phiền giấc thanh tu của Tiên Tôn, chỉ là… Vạn Bảo Lâu chúng ta dạo này thu thập được một gốc vạn năm Huyết Long Cát Tường Thảo, nghĩ rằng chỉ có thần nông trang của Tiên Tôn mới xứng đáng sở hữu nó, nên đặc biệt mang đến dâng tặng. Đồng thời… vãn bối cũng muốn cầu xin Tiên Tôn một chút cơ duyên.”

Càn Khôn Tử liếc nhìn chiếc hộp ngọc trên tay Thẩm Vạn Kim, cảm nhận được luồng dược lực dồi dào như biển cả bên trong, khóe miệng lão khẽ giật giật. Gốc linh dược này nếu đặt ở ngoài kia chắc chắn sẽ khơi mào cho một cuộc chiến diệt môn giữa các đại tông môn. Nhưng ở nơi này…

“Huyết Long Cát Tường Thảo?” Càn Khôn Tử cười khổ một tiếng, lắc đầu. “Thẩm lâu chủ, ngươi quả thực là một thương nhân khôn ngoan. Nhưng ta khuyên ngươi nên thu hồi cái tâm tư đó lại đi. Đối với Tiên Tôn, thứ này e rằng chỉ là một ngọn cỏ dại không hơn không kém. Ngươi có thấy lũ gà mái trong vườn của ngài ấy ăn cái gì không? Toàn là Ngộ Đạo Đan cấp hoàn mỹ đấy! Ngươi mang gốc cỏ này đến, có khi ngài ấy lại chê nó quá dai, không thèm cho gà ăn đâu.”

Thẩm Vạn Kim nghe vậy thì mặt mũi xám xịt, lòng đau như cắt. Gốc linh dược gia bảo của lão, hóa ra đến tư cách làm thức ăn cho gà của Tiên Tôn cũng không có sao?

Nhưng Càn Khôn Tử lại nói tiếp, giọng điệu mang theo một sự huyền bí khó lường:

“Tuy nhiên, Tiên Tôn là người có lòng từ bi bao dung vạn vật. Ngài ấy thích đóng vai một phàm nhân, trải nghiệm cuộc sống hồng trần. Nếu ngươi đến với một tấm lòng thành kính, không mang theo tạp niệm, có lẽ ngài ấy sẽ tùy tay ban cho ngươi một chút ân huệ. Đi đi, nhưng nhớ kỹ: tuyệt đối không được dùng thần thức để dò xét ngài ấy, cũng không được nói những lời thừa thãi. Nếu không, ngay cả tro cốt của ngươi cũng không còn đâu.”

“Vãn bối ghi nhớ lời dạy của tiền bối!” Thẩm Vạn Kim dập đầu tạ ơn, sau đó ra hiệu cho Cao Tiến đứng đợi ở ngoài, một mình lão ôm hộp ngọc, run rẩy bước tiếp lên đỉnh núi.

***

Khi Thẩm Vạn Kim vừa bước vào cổng nông trang, đập vào mắt lão là một cảnh tượng khiến lão suýt chút nữa thì ngừng thở.

Ở góc sân, một con chó đen lớn (Đại Hắc) đang nằm bò ra đất, hai chân trước gác lên nhau, đầu gối lên một khúc xương trắng hếu rực rỡ hào quang. Ánh mắt con chó đen lười biếng liếc nhìn Thẩm Vạn Kim một cái. Chỉ một cái liếc mắt ấy thôi, Thẩm Vạn Kim cảm thấy như có một con cự thú thời hồng hoang đang há to cái miệng đỏ lòm muốn nuốt chửng linh hồn lão. Lão vội vàng thu hồi tầm mắt, tim đập thình thịch như đánh trống trận.

“Mẹ ơi… đúng là Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển trong truyền thuyết! Khúc xương nó đang gặm… chẳng lẽ là xương đùi của một vị Yêu Đế?” Thẩm Vạn Kim gào thét trong lòng, đôi chân béo mập run rẩy suýt chút nữa thì nhũn ra.

Lão nhìn sang phía hiên nhà, và cảnh tượng tiếp theo lại một lần nữa oanh tạc thế giới quan của lão.

Ba vị đồ đệ của Tiên Tôn đang ngồi đó.

Tô Thanh Dao – vị công chúa Yêu tộc với chín cái đuôi hư ảnh rực lửa Phượng Hoàng chí cao. Luồng hỏa diễm kia tinh khiết đến mức không gian xung quanh như bị thiêu rụi thành hư vô. Nàng rõ ràng đang ở trạng thái đột phá huyết mạch tối cao!

Lăng Tiêu – toàn thân ánh lên sắc đồng cổ, tiếng tim đập “bịch, bịch” phát ra chính là âm luật của Trống Đồng Thần Trận cổ xưa, mỗi một nhịp đập đều đang rèn giũa cốt cách của hắn đạt đến cảnh giới Chúc Đồng cực hạn, chuẩn bị hóa cánh bay lên (Lạc Vũ Cảnh).

Mộc Vân Thư – tay cầm gáo nước, xung quanh hắn là những gợn sóng thời không vặn vẹo. Hắn đang dùng một cái gáo gỗ bình thường để diễn luyện quy luật vận hành của Thời Gian Chi Hà!

“Trời đất ơi… ba vị đồ đệ của Tiên Tôn, đứa nào đứa nấy đều là thiên tài nghịch thiên! Họ đang ngộ đạo, họ đang diễn hóa thiên địa quy luật ngay trước hiên nhà!” Thẩm Vạn Kim run rẩy nghĩ thầm. Lão cảm thấy mình giống như một con kiến hôi vô tình lạc vào cung điện của chư thần.

Đúng lúc đó, cửa bếp mở ra.

Diệp Phi bước ra ngoài sân, trên tay cầm chiếc chổi tre hỏng nát, miệng vẫn đang lầm bầm lầu bầu đầy vẻ bực dọc. Hắn nhìn thấy một gã mập mạp mặc y phục tơ lụa lấp lánh vàng ngọc, đứng run rẩy giữa sân như một con lật đật, liền khẽ nhíu mày.

“Ai thế này? Nhìn ăn mặc sang trọng thế kia, chắc là phú thương dưới xuôi lên đây du lịch à? Hay là lại một kẻ dở hơi giống lão già quét rác ngoài kia?” Diệp Phi thầm nghĩ.

Thấy Diệp Phi nhìn mình, Thẩm Vạn Kim sợ tới mức hồn xiêu phách lạc. Lão không cảm nhận được một chút tu vi nào từ người Diệp Phi, nhưng chính sự “bình thường” đến mức cực hạn này mới là thứ đáng sợ nhất. Đây chính là cảnh giới Phản Phác Quy Chân trong truyền thuyết! Người đàn ông trung niên mặc áo vải thô trước mặt lão chính là nguồn gốc của vạn đạo, vị chúa tể tối cao của vũ trụ này!

“Vãn… vãn bối Thẩm Vạn Kim, Lâu chủ Vạn Bảo Lâu, bái kiến Tiên Tôn!” Thẩm Vạn Kim không hề do dự, lập tức quỳ rạp xuống đất, hai tay nâng chiếc hộp ngọc lên quá đầu, giọng nói run rẩy kịch liệt.

Diệp Phi giật nảy mình, vội vàng tránh sang một bên. “Cái quái gì thế này? Người thời nay bị làm sao vậy? Gặp người khác là quỳ lạy như tế sao ấy. Lại còn gọi mình là Tiên Tôn nữa chứ. Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, ta chỉ là một nông phu trồng rau bình thường thôi mà!”

Hắn gãi đầu, giọng điệu có chút bất lực nói:

“Này, vị đại gia mập mạp kia, mau đứng lên đi. Ở đây không có Tiên Tôn nào cả, ta chỉ là Diệp Phi, một người trồng rau thôi. Ngươi tìm nhầm người rồi. Với lại, nông trang của ta dạo này không bán rau lẻ đâu, mấy luống cải ngọt kia để dành cho mấy đứa nhỏ ở nhà ăn rồi.”

Thẩm Vạn Kim nghe vậy, trong lòng lập tức dậy sóng ngàn vạn suy tư.

“Quả nhiên! Tiên Tôn vẫn luôn tự xưng là người phàm! Ngài ấy nói ‘không bán rau lẻ’, thực chất là đang ám chỉ rằng những gốc ‘Đạo Quả’ kia là thứ mà người phàm như ta không có tư cách chạm vào! Ôi, tầm vóc của Tiên Tôn thật sự quá vĩ đại, ngài ấy thà làm một nông phu bình dị chứ không muốn phô trương thanh thế!”

Thẩm Vạn Kim vội vàng dập đầu một cái, cung kính nói:

“Tiên Tôn bận trăm công nghìn việc, vãn bối làm sao dám tơ hào đến linh quả của ngài. Vãn bối lần này đến đây, chỉ vì nghe danh đức độ của ngài vang dội khắp Âu Lạc Thần Châu. Vãn bối có một gốc dược thảo nhỏ bé, muốn dâng lên ngài để bày tỏ lòng thành kính. Mong Tiên Tôn thu nhận.”

Nói rồi, Thẩm Vạn Kim nhẹ nhàng mở nắp hộp ngọc ra.

Một luồng dược hương nồng đậm, mang theo tiếng rống trầm thấp của rồng thiêng lập tức lan tỏa khắp sân. Luồng ánh sáng đỏ rực từ gốc Huyết Long Cát Tường Thảo chiếu sáng cả một góc nông trang.

Diệp Phi nhìn chằm chằm vào gốc cây màu đỏ trong hộp ngọc. Đôi mắt lờ đờ của hắn đột nhiên sáng lên.

“Ơ… cái này… cái này nhìn giống như gốc sài đất đỏ hoang dại trên núi nhỉ? Nhưng mà sao nó lại to và mọng nước thế kia? Nhìn cái thân cây nhiều xơ, lá lại dày thế kia, chắc chắn là có tính mát và cực kỳ nhiều chất xơ rồi!”

Diệp Phi mừng thầm trong lòng. Hắn đang đau đầu vì không tìm được loại thảo dược nào có vị đắng, nhiều chất xơ để chữa chứng đầy bụng, khó tiêu cho ba đứa đồ đệ. Gốc cây màu đỏ này nhìn qua là biết có tính dược cực mạnh, lại mọng nước, đem về sắc nước uống hoặc giã nhỏ nấu canh thì chắc chắn là “thần dược” thông ruột, chữa đầy hơi cực kỳ hiệu quả!

“Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh mà!” Diệp Phi thầm nghĩ, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình thản của một người trưởng thành. Hắn hắng giọng một tiếng, hỏi:

“Cái gốc cỏ này… ngươi thật sự muốn cho ta sao?”

Thẩm Vạn Kim thấy Diệp Phi chú ý đến gốc dược thảo của mình, trong lòng mừng rỡ như điên, vội vàng đáp:

“Vâng! Vãn bối thành tâm dâng tặng Tiên Tôn! Chỉ mong… chỉ mong được Tiên Tôn tùy tiện ban cho một món đồ bỏ đi trong nông trang để vãn bối mang về làm vật trấn lâu của Vạn Bảo Lâu!”

Diệp Phi nghe vậy thì ngớ người ra.

“Cái gì? Gã mập này bị khùng thật rồi sao? Mang một gốc thảo dược tươi tốt, mọng nước thế này đến đây, chỉ để đổi lấy một món đồ bỏ đi của ta?”

Diệp Phi liếc nhìn xung quanh sân. Nông trang của hắn nghèo rớt mồng tơi, làm gì có đồ đạc gì quý giá. Đồ bỏ đi thì chỉ có…

Hắn nhìn xuống chiếc chổi tre hỏng đang cầm trên tay.

Chiếc chổi tre này cán đã nứt, giẻ rách quấn quanh bám đầy bùn đất, đầu chổi thì xơ xác chỉ còn vài cọng tre gãy. Hắn vốn định mang đi đốt củi.

“Này… ngươi nói thật chứ? Thứ gì bỏ đi cũng được sao?” Diệp Phi ngập ngừng hỏi, cảm thấy hơi ngượng ngùng. “Ta nói trước là nông trang của ta nghèo lắm, không có bảo vật gì đâu. Đồ bỏ đi thì chỉ có cái này…”

Diệp Phi giơ chiếc chổi tre hỏng lên trước mặt Thẩm Vạn Kim.

“Cái chổi này hỏng hẳn rồi, cán nứt, đầu xơ xác, ta đang tính ném vào lò củi để đốt. Ngươi… ngươi có muốn lấy nó không? Ta thấy hơi kỳ cục khi đổi cái thứ rác rưởi này lấy gốc cây của ngươi đấy.”

Khoảnh khắc Diệp Phi giơ chiếc chổi tre lên, Thẩm Vạn Kim cảm thấy da đầu mình như muốn nổ tung.

Trong mắt lão, chiếc chổi tre hỏng kia hoàn toàn không phải là rác rưởi!

Mỗi một cọng tre xơ xác trên đầu chổi đều đang tỏa ra những sợi xích quy luật màu vàng kim rực rỡ, đan xen vào nhau tạo thành một vạn cổ sát trận có thể quét sạch cả một tinh hệ! Trên cán chổi nứt nẻ kia, những đường nứt không phải là vết hỏng, mà là những vết rách không gian do ý chí của Tiên Tôn để lại! Mảnh giẻ rách quấn quanh cán chổi thực chất là một tấm da của Thần thú Thái Cổ, chứa đựng vô tận khí tức hỗn độn!

Đây không phải là cái chổi quét sân! Đây là “Thái Sơ Tẩy Tủy Thần Chổi” – một món chí bảo có thể quét sạch mọi tạp chất, mọi nhân quả tà ác trên thế gian này!

“Trời… trời ơi! Tiên Tôn đang thử thách đạo tâm của mình!” Thẩm Vạn Kim gào thét trong lòng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì cảm động. “Ngài ấy nói chiếc chổi này là ‘rác rưởi đang tính đem đốt’, thực chất là muốn xem mình có đủ nhãn quang để nhận ra chí bảo hay không! Nếu mình chê bai nó, chắc chắn sẽ bị Tiên Tôn một chưởng vỗ chết!”

Thẩm Vạn Kim vội vàng dập đầu lia lịa, giọng nói nghẹn ngào vì sung sướng:

“Muốn! Vãn bối vô cùng muốn! Đối với vãn bối, chiếc chổi này chính là chí bảo vô giá! Đổi gốc Huyết Long Cát Tường Thảo lấy chiếc chổi này, là vãn bối đã chiếm đại tiện nghi rồi! Tạ Tiên Tôn ban thưởng! Tạ Tiên Tôn thành toàn!”

Diệp Phi đứng ngây người ra nhìn gã béo đang khóc lóc thảm thiết vì nhận được cái chổi hỏng.

“Ảo ma Canada thật chứ…” Diệp Phi lẩm bẩm trong lòng, cảm thấy thế giới này càng ngày càng khó hiểu. “Một cái chổi tre rách đến mức không quét nổi lá khô, vậy mà gã mập này lại coi như báu vật gia truyền. Đúng là người giàu có những sở thích thật dị hợm. Chắc lão ta mua về để treo tường làm cảnh chăng?”

Nhưng dù sao thì giao dịch này hắn quá hời. Có được gốc thảo dược mọng nước này, hắn có thể nấu một nồi canh giải độc cực tốt cho ba đứa đồ đệ rồi.

“Được rồi, được rồi, ngươi nín đi.” Diệp Phi đưa chiếc chổi hỏng cho Thẩm Vạn Kim, đồng thời nhận lấy chiếc hộp ngọc chứa gốc Huyết Long Cát Tường Thảo. “Cầm lấy đi. Nhớ là dùng cẩn thận kẻo nó gãy đôi ra đấy nhé. Ta không bảo hành đâu đấy.”

“Vãn bối không dám! Vãn bối sẽ cung phụng nó ở nơi trang trọng nhất của Vạn Bảo Lâu!” Thẩm Vạn Kim run rẩy nhận lấy chiếc chổi hỏng, cảm giác như mình đang nâng đỡ cả một bầu trời sao. Luồng sức mạnh hỗn độn từ cán chổi truyền vào tay khiến tu vi bấy lâu nay bị ngưng trệ của lão đột nhiên có dấu hiệu buông lỏng.

Lão biết mình không thể ở lại lâu hơn nữa, liền vội vàng cáo lui:

“Tiên Tôn bảo trọng, vãn bối xin phép cáo lui!”

Nói rồi, Thẩm Vạn Kim ôm chặt chiếc chổi hỏng vào lòng, quay người chạy nhanh như một quả bóng lăn xuống núi, sợ rằng Diệp Phi sẽ đổi ý đòi lại chiếc chổi.

Diệp Phi nhìn theo bóng lưng gã béo biến mất sau màn sương mù, lắc đầu ngán ngẩm:

“Đúng là một gã khùng vui tính. Thôi kệ, đi nấu canh cứu mấy đứa nhỏ trước đã.”

Hắn cầm gốc Huyết Long Cát Tường Thảo đi thẳng vào trong bếp.

***

Lúc này, ở dưới chân núi, Thẩm Vạn Kim vừa chạy ra khỏi ranh giới Thần Sơn liền đặt mông ngồi bệt xuống đất, thở hồng hộc.

Hộ pháp Cao Tiến vội vàng chạy lại, nhìn thấy lâu chủ của mình đang ôm khư khư một cái chổi tre rách nát bám đầy bùn đất, trên mặt lại lộ ra nụ cười ngây dại như kẻ trúng tà, liền không khỏi lo lắng hỏi:

“Lâu chủ… ngài… ngài không sao chứ? Gốc Huyết Long Cát Tường Thảo đâu rồi? Sao ngài lại ôm cái chổi rác này?”

Thẩm Vạn Kim không thèm giải thích, lão cười ha hả đầy điên cuồng, sau đó cầm chiếc chổi tre hỏng lên, khẽ vung một cái về phía khoảng không trước mặt.

“Xoẹt!”

Một đạo gợn sóng không khí màu vàng kim vô hình quét qua. Chỉ trong một tích tắc, toàn bộ làn sương mù dày đặc quấn quýt quanh chân núi Tản Viên trong vòng mười dặm lập tức bị quét sạch không còn một chút dấu vết! Bầu trời đêm đen kịt lộ ra những ngôi sao sáng lấp lánh, vạn dặm không một sợi mây!

Cao Tiến nhìn cảnh tượng này, mắt chữ O mồm chữ A, toàn thân cứng đờ như tượng đá.

Một cái phẩy chổi nhẹ nhàng của một kẻ không có mấy tu vi như Thẩm Vạn Kim, vậy mà có thể quét sạch cả thiên địa đại thế, làm trống rỗng vạn dặm mây mù! Đây… đây là sức mạnh của thần tiên phương nào?

“Ngươi… ngươi thấy chưa?” Thẩm Vạn Kim run rẩy nói, ánh mắt rực sáng. “Đây chính là ‘rác rưởi’ của Tiên Tôn! Một cái chổi hỏng của ngài ấy cũng đủ để quét sạch một vị Thần Thông Cảnh đại năng! Vạn Bảo Lâu chúng ta… lần này thật sự phát tài rồi! Gánh còng lưng cả thương hội cũng không bằng một cái chổi của Tiên Tôn!”

Cao Tiến lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Thẩm Vạn Kim, không phải bái lâu chủ, mà là bái chiếc chổi tre hỏng trên tay lão. Trong lòng hắn lúc này chỉ còn lại sự kính sợ và sùng bái tột độ đối với vị cao nhân ẩn thế trên đỉnh núi kia.

***

Trong khi đó, ở trong gian bếp nhỏ của nông trang.

Diệp Phi đang bận rộn nhóm lửa. Hắn đặt một chiếc nồi đất lớn lên bếp, đổ đầy nước giếng ngọt lịm vào, sau đó cầm gốc Huyết Long Cát Tường Thảo lên thớt.

“Cái gốc cây này nhìn thì đẹp thật, nhưng mà vỏ hơi cứng. Phải dùng dao thái nhỏ ra thì mới nhanh chín và ra hết chất xơ được.”

Diệp Phi lẩm bẩm, cầm con dao thái rau rỉ sét của mình lên, dùng sức băm “côm cốp” lên thân gốc Huyết Long Cát Tường Thảo.

Nếu có một vị tu sĩ hệ mộc hay luyện đan sư nào ở đây, nhìn thấy cảnh tượng này chắc chắn sẽ hộc máu mà chết tại chỗ. Gốc linh dược vạn năm chứa đựng tinh huyết Giao Long, vốn dĩ phải được luyện chế vô cùng cẩn thận trong thần lò, dùng thiên hỏa nung nấu suốt chín chín tám mươi mốt ngày mới có thể chiết xuất được một giọt dược dịch. Vậy mà lúc này, nó lại đang bị một con dao thái rau rỉ sét băm nát bét như băm rau lợn trên một chiếc thớt gỗ nứt nẻ.

Mỗi một nhát dao của Diệp Phi chém xuống, luồng long khí oai nghiêm bên trong gốc cây lại gào thét định phản kháng, nhưng ngay khi chạm vào lưỡi dao rỉ sét kia, ý chí của con rồng thiêng lập tức bị một lực lượng vô hình nghiền nát thành những đốm sáng nhỏ li ti, ngoan ngoãn hòa tan vào đống rau băm.

“Xong rồi! Cho vào nồi ninh nhừ thôi!”

Diệp Phi gạt đống rau băm vào nồi nước sôi, đậy vung lại. Chỉ một lát sau, từ trong nồi đất bắt đầu bốc lên những luồng hơi nước nghi ngút.

Mùi hương tỏa ra từ nồi canh lúc này vô cùng kỳ quái. Nó không thơm ngọt như hoa cỏ, mà mang theo một mùi hăng hăng, đắng ngắt đặc trưng của các loại lá nam chữa bệnh dạ dày. Diệp Phi hít một hơi, khẽ nhăn mũi:

“Chậc, mùi đắng thế này là đúng bài rồi. Thuốc đắng dã tật, nước canh này chắc chắn sẽ giúp tụi nhỏ thông ruột cực kỳ nhanh chóng.”

Hắn múc nước canh ra ba chiếc bát sành sứt mẻ, sau đó bưng khay nước canh đi ra ngoài hiên nhà.

Lúc này, ba đứa đồ đệ vẫn đang ở trong trạng thái nhập định sâu sắc nhất để đột phá.

Lăng Tiêu cảm thấy huyết mạch Chúc Đồng trong cơ thể mình đã đạt đến giới hạn chịu đựng. Tiếng tim đập như sấm rền đang không ngừng rèn giũa cốt cách của hắn, nhưng hắn vẫn thiếu một chút lực lượng kích hoạt cuối cùng để có thể hoàn toàn phá vỡ bình cảnh, đúc thành công Lạc Vũ Cảnh.

Tô Thanh Dao thì đang cảm thấy ngọn lửa Phượng Hoàng trong cơ thể quá mức bá đạo, khiến kinh mạch của nàng đau rát như bị thiêu đốt. Nàng cần một luồng sức mạnh âm nhu, mát lành để trung hòa ngọn lửa này.

Mộc Vân Thư thì thần hồn đang bị lạc lối trong những gợn sóng thời không méo mó, không tìm được lối ra.

Đúng lúc ba người đang ở vào thời khắc mấu chốt, nguy hiểm nhất của quá trình tu luyện, thì một giọng nói quen thuộc, mang theo sự ấm áp và có chút càm ràm của sư phụ vang lên bên tai họ:

“Nào, ba đứa tỉnh dậy đi. Đừng có ngồi lì ra đấy nữa. Sư phụ vừa mới sắc cho tụi con một nồi nước lá đắng giải độc đây. Đứa nào đứa nấy mặt mũi đỏ gay, bụng dạ thì kêu ùng ục thế kia, mau uống bát nước canh này vào cho nó mát gan, thông ruột!”

Giọng nói của Diệp Phi như một hồi chuông đại hồng chung, nhẹ nhàng xuyên qua mọi tầng phòng ngự thần hồn, trực tiếp đánh thức ba người khỏi trạng thái nhập định sâu sắc.

Cả ba mở mắt ra, nhìn thấy sư phụ đang bưng ba bát nước canh màu đỏ sậm, bốc khói nghi ngút đứng trước mặt.

Lăng Tiêu nhìn bát nước canh, đồng tử lập tức co rụt lại.

“Đây… đây là… Huyết Long Cát Tường Thảo vạn năm?! Hơn nữa… dược lực bên trong đã hoàn toàn bị hòa tan vào nước canh một cách hoàn mỹ nhất, không có một chút tạp chất nào!”

Tô Thanh Dao cũng hít một hơi thật sâu, cảm nhận được luồng dược lực mát lành, ẩn chứa hơi thở của thủy tổ Long tộc đang cuộn trào trong bát canh. Nàng thầm nghĩ:

“Sư phụ quả nhiên thần thông quảng đại! Ngài biết con đang bị ngọn hỏa diễm thiêu đốt kinh mạch, nên đã đặc biệt dùng gốc chí bảo hệ thủy này để sắc canh cho con uống! Đây rõ ràng là ngài đang che chở cho con!”

Mộc Vân Thư thì nhìn bát canh, cảm nhận được những sợi xích quy luật thời gian bên trong bát nước đang chuyển động chậm rãi. Hắn cảm động đến mức mắt rơm rớm nước mắt:

“Sư phụ… ngài nhìn thấu thần hồn con đang bị lạc lối trong thời không, nên dùng bát canh này để định hình lại tọa độ cho con… Ơn nghĩa của sư phụ, đồ nhi vạn kiếp không thể báo đáp hết!”

Diệp Phi thấy ba đứa đồ đệ cứ trố mắt nhìn bát canh mà không chịu uống, liền biến sắc, nghiêm giọng mắng:

“Nhìn cái gì mà nhìn? Thuốc đắng dã tật! Ta biết cái nước này mùi vị hơi khó ngửi, lại có vị đắng ngắt, nhưng uống vào là hết đầy bụng ngay! Mau uống sạch đi, không được chừa lại một giọt nào nghe chưa!”

Thấy sư phụ nghiêm nghị như vậy, ba người không dám chần chừ thêm một giây nào nữa. Họ lập tức nâng bát canh lên, nhắm mắt nhắm mũi, một hơi uống cạn sạch bát nước canh nóng hổi.

Nước canh vừa trôi xuống cổ họng, một luồng dược lực kinh thiên động địa lập tức bùng nổ trong cơ thể họ!

“Oanh!”

Trong lồng ngực Lăng Tiêu, tiếng trống đồng Đông Sơn đột ngột vang lên một tiếng trầm hùng vang dội thiên địa. Sức mạnh của Huyết Long Cát Tường Thảo hòa vào máu thịt hắn, khiến xương cốt toàn thân hắn chuyển từ màu đồng cổ sang một màu vàng kim nhạt rực rỡ. Phía sau lưng hắn, một đôi cánh bằng kiếm khí khổng lồ (Lạc Vũ) đột ngột xòe rộng ra, rực rỡ và sắc bén vô song!

Hắn đã đột phá! Lạc Vũ Cảnh thành tựu! Từ nay về sau, hắn có thể ngự khí phi thiên, một kiếm chém rách bầu trời!

Tô Thanh Dao thì cảm thấy một luồng hơi mát lạnh như suối nguồn chảy qua toàn bộ kinh mạch, ngọn lửa Phượng Hoàng hung bạo lập tức trở nên ngoan ngoãn, hòa quyện hoàn hảo với mị thuật Hồ tộc của nàng. Chín cái đuôi ảo ảnh sau lưng nàng hoàn toàn ngưng tụ thành thực thể, rực rỡ và lộng lẫy đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Mộc Vân Thư thì cảm thấy thần hồn mình lập tức thoát khỏi vùng không gian méo mó, quay trở về bản thể một cách vững chắc nhất. Ngộ tính của hắn về Trận Pháp Đạo và Thời Không Chi Thuật lúc này đã đạt đến một tầm cao mới mà trước đây hắn chưa bao giờ dám mơ tới.

Cả ba người đồng loạt đứng dậy, quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Phi, đồng thanh hô lớn:

“Tạ Sư phụ ban thưởng cơ duyên nghịch thiên! Đồ nhi suốt đời không quên đại ân của Sư phụ!”

Diệp Phi nhìn thấy ba đứa đồ đệ sau khi uống xong bát canh thì mặt mũi lập tức hồng hào trở lại, không còn co giật hay ảo giác nữa, liền vô cùng đắc ý, cười ha hả nói:

“Ha ha! Ta đã bảo mà! Cái bài thuốc lá đắng này của ta là gia truyền đấy, uống vào một cái là thông ruột, hết đầy bụng ngay lập tức! Nhìn tụi con kìa, đứa nào đứa nấy khí sắc tốt hẳn lên rồi đấy. Thôi, khỏe rồi thì dọn dẹp bát đĩa đi, ngày mai còn phải ra đồng làm việc với ta!”

Nói rồi, Diệp Phi vui vẻ chắp tay sau lưng, thong thả đi vào trong nhà ngủ trưa, lòng thầm nghĩ:

“Đúng là nuôi mấy đứa dở hơi này tuy hơi mệt, nhưng thỉnh thoảng làm thầy thuốc cứu tụi nó một vố thế này cũng oai phết đấy chứ!”

Dưới hiên nhà, ba vị đồ đệ nhìn theo bóng lưng sư phụ, trong mắt chỉ còn lại sự sùng bái cuồng nhiệt và kính ngưỡng vô hạn.

Họ biết, cuộc giao dịch kỳ lạ ngày hôm nay của sư phụ với gã béo kia, thực chất là một màn sắp đặt vĩ đại của một vị Chí Tôn đứng ngoài vòng sinh tử, nhằm ban phát cơ duyên cho họ một cách tự nhiên nhất. Sư phụ của họ, quả thực là thiên hạ vô song!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8