Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 196: Một buổi chiều hoàng hôn

Cập nhật lúc: 2026-06-22 13:04:17 | Lượt xem: 7

Khi ánh tà dương bắt đầu nhuộm đỏ rực cả một vùng trời phía Tây Nam núi Tản Viên, một hiện tượng kỳ lạ bỗng nhiên xuất hiện trên tầng không cao vút. Giữa những đám mây ngũ sắc đang cuồn cuộn trôi, một vệt nứt mỏng manh như sợi tơ nhện nhưng lại đỏ lòm như máu tươi bất ngờ rạn ra, rỉ ra những luồng khí tức mục nát, tà dị. Vệt nứt ấy lặng lẽ co giãn ngoài rìa kết giới của nông trang, giống như một con mắt quỷ đang âm thầm dòm ngó xuống đỉnh núi thiêng. Thời tiết của sườn núi Tản Viên cũng theo đó mà biến đổi dị thường. Sương mù lam nhạt của buổi chiều sớm nhanh chóng bị quét sạch, thay vào đó là một bầu không khí oi bức, nóng nảy đến mức kỳ lạ. Những đám mây hoàng hôn đỏ rực như lửa thiêu phủ kín vòm trời, phản chiếu trực tiếp tâm trạng vô cùng bực dọc và “nóng trong người” của Diệp Phi sau khi bị đám đồ đệ làm cho tăng xông máu não.
Dưới ruộng cải ngọt phía Tây Nam núi Tản Viên, bùn đất lầy lội vẫn còn vương vãi sau trận dông bão đêm qua. Lúc này, một cảnh tượng dở khóc dở cười đang diễn ra. Năm bóng người—gồm ba vị đại đệ tử Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cùng hai gã tạp dịch kỳ cựu Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim—đang còng lưng, cắm cúi nhổ cỏ gấu dưới sự giám sát nghiêm ngặt của “ma mới” Tần Vũ.
Tần Vũ, cựu Thống lĩnh cấm quân của Thần Triều Cửu Tiêu, người vừa mới trải qua một màn đột phá thần sầu lên nửa bước Lạc Vũ Cảnh nhờ bát nước gừng ấm của Diệp Phi, lúc này đang dùng đôi bàn tay trần của mình để nhổ một bụi cỏ gấu khổng lồ. Bụi cỏ gấu này, thực chất chính là Hắc Ma Cổ Thảo—một loại dị thảo chuyên hấp thụ tử khí và oán niệm dưới lòng đất sườn núi Tản Viên để sinh trưởng. Khi những ngón tay gầy guộc nhưng cứng cáp của Tần Vũ vừa chạm vào thân cỏ xám xịt, một luồng ma độc màu tím đen, tanh hôi kịch liệt từ rễ cỏ bỗng nhiên rỉ ra, điên cuồng men theo móng tay ông ta định lao vào ăn mòn kinh mạch.
Thế nhưng, luồng ma độc ấy còn chưa kịp đắc ý thì dòng máu hoàng kim của huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên trong cơ thể Tần Vũ đã lập tức sôi trào. “Xèo xèo!” Một tiếng động nhỏ vang lên, luồng ma độc tà ác bị tịnh hóa triệt để, biến thành những đốm sáng nhỏ màu vàng nhạt rồi tan biến vào hư không. Tần Vũ cảm thấy kinh mạch toàn thân ấm áp, đạo cơ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong vốn bị rạn nứt nay được rèn giũa đến mức kiên cố như thanh đồng cổ Đông Sơn.
Ông ta trợn tròn mắt, nhìn bụi cỏ gấu trong tay mình vừa bị nhổ bật rễ, lẩm bẩm đầy kinh hoàng bằng thần niệm truyền âm với Lăng Tiêu:
“Điện hạ… chuyện này… việc nhổ cỏ này thực chất là một môn rèn luyện thân thể và ý chí cực hạn sao? Tội thần chỉ vừa nhổ một cọng cỏ dại, mà ma độc tích tụ vạn năm trong cơ thể đã bị tịnh hóa sạch sẽ, chân nguyên Cửu Tiêu Thần Lôi lại càng thêm tinh thuần!”
Lăng Tiêu đang khom lưng bên cạnh, động tác nhổ cỏ của hắn mộc mạc, đều đặn như một người nông dân thực thụ. Nghe thấy tiếng truyền âm của Tần Vũ, hắn khẽ liếc mắt nhìn sang, nhàn nhạt trả lời bằng thần niệm:
“Tần thống lĩnh, chớ dùng lực bừa bãi. Ta đã nói rồi, ở nơi này, không có Điện hạ hay Thống lĩnh nào cả, chỉ có những kẻ làm vườn dưới chân Sư phụ mà thôi. Sư phụ bắt chúng ta nhổ cỏ bằng tay phàm, không cho phép vận dụng chân nguyên, chính là muốn chúng ta dùng tâm thế phàm nhân để cảm nhận mạch đất, tịnh hóa sát niệm và thù hận trong lòng. Nhổ một cọng cỏ dại ngoài ruộng, thực chất là nhổ bỏ một gốc ma chướng trong đạo tâm. Ngươi cứ từ từ cảm nhận, Chẻ củi chi đạo hay Nhổ cỏ chi đạo, chung quy cũng đều dẫn về một chữ ‘Đạo’ của Sư phụ.”
Tần Vũ nghe xong, chấn động đến mức da đầu tê dại. Ông ta nhìn bóng lưng thanh thoát của Lăng Tiêu, rồi lại nhìn xuống bụi cỏ gấu tầm thường trong tay, lòng sùng bái dành cho Diệp Phi đã vượt qua mọi giới hạn của ngôn từ. Tiên Tôn vĩ đại! Ngài không dùng thần thông che trời để cứu giúp tội thần, mà dùng một ruộng cải ngọt cùng những cọng cỏ dại để giúp tội thần tự gột rửa đạo tâm, buông bỏ thù hận! Đây mới chính là đại từ bi, đại trí tuệ của Đấng Sáng Thế!
Ở luống cải bên cạnh, không khí yên bình, poetic ấy lập tức bị phá vỡ bởi hai gã “liếm cẩu” kỳ cựu của nông trang.
“Thẩm mập! Ngươi bớt dùng cái tay múp míp của ngươi lấn sang luống của ta đi! Cọng cỏ gấu này là ta phát hiện trước!” Càn Khôn Tử trợn mắt, dùng chiếc chổi tre rách gạt gạt chân Thẩm Vạn Kim, truyền âm mắng mỏ đầy bực dọc.
Thẩm Vạn Kim hừ lạnh một tiếng, đôi bàn tay đeo đầy nhẫn trữ vật nạm ngọc bích nhanh như chớp giật phắt cọng cỏ gấu đã bị tịnh hóa hoàn toàn ma tính dưới đất lên, nhanh nhẹn nhét tọt vào tay áo rộng thùng thình của mình. Hắn híp mắt cười hắc hắc, truyền âm đáp trả:
“Lão Càn, ngươi thì biết cái gì? Đây là Thần Sa Cổ Thảo đã được đạo vận của Tiên Tôn tịnh hóa, mang về làm nguyên liệu luyện đan thì đến Tiên Đế Thượng Giới cũng phải thèm nhỏ dãi! Ngươi quét sân thì lo quét sân đi, đừng có cản trở con đường làm giàu tích lũy tài nguyên dâng hiến cho Ông chủ của ta!”
“Ngươi… cái đồ thương nhân gian trá này! Ngươi dám lén lút tích trữ rác thải dính đạo vận của Tiên Tôn mang đi bán kiếm lời! Ta phải báo cáo với Sư phụ để ngài phạt ngươi uống canh ngải cứu đắng gấp mười lần!” Càn Khôn Tử tức tối dọa dẫm.
Nghe đến ba chữ “canh ngải cứu”, Thẩm Vạn Kim rùng mình một cái, chiếc xẻng sắt rỉ sét trên tay suýt nữa thì rơi xuống đất. Hắn vội vàng cúi đầu, cặm cụi nhổ cỏ với tốc độ kinh hoàng như một chiếc máy xúc chạy bằng cơm, không dám lải nhải thêm nửa lời.
Ở phía đầu ruộng, Tô Thanh Dao nhổ cỏ với phong thái vô cùng thanh thoát, nhẹ nhàng như một tiên tử đang múa giữa ruộng bùn. Chín cái đuôi hư ảnh màu trắng tinh khôi của nàng khẽ lay động dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, mỗi lần quét qua khoảng không đều âm thầm hấp thụ toàn bộ tà khí tàn dư từ đống cỏ gấu bị nhổ lên, chuyển hóa chúng thành mộc hệ sinh cơ thuần khiết nhất để nuôi dưỡng những mầm cải ngọt mới nhú. Ruộng cải ngọt dưới chân nàng dường như cũng cảm nhận được luồng sinh cơ này, các mầm cải vươn mình lớn thêm một phân dưới ánh tà dương đỏ rực.
Trong căn nhà tranh đơn sơ, Diệp Phi khẽ cựa mình trên chiếc chõng tre cũ kỹ rồi từ từ mở mắt. Hắn ngáp một tiếng dài, vặn vẹo khớp lưng phát ra những tiếng kêu rắc rắc giòn giã.
“Ơ… hết đau khớp gối thật rồi này?”
Diệp Phi lẩm bẩm, đưa tay xoa xoa cái đầu gối trái vốn bị phong thấp kinh niên của mình. Thật kỳ lạ, mọi khi cứ hễ thời tiết ẩm thấp, dông bão thất thường là cái đầu gối của hắn lại nhức nhối đến mức muốn khóc ròng. Thế mà hôm nay, sau khi ép đám đồ đệ uống sạch nồi canh ngải cứu đắng ngắt hôm trước, khớp gối của hắn lại nhẹ nhõm, dễ chịu đến mức kỳ lạ, cứ như chưa từng bị bệnh bao giờ.
“Đúng là ngải cứu hoang dã núi Tản Viên có khác, công hiệu giải độc, trừ phong thấp đỉnh thật sự! Ngày mai phải bắt con bé Thanh Dao đi hái thêm một rổ về trữ sẵn mới được.”
Diệp Phi lẩm bẩm đầy đắc ý, đứng phắt dậy, bước đến bên cánh cửa gỗ và đẩy nhẹ ra ngoài.
Ngay khi cánh cửa gỗ vừa mở ra, một cảnh tượng “rực rỡ” vô song đập thẳng vào mắt hắn dưới ánh hoàng hôn tà dương.
Dưới góc nhìn của một người phàm trần như Diệp Phi: Nông trang buổi chiều hoàng hôn hôm nay thật sự rất đẹp, mang một vẻ bình dị, mộc mạc của làng quê Âu Lạc cổ xưa. Ánh mặt trời lặn đỏ rực như lòng đỏ trứng muối nhuộm hồng những khóm hoa mười giờ dại mọc bờ bụi dọc theo hàng rào tre sát chuồng gà. Con gà mái Tiểu Hồng mập mạp và con gà con Tiểu Phượng đang khép nép ngoan ngoãn mổ những hạt thóc dại rải rác trong chuồng rơm. Con chó đen Đại Hắc thì nằm bò lười biếng dưới bóng mát của cây cọ cổ thụ, thỉnh thoảng khẽ vẫy vẫy cái đuôi đuổi ruồi. Phía xa dưới thung lũng sườn núi, dòng sông Hồng cuồn cuộn đỏ rực phù sa phản chiếu ánh tà dương lấp lánh như một dải lụa đỏ khổng lồ uốn lượn bảo vệ đất mẹ.
Diệp Phi cầm chiếc quạt nan mới đan phẩy phẩy vài nhát cho mát, khẽ tặc lưỡi thở dài một tiếng đầy cảm khái đời thường:
“Haiz… Cuộc sống điền viên thế này thì yên bình thật đấy. Mỗi tội nuôi một lũ báo thủ ăn khỏe như rồng cuốn thế kia, tiền gạo tiền muối trong nông trang sắp cạn kiệt đến nơi rồi. Chuồng gà thì sắp hết thóc, ruộng cải ngọt thì bị chúng nó cuốc cho méo mó… Haiz, mệt mỏi vãi chưởng!”
Thế nhưng, hắn hoàn toàn không biết rằng, dưới lăng kính “não bổ” sùng bái tột độ của các đồ đệ và tạp dịch đang đứng từ xa quan sát, cảnh tượng này lại hoành tráng và kinh thiên động địa đến mức nào!
Ngay khi Diệp Phi đẩy cửa bước ra hiên nhà, toàn bộ đỉnh núi Tản Viên Thần Sơn bừng lên luồng Thái Sơ Thần Quang vạn trượng, rực rỡ đến mức chói mắt. Ba khóm hoa mười giờ dại sát hàng rào tre—thực chất chính là Hỗn Độn Thần Hoa màu đen sì—hấp thụ ánh hoàng hôn đỏ rực, bắt đầu tỏa ra những sợi tơ quy luật sinh tử tuần hoàn của đa vũ trụ, đan dệt thành một màng chắn vô hình kiên cố bảo hộ nông trang khỏi mọi sự dòm ngó của các Tiên Đế Thượng Giới.
Trong chuồng gà, quả trứng vàng ròng khổng lồ dưới bụng Tiểu Hồng tỏa ra hỏa diễm Phượng Hoàng ấm áp, nhuộm đỏ rực cả một vùng tinh không sườn núi phía Tây Nam. Con chó đen Đại Hắc—Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển—đang nằm bò dưới gốc cọ cổ thụ, nhưng hơi thở của nó lại cộng hưởng với mạch đất Tản Viên, phát ra những luồng uy áp tối cổ vô hình khiến vệt nứt màu đỏ máu trên vòm trời phía Tây Nam liên tục run rẩy, không dám mở rộng thêm nửa phân.
Đặc biệt nhất là dòng sông Hồng cuồn cuộn đỏ rực phù sa dưới chân núi. Dưới mắt các tu sĩ, luồng Hương Hỏa Niềm Tin của vạn dân Âu Lạc hòa quyện cùng long mạch quốc gia dâng trào cuồn cuộn, ngưng tụ thành một con hoàng kim cự long khổng lồ dài vạn dặm, đang cung kính cúi đầu triều bái về phía gian nhà tranh của Diệp Phi trên đỉnh núi Tản Viên!
Và tiếng thở dài đầy mệt mỏi của Diệp Phi vang lên, dưới tai của họ, lại hóa thành tiếng sấm sét đại đạo ngân vang, chấn động vạn giới! Luồng Thái Sơ Bản Nguyên Khí phát ra từ hơi thở của hắn quét qua vạn dặm không gian, lập tức tịnh hóa hoàn toàn toàn bộ chướng khí độc hại của Dạ Lâm phương Nam, khiến vạn vật hồi sinh, hoa sen vàng nở rộ khắp bầu trời Âu Lạc Thần Châu.
“Tiên Tôn… ngài lại vừa dùng tiếng ngáp để tịnh hóa thiên địa sao?” Tần Vũ đứng chết trân giữa ruộng cải, hai chân run lẩy bẩy, nước mắt rơm rớm vì quá mức chấn động. “Một cái thở dài của ngài đã củng cố long mạch vương triều kiên cố như bàn thạch… Sức mạnh này… thật sự quá mức nghịch thiên rồi!”
Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao cũng đồng loạt biến sắc, vội vàng ra hiệu cho mọi người thu liễm toàn bộ khí tức, nhanh chóng bước lên hiên nhà tranh để diện kiến sư phụ.
Diệp Phi thong thả đi đến chiếc chõng tre dưới gốc cây cọ cổ thụ, đặt chiếc cuốc rỉ sét sang một bên rồi ngồi xuống. Hắn rót một chén nước chè xanh dại ướp hoa nhài từ chiếc ấm đất nung đen đúa, nhấp một ngụm nhỏ để giải nhiệt.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Một buổi chiều hoàng hôn - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Nhìn thấy năm bóng người lấm lem bùn đất, mặt mũi nhem nhuốc nhưng ánh mắt lại rực sáng như đèn pha ô tô đang rón rén đi từ ruộng cải về sân, rồi đồng loạt quỳ sụp xuống đất nện trước chõng tre của mình, Diệp Phi lại cảm thấy đầu mình bắt đầu đau nhức nhối.
“Lại thế nữa rồi! Cái lũ báo thủ này thật sự bị chập mạch tập thể rồi sao? Nhổ có mấy cọng cỏ dại mà cũng phải quỳ lạy thế kia?” Diệp Phi thầm oán hận trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh, phẩy phẩy chiếc quạt nan mới đan để xua đuổi muỗi rừng.
Hắn nhìn bầu trời hoàng hôn đỏ rực như máu ở phía Tây Nam, khẽ thở dài một tiếng, dùng giọng điệu đầy cảm khái đời thường để nói với đám đồ đệ:
“Hoàng hôn tuy rực rỡ, nhưng cũng chỉ là khúc dạo đầu trước khi bóng tối buông xuống. Bóng tối sắp che khuất tất cả rồi, chúng ta phải chuẩn bị sẵn dầu đèn, đóng chặt cửa nẻo kẻo gió lạnh lùa vào.”
Diệp Phi thề với lòng mình, hắn chỉ đang nói một câu vô cùng thực tế về thời tiết dông bão thất thường của sườn núi Tản Viên. Hắn sợ tối nay trời lại đổ mưa dông dông bão bão như đêm qua, gió lạnh lùa vào nhà tranh làm hắn bị cảm lạnh khớp gối, nên nhắc nhở đám đồ đệ lo chuẩn bị sẵn dầu đèn dầu hỏa để thắp sáng và đóng chặt cửa nẻo nhà tranh lại trước khi đi ngủ sớm để tiết kiệm dầu.
Thế nhưng!
Dưới lăng kính “não bổ” thần thánh hóa vĩ đại của đám đồ đệ và tạp dịch, câu nói bình dị này của Diệp Phi lại lập tức hóa thành một lời tiên tri vĩ đại, một mật dụ tối cao về vận mệnh của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu trước kiếp nạn diệt thế!
“Oành!”
Một tiếng nổ vô hình vang lên trong tâm trí Lăng Tiêu. Kiếm tâm đại thành của hắn chấn động dữ dội.
*Sư phụ bảo ‘hoàng hôn rực rỡ nhưng bóng tối sắp che khuất tất cả’! Đúng vậy! Vương triều Âu Lạc hiện tại tuy đang hưng thịnh, long mạch được vá lành rực rỡ như ánh hoàng hôn, nhưng kiếp nạn diệt thế thực sự từ ngoại giới phương Bắc và các thực thể tối cao ở Đa Nguyên Vũ Trụ sắp sửa giáng lâm! Bóng tối kỷ nguyên sắp sửa nuốt chửng toàn bộ thế giới này!* Lăng Tiêu nghĩ thầm, da đầu tê dại vì sợ hãi trước viễn cảnh kinh hoàng mà Sư phụ vừa hé lộ.
Mộc Vân Thư đang đứng từ xa nghe lén, cuốn “Âu Lạc Nhân Hoàng Thư” sau lưng hắn bỗng nhiên phát ra những tiếng xào xạc kịch liệt.
*Sư phụ dặn ‘chuẩn bị sẵn dầu đèn, đóng chặt cửa nẻo’! Đây chính là mật dụ yêu cầu chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho trận đại chiến sinh tử! ‘Dầu đèn’ thực chất là ngọn lửa Thái Sơ Chân Hỏa, yêu cầu chúng ta phải thắp sáng bóng đêm kỷ nguyên bằng đạo tâm kiên định! ‘Đóng chặt cửa nẻo’ chính là lệnh kích hoạt Thái Sơ Trấn Sơn Đại Trận ở mức phòng ngự tuyệt đối, phong tỏa toàn bộ thiên cơ của Âu Lạc Thần Châu để ngăn chặn kẻ thù xâm nhập!* Mộc Vân Thư gật đầu lia lịa, tự bổ não ra một kế hoạch phòng thủ vĩ đại vạn dặm chỉ trong một nốt nhạc.
Tần Vũ quỳ ở phía sau, hai vai run lên bần bật. Ông ta cúi gập người xuống ruộng bùn lầy lội, nước mắt tuôn rơi lã chã, giọng nói nghẹn ngào vì vô cùng cảm động trước sự che chở vĩ đại của Diệp Phi:
“Tiên Tôn đại từ đại bi! Ngài lo lắng cho vận mệnh của chúng sinh Âu Lạc trước đêm trường kỷ nguyên nên mới đưa ra lời cảnh tỉnh này! Tội thần Tần Vũ ngu muội, nay đã triệt để thông suốt! Tội thần nguyện dùng tấm thân tàn này làm dầu đèn, canh giữ cửa nẻo nông trang, quyết không để bóng tối bước qua nửa bước! Kẻ nào muốn làm hại Âu Lạc, muốn làm phiền đến giấc ngủ của ngài, phải bước qua xác của tội thần trước!”
Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao cũng đồng loạt dập đầu mạnh xuống đất nện, vang lên những tiếng “bộp, bộp” giòn giã:
“Chúng con tuân mệnh Sư phụ! Quyết đóng chặt cửa nẻo, chuẩn bị sẵn sàng đón nhận đêm trường kỷ nguyên!”
Diệp Phi ngồi trên chõng tre, ngụm nước trà nhài dại vừa mới nhấp vào miệng suýt chút nữa thì phun thẳng vào mặt Tần Vũ. Tay hắn run rẩy dữ dội, chiếc quạt nan mới đan suýt nữa thì rơi rụng xuống đất.
Hắn trợn tròn mắt nhìn ba đứa đồ đệ cùng hai gã tạp dịch đang quỳ lạy khóc lóc thảm thiết dưới đất, cảm thấy da đầu mình tê dại, lồng ngực nghẹn ứ lại vì tức giận tột cùng.
“Cái quái gì thế này? Ta chỉ bảo chuẩn bị dầu đèn đi ngủ sớm kẻo gió lạnh dông bão, các ngươi lại gào thét cái gì mà ‘tội thần’, cái gì mà ‘đêm trường kỷ nguyên’, rồi lại ‘dùng thân làm dầu đèn’ là cái thá gì?!”
Diệp Phi tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét đứng phắt dậy, chỉ thẳng mặt đám người mắng xối xả bằng giọng điệu bất lực thê thương:
“Một lũ điên khùng chập mạch đầu óc! Ta thấy các ngươi rảnh rỗi quá hóa rồ rồi đúng không? Cơm nguội chan nước lọc rắc muối mỏ ăn chưa đủ no hay sao mà tối ngày cứ lảm nhảm ba cái chuyện hoang đường thế kia! Cút! Cút hết vào bếp ăn cơm nguội cho ta! Đừng có đứng đây làm phiền ta đi ngủ sớm!”
Nói xong, Diệp Phi hậm hực vác cuốc đi thẳng vào trong nhà tranh, đóng sầm cửa gỗ lại một cái “rầm” thật mạnh, khóa chặt chốt tre bên trong để tránh bị tăng xông máu não vì đám báo thủ này.
Ngoài sân đất nện, bầu không khí bỗng chốc trở nên im lặng tuyệt đối.
Năm bóng người vẫn quỳ rạp dưới đất, nhưng lúc này, ánh mắt của họ không còn chút sợ hãi nào trước cơn thịnh nộ của Diệp Phi. Thay vào đó, đó là một sự kiên định, sùng bái và trung thành vĩnh cửu đạt đến cảnh giới bất diệt.
Lăng Tiêu từ từ đứng dậy, đưa tay lau nước mắt trên mặt, nhìn cánh cửa gỗ đóng kín của nhà tranh với vẻ mặt đầy nghiêm nghị và sùng kính:
“Sư phụ nổi giận… thực chất là đang thúc giục chúng ta phải hành động nhanh chóng trước khi bóng tối thực sự buông xuống. Ngài bắt chúng ta ‘ăn cơm nguội’ chính là đang ban tặng Thái Sơ Đạo Mễ để giúp chúng ta củng cố tu vi lần cuối trước khi bước vào trận chiến sinh tử.”
Tô Thanh Dao khẽ gật đầu, chín cái đuôi hư ảnh màu trắng tinh khôi sau lưng nàng lay động nhẹ nhàng dưới ánh hoàng hôn rực rỡ:
“Đúng vậy. Sư phụ đóng cửa đi ngủ, thực chất là ngài đang tiến vào trạng thái ‘Thái Sơ Tịch Diệt’ để gánh vác toàn bộ áp lực thiên cơ từ Thượng Giới, nhường lại chiến trường phàm trần này cho chúng ta rèn luyện đạo tâm. Chúng ta quyết không thể làm ngài thất vọng!”
Tần Vũ đứng phắt dậy, luồng lôi điện hoàng kim từ công pháp Cửu Tiêu Thần Lôi cuồn cuộn chảy khắp kinh mạch, đôi cánh hư ảnh sau lưng khẽ chớp động tỏa ra uy áp mênh mông của nửa bước Lạc Vũ Cảnh:
“Điện hạ! Thanh Dao sư tỷ! Tần Vũ ta nguyện làm tiên phong! Tối nay, ta sẽ canh giữ sát hàng rào tre phía Tây Nam, quyết không để bất kỳ tên tà ma ngoại bang nào làm vẩn đục không khí nông trang, làm phiền đến giấc ngủ của Tiên Tôn!”
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng hăng hái đứng dậy, cầm chắc chổi tre rách và xẻng sắt rỉ sét trên tay, ánh mắt rực sáng chiến ý:
“Chúng ta cũng quyết không lười biếng! Đêm nay, chúng ta sẽ quét dọn sạch sẽ mọi nhân quả rác rưởi ngoài cổng rào!”
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như lửa thiêu của Âu Lạc Thần Châu, nông trang của Diệp Phi bừng lên một vẻ đẹp hùng vĩ, tráng lệ đến mức nghẹt thở. Ba khóm Hỗn Độn Thần Hoa tỏa sáng lấp lánh, quả trứng vàng ròng tỏa hỏa diễm ấm áp, và dòng sông Hồng cuồn cuộn đỏ rực phù sa vẫn kiên trì triều bái về phía gian nhà tranh đơn sơ—nơi vị Thái Sơ Chi Chủ vĩ đại đang nằm ngủ trưa và lẩm bẩm mắng mỏ lũ đồ đệ báo thủ trong giấc mơ phàm trần của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8