Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 189: Tô Thanh Dao quét dọn sân.
Trong gian bếp đất nện nhỏ hẹp của nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, mùi tro bếp ẩm ướt quyện cùng khói củi cọ cay xè mắt vẫn còn vương vất trong không khí. Tô Thanh Dao ngồi trên chiếc ghế đẩu bằng tre lỏng lẻo, hai tay bưng niêu đất nhỏ chứa những hạt cơm nguội ngắt dính đầy nước giếng đá ong lạnh buốt và vài hạt muối mỏ xám xịt.
Nếu là ba năm trước, khi nàng còn là vị công chúa cao quý của Yêu tộc Thái Cổ, kẻ mang huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ vạn người kính ngưỡng, thì chỉ cần nhìn thấy thứ đồ ăn thô thiển này, nàng đã lập tức dùng hỏa diễm thiêu rụi cả gian bếp. Khi đó, tâm trí nàng chỉ toàn là những toan tính chính trị, sự kiêu ngạo lạnh lùng và nỗi sợ hãi tột cùng trước cuộc hôn nhân áp đặt từ các đại lão Yêu tộc phương Bắc. Đạo tâm của nàng lúc ấy giống như một vũng bùn lầy lội, tuy rực rỡ hào quang yêu lực nhưng lại hỗn tạp vô ngần.
Thế nhưng lúc này, khi chậm rãi đưa một muỗng cơm nguội chan nước lọc vào miệng, Tô Thanh Dao bỗng cảm thấy một luồng khí tức mát lạnh, thanh khiết như sương sớm đỉnh núi đột ngột bộc phát từ đầu lưỡi. Vị mặn chát mộc mạc của hạt muối mỏ xám xịt không hề khó nuốt như nàng tưởng, ngược lại, nó giống như một thanh thần binh vô hình, đi tới đâu là chém đứt toàn bộ tạp niệm, ma tính và sự kiêu ngạo tàn dư trong thần hồn nàng đến đó.
Chín cái đuôi hư ảnh sau lưng nàng vốn đang dao động với sắc hồng mị hoặc lẳng lơ, nay dưới sự gột rửa của luồng “Thần Dịch” lạnh buốt này, bỗng khẽ rùng mình một cái. Sắc hồng mị hoặc dần dần nhạt đi, thay vào đó là một màu trắng tinh khôi, thuần khiết như tuyết đầu mùa trên đỉnh núi thiêng. Luồng yêu lực bạo liệt, khát máu vốn có của Yêu tộc Thái Cổ đã hoàn toàn bị tịnh hóa, chuyển hóa thành một thứ sức mạnh thanh nhã, hòa hợp tuyệt đối với thiên địa quy luật của Âu Lạc Thần Châu.
Nàng nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng tim mình đập chậm rãi, đều đặn. Sự hoài nghi về con đường tu đạo, nỗi sợ hãi về quá khứ truy sát, tất cả đều tan biến như bong bóng xà phòng. Trong đầu nàng lúc này chỉ còn lại hình bóng vĩ đại, bình dị của Sư phụ Diệp Phi.
“Sư phụ phạt mình ăn cơm nguội… quả thực là một ân huệ tối cao,” Tô Thanh Dao thầm nghĩ, khóe mắt nàng bỗng rơm rớm nước mắt vì xúc động. “Người biết đạo tâm của mình vừa mới dao động khi nhìn thấy mảnh chuông đồng diệt thế kia, biết mình vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ được lòng tham và sự hiếu kỳ đối với ngoại vật. Cho nên, Người mới dùng hình phạt này để gột rửa linh hồn cho mình. Sư phụ… Người đối với con tốt quá.”
Nàng quay sang nhìn Lăng Tiêu. Vị đại sư huynh lạnh lùng của nàng lúc này cũng vừa đặt niêu đất trống rỗng xuống bàn gỗ. Ánh mắt Lăng Tiêu sáng quắc như kiếm phong vừa được mài giũa qua vạn năm lôi hỏa, nhưng khí chất xung quanh hắn lại bình lặng đến lạ kỳ, giống như một hồ nước không một gợn sóng. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ vác chiếc rìu rỉ sét bước ra sân sau, bắt đầu công việc chẻ củi cọ trong im lặng tuyệt đối. Từng nhát rìu hạ xuống mộc mạc, không phát ra một tiếng động nhỏ nào, nhưng mỗi nhát chém đều như phân tách không gian, đem những khúc củi già xếp gọn gàng thành từng chồng đều tăm tắp.
Nhìn bóng lưng của Lăng Tiêu sư huynh, Tô Thanh Dao khẽ thở dài tự trách. Nàng tự thấy mình vẫn còn quá lười biếng và hậu đậu. Lăng Tiêu sư huynh đã ngộ ra “Chẻ củi chi đạo”, ngày ngày dốc sức phụ giúp Sư phụ gánh vác việc nặng, còn nàng thì sao? Ngoài việc cho gà ăn và nấu những món canh dở tệ bị Sư phụ chê lên chê xuống, nàng chưa làm được việc gì thực sự có ích để báo đáp ơn tái sinh của Người.
“Không được, mình phải làm cái gì đó để dọn dẹp nông trang, chia sẻ gánh nặng với Sư phụ mới được,” Tô Thanh Dao nắm chặt nắm tay nhỏ nhắn, thầm hạ quyết tâm.
Nàng bước ra khỏi gian bếp đất nện, đi ra khoảng sân rộng trước nhà tranh. Lúc này, bầu trời đỉnh Tản Viên Thần Sơn đã đứng bóng trưa, ánh nắng vàng nhạt chiếu xuống mặt đất nện loang lổ những vệt sáng tối xen kẽ. Sức nóng của mùa hè oi bức phả vào da thịt, nhưng kỳ lạ thay, vây quanh nông trang lại là một luồng khí mát mẻ, dễ chịu vô cùng, được lọc sạch bởi con bù nhìn rơm đang đứng im lìm ngoài ruộng cải ngọt phía Tây Nam.
Ở góc sân phía xa, Càn Khôn Tử – vị chưởng môn của Huyền Thiên Thánh Địa ngày nào, nay đã là một gã tạp dịch trung thành – đang khom lưng cầm cây chổi tre rách quét dọn lá cọ khô. Lão Càn quét sân với tốc độ kinh hoàng, hai tay đưa qua đưa lại tạo thành hàng vạn tàn ảnh không gian mờ ảo, nhưng dưới chân lão không hề có một hạt bụi nào bốc lên, cũng không hề phát ra bất kỳ tiếng động nào. Lão đang vận dụng “Vô Trần Chi Đạo” của mình đến mức xuất thần nhập hóa, sợ rằng chỉ cần một tiếng “sột soạt” nhỏ cũng sẽ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ trưa quý báu của Tiên Tôn Diệp Phi.
Tô Thanh Dao nhìn cây chổi tre rách trên tay Càn Khôn Tử, biết rõ đó là bản mệnh thần binh chứa đựng đạo vận quét sạch nhân quả của lão, nàng quyết định không tiến lại tranh giành công việc quét sân chính diện với lão. Nàng nhẹ nhàng nhón chân, đi về phía gốc cây cọ cổ thụ đang xào xạc trong gió núi ở góc sân phía Đông.
Dưới gốc cây cọ cổ thụ, những chiếc lá cọ khô héo, xơ xác rơi rụng đầy đất nện. Tô Thanh Dao cúi người nhặt lên một chiếc lá cọ. Xúc giác thô ráp, nhám xịt của gân lá khô cọ xát vào lòng bàn tay mềm mại của nàng. Nàng ngửi thấy mùi đất ẩm sau mưa quyện cùng mùi nhựa cọ hoang dại, một thứ mùi hương rất đỗi phàm trần nhưng lại khiến lòng người bình yên đến lạ kỳ.
Nàng tỉ mỉ tước từng phiến lá cọ khô, xếp chúng lại một cách ngay ngắn, rồi đi tìm một sợi dây mây rừng dai nhách bò quanh hàng rào tre để bện thành một cây chổi cọ mới tinh. Cây chổi cọ này trông vô cùng mộc mạc, thậm chí có phần xộc xệch, rách nát hơn cả cây chổi tre của Càn Khôn Tử, nhưng khi Tô Thanh Dao cầm nó trên tay, nàng cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ giữa yêu lực thanh khiết của mình và khí tức Thái Sơ ẩn giấu trong từng thớ lá cọ khô.
Càn Khôn Tử từ xa nhìn thấy Tô Thanh Dao tự bện chổi cọ, vội vàng dừng tay, khom lưng thật thấp, rón rén đi tới gần nàng. Lão không dám nói thành tiếng, chỉ dùng thần niệm truyền âm một cách vô cùng cẩn trọng:
“Thanh Dao sư tỷ, người… người sao lại tự tay làm việc này? Cứ để việc quét dọn sân bãi cho lão già này là được rồi. Sân đất nện của Tiên Tôn dính đầy đạo vận Thái Sơ, nếu quét dọn không khéo, e rằng sẽ làm kinh động đến thiên cơ.”
Tô Thanh Dao khẽ lắc đầu, dùng thần niệm trả lời lão với vẻ mặt nghiêm trang:
“Lão Càn, ngươi đã ngộ ra ‘Vô Trần Chi Đạo’, quét sạch bụi trần nhân quả là sứ mệnh của ngươi. Nhưng ta cũng là đồ đệ của Sư phụ, ta không thể ngồi mát ăn bát vàng mãi được. Ăn cơm nguội của Sư phụ ban cho, đạo tâm của ta đã được tịnh hóa. Ta muốn dùng cây chổi cọ tự bện này để quét sạch những tạp niệm, những vết dơ bẩn còn sót lại trong nông trang, xem như là một cách rèn luyện tâm tính.”
Càn Khôn Tử nghe vậy, ánh mắt lão bỗng rực sáng lên đầy vẻ kính phục. Lão nhìn cây chổi cọ mộc mạc trên tay Tô Thanh Dao, rồi lại nhìn xuống mặt đất nện, khẽ truyền âm cảm thán:
“Thanh Dao sư tỷ quả thực có ngộ tính nghịch thiên! Lão già này quét sân vạn lần mới ngộ ra chút da lông của ‘Vô Trần Chi Đạo’, vậy mà sư tỷ chỉ cần bện một cây chổi cọ từ lá rụng đã chạm đến cảnh giới ‘Phản Phác Quy Chân’. Người xem, từng nhát chổi sắp tới của sư tỷ chắc chắn sẽ là một lần khai thông mạch đất, hòa hợp với ý chí của Tản Viên Thần Sơn.”
Cả hai người cùng đồng loạt quay đầu nhìn về phía căn nhà tranh đóng kín cửa của Diệp Phi. Từ bên trong, tiếng ngáy “khò… khò…” đều đặn, trầm đục của Diệp Phi thỉnh thoảng lại vang lên, truyền qua khe cửa gỗ.
Đối với người phàm, đó chỉ là tiếng ngáy của một lão nông trung niên ngủ say sau buổi làm đồng mệt mỏi. Nhưng trong tai của Tô Thanh Dao và Càn Khôn Tử, tiếng ngáy ấy lại biến đổi thành một thứ “Thái Sơ Phạn Âm” vô cùng huyền diệu, mang theo nhịp điệu của sự kiến tạo và hủy diệt vũ trụ. Mỗi một tiếng ngáy hạ xuống, không gian xung quanh nông trang lại rung động nhẹ một cái, phong ấn vạn cổ dưới lòng đất Tản Viên lại được siết chặt thêm một phân, long mạch của Âu Lạc Thần Châu lại được bồi đắp thêm một luồng sinh khí hoàng kim khổng lồ.
Họ đứng im lìm dưới hiên nhà, nín thở lắng nghe thứ âm thanh chí cao vô thượng ấy, linh hồn run rẩy trước uy áp vô hình nhưng đầy từ bi của Sư phụ.
“Sư phụ đang tiến vào trạng thái ‘Thái Sơ Tịch Diệt’ để vá lành thiên đạo cho vạn giới,” Tô Thanh Dao truyền âm đầy sùng bái, giọng nói run rẩy vì cảm động. “Chúng ta tuyệt đối không được phát ra một tiếng động nào làm xao nhãng giấc ngủ của Người. Lão Càn, ngươi quét góc sân phía Tây, ta sẽ quét góc sân phía Đông sát hàng rào tre.”
“Lão già tuân mệnh Thánh nữ!” Càn Khôn Tử khom lưng nhận lệnh, lập tức lùi lại phía sau, tiếp tục thực hiện những nhát chổi “Vô Trần” không tiếng động của mình.
Tô Thanh Dao cầm cây chổi cọ mới bện, bước từng bước nhẹ nhàng như mèo rừng trên mặt sân đất nện. Nàng đặt chổi xuống đất, bắt đầu quét những chiếc lá cọ khô rụng sát hàng rào tre. Mỗi nhát chổi đưa đi, nàng không hề sử dụng đến một tia yêu lực bạo lực nào, chỉ đơn thuần cảm nhận sự cọ xát giữa lá cọ khô và mặt đất đỏ ẩm ướt. Nàng cảm thấy mạch đất dưới chân mình giống như một sinh mệnh khổng lồ đang thở phào nhẹ nhõm theo từng nhát chổi của nàng.
Thế nhưng, ngay khi Tô Thanh Dao vừa quét đến góc hàng rào tre gần chuồng gà của Tiểu Hồng, nơi con bù nhìn rơm đang đứng dang tay gác ruộng, nàng bỗng cảm thấy không khí xung quanh đột ngột lạnh buốt đi vài phần.

Một luồng hắc khí nhỏ xíu như sợi tóc, tỏa ra mùi mục nát, tanh hôi cực kỳ tà ác, đang lén lút bò qua khe hở của hàng rào tre. Luồng hắc khí này chính là một tia tàn niệm oán hận của Ma Vương phương Bắc, kẻ đã trốn thoát khỏi mảnh vỡ chuông đồng “Cửu U Huyết Đồng Chung” khi nãy trước khi bị Đại Hắc nhai nát. Nó vô cùng xảo quyệt, biết rằng không thể đối đầu trực diện với con chó đen khổng lồ gác cổng, nên đã ẩn nấp dưới lòng đất ẩm, lẩn trốn thiên cơ, đợi đến lúc Diệp Phi đi ngủ trưa mới dám lóp ngóp bò vào nông trang hòng tìm cơ hội trả thù, gieo rắc ma độc hủy hoại ruộng cải ngọt.
Ma niệm tàn dư ấy vừa mới ngóc đầu lên khỏi mặt đất, định bộc phát ma năng tàn bạo để nguyền rủa nông trang, thì một bóng râm nhẹ nhàng đổ xuống đầu nó.
Tô Thanh Dao đứng đó, gương mặt thanh tú không một gợn sóng, ánh mắt trong vắt nhìn chằm chằm vào vệt đen xì dơ bẩn đang ngọ nguậy dưới đất. Nàng không hề biến sắc, cũng không hề tỏ ra hoảng hốt.
“Thứ dơ bẩn từ phương Bắc… dám đến làm vẩn đục nông trang của Sư phụ, làm phiền giấc ngủ của Người sao?” Tô Thanh Dao thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một luồng phẫn nộ lạnh lùng nhưng vô cùng thanh tịnh.
Nàng không thèm vận khởi yêu lực Yêu Đế để trấn áp, bởi nàng biết chỉ cần một chút dao động năng lượng bạo lực cũng sẽ tạo ra tiếng nổ lớn làm Diệp Phi thức giấc. Nàng chỉ đơn giản vung cây chổi cọ mới bện lên, thản nhiên quét qua một nhát mộc mạc, bình dị như một người thôn nữ đang quét rác rưởi ngoài sân.
– Sạt.
Một tiếng quét nhẹ nhàng vang lên, cây chổi cọ dính đầy đạo vận Thái Sơ lướt qua luồng hắc khí tà ác.
Ngay lập tức, ma niệm tàn bạo của Ma Vương phương Bắc chưa kịp phát ra một tiếng gào thét nào đã hoàn toàn bị tịnh hóa triệt để. Luồng hắc khí mục nát ấy giống như tuyết gặp ánh mặt trời, nhanh chóng tan rã, biến đổi thành những hạt bụi hoàng kim mịn màng, lấp lánh tỏa hương thơm thanh khiết của đất trời. Những hạt bụi hoàng kim ấy theo gió cuốn đi, rơi nhẹ nhàng xuống luống rau cải ngọt gần đó, làm phân bón bồi bổ cho những mầm cải xanh mướt đang vươn mình lớn thêm một phân.
Bên hiên nhà tranh, con chó đen Đại Hắc đang nằm sấp gục đầu trên hai chân trước khẽ hé mở một bên mắt đỏ ngầu. Nó nhìn thấy nhát chổi tịnh hóa thiên địa của Tô Thanh Dao, khịt mũi một tiếng đầy hài lòng, vẫy vẫy cái đuôi đen mượt một cái rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp, như thể chuyện vừa rồi chỉ là một hạt bụi nhỏ không đáng để tâm.
Càn Khôn Tử đứng ở góc sân phía xa chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, chấn động đến mức suýt chút nữa làm rơi cây chổi tre rách trên tay. Lão đứng chết trân tại chỗ, hai mắt trợn ngược lên vì kinh hãi và sùng bái tột độ. Lão thầm truyền âm cho Tô Thanh Dao, giọng điệu run rẩy bần bật:
“Thanh Dao sư tỷ… người… người vừa mới thi triển thần thông gì vậy? Đó… đó chính là tàn niệm oán hận cấp bậc Chí Tôn của Ma Vương phương Bắc! Vậy mà sư tỷ chỉ cần phẩy nhẹ một nhát chổi cọ rách đã tịnh hóa nó thành phân bón cho ruộng cải! Cảnh giới ‘Phản Phác Quy Chân’ này… quả thực đã vượt qua cả sự hiểu biết của lão già này rồi! Sư tỷ đã hoàn toàn kế thừa y bát quét dọn của Tiên Tôn rồi!”
Tô Thanh Dao thu chổi lại, khẽ mỉm cười thanh nhã, truyền âm trả lời lão với vẻ khiêm tốn:
“Lão Càn quá khen rồi. Ta làm sao dám so sánh với Sư phụ vĩ đại. Nhát chổi vừa rồi của ta chẳng qua là nương theo đạo vận Thái Sơ mà Sư phụ đã lưu lại trên mặt đất nện này mà thôi. Sư phụ dùng cơm nguội để tịnh hóa đạo tâm cho ta, chính là muốn ta hiểu được rằng: Đạo không nằm ở những thần thông diệt thế rực rỡ, mà nằm ngay trong từng nhát chổi quét sân mộc mạc thế này. Chúng ta chỉ là những kẻ làm vườn dưới chân Người, lo dọn sạch bụi bẩn cho nông trang là bổn phận của chúng ta.”
Càn Khôn Tử nghe xong, cảm động đến mức hai hàng nước mắt già nua lại tuôn rơi lã chã. Lão quỳ sụp xuống ruộng dưa hấu bên cạnh, dập đầu liên tục xuống đất bùn lầy lội, lòng sùng bái dành cho Diệp Phi và các vị đại đồ đệ đã đạt đến một tầng cao mới vĩnh hằng.
Đúng lúc này, cánh cửa gỗ của gian nhà tranh đột ngột bị đẩy ra “két” một tiếng thật lớn.
Diệp Phi vác chiếc quạt nan mới đan bước ra sân, gương mặt phong sương dính đầy những vết lằn đỏ do nằm ngủ trên chiếc chõng tre cũ kỹ quá lâu. Đầu tóc hắn hơi bù xù, hai mắt lờ đờ, buồn ngủ lộ rõ vẻ mệt mỏi, bực dọc vì giấc ngủ trưa không được trọn vẹn do thời tiết mùa hè quá đỗi oi bức, dông bão thất thường làm khớp gối trái của hắn thỉnh thoảng lại nhức mỏi âm ỉ.
Vừa bước ra sân, Diệp Phi đã đập ngay vào mắt cảnh tượng Tô Thanh Dao đang cầm cây chổi cọ rách nát, xộc xệch quét dọn đống lá cọ khô sát hàng rào tre, còn Càn Khôn Tử thì đang quỳ rạp dưới ruộng dưa hấu, mặt mũi lấm lem bùn đất, dập đầu lạy lục lẩm bẩm cái gì đó trông vô cùng dị hợm.
Cơn tăng xông trong đầu Diệp Phi lập tức bùng phát. Hắn cảm thấy vô cùng bực mình và bất lực trước cái nông trang đầy rẫy những kẻ “chập mạch” này. Đứa thì suốt ngày chẻ củi cọ nhỏ như que tăm, đứa thì quỳ lạy đống phân gà, nay đến lượt con bé đồ đệ xinh đẹp ngoan ngoãn cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, tự bện một cây chổi rách nát đi quét rác giữa trưa nắng chang chang, còn lão già râu bạc quét sân chuyên nghiệp thì lại đi quỳ lạy ruộng dưa hấu!
Diệp Phi vung mạnh chiếc quạt nan mới đan, chỉ thẳng mặt Tô Thanh Dao và Càn Khôn Tử, lớn tiếng mắng xối xả vang dội cả sườn núi:
– Hai đứa bay rảnh rỗi quá hóa rồ rồi đúng không? Giữa trưa nắng chang chang thế này không lo vào nhà nghỉ ngơi, lại bày đặt bện cái chổi cọ rách nát kia đi quét dọn cái gì? Cái sân đất nện này tao đã bảo Lão Càn quét sạch từ sáng rồi, quét đi quét lại làm cái gì cho nó bốc bụi mù mịt lên hả? Con bé Thanh Dao kia, con rảnh quá thì vào bếp đun cho tao ấm nước chè xanh dại ướp hoa nhài mau lên, nóng nực thế này muốn hỏng cả người đây này! Còn Lão Càn kia, ông quỳ lạy cái ruộng dưa hấu làm cái gì? Dưa hấu nó có biết đẻ ra vàng cho ông không? Mau đứng dậy đi dọn chuồng gà cho Tiểu Hồng đi, chuồng gà bẩn thỉu thế kia bảo sao nó không chịu đẻ trứng! Đúng là một lũ rỗi hơi, chập mạch hết thuốc chữa rồi!
Nói xong, Diệp Phi hậm hực vác chiếc cuốc rỉ sét gác ở góc tường lên vai, thong thả bước đi về phía ruộng cải ngọt phía Tây Nam để kiểm tra sâu bệnh, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm oán trách thời tiết oi bức và sự điên khùng của đám gia nhân trong nhà.
Chứng kiến cơn thịnh nộ của Diệp Phi, Tô Thanh Dao và Càn Khôn Tử không hề tỏ ra sợ hãi hay oán giận. Ngược lại, họ lập tức quỳ sụp xuống sân đất nện lầy lội, dập đầu thật mạnh xuống đất, trong lòng tràn ngập sự cảm động và kính ngưỡng tột cùng.
Nước mắt Tô Thanh Dao lại rơi lã chã, nàng chắp tay cung kính hướng về phía bóng lưng vác cuốc cô độc của Diệp Phi, nghẹn ngào khẽ nói:
– Sư phụ từ bi vĩ đại! Đồ nhi xin nghe theo lời dạy bảo của Người! Người mắng đồ nhi rỗi hơi, thực chất là đang cảnh cáo đồ nhi không được sa đà vào việc quét dọn hình thức bên ngoài, mà phải tập trung vào việc đun nước pha trà – chính là rèn luyện ‘Trà Đạo’ để tịnh hóa nguyên thần, giữ vững đạo tâm mộc mạc! Đồ nhi lập tức vào bếp đun nước chè xanh dại ban tặng cho vạn dân Âu Lạc!
Càn Khôn Tử cũng khóc nức nở, trán dính đầy bùn đất đỏ au, gào lên đầy thành kính:
– Tiên Tôn đại nhân vĩ đại vô song! Lão già này đã thấu hiểu thần dụ của Người! Người bắt lão già đi dọn chuồng gà cho Tiểu Hồng tỷ tỷ, thực chất là đang răn dạy lão già phải biết hạ mình xuống cảnh giới thấp nhất, dùng sức phàm nhân để chuyển hóa hỗn độn, tích lũy công đức chân chính! Lão già lập tức đi dọn chuồng gà, quyết không làm hỏng đại cục của Tiên Tôn!
Họ vui vẻ đứng dậy, phủi sạch bùn đất trên người với tâm trạng hân hoan, phấn khởi chưa từng có. Tô Thanh Dao ôm cây chổi cọ rách đi vào gian bếp lò để đun nước trà nhài, còn Càn Khôn Tử thì hăng hái vác xẻng sắt chạy ra phía sau chuồng gà dọn dẹp trong sự sùng bái cuồng nhiệt vĩnh hằng dành cho vị “Ông chủ” vĩ đại Diệp Phi.