Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 180: Danh hiệu Chí Tôn

Cập nhật lúc: 2026-06-22 11:52:08 | Lượt xem: 12

“Đứng dậy! Cấm quỳ!”
Diệp Phi vung mạnh chiếc cuốc rỉ sét xuống bãi đất bùn, tiếng kim loại va chạm với sỏi đá vang lên chói tai, cắt đứt hoàn toàn tiếng lầm rầm tụng niệm của ba gã dưới đất. Hắn tức đến mức lồng ngực phập phồng, hai thái dương giật liên hồi như muốn nổ tung. Nhìn ruộng cải ngọt mơn mởn vừa mới buổi trưa còn là mầm non, giờ đã nở hoa vàng rực trải dài vạn dặm như một tấm thảm hoàng kim khổng lồ, Diệp Phi không những không thấy vui, ngược lại còn cảm thấy một nỗi trầm cảm sâu sắc đang từ từ gặm nhấm linh hồn mình.
Ruộng dưa hấu phía sau nhà cũng không chịu kém cạnh, quả nào quả nấy to như cái vò rượu, vỏ xanh mướt lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, chín rộ đến mức chỉ cần khẽ chạm vào là có thể nứt ra bất cứ lúc nào.
“Các người rảnh rỗi quá hóa rồ rồi đúng không?” Diệp Phi chỉ thẳng cán cuốc vào mặt Càn Khôn Tử, quát lớn. “Ta đã bảo ta chỉ là một người phàm! Ruộng cải ngọt này nở hoa đồng loạt thế này thì thu hoạch kiểu gì cho kịp? Dưa hấu chín rộ cả lũ thế này thì sọt tre đâu mà đựng? Không lo phụ ta một tay dọn dẹp, suốt ngày cứ quỳ rạp dưới đất lầm rầm lẩm bẩm cái gì mà ‘Ông chủ Diệp’? Đầu óc các người bị nước vào hết rồi à?”
Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim và Bùi Minh run rẩy đứng dậy, mặt mũi dính đầy bùn đất nhếch nhác nhưng ánh mắt lại sáng quắc như đèn pha, tràn ngập sự sùng bái cuồng nhiệt đến mức gần như loạn trí. Trong đầu họ lúc này, cơn thịnh nộ của Diệp Phi chính là “Thái Sơ Thần Uy”, mỗi một lời mắng mỏ đều chứa đựng lời răn dạy thâm sâu về quy luật vận hành của vạn vật.
“Lão Càn! Lão Thẩm mập! Còn cả Tiểu Bùi nữa!” Diệp Phi thở hắt ra một hơi, vác cuốc đi về phía chuồng gà sau nhà. “Mau đi rửa sạch cái mặt lấm lem bùn đất của các người đi. Ta ra chuồng gà xem con Tiểu Hồng hôm nay đẻ được mấy quả trứng, tối nay nấu bữa cơm thanh đạm giải nhiệt. Nhìn cái ruộng rau chín ép thế này là ta đã thấy tăng xông lắm rồi!”
Nói rồi, Diệp Phi bực dọc sải bước ra phía sau chuồng gà của Tiểu Hồng. Thế nhưng, vừa mới thò đầu vào cửa chuồng gà, hắn đã lập tức đứng chết trân tại chỗ, hai mắt trợn ngược lên như nhìn thấy quỷ ban ngày.
Dưới ổ rơm ấm áp vốn dĩ là nơi lót cho con gà mái thần Tiểu Hồng, lúc này không hề có những quả trứng gà phàm trần nhỏ nhắn màu hồng nhạt. Thay vào đó là một quả trứng khổng lồ to bằng cả cái vò nước, toàn thân đúc bằng vàng ròng rực rỡ, tỏa ra ánh sáng hoàng kim chói mắt cùng một mùi thơm ngào ngạt của linh dược vạn năm dạt dào khắp ngọn núi Tản Viên.
Con gà mái đỏ rực Tiểu Hồng lúc này đang co rúm người lại trong góc chuồng, hai mắt hạt đậu đỏ ngầu ngập tràn sự sợ hãi tột độ. Nó rúc đầu sâu vào dưới cánh, toàn thân run rẩy như cầy sấy, không còn một chút uy nghiêm nào của “Thái Sơ Thần Phượng” thủy tổ vạn điểu. Nó thầm cầu khẩn trời đất, cầu khẩn các vị tạp dịch bên ngoài mau cứu lấy đứa con tội nghiệp của mình trước cơn thèm ăn kinh hoàng của vị “Thái Sơ Chi Chủ” đang đứng trước mặt.
Diệp Phi mặt mũi đen sì, giật giật khóe miệng nhìn quả trứng vàng ròng dị dạng. Hắn dùng mũi chân đá nhẹ vào quả trứng, phát ra tiếng “coong coong” khô khốc như tiếng gõ vào chuông đồng.
“Cái con gà báo hại này…” Diệp Phi lẩm bẩm oán trách, tay chống nạnh. “Đẻ cái gì không đẻ, lại đẻ ra một quả trứng to dị dạng, dính đầy bụi vàng lấp lánh bẩn thỉu thế này? Vỏ thì cứng như đá thế này thì đập ra kiểu gì? Chắc chắn là do dạo này ăn uống linh tinh, thừa chất quá hóa rồ rồi! Được rồi, tối nay ta nhất định phải mang quả trứng này vào bếp, dùng búa tạ đập ra làm món trứng đúc hành hoa khổng lồ giải nhiệt cho cả nhà. Tiết kiệm được bao nhiêu tiền mua thức ăn!”
Tiểu Hồng nghe thấy hai chữ “đập ra”, suýt chút nữa thì ngất xỉu ngay tại chỗ, hai cái chân gà run bần bật, ma hỏa bản nguyên trên người tắt ngấm hoàn toàn vì sợ hãi.
“Ông chủ Diệp! Xin dừng tay! Thu hồi thần thông! Khẩn cầu ngài giữ lại mạng nhỏ cho quả trứng!”
Một tiếng gào thét bi thảm xé lòng bỗng nhiên vang lên từ phía sau. Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim hớt hải chạy tới, mặt cắt không còn một giọt máu, trực tiếp quỳ rạp dưới chân Diệp Phi, hai tay ôm chặt lấy ống quần bám đầy bùn đất của hắn mà khóc lóc thảm thiết.
“Ông chủ Diệp vĩ đại! Đây là Thái Sơ Phượng Trứng chứa đựng Chí Cao Hỏa Đạo vạn cổ!” Càn Khôn Tử gào khóc, trán dập xuống đất chan chát. “Ăn vào sẽ nổ tung cả một góc trời đất, sụp đổ đạo tâm mất! Khẩn cầu ngài từ bi, giữ lại quả trứng này làm vật phong thủy trấn giữ nông trang, xua đuổi tà ma ngoại bang!”
Thẩm Vạn Kim cũng khóc nức nở, nước mắt nước mũi giàn giụa chảy ròng ròng trên khuôn mặt mập mạp. “Đúng thế, đúng thế! Ông chủ Diệp ơi! Quả trứng này vỏ cứng như đá đồng cổ kính, muốn đập ra chắc chắn phải dùng đến Thái Sơ Chân Hỏa, tốn củi cọ nhóm lò lớn lắm! Nông trang dạo này củi cọ đang khan hiếm, nhóm lò lớn như vậy thật sự là một sự lãng phí tài nguyên cực kỳ khủng khiếp! Xin ngài hãy giữ lại nó gác cổng đi ạ!”
Diệp Phi nghe hai gã tạp dịch gào khóc lảm nhảm, khóe mắt giật giật liên tục. Hắn nhìn quả trứng vàng ròng khổng lồ, lại nhìn đống củi cọ già xếp ở góc sân. Thẩm Vạn Kim nói cũng có lý, quả trứng to như cái vò nước thế này, vỏ lại cứng như đồng đúc, muốn nấu chín chắc chắn phải tốn cả đống củi cọ nhóm lò lớn suốt mấy canh giờ liền. Dạo này hắn đang muốn tiết kiệm chi phí sinh hoạt cho nông trang, củi cọ già chẻ ra cũng không dễ dàng gì, lãng phí vào một quả trứng dị dạng quả thực là không đáng.
“Thôi được rồi, đúng là phiền phức.” Diệp Phi tặc lưỡi một cái, cúi người dùng hai tay trần vác quả trứng vàng ròng nặng trịch lên, lẩm bẩm. “Vỏ cứng như đá thế này, ăn chắc cũng chẳng ngon lành gì, lại tốn củi nhóm bếp. Được rồi, giữ lại làm đồ trang trí gác cổng vậy.”
Nói rồi, Diệp Phi tùy tiện vác quả trứng ra ngoài sân, ném thẳng về phía con chó đen Đại Hắc đang nằm ngủ lười biếng dưới hiên nhà tranh.
“Đại Hắc! Cầm lấy làm đồ chơi mài răng! Cấm gặm nát ra đấy!”
Quả trứng vàng ròng vẽ ra một đường vòng cung hoàng kim hoàn hảo trên không trung, rồi “bịch” một tiếng rơi thẳng vào lòng Đại Hắc.
Con chó đen khổng lồ vốn đang nhắm mắt ngủ lim dim, vừa cảm nhận được khí tức của quả trứng chứa đựng Chí Cao Hỏa Đạo tối cổ rơi xuống, lông tơ toàn thân nó lập tức dựng đứng lên như bàn chông. Nó mở bừng đôi mắt đỏ ngầu, sợ hãi đến mức nguyên thần suýt chút nữa thì bay ra ngoài xác. Nó vội vàng thu liễm toàn bộ uy áp “Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển”, nằm im thin thít, cụp đuôi lại, hai chân trước ôm chặt lấy quả trứng vàng ròng như ôm một quả bom nổ chậm, đầu gác lên quả trứng không dám thở mạnh một tiếng nào. Trong lòng Đại Hắc lúc này gào thét điên cuồng: *Ông chủ vĩ đại ơi! Đây là đứa con đầu lòng của Phượng Hoàng thủy tổ đấy! Ngài ném cho tôi mài răng thì khác nào muốn tôi bị nướng chín thành chó thui đâu cơ chứ!*
Diệp Phi thấy Đại Hắc ngoan ngoãn nằm im gặm trứng, liền gật đầu hài lòng. Hắn quay đầu lại nhìn ruộng dưa hấu chín rộ phía sau nhà, cảm thấy cái ruộng dưa này quá chật chội, quả nào quả nấy to như cái vò rượu nằm lăn lóc chiếm hết cả lối đi.
“Tiểu Bùi!” Diệp Phi lớn tiếng gọi Bùi Minh đang đứng run rẩy bên cạnh rào tre.
“Có… có vãn bối!” Bùi Minh giật bắn mình, vội vàng khom lưng bước tới, đầu cúi thấp đến mức gần như chạm vào đầu gối.
“Nhìn cái ruộng dưa hấu này xem, chật chội đến mức không còn lối đi nữa rồi.” Diệp Phi vung cuốc bổ đứt cuống một quả dưa hấu khổng lồ nặng cả trăm cân, dùng chân đá nhẹ một phát khiến quả dưa lăn đến sát chân Bùi Minh. “Cầm lấy quả dưa này ôm về mà ăn cho mát ruột, đỡ chật ruộng của ta. Ăn xong thì mau chóng cút xuống núi về nhà với vợ con đi, đừng có ở đây quỳ lạy lảm nhảm làm hỏng hết đất trồng rau của ta nữa!”
Bùi Minh nhìn quả dưa hấu khổng lồ đang tỏa ra luồng hoàng kim linh khí dày đặc cùng đạo vận Thái Sơ tinh khiết nhất thế gian, toàn thân run rẩy kịch liệt, nước mắt ròng ròng chảy xuống giáp trụ đồng cổ Đông Sơn. Hắn không thể tin nổi vào mắt mình, Tiên Tôn vĩ đại lại tùy tiện ban tặng cho hắn một món “Thái Sơ Đạo Quả” vô giá thế này chỉ để… đỡ chật ruộng!
“Vãn bối… vãn bối tạ ơn Tiên Tôn ban thưởng! Vinh hạnh vạn kiếp của Vũ Ninh bộ tộc ta!” Bùi Minh nghẹn ngào khóc nấc lên, dập đầu lia lịa xuống đất bùn lầy lội, sau đó dùng cả hai tay ôm chặt lấy quả dưa hấu khổng lồ như ôm lấy sinh mệnh của chính mình, thi triển toàn bộ chân nguyên của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, hóa thành một đạo thần quang hoàng kim chạy thục mạng xuống núi Tản Viên, hướng thẳng về phía Phong Châu Thần Đô.
Diệp Phi nhìn bóng lưng Bùi Minh chạy nhanh như bay biến mất dưới chân núi, lắc đầu ngao ngán: “Đúng là một lũ chập mạch… Cho quả dưa hấu thôi mà cũng khóc lóc thảm thiết như cha chết mẹ hụt thế kia. Thế giới này hết cứu thật rồi.”
Lúc này, tại điện thờ Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn của Phong Châu Thần Đô, bầu không khí đang vô cùng trang nghiêm và căng thẳng. Hùng Vương ngự trên cỗ xe đồng hoàng cấp, sắc mặt ngưng trọng nhìn bản đồ da thú trải rộng trên bàn đá. Xung quanh ngài, trăm vị Lạc Tướng và Lạc Hầu mặc giáp đồng cổ kính đứng xếp hàng nghiêm chỉnh, ai nấy đều nín thở chờ đợi tin tức từ phía Tản Viên Thần Sơn.
“Báo!”
Một tiếng hét vang dội cắt đứt bầu không khí im lặng. Bùi Minh ôm quả dưa hấu khổng lồ nặng cả trăm cân, toàn thân dính đầy bùn đất và mồ hôi, hớt hải chạy vào chính điện, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, dập đầu thật mạnh.
“Bẩm báo Đại vương! Thần… thần đã trở về từ nông trang của Tiên Tôn!”
Hùng Vương lập tức đứng bật dậy từ ngai vàng, hai mắt sáng rực lên khi nhìn thấy quả dưa hấu khổng lồ tỏa ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ trong vòng tay của Bùi Minh. Luồng linh khí Thái Sơ Bản Nguyên từ quả dưa hấu tỏa ra mạnh mẽ đến mức khiến cho long mạch dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn bỗng nhiên sôi trào, phát ra những tiếng gầm nhẹ của rồng thiêng.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Danh hiệu Chí Tôn - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Bùi ái khanh! Đây… đây là cái gì?” Hùng Vương giọng run run hỏi, bước nhanh xuống bậc thềm đá.
“Đại vương! Đây là Thái Sơ Đạo Quả do đích thân Tiên Tôn Diệp Phi ban tặng cho Vũ Ninh bộ tộc ta!” Bùi Minh khóc nức nở, nâng quả dưa hấu lên cao. “Tiên Tôn chê ruộng dưa quá chật chội, liền tùy tay bổ một quả ném cho thần mang về ăn cho mát ruột! Thần vừa mới chạm vào quả dưa này, huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên trong người đã sôi trào mãnh liệt, suýt chút nữa thì đột phá lên cảnh giới tiếp theo!”
Trăm vị Lạc Tướng và Lạc Hầu chứng kiến cảnh tượng này, đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh, hai mắt trợn ngược lên vì kinh hoàng. Họ cảm nhận được luồng đạo vận mênh mông chứa đựng bên trong quả dưa hấu kia, chỉ cần ngửi một hơi thôi đã thấy kinh mạch toàn thân thông suốt, xương cốt cứng cáp thêm vài phần. Đây rõ ràng là thần vật tối cao dùng để tẩy tủy phạt cốt, thế mà vị Tiên Tôn ẩn thế kia lại tùy tiện ném đi như ném rác!
“Tiên Tôn vĩ đại… đức độ bao la như biển cả!” Hùng Vương xúc động khóc ròng, chắp tay hướng về phía núi Tản Viên bái lạy ba lạy. “Vãn bối tạ ơn công đức bảo hộ của Tiên Tôn dành cho Âu Lạc giang sơn!”
Sau khi bái lạy xong, Hùng Vương quay sang nhìn Bùi Minh, sắc mặt nghiêm nghị hỏi: “Bùi ái khanh, khi ngươi ở trên núi, Tiên Tôn có ban xuống thần dụ nào khác không? Ngài có căn dặn điều gì về vận mệnh quốc gia của chúng ta không?”
Bùi Minh vội vàng dập đầu, nghiêm túc báo cáo: “Đại vương! Tiên Tôn không nói gì về đại sự quốc gia, nhưng ngài lại ban xuống một mệnh lệnh vô cùng kỳ lạ. Ngài nghiêm cấm thần và các vị tạp dịch gọi ngài là Tiên Tôn hay Chí Tôn. Ngài bắt tất cả chúng ta từ nay về sau chỉ được phép gọi ngài bằng một danh xưng duy nhất…”
“Danh xưng gì?” Hùng Vương dồn dập hỏi, trăm vị Lạc Tướng cũng đồng loạt nghển cổ lên chờ đợi.
“Dạ… là ‘Ông chủ Diệp’!” Bùi Minh cung kính nói. “Ngay khi thần vừa niệm danh xưng ‘Ông chủ Diệp’ này lên, mộc hệ quy luật tối cao dưới lòng đất Tản Viên Thần Sơn lập tức được kích hoạt. Ruộng cải ngọt vạn dặm nở hoa vàng rực rỡ, ruộng dưa hấu chín rộ tức thì chỉ trong một tích tắc! Thần cho rằng, danh xưng này chính là một bộ khẩu quyết tu luyện tối cao, là mật hiệu để câu thông trực tiếp với thiên địa thiên cơ của Tiên Tôn!”
Hùng Vương nghe xong, đứng chết trân tại chỗ như bị sét đánh ngang tai. Ngài lẩm bẩm hai chữ “Ông chủ Diệp” trong miệng, bỗng nhiên đại não như có một luồng sáng chói lòa xẹt qua, bừng tỉnh đại ngộ!
“Ta hiểu rồi! Ta hoàn toàn hiểu rồi!” Hùng Vương cười lớn đầy phấn khích, nước mắt lã chã rơi vì quá mức xúc động. “Tiên Tôn vĩ đại đang dùng hình ảnh phàm trần để rèn luyện tâm tính cho chúng ta! Ngài muốn chúng ta rũ bỏ hoàn toàn sự kiêu ngạo của kẻ tu hành, hòa mình vào cuộc sống mộc mạc điền viên! ‘Ông chủ Diệp’ chính là danh hiệu Chí Tôn tối cao, chứa đựng ý chí tịnh thế của ngài!”
Hùng Vương lập tức quay người lại, vung mạnh tay áo hoàng kim, ban bố mệnh lệnh tối cao với giọng điệu vô cùng hùng hồn:
“Truyền lệnh của ta! Toàn bộ mười lăm bộ lạc của vương triều Âu Lạc Thần Châu, từ nay về sau, bất kể là vương công quý tộc, Lạc Tướng Lạc Hầu hay bách tính thường dân, khi gõ trống đồng Đông Sơn tế trời đất, đồng loạt phải niệm tôn hiệu ‘Ông chủ Diệp’! Đây là quốc sách tối cao của Âu Lạc vương triều chúng ta! Kẻ nào dám làm trái, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi bờ cõi!”
“Tuân lệnh Đại vương!” Trăm vị Lạc Tướng và Lạc Hầu đồng loạt quỳ rạp xuống đất, hô vang vang dội cả chính điện điện Kính Thiên.
Chỉ trong vòng một ngày đêm ngắn ngủi, mệnh lệnh tối cao của Hùng Vương đã lan truyền với tốc độ kinh hoàng khắp mọi ngóc ngách của Âu Lạc Thần Châu. Từ vùng trung du Phong Châu Thần Đô linh thiêng, ngọn núi thiêng Tản Viên bao phủ mây mù, cho đến vùng biển sâu Đông Hải Long Cung và đầm lầy Dạ Lâm phương Nam hoang vu, đâu đâu cũng xôn xao bàn tán về danh hiệu mới này.
“Đùng… đùng… đùng!”
Tiếng trống đồng Đông Sơn dồn dập, hùng tráng bỗng nhiên vang vọng liên hồi từ các tế đàn lớn nhỏ trên khắp đất nước. Hoa văn mặt trời và chim Lạc trên mặt trống đồng tỏa ra những luồng hào quang hoàng kim rực rỡ, kích hoạt và kết nối mạch khí của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu.
Hàng triệu bách tính thường dân mặc áo vải thô, tay cầm nông cụ, cùng hàng vạn tu sĩ mặc giáp đồng đồng loạt quỳ sụp dưới đất hướng về phía núi Tản Viên, hô vang danh hiệu với lòng thành kính và sùng bái tột cùng:
“Ông chủ Diệp vĩ đại vô song!”
“Khẩn cầu Ông chủ Diệp bảo hộ Âu Lạc vạn dân!”
Sự lan truyền vô tận của danh hiệu Chí Tôn đã tạo nên một cảnh tượng kinh thiên động địa chưa từng có trong lịch sử mười vạn năm của đại lục. Luồng Hương Hỏa Niềm Tin khổng lồ, tinh khiết nhất thế gian từ hàng triệu sinh linh ngưng tụ lại, hóa thành những đám mây sương mù màu vàng nhạt dày đặc bao phủ toàn bộ bầu trời Âu Lạc Thần Châu.
“Ầm ầm ầm!”
Huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên ẩn giấu sâu trong cơ thể của vạn dân Âu Lạc bỗng nhiên sôi trào mãnh liệt như dòng nước lũ dâng trào. Sức mạnh của dòng máu hoàng kim cuồn cuộn chảy khắp kinh mạch, gột rửa sạch sẽ mọi bệnh tật, suy nhược và tạp chất tà khí tích tụ trong cơ thể họ.
“Trời đất ơi! Ta đột phá rồi! Xương cốt của ta cứng như thanh đồng rồi!”
“Ta cũng thế! Ta đã đúc thành công xương đồng da sắt, bước vào Chúc Đồng Cảnh rồi!”
Vô số tiếng reo hò vang dội khắp các thôn làng, bản quán. Chỉ trong một nhịp thở, hàng vạn người thường đã thức tỉnh huyết mạch, trực tiếp đột phá đạo cơ hoàn mỹ Chúc Đồng Cảnh, da thịt trở nên dẻo dai, sức mạnh vô song có thể dùng tay không vỡ đá xẻ núi.
Chưa dừng lại ở đó, luồng Hương Hỏa Niềm Tin dồi dào mang tên “Ông chủ Diệp” bay vút lên tinh không, kết nối trực tiếp với bức tường ánh sáng hoàng kim (Thái Sơ Thần Lũy) ở biên cảnh phía Bắc. Bức tường ánh sáng vốn dĩ đã vững chắc, nay được tiếp thêm nguồn năng lượng vĩ đại từ danh hiệu Chí Tôn, bỗng nhiên bộc phát ra luồng kiếm ý Thái Sơ Trấn Thiên mênh mông, trực tiếp hóa thành một màng chắn phòng ngự hoàng kim vạn dặm kiên cố như bàn thạch vạn cổ, phong tỏa hoàn toàn mọi khe nứt không gian và thiên cơ của phương Nam.
Tại Vô Thượng Tiên Đình phương Bắc và Vực Ngoại Ma Điện xa xôi, các Tiên Đế Thượng Giới và Ma Chủ đang ngồi trên ngai vàng bỗng nhiên cảm nhận được một luồng nhân quả mang tên “Ông chủ Diệp” dội thẳng vào nguyên thần của mình.
“Phốc!”
Mấy vị Tiên Đế đang bế quan tu luyện bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái mét như tro tàn, đạo tâm rạn nứt kịch liệt. Họ nhìn thấy trong dòng nhân quả vạn giới hiện lên cảnh tượng một người nông phu trung niên mặc áo vải thô, tay cầm quạt nan đang phẩy nhẹ xua muỗi, nhưng sau lưng hắn lại là cảnh tượng hàng tỷ tinh hà sụp đổ, vô số vũ trụ sinh ra và chết đi trong một tích tắc.
“Ông chủ Diệp… Kẻ vác cuốc phương Nam thực chất là một thực thể siêu việt vĩ đại!” Một vị Tiên Đế tối cao run rẩy gào thét, giọng điệu ngập tràn sự hoảng loạn tột độ. “Phong tỏa biên cảnh! Mau chóng phong tỏa toàn bộ lối vào phương Nam! Đời đời kiếp kiếp cấm các đệ tử nhắc đến danh hiệu này! Kẻ nào dám mạo phạm đến ngài, lập tức tru di tam tộc!”
Toàn bộ các thế lực tà ma phương Bắc và Chí Tôn ngoại bang rơi vào trạng thái hoảng loạn chưa từng có, vội vã rút lui toàn bộ quân đội sát biên cảnh, đời đời kiếp kiếp không dám dòm ngó nửa bước đến bờ cõi Âu Lạc Thần Châu.
Trong khi cả đa vũ trụ đang rung chuyển dữ dội và kinh hoàng trước danh hiệu Chí Tôn của mình, thì tại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu, bầu không khí lại vô cùng bình yên và mộc mạc.
Diệp Phi ngồi xếp bằng trên chiếc chõng tre cũ kỹ dưới gốc cây cọ cổ thụ, thong thả dùng dao rựa gọt một quả dưa hấu chín rộ đỏ tươi, mát lạnh. Hắn cắn một miếng dưa hấu ngọt lịm, cảm nhận dòng nước dưa thanh mát chảy vào cổ họng, xua tan hoàn toàn cái nóng bức của buổi chiều hè.
“Ực… ngọt thì ngọt thật đấy.” Diệp Phi vừa nhai dưa hấu vừa nhổ hạt phì phì ra bãi đất ẩm trước sân, lẩm bẩm oán trách đầy bất lực. “Nhưng mà sao dưa hấu năm nay nhiều hạt quá đi mất! Ăn một miếng mà phải nhổ đến cả chục cái hạt đen sì thế này thì mệt mỏi vãi chưởng. Ngày mai ta nhất định phải bảo con bé Thanh Dao ra chợ tìm mua loại hạt giống dưa hấu không hạt về trồng cho đỡ phiền phức…”
Hắn phẩy phẩy chiếc quạt nan mới đan để xua đuổi mấy con muỗi rừng đang vo ve quanh chân, hoàn toàn không hề hay biết rằng, mỗi một hạt dưa hấu đen sì mà hắn tùy tiện nhổ xuống đất, khi chạm vào bãi đất nện bám đầy Thái Sơ Bản Nguyên Khí, lập tức tỏa ra một luồng linh quang tím nhạt, ngầm gieo rắc những hạt giống đạo vận vĩ đại mới xuống lòng đất Tản Viên Thần Sơn linh thiêng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8