Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 130: Kết thúc Hồi 2
“Bốp!”
Một tiếng động giòn giã vang lên giữa sân nông trang Tản Viên, đi kèm với đó là tiếng gầm rú đầy phẫn nộ của Càn Khôn Tử khi lão dùng hai tay siết chặt lấy cán chiếc muôi gỗ, mặt đỏ tía tai như gà chọi. Thẩm Vạn Kim cũng không vừa, gã mập mạp dùng cả thân hình trăm ký lô đè nghiến lên chiếc ghế đẩu, hai tay bấu chặt lấy đầu kia của chiếc muôi, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên gương mặt đầy mỡ, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau phát ra những tiếng ken két.
– Lão Càn! Ngươi đã là tu sĩ Bá Vương Cảnh rồi, còn giành húp trước cái muôi canh này với ta làm gì? Thẩm mập ta ngày đêm dọn dẹp chuồng gà, KPI tháng này còn chưa đạt, ngươi phải nhường ta húp trước để bồi bổ đạo cơ chứ! – Thẩm Vạn Kim thở hồng hộc, trợn mắt gầm gừ.
– Thẩm mập, ngươi bớt nói nhảm đi! – Càn Khôn Tử không hề nhượng bộ, chân nguyên Bá Vương Cảnh sơ kỳ bộc phát dưới lòng bàn chân, đem mặt đất nện dẫm ra hai hố sâu hoắm. – Tiên Tôn đã dặn, chén canh ngải cứu đắng này là để giải trừ tà khí chập mạch. Lão phu quét sân suốt ngày đêm, tích lũy vô số bụi trần nhân quả, nếu không húp bát canh này trước để thanh lọc tâm trí, lỡ tay quét lệch một nhát chổi làm hỏng gạch lát chuồng gà của Tiểu Hồng tỷ tỷ thì ngươi gánh nổi không? Buông tay ra cho ta!
Tô Thanh Dao đứng bên cạnh bưng nồi đất canh ngải cứu hoang dã đen kịt, bốc khói nghi ngút và tỏa ra một mùi đắng nghét kinh hồn bạt vía, không khỏi đỡ trán thở dài. Nàng nhìn hai gã đại lão tu chân một thời oanh liệt vạn giới, nay lại vì một cái muôi gỗ múc canh đắng phạt của sư phụ mà suýt chút nữa lao vào cắn xé nhau như hai con chó hoang giành xương, thật đúng là ảo ma đến mức không thể tả nổi.
– Hai người các ngươi thôi đi! – Tô Thanh Dao quát nhẹ một tiếng, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể sau lưng khẽ đung đưa, tỏa ra một luồng yêu lực Yêu Đế hoàn mỹ áp chế toàn trường. – Sư phụ vừa mới vác cuốc ra ruộng cải ngọt phía Tây Nam. Ngài đã dặn tất cả phải húp sạch nồi canh này không chừa một giọt. Các ngươi giành giật cái gì? Ai cũng có phần! Lão Càn, ngươi lớn tuổi nhất, uống trước! Lão Thẩm, ngươi xếp sau!
Nghe đến hai chữ “Sư phụ”, cả Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim lập tức rùng mình một cái, vội vàng buông tay khỏi chiếc muôi gỗ, ngoan ngoãn đứng khoanh tay cúi đầu như hai đứa trẻ tiểu học phạm lỗi bị cô giáo bắt quả tang.
Lăng Tiêu và Mộc Vân Thư lúc này cũng tiến lại gần. Lăng Tiêu với bộ trường bào xám tro giản dị, Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét giắt bên hông giờ đây đã hoàn toàn thu liễm kiếm ý, trông không khác gì một thanh sắt phế thải. Mộc Vân Thư tay cầm chiếc gáo dừa nứt, vẻ mặt đầy nghiêm trang và thành kính nhìn nồi canh đen ngòm kia.
– Sư muội nói đúng. – Mộc Vân Thư khẽ đẩy nhẹ gọng kính vô hình, lên tiếng phân tích với giọng điệu đầy vẻ thông thái. – Canh ngải cứu hoang dã đắng ngắt này, nhìn qua thì giống như hình phạt của Sư phụ dành cho chúng ta vì tội “chập mạch đầu óc”. Nhưng thực chất, đây chính là “Thái Sơ Tịnh Thế Thần Dịch” chứa đựng quy luật “Khổ tận cam lai” tối cao của vũ trụ. Sư phụ muốn dùng vị đắng tột cùng này để thử thách đạo tâm của chúng ta, giúp chúng ta tịnh hóa hoàn toàn những tạp niệm danh lợi, những vướng bận hồng trần sau khi chứng kiến sóng gió đấu giá và sắc phong hoàng kim ngoài kia.
– Đúng thế! – Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt sắc lạnh như kiếm phong khẽ dao động. – Sư phụ ngoài miệng thì mắng mỏ bực dọc, bắt chúng ta uống canh đắng, nhưng thực chất là đang dùng đại từ đại bi để bảo vệ kiếm tâm của ta, giúp ta không bị kiêu ngạo sau khi đột phá Kiếm tâm đại thành. Ta xin uống trước!
Lăng Tiêu không hề do dự, cầm lấy bát đất, múc đầy một bát canh ngải cứu đen kịt rồi ngửa cổ húp cạn sạch trong một hơi.
“Ực… ực… ực…”
Ngay khi ngụm canh cuối cùng trôi xuống cổ họng, gương mặt thanh tú của Lăng Tiêu lập tức vặn vẹo một cách khủng khiếp. Vị đắng kinh hoàng, đắng đến mức tê dại cả da đầu, đắng đến mức nguyên thần như bị một bàn tay khổng lồ bóp nát, xộc thẳng lên tận đỉnh đầu. Thế nhưng, ngay sau cái đắng tột cùng ấy, một luồng hơi ấm hoàng kim bùng phát từ sâu trong đan điền của hắn, hóa thành vạn đạo kiếm khí Thái Sơ ấm áp chạy dọc theo kinh mạch, gột rửa sạch sẽ mọi bụi trần và tạp niệm. Kiếm ý hoàng kim xung quanh thân hắn khẽ ngân vang, triệt để củng cố cảnh giới Kiếm tâm đại thành của hắn lên mức độ hoàn mỹ không một vết gợn.
– Khổ tận… cam lai! Quả nhiên là thần dịch! – Lăng Tiêu thở ra một luồng kiếm khí màu vàng nhạt, hai mắt sáng rực như sao sa, quỳ sụp xuống hướng về phía nhà tranh bái lạy.
Chứng kiến thần tích hiển lộ ngay trước mắt, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim hai mắt đỏ ngầu vì hưng phấn. Lão Càn không thèm dùng bát, giật lấy cái muôi gỗ múc một muôi đầy tống thẳng vào miệng. Thẩm mập cũng không chịu thua kém, bưng cả nồi đất lên húp ừng ực.
– Ôi mẹ ơi… đắng… đắng quá! Nhưng mà… sướng quá! – Càn Khôn Tử gào lên một tiếng đầy sướng khoái, râu tóc bạc phơ dựng ngược lên như bị điện giật. Luồng đạo vận từ canh ngải cứu giúp ổn định hoàn toàn tu vi Bá Vương Cảnh sơ kỳ vừa mới đột phá của lão, khiến xương cốt kêu lên những tiếng rắc rắc giòn giã như đồng đúc.
Thẩm Vạn Kim húp xong nửa nồi canh, toàn thân mập mạp tỏa ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ, đạo cơ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của gã được bồi bổ đến mức dẻo dai như thần kim viễn cổ, huyết mạch sôi trào cuồn cuộn. Gã cười hố hố, dập đầu lia lịa xuống đất nện:
– Ông chủ vĩ đại! Thẩm mập ta thề suốt đời quét chuồng gà, trung thành tuyệt đối với ngài! Canh đắng thế này có bắt ta uống trăm bát ta cũng nguyện ý!
Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư cũng lần lượt uống cạn phần canh của mình. Chín cái đuôi hư ảnh của Tô Thanh Dao khẽ run rẩy, yêu lực Yêu Đế hoàn mỹ của nàng triệt để hòa làm một với linh căn, không còn một chút tạp chất ma tính nào của yêu tộc Thái Cổ. Mộc Vân Thư thì đứng chết trân, chiếc gáo dừa nứt trên tay khẽ rung lên, quy luật thời không xung quanh hắn dường như ngưng đọng lại trong một tích tắc, ngộ tính đạt đến một tầm cao mới.
Ở góc chuồng gà, chú gà con mới nở (Thủy Tổ Phượng Hoàng con) đang rúc đầu dưới cánh của mẹ nó là Tiểu Hồng. Ngửi thấy mùi hương ngải cứu tịnh hóa bay ra từ sân, đôi mắt hạt đậu nhỏ xíu rực lửa của nó khẽ chớp chớp. Nó cảm nhận được luồng khí tức ấm áp đang bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé của mình, lông tơ trên người mọc ra nhanh hơn, tỏa ra một luồng thần quang bảo hộ dịu nhẹ xung quanh chuồng gà. Nó thầm nghĩ trong lòng đầy sùng kính:
*“Chủ nhân chí cao… Ngài dùng canh đắng để dạy bảo các đồ đệ, đồng thời cũng dùng hơi ấm này để nuôi dưỡng tiểu phượng. Sự uy nghiêm và lòng từ bi của ngài, quả nhiên là vĩnh cửu!”*
***
Trong khi nông trang Tản Viên đang chìm đắm trong bầu không khí ngộ đạo đầy thành kính và trào phúng, thì ở một nơi cách đó vạn dặm – biên cảnh phía Bắc của Âu Lạc Thần Châu – bầu trời lại đang diễn ra một cảnh tượng kinh hoàng tột độ.
Mất đi các thủ lĩnh tối cao như Thủy Tổ Thần Vô Cực và Huyết U Ma Tổ, tàn dư của liên minh ngoại bang và ác linh Hư Không rơi vào trạng thái điên cuồng và tuyệt vọng tột cùng. Chúng biết rằng, một khi “Kẻ vác cuốc vĩ đại” ở phương Nam ra tay, chúng sẽ hoàn toàn bị xóa sổ khỏi dòng thời gian mà không để lại một dấu vết nào.
Để tự cứu và kéo theo cả thế giới này đồng quy vu tận, hàng vạn tử ma, tà tu ngoại bang và dị hình Hư Không đã tụ hội tại biên giới phía Bắc. Chúng dùng chính ma huyết, ma nguyên bản mệnh của bản thân để hiến tế, kích hoạt cấm trận hủy diệt đáng sợ nhất từ thời viễn cổ: “Vạn Cổ Huyết Tế Trận”.
– Hủy diệt đi! Âu Lạc Thần Châu! Hãy chôn thây cùng chúng ta! – Tiếng gào rú điên cuồng của hàng vạn ác linh vang vọng khắp tinh không.
Một cột sáng màu đỏ sậm, tanh tưởi và đầy rẫy oán niệm ngút trời bùng phát từ biên cảnh, đâm xuyên qua mây tầng, nhuộm đỏ cả một vùng trời Bắc. Sát khí đen kịt cuồn cuộn như mực đổ, mang theo tử khí nồng nặc và những luồng sấm sét màu tím đen dị dạng rạch ngang bầu trời, ép thẳng về hướng Tản Viên Thần Sơn. Áp lực diệt thế khổng lồ khiến không gian xung quanh rạn nứt ra từng mảng lớn như gương vỡ.
Dưới chân núi Tản Viên, Hùng Vương ngự trên cỗ xe đồng hoàng cấp, gương mặt cương nghị giờ đây đầy vẻ nghiêm trọng. Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng vác chiếc cuốc sắt rỉ sét đứng bên cạnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
– Đại vương! Trận pháp huyết tế của ngoại bang quá mạnh! Toàn bộ tử khí của vạn giới đang đổ dồn về đây! – Bùi Hùng lớn tiếng báo cáo, giọng nói run rẩy dưới áp lực khổng lồ từ trên trời ép xuống.
– Truyền lệnh cho mười vạn chiến sĩ! Kết Trống Đồng Thần Trận! Bảo vệ Tản Viên Thần Sơn bằng mọi giá! Quyết không để tử khí làm vẩn đục nơi ẩn dật của Tiên Tôn vĩ đại! – Hùng Vương rút Thiết Mã Thần Kiếm bản mô phỏng chỉ thẳng lên trời, lớn tiếng ra lệnh.
“Tùng! Tùng! Tùng! Tùng!”
Tiếng trống đồng Đông Sơn dồn dập vang lên, mười vạn chiến sĩ Âu Lạc đồng loạt gõ trống, tạo ra một màng chắn phòng ngự màu vàng kim khổng lồ bao bọc lấy sườn núi phía Tây Nam. Thế nhưng, dưới sự oanh tạc điên cuồng của sấm sét tím đen và tử khí từ “Vạn Cổ Huyết Tế Trận”, màng chắn hoàng kim liên tục phát ra những tiếng rạn nứt “rắc… rắc…” ghê người, dường như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
***
Trong khi cả thế giới ngoài kia đang đứng trước bờ vực diệt vong, thì tại ruộng cải ngọt phía Tây Nam Tản Viên Thần Sơn, Diệp Phi đang… chửi thề.
– Mẹ kiếp cái thời tiết quái đản này! Vừa sáng ra còn mát mẻ, giờ tự nhiên trời tối sầm lại như mực đổ thế kia? Gió bấc ở đâu thổi về mà lạnh buốt thế này không biết! – Diệp Phi lầm bầm chửi rủa, một tay vác cuốc, một tay xoa xoa cái khớp gối bên trái đang truyền đến những cơn đau nhức nhối dữ dội.
Chứng phong thấp phàm nhân của hắn lại tái phát rồi! Mỗi lần thời tiết ẩm ương, gió mùa đông bắc tràn về là cái đầu gối đáng thương của hắn lại đau như có kim châm. Hắn nhìn ruộng cải ngọt vừa mới gieo hạt đang xanh mướt, thầm lo lắng những luồng “gió độc” này sẽ làm hỏng hết vụ mùa cải ngọt của mình.
– Không được, phải dọn dẹp ruộng vườn chút thôi. Sẵn tiện đốt đống lửa sưởi ấm cái chân, chứ thế này thì hỏng hết bánh kẹo! – Diệp Phi lẩm bẩm quyết định.
Nói là làm, hắn thong thả đi quanh ruộng, nhổ sạch những cọng cỏ dại cứng đầu vừa mới nhú, gom những lá cải héo úa do đợt sâu bệnh trước để lại, rồi tiện tay vác thêm một bó rơm rạ dính đầy phân gà khô của Tiểu Hồng từ góc chuồng gà gần đó ra ruộng. Tất cả được hắn gom lại thành một đống rác lớn ở góc ruộng phía Tây Nam.

Hắn thò tay vào túi áo vải thô, rút ra hai hòn đá lửa cũ kỹ, cạch cạch đánh vài phát. Thế nhưng, do củi cỏ dại và rơm rạ dính phân gà hơi ẩm ướt bởi sương sớm, tia lửa nhỏ nhoi vừa mới lóe lên đã lập tức tắt ngúm.
– Khỉ thật! Đến cái bật lửa phàm nhân cũng bắt nạt ta nữa sao? – Diệp Phi bực dọc lầu bầu, cúi người xuống thổi phù phù vào đống rác, cố gắng đánh lửa lần nữa.
Đúng lúc này, một cái bóng nhỏ xíu màu đỏ rực, dính đầy lông tơ mềm mại lén lút bò ra từ khe hở hàng rào tre. Đó chính là chú gà con mới nở (Thủy Tổ Phượng Hoàng con). Nó thấy chủ nhân chí cao của mình đang chật vật đánh lửa sưởi ấm chân, trong lòng lập tức dâng trào một niềm khát khao được lập công dâng hiến vô hạn.
Nó khẽ lại gần, đứng sau lưng Diệp Phi, cái mỏ nhỏ xíu há ra.
“Phù…”
Một tia lửa nhỏ xíu, chỉ bằng đầu ngón tay, màu vàng hồng nhạt khẽ phun ra từ miệng nó, rơi thẳng vào đống cỏ rác ẩm ướt. Đó không phải là ngọn lửa tầm thường, mà là một tia “Thái Sơ Thần Hỏa” tinh khiết nhất, chứa đựng quy luật hỏa đạo khai thiên lập địa.
“Bùng!”
Đống cỏ rác dính phân gà và lá cải héo lập tức bùng cháy dữ dội, tỏa ra một ngọn lửa ấm áp rực rỡ và những làn khói xám nhạt lững lờ bay lên.
Diệp Phi giật mình nhảy dựng lên, quay đầu lại thì thấy con gà con mới nở đang đứng ngoan ngoãn dậm dậm chân bên cạnh, đôi mắt hạt đậu đỏ ngầu nhìn mình đầy vẻ nịnh bợ và tự hào.
– Ái chà! Cái con gà con mới nở này, nghịch ngợm vừa thôi chứ! Ai cho con tự ý dẫm vào than hồng thế hả? Coi chừng thui hết lông lá bây giờ! Mau về chuồng với mẹ con đi! – Diệp Phi xoa đầu nó mắng nhẹ một tiếng, rồi xua xua tay đuổi nó đi.
Gà con mới nở ngoan ngoãn rúc vào ống quần xắn cao bám đầy bùn đất của hắn một cái đầy luyến tiếc, rồi mới lạch bạch chạy về chuồng. Trong lòng nó thầm nghĩ đầy kiêu hãnh:
*“Được giúp đỡ Chủ nhân chí cao nhóm lửa sưởi ấm là vinh hạnh vạn kiếp của tiểu phượng! Ngài ngoài miệng mắng con nghịch ngợm, nhưng luồng thần niệm xoa đầu vừa rồi đã giúp con triệt để dung hợp thần mạch hoàn mỹ! Con yêu chủ nhân nhất!”*
Diệp Phi không hề hay biết gì về màn “não bổ” kinh thiên động địa của con gà con đột biến kia. Hắn thong thả ngồi bệt xuống một khúc gỗ mục bên cạnh đống lửa, hơ hai bàn tay thô ráp lên ngọn lửa ấm áp, rồi vươn chân trái ra gần đống lửa để sưởi ấm cái khớp gối phong thấp đáng thương của mình.
– Khà… Ấm áp quá! Đúng là không có gì bằng đống lửa rơm rác của nhà nông! – Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, tay cầm chiếc quạt nan mới đan khẽ phẩy phẩy để xua bớt làn khói xám đang bốc lên nghi ngút.
Thế nhưng, hắn không hề biết rằng, làn khói xám nhạt lững lờ bay lên từ đống lửa cỏ rác dính phân gà và lá cải héo kia, ngay khi chạm vào ranh giới màng chắn vô hình của nông trang Tản Viên, đã lập tức xảy ra một sự biến đổi kinh thiên động địa.
Lá cải ngọt chứa đựng sinh cơ của đất mẹ Âu Lạc, phân gà của Tiểu Hồng chứa đựng tinh hoa của Thái Sơ Thần Phượng, cỏ dại chứa đựng ý chí sinh tồn kiên cường của tự nhiên. Tất cả được nung nấu bởi Thái Sơ Thần Hỏa của gà con và ý chí “muốn dọn dẹp sạch sẽ” của Diệp Phi, lập tức biến làn khói xám tầm thường thành một luồng “Thái Sơ Tịnh Thế Thần Yên” màu vàng kim nhạt, khổng lồ vô biên vô tận.
Làn khói thần không hề mang theo bất kỳ sát khí nào, nó nhẹ nhàng, lững lờ và bình thản lan tỏa khắp vạn dặm Âu Lạc Thần Châu như sương mù mùa xuân ấm áp.
Thế nhưng, đi đến đâu, luồng khói thần ấy quét qua bầu trời đến đó.
“Xèo… xèo… xèo…”
Những luồng sấm sét màu tím đen dị dạng, oán niệm tanh tưởi và sát khí diệt thế của “Vạn Cổ Huyết Tế Trận” do hàng vạn tà ma ngoại bang kích hoạt, ngay khi chạm vào làn khói ấm áp màu vàng kim nhạt kia, lập tức bị tịnh hóa hoàn toàn, tan biến vào hư không như tuyết gặp mặt trời mùa xuân. Không một tiếng nổ, không một sự phản kháng, toàn bộ ma trận hủy diệt vạn giới bốc hơi sạch sẽ trong tích tắc, như thể nó chưa từng tồn tại trên đời.
Chưa dừng lại ở đó, làn khói thần rơi xuống đất liền, lập tức hòa vào lòng đất mẹ Đông Sơn, kích hoạt toàn bộ mạch sống lúa nước cổ xưa của Âu Lạc Thần Châu.
“Ầm… ầm… ầm…”
Một luồng sinh cơ khổng lồ, mênh mông vô tận bùng phát từ lòng đất. Những ruộng lúa nước hai bên bờ sông Hồng Hà đang khô héo vì tử khí lập tức đâm chồi nảy lộc, đơm bông vàng óng ả, tỏa hương thơm ngào ngạt của lúa mới. Những bông hoa nhài hoang dã nở rộ trắng xóa khắp các sườn núi Tản Viên, tỏa ra mùi hương thanh nhã tịnh hóa hoàn toàn chướng khí độc hại của rừng già.
Hàng vạn tử ma, tà tu ngoại bang và ác linh Hư Không ở biên cảnh phía Bắc chưa kịp gầm rú hay hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã bị luồng sinh cơ khổng lồ của đất trời Âu Lạc bao bọc lấy. Thần thể ma tộc của chúng tan chảy ra, biến thành những hạt bụi phấn hoàng kim lấp lánh, rơi rụng xuống đất làm phân bón cho những ruộng lúa nước và đồi chè dại.
Sự uy nghiêm vĩnh cửu của đất mẹ Âu Lạc Thần Châu, dưới nhát phẩy quạt xua khói bình thản của Diệp Phi, đã được thiết lập một cách tuyệt đối và vĩnh hằng.
Tiếng gào thét của trận chiến diệt thế hoàn toàn biến mất khỏi thế gian. Bầu trời trở lại vẻ trong xanh, cao vời vợi, chỉ còn tiếng gió thổi qua rặng tre xào xạc, âm vang trầm hùng và thanh bình như tiếng trống đồng Đông Sơn vạn cổ.
***
Dưới chân núi Tản Viên, Hùng Vương, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng cùng mười vạn chiến sĩ Âu Lạc đứng chết trân tại chỗ.
Họ đã chứng kiến toàn bộ quá trình: tử khí diệt thế của vạn giới đổ dồn về, màng chắn phòng ngự sắp sụp đổ, thế giới đứng trước bờ vực hủy diệt. Thế rồi, từ trên đỉnh núi Tản Viên, một làn khói xám nhạt màu vàng kim lững lờ bay lên, nhẹ nhàng phẩy một cái, quét sạch toàn bộ tai kiếp vạn giới, khiến ruộng đồng đơm bông, vạn vật hồi sinh.
– Tiên Tôn vĩ đại… Ngài chỉ cần đốt một đống cỏ rác, dùng làn khói ấm để bảo hộ cả vương triều Âu Lạc Thần Châu… Sự uy nghiêm vĩnh cửu của ngài, quả nhiên là vượt qua mọi quy luật của đa vũ trụ! – Hùng Vương khóc nức nở, nước mắt giàn giụa trên gương mặt cương nghị. Ngài quỳ sụp xuống đất bùn lầy lội, dập đầu cung kính bái lạy hướng về đỉnh núi.
– Tiên Tôn vĩ đại vô song! Chúng con nguyện đời đời kiếp kiếp làm thần dân trồng lúa, bảo vệ sự yên bình cho ngài! – Bùi Hùng cùng mười vạn chiến sĩ Âu Lạc đồng loạt quỳ phục trên mặt đất, hô vang khẩu hiệu đầy thành kính, tiếng hô vang dội làm rung chuyển cả đất trời Phong Châu.
Tại nông trang Tản Viên, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực cả một vùng trời sườn núi phía Tây Nam, tạo nên một cảnh tượng thanh bình và tráng lệ đến ngạt thở.
Diệp Phi ngồi trên chiếc chõng tre bên cạnh đống lửa nhỏ đã tàn bớt, chỉ còn lại những đốm than hồng ấm áp. Khớp gối bên trái của hắn đã hoàn toàn hết đau nhức, cơ thể phàm nhân cảm thấy vô cùng thoải mái và dễ chịu dưới làn gió mát mẻ của buổi chiều tà. Muỗi rừng xung quanh cũng bị làn khói đốt cỏ dại đuổi đi sạch sẽ, không còn một con nào dám bén mảng lại gần.
Hắn thở phào một tiếng đầy nhẹ nhõm, tay cầm chiếc quạt nan mới đan phẩy nhẹ một cái, khóe miệng khẽ mỉm cười tự mãn:
– Đấy! Ta đã bảo rồi mà, làm người nông dân chỉ cần chăm chỉ dọn dẹp ruộng vườn, gom rác đốt đi một cái là thấy đời nhẹ nhõm ngay! Đúng là không có cái gì bằng sự bình yên, tự cung tự cấp thế này. Lũ tu sĩ ngoài kia suốt ngày chém giết giành giật bí bảo, thật đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi!
Phía sau hiên nhà tranh, Tô Thanh Dao, Lăng Tiêu, Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim lặng lẽ đứng xếp hàng nghiêm chỉnh. Họ nhìn bóng lưng bình dị, mặc áo vải thô, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất của Diệp Phi đang ngồi phẩy quạt nan bên đống lửa tàn, xung quanh là ruộng cải ngọt xanh mướt và chuồng gà tỏa ra thần quang bảo hộ.
Bóng lưng ấy trông thật tầm thường, thật phàm trần, nhưng dưới mắt họ, đó chính là hiện thân của Thái Sơ Chi Chủ, Hỗn Độn Tiên Tôn vĩ đại – người chỉ cần một cái phẩy quạt nhẹ nhàng đã dập tắt đại kiếp nạn vạn giới, thiết lập sự uy nghiêm vĩnh cửu bảo hộ cho cả đất trời Âu Lạc Thần Châu này.
Họ khẽ nhìn nhau, khóe miệng đồng loạt nở một nụ cười trừ vô cùng sâu sắc, đầy vẻ sùng bái và trung thành vĩnh cửu dành cho vị sư phụ, vị ông chủ vĩ đại của mình.
Hồi 2 chính thức khép lại trong sự bình yên tuyệt đối của nông trang Tản Viên, và sự uy nghiêm tối cao vĩnh hằng bao phủ khắp Âu Lạc Thần Châu.