Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 54: Vô tình đấu giá trúng một thanh kiếm rỉ sét vì tưởng là cây xiên thịt.
**CHƯƠNG 54: THANH KIẾM NÀY KHÔNG DÙNG ĐỂ XIÊN THỊT THÌ QUÁ PHÍ!**
Diệp Phi ngồi trên đống linh thạch cao như núi, mặt chảy dài như cái bơm cao áp bị hỏng.
Trần đời có ai như hắn không? Người ta tu tiên là để cầu tài, cầu lộc, cầu trường sinh, còn hắn tu tiên chỉ để có cái bụng no mà không phải trả tiền. Thế mà bây giờ, nhìn mười vạn linh thạch đang tỏa ra ánh sáng lấp lánh khiến hắn muốn lóa cả mắt, Diệp Phi cảm thấy một nỗi bi thương sâu sắc thấm vào tận xương tủy.
“Tiêu rồi… quả này tiêu thật rồi.” – Diệp Phi thầm rên rỉ – “Giàu thế này thì từ nay về sau đi ăn chực làm sao người ta tin cho được? Mặt mũi nào mà xin bát cơm nguội, xin miếng dưa cà? Có ai lại đi thương hại một kẻ ngủ trên đống tiền không?”
Hệ thống trong đầu hắn đúng lúc này lại nhảy ra thêm dầu vào lửa:
【 Ting! Chúc mừng ký chủ nhận được thành tựu “Phú Gia Ăn Mày”. Điểm Lười Biếng cộng thêm 500, kỹ năng “Bói Toán Tìm Cơm” nâng cấp lên tầm nhìn vạn dặm. 】
“Im đi cái hệ thống vô tri kia!” – Diệp Phi gào thét trong lòng – “Ta muốn sự nghèo khổ! Hãy trả lại cho ta sự thanh thản của một kẻ trắng tay!”
Lục Tiểu Bảo ở bên cạnh, thấy sư phụ mình mặt mày ủ dột, hai mắt vô thần nhìn vào đống linh thạch, trong lòng lại một phen sóng cuộn biển gầm. Cậu ta lập tức lấy cuốn sổ tay “Kiếm Thần Ngữ Lục” ra, nắn nót ghi chép:
*“Ngày… tháng… năm…, sư phụ nhìn mười vạn linh thạch mà lộ vẻ đau khổ tột cùng. Ngài coi tiền tài như phấn thổ, coi linh thạch như rác rưởi. Ánh mắt ngài chứa đựng sự ưu tư về một thế giới quá coi trọng vật chất. Ngài đang dùng sự im lặng để cảnh tỉnh đồ đệ rằng: Đạo ở trong tâm, không nằm ở trong túi tiền. Thật là cảnh giới cao thượng khó ai bì kịp!”*
Lúc này, tại trung tâm buổi đấu giá của Vạn Bảo Các, không khí đang nóng lên hầm hập. Chủ sự đấu giá là một lão giả râu tóc bạc phơ, đang hưng phấn tột độ sau khi chứng kiến màn “đùi gà định giang sơn” của Diệp Phi. Lão run rẩy cầm lên một vật phẩm tiếp theo, giọng dõng dạc:
— Thưa quý vị! Sau đây là món đồ bí ẩn nhất trong buổi đấu giá hôm nay. Đây là một thanh cổ kiếm được tìm thấy trong một tàn tích thượng cổ, trải qua vạn năm gió sương mà không hề mục nát. Tuy nhiên…
Lão hơi ngập ngừng, nhìn xuống vật cầm trên tay. Đó là một thanh sắt dài, rỉ sét bám đầy từ chuôi đến mũi, trông chẳng khác nào một cây gậy sắt dùng để cời than, lại có chỗ sứt mẻ như bị ai đó đem ra đập gạch.
— Tuy nhiên, không ai có thể rút nó ra khỏi vỏ, cũng không ai cảm nhận được một tia linh khí nào. Đây có lẽ là một khảo nghiệm đối với những bậc đại tài có duyên. Giá khởi điểm: Một vạn linh thạch!
Cả hội trường im phăng phắc. Sau đó là những tiếng xì xào, mỉa mai vang lên:
— Lão Tiền à, lão định lừa trẻ con chắc? Thanh sắt vụn kia mà một vạn linh thạch?
— Nhìn nó kìa, đem bán đồng nát còn bị ép giá ấy chứ!
— Vạn Bảo Các hết hàng rồi hay sao mà mang đống rác này lên đây?
Thượng Quan Diễm, sau khi hồi phục một chút sau cơn thèm gà nướng lúc nãy, vẫn còn cay cú lắm. Hắn liếc nhìn về phía Diệp Phi, thấy đối phương đang mơ màng như sắp ngủ, liền nảy ra ý định châm chọc:
— Hừ, nghe nói Kiếm Thần đại nhân nhãn quang độc đáo, có thể nhìn thấu vạn vật. Hay là ngài ra tay mua thanh “thần kiếm” này về cho chúng ta mở mang tầm mắt đi?
Diệp Phi lúc này thực sự đang rất buồn ngủ. Nhưng khi nghe thấy từ “thần kiếm”, mắt hắn bỗng nhiên lóe lên. Hắn không nhìn thanh kiếm bằng con mắt của một kiếm khách, mà nhìn dưới góc độ của một… chuyên gia ẩm thực đường phố.
Trong đầu Diệp Phi lúc này hiện lên một khung cảnh lãng mạn: Giữa đồng cỏ xanh mướt, một con bò rừng đang được quay nguyên con, và một thanh sắt dài, chắc chắn, rỉ sét (tạo độ bám cho gia vị) xiên qua từ đầu đến đuôi.
“Trời ơi! Cái cây xiên thịt này dài vừa khéo, lại còn cứng cáp nữa! Dùng nó để quay bò thì còn gì bằng?” – Diệp Phi nuốt nước bọt ực một cái.
Hắn bỗng thấy hối hận vì lúc nãy lỡ miệng từ chối mười vạn linh thạch. Giờ trong túi đang thừa tiền, không tiêu bớt thì làm sao đi ăn chực miễn phí tiếp được?
Diệp Phi giơ tay lên, giọng uể oải nhưng đầy quyết tâm:
— Một vạn một! Ta lấy cây xiên… à không, thanh kiếm này.
Cả hội trường bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Thượng Quan Diễm há hốc mồm, không tin nổi vào tai mình. Hắn vốn chỉ định khích bác một chút, ai ngờ tên này lại “chốt đơn” thật?
Chủ sự họ Tiền mừng húm, gõ búa liên hồi như sợ Diệp Phi đổi ý:
— Một vạn một lần một! Một vạn một lần hai! Một vạn một lần ba! Chốt! Thanh cổ kiếm này thuộc về Diệp đại nhân!
Lục Tiểu Bảo đứng bên cạnh, hai mắt sáng rực như đèn pha ô tô. Cậu ta vỗ đùi một cái đét:
— Ta biết ngay mà! Sư phụ tuyệt đối không làm việc gì thừa thãi! Mọi người thấy nó là sắt vụn, nhưng trong mắt sư phụ, nó chắc chắn chứa đựng một đạo kiếm ý cổ xưa từ thời khai thiên lập địa!
Diệp Phi nhận lấy “cây xiên thịt” rỉ sét, trong lòng thầm sướng râm ran: “Hắc hắc, cây này chắc chắn chịu được nhiệt độ cao. Tối nay phải đi kiếm con yêu thú nào béo béo về làm món quay mới được.”
Hắn cầm thanh kiếm, bắt đầu ngắm nghía. Nhìn đi nhìn lại, thấy mấy chỗ rỉ sét sần sùi quá, hắn liền tiện tay lấy chai “Nước Chấm Cân Cả Vũ Trụ” vừa nhận được từ hệ thống ra, nhỏ vài giọt lên rồi lấy tay áo lau nhẹ một cái.
“Xoẹt!”
Một tia sáng chói lòa bỗng dưng bùng phát, át cả ánh sáng của những viên dạ minh châu treo khắp đại sảnh. Thanh sắt vụn rỉ sét sau khi tiếp xúc với “nước chấm thần thánh”, lớp rỉ sét bong ra từng mảng, lộ ra thân kiếm đen tuyền như hố đen vũ trụ, trên mặt kiếm khắc những vân mây tinh xảo chảy cuồn cuộn như sóng thần.
Một luồng kiếm khí cổ phác, trầm hùng bỗng chốc tràn ngập cả vạn dặm. Mọi thanh kiếm trong phạm vi thành phố lúc này đều đồng loạt run rẩy, hướng về phía Vạn Bảo Các mà cúi đầu, phát ra những tiếng kêu vang vọng như bách quan triều bái quân vương.
“Vạn kiếm quy tông! Đây là Thiên Kiếm xuất thế!” – Một lão quái vật ẩn cư trong đám đông hét lên, giọng run rẩy kinh hoàng.
Diệp Phi ngây người. Hắn nhìn thanh kiếm trong tay, rồi nhìn cái chai nước chấm, lẩm bẩm:
— Ô kìa, nước chấm này có tính axit mạnh thế cơ à? Tẩy cả rỉ sét nhanh vậy? Thế này mà tẩm vào thịt thì có đau dạ dày không nhỉ?
Nhưng trong mắt những người xung quanh, hành động “lau kiếm” của Diệp Phi lại là một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Thẩm Vô Khuyết đứng phía sau, nước mắt trào ra:
— Diệp huynh… thì ra là vậy. Ngài dùng một loại linh dịch thần bí để đánh thức linh hồn của thanh kiếm. Ngài không cần thi triển hoa mỹ, chỉ cần một cái chạm tay là đủ khiến thần vật quy phục. Tại hạ thực sự… bái phục sát đất!
Lục Tiểu Bảo thì tay viết như lên đồng:
*“Sư phụ dùng linh dịch của đại đạo tẩy sạch bụi trần cho Thần Kiếm. Thanh kiếm rỉ sét vốn là hiện thân của sự trầm luân trong nhân gian, và khi ngài lau nó, chính là đang gột rửa tâm hồn của chúng sinh. Vạn kiếm quỳ lạy, thiên địa biến sắc, nhưng ngài vẫn chỉ thản nhiên lo lắng về… dạ dày của mình. Đây chính là tấm lòng từ bi của một vị thần!”*
Thượng Quan Diễm nhìn cảnh tượng đó, hai đầu gối run lẩy bẩy, cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ hoàn toàn. Hắn chỉ vào thanh kiếm, môi run rẩy:
— Ngươi… ngươi là quái vật phương nào? Sao cái gì vào tay ngươi cũng thành bảo vật thế hả?
Diệp Phi thở dài, nhìn thanh kiếm giờ đây quá sắc lẹm và sáng loáng, trong lòng vô cùng thất vọng:
— Kiếm sắc thế này thì lúc quay thịt sẽ bị cắt đứt mất… Ta chỉ muốn một cây xiên thịt chắc chắn thôi mà, tại sao cứ bắt nó phải là Thần Kiếm?
Hệ thống:
【 Ting! Chúc mừng ký chủ vô tình đánh thức “Vĩnh Hằng Hắc Kiếm”. Kỹ năng “Nấu Ăn Bằng Kiếm Khí” được kích hoạt. Lưu ý: Thanh kiếm này có thể chém đứt không gian, cực kỳ thích hợp để… thái hành nhanh tốc độ ánh sáng. 】
Diệp Phi lảo đảo:
— Hệ thống, ngươi được lắm! Ta đi ăn chực mà ngươi cứ buff ta thành Kiếm Thần là thế nào? Bây giờ cầm thanh kiếm này đi xin cơm, người ta không gọi quân đội đến bao vây mới là lạ đấy!
Đúng lúc đó, từ bên ngoài Vạn Bảo Các, một đạo hồng quang hạ xuống. Một mỹ nhân tuyệt sắc với chiếc tạp dề thêu hoa – chính là Lăng Nguyệt – vội vàng chạy vào, mặt đầy hốt hoảng:
— Diệp công tử! Ngài vừa gây ra chuyện gì vậy? Kiếm khí của ngài làm cháy cả cái nồi súp linh sâm em đang hầm rồi!
Diệp Phi vừa thấy Lăng Nguyệt, mắt lập tức sáng rực lên như thấy cứu tinh:
— Lăng Nguyệt! Nàng đến đúng lúc lắm! Mau nhìn xem, ta vừa kiếm được cái cây xiên thịt mới. Nồi súp cháy thì kệ nó đi, tối nay chúng ta làm món bò quay “chém không gian” nhé?
Lăng Nguyệt nhìn thanh Thần Kiếm đang tỏa ra uy áp khủng bố trong tay Diệp Phi, rồi nhìn vẻ mặt hớn hở “vô tri” của anh, cô chỉ biết thở dài rồi mỉm cười dịu dàng:
— Công tử thật là… Thần kiếm vạn năm mà ngài coi là xiên thịt. Thôi được rồi, để em đi mua con bò, ngài nhớ dùng “kiếm ý” để giữ cho thịt được mềm nhé.
Quần hùng trong Vạn Bảo Các nghe xong đoạn đối thoại ấy, ai nấy đều hóa đá tại chỗ.
*Dùng Thần kiếm chém đứt không gian để quay thịt bò?*
*Dùng kiếm ý vạn năm để giữ độ mềm cho món ăn?*
Đây là thế giới của bậc cao nhân nào vậy? Họ cảm thấy mình tu luyện bao nhiêu năm qua, thực sự là tu vào… bụng chó hết rồi!
Diệp Phi dắt Lăng Nguyệt đi ra khỏi buổi đấu giá, bỏ lại sau lưng một đám người đang quỳ lạy và một Thượng Quan Diễm đang nằm co giật vì quá sốc.
Hắn vừa đi vừa huýt sáo, lòng thầm nghĩ: “Thôi thì kiếm sắc cũng được, tối nay thái hành chắc chắn sẽ không bị cay mắt. Đời tu tiên, quan trọng nhất vẫn là cái miệng được hưởng lạc a!”
Gió đêm thổi qua, mang theo mùi hương của “Nước Chấm Cân Cả Vũ Trụ” lan xa, khiến cả kinh thành tối hôm đó không ai ngủ được vì… thèm thịt quay.