Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 36: Diệp Phi bị ép làm Trưởng lão danh dự của một tiểu tông môn.

Cập nhật lúc: 2026-06-03 17:34:40 | Lượt xem: 11

**Chương 36: Chỗ này có cơm, chỗ đó là nhà!**

Sáng sớm, tại trấn nhỏ gần Vạn Kiếm Tông.

Diệp Phi vừa ló đầu ra khỏi cửa sổ quán trọ đã lập tức muốn thụt đầu lại ngay. Không phải vì chủ quán đến đòi tiền phòng, mà là vì cảnh tượng trước mắt quá mức “kinh dị”.

Dưới đường, hàng trăm tu sĩ không phân biệt chính tà, kẻ cầm xương đùi vịt, người cầm xương cánh gà, kẻ thì vung vẩy cái đầu vịt đã gặm sạch bóng. Tất cả đều đang nhắm mắt, mặt mũi nghiêm trọng, múa may những chiêu thức mà họ tự gọi là “Thực Cốt Kiếm Ý”.

“Trời ạ, ta đã làm gì với thế giới này thế này?” Diệp Phi xoa xoa thái dương, cảm thấy nhức nhối vô cùng. “Bọn họ không sợ bị hóc xương à? Mà cái mùi vịt quay này… nó nồng nặc đến mức át cả linh khí thiên địa rồi!”

Hệ thống: 【 Ting! Ký chủ đã mở ra ‘Thời đại Kiếm Đạo Vị Rau Củ Vịt’. Sự đóng góp của ngài cho ngành chăn nuôi gia cầm thế giới là không thể đong đếm. Thưởng thêm: Một lọ ‘Nước rửa bát Thiên Giới’ (Rửa sạch mọi vết bẩn tâm hồn và dầu mỡ khó trôi). 】

“Hệ thống, ngươi bớt nói kháy đi!” Diệp Phi lầm bầm. Anh đang định quay vào đánh một giấc bù thì bỗng nhiên, một âm thanh khóc lóc thảm thiết vang lên ngay dưới chân tường.

“Kiếm Thần đại nhân! Ngài mà không ra, tiểu nhân sẽ đâm đầu vào bát cháo lòng này mà chết!”

Diệp Phi giật mình nhìn xuống. Một ông lão trung niên, quần áo chắp vá chỗ này chỗ kia nhưng vẫn cố giặt đến trắng bệch, đang quỳ sụp xuống, tay bưng một cái bát cháo nóng hổi, khói bốc nghi ngút.

Lục Tiểu Bao từ đâu chui ra, tay cầm cuốn sổ ghi chép, mắt sáng như sao: “Sư phụ! Ngài xem, đây chính là ‘Thành tâm chi đạo’. Vị tiền bối này đã đứng đây từ canh ba, tay bưng cháo không hề run rẩy, hẳn là một vị cao thủ luyện tay của phái múc cháo!”

Diệp Phi nuốt nước bọt. Mùi cháo thơm quá. Gạo được hầm nhừ, có thêm hành phi, gan lợn và vài miếng quẩy giòn tan… Ánh mắt “vô tri” của anh bỗng trở nên sắc lẹm.

“Người đâu, mang cháo lại đây… ý ta là, vị đạo hữu này, có chuyện gì cứ bình tĩnh nói.” Diệp Phi làm bộ tiêu sái, phất nhẹ tay một cái.

Vô Vị Chân Nhân – lúc này đã tự coi mình là đệ tử chân truyền của Diệp Phi – lập tức bay xuống, xách nách ông lão trung niên kia lên phòng.

Ông lão vừa vào phòng đã “phịch” một cái quỳ xuống lần nữa, dập đầu như giã tỏi: “Tại hạ là Trần Mạnh, Tông chủ đời thứ mười tám của ‘Tiểu Linh Phạn Tông’. Cầu xin Kiếm Thần đại nhân thương xót, nhận chức Trưởng lão danh dự của tông môn chúng ta!”

Diệp Phi đang húp một ngụm cháo, suýt chút nữa phun sạch vào mặt Trần Mạnh.

“Cái gì? Tiểu Linh Phạn Tông?” Diệp Phi ngạc nhiên. “Nghe tên là biết tông môn các ngươi… rất chăm chỉ nấu cơm rồi.”

Trần Mạnh lau nước mắt, giọng đầy cay đắng: “Đại nhân không biết đó thôi. Tông môn chúng ta vốn có truyền thống lấy ẩm thực nhập đạo. Nhưng khổ nỗi, mấy năm nay giá gạo tăng cao, linh thạch khan hiếm, các tông môn lớn như Vạn Kiếm Tông lại chèn ép, chê chúng ta là ‘đám đầu bếp cầm kiếm’. Bây giờ tông môn chỉ còn lại năm người, nếu tháng này không đóng đủ phí quản lý cho Minh chủ, chúng ta sẽ bị đuổi khỏi ngọn núi rách của mình!”

Lục Tiểu Bao lập tức não bổ: “Ta hiểu rồi! Sư phụ, đây chính là ý trời! Ngài chẳng phải luôn muốn tìm một nơi để ‘ẩn cư ăn chực’ sao? Tiểu Linh Phạn Tông nghe tên là biết cực kỳ phù hợp với khí chất của ngài. Hơn nữa, phế vật… à không, những tông môn suy tàn thường là nơi chứa đựng những đại nhân quả!”

Diệp Phi lườm Tiểu Bao một cái: “Ta muốn ẩn cư, chứ không muốn gánh nợ!”

Trần Mạnh thấy Diệp Phi do dự, lập tức tung ra đòn chí mạng: “Chỉ cần đại nhân chịu treo tên Trưởng lão danh dự, mỗi ngày ngài muốn ăn gì chúng ta cũng cung cấp! Chúng ta có ‘Vạn Niên Tuyết Mễ’ được trồng bằng nước suối linh tuyền (thực ra là gạo lâu năm hơi mốc một chút nhưng được cái dẻo), có ‘Thất Sắc Linh Kê’ (thực ra là gà nuôi trong sân tự nhuộm màu)… Quan trọng nhất là, ngài không cần làm gì cả, chỉ cần… ngủ thôi cũng được!”

Hệ thống: 【 Ting! Nhiệm vụ bắt buộc: ‘Trưởng Lão Danh Dự Đệ Nhất Ăn Chực’.
Yêu cầu: Gia nhập Tiểu Linh Phạn Tông, đưa tông môn từ hạng bét lên hạng nhất mà không được phép động tay vào bất kỳ việc tu luyện chính thống nào.
Phần thưởng: Kỹ năng bị động ‘Ăn Mà Không Béo’ cấp thần và ‘Mỳ Tôm Ăn Liền Vô Hạn Tự Động Thêm Trứng’. 】

Diệp Phi nghe đến “Mỳ tôm thêm trứng” và “Ăn không béo” thì hai mắt rực cháy như hai ngọn đèn pha.

“Thành giao!” Diệp Phi đập bàn cái rầm. “Từ hôm nay, bổn tọa chính là Trưởng lão danh dự của các ngươi. Nghe rõ đây, tôn chỉ của ta là: Nằm phải đủ tư thế, ăn phải đủ thực đơn. Việc lớn việc nhỏ đừng có tìm ta!”

Trần Mạnh mừng phát khóc, lại dập đầu: “Tuân lệnh Trưởng lão! Chúng ta đã chuẩn bị kiệu khiêng ngài về tông!”

“Kiệu? Không cần, mệt lắm.” Diệp Phi ngáp dài, liếc nhìn Vô Vị Chân Nhân. “Lão già, ông cõng ta đi. Lục Tiểu Bao, mang theo cái nồi cơm điện của ta!”

Thế là, một cảnh tượng dở khóc dở cười diễn ra trên con đường dẫn lên núi Tiểu Linh Phạn. Một vị đại lão trông có vẻ điên khùng (Vô Vị Chân Nhân) đang cõng một thanh niên đang ngủ ngáy khò khò. Đi sau là một gã béo mang theo cái nồi cơm điện sáng bóng như báu vật thượng cổ, và một vị Tông chủ thì cứ luôn miệng hô to: “Kiếm Thần giá lâm! Ai có đùi gà mang ra nghênh đón!”

Giới tu chân lại một lần nữa chấn động.

“Nghe gì chưa? Kiếm Thần Diệp Phi đã gia nhập Tiểu Linh Phạn Tông rồi!”
“Hả? Cái tông môn mà năm ngoái suýt phá sản vì nợ tiền thịt lợn đó sao?”
“Đúng vậy! Kiếm Thần nói rằng ‘Đạo tại bàn ăn’, người đi theo tiểu tông môn đó là để tìm lại sự thuần khiết ban sơ của Kiếm ý!”
“Quả nhiên là cao nhân! Chúng ta suốt ngày tu luyện khổ hạnh, quả là đã đi sai đường. Đi! Mau đi xin gia nhập Tiểu Linh Phạn Tông để được… ăn cơm!”

Khi Diệp Phi tỉnh dậy trên đỉnh núi Tiểu Linh Phạn, anh thấy mình đang nằm trên một chiếc giường tre ọp ẹp, trước mặt là bốn đệ tử còn sót lại của tông môn. Bọn họ nhìn anh như nhìn thấy ông tổ sống.

“Trưởng lão, ngài tỉnh rồi!” Trần Mạnh hớn hở. “Đây là lễ nhậm chức của ngài. Vì tông môn nghèo quá, nên chúng ta chỉ có thể chuẩn bị một bữa ‘Linh Phạn Thập Cẩm’ đặc biệt này.”

Diệp Phi nhìn cái bát to đùng chứa đầy loại cơm trộn thập cẩm, có đủ loại rau củ dại nhưng vị thơm lạ lùng. Anh cầm thìa lên, vừa đưa vào miệng, hệ thống đã nảy số:

【 Ting! Nhận được một miếng cơm chứa ‘Sâu Sắc Khổ Hạnh Kiếm Ý’. Hệ thống tự động chuyển hóa thành sức mạnh cho ‘Nồi Cơm Điện Thần Kỳ’. 】

*Bùm!*

Một luồng ánh sáng vàng từ cái bát bùng phát, xuyên thẳng qua mái nhà lá của tông môn, phóng vút lên trời xanh. Kiếm khí mạnh mẽ đến mức mây đen vạn dặm bị quét sạch, để lại một khoảng trời hình… một chiếc đũa.

Các đệ tử ngã ngửa ra sau, Trần Mạnh há hốc mồm: “Chỉ là… chỉ là ăn một miếng cơm thôi mà cũng phát ra kiếm khí trấn thiên hạ? Trưởng lão… ngài rốt cuộc là dùng răng để luyện kiếm sao?”

Diệp Phi nuốt miếng cơm, tỉnh bơ trả lời: “Nóng quá. Cơm này các ngươi nấu chưa chín kỹ, để lại sượng nên nó đâm vào họng ta thôi.”

Lục Tiểu Bao lập tức mở sổ, tay viết như bay: *”Ngày… tháng… năm… Sư phụ tại Tiểu Linh Phạn Tông thi triển ‘Răng Kiếm Chân Kinh’, dùng nỗi đau của cái họng bị sượng để cảnh tỉnh đệ tử về sự gian khổ của tu hành. Ăn cơm không chỉ là ăn cơm, mà là sự rèn luyện ý chí chống lại hạt sẻn!”*

Lúc này, từ dưới chân núi bỗng vang lên tiếng chiêng trống rộn ràng.

“Thượng Quan gia đến bái phỏng! Thượng Quan Diễm mang theo sính lễ… à không, chiến thư và mười vạn linh thạch tiền đền bù cái cột nhà hôm trước, xin được thỉnh giáo Trưởng lão danh dự của Tiểu Linh Phạn Tông!”

Diệp Phi ôm đầu: “Lại là hắn? Không phải hắn bị xương vịt đâm trọng thương rồi sao? Hắn không cho ta ngủ một giấc bình yên được à?”

Trần Mạnh run rẩy: “Mười vạn linh thạch? Trưởng lão! Ngài cứ ngủ đi, để tiểu nhân ra nhận tiền… ý tiểu nhân là, ra tiếp khách!”

Nhưng Thượng Quan Diễm đã xông vào sân. Lần này hắn không còn bộ dáng kiêu ngạo nữa, mà đầu quấn băng trắng, lưng đeo một thanh đại kiếm rỉ sét.

“Diệp Phi! Ngươi đã chọn gia nhập một tông môn nấu cơm để sỉ nhục ta sao?” Thượng Quan Diễm hét lên. “Ngươi nghĩ ta sẽ tin là một cao nhân như ngươi lại chỉ muốn ăn chực? Chắc chắn cái bát cơm kia chính là ‘Vô Thượng Kiếm Trận’ mà ngươi đang bố trí đúng không?”

Diệp Phi nhìn cái bát cơm ăn dở, chán nản đẩy nó về phía trước: “Muốn thì lấy mà ăn. Ta no rồi, ta đi ngủ.”

Thượng Quan Diễm nhìn bát cơm trộn như nhìn thấy cọp dữ, hắn lùi lại ba bước, rút kiếm ra: “Muốn dùng cơm để phá đạo tâm của ta? Không dễ thế đâu! Xem chiêu… ‘Thanh Vân Diệt Thế’!”

*Xoẹt!*

Hắn vung kiếm, nhưng vì quá lo sợ “kiếm khí trong bát cơm” nên chân nọ đá chân kia, vấp phải một hòn đá rồi ngã chổng vó, mặt úp thẳng vào bát cơm của Diệp Phi.

*Sột… soạt… nhai nhai…*

Một giây sau, Thượng Quan Diễm ngẩng mặt lên, cơm dính đầy mũi, nhưng ánh mắt hắn bỗng chốc trở nên đờ đẫn, rồi rực sáng.

“Vị này… vị này là…” Thượng Quan Diễm run rẩy. “Đây không phải là cơm! Đây là ‘Nhân Sinh Ngũ Vị’! Ta cảm nhận được sự cay đắng của vỏ gừng, sự thanh tao của lá hành, và sự mặn mòi của nước mắt người trồng lúa… Diệp Phi, ngươi dùng bát cơm này để dạy ta cách làm người sao?”

Diệp Phi đang trùm chăn: “Ta dạy cái gì chứ? Cái bát đó là Tiểu Bao vừa đổ thừa chỗ muối còn lại vào đấy, mặn chết đi được.”

Thượng Quan Diễm bật khóc nức nở: “Ngài nói đúng! Đời người quả thực quá mặn! Ta đã quá kiêu ngạo! Ta… Thượng Quan Diễm, xin được xin vào Tiểu Linh Phạn Tông làm đệ tử tạp dịch, chuyên trách rửa bát cho ngài!”

Cả sân trường lại một lần nữa rơi vào im lặng cực độ.

Hệ thống: 【 Ting! Ngài đã khuất phục thiên tài bằng một bát cơm muối quá tay. Danh tiếng ‘Kiếm Thần Vị Mặn’ vang dội. Thưởng: 1000 túi mỳ tôm hảo hạng. 】

Diệp Phi thò đầu ra khỏi chăn, thở dài một hơi não nề: “Mỳ tôm thì ngon thật đấy… nhưng tại sao không có ai tin là ta thực sự chỉ muốn ăn chực thôi nhỉ? Làm Kiếm Thần mệt mỏi quá đi mất!”

Lục Tiểu Bao lẩm bẩm: “Sư phụ lại than thở rồi. Đây chắc chắn là ‘Nỗi cô đơn của kẻ đứng trên đỉnh cao’. Mau ghi vào, đây là bài học về tâm lý học cấp cao của Kiếm đạo!”

Và thế là, trong tiếng khóc ăn năn của Thượng Quan Diễm và tiếng xì xụp húp cháo của Diệp Phi, Tiểu Linh Phạn Tông chính thức bắt đầu hành trình trở thành tông môn đứng đầu giới tu chân theo một cách không ai có thể ngờ tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8