Vô Tự Thiên Thư: Một Đời Tu Chân Chỉ Cầu Tự Tại
Chương 92: Tiểu Hầu Tử hóa hình

Cập nhật lúc: 2026-06-02 20:09:39 | Lượt xem: 7

Sương mù buổi sớm ở bờ Tây Khổ Hải không mang theo cái lạnh lẽo thấu xương như ở Cực Bắc, nhưng lại có một sự trầm mặc kỳ lạ, như thể hơi nước ở nơi này cũng bị gánh nặng của quy tắc đè nén, không thể bay cao, chỉ có thể là là mặt đất.

Trong gian nhà hoang bên rìa Hoang Lạc Trấn, tiếng củi nổ lách tách trong bếp lò là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Diệp Phi ngồi bên bậc cửa, đôi mắt lờ đờ như chưa tỉnh ngủ, tay cầm một cành củi khô gạt gạt những hạt sương đọng trên mạng nhện. Hắn không dùng linh lực để xua tan sương giá, hắn chỉ để mặc cho sự ẩm ướt thấm vào gấu áo vải thô, tận hưởng cái cảm giác chân thực của một người bình thường giữa mùa chuyển tiết.

Tiểu Hầu Tử – con lục nhĩ linh hầu thông tuệ – sáng nay có vẻ lạ thường. Nó không nhảy nhót trên xà nhà, cũng không tranh lấy chén trà của Lão Tửu. Nó ngồi tĩnh lặng trên một tảng đá phẳng trước sân, hướng về phía mặt trời lặn (hướng Tây Khổ Hải), sáu cái tai nhỏ thỉnh thoảng khẽ rung động, bắt lấy những thanh âm mà người thường hay thậm chí là tu sĩ cao cấp cũng khó lòng nghe thấy.

Lão Tửu ôm vò rượu, tựa lưng vào gốc cây khô héo, nheo mắt nhìn con khỉ nhỏ, rồi lại liếc nhìn Diệp Phi, khàn giọng nói:
“Diệp tiểu tử, con khỉ của ngươi sắp không nhịn được rồi.”

Diệp Phi không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt hỏi:
“Nhịn cái gì?”

“Nhịn cái hình hài lông lá đó.” Lão Tửu nhấp một ngụm rượu, tặc lưỡi. “Vạn vật có linh, tu đến một mức độ nào đó sẽ khao khát hóa thành hình người. Bởi lẽ, cơ thể con người là nơi chứa đựng ngũ hành hoàn mỹ nhất, là ‘thuyền’ để vượt bến mê. Nhưng hóa hình của lũ yêu thú thường là một trận sinh tử, lôi kiếp hung hiểm, vạn con thì chỉ một hai con thành công. Con khỉ này của ngươi, nó đã nghe ngươi giảng kinh, uống trà Băng Phách, lại ăn không ít linh quả trong túi của con bé Nguyệt Nhi, nhân quả của nó đã đầy rồi.”

Đúng lúc này, Tô Nguyệt Nhi từ trong nhà bước ra, trên tay cầm một chiếc áo nhỏ được khâu vá lại từ mấy tấm vải vụn mà nàng tìm thấy trong tủ cũ. Nàng nhìn Tiểu Hầu Tử bằng ánh mắt lo lắng:
“Ta cũng cảm thấy khí息 của nó đang biến hóa. Bình thường yêu thú hóa hình phải có hộ pháp, phải có linh trận trợ lực. Diệp Phi, huynh định cứ để nó ngồi đấy sao?”

Diệp Phi rốt cuộc cũng buông cành củi khô, hắn ngước mắt nhìn lên bầu trời xám xịt.
“Trận pháp? Hộ pháp? Đó là cách của kẻ muốn nghịch thiên.” Hắn đứng dậy, phủi bụi trên áo. “Hóa hình đối với vạn vật, cũng giống như nhộng hóa bướm, hoa nở đón xuân. Nếu lòng ta muốn nở, thì gió xuân tự khắc đến. Sự gượng ép chỉ làm cho cái xác bền hơn mà cái hồn héo úa đi thôi.”

Hắn bước về phía Tiểu Hầu Tử. Mỗi bước chân của hắn rất nhẹ, không làm kinh động đến một hạt cát nào trên mặt đất.

Trong thức hải của Diệp Phi, cuốn Vô Tự Thiên Thư bất ngờ tự động lật mở. Trang sách trắng tinh vốn chỉ hiện lên một vài nét vẽ mờ nhạt sau sự kiện ở Hoang Lạc Trấn, lúc này bỗng nhiên hiện lên hình ảnh một mầm non đang phá vỡ vỏ hạt. Không có chữ nghĩa, không có công pháp, chỉ có một cảm giác về sự “Sinh trưởng”.

Tiểu Hầu Tử thấy Diệp Phi đến gần, nó mở mắt ra. Đôi mắt ấy không còn là vẻ tinh quái thường ngày, mà sâu thẳm và trong veo như nước suối. Nó nhìn Diệp Phi, khẽ “chít” một tiếng, rồi gục đầu xuống tay hắn, như một đứa trẻ đang tìm kiếm sự chỉ dẫn cuối cùng.

“Ngươi muốn làm người?” Diệp Phi nhẹ nhàng xoa đầu nó.

Con khỉ khẽ gật đầu.

“Làm người khổ lắm.” Diệp Phi cười nhạt. “Ngươi làm khỉ, có thể nhảy múa trên cây, không màng thế sự, không cần mặc quần áo, không cần lễ nghi. Làm người rồi, ngươi sẽ có lòng tham, có nỗi sợ, có những danh vọng phù hoa vây hãm. Ngươi có chắc muốn đổi lấy sự tự tại này để lấy cái hình hài hữu hạn kia không?”

Tiểu Hầu Tử không do dự, nó vươn tay chỉ vào trái tim mình, rồi lại chỉ vào bình trà đang đặt trên bếp lò xa xa.

Lão Tửu bật cười:
“Nó nói, làm khỉ thì không biết cách pha trà ngon cho ngươi uống, cũng không thể cùng ngươi đàm đạo về cái sự ‘vô dụng’ của đời người. Nó muốn làm người, là để hiểu cái Đạo mà ngươi đang đi.”

Diệp Phi thở dài, một tiếng thở dài đầy ý vị:
“Đã vậy, thì cứ tự nhiên đi.”

Hắn không thi triển pháp thuật, cũng không bố trí linh trận. Hắn chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, ý niệm truyền vào Vô Tự Thiên Thư. Một luồng hào quang nhàn nhạt, nhu hòa như ánh nến, từ lòng bàn tay hắn bao trùm lấy Tiểu Hầu Tử.

Lúc này, từ phía xa ngoài trấn, Trần Vô Đạo và đám thuộc hạ đang sục sạo khắp nơi. Hắn bỗng nhiên dừng lại, nhìn về hướng ngôi nhà hoang.
“Linh khí biến động? Không, không phải linh khí… đó là một loại ý niệm rất lạ.” Hắn cau mày, ra hiệu cho thuộc hạ. “Đến hướng đó!”

Nhưng khi Trần Vô Đạo vừa tiến bước, một cơn gió nhẹ lướt qua. Hắn cảm thấy mình như đang đi lạc vào một cõi sương mù không lối thoát. Dù hắn có bay cao bao nhiêu, dù hắn có dùng linh nhãn soi xét, hắn vẫn chỉ thấy những hàng cây tùng già và con đường đất chạy vòng quanh. Đó chính là cái “Tự Tại” của Diệp Phi – nếu hắn không muốn ai thấy, thì dù đứng trước mặt, kẻ đó cũng chỉ nhìn thấy hư không.

Trong sân nhà, quá trình hóa hình bắt đầu.

Không có sấm sét xé toạc bầu trời, không có linh khí bùng nổ làm rung chuyển mặt đất. Chỉ có một sự chuyển hóa êm đềm như tuyết tan vào nước. Lớp lông vàng của Tiểu Hầu Tử bắt đầu rụng xuống, nhưng chúng không rơi xuống đất mà tan biến vào không trung thành những hạt sáng nhỏ li ti.

Cơ thể con khỉ khẽ run lên, sáu cái tai dần dần thu nhỏ lại thành đôi tai bình thường. Xương cốt nó phát ra những tiếng kêu lách tách nhẹ như tiếng mầm cây đâm chồi.

Tô Nguyệt Nhi nín thở quan sát. Nàng từng thấy yêu thú hóa hình, thường là những con yêu hổ, yêu lang cường đại dùng máu thịt chống lại thiên lôi, sau đó biến thành những gã đàn ông lực lưỡng hoặc nữ tử quyến rũ với đầy sát khí. Nhưng Tiểu Hầu Tử thì khác. Nó dường như đang “tan ra” và “kết lại” một cách vô cùng thuần khiết.

Bụi sáng bao quanh nó càng lúc càng dày, kết thành một cái kén ánh sáng trắng mờ.

Một khắc. Hai khắc.

Đột nhiên, cái kén nứt ra một vết nhỏ. Một bàn tay nhỏ xíu, trắng trẻo, thò ra ngoài. Tiếp theo là một mái tóc vàng hoe rối bù, và cuối cùng, một đứa bé trai khoảng chừng năm, sáu tuổi bước ra từ trong ánh sáng.

Đứa bé có đôi mắt to tròn, lanh lợi lạ thường, cái mũi nhỏ hơi hếch lên đầy vẻ tinh nghịch. Điểm đặc biệt nhất chính là thần thái của nó – nó không có vẻ sợ hãi của một sinh linh mới chào đời, cũng không có vẻ uy nghiêm của yêu thú cấp cao. Nó chỉ nhìn quanh, rồi nhìn xuống cơ thể mình đang trần truồng, sau đó… nó làm một hành động khiến tất cả sững sờ.

Nó chạy tót đến bên bình trà, nâng lên hít một hơi thật sâu, rồi reo lên bằng một giọng nói trong trẻo như chuông bạc:
“Thơm! Trà của lão gia là nhất!”

Lão Tửu đang uống rượu cũng phải sặc, ho sù sụ:
“Khụ khụ… Nó vừa gọi ngươi là cái gì? Lão gia?”

Diệp Phi cũng hơi đờ người ra một chút. Hắn nhìn đứa bé trai nhỏ thỏn, trên người vẫn còn sót lại chút hơi hướm của lục nhĩ linh hầu, rồi nhìn sang Tô Nguyệt Nhi đang đỏ mặt vội vàng mang chiếc áo vải đến bao bọc đứa bé lại.

“Tiểu Hầu Tử?” Diệp Phi thử gọi.

Đứa bé đang loay hoay với ống tay áo rộng thùng thình của mình, nghe gọi liền ngẩng lên, nhe răng cười, để lộ hai cái răng khểnh:
“Đã không còn là hầu tử nữa rồi, lão gia. Bây giờ là người rồi!”

Nó bước đi loạng choạng trên đôi chân người còn chưa quen, tiến đến trước mặt Diệp Phi, trịnh trọng quỳ xuống dập đầu một cái, sau đó lại nhảy phắt lên, ôm chầm lấy cổ hắn:
“Lão gia, người ta bảo làm người phải có tên. Người đặt cho con cái tên đi?”

Tô Nguyệt Nhi vừa mặc xong áo cho cậu bé, mỉm cười nói:
“Nó vốn là Lục Nhĩ linh hầu, lại thông minh hiếu động thế này…”

Diệp Phi trầm ngâm một lúc. Hắn nhìn lên bầu trời, sương mù đã tan bớt, để lộ ra những khoảng không xanh ngắt xa thẳm. Cuốn Vô Tự Thiên Thư trong lòng hắn chợt hiện ra một chữ “An”.

“Cái tên cũng chỉ là một danh xưng để gọi nhau giữa cõi hồng trần này thôi.” Diệp Phi xoa mái tóc vàng của đứa bé. “Ngươi từ khỉ hóa người, bỏ đi cái dã tính, giữ lại cái tâm nguyên bản. Vậy gọi là Lục An đi. Một chữ Lục để nhớ về nguồn gốc Lục Nhĩ, một chữ An để mong ngươi đời này được an nhiên, không bị vướng bận bởi sự tranh đấu của giới tu chân.”

“Lục An? Lục An! Hay quá, con có tên rồi!”

Đứa bé – bây giờ là Lục An – nhảy nhót khắp sân. Nó bắt đầu nghịch ngợm hết bình rượu của Lão Tửu đến tấm gương của Tô Nguyệt Nhi. Dù hình hài là người, nhưng thói quen nhanh nhẹn của loài khỉ vẫn không mất đi, khiến cả căn nhà hoang bỗng chốc trở nên rộn ràng, tràn đầy sức sống.

Lão Tửu chống gậy đứng dậy, nhìn Lục An rồi nói với Diệp Phi:
“Con khỉ này hóa hình mà không có lấy một đạo lôi kiếp nào hạ xuống. Diệp tiểu tử, xem ra Thiên đạo đã thực sự mất dấu của chúng ta ở cái xó xỉnh này rồi, hoặc giả… cái Đạo của ngươi đã vượt qua cả sự giám sát của Thiên đạo.”

Diệp Phi lắc đầu:
“Không phải vượt qua, chỉ là không nằm chung một đường thôi. Thiên đạo ghi chép nợ nần, nhân quả, công đức. Ta chỉ là một kẻ đi ngang qua, không nợ ai, cũng chẳng mong ai trả công, Thiên đạo lấy gì mà ghi?”

Lục An lúc này đã chạy đến bên hiên nhà, nó nhìn ra phía cổng trấn, bỗng nhiên dừng lại, đôi tai khẽ động đậy. Dù chỉ còn hai tai hiển hiện, nhưng bản năng nghe thấu vạn vật vẫn còn đó.
“Lão gia, có một đám người mang theo sát khí đang tiến gần lắm. Cách khoảng mười dặm, kẻ dẫn đầu mặc áo bào tím, tay cầm một cây thước bị gãy.”

Diệp Phi nhíu mày: “Trần Vô Đạo? Thật là dai dẳng.”

Lão Tửu hừ một tiếng: “Hắn muốn tìm cái gối đầu (Vô Tự Thiên Thư) của ngươi đấy. Ở lại đây hay đi?”

Diệp Phi nhìn ngôi nhà cũ đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhìn Tô Nguyệt Nhi đã biết cách nhóm bếp, nhìn Lục An vừa mới hóa hình người. Hắn cảm thấy cuộc dạo chơi ở bờ Tây Khổ Hải này đã đủ rồi. Những gì cần hóa giải đã hóa giải, những gì cần buông bỏ đã buông bỏ.

“Đi thôi.” Diệp Phi đứng dậy, đi vào trong nhà lấy ra một cái giỏ mây, bỏ vào đó một ít trà khô và mấy bình nước. “Chúng ta về nhà thôi.”

“Về đâu?” Tô Nguyệt Nhi hỏi, trong mắt nàng lấp lánh niềm hy vọng.

“Về Vô Danh Trấn.” Diệp Phi mỉm cười. “Nơi đó có một cây tùng già, có một tàng kinh các bụi bặm, và quan trọng nhất… nơi đó không có ai bắt chúng ta phải làm đại anh hùng hay thánh nữ cả.”

Lục An nghe vậy liền hăng hái nhất, nó giành lấy cái giỏ mây: “Để con xách! Để con xách! Lão gia cứ thong thả mà đi.”

Nhóm người khởi hành. Lão Tửu cưỡi lừa đi đầu, vừa đi vừa hát những bài ca dao không đầu không cuối. Diệp Phi chắp tay sau lưng, bước đi lười biếng. Tô Nguyệt Nhi đi bên cạnh, đôi khi giúp Lục An chỉnh lại cái áo dài quá khổ.

Mười dặm đường đối với tu sĩ như Trần Vô Đạo chỉ là cái búng tay, nhưng với nhóm Diệp Phi, họ đi như thể đang đi dã ngoại xuân thì.

Khi Trần Vô Đạo dẫn theo toán tu sĩ của Thái Thượng Giáo ập vào ngôi nhà hoang, hắn chỉ thấy một lò bếp vẫn còn hơi ấm, và một vũng nước nhỏ trên tảng đá trước sân – nơi Tiểu Hầu Tử đã ngồi hóa hình.

Trần Vô Đạo chạm tay vào vũng nước, một cảm giác thanh khiết, vô u sầu tràn vào tâm thức khiến hắn run lên. Hắn nhìn thấy một sợi lông khỉ màu vàng sót lại, nhặt lên xem xét.

“Trưởng lão… dấu vết linh lực hoàn toàn biến mất.” Một thủ hạ bẩm báo.

Trần Vô Đạo nghiến răng, nhìn sợi lông khỉ tan biến trên đầu ngón tay thành tro bụi trắng:
“Hóa hình mà không kinh động thiên địa? Diệp Phi, ngươi rốt cuộc là thứ gì? Ngươi đang nắm giữ bí mật gì mà có thể coi thường mọi quy luật của tạo hóa như thế?”

Hắn nhìn ra hướng biển, nhưng Khổ Hải mênh mông chỉ trả lời bằng những đợt sóng vỗ rì rào. Những người kia dường như đã tan vào đất trời, trở thành một phần của mây trắng, của gió ngàn, không thể tìm thấy, không thể truy đuổi.

Lúc này, trên con đường mòn dẫn về phía Đông, Lục An đang vừa chạy vừa nhảy.
“Lão gia, con cảm thấy làm người thật thú vị! Chân con có thể chạm đất chắc chắn hơn, tay con có thể cầm chén trà vững hơn.”

Diệp Phi mỉm cười: “Thú vị thì cứ tận hưởng. Nhưng nhớ kỹ, thân là người, lòng phải như mây. Mây không có hình thù cố định, nên mây mới có thể tự do nhất giữa trời cao.”

“Con nhớ rồi!” Lục An gật đầu lia lịa, rồi nó bỗng chỉ vào một bông hoa dại ven đường. “Bông hoa này đẹp quá, lão gia. Nó không tu hành, sao nó vẫn rực rỡ thế?”

Diệp Phi dừng lại, nhìn bông hoa nhỏ bé đang rung rinh trước gió:
“Bởi vì nó không muốn trở thành cái gì khác ngoài chính nó. Đó chính là sự tu hành vĩ đại nhất.”

Tô Nguyệt Nhi đi bên cạnh, nàng lặng lẽ ghi nhớ từng câu nói của Diệp Phi. Nàng nhận ra rằng, mỗi bước chân nàng đi theo hắn, là một trang trong cuốn “Hữu Tự Thiên Thư” – cuốn sách về những quy tắc giáo điều trong đầu nàng – lại bị xóa trắng thêm một phần. Và thay vào đó, là một cảm giác bình yên chưa từng có trong đời tu luyện hàng trăm năm qua.

Ánh mặt trời buổi trưa dần rạng rỡ, sương mù bờ Tây Khổ Hải cuối cùng cũng bị đánh tan hoàn toàn. Bốn người một lừa, cứ thế lững thững đi về phía chân trời, để lại sau lưng những âm mưu, tranh đoạt và cả những quy tắc thép của Thiên đạo đang dần trở nên vô nghĩa trước sự tự tại của tâm hồn.

Trang sách tiếp theo của Vô Tự Thiên Thư hiện lên một hình vẽ: một cậu bé đang dắt con lừa, phía sau là một đôi nam nữ sóng đôi, xa hơn nữa là một ngôi trấn nhỏ hiện ra trong mây khói.

Dưới bức tranh, dường như có một dòng ý niệm mơ hồ vừa được viết ra:
*“Sinh mạng nở hoa khi tâm không còn xiềng xích.”*

Cuộc hành trình về quê nhà chỉ mới bắt đầu, nhưng với Lục An, với Diệp Phi và mọi người, mỗi khoảnh khắc trên con đường ấy đều đã là “Nhà”. Vì nhà không phải là một địa điểm trên bản đồ, nhà là nơi lòng mình thấy nhẹ tênh.

Gió thổi qua đồng cỏ, mang theo tiếng cười của Lục An bay xa. Thế gian rộng lớn, nhưng con đường của những kẻ tiêu diêu dường như chưa bao giờ hẹp lại. Bởi vì họ không đi đến một đích đến nào cả, họ chỉ đang sống, trọn vẹn trong từng nhịp thở của hư vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8