Vô Tự Thiên Thư: Một Đời Tu Chân Chỉ Cầu Tự Tại
Chương 9: Ngươi không có tên trong sách của ta

Cập nhật lúc: 2026-06-02 18:44:35 | Lượt xem: 18

Chương 9: Ngươi không có tên trong sách của ta

Hoàng hôn buông xuống trên bờ suối Vô Danh như một tấm lụa nhuộm phẩm đỏ khổng lồ, trải dài từ đỉnh núi phía xa cho đến tận những lùm cây thấp cạnh mép nước. Tiếng nước róc rách, thanh âm của thiên nhiên tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng một chiếc lá rụng chạm vào mặt đất. Thế nhưng, giữa không gian yên bình ấy, một luồng áp lực vô hình nhưng nặng nề đang âm thầm lan tỏa, khiến lũ chim rừng vốn dĩ đang hót líu lo bỗng nhiên im bặt, lủi sâu vào những hốc cây tối.

Tô Nguyệt Nhi đứng đó, bóng dáng mảnh mai của nàng đổ dài trên mặt đất, đơn độc và cao ngạo. Chiếc váy trắng tinh khiết như sương tuyết khẽ lay động theo làn gió lạnh ban chiều. Gương mặt nàng vốn dĩ thanh tú như được chạm khắc từ ngọc thạch, giờ đây lại mang theo một vẻ nghiêm nghị đến đáng sợ. Đôi mắt nàng, vốn luôn phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, lúc này lại ánh lên những tia sáng vàng kim nhạt màu – dấu hiệu của việc vận dụng công pháp tối cao của Thái Thượng Giáo.

Ở phía đối diện, Diệp Phi vẫn ngồi đó, tư thế lười biếng đến mức không thể lười biếng hơn. Hắn tựa lưng vào gốc cây tùng già xù xì, một chân co, một chân duỗi, tay phải cầm một cọng cỏ dại đưa lên miệng nhấm nháp vị đắng chát của nhựa cây. Trên đùi hắn, cuốn sách trắng tinh khôi không một nét mực – Vô Tự Thiên Thư – nằm im lìm, trông chẳng khác nào một xấp giấy nháp mà mấy gã học trò nghèo hay dùng để lót bàn.

“Diệp Phi, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng.” Giọng nói của Tô Nguyệt Nhi vang lên, thanh mảnh nhưng đầy uy lực, giống như tiếng chuông đồng vọng lại từ hư không. “Giao ra vật đó, đi theo ta về Thái Thượng Giáo. Nếu ngươi thực sự là một kẻ tiêu diêu, nơi đó có tàng kinh vạn cuốn, có linh khí nồng đậm nhất giới tu chân, ngươi sẽ được sống mà không ai quấy rầy. Nhưng nếu ngươi chọn đối đầu với Thiên đạo, thế gian này sẽ không còn chỗ cho ngươi dung thân.”

Diệp Phi khẽ ngáp một cái, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những đám mây đang dần chuyển sang màu tím thẫm. Hắn cười nhẹ, nụ cười nhạt nhòa như mây khói:

“Thánh nữ điện hạ, nàng nói xem, chim bay trên trời vì nó thích bay, hay vì trời cao bắt nó phải bay? Ta ngồi đây vì ta thích ngồi, chứ không phải vì ta muốn chống lại ai cả. Còn cái gọi là Thiên đạo của nàng… nó quá nặng nề. Ta chỉ là một kẻ lười gánh vác, nàng bắt ta mang theo cả một cái trật tự của thế gian, khác nào bắt con lừa què của lão sư phụ ta thồ cả một ngọn núi?”

Lão Tửu ngồi cách đó không xa, đang hí hửng nhấm nháp bình rượu cũ, nghe nhắc đến con lừa của mình thì hừ hừ vài tiếng, nhưng cũng không thèm can thiệp. Lão chỉ nheo mắt nhìn Tô Nguyệt Nhi, trong lòng thầm cảm thán: “Tiểu nha đầu này, thiên tư thực sự là vạn năm có một, chỉ tiếc là tâm bị trói buộc chặt quá, nhìn đâu cũng thấy lồng giam.”

Tô Nguyệt Nhi không nói thêm lời nào. Nàng biết, lời nói đối với kẻ như Diệp Phi là vô nghĩa. Nàng khẽ đưa tay lên, một vầng hào quang rực rỡ tỏa ra từ lòng bàn tay nàng. Từ trong tay áo, một cuộn thẻ tre cổ xưa, bao phủ bởi hơi thở của thời gian và những đạo văn huyền ảo, từ từ bay ra. Đó chính là Hữu Tự Thiên Thư – chí bảo của Thái Thượng Giáo, thứ mà người đời truyền tai nhau rằng có thể ghi chép lại mọi chuyển động của các vì sao, mọi số phận của chúng sinh từ lúc sinh ra cho đến khi tan biến vào cát bụi.

“Hữu Tự định mệnh, Thiên nhãn soi đời!”

Tô Nguyệt Nhi khẽ quát. Cuộn thẻ tre mở tung ra, hóa thành một vòng tròn ánh sáng bao quanh lấy nàng. Từng dòng chữ cổ màu vàng kim thoát ra khỏi thẻ tre, bay lơ lửng trong không trung như những con đom đóm thần bí. Mỗi một chữ đều mang theo sức nặng của nhân quả, khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn.

Nàng đang vận dụng bí thuật *“Vọng Mệnh Pháp”*. Nàng muốn nhìn thấu lai lịch của Diệp Phi, muốn biết kẻ đứng trước mặt mình rốt cuộc là hiện thân của vị đại năng nào, hay chỉ đơn giản là một hạt bụi ngẫu nhiên rơi vào bánh xe vận mệnh.

Đôi mắt Tô Nguyệt Nhi lúc này hoàn toàn chuyển sang màu vàng kim. Trong tầm nhìn của nàng, thế giới không còn là cỏ cây sông suối, mà là một mạng lưới chằng chịt những sợi chỉ đỏ lờ mờ. Mỗi sợi chỉ là một đường nhân quả, nối liền một con người với quá khứ và tương lai của họ. Nàng nhìn thấy Lão Tửu – xung quanh lão là những sợi chỉ rối rắm của một quá khứ huy hoàng nhưng đã đứt đoạn, đại diện cho một người đã chọn cách từ bỏ thế gian. Nàng nhìn thấy Tiểu Hầu Tử – một sinh linh thuần khiết với sợi chỉ đơn giản hướng về tự nhiên.

Nhưng khi ánh mắt nàng chạm đến Diệp Phi…

Đồng tử của Tô Nguyệt Nhi co rụt lại. Toàn thân nàng run lên một nhịp nhẹ.

Trống rỗng.

Trong tầm mắt thần thánh của Hữu Tự Thiên Thư, vị trí của Diệp Phi là một khoảng không vạn trượng. Hắn ngồi đó, hiển hiện bằng xương bằng thịt, cọng cỏ dại vẫn còn trên môi, nhưng trong thế giới của nhân quả, hắn lại không hề tồn tại. Không có sợi chỉ nào nối đến hắn, không có quá khứ, không có vị lai, thậm chí không có cả một hơi thở sinh mệnh nào được Thiên đạo ghi nhận.

Hắn giống như một vệt mực trắng rơi trên một bức tranh đen, hay đúng hơn, hắn chính là khoảng trắng của trang giấy mà người họa sĩ đã bỏ quên.

“Không thể nào…” Tô Nguyệt Nhi lẩm bẩm, giọng nàng run rẩy một cách hiếm thấy.

Nàng không tin. Nàng cắn đầu ngón tay, một giọt máu tinh khiết chứa đựng linh lực tu vi nghìn năm thấm vào cuộn thẻ tre. Hữu Tự Thiên Thư rền vang một tiếng như sấm rền, ánh sáng vàng kim bùng lên dữ dội, ép thẳng về phía Diệp Phi. Nàng cố gắng lật tìm trong kho tàng dữ liệu khổng lồ của trời đất. Nàng tìm kiếm cái tên “Diệp Phi”, tìm kiếm “Ly Ca”, tìm kiếm tất cả những manh mối liên quan đến Thanh Vân Môn.

Trang sách của Thiên mệnh lật điên cuồng. Từng cái tên lướt qua: “Càn Khôn Tử”, “Lục Vô Nhai”, “Liễu Y Y”… Tất cả đều có. Tất cả đều được định đoạt. Nhưng giữa những trang sách chi chít chữ nghĩa ấy, lại xuất hiện một trang giấy bị xé rách… không, nó không phải bị xé, mà là vốn dĩ nó chưa bao giờ được viết lên.

Tô Nguyệt Nhi cảm thấy ngực mình thắt lại. Một cảm giác sợ hãi từ sâu thẳm tâm linh trào dâng. Nàng là Thánh nữ của Thái Thượng Giáo, người nắm giữ quy tắc của thế gian, vậy mà giờ đây nàng lại đứng trước một thứ không tuân theo bất kỳ quy tắc nào.

“Ngươi rốt cuộc là cái gì?” Nàng thét lên, lần này không còn vẻ lạnh lùng băng giá nữa, mà là sự hoảng loạn của một kẻ vừa nhận ra niềm tin cả đời mình đang sụp đổ. “Tại sao… tại sao ngươi không có tên trong sách của ta? Tại sao Thiên đạo lại bỏ quên ngươi?”

Diệp Phi khẽ nghiêng đầu nhìn nàng. Ánh mắt hắn lúc này không còn lười biếng nữa, mà mang theo một chút cảm thông, một chút u buồn sâu thẳm. Hắn chậm rãi đứng dậy, động tác phiêu dật như làn khói, mặc cho luồng áp lực vàng kim đang điên cuồng oanh tạc xung quanh.

Hắn tiến lại gần nàng, từng bước một. Kỳ lạ thay, mỗi khi bàn chân trần của hắn chạm xuống đất, những dòng chữ vàng kim rực rỡ kia liền tự động dạt sang hai bên, giống như nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ lắm. Chúng không thể chạm vào hắn, không thể trói buộc hắn. Hắn đi xuyên qua màn sương mù của nhân quả như đi dạo trong vườn nhà mình.

“Tô Nguyệt Nhi, nàng quá phụ thuộc vào cuốn sách đó rồi.” Diệp Phi dừng lại cách nàng chỉ vài bước chân. Ở khoảng cách này, hắn có thể nhìn thấy những giọt mồ hôi li ti lăn trên trán nàng, thấy cả sự run rẩy trong ánh mắt nàng.

“Nàng gọi nó là Hữu Tự Thiên Thư, là chân lý của trời đất. Nhưng nàng có bao giờ tự hỏi, ai là người viết ra nó không?”

Tô Nguyệt Nhi ngẩn ra, lắp bắp: “Là… là Thiên đạo. Là quy luật vĩnh hằng của vũ trụ.”

Diệp Phi cười khà khà, tiếng cười tan vào gió: “Thiên đạo ư? Nếu Thiên đạo thực sự viết ra tất cả, thì Thiên đạo đó cũng chỉ là một người thợ viết chữ tầm thường mà thôi. Một người thợ thì sẽ có lúc mệt, có lúc quên, và đôi khi… người thợ đó cũng muốn để lại một vài khoảng trắng để hít thở chứ?”

Hắn giơ bàn tay gầy gò của mình lên, không hề có linh lực, không hề có sát khí. Hắn nhẹ nhàng chỉ vào cuốn Vô Tự Thiên Thư đang cầm ở tay kia:

“Sách của nàng đầy chữ, nên nàng chỉ có thể đi theo những con đường đã vạch sẵn. Nàng nhìn thấy núi là núi, nhìn thấy chết là chết. Còn sách của ta không có lấy một chữ, nên ta muốn nó là cái gì, nó sẽ là cái đó. Ta không có tên trong sách của nàng, vì ta chưa bao giờ để bất kỳ ai cầm bút viết lên đời mình. Ta là gió, gió thì làm sao ghi lại dấu chân? Ta là mây, mây thì làm sao định hình trong một trang giấy?”

Tô Nguyệt Nhi lùi lại một bước, hơi thở dồn dập. Những lời nói của Diệp Phi giống như những lưỡi dao sắc lẹm, rạch nát lớp màng bảo vệ tâm trí nàng bấy lâu nay. Nàng luôn tự hào mình là kẻ gần với Thiên đạo nhất, nhưng lúc này nàng lại thấy mình giống như một con rối nhỏ bé, bị những sợi chỉ vàng kim kia điều khiển, còn kẻ bị coi là “dị số” trước mặt lại chính là người tự do duy nhất.

Hào quang vàng kim dần dần lịm tắt. Cuộn thẻ tre rơi xuống đất, vang lên tiếng cọc cạch khô khốc. Tô Nguyệt Nhi đứng sững người, đôi mắt mất đi tiêu cự.

Lão Tửu từ xa thở dài, đặt bình rượu xuống: “Tiểu nha đầu, nhìn thấu mệnh không bằng ngộ thấu tâm. Cuốn sách đó của ngươi ghi chép vạn vật, nhưng lại quên mất một điều: Vạn vật vốn dĩ khởi đầu từ không có gì. Ngươi chấp nhất vào cái ‘Có’, nên ngươi mãi mãi không hiểu được cái ‘Không’.”

Đúng lúc này, từ phía chân trời, một dải mây đen kịt từ đâu kéo đến, che khuất cả những ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn. Một luồng khí tức âm hàn, chứa đầy hận thù và sự điên cuồng bắt đầu trỗi dậy.

Lục Vô Nhai.

Hắn không xuất hiện trực tiếp, nhưng âm thanh của hắn lại vang vọng giữa rừng già, khàn đặc và chói tai:

“Diệp Phi! Ngươi không có tên trong Thiên mệnh sao? Ha ha ha! Tốt lắm! Nếu trời đất không định đoạt được ngươi, thì hãy để Ma đạo của ta nuốt chửng ngươi! Ta sẽ chứng minh rằng, dù là Hữu Tự hay Vô Tự, tất cả đều phải quỳ dưới sức mạnh tuyệt đối!”

Diệp Phi nhướn mày, nhìn về hướng âm thanh phát ra, lại khôi phục vẻ mặt lười biếng thường ngày. Hắn quay sang nhìn Tô Nguyệt Nhi vẫn còn đang thất thần, khẽ nói:

“Nàng thấy đấy, chỉ mới vừa có một khoảng trống nhỏ thôi, là kẻ khác đã muốn nhảy vào viết vẽ bậy bạ rồi. Tu hành quả thực là một việc mệt mỏi.”

Hắn cúi xuống, nhặt cuốn thẻ tre Hữu Tự Thiên Thư lên, thổi bụi rồi đưa trả cho Tô Nguyệt Nhi. Bàn tay họ khẽ chạm nhau. Một cảm giác ấm áp, bình thản truyền sang khiến Tô Nguyệt Nhi khẽ rùng mình, bừng tỉnh khỏi cơn mê sảng.

“Cầm lấy đi. Đừng cố gắng nhìn xem ta là ai nữa. Hãy nhìn xem nàng là ai trước đã.”

Tô Nguyệt Nhi nhận lấy cuốn sách, đầu ngón tay nàng còn vương lại chút hơi ấm từ tay hắn. Nàng nhìn hắn, một kẻ mặc áo vải thô, tóc tai bù xù, đứng giữa màn đêm đang dần buông xuống mà như đang tỏa ra một loại hào quang vô hình, khiến bóng tối không cách nào xâm lấn.

“Diệp Phi… nếu ta không thể tìm thấy tên ngươi trong Hữu Tự Thiên Thư, thì trên thế gian này, còn ai có thể chế ngự được ngươi?” Nàng hỏi, giọng đã bình ổn hơn, nhưng sâu trong lòng là một nỗi lo âu khó tả.

Diệp Phi lại nằm xuống gốc cây, kê đầu lên cuốn sách trắng, hai tay khoanh sau đầu, mắt lim dim chuẩn bị vào giấc:

“Chế ngự ta? Đơn giản lắm. Một bầu trà ngon, một giấc ngủ ngon, hoặc một câu nói khiến ta thấy vừa lòng là đủ rồi. Chứ còn cầm thước, cầm sách ra dọa ta… thì chỉ tổ làm ta đau đầu thôi.”

Nói rồi, hắn thản nhiên ngủ thiếp đi. Tiếng ngáy nhè nhẹ của hắn vang lên đều đặn giữa đêm rừng tĩnh lặng.

Tô Nguyệt Nhi đứng đó rất lâu. Nàng nhìn kẻ đang ngủ ngon lành dưới gốc tùng kia, rồi lại nhìn xuống cuộn thẻ tre trong tay mình. Lần đầu tiên trong đời, nàng cảm thấy món thần vật này thật nặng nề. Nàng chậm rãi quay lưng, bước đi vào bóng đêm, nhưng những bước chân của nàng đã không còn kiên định như lúc đến.

Trong đầu nàng cứ lặp đi lặp lại một câu nói: *“Ta không có tên trong sách của nàng, vì ta chưa bao giờ để bất kỳ ai cầm bút viết lên đời mình.”*

Đêm hôm đó, tại Vô Danh trấn, người ta thấy một vệt sáng trắng bay vút lên cao, nhưng không hướng về phương Bắc nơi Thái Thượng Giáo ngự trị, mà lại lượn vòng qua Vọng Ưu Hải một hồi lâu rồi mới biến mất.

Lão Tửu nhìn theo bóng nàng, rồi nhìn sang Diệp Phi đang ngủ say như một đứa trẻ, lão cười khổ:

“Thằng ranh con, ngươi rốt cuộc là đang độ hóa nàng ta, hay là đang gieo rắc tâm ma cho nàng ta đây?”

Chỉ có Tiểu Hầu Tử là chẳng quan tâm. Nó nhảy lên ngực Diệp Phi, tìm một chỗ ấm áp, rồi cũng cuộn tròn lại ngủ. Gió đêm thổi qua, lật mở một trang của Vô Tự Thiên Thư. Dưới ánh trăng mờ ảo, dường như trên mặt giấy trắng tinh ấy khẽ hiện lên hình bóng một cô gái đang cầm một cuộn thẻ tre, đứng giữa một cánh đồng đầy hoa dại. Nhưng hình ảnh đó cũng chỉ tồn tại trong chớp mắt rồi lại tan biến vào hư không, trả lại cho cuốn sách sự trống rỗng nguyên thủy của nó.

Diệp Phi khẽ cựa mình trong mơ, miệng lẩm bẩm: “Trà… hơi nhạt…”

Thế gian này vốn dĩ là một vở kịch lớn, mỗi người đều có một kịch bản riêng. Nhưng Diệp Phi, hắn không cần kịch bản. Hắn chính là người xem, cũng chính là người diễn, và đôi khi, hắn chẳng là ai cả. Chỉ là một kẻ đứng bên lề, mỉm cười nhìn dòng người tất bật ngược xuôi để tranh giành một vài dòng chữ mà họ cho là định mệnh.

Bờ suối Vô Danh đêm nay lạnh, nhưng với một kẻ có “hư không” làm gối, có “tự tại” làm chăn, thì cái lạnh của nhân gian có sá gì?

Khoảng cách từ Hữu Tự đến Vô Tự, thực chất chỉ là một ý niệm giữa sự chấp nhất và buông bỏ. Và trong cuộc đấu giữa Trật tự và Hư vô, kẻ thắng không phải là kẻ có nhiều chữ hơn, mà là kẻ không cần đến một chữ nào để định nghĩa chính mình.

Màn đêm cứ thế trôi đi, lặng lẽ và bao dung. Sáng mai thức dậy, Diệp Phi sẽ lại gánh nước, lại quét lá, và lại tiếp tục hành trình đi về hướng Khổ Hải. Nơi đó, biển khổ có thể rộng lớn, nhưng lòng người vốn dĩ còn rộng hơn cả biển khơi. Chỉ cần không mang theo hành trang của dục vọng, thì bước đi trên sóng dữ cũng giống như dạo bước giữa mây ngàn mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8