Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 72: Hồn ma đòi tóc

Cập nhật lúc: 2026-07-02 17:59:46 | Lượt xem: 5

Tiệm mai táng An Lạc vào lúc hai giờ sáng lạnh đến mức cắt da cắt thịt. Tiếng mưa phùn rả rích ngoài ngõ Khâm Thiên gõ vào những mái tôn rỉ sét, tạo nên những âm thanh đều đều, buồn tẻ như tiếng gõ mỏ tụng kinh của một nhà sư đang buồn ngủ.
Bên trong phòng liệm, không khí lại ấm áp hơn một chút nhờ chiếc bếp than tổ ong đang đỏ lửa ở góc phòng. Trên bếp, một nồi nước gừng sả bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi thơm nồng ấm để át đi cái mùi nhang bài và tử khí lở vởn đặc trưng của cái nghề gom xác.
Tôi ngồi trên chiếc ghế tre ọp ẹp, tay cầm chiếc kim cong chuyên dụng dùng để khâu da người chết, tỉ mỉ luồn sợi chỉ ngũ sắc đã được ngâm qua rượu gừng tẩy trần mười năm của Ông Tư Lành. Sợi chỉ đỏ thẫm, dai nhách, lấp lánh dưới ánh đèn dầu hỏa tù mù.
“Sinh này, tao nói thật nhé,” Phát béo vừa dùng chiếc chày gỗ dâu tằm giã tỏi trộn chu sa trong cối đá, vừa mếu máo nhìn tôi bằng ánh mắt oán hận của một cung phi bị thất sủng. “Lần sau có ca nào kiểu này, mày làm ơn xin thêm phụ cấp độc hại cho tao được không? Lương tháng này mày còn nợ tao hai trăm nghìn chưa trả, giờ lại bắt tao thức đêm giã tỏi làm nước rửa kính xe tải. Tao mà đột tử vì kiệt sức, tao thề sẽ hiện hồn về bóp cổ mày hằng đêm, bắt mày phải bao tao ăn phở bò cả đời dưới âm phủ.”
Tôi liếc xéo gã một cái, thong thả liếm đầu sợi chỉ để luồn qua lỗ kim:
“Mày yên tâm đi, thằng béo. Nếu mày có mệnh hệ gì, với tư cách là sếp của mày, tao hứa sẽ tự tay khâm liệm cho mày bằng cái hòm gỗ sưa xịn nhất tiệm. Tao còn khuyến mãi thêm hai bộ sập gụ tủ chè bằng giấy vàng mã, kèm theo hai con xe Cup 81 bằng giấy để mày xuống dưới đó tha hồ mà flexing với diêm vương. Thế đã đủ ấm lòng chiến sĩ chưa?”
“Ấm cái đầu mày ấy!” Phát béo chửi thề một tiếng, nhưng tay vẫn thoăn thoắt giã tỏi. “Tao thèm phở bò gầu giòn có trứng chần cơ, sập gụ tủ chè giấy ăn thế quái nào được!”
Quỳnh ngồi bên cạnh bếp than, đôi bàn tay thanh tú của cô đang áp chặt vào thành nồi nước gừng để tìm kiếm chút hơi ấm. Chiếc áo khoác da màu đen của cô dính đầy bùn đất từ hiện trường tiệm hớt tóc Hồng Hồng, bả vai phải đã đỡ đau hơn rất nhiều sau khi Ấn Ký Đoạt Hồn được tôi áp chế bằng chỉ ngũ sắc. Cô nhìn tôi bằng ánh mắt vừa nể phục, vừa có chút tò mò của một nữ cảnh sát hình sự vốn chỉ tin vào khoa học nay lại bị thế giới tâm linh vả cho tỉnh người.
“Anh Sinh, vết thương trên vai anh… thực sự đã lành rồi sao?” Quỳnh khẽ hỏi, giọng cô hơi khàn đi vì lạnh.
“Lành hẳn rồi, đồng chí cảnh sát,” tôi vỗ vỗ vào bả vai trái, cười tự giễu. “Dòng họ Trần nhà tôi tuy nghèo, nhưng được cái mạng dai như đỉa đói. Với lại, tích lũy âm đức từ việc gom xác khâu thây cũng có cái lợi của nó. Ít ra là không cần tốn tiền mua bông băng thuốc đỏ.”
Nói xong, tôi đứng dậy, tiến về phía chiếc phản gỗ liệm xác đặt ở giữa phòng. Trên phản, thi thể của cô gái trẻ Nguyễn Thị Hoa được phủ một tấm khăn liệm bằng vải lanh trắng tinh. Chân linh của Hoa đã được tôi siêu độ và thu nhận vào cuốn Sổ Tay Da Bò ở tiệm hớt tóc, nhưng cái xác phàm trần của cô thì vẫn cần phải được khâu vá, tẩm liệm đàng hoàng để đưa về cho gia đình lo hậu sự. Đó là đạo đức nghề nghiệp của một kẻ gom xác.
Tôi hít một hơi sâu, vận hành luồng Thủy Vía ấm áp trong kinh mạch để giữ vững thần trí, rồi nhẹ nhàng lật tấm khăn liệm ở phần đầu của Hoa ra.
“Trời đất ơi…” Quỳnh khẽ thốt lên một tiếng, nhanh chóng đưa tay lên che miệng, đôi mắt cô trợn tròn đầy kinh hoàng.
Phát béo tò mò ngó đầu sang nhìn, ngay lập tức gã đánh rơi cả chiếc chày gỗ dâu tằm xuống đất, suýt chút nữa thì nhảy tót lên chiếc phản gỗ bên cạnh.
“Ối giời đất ơi! Sinh ơi! Cái… cái gì thế kia? Cô Hoa này đi tu từ bao giờ thế? Mà sao thằng Lợi ‘búa’ nó cạo đầu lỗi thế, da đầu bay mất cả mảng lớn thế kia?”
Trước mắt chúng tôi, phần da đầu phía sau gáy của Hoa đã bị lột sạch một cách vô cùng tàn nhẫn. Toàn bộ mái tóc dài đen nhánh, mềm mại đặc trưng của cô gái mười chín tuổi đã biến mất hoàn toàn. Vết cắt nham nhở, xám ngoét và đã bắt đầu bốc mùi hôi thối của đất sét sông Hồng trộn lẫn hóa chất tà thuật. Không có một sợi tóc nào sót lại trên đầu cô, chỉ có những thớ thịt thâm đen, lạnh ngắt bám đầy những vệt bùn sét đỏ lòm.
Tôi cau mày, đưa ngón tay trỏ quệt một chút dịch nhớp nhúa trên vết thương của Hoa rồi đưa lên mũi ngửi. Năng lực Khứu Giác Oán Khí đã đạt đến độ viên mãn cực hạn của tôi lập tức bùng nổ. Một mùi tóc cháy khét lẹt, trộn lẫn mùi tử khí nồng nặc và mùi dầu gió Con Ó quen thuộc của Lão Tám Hoài xộc thẳng vào đại não, khiến tôi nhói đau ở thái dương.
“Không phải cạo đầu lỗi đâu, thằng béo,” tôi gằn giọng, khuôn mặt đanh lại. “Đây là ‘Oán Phát Ngải’. Thằng Lợi ‘búa’ đã dùng dao bén lột sạch da đầu và cắt tận gốc mái tóc của Hoa ngay khi cô ấy vừa tắt thở. Mái tóc của người chết oan, nhất là chết vào giờ trùng như Hoa, chứa một lượng oán khí cực kỳ khủng khiếp. Lão Tám Hoài đã dùng mái tóc này để làm vật dẫn cho một trận pháp phụ nhằm phong tỏa tiệm hớt tóc.”
“Oán Phát Ngải?” Quỳnh nhíu mày hỏi. “Nghĩa là chúng dùng tóc của nạn nhân để luyện bùa?”
“Đúng vậy,” tôi giải thích, tay kéo lại tấm khăn liệm che đi khuôn mặt tội nghiệp của Hoa. “Trong tà thuật của phái Đạo Nội biến chất, tóc được coi là ‘huyết dư’ – phần thừa của máu, nơi lưu giữ nhiều vía nhất của người phụ nữ. Khi lột da đầu và cắt tóc của người chết oan, kẻ thủ ác có thể dùng những sợi tóc đó để dệt thành những bộ tóc giả ám khí, hoặc dùng làm dây trói buộc linh hồn của các nạn nhân khác. Nếu không tìm lại được mái tóc thật của Hoa để khâu lại vào xác trước khi trời sáng, vong hồn của cô ấy dù đã vào Sổ Tay của tôi cũng không thể hoàn toàn thanh thản để đi đầu thai được.”
“Nhưng giờ biết tìm mái tóc đó ở đâu?” Phát béo mếu máo, tay nhặt chiếc chày gỗ dâu tằm lên. “Tiệm hớt tóc Hồng Hồng đã bị cảnh sát phong tỏa rồi, thằng Lợi ‘búa’ thì đang trốn biệt tích ở đê Nghi Tàm. Hay là mày định đột nhập vào bãi rác Nghi Tàm ngay đêm nay?”
Tôi chưa kịp trả lời thì đột nhiên, chiếc điện thoại bàn màu đen quay số đặt trên chiếc bàn tre ở góc phòng bỗng đổ chuông liên hồi.
*Reng… Reng… Reng…*
Tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập giữa đêm khuya thanh vắng nghe vô cùng chói tai và rợn người. Cả ba chúng tôi đều giật mình. Phát béo run rẩy lùi lại phía sau tôi, miệng lẩm bẩm: “Lại là Lão Tám Hoài gọi điện dọa giết à sếp? Mày đừng nghe, cúp máy đi!”
Quỳnh nhanh chóng tiến lại gần chiếc bàn, cô nhìn vào màn hình hiển thị số (thời đó chưa có hiển thị số cuộc gọi như bây giờ, chỉ có tiếng chuông cơ học kêu reng reng). Cô dũng cảm nhấc ống nghe lên, áp vào tai:
“Alo, tôi nghe.”
Đầu dây bên kia im lặng trong vòng hai giây, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng mưa phùn lộp bộp. Rồi đột nhiên, một giọng nói đàn ông run rẩy, khóc mếu và hoảng loạn tột độ vang lên lớn đến mức cả tôi và Phát béo đứng cách đó hai mét cũng có thể nghe thấy rõ mồn một:
“Chị… chị Quỳnh ơi! Cứu… cứu bọn em với! Có ma… có ma thật rồi chị ơi!”
“Nghĩa?” Quỳnh biến sắc, cô nhận ra giọng của cậu cảnh sát trẻ gác hiện trường tiệm hớt tóc Hồng Hồng. “Bình tĩnh lại! Có chuyện gì xảy ra ở đó?”
“Bọn em… em và thằng Tuấn đang gác ở sảnh tiệm hớt tóc Hồng Hồng…” Giọng Nghĩa bên kia đầu dây đứt quãng, tiếng thở dốc dồn dập kèm theo tiếng khóc nấc lên. “Đột nhiên… đèn đường phụt tắt. Rồi có một bàn tay… một bàn tay lạnh ngắt như đá, không có người, cứ thò ra từ phía sau giật tóc bọn em ngược ra sau! Thằng Tuấn bị giật mạnh quá, rách cả da đầu, máu chảy đầy mặt rồi chị ơi! Bọn em chạy ra ngoài cửa nhưng cửa chính bị khóa chặt từ bên ngoài, không mở được! Trong phòng… trong phòng cứ có tiếng thì thầm rợn tóc gáy… Nó hỏi… nó hỏi ‘Tóc của tôi đâu… Trả tóc cho tôi…'”
*Xoẹt… Xoẹt…*
Tiếng nhiễu sóng điện thoại vang lên xè xè, rồi một tiếng thét thất thanh của một người đàn ông khác vang lên từ đầu dây bên kia, tiếp theo là tiếng đổ vỡ của gương kính và tiếng điện thoại bị dập mạnh.
*Tút… Tút… Tút…*
Quỳnh từ từ hạ ống nghe xuống, sắc mặt cô tái nhợt đi vì kinh hãi. Cô nhìn tôi, đôi môi khẽ run rẩy:
“Anh Sinh… Nghĩa và Tuấn đang gặp nguy hiểm ở tiệm hớt tóc Hồng Hồng. Trận pháp của Lão Tám Hoài… bắt đầu hoạt động rồi phải không?”
Tôi dập tắt điếu thuốc đang cháy dở vào chiếc gạt tàn bằng vỏ ốc, ánh mắt lạnh lùng dắt chiếc Thước Tầm Long bằng đồng vào hông.
“Không phải Lão Tám Hoài trực tiếp ra tay đâu. Trận pháp phụ ở tiệm hớt tóc Hồng Hồng được liên kết với ‘Oán Phát Trận’ dưới tầng hầm. Khi chúng ta mang xác của Hoa đi, oán khí tích tụ của những nạn nhân cũ bị giam giữ dưới đó đã mất đi vật trấn áp, dẫn đến việc bộc phát dữ dội. Chúng đang lùng sục bất cứ ai có dương khí trong tiệm để đoạt tóc và đoạt mạng.”
Tôi quay sang nhìn Phát béo, gã đang ôm khư khư cái cối giã tỏi như thể đó là bảo bối cứu mạng duy nhất của gã trên đời này.
“Thằng béo, chuẩn bị xe tải IFA. Chúng ta quay lại tiệm hớt tóc Hồng Hồng ngay lập tức.”
“Hả? Lại quay lại cái ổ quỷ đó á?” Phát béo mếu máo, hai đầu gối gã đánh vào nhau rầm rập như đang gõ phách. “Sinh ơi, tao xin mày đấy! Tao vừa mới thoát chết dưới hồ Giảng Võ xong, giờ lại bắt tao đi gặp ma giật tóc. Đầu tao đã hói sẵn rồi, nó giật thêm vài phát nữa chắc tao thành sư cọ luôn quá!”
“Mày có đi không thì bảo?” Tôi trợn mắt, giơ chiếc kim khâu xác lên dọa. “Không đi tao trừ sạch lương tháng này, cộng thêm việc đêm nay tao cho mày ngủ chung phòng với xác cô Hoa ở đây nhé.”
“Đi! Tao đi! Mày ác vừa thôi chứ Sinh!” Phát béo hét lên một tiếng đầy uất ức, nhanh chóng ôm cái hũ sứ đựng máu chó mực trộn chu sa và chiếc chày dâu tằm chạy tót ra ngoài cửa.
Quỳnh cũng nhanh chóng kiểm tra lại khẩu súng K54 dắt ở thắt lưng, ánh mắt cô kiên định:
“Tôi đi cùng anh. Nghĩa và Tuấn là đồng nghiệp của tôi, tôi không thể bỏ mặc họ.”
“Được, đi thôi. Đồng chí cảnh sát, cô lái xe nhé. Cánh tay phải của cô vừa phục hồi, cần vận động một chút cho khí huyết lưu thông.” Tôi cười cười, bước ra ngoài màn mưa phùn lạnh giá.

Chiếc xe tải IFA chở xác dán đầy bùa Sắc Lệnh của phái Nội Đạo lao đi trong đêm sương mù dày đặc của Hà Nội năm 1995. Bánh xe được quét nhựa dâu tằm trộn nước cốt tỏi của Phát béo cán lên những vũng nước mưa sền sệt trên đường đê, tạo ra những vệt sáng mờ nhạt màu xanh lam khi đi qua những khu vực có âm khí nặng.
Chỉ mất chưa đầy mười lăm phút, chiếc xe tải đã dừng lại trước con ngõ nhỏ dẫn vào tiệm hớt tóc Hồng Hồng.
Hiện trường lúc này vắng lặng đến rợn người. Chiếc băng rôn màu vàng của cảnh sát phong tỏa tiệm hớt tóc bị gió đêm thổi bay phần phật, treo lơ lửng như một dải lụa trắng gọi hồn. Đèn đường xung quanh khu vực này đã phụt tắt hoàn toàn, chỉ còn lại ánh sáng vàng vọt, yếu ớt từ hai chiếc đèn pha của xe tải IFA chiếu rọi vào ngôi nhà hai tầng tối om.
Nghĩa và Tuấn – hai chiến sĩ cảnh sát trẻ gác hiện trường – không còn ở trong tiệm hớt tóc nữa. Họ đang ngồi co rúm ở bốt gác tạm bằng tre ở góc đường, đầu tóc rối bù như tổ quạ, da đầu rớm máu tươi loang lổ xuống tận cổ áo sắc phục. Thấy chiếc xe tải IFA dừng lại, Nghĩa lảo đảo đứng dậy, suýt nữa thì ngã quỵ xuống bùn nhão nếu Quỳnh không kịp thời chạy đến đỡ lấy bả vai cậu ta.
“Chị Quỳnh… anh Sinh…” Nghĩa mếu máo, hai hàm răng va vào nhau lập cập. “Bọn em… bọn em vừa thoát được ra ngoài bằng cách đập vỡ ô cửa kính thông gió phía sau. Nhưng… nhưng thằng Tuấn bị thương nặng quá. Trong tiệm… trong tiệm ghê lắm chị ơi. Cứ như có hàng vạn sợi chỉ đen đang bò lổm ngổm trên tường…”
Tôi bước xuống xe, vận dụng năng lực *Khứu Giác Oán Khí* nhạy bén gấp đôi trong bán kính một cây số. Ngay lập tức, một luồng oán khí đen kịt, tanh tưởi như mùi tóc cháy trộn lẫn mùi thịt thối từ bên trong tiệm hớt tóc xộc thẳng vào mũi tôi. Mùi oán khí này mạnh đến mức khiến tôi cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại, luồng dương khí Nhập Trần viên mãn cực hạn trong đan điền tự động xoay chuyển để chống lại sự xâm nhập của âm khí.
“Quỳnh, cô ở ngoài này trông chừng hai người họ,” tôi dặn dò, tay rút chiếc Thước Tầm Long bằng đồng ra khỏi thắt lưng. “Đưa chiếc bật lửa Zippo Quan Công này cho họ giữ để phòng thân. Nếu có bóng đen nào tiếp cận bốt gác, cứ châm lửa đốt bùa Sắc Lệnh.”
“Anh Sinh, anh phải cẩn thận đấy,” Quỳnh nhận lấy chiếc bật lửa Zippo, ánh mắt cô đầy lo lắng.
“Yên tâm, tôi là kẻ gom xác chuyên nghiệp mà,” tôi cười nhạt, rồi quay sang nhìn Phát béo đang đứng nép sau cánh cửa xe tải. “Thằng béo, cầm chày dâu tằm và túi muối tỏi đi theo tao. Đừng có mà tè ra quần đấy nhé.”
“Mày cứ khinh tao,” Phát béo hất hàm, cố tỏ ra dũng cảm nhưng cái chân béo múp của gã vẫn run bần bật. “Tao đã quấn chỉ ngũ sắc quanh bụng rồi, ma nào dám chạm vào tao!”
Tôi không thèm đôi co với gã nữa, kích hoạt năng lực *Dạ Bộ* nhận từ Sổ Tay Da Bò. Thân hình tôi lướt đi trong bóng tối nhanh nhẹn và êm ru như một làn khói đen, hoàn toàn không phát ra một tiếng động nào trên nền đất lầy lội. Phát béo đi sau bám chặt lấy gấu áo khoác của tôi, bước đi khép nép như cô dâu mới về nhà chồng, miệng liên tục lẩm nhẩm khấn vái Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn.
Chúng tôi tiến đến cửa hông của tiệm hớt tóc Hồng Hồng – nơi ô cửa kính thông gió đã bị đập vỡ. Tôi nhẹ nhàng lách người nhảy vào trong, Phát béo chật vật leo qua sau đó, mông gã mắc kẹt vào khung cửa khiến gã phải rên rỉ một tiếng nhỏ:
“Sinh ơi, đẩy mông tao cái! Mông tao to quá kẹt rồi!”
Tôi bực mình vung chân đạp mạnh một phát vào mông gã.
*Bịch!*
Phát béo rơi thẳng xuống sàn nhà tiệm hớt tóc, đè trúng đống mảnh chai lọ vỡ, gã định hét lên nhưng tôi đã kịp thời lao tới bịt chặt miệng gã lại.

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Hồn ma đòi tóc - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Suỵt! Câm miệng lại nếu mày không muốn bị ma giật trọc đầu,” tôi thì thầm vào tai gã, mắt cảnh giác quan sát xung quanh.
Bên trong tiệm hớt tóc tối đen như mực. Những chiếc gương lớn treo dọc hai bên tường phản chiếu ánh sáng mờ ảo, yếu ớt từ chiếc đèn pha xe tải IFA ngoài đường hắt vào qua ô cửa kính vỡ, tạo nên những bóng hình dị dạng, méo mó. Mùi dầu gió Con Ó nồng nặc trộn lẫn mùi tóc ẩm mốc bốc lên từ chiếc ghế gội đầu bọc da sờn rách ở góc phòng.
Đột nhiên, nhiệt độ trong phòng đột ngột hạ thấp xuống một cách phi lý. Hơi thở của tôi và Phát béo ngưng tụ thành những làn khói trắng xóa trong không khí.
*Rào… Rào…*
Một âm thanh kỳ quái, nghe như tiếng hàng ngàn con rết đang bò lổm ngổm trên trần nhà vang lên. Tôi ngước mắt nhìn lên trần nhà bằng thạch cao cũ kỹ đã bị ố vàng.
Dưới nhãn thông của tu vi Nhập Trần viên mãn cực hạn, tôi thấy rõ ràng hàng vạn sợi tóc đen dài, sũng nước và đen kịt như những con rắn nhỏ đang từ các kẽ nứt của trần thạch cao bò ra ngoài. Chúng quấn quýt, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới tóc khổng lồ bao phủ toàn bộ trần nhà, rồi từ từ rủ xuống phía dưới như những sợi dây thừng treo cổ.
“Sinh… Sinh ơi…” Phát béo run rẩy chỉ tay lên trần nhà, giọng gã nghẹn lại trong cổ họng. “Trần… trần nhà mọc tóc kìa mày! Ôi mẹ ơi, quả này tao hói thật rồi!”
*Vút!*
Chưa kịp để Phát béo dứt lời, một búi tóc đen dài thượt từ trên trần nhà bỗng nhiên lao xuống như một tia chớp đen, quấn chặt lấy cổ của Phát béo và kéo ngược gã lên không trung.
“Ặc… ặc… cứu… cứu tao… Sinh ơi!”
Phát béo bị kéo lơ lửng cách mặt đất nửa mét, hai chân gã đạp loạn xạ trong không khí, khuôn mặt béo múp nhanh chóng chuyển sang màu tím ngắt vì ngạt thở. Chiếc chày gỗ dâu tằm trên tay gã rơi rụng xuống đất.
Từ trong đống tóc đen ngùn ngụt trên trần nhà, một khuôn mặt phụ nữ dị dạng, không rõ ngũ quan, chỉ có mái tóc dài rũ rượi che kín nửa mặt hiện ra. Đôi mắt cô ta đỏ ngầu như hai đốm lửa ma trơi, miệng ngoác rộng ra đến tận mang tai, gầm rú lên bằng một giọng nói chói tai, u uất:
“Tóc của tôi… Trả lại tóc cho tôi… Trả đây!”
Tôi không hề nao núng. Với tu vi Nhập Trần viên mãn cực hạn, tôi dùng chân đạp mạnh xuống nền gạch, kích hoạt năng lực *Dạ Bộ* nhảy vọt lên cao hơn hai mét. Thước Tầm Long bằng đồng trên tay tôi bộc phát ra một luồng dương quang màu vàng kim rực rỡ, chém mạnh một nhát chí mạng vào búi tóc đang quấn chặt lấy cổ Phát béo.
*Xoẹt!*
Dương khí từ Thước Tầm Long va chạm với oán khí của búi tóc tạo ra những tiếng nổ chát chúa và những tia lửa vàng rực rỡ. Búi tóc oán bị chém đứt đôi, bốc lên một luồng khói đen khét lẹt.
*Bịch!*
Phát béo rơi tự do xuống đất, đè sập chiếc ghế cắt tóc bằng gỗ bên dưới. Gã ôm cổ ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng:
“Khụ khụ… sếp ơi… suýt nữa thì tao đi gặp các cụ rồi! Quả này chấn thương cột sống nặng rồi, mày phải đền bù tai nạn lao động cho tao gấp đôi!”
“Lo giữ cái mạng mày trước đi đã!” Tôi hét lớn, đáp xuống đất một cách nhẹ nhàng nhờ bộ pháp *Dạ Bộ*.
Lúc này, tấm lưới tóc trên trần nhà như bị chọc giận dữ dội. Hàng vạn sợi tóc đen dài bắt đầu nổi điên, chúng cuộn trào thành những luồng lốc xoáy tóc màu đen kịt, lao thẳng về phía tôi và Phát béo từ mọi hướng. Những sợi tóc nhọn hoắt như những cây kim thép, rít lên xé gió trong không khí.
Tôi nhanh chóng lùi lại phía sau, trích máu đầu ngón tay trỏ vẽ nhanh một lá bùa Sắc Lệnh vô hình trong hư không, rồi truyền linh lực Thủy Vía vào Thước Tầm Long. Chiếc thước đồng phát sáng rực rỡ, tạo ra một màng chắn bảo vệ màu xanh lam pha lẫn ánh vàng kim bao quanh hai chúng tôi.
*Bùng… Bùng… Bùng…*
Những búi tóc oán đâm sầm vào màng chắn bảo vệ, bị dương hỏa thiêu rụi thành tro bụi đen thui rơi lả tả xuống sàn nhà như một cơn mưa tro. Nhưng oán khí từ “Oán Phát Trận” dưới lòng đất vẫn liên tục bổ sung lực lượng cho đám tóc oán, khiến chúng không hề suy giảm số lượng.
“Sinh ơi, cứ thế này thì màng chắn của mày vỡ mất!” Phát béo hét lên, gã lóng ngóng mở túi muối tỏi ra. “Để tao dùng muối tỏi ném chết mẹ chúng nó!”
“Vô ích thôi, thằng béo!” Tôi quát lớn, mắt đảo liên tục để tìm kiếm nhãn trận. “Đám tóc này chỉ là công cụ bị điều khiển thôi. Nguồn gốc của oán trận nằm dưới gầm bàn gội đầu kia kìa! Khứu giác oán khí của tao ngửi thấy mùi tử khí nồng nặc nhất ở đó!”
Tôi chỉ tay về phía chiếc bàn gội đầu bằng gỗ sồi cũ kỹ ở góc phòng. Dưới gầm bàn, có một chiếc tủ gỗ nhỏ hai cánh bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt rỉ sét, xung quanh dán đầy những lá bùa ngôi sao ngược màu đỏ máu của Lão Tám Hoài.
“Phát béo! Dùng chày dâu tằm đập vỡ cái khóa xích sắt đó cho tao! Tao sẽ chặn đám tóc này lại!”
“Hả? Lại là tao á?” Phát béo mếu máo, nhưng gã biết đây là cơ hội sống sót duy nhất. Gã nhặt chiếc chày dâu tằm dưới đất lên, gầm lên một tiếng như gấu ngủ đông thức giấc, rồi lao vút về phía chiếc bàn gội đầu.
*Rầm! Rầm!*
Phát béo dùng hết sức bình sinh, quất mạnh chiếc chày dâu tằm vào sợi xích sắt. Sức mạnh của gã bộc phát dưới nỗi sợ hãi cực độ quả thực không thể coi thường.
Trong khi đó, tôi thu hồi màng chắn bảo vệ, kích hoạt *Dạ Bộ* lướt đi giữa những luồng lốc xoáy tóc oán. Thước Tầm Long trên tay tôi vung lên liên tục, chém đứt hàng loạt búi tóc đang định đuổi theo Phát béo. Mỗi nhát chém của tôi đều mang theo dương khí thuần khiết mười đời của dòng họ Trần, khiến đám tóc oán thét lên những tiếng kêu khóc ma mị rồi tan biến.
*Rắc!*
Sợi xích sắt rỉ sét trên chiếc tủ gỗ cuối cùng cũng bị Phát béo đập gãy. Cánh cửa tủ bật mở, để lộ ra bên trong hàng chục chiếc hộp nhựa tròn màu trắng – loại hộp chuyên dùng để đựng tóc cắt của khách hàng bị Lợi “búa” tích trữ suốt nhiều năm qua. Giữa những chiếc hộp đó, có một chiếc hộp bằng lụa đỏ thẫm, bốc lên oán khí đen kịt và mùi dầu gió Con Ó nồng nặc nhất.
“Sinh ơi! Tao tìm thấy rồi! Có một cái hộp lụa đỏ to đùng bốc khói đen đây này!” Phát béo hét lên gọi tôi.
“Đốt nó đi! Dùng bùa Sắc Lệnh dán lên rồi đốt cháy toàn bộ cái tủ đó cho tao!” Tôi hét lớn, tay vung Thước Tầm Long chặn đứng một búi tóc khổng lồ đang lao xuống từ trần nhà.
Phát béo nhanh chóng rút một lá bùa Sắc Lệnh dán chặt lên chiếc hộp lụa đỏ, rồi gã luống cuống tìm chiếc bật lửa. Nhưng gã chợt nhớ ra chiếc bật lửa Zippo Quan Công đã được tôi đưa cho Quỳnh giữ ở ngoài bờ đê.
“Sinh ơi! Tao không có bật lửa! Làm thế quái nào đốt bây giờ?”
“Dùng máu thuần dương của mày! Trích máu ngón tay nhỏ vào lá bùa!” Tôi quát lớn, trong lòng thầm rủa cái sự vô tri của thằng bạn thân.
Phát béo không ngần ngại, gã đưa ngón tay trỏ lên miệng cắn mạnh một phát.
“Áu!” Gã hét lên đau đớn, rồi dí ngón tay rớm máu vào lá bùa Sắc Lệnh trên hộp lụa đỏ.
*Bùng!*
Lá bùa Sắc Lệnh dán trên hộp lụa đỏ lập tức bùng lên một ngọn lửa màu vàng kim rực rỡ khi tiếp xúc với máu thuần dương của Phát béo. Ngọn lửa nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ chiếc tủ gỗ, thiêu rụi hàng chục chiếc hộp đựng tóc oán bên trong.
Một tiếng gào thét thảm khốc, chói tai của hàng vạn vong hồn vang lên khắp tiệm hớt tóc Hồng Hồng. Những búi tóc đen dài trên trần nhà bỗng nhiên co rúm lại, bốc cháy ngùn ngụt rồi hóa thành những làn khói đen kịt bay tán loạn trong không khí.
Từ trong đám khói đen đang tan rã, chân linh của hàng chục cô gái trẻ bị đoạt tóc xuất hiện. Họ không còn mang khuôn mặt dị dạng, đáng sợ nữa, mà trở lại với dung mạo hiền hậu, chất phác vốn có. Họ lơ lửng giữa không trung, cúi đầu chào tôi và Phát béo bằng ánh mắt đầy lòng biết ơn sâu sắc.
*Vút… Vút… Vút…*
Cuốn Sổ Tay Da Bò trong túi áo khoác của tôi tự động bay ra ngoài, lật mở đến những trang giấy trắng tinh. Những đốm sáng màu xanh nhạt của các chân linh lần lượt bay thẳng vào cuốn sổ tay, để lại những dòng chữ mực vàng kim rực rỡ ghi nhận oán ký đã được giải tỏa.
Một luồng dương khí khổng lồ, ấm áp và dồi dào chưa từng có từ cuốn Sổ Tay Da Bò lập tức truyền vào cơ thể tôi qua các đường kinh mạch. Luồng dương khí này cuồn cuộn chảy như một dòng đại giang, củng cố vững chắc tối đa tu vi cảnh giới Nhập Trần viên mãn cực hạn của tôi. Đan điền của tôi lúc này ấm áp vô cùng, viên ngọc sáng bên trong quay tròn liên tục, tỏa ra ánh sáng vàng kim hộ thể cực kỳ vững chắc.
Đám tóc oán trên trần nhà hoàn toàn biến mất, để lại một tiệm hớt tóc Hồng Hồng phẳng lặng và thanh sạch oán khí.
Tôi bước lại gần chiếc tủ gỗ đang cháy rụi. Kỳ lạ thay, chiếc hộp bằng lụa đỏ thẫm chứa mái tóc thật của cô Hoa không hề bị ngọn lửa thuần dương thiêu hủy. Nó nằm yên dưới đáy tủ, bùa chú ngôi sao ngược của Lão Tám Hoài dán trên nắp hộp đã bị đốt cháy thành tro bụi, để lộ ra lớp lụa đỏ sạch sẽ, ấm áp.
Tôi nhẹ nhàng nhấc chiếc hộp lụa đỏ lên, mở nắp ra. Bên trong là mái tóc dài đen nhánh, mềm mại và thơm mùi bồ kết của cô Hoa được xếp gọn gàng.
“Mái tóc của chị Hoa đây rồi,” tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm, đóng nắp hộp lại và cẩn thận cất vào trong túi bạt sạch. “Thằng béo, gánh kèo này mày làm tốt lắm. Lần này tao hứa sẽ tăng lương cho mày thật, không bùng đâu.”
Phát béo ngồi bệt dưới đất, tay ôm ngón tay trỏ bị cắn rớm máu, miệng mếu máo nhưng mắt lại sáng rỡ:
“Mày nhớ đấy nhé Sinh! Không tăng lương cho tao là tao đình công thật đấy. Mà giờ đi ăn phở bò được chưa sếp? Tao đói lả người rồi.”
“Được rồi, đi thôi,” tôi cười cười, vỗ vai gã đứng dậy.

Chúng tôi bước ra khỏi tiệm hớt tóc Hồng Hồng khi trời vẫn mưa phùn tầm tã.
Nghĩa và Tuấn thấy chúng tôi bước ra an toàn, oán khí đen kịt bao quanh ngôi nhà đã tan rã hoàn toàn thì vô cùng vui mừng và nể phục. Quỳnh tiến lại gần tôi, cô nhìn chiếc hộp lụa đỏ trên tay tôi, ánh mắt khẽ lay động:
“Anh Sinh… anh đã tìm lại được mái tóc của cô Hoa rồi sao?”
“Tìm thấy rồi, Quỳnh,” tôi nhẹ nhàng trao chiếc hộp lụa đỏ cho Phát béo giữ cẩn thận. “Ngày mai, tôi sẽ quay về tiệm An Lạc, tự tay thực hiện nghi thức khâu xác, nối lại dung nhan vẹn toàn nhất cho cô Hoa để cô ấy có thể thanh thản đi đầu thai.”
Tôi đứng dưới làn mưa lạnh, hướng mắt nhìn về phía dốc Quỷ Khóc xa xăm ở ngoại ô đê sông Hồng. Dưới nhãn thông của tôi, bầu trời đêm ở hướng đó đang bị bao phủ bởi một luồng oán khí màu đỏ máu khổng lồ, cuộn trào dữ dội như một con quỷ dữ đang nhe nanh múa vuốt chuẩn bị nuốt chửng cả thành phố vào đêm nguyệt thực sau hai ngày nữa.
“Lão Tám Hoài…” Tôi gằn giọng, bàn tay nắm chặt chiếc Thước Tầm Long bằng đồng. “Mắt xích phụ của ông đã bị phá giải hoàn toàn. Nợ máu mười năm trước của dòng họ Trần, và oán hận của những oan hồn bị ông giày xéo… Đêm nguyệt thực sắp tới, tôi sẽ bắt ông phải dùng máu của mình để trả đủ.”
Đột nhiên, từ phía đê sông Hồng xa xăm vang lên một tiếng gầm rú trầm đục, ghê rợn của dòng nước xiết, như thể có một thế lực tà ác cổ xưa dưới lòng sông đang đáp lại lời tuyên chiến của tôi. Mặt nước sông Hồng bỗng nhiên nổi lên những làn sóng lớn tà dị, báo hiệu trận quyết chiến sắp tới tại dốc Quỷ Khóc sẽ vô cùng thảm khốc và đầy rẫy những biến cố sinh tử không thể lường trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8