Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 68: Cuộc đối thoại dưới làn nước đen

Cập nhật lúc: 2026-07-02 17:42:16 | Lượt xem: 3

Nguyễn Tiến Phát thề với bóng đèn tuýp mười hai nghìn vôn ở tiệm mai táng An Lạc rằng, nếu biết trước đi gom xác bão bùng thế này có ngày phải làm bạn với hà bá sông Hồng, gã thà ở nhà ôm cái gối ôm rách bươm, ăn mì tôm giấy Miliket qua ngày còn hơn là dấn thân vào cái con đường “khởi nghiệp” đầy tử khí này.
Ngay khi con thuyền độc mộc lật úp dưới sức ép của bàn tay bùn đen khổng lồ, một ngụm nước sông Hồng đỏ quắt, ngai ngái mùi phù sa trộn lẫn với mùi cá chết và đủ thứ tạp chất đô thị thời kỳ đổi mới lập tức ùa vào đầy họng Phát béo. Vị tanh tưởi xộc thẳng lên đại não khiến gã béo suýt chút nữa là nôn ngay tại chỗ. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, khi cơ thể mập mạp đang chìm dần vào làn nước xiết lạnh ngắt, suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong cái đầu vô tri của Phát béo không phải là tiếc nuối cuộc đời độc thân hai mươi tư năm, mà là:
“Trời đất ơi! Cái túi bạt đựng đầu người của tôi đâu rồi? Mất đầu là mất KPI, thằng Sinh nó trừ sạch lương tháng này của tôi mất!”
Dù sợ đến mức tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hai tay Phát béo vẫn ôm khư khư chiếc túi bạt chứa ba chiếc đầu người công nhân như ôm một kho báu vô giá. Gã quẫy đạp điên cuồng như một con lợn lòi bị sập bẫy nước, nhưng trọng lượng cơ thể cộng thêm chiếc túi bạt nặng trịch cứ thế kéo gã chìm sâu hơn.
Ngay bên cạnh gã, Vũ Thúy Quỳnh cũng đang ở trong tình trạng thê thảm không kém. Cơn đau từ Ấn Ký Đoạt Hồn trên cánh tay phải của cô gặp phải âm khí cực thịnh dưới lòng sông bỗng dưng bộc phát dữ dội. Những đường gân đen bò lổm ngổm dưới làn da tái nhợt của cô như những con rết đói đang điên cuồng hút lấy sinh khí. Quỳnh cắn chặt môi đến bật máu, bọt khí phun ra từ khuôn miệng thanh tú, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía dòng nước tối đen như mực. Cô đang mất dần ý thức.
Chính vào lúc hai kẻ đồng hành sắp sửa “đăng xuất” khỏi dương gian, một luồng sáng vàng nhạt đột ngột bùng lên từ phía Trần Sinh.
Dưới làn nước sông Hồng cuộn xiết, Trần Sinh vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ của một kẻ gác cổng hai cõi dương gian. Anh trích máu đầu ngón tay trỏ, mặc cho dòng máu thuần dương đỏ tươi lập tức bị nước sông hòa tan. Sinh vận hành luồng linh lực Thủy Vía nhận từ vong hồn Lê Văn Thịnh, vẽ nhanh hai lá bùa Sắc Lệnh vô hình vào khoảng không trước mặt.
*Vù! Vù!*
Hai cái bong bóng khí khổng lồ, óng ánh như bong bóng xà phòng nhưng bền bỉ vô cùng đột ngột xuất hiện, chụp thẳng vào đầu Phát béo và Vũ Thúy Quỳnh.
Phát béo đang há mồm chờ chết bỗng hít vào một hơi không khí trong lành, gã tròn mắt kinh ngạc, suýt chút nữa là chắp tay lạy Sinh ngay dưới nước. “Vãi cả phép thuật Winx! Thằng sếp của tôi hôm nay flex công lực đỉnh thật sự!” gã béo nghĩ thầm trong lòng, hai chân quẫy đạp tít mù.
Thế nhưng, việc phân chia Thủy Vía để tạo màng khí bảo vệ cho hai người cùng một lúc là một sự tiêu hao cực kỳ khủng khiếp đối với Trần Sinh. Bả vai trái của anh – nơi vết thương do phát đạn của Trần Phong vừa mới khép miệng – đột ngột nhói lên đau đớn dữ dội như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào. Lồng ngực Sinh thắt lại, áp lực nước sông như một chiếc xe tải IFA chở đầy đá hộc đè nặng lên xương sườn anh.
Sinh cắn răng chịu đựng cơn đau buốt óc, dùng chút tàn lực cuối cùng đẩy mạnh hai màng khí chứa Phát béo và Quỳnh bay vọt lên phía vùng nước nông gần rặng tre sát bờ đê sông Hồng.
*”Phát béo, Quỳnh! Mau lên bờ tử thủ!”*
Lời dặn dò bằng truyền âm tâm thức của Sinh vang lên trong đầu hai người trước khi anh hoàn toàn bị một lực hút vô hình từ đáy hố sụt dốc Quỷ Khóc kéo tuột xuống sâu hơn.
***
*Rào! Rào!*
Tại vùng nước nông sát rặng tre già ven đê, hai cái bong bóng khí vỡ tung khi chạm vào những rễ tre rậm rạp. Phát béo lồm cồm bò lên bãi bùn nhão nhoét, nôn thốc nôn tháo ra mấy ngụm nước sông đỏ quắt. Gã vừa ho sặc sụa vừa ôm chặt chiếc túi bạt đựng đầu người vào lòng, mặt mũi lấm lem bùn đất trông không khác gì một con gấu nước bị dính bẫy.
“Khục… khục… Mẹ ơi, suýt chút nữa là con được đi ăn thịt sống với quỷ thật rồi!” Phát béo mếu máo, tay kia vội vàng bấu chặt lấy rễ tre để giữ thăng bằng.
Vũ Thúy Quỳnh cũng ngã rạp trên bãi bùn, vai áo khoác da rách bươm dính đầy cát sỏi. Cô cố gắng hít thở thật sâu để xua đi cảm giác ngạt thở trong lồng ngực. Cánh tay phải của cô lúc này đã bớt đau nhức phần nào nhờ oán khí tàn dư của Lượm trên mặt sông đã bị đánh tan ở chương trước, nhưng sắc mặt cô vẫn tái nhợt vì lạnh.
Quỳnh gượng dậy, ánh mắt sắc lẹm lo lắng nhìn ra dòng nước xiết đen ngòm ngoài xa: “Sinh đâu? Anh Sinh đâu rồi, Phát béo?”
“Nó… nó bị cái bàn tay bùn đen khổng lồ kia kéo tuột xuống hố sụt dốc Quỷ rồi!” Phát béo khóc không ra nước mắt, giọng run bần bật. “Trời ơi là trời, thằng sếp của tôi! Nó mà có mệnh hệ gì thì ai trả lương cho tôi tháng này đây? Ai bao tôi ăn mười bát phở bò tái gầu ở gánh Khâm Thiên đây?”
“Câm miệng và chuẩn bị chiến đấu đi!” Quỳnh lạnh lùng ngắt lời gã béo. Cô cởi phăng chiếc áo khoác da vướng víu dính đầy bùn nhão, để lộ chiếc áo thun đen ôm sát cơ thể khỏe khoắn. Tay trái cô rút khẩu súng ngắn K54 ra, kéo búa khóa nòng một tiếng *rắc* giòn giã. “Anh Sinh đã dùng Thủy Vía để cứu chúng ta lên đây, chúng ta phải giữ chặt bờ cõi, không được để kẻ nào chạm vào dây cứu sinh của anh ấy!”
Chưa kịp dứt lời, từ dưới bãi bùn lầy lội sát rặng tre, những tiếng *sột soạt* ghê rợn bỗng nhiên vang lên liên hồi.
Trong màn sương mù dày đặc của đêm bão, hàng chục bóng người xám xịt, dị dạng bắt đầu ngoi lên từ dưới nước bùn. Đó là lũ âm binh rơm rách nát dán bùa đỏ và những cái xác quỷ nước trương phình – tay sai dưới trướng của lão Tám Hoài. Chúng ngửi thấy dương khí của người sống, đôi mắt đỏ ngầu không có con ngươi đồng loạt hướng về phía Quỳnh và Phát béo, miệng há hốc phát ra những tiếng rên rỉ u uất.
“Ét ô ét! Bọn nó lên kìa Quỳnh ơi!” Phát béo hét toáng lên, nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chốc biến thành bản năng sinh tồn. Gã vội vàng vớ lấy chiếc chày gỗ dâu tằm quấn chỉ ngũ sắc bảo mạng, tay kia xách khư khư hũ sứ đựng máu chó mực trộn chu sa. “Thôi xong rồi, hôm nay ông mày quyết khô máu với các cháu luôn!”
*Đoành! Đoành!*
Hai tiếng nổ chát chúa vang lên giữa đêm giông bão. Vũ Thúy Quỳnh hai tay cầm súng, bắn thẳng vào ngực một gã âm binh mặc áo đen đang định lao vào giật sợi dây thừng cứu sinh nối xuống sông. Gã áo đen ngã gục xuống bùn, trên gáy hiện rõ vết bớt đầu lâu màu đen đang rỉ ra thứ dịch nhớp nhúa.
Trận chiến tử thủ trên bờ đê dốc Quỷ Khóc chính thức bùng nổ.
***
Trong khi đó, dưới đáy hố sụt dốc Quỷ Khóc, Trần Sinh đang phải trải qua một cuộc lữ hành đầy rẫy hiểm nguy dưới lòng đất cõi âm.
Càng chìm sâu xuống đáy vực, ánh sáng từ mặt nước càng biến mất hoàn toàn. Xung quanh Sinh chỉ còn là một màu đen đặc quánh, lạnh lẽo thấu xương. Áp suất nước cực lớn đè nặng lên màng nhĩ anh, tạo nên những tiếng ù ù liên hồi như tiếng còi tàu hỏa.
“Đúng là làm người tốt khó hơn làm quỷ,” Sinh tự giễu trong lòng, khóe môi mấp máy tạo ra vài bọt khí nhỏ. “Cứu hai đứa nó xong là mình suýt chút nữa thì thăng thiên luôn. Kiểu này về phải bắt thằng béo viết bản kiểm điểm tự kiểm điểm sâu sắc mới được.”
Mặc dù linh lực Nhập Trần đang bị suy kiệt nghiêm trọng, năng lực Khứu Giác Oán Khí đạt viên mãn cực hạn của Sinh vẫn hoạt động một cách điên cuồng. Dù ở dưới nước, anh vẫn ngửi thấy một mùi tanh tưởi của rỉ sét nồng nặc trộn lẫn mùi dầu gió Con Ó cực mạnh phát ra từ phía đáy hố sụt. Mùi hương tà dị này giống như một vệt sơn đỏ vẽ giữa khoảng không tối tăm, dẫn đường cho Sinh chìm thẳng xuống.
Sinh dứt khoát dắt Thước Tầm Long bằng đồng vào hông, miệng ngậm chặt chiếc tẩu thuốc gỗ mun của Ông Tư Lành. Chiếc tẩu thuốc bằng gỗ mun cổ xưa cảm nhận được âm khí xung quanh, bỗng chốc tỏa ra một luồng tàn hỏa đỏ hồng nho nhỏ bên trong lõi tẩu. Luồng nhiệt lượng ấm áp này truyền qua răng, chạy thẳng vào kinh mạch hộ tâm của Sinh, giúp anh giữ vững một tia dương khí thuần khiết không bị tử khí sông Hồng đông cứng.
*Chạm.*
Chân Sinh chạm vào lớp bùn nhão nhớp nhúa dưới đáy hố sụt.
Bằng nhãn thông của cảnh giới Nhập Trần, Sinh kinh hoàng nhận ra mình đang đứng trước một trận pháp phong ấn tàn bạo nhất của phái Đạo Nội biến chất.
Năm chiếc đinh đồng khổng lồ, mỗi chiếc to bằng bắp đùi người lớn, đóng chặt xuống đáy bùn theo hình một ngôi sao ngược năm cánh. Quấn quanh năm chiếc đinh đồng này là những sợi xích sắt đồng đen to bản, rỉ sét loang lổ và đang liên tục rỉ ra thứ dịch màu đỏ sẫm như máu đặc, nhuộm đỏ cả một vùng đáy sông tăm tối.
Ở trung tâm của ngôi sao ngược, bị xích sắt quấn chặt vào một cột đá cổ bị phong ấn đầy những ký tự bùa chú màu đỏ máu, chính là Chân Linh thực sự của Nguyễn Thị Lượm.
Khác hoàn toàn với bộ “Sát Cốt” khổng lồ gớm ghiếc bằng nước và xương trắng bị Sinh đánh tan trên mặt nước ở chương trước, Chân Linh gốc của chị Lượm là hình ảnh một người phụ nữ gầy gò, mặc bộ áo bà ba trắng rách nát, mái tóc đen dài xõa rượi trôi bồng bềnh trong nước. Gương mặt cô nhợt nhạt, tái xám do ngâm nước lâu ngày, đôi mắt rỉ ra hai dòng huyết lệ đỏ thẫm nhìn Sinh đầy u uất và đau đớn.

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Cuộc đối thoại dưới làn nước đen - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Ngay khi Sinh vừa tiến lại gần, oán khí tích tụ suốt hai mươi năm từ cơ thể Lượm bỗng chốc bùng lên dữ dội. Những luồng khói đen tà dị hóa thành những cánh tay bùn nhớp nhúa, lao vút về phía Sinh như muốn xé xác kẻ xâm nhập.
Sinh không né tránh, anh đứng thẳng người, tay chạm nhẹ vào cuốn Sổ Tay Da Bò trước ngực áo khoác đen.
Cuốn sổ tay cảm nhận được oán khí của Lượm, bỗng chốc tỏa ra một luồng dương quang màu vàng kim ấm áp, bao bọc lấy cơ thể Sinh. Đồng thời, mùi nhang bài đặc chế thoang thoảng phát ra từ chiếc tẩu thuốc gỗ mun của Ông Tư Lành bắt đầu lan tỏa dưới nước.
Mùi nhang bài ấm áp, quen thuộc của những buổi chiều vạn chài yên bình năm xưa chạm vào chân linh của Lượm. Những cánh tay bùn đen hung hãn bỗng chốc khựng lại giữa chừng, rồi từ từ tan rã thành những vệt khói đen vô hại. Đôi mắt rỉ máu của Lượm nhìn chằm chằm vào Sinh, oán hận trong mắt cô bắt đầu dịu đi, thay vào đó là sự ngỡ ngàng và u uất tột cùng.
Trong khoảng không gian tối tăm dưới đáy sông Hồng, tâm thức của hai người đột ngột kết nối với nhau qua một luồng truyền âm tâm thức trầm đục.
Giọng nói của Lượm vang vọng trực tiếp trong đại não của Sinh, nghẹn ngào và u uất như tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền đêm mưa:
“Cậu Trần Sinh… muộn rồi… Sao cậu còn xuống đây? Lão Tám Hoài cố tình dùng oán cốt của tôi để dụ cậu xuống đáy sông này nhằm tiêu hao dương khí của cậu…”
Sinh nhìn thẳng vào đôi mắt u uất của cô, truyền âm đáp lại bằng giọng điệu kiên định nhưng chứa đựng lòng trắc ẩn sâu sắc:
“Chị Lượm, tôi đã hứa với chị trên chiếc thuyền độc mộc rằng tôi sẽ đưa chị đi đầu thai, đòi lại tôn nghiêm cho chị và đứa con tội nghiệp của chị. Kẻ gom xác dòng họ Trần chưa bao giờ nuốt lời với người chết. Sát cốt của chị trên mặt nước đã tan, giờ chỉ còn sợi xích sắt đồng đen này trói buộc chân linh của chị dưới đáy sông. Tôi đến để chặt đứt nó.”
Lượm khóc ra huyết lệ, những giọt máu đỏ sẫm lập tức tan vào dòng nước sông Hồng lạnh ngắt:
“Cậu không hiểu đâu… Trận pháp này không chỉ trói buộc tôi, mà nó là Nhãn Trận Âm của Thiên Linh Đại Trận. Lão Tám Hoài đã dùng máu tim của con gái Trịnh Tiến Nam để kích hoạt Nhãn Trận Âm trên bờ đê dốc Quỷ Khóc rồi. Lão muốn dùng máu chí dương mười đời của dòng họ Trần của cậu để làm Nhãn Trận Dương, hoàn thành đại trận vào đêm nguyệt thực sắp tới nhằm đạt được sự bất tử tà ác!”
Nghe đến đây, Trần Sinh bừng tỉnh, lồng ngực anh chấn động mạnh mẽ.
“Con gái ruột của Trịnh Tiến Nam? Cô bé có vết bớt hoa bỉ ngạn đỏ sau gáy mà Lê Khắc Huy đã nhắc tới?” Sinh dồn dập hỏi qua tâm thức.
“Đúng vậy…” Chân linh Lượm run rẩy, những sợi xích sắt trên người cô bỗng chốc siết chặt lại phát ra những tiếng *loảng xoảng* trầm đục dưới nước, khiến cô đau đớn rên rỉ. “Cô bé đó đang bị lão Tám Hoài giam giữ tại ngôi nhà hoang sát đê sông Hồng… Lão dùng tà thuật che mắt người dương, khiến cảnh sát không thể tìm ra. Chỉ có Khứu Giác Oán Khí của cậu mới có thể định vị được ngôi nhà đó. Cậu Trần Sinh, cậu hãy mau lên bờ đi… Nếu linh lực của cậu bị cạn kiệt dưới này, cậu sẽ không thể đối đầu với lão trên đất liền đâu!”
“Tôi đi rồi thì chị sẽ mãi mãi bị giam cầm dưới đáy bùn này làm nô lệ cho lão sao?” Ánh mắt Sinh lóe lên một tia sát ý lạnh lùng. “Dòng họ Trần của tôi tích lũy âm đức mười đời không phải để nhìn một vong hồn chết oan bị chà đạp như thế này. Hôm nay, cho dù có phải phá giới Nhập Trần, tôi cũng phải chém đứt sợi xích này!”
***
*Bốp! Rầm!*
Trên bờ đê dốc Quỷ Khóc, Phát béo hét lớn một tiếng đầy dũng mãnh, vung chiếc chày gỗ dâu tằm quật thẳng vào đầu một cái xác quỷ nước trương phình vừa ngoi lên từ bãi bùn. Chiếc chày gỗ dâu tằm tẩm máu chó mực trộn chu sa phát ra một luồng tà quang đỏ rực khi va chạm, đánh vỡ nát đầu con quỷ nước, khiến nó thét lên một tiếng chói tai rồi tan rã thành một vũng nước đen hôi thối bốc mùi tởm lợm.
“Chết này! Dám cướp KPI của ông mày à! Ông mày nhát ma chứ không nhát bọn tay sai rách nát này đâu nhé!”
Phát béo vừa thở hồng hộc vừa bốc một nắm muối hột trộn tỏi ta ném thẳng vào mặt một con âm binh rơm đang lao tới định cào rách mặt gã. Con âm binh rơm dán bùa đỏ chạm phải muối tỏi lập tức bốc cháy đùng đùng dưới màn mưa phùn, rụng lả tả thành những cọng rơm mục vô hại.
*Đoành! Đoành!*
Vũ Thúy Quỳnh đứng ngay phía sau, tay trái cầm khẩu súng K54 nổ súng liên tiếp găm thẳng vào ngực một gã tay sai mặc áo đen đang định dùng dao găm cắt đứt sợi dây thừng cứu sinh nối xuống sông của Sinh. Gã áo đen đổ sụp xuống bùn nhão, trên gáy hiện rõ vết bớt đầu lâu màu đen đang rỉ ra thứ dịch nhớp nhúa.
“Phát béo! Cẩn thận bên trái!” Quỳnh hét lên, mồ hôi trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt thanh tú nhưng nghiêm nghị.
Cánh tay phải của cô lúc này đang co rút dữ dội do Ấn Ký Đoạt Hồn phản ứng với luồng tà quang đỏ máu đang bùng lên từ phía ngôi nhà hoang dọc đê. Cơn đau buốt óc khiến cô suýt chút nữa là đánh rơi khẩu súng, nhưng ý chí kiên định của một cảnh sát hình sự không cho phép cô lùi bước.
“Trời ơi Sinh ơi là Sinh! Mày dưới đáy sông có ngửi thấy mùi phở bò không mà lặn lâu thế!” Phát béo khóc không ra nước mắt, chân tay run bần bật nhưng vẫn đứng chắn trước dây cứu sinh nối xuống sông. “Ông Tư ơi cứu con, con sắp thành phở bò tái gầu thật rồi! Sinh ơi, mau lên đi mày ơi!”
***
Dưới đáy hố sụt sông Hồng, Trần Sinh biết mình không còn nhiều thời gian.
Dưỡng khí từ màng bảo vệ Thủy Vía đang cạn kiệt đến giới hạn cuối cùng. Phổi anh nóng rát như có một ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong, tầm nhìn bắt đầu có dấu hiệu mờ đi.
“Muốn chơi combo hủy diệt với dòng họ Trần tao à? Lão Tám Hoài, hôm nay tao cho lão biết thế nào là gác cổng hai cõi!”
Sinh dứt khoát rút Thước Tầm Long bằng đồng ra khỏi hông.
Chiếc thước đồng cổ xưa cảm nhận được sát ý ngút trời và lượng Âm Đức khổng lồ tích lũy trong cơ thể Sinh suốt bao năm qua, bỗng nhiên bộc phát ra một luồng dương quang màu vàng kim rực rỡ dưới nước. Luồng ánh sáng thuần khiết, mạnh mẽ như ánh mặt trời buổi ban mai đột ngột chiếu sáng rực rỡ cả một vùng hố sụt dốc Quỷ Khóc tăm tối, đẩy lùi toàn bộ âm khí và bùn đen xung quanh.
Sinh vận hành toàn bộ luồng linh lực Thủy Vía còn lại vào cánh tay phải, gầm lên một tiếng vô thanh dưới nước. Anh bước lên một bước, vung Thước Tầm Long chém mạnh một nhát chí mạng vào mắt xích sắt đồng đen rỉ sét đang quấn quanh chân linh Lượm.
*Keng!*
Tiếng kim loại va chạm vang lên trầm đục dưới nước, tạo ra một luồng sóng xung kích mạnh mẽ đẩy lùi bùn nhão xung quanh thành một vòng tròn trống rỗng.
Sợi xích sắt đồng đen mất đi oán khí bảo hộ, lại bị dương quang của Thước Tầm Long khắc chế, lập tức nứt toác ra thành từng khúc rồi đứt đôi. Năm chiếc đinh đồng đóng dưới đáy bùn đồng loạt nổ tung thành những mảnh vụn, luồng tà quang đỏ máu của trận pháp Huyết Thủy Trấn bị dập tắt hoàn toàn.
Ngay khi xiềng xích bị chặt đứt, chân linh của Lượm được giải thoát hoàn toàn. Cô đứng thẳng người dậy dưới nước, gương mặt nhợt nhạt bỗng chốc trở nên vô cùng thanh thản và rạng rỡ. Cô cúi đầu chào Sinh một cái thật sâu, nở một nụ cười nhẹ nhõm như trút bỏ được gánh nặng hai mươi năm oán hận.
Cơ thể cô bắt đầu tan rã thành hàng vạn đốm sáng màu xanh lam ấm áp, bay thẳng vào cuốn Sổ Tay Da Bò đang tự động lật mở trong túi áo khoác của Sinh.
Cuốn sổ tay hấp thụ oán ký cuối cùng của Nguyễn Thị Lượm, trang sách trống bỗng chốc hóa vàng rực rỡ, tỏa ra một luồng nhiệt lượng khổng lồ truyền ngược lại vào cơ thể Sinh.
Luồng dương khí thuần khiết chạy dọc khắp các kinh mạch, chữa lành hoàn toàn sự suy kiệt linh lực và củng cố vững chắc tu vi cảnh giới Nhập Trần viên mãn cực hạn của anh. Sinh cảm thấy lồng ngực mình ấm áp vô cùng, năng lực Dạ Bộ được kích hoạt đến mức tối đa.
“Chị Lượm, đi thanh thản nhé.”
Sinh lẩm bẩm trong lòng, rồi đạp mạnh chân xuống đáy bùn. Sử dụng tốc độ kinh hoàng của “Dạ Bộ”, cơ thể anh hóa thành một vệt sáng vàng kim lao thẳng lên mặt nước sông Hồng đầy sóng gió, hướng về phía bờ đê dốc Quỷ Khóc – nơi trận chiến sinh tử cuối cùng đang đợi anh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8