Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 67: Đêm giông bão trên thuyền độc mộc

Cập nhật lúc: 2026-07-02 17:39:27 | Lượt xem: 3

Tôi nhớ lại một ngày hè oi ả năm 1985. Khi đó tôi mới mười tuổi, cái tuổi nghịch ngợm mà chó mèo trong làng nhìn thấy cũng phải cụp đuôi chạy mất dép. Trưa hôm đó, trời nắng chang chang như đổ lửa, tôi lén trốn ông nội ra bến đò phà đen sông Hồng để tắm sông cùng lũ trẻ con trong xóm. Khi đang mải mê lặn hụp, tôi vô tình dẫm phải một bóng đen mềm nhũn, lạnh ngắt dưới đáy bùn. Chưa kịp định thần, một bàn tay nhớp nhúa, dai nhách như thạch sương sáo rữa nát đã bóp chặt lấy cổ chân tôi, kéo tuột tôi xuống lòng nước sâu.
Lúc tôi tỉnh lại, tôi đã nằm trên bãi cát, ho sặc sụa ra nước sông đỏ ngầu. Ông nội tôi đứng bên cạnh, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn sương gió xám xịt lại vì giận dữ. Ông không dỗ dành, cũng chẳng hỏi han, mà thẳng tay tặng tôi một cái tát nổ đom đóm mắt, rồi dùng điếu thuốc lào đang cháy đỏ rực gí mạnh vào mu bàn tay tôi để trục tà. Cơn đau bỏng rát khiến tôi khóc thét lên.
Ông nội rít một hơi thuốc lào phả khói mù mịt, giọng khàn khàn đầy nghiêm khắc răn dạy:
“Sinh ạ, mày nhớ cho kỹ. Nước sông Hồng đỏ ngầu không phải chỉ vì phù sa đâu con. Dưới dòng nước xiết kia là máu, là oán khí tích tụ ngàn năm của những kẻ chết oan, chết trùng, chết không nhắm mắt. Nghề gom xác của dòng họ Trần chúng ta đi đêm lắm có ngày gặp ma, nhưng tuyệt đối không được đùa giỡn với nước sông Hồng vào giờ hung. Nước có thể chở thuyền, nhưng cũng có thể dìm chết cả linh hồn mày.”
Lời răn dạy năm mười tuổi ấy bỗng chốc dội về trong tâm trí tôi giữa tiếng sấm sét nổ vang trời của đêm bão cuối năm 1995.
***
Chiếc xe tải IFA gầm rú như một con thú điên, húc văng những bụi cây dại ven đường đê sạt lở của dốc Quỷ Khóc. Tiếng động cơ nổ giòn giã xen lẫn tiếng mưa bão quật liên hồi vào kính chắn gió. Ba trăm lá bùa Sắc Lệnh dán trên thùng xe dường như đang phát ra những luồng linh quang màu vàng nhạt, chống chọi lại màn sương đen kịt đang cố bám lấy thân xe.
“Sinh ơi là Sinh! Tao lạy mày, tao lạy cả dòng họ Trần nhà mày! Đi xe kiểu này thì chưa kịp gặp lão Tám Hoài để đòi nợ máu, ba đứa mình đã đi đầu thai trước rồi!”
Phát béo ngồi ở ghế lái phụ, hai tay bám chặt vào thành cửa xe, gương mặt mập mạp biến dạng vì sợ hãi. Gã vừa khóc mếu vừa ôm khư khư chiếc xô sắt chứa đầy tỏi giã chu sa, trông vô tri không tả nổi.
“Câm miệng và bám chắc vào!” Tôi gằn giọng, hai tay ghì chặt vô lăng chiếc xe tải. “Quỳnh, cô ổn không?”
Vũ Thúy Quỳnh ngồi ở phía sau, gương mặt thanh tú tái nhợt dưới ánh sáng mờ nhạt của bảng điều khiển. Cánh tay phải của cô được quấn chặt bằng những vòng chỉ ngũ sắc bảo mạng đang khẽ run rẩy. Dù đau đớn buốt tận xương tủy do Ấn Ký Đoạt Hồn của lão Tám Hoài đang phản ứng dữ dội với âm khí ngoài sông, ánh mắt cô vẫn sắc lẹm như dao cạo:
“Tôi ổn, anh Sinh. Đừng lo cho tôi, cứ tập trung lái xe đi!”
*Két dzzzz!*
Tôi đạp mạnh phanh chân. Chiếc xe tải IFA trượt dài trên bãi bùn nhão nhoét, đầu xe dừng lại cách mép nước sông Hồng chỉ chưa đầy một mét. Trước mắt chúng tôi, dòng sông Hồng cuộn sóng đỏ ngầu như máu, hơi nước bốc lên mù mịt lạnh thấu xương.
Ngay khi bước xuống xe, năng lực Khứu Giác Oán Khí của tôi bùng nổ dữ dội. Tôi lập tức ngửi thấy một mùi tanh tưởi cực kỳ nồng nặc, trộn lẫn với mùi rỉ sét của sắt thép và… mùi dầu gió Con Ó quen thuộc của lão Tám Hoài. Mùi hương tà dị ấy bay ra từ giữa dòng sông, nơi một luồng lốc xoáy nước màu đen kịt đang cuộn trào điên cuồng.
“Ảo ma thực sự…” Phát béo bước xuống xe, nhìn cảnh tượng trước mắt mà hai hàm răng va vào nhau lập cập. “Cái lốc xoáy kia… sao trông giống như có cái gì đang đứng bên trong thế?”
Dưới nhãn thông của tôi, luồng lốc xoáy đen kịt kia không phải là hiện tượng tự nhiên. Bên trong cột nước xoáy khổng lồ ấy, ẩn hiện những khúc xương trắng lớn dị thường, quấn chặt bởi những sợi xích sắt đồng đen rỉ sét. Đó chính là phần oán cốt của chị Lượm bị đóng đinh đồng dưới đáy sông Hồng suốt hai mươi năm qua.
“Linh hồn của chị Lượm đã siêu thoát hoàn toàn nhờ cuốn Sổ Tay Da Bò của tôi.” Tôi nheo mắt nhìn ra giữa sông, giọng trầm xuống đầy phẫn nộ. “Nhưng phần xương cốt của chị ấy bị quấn xích sắt đồng đen dưới đáy sông quá lâu, hấp thụ vô số oán khí và tử khí của dòng sông này, biến thành một thứ ‘Oán cốt’. Lão Tám Hoài đã dùng tà thuật gọi phần oán cốt này dậy để tạo ra quái vật nước nhằm cản đường chúng ta.”
“Vậy… vậy giờ làm thế nào? Chúng ta đứng trên bờ ném tỏi xuống sông à?” Phát béo mếu máo hỏi.
“Không. Chúng ta phải ra giữa dòng, phong ấn luồng oán khí tàn dư trong đống xương cốt ấy, chặt đứt sợi xích sắt đồng đen để giải phóng hoàn toàn di cốt của chị Lượm.” Tôi chỉ tay về phía bụi cây sậy rậm rạp ven bờ. “Kia kìa, có một chiếc thuyền độc mộc cũ của dân chài neo ở đó.”
“Sinh ơi, mày bị chầm kẽm rồi à?” Phát béo hét lên, mặt méo xệch. “Bão to sóng lớn thế này, đi chiếc thuyền độc mộc rách kia ra giữa sông Hồng thì khác gì tự sát? Ét ô ét! Tao không muốn làm mồi cho cá đâu!”
“Cậu Phát, không đi thì chúng ta đều chết.” Quỳnh bước lại gần, tay trái cô giữ chặt bả vai phải đang đau đớn, ánh mắt kiên định nhìn Phát béo. “Tôi tin anh Sinh. Chúng ta đã đi đến bước này rồi, không thể lùi lại.”
Phát béo nhìn Quỳnh, rồi nhìn tôi, gã thở dài sườn sượt, tự gõ mạnh chiếc chày gỗ dâu tằm vào lòng bàn tay:
“Đúng là xu cà na mà! Đi thì đi! Đêm nay tao mà có mệnh hệ gì, thằng Sinh phải khâm liệm cho tao bằng gỗ sưa tốt nhất đấy nhé!”
Tôi không thèm chấp gã báo thủ này. Tôi nhanh chóng đi tới chiếc thuyền độc mộc, trích máu đầu ngón tay trỏ vẽ nhanh bốn lá bùa Sắc Lệnh của phái Nội Đạo dán chặt vào bốn góc thuyền. Đồng thời, tôi vận hành luồng Thủy Vía nhận từ vong hồn Lê Văn Thịnh chạy cuồn cuộn qua kinh mạch, truyền thẳng xuống đáy thuyền.
Ngay lập tức, một màng linh khí màu xanh lam nhạt xuất hiện dưới đáy thuyền, hút chặt chiếc thuyền vào mặt nước như một chiếc mỏ neo vô hình, giữ cho nó không bị những đợt sóng dữ dội đánh lật.
“Lên thuyền!” Tôi hô lớn.
Ba chúng tôi nhanh chóng bước lên chiếc thuyền độc mộc mỏng manh. Phát béo gồng mình giữ chắc hai mái chèo làm bằng gỗ dâu tằm, mồ hôi trộn lẫn nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng trên mặt gã. Quỳnh ngồi ở giữa, tay trái giữ chặt mạn thuyền để giữ thăng bằng, tay phải cầm khẩu súng K54 đã được tôi bôi một lớp máu thuần dương lên đầu đạn để cảnh giới. Tôi ngồi xếp bằng ở mũi thuyền, hai tay kết ấn, tập trung tinh thần vận hành Thủy Vía để duy trì màng bảo vệ tâm linh dưới đáy thuyền.
Chiếc thuyền độc mộc mỏng manh như một chiếc lá tre giữa đại dương đen kịt, lao thẳng vào màn đêm giông bão sông Hồng.
***
Càng ra xa bờ, sóng gió càng trở nên điên cuồng. Những đợt sóng cao bằng đầu người liên tục ập tới, quật mạnh vào mạn thuyền. Chiếc thuyền độc mộc chao đảo dữ dội, nhưng nhờ màng bảo vệ Thủy Vía dưới đáy, nó vẫn kiên cường lướt đi trên mặt nước đỏ ngầu.
“Sinh ơi! Có biến! Dưới nước… dưới nước có cái gì đó!” Phát béo hét lên thất thanh, hai tay chèo run bần bật.
Tôi mở mắt âm dương nhìn xuống. Dưới làn nước đỏ ngầu như máu, xuất hiện hàng chục bóng xám ngoét, dị dạng đang bơi lội với tốc độ kinh hoàng. Đó là đám Ma Da (quỷ nước sông Hồng) – những vong hồn chết đuối bị trói buộc dưới dòng sông này, thèm khát dương khí của người sống để tìm kẻ thế mạng.
*Cào cào cào!*
Hàng chục bàn tay lạnh ngắt, nhớp nhúa như thạch sương sáo rữa nát đột ngột trồi lên khỏi mặt nước, bám chặt lấy hai bên mạn thuyền độc mộc. Chúng ra sức kéo ghì con thuyền xuống, tiếng móng tay cào cấu vào thành gỗ vang lên rợn tóc gáy.
“Tránh ra! Lũ quỷ nước vô tri này!”
Phát béo hét lớn, gã buông một bên mái chèo, cầm chiếc chày gỗ dâu tằm đập loạn xạ vào những bàn tay nước đang bám trên mạn trái. Gã sử dụng “bài quyền giã giò gia truyền” với tốc độ cực nhanh, mỗi nhát chày nện xuống đều kèm theo tiếng bộp bộp và tiếng rít đau đớn của đám Ma Da khi chạm phải gỗ dâu tằm tẩm tỏi chu sa.
*Đoành! Đoành!*
Hai tiếng nổ chát chúa vang lên giữa tiếng sấm sét. Quỳnh kiên cường chịu đựng cơn đau buốt óc ở bả vai, tay trái cô tì vào mạn thuyền để giữ thăng bằng, tay phải nổ súng K54 bắn thẳng vào những cái bóng đen đang ngoi đầu lên định leo lên thuyền. Những viên đạn dính máu thuần dương phát ra tiếng nổ tâm linh rực rỡ, xua tan tà khí, khiến đám Ma Da bị trúng đạn hét lên thảm thiết rồi tan biến thành những vệt sương đen trên mặt nước.
“Ngon lắm cô cảnh sát ơi! Bắn chết cụ chúng nó đi!” Phát béo phấn khích hét lên, nhưng ngay lập tức gã lại méo mặt khi thấy một bàn tay nước khổng lồ trồi lên định giật lấy mái chèo của gã. “Ối giời ơi! Sinh cứu tao!”
Tôi không thể phân tâm để ra tay cứu gã. Tôi đang phải dồn toàn bộ linh lực Thủy Vía để giữ cho màng bảo vệ dưới đáy thuyền không bị vỡ trước những đợt sóng oán khí hung hãn.
“Phát béo! Dùng muối tỏi!” Tôi hét lớn.
Phát béo sực nhớ ra, gã dùng chân đá đổ chiếc xô sắt, khiến hỗn hợp tỏi giã chu sa và muối hột loang ra khắp sàn thuyền và chảy xuống nước qua các kẽ hở. Hỗn hợp trừ tà cực mạnh vừa chạm vào nước sông liền sủi bọt trắng xóa, phát ra những tiếng xèo xèo như mỡ nóng gặp nước. Đám Ma Da xung quanh thuyền đau đớn buông tay, lặn sâu xuống đáy sông để tránh né thứ nước cực dương này.

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Đêm giông bão trên thuyền độc mộc - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Hô hô! Chết mày chưa con! Tỏi chu sa của tiệm An Lạc không phải để ngửi đâu nhé!” Phát béo cười đắc ý, nhưng nụ cười của gã lập tức cứng đờ trên môi.
Trước mặt chúng tôi, luồng lốc xoáy nước màu đen kịt đã ở ngay trước mắt. Từ trong cột nước xoáy khổng lồ, bộ xương trắng quấn đầy xích sắt rỉ sét trồi lên hoàn toàn. Nó không có da thịt, nhưng từ hai hốc mắt trống rỗng của hộp sọ tỏa ra hai luồng oán khí màu đỏ sẫm tà dị. Nó gầm rú điên cuồng, tiếng gầm vang vọng khắp mặt sông, khiến thần trí của Phát béo và Quỳnh bắt đầu lung lay, hai mắt họ mờ đi vì ảo ảnh oán hận.
“Mày… mày là ai… Trả con cho ta…” Tiếng khóc oán hận của quái vật nước vang lên trong đầu tôi, nhưng tôi biết đây chỉ là tà thuật của lão Tám Hoài đang mượn oán cốt của chị Lượm để mê hoặc chúng tôi.
“Quỳnh! Phát béo! Giữ chặt bản tâm!” Tôi quát lớn, tiếng quát mang theo dương khí thuần khiết khiến cả hai bừng tỉnh khỏi ảo ảnh.
Tôi nhanh chóng rút sợi dây thừng bảo mạng quấn quanh hông ra, đưa một đầu dây cho Phát béo và Quỳnh:
“Hai người giữ chặt đầu dây này! Tôi phải xuống nước để chặt đứt sợi xích sắt đồng đen dưới đáy sông. Nếu sau ba phút tôi chưa lên, hãy giật mạnh dây kéo tôi lên!”
“Anh Sinh! Dưới đó nguy hiểm lắm, oán khí cực kỳ nặng!” Quỳnh lo lắng hét lên giữa tiếng mưa gió.
“Không còn cách nào khác. Nếu không chặt đứt xích sắt, chúng ta không thể phong ấn được oán cốt này.” Tôi nhìn cô đầy tin cậy. “Tin tôi đi!”
Tôi dắt chiếc Thước Tầm Long bằng đồng vào hông, hít một hơi thật sâu, vận hành năng lực “Dạ Bộ” kết hợp với “Thủy Vía” chạy khắp cơ thể để tạo ra một màng khí bảo hộ ngăn tử khí xâm nhập. Tôi nhảy thẳng xuống dòng nước xoáy lạnh buốt của sông Hồng.
***
*Tõm!*
Nước sông Hồng vào đêm đông lạnh buốt như hàng ngàn cây kim châm thẳng vào da thịt tôi. Xung quanh tôi là một màu đỏ ngầu tăm tối, dòng nước xoáy điên cuồng cố gắng xé rách màng khí bảo vệ của Thủy Vía.
Nhờ năng lực Thủy Vía nhận từ vong hồn Lê Văn Thịnh, tôi vẫn có thể nhìn rõ trong làn nước tối tăm. Tôi kích hoạt năng lực “Dạ Bộ”, di chuyển nhanh nhẹn dưới nước mà không phát ra tiếng động, lặn sâu xuống đáy sông nơi oán khí đang bốc lên nồng nặc nhất.
Dưới đáy bùn sâu thẳm, tôi nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Một sợi xích sắt đồng đen to bằng cổ tay người lớn, quấn chặt lấy phần xương chân của bộ di cốt khổng lồ, nối thẳng xuống một chiếc đinh đồng khổng lồ dài hơn hai mét đang đóng sâu dưới đáy bùn. Chiếc đinh đồng ấy khắc đầy những ký tự bùa chú màu đỏ máu đang phát ra những luồng tà quang tà dị. Đó chính là một trong những nhãn trận phụ của Thiên Linh Đại Trận mà lão Tám Hoài đã dày công bố trí để khóa chặt long mạch sông Hồng.
“Lão Tám Hoài… lão ác độc đến mức này.” Tôi nghiến răng, oán khí xung quanh chiếc đinh đồng dồn dập tấn công vào màng bảo vệ của tôi, khiến lồng ngực tôi đau nhói như bị đá tảng đè lên.
Tôi biết mình không có nhiều thời gian. Phổi tôi bắt đầu nóng rát vì thiếu oxy, màng bảo vệ Thủy Vía cũng đang mỏng dần đi trước sự gặm nhấm của oán khí đáy sông.
tôi rút chiếc Thước Tầm Long bằng đồng dắt bên hông ra. Tôi dồn toàn bộ linh lực Thủy Vía cuồn cuộn trong kinh mạch vào cánh tay phải, truyền thẳng vào Thước Tầm Long. Chiếc thước đồng bỗng chốc phát ra một luồng dương quang màu vàng kim rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng đáy sông tăm tối.
“Chém!”
Tôi gầm lên trong lòng nước, vung Thước Tầm Long chém mạnh một nhát chí mạng vào mắt xích sắt đồng đen đã bị giòn mục do thời gian và oán khí tàn phá.
*Rắc! Bùm!*
Một tiếng nổ cơ học và tâm linh cực lớn vang dội dưới đáy sông. Sợi xích sắt đồng đen đứt đôi, những mảnh xích vỡ vụn bắn ra xung quanh. Chiếc đinh đồng khổng lồ đóng dưới đáy bùn nứt toác ra làm đôi, luồng tà quang đỏ máu lập tức bị dập tắt hoàn toàn.
Ngay khi sợi xích sắt bị chặt đứt, luồng lốc xoáy nước màu đen kịt trên mặt sông bỗng chốc sụp đổ. Bộ xương trắng khổng lồ quấn đầy oán khí lập tức tan rã, hóa thành hàng vạn đốm sáng màu xanh lam nhạt dịu nhẹ, chìm dần xuống đáy sông một cách thanh thản. Đó là phần oán cốt của chị Lượm đã được giải thoát hoàn toàn khỏi sự khống chế của tà thuật lão Tám Hoài.
Tôi cảm thấy cơ thể mình kiệt sức hoàn toàn, màng bảo vệ Thủy Vía vỡ tan. Tôi bắt đầu chìm dần vào bóng tối lạnh lẽo của đáy sông.
*Giật!*
Sợi dây thừng buộc quanh hông tôi đột ngột căng ra. Phát béo và Quỳnh trên thuyền đang dùng hết sức bình sinh để kéo tôi lên. Cơ thể tôi được kéo vọt lên mặt nước.
***
*Khục! Oẹ!*
Tôi trồi lên mặt nước, ho sặc sụa ra mấy ngụm nước sông lạnh ngắt. Phát béo và Quỳnh nhanh chóng nắm lấy vai tôi, dùng hết sức kéo tôi leo lên chiếc thuyền độc mộc.
Cơn bão trên sông Hồng đột ngột giảm bớt cường độ, tiếng gió rít không còn điên cuồng như trước, mặt nước sông cũng bắt đầu phẳng lặng dần.
Tôi nằm bệt trên sàn thuyền, thở dốc liên hồi. Đúng lúc này, cuốn Sổ Tay Da Bò trong túi áo khoác của tôi tự động bay ra ngoài, lơ lửng giữa không trung dưới màn mưa phùn. Trang sách rỉ ra những giọt máu vàng kim ấm áp, ghi nhận việc giải phóng hoàn toàn di cốt của Nguyễn Thị Lượm.
Một luồng dương khí khổng lồ, ấm áp từ cuốn sổ truyền thẳng vào lồng ngực tôi, chạy dọc khắp các kinh mạch, sưởi ấm cơ thể đang lạnh ngắt và chữa lành hoàn toàn các tổn thương do áp lực nước gây ra. Tu vi cảnh giới Nhập Trần viên mãn cực hạn của tôi lúc này càng thêm vững chắc, cô đọng đến mức tối đa.
“Anh Sinh! Anh có sao không?” Quỳnh lo lắng đỡ bả vai tôi, bả vai phải của cô lúc này đã bớt đau nhức rõ rệt khi oán khí tàn dư của Lượm tan biến.
“Tôi ổn…” Tôi gượng ngồi dậy, quệt sạch nước mưa trên mặt. “Oán cốt của chị Lượm đã được giải thoát hoàn toàn rồi.”
“May quá… Tí nữa thì tao mất đi thằng sếp gánh còng lưng này.” Phát béo ngồi bệt xuống lòng thuyền, mệt lử đến mức không buồn nhấc tay lên, nhưng vẫn cười mếu máo. “Sinh ơi, xong vụ này mày phải bao tao ăn mười bát phở bò tái gầu ở gánh Khâm Thiên đấy nhé. Tao kiệt sức rồi, chầm kẽm thực sự!”
“Được, bao mày ăn đến mức nghẹn thì thôi.” Tôi mỉm cười tự giễu, dắt chiếc Thước Tầm Long lại vào hông.
Tôi đứng thẳng người dậy trên mũi thuyền độc mộc, nhìn về phía bờ đê dốc Quỷ Khóc cách đó không xa. Ở phía đó, giữa màn đêm tăm tối, một luồng ánh sáng màu đỏ tà dị, u ám bỗng chốc bùng lên dữ dội, nhuộm đỏ cả một khoảng trời đêm bão bùng. Đó chính là đàn tế trung tâm của Thiên Linh Đại Trận do lão Tám Hoài đang chuẩn bị kích hoạt.
“Lão Tám Hoài bắt đầu lập đàn rồi.” Ánh mắt tôi lạnh lùng, sát ý lại bùng lên trong lồng ngực. “Chúng ta quay lại bờ thôi. Trận chiến cuối cùng đang đợi chúng ta trên đất liền.”
“Quay lại bờ!” Quỳnh kiên định nói, tay cô siết chặt khẩu súng K54.
Phát béo uể oải cầm lại mái chèo dâu tằm, chuẩn bị quay đầu thuyền hướng về bờ đê dốc Quỷ Khóc.
Thế nhưng, ngay khi chiếc thuyền độc mộc vừa mới chuyển hướng, mặt nước dưới đáy thuyền bỗng nhiên rung chuyển dữ dội một cách phi lý. Một luồng âm khí lạnh ngắt, tanh tưởi gấp mười lần lúc nãy đột ngột bốc lên từ lòng sông sâu thẳm.
*Rắc! Rắc!*
Màng bảo vệ Thủy Vía dưới đáy thuyền bỗng chốc nứt toác ra thành từng mảnh. Từ dưới làn nước đen ngòm, một bàn tay khổng lồ bằng bùn đen hôi thối, to bằng cả chiếc thuyền, đột ngột thò lên bóp chặt lấy đáy thuyền độc mộc, kéo tuột cả nhóm chúng tôi xuống lòng sông sâu thẳm…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8