Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 45: Lời cảnh báo từ cõi âm
Một luồng lực lượng vô hình, lạnh buốt bỗng chốc từ cuốn Sổ Tay Da Bò bắn vọt ra, hất văng tôi lùi lại phía sau.
*Rầm!*
Lưng tôi đập mạnh vào chiếc phản gỗ liệm xác, tiếng gỗ kêu răng rắc vang lên chói tai. Lồng ngực tôi thắt chặt, khó thở đến mức mắt nổ đom đóm.
“Sinh! Mày làm sao thế?” Phát béo hét toáng lên, chiếc chày dâu tằm trên tay suýt nữa rơi thẳng vào chân gã. Gã bổ nhào tới, mặt cắt không còn giọt máu.
Quỳnh phản xạ nhanh như cắt. Cô vứt ngay chiếc khăn lau tay, lao tới đỡ lấy bả vai tôi, giọng thảng thốt: “Anh Sinh! Có chuyện gì vậy? Vết thương lại tái phát à?”
Tôi không trả lời được. Cổ họng tôi như bị ai đó nhét vào một nắm tro nóng bỏng. Cuốn Sổ Tay Da Bò đặt trên bàn tre không chịu nằm yên, nó giật nảy lên liên tục như một con cá mắc cạn, rỉ ra những giọt máu vàng kim rực rỡ. Từ trong trang giấy rách góc, một sợi tơ hồn màu đỏ thẫm, mỏng manh như sợi chỉ khâu đột ngột bắn ra, quấn chặt lấy cổ tay trái của tôi.
Năng lực Khứu Giác Oán Khí trong mũi tôi bỗng chốc bùng nổ dữ dội, không cách nào kiểm soát được.
Mùi dầu gió Con Ó nồng nặc quyện với mùi máu người thối rữa, mùi đất sét nung ẩm mốc xộc thẳng vào đại não tôi. Nó mạnh đến mức khiến thái dương tôi giật liên hồi, đau buốt như có ai dùng búa gõ trực tiếp vào xương sọ.
Tôi quỳ sụp xuống nền gạch, hai tay ôm chặt lấy đầu, răng cắn chặt đến mức bật máu tươi.
“Tránh ra! Đừng chạm vào tôi!” Tôi gầm lên qua kẽ răng, đẩy mạnh Quỳnh và Phát béo ra xa.
Ngay khoảnh khắc sợi tơ hồn đỏ thẫm kia siết chặt, tầm nhìn của tôi tối sầm lại. Toàn bộ phòng liệm của tiệm An Lạc biến mất. Tôi bị kéo tuột vào một khoảng không gian lạnh lẽo, u tối và ngột ngạt đến nghẹt thở.
Đó là Oán Ký Cảnh của Lâm Văn Hải.
Xung quanh tôi là một màu đen kịt của bùn đất và nước lũ. Tôi ngửi thấy vị tanh tưởi của nước sông Hồng ngâm xác người. Dưới làn nước xiết lạnh buốt xương tủy, tôi nhìn thấy chân linh của ba người công nhân – Lâm Văn Hải, Trịnh Văn Ba và Nguyễn Tuấn Anh.
Nhưng họ không hề thanh thản.
Cổ của họ bị quấn chặt bởi những sợi xích sắt đồng đen thô kệch, rỉ sét loang lổ. Đáng sợ hơn cả, đỉnh đầu của ba chân linh bị đóng đinh trực tiếp xuống đáy bùn bằng ba cây đinh đồng dài ngoằn, khắc đầy những ký tự bùa chú ngoằn ngoèo màu đỏ máu. Mỗi lần họ giãy dụa, những sợi xích lại siết chặt, hút sạch linh lực của họ và chuyển hóa thành những luồng hắc khí đen ngòm phun ra từ hố sụt dưới đáy sông.
Phía trên mặt nước, một bóng người mặc áo bào đen đứng trên chiếc thuyền độc mộc trôi lững lờ. Gương mặt lão già nua, nhăn nheo như vỏ cây khô, nhưng đôi mắt ti hí lại sáng quắc lên những tia nhìn tà ác. Lão Tám Hoài!
Trên tay lão cầm một chiếc chuông đồng nhỏ, lắc liên hồi phát ra những tiếng *keng… keng…* khô khốc, vọng xuống tận đáy nước. Cạnh lão là Trần Phong – lúc này vẫn còn sống, mặc sắc phục cảnh sát nhưng gương mặt vô hồn như một con rối, đang quỳ gối dâng lên một hũ sành rỉ máu đen hôi thối.
*”Anh Sinh… cứu tinh… hãy nghe tôi nói…”*
Giọng nói của Lâm Văn Hải vang lên ngay bên tai tôi, run rẩy, đứt quãng và tràn ngập sự kinh hoàng. Tôi quay đầu lại, thấy chân linh của anh đang cố gắng rướn người về phía tôi, dẫu cho cây đinh đồng trên đỉnh đầu đang rỉ ra thứ dịch thể màu đen kịt.
“Hải! Có chuyện gì thế này? Các anh chưa siêu thoát sao?” Tôi dùng Thủy Vía truyền âm, cố gắng bơi lại gần nhưng bị một bức tường áp lực nước vô hình chặn đứng.
*”Chúng tôi siêu thoát rồi… Nhờ anh khâu xác, chân linh của chúng tôi đã được giải thoát khỏi thể xác…”* Giọng Hải gấp gáp, tiếng chuông đồng phía trên mặt nước càng lúc càng dồn dập. *”Nhưng oán ký của tôi bị kẹt lại trong trận pháp… Tôi phải báo cho anh… Lão Tám Hoài… lão đang luyện Thiên Linh Đại Trận!”*
“Thiên Linh Đại Trận?” Lồng ngực tôi thắt lại. Cái tên này tôi đã nghe Ông Tư Lành nhắc đến một lần, đó là thứ tà thuật cấm kỵ cực kỳ tàn bạo của phái tà đạo.
*”Phải! Lão dùng chín cái đầu của những người chết trùng vào đúng giờ hung… Ba người chúng tôi chỉ là một phần…”* Chân linh Lâm Văn Hải run bần bật khi những sợi xích sắt đột ngột siết mạnh. *”Lão đóng đinh đầu chúng tôi xuống chín mạch nước ngầm đổ về sông Hồng để đảo lộn long mạch Thăng Long, hút sạch dương khí của vùng đất này để luyện tà công. Ba cái đầu của chúng tôi bị xích vào mắt trận, chúng tôi đã nghe thấy tất cả…”*
Nước sông xung quanh bỗng chốc sôi sục lên. Những luồng hắc khí từ dưới hố sụt phun ra như những con rồng đen, quấn chặt lấy chân linh của ba người công nhân.
Cảnh tượng đột ngột thay đổi.
Tôi không còn ở dưới đáy sông nữa, mà bị quăng vào một mật thất ẩm mốc, tối tăm nằm sâu dưới lòng đất. Mùi dầu gió Con Ó ở đây nồng nặc đến mức khiến tôi muốn nôn mửa.
Giữa mật thất, đặt một chiếc quan tài bằng gỗ dâu tằm cổ, sơn màu đỏ sẫm như máu đông. Xung quanh chiếc quan tài dán kín những lá bùa trùng tang màu vàng rách nát, khói nhang nghi ngút bốc lên tạo thành những hình thù quỷ dị.
Trên nắp chiếc quan tài gỗ dâu tằm đó, nét chữ bằng máu đen khắc rõ ba chữ lớn, nguệch ngoạc nhưng sắc lạnh:
**TRẦN SINH**
Tôi rùng mình, da đầu tê dại. Chiếc quan tài này là dành cho tôi!
Giọng nói khàn khàn, cười cợt của Lão Tám Hoài vang lên từ trong bóng tối của mật thất, dội vào tai tôi như tiếng búa nện:
*”Phong à… Con ranh con Vũ Thúy Quỳnh và thằng nhãi ranh Trần Sinh tưởng phá được vài mắt trận của ta là ngon ăn sao? Máu của chín đứa chết trùng chỉ là phụ. Muốn vận hành Thiên Linh Đại Trận, khóa chặt long mạch, biến cả cái thành phố này thành đất chết, ta cần một vật dẫn chí dương để trung hòa âm dương…”*
Lão Tám Hoài vuốt ve nắp chiếc quan tài màu đỏ máu, nụ cười nửa miệng đầy tà khí lộ ra dưới ánh nến leo lét:
*”Máu thịt của kẻ gom xác dòng họ Trần… Trần gia huyết cốt… chính là thứ ta cần nhất. Vào đêm nguyệt thực sau ba ngày nữa, ta sẽ chôn sống thằng ranh con đó vào chiếc quan tài này ngay tại dốc Quỷ Khóc. Lúc đó, đại trận sẽ hoàn thành, không ai có thể cản được ta nữa!”*
*”Anh Sinh! Chạy đi! Đừng đến dốc Quỷ Khóc vào đêm nguyệt thực!”* Tiếng hét tuyệt vọng của Lâm Văn Hải vang dội bên tai tôi. *”Hắn đã chuẩn bị tất cả để săn lùng anh… Hãy cẩn thận…”*
*Ầm!*
Một tiếng nổ lớn vang lên trong tâm trí tôi. Ảo ảnh ký ức vỡ vụn ra thành hàng vạn mảnh nhỏ như bong bóng nước.
Tôi mở choàng mắt, thở dốc dữ dội.
“Hộc… hộc…”
Tôi ngã nhào ra nền gạch lạnh lẽo của phòng liệm, lồng ngực phập phồng như người vừa chết đuối được vớt lên. Khứu giác oán khí rút lui kéo theo một cơn đau đầu búa bổ. Một vệt máu tươi, đỏ sẫm từ mũi tôi rỉ ra, nhỏ xuống nền gạch ẩm ướt.
“Anh Sinh!” Quỳnh hét lên, cô lao tới quỳ sụp xuống bên cạnh, dùng chiếc khăn tay lanh vội vã lau đi vệt máu trên mặt tôi. Gương mặt cô tràn ngập sự lo lắng và hoảng hốt. “Anh sao thế này? Có phải tà thuật của Lão Tám Hoài lại phát tác không?”
Phát béo cũng chạy lại, mặt méo xệch: “Mẹ kiếp! Sinh ơi là Sinh, mày đừng có mệnh hệ gì nhé! Mày mà chết là tao không biết lái cái xe tải chở xác này đi đâu đâu! Ai trả lương cho tao đây?”
Tôi xua tay, gượng ngồi dậy. Đầu tôi vẫn còn ong ong, nhưng kỳ lạ thay, luồng dương khí ấm áp từ cuốn Sổ Tay Da Bò trong túi áo bỗng chốc lan tỏa khắp cơ thể. Vết thương do phát đạn sượt qua ở bả vai trái hoàn toàn biến mất cảm giác đau nhức, kinh mạch được đả thông, thoải mái vô cùng.
Đặc biệt là đôi bàn chân tôi.
Cảm giác nhẹ bẫng, linh hoạt của năng lực “Dạ Bộ” bộc phát rõ rệt. Tôi có cảm giác chỉ cần mình muốn, mình có thể lướt đi trong bóng tối nhanh như một làn gió mà không hề để lại bất kỳ một dấu vết hay tiếng động nào.
“Tôi không sao,” tôi khàn giọng nói, nhận lấy chén nước gừng nóng từ tay Phát béo, hớp một ngụm lớn để định thần. “Chân linh của Lâm Văn Hải vừa truyền lại oán ký cho tôi trước khi siêu thoát.”
“Oán ký? Anh nhìn thấy gì?” Quỳnh nghiêm giọng hỏi, tay cô vô thức siết chặt khẩu súng K54 dắt bên hông.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Quỳnh và Phát béo, giọng đanh lại, lạnh ngắt: “Lão Tám Hoài đang luyện Thiên Linh Đại Trận. Lão đã dùng chín cái đầu người chết trùng giờ Ngọ đóng đinh dưới đáy hồ Giảng Võ và sông Hồng để khóa long mạch. Nhưng… thế vẫn chưa đủ.”
Tôi dừng lại một chút, lau sạch vệt máu còn sót lại trên môi: “Để hoàn thành đại trận vào đêm nguyệt thực sau ba ngày nữa, lão cần một vật dẫn chí dương để trung hòa âm dương. Vật dẫn đó… chính là máu thịt của tôi. Trần gia huyết cốt.”
“Cái gì?!” Phát béo nhảy dựng lên, suýt nữa làm đổ cả nồi nước gừng bên cạnh. “Lão muốn chôn sống mày á? Mẹ kiếp cái lão già ngửi mùi dầu gió Con Ó ấy! Lão điên thật rồi!”
“Lão không điên,” một giọng nói khàn khàn, già nua nhưng đầy uy lực vang lên từ phía cửa buồng trong.
Chúng tôi đồng loạt quay đầu lại.
Ông Tư Lành đang khập khiễng bước ra, một tay vẫn quấn băng gạc rỉ máu, tay kia ngậm chiếc tẩu thuốc gỗ mun quen thuộc. Khói thuốc lào thơm nồng tỏa ra, xua tan đi phần nào âm khí lạnh lẽo còn sót lại trong phòng liệm. Đôi mắt độc nhất của ông lão sáng quắc dưới ánh đèn dầu hỏa.
“Ông Tư!” Tôi đứng dậy định đỡ ông nhưng ông xua tay, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế tre ọp ẹp.
“Thằng ranh con, mày vừa nói Lão Tám Hoài cần Trần gia huyết cốt?” Ông Tư Lành rít một hơi thuốc dài, phả ra làn khói xám xịt, nét mặt nghiêm trọng chưa từng có.
“Vâng, Lâm Văn Hải đã nghe thấy lão nói chuyện với Trần Phong,” tôi gật đầu, thuật lại toàn bộ những gì mình nhìn thấy trong Oán Ký Cảnh dưới đáy sông Hồng, bao gồm cả chiếc quan tài gỗ dâu tằm khắc tên tôi dán bùa trùng tang.
Ông Tư Lành im lặng một lát, gõ gõ chiếc tẩu thuốc vào cạnh bàn tre nghe *cọc… cọc…* giòn giã. Ông thở dài, giọng trầm xuống:
“Thiên Linh Đại Trận là thứ tà thuật trấn yểm cực kỳ tàn bạo của phái Đạo Nội biến chất từ thời Bắc thuộc. Muốn luyện trận này, ngoài việc dùng chín cái đầu người chết trùng giờ hung để làm chín Nhãn Trận Âm, thì bắt buộc phải có một Nhãn Trận Dương cực thịnh để dẫn lối. Dòng họ Trần nhà mày… vốn dĩ là dòng họ phu liệm có âm đức tích lũy mười đời, máu của mày mang dương khí thuần khiết nhất của đất Thăng Long này. Lão Tám Hoài muốn dùng mày để làm nhãn trận dương, khóa chặt long mạch, biến cả vùng đất này thành một bãi tha ma khổng lồ.”
Quỳnh nghe xong, gương mặt thanh tú đanh lại vì phẫn nộ: “Tên khốn đó coi mạng người như cỏ rác vậy sao? Tôi sẽ báo cáo lên sở, huy động lực lượng phong tỏa toàn bộ khu vực dốc Quỷ Khóc và hồ Giảng Võ!”
“Vô ích thôi, đồng chí cảnh sát,” tôi cười khổ, tự giễu. “Luật dương gian không quản được việc âm phần. Cô mang cảnh sát đến đó, Lão Tám Hoài chỉ cần dùng một vài lá bùa quỷ, thả ra đàn Huyết Rết Ngải hoặc âm binh rơm là người của cô sẽ tự tàn sát lẫn nhau trong ảo giác. Trận chiến này… chỉ có chúng ta mới giải quyết được.”
“Sinh nói đúng đấy, cô cảnh sát ạ,” Phát béo mếu máo, nhưng tay vẫn cầm chắc chiếc chày dâu tằm. “Gặp cái lão già hôi thối ấy thì súng đạn thường không ăn thua đâu. Đêm trước súng của thằng Phong còn bị tịt ngóm cơ mà.”
Tôi quay sang nhìn Ông Tư Lành, ánh mắt kiên định: “Ông Tư, vết thương của ông thế nào rồi? Đêm nguyệt thực sau ba ngày nữa, chúng ta phải làm gì?”
Ông Tư Lành nhìn tôi, ánh mắt lộ ra vẻ hài lòng nhưng cũng đầy lo lắng. Ông đứng dậy, đi đến bên chiếc rương gỗ cũ kỹ góc phòng, lục lọi một lát rồi lôi ra ba cuộn chỉ ngũ sắc và một hũ sứ nhỏ đựng thứ nước màu đỏ sậm bốc mùi thơm dịu của hoa hồi và quế.
“Đây là máu chó mực trộn chu sa và rượu gừng tẩy trần mười năm,” Ông Tư Lành đặt hũ sứ lên bàn. “Thằng béo! Ngày mai mày mang cái này quét lên bốn bánh xe tải IFA. Nhớ quét cho kỹ, không được bỏ sót một kẽ hở nào. Chỉ ngũ sắc thì quấn quanh cabin xe ba vòng để tránh quỷ nước bám vào lật xe.”
“Rõ! Con sẽ làm ngay, không dám lười đâu!” Phát béo gật đầu lia lịa, lần đầu tiên tôi thấy gã nghiêm túc và nhanh nhẹn đến thế.
Ông Tư Lành quay sang nhìn tôi, giọng nói trở nên nghiêm trang:
“Còn mày, thằng ranh con. Tu vi Nhập Trần của mày tuy đã vững chắc nhờ âm đức của ba người công nhân, lại có thêm năng lực ‘Dạ Bộ’ để di chuyển trong bóng tối. Nhưng đối đầu với Lão Tám Hoài đã đạt cảnh giới Độ Vong từ lâu, mày vẫn chỉ là con kiến so với con voi. Từ giờ đến đêm nguyệt thực, mày phải luyện tập vận chuyển Thủy Vía liên tục để dập tắt tà hỏa và ngải độc trong người. Và quan trọng nhất…”
Ông Tư Lành chỉ tay vào cuốn Sổ Tay Da Bò đang đặt trên bàn:
“Mày phải mượn được ‘Vía’ của những người chết oan khác để gia tăng linh lực. Cuốn sổ tay này là di vật của ông nội mày, nó chứa đựng âm đức mười đời của dòng họ Trần. Mỗi khi mày hoàn thành tâm nguyện cho một vong hồn, trang sách hóa vàng sẽ ban cho mày một phần sức mạnh của họ. Ba ngày tới, tiệm An Lạc của chúng ta sẽ là mục tiêu tấn công của đám âm binh rơm và tay sai của Lão Tám Hoài. Chúng sẽ tìm mọi cách để cướp cuốn sổ và bắt sống mày.”
Tôi siết chặt nắm tay, cảm nhận luồng dương khí cuồn cuộn trong kinh mạch và sự nhẹ nhàng kỳ diệu của đôi chân nhờ năng lực “Dạ Bộ”. Tôi nhìn thẳng vào mắt Ông Tư Lành, giọng đanh thép:
“Con không sợ. Mười năm trước, Lão Tám Hoài đã hại chết bố mẹ con, cướp đi linh hồn của họ để luyện tà thuật. Món nợ máu này, con nhất định phải bắt lão trả bằng sạch. Đêm nguyệt thực sau ba ngày nữa tại dốc Quỷ Khóc… sẽ là ngày giỗ của lão!”
*Đùng đoàng!*
Một tiếng sét kinh thiên động địa đột ngột nổ vang trên bầu trời Hà Nội, ánh chớp sáng lòa rạch đôi màn đêm sương mù cuối năm 1995, chiếu sáng rực rỡ phòng liệm của tiệm An Lạc. Ánh sáng ấy hắt bóng bốn con người chúng tôi lên bức tường vôi ẩm mốc, tạo thành những chiếc bóng cao lớn, kiên định dẫu cho giông bão ngoài kia đang gào rú điên cuồng.
Tôi biết, cuộc chiến sinh tử thực sự giữa hai cõi âm dương… giờ mới chính thức bắt đầu.