Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 43: Sức mạnh của chiếc tẩu thuốc

Cập nhật lúc: 2026-07-02 16:14:33 | Lượt xem: 5

Nguyễn Tiến Phát luôn tự nhận mình là gã trai có lối sống giản dị và thực tế nhất quận Đống Đa. Ước mơ lớn nhất của gã kể từ khi bước chân vào cái nghề “bốc vác cõi âm” này chỉ đơn giản là mỗi tháng có đủ tiền trả nợ lô đề, cuối tuần được ra rạp tháng Tám xem một bộ phim chưởng Hồng Kông, và tối tối được nằm khểnh trên chiếc chõng tre ọp ẹp ở tiệm mai táng An Lạc, húp sùm sụp bát mì tôm giấy Miliket hai tôm vắt thêm vài tép tỏi sống.

Gã thích cái không khí bình yên đến lười biếng của những buổi chiều muộn ở ngõ Khâm Thiên. Khi đó, mưa phùn chưa rơi nặng hạt, và Ông Tư Lành sẽ khập khiễng xách chiếc ghế đậu ra trước cửa tiệm, châm một mồi lửa vào chiếc tẩu thuốc bằng gỗ mun cũ kỹ. Cái tiếng “bọc… bọc… rít…” giòn giã vang lên từ cái nõ tẩu, kéo theo một làn khói thuốc lào Thanh Hóa đặc quánh, hôi nồng nhưng ấm áp, từ từ loang ra trong bóng chiều nhập nhoạng. Với Phát béo, đó là mùi của sự sống, mùi của một cõi dương gian dẫu nghèo khó nhưng an lành.

Thế nhưng, cuộc đời gã đúng là kiểu “người tính không bằng trời tính”, hay nói theo ngôn ngữ hiện đại mà thằng bạn thân Trần Sinh của gã hay lải nhải là “xu cà na thực sự”.

Hiện tại, dưới cơn mưa phùn lạnh buốt của đêm cuối năm 1995, Phát béo đang phải quỳ sụp trên triền cỏ lầy lội sát hồ Giảng Võ. Hai tay gã ôm khư khư chiếc túi bạt màu xanh rêu dính đầy bùn đất. Bên trong chiếc túi đó không phải là vài cân gạo nếp hay mấy bánh pháo Tết, mà là ba chiếc đầu người của các công nhân xấu số vừa được vớt lên từ hầm móng rỉ máu. Chúng lóc cóc va vào nhau qua lớp vải bạt mỏng, lạnh ngắt và nặng trịch như ba quả dừa xiêm.

Phát béo khóc không ra nước mắt. Gã liếc nhìn sang Trần Sinh – thằng bạn nối khố đang đứng thở dốc bên cạnh với bả vai trái loang lổ vết máu, rồi lại nhìn sang Vũ Thúy Quỳnh – cô cảnh sát hình sự vốn nổi tiếng sắt đá giờ đây đang ngồi bệt dưới đất, vai áo khoác da rách bươm lộ ra làn da tái nhợt.

“Đúng là cái số gánh tạ mà,” Phát béo thầm nghĩ, miệng méo xẹo, cố sức nuốt một ngụm nước bọt lạnh ngắt vào cổ họng. “Hai cái đứa này, một đứa thì sợ nghèo hơn sợ ma, suốt ngày đòi đi gom xác tích đức; một đứa thì chính trực quá hóa liều, đòi dùng luật dương gian đấu với tà thuật âm phần. Chỉ có gã béo tội nghiệp này là phải làm chân tài xế kiêm bảo mẫu không lương.”

Gã khẽ dịch chuyển mông, cố gắng tìm một chỗ khô ráo hơn trên triền đê sạt lở nhưng vô vọng. Bùn đất hồ Giảng Võ bám vào quần bò của gã, dính dớp và bốc lên một mùi tanh tưởi khó tả. Phát béo khẽ thở dài, tự nhủ sau chuyến này nhất quyết phải bắt Trần Sinh bao một chầu phở bò chín nạm gầu ở phố bờ sông, phải thêm hai trứng trần và một rổ quẩy giòn thì mới bõ cái công gã suýt nữa “đăng xuất” khỏi cõi đời dưới tầng hầm móng kia.

Sự tương tác im lặng giữa ba người họ dưới màn sương mù dày đặc dường như mang lại một chút hơi ấm phàm trần hiếm hoi giữa vùng đất đầy rẫy âm khí này. Quỳnh khẽ nghiêng đầu, nhìn chiếc túi bạt trên tay Phát béo rồi khẽ nói, giọng cô run lên vì lạnh nhưng vẫn cố giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày:

“Phát béo… anh ôm cái đó… không sợ sao?”

Phát béo mếu máo, ôm chặt cái túi vào lòng hơn như thể đó là chiếc gối ôm ở nhà:

“Sợ chứ cô cảnh sát! Tôi sợ đến mức sắp vãi cả ra quần rồi đây này. Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, ba cái anh công nhân này cũng là người nghèo đi làm thuê như tôi thôi. Đầu một nơi, thân một nẻo thế này thì làm sao mà đi đầu thai được. Tôi ôm chặt thế này là để giữ vía cho họ, với cả… tránh để con ma da nào dưới hồ thò tay lên giật mất.”

Tôi nghe thấy cuộc đối thoại của hai người bọn họ, khẽ nhếch mép cười, lòng thầm cảm thán. Thằng béo này tuy nhát gan thật, gặp bóng tối là khóc thét, nhưng cái tâm của nó thì lại sáng hơn bất kỳ ai. Trong cái nghề gom xác này, kẻ có gan lớn chưa chắc đã sống thọ bằng kẻ biết thương xót người chết.

Tôi gượng đứng dậy, vặn vẹo bả vai trái vẫn còn hơi âm ấm nhờ luồng dương khí từ cuốn Sổ Tay Da Bò vừa ban tặng sau khi giải thoát cho vong hồn Lâm Văn Hải. Luồng khí nóng đó chạy dọc theo kinh mạch, sưởi ấm cơ thể đang ướt sũng của tôi, xua tan cái lạnh thấu xương của dòng nước bùn dưới hầm móng.

“Đi thôi,” tôi vẫy tay ra hiệu cho Quỳnh và Phát béo. “Về tiệm mai táng An Lạc thôi. Đêm nay, chúng ta đã thắng một trận rồi.”

Nhưng nụ cười tự giễu trên môi tôi chưa kịp tắt hẳn thì toàn bộ lỗ chân lông trên người tôi bỗng dựng đứng lên.

Năng lực Khứu Giác Oán Khí vừa mới đột phá của tôi bỗng nhiên giật nảy lên một cái dữ dội, đau nhức đến mức hai bên thái dương của tôi như có hai mũi khoan đang ra sức đục khoét. Một mùi tử khí nồng nặc, tanh tưởi như thịt thối ngâm trong hóa chất, trộn lẫn với mùi dầu gió Con Ó đặc trưng và mùi khói súng khét lẹt, từ đâu ập tới, xộc thẳng vào mũi tôi.

*Cạch.*

Tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía chiếc xe tải IFA cũ kỹ đang đỗ dưới gốc cây đề sát bên hông hồ Giảng Võ.

Hai luồng ánh sáng vàng vọt từ đèn pha của chiếc xe bỗng nhiên tự động bật sáng rực rỡ, quét xuyên qua màn sương mù dày đặc, chiếu thẳng vào ba chúng tôi. Luồng sáng mạnh đến mức khiến chúng tôi phải nheo mắt lại.

Và dưới ánh sáng vàng ệch ấy, trên nắp capo của chiếc xe tải, một bóng người đang ngồi lẳng lặng dưới cơn mưa phùn.

Gã mặc một chiếc áo khoác cảnh sát sẫm màu dính đầy bùn đất đỏ và những vệt máu khô đen. Tay gã cầm một chiếc ô đen che nửa khuôn mặt nhợt nhạt, vô hồn. Khi chiếc xe tải bật đèn, gã từ từ nghiêng chiếc ô ra phía sau, lộ ra gương mặt xám ngoét, hai mắt trợn ngược chỉ còn lại lòng trắng dã rỉ ra thứ dịch vàng nhớp nhúa.

Đại úy Trần Phong.

Không, chính xác hơn là cái xác không hồn của Trần Phong. Gã đã chết từ đêm trước tại dốc Quỷ Khóc, nhưng lúc này, cơ thể gã đang cử động một cách cứng nhắc, vặn vẹo. Ở sau gáy gã, một vết bớt hình đầu lâu màu đen thẫm đang nổi lên rực rỡ, rỉ ra thứ dịch đen ngòm, bốc mùi dầu gió Con Ó nồng nặc đến mức nghẹt thở.

“Anh… anh Phong?!” Quỳnh thốt lên một tiếng kinh hoàng, gương mặt cô lập tức cắt không còn một giọt máu. Cô lùi lại một bước, suýt nữa thì ngã nhào xuống vũng nước bùn phía sau.

Sự chấn động tâm lý của Quỳnh lúc này không phải là sự tiếc thương cho gã phản bội đã sát hại Lê Thị Mai, mà là nỗi sợ hãi bản năng của một con người bình thường khi nhìn thấy một người đồng nghiệp vừa mới chết đêm qua, nay lại xuất hiện trước mắt như một con quỷ.

“Tránh ra sau tôi!” tôi gầm lên, một tay rút phắt chiếc thước tầm long bằng đồng dắt ở thắt lưng ra, tay kia thò vào túi áo ngực kiểm tra cuốn Sổ Tay Da Bò. Cuốn sổ lúc này đang nóng rực lên như một hòn than nung, các trang giấy bên trong rung lên bần bật như muốn cảnh báo một mối nguy hiểm cực hạn.

Cái xác của Trần Phong trên nắp capo bỗng nhiên ngửa cổ lên trời, phát ra một tiếng gầm rú khàn đục, quái dị không phải giọng người. Tiếng gầm của gã làm chấn động cả màn sương mù xung quanh, khiến mặt nước hồ Giảng Võ nổi lên những vòng sóng cuộn tròn đen ngòm.

*Rầm!*

Oán thi Trần Phong lao thẳng từ nắp capo xuống kính chắn gió của chiếc xe tải IFA. Sức nặng của cái xác cùng tà lực khủng khiếp khiến lớp kính chắn gió dày cộp nứt toác ra thành hình mạng nhện khổng lồ. Gã không hề biết đau đớn, mười đầu ngón tay với móng vuốt đen ngòm, nhọn hoắt cào cấu vào khung sắt cabin, tạo ra những tiếng rít chói tai.

“Mẹ kiếp, gã này bị lão Tám Hoài luyện thành oán thi giữ trận rồi!” tôi hét lớn. “Quỳnh, bắn vào đầu gã! Thằng béo, giữ chặt cái túi bạt!”

Quỳnh là một cảnh sát hình sự được đào tạo bài bản, phản xạ của cô cực nhanh. Dù đang vô cùng kinh hoàng, cô vẫn nghiến răng, hai tay nâng khẩu súng K54 lên, nhằm thẳng vào đầu cái xác trên cabin mà bóp cò.

*Đoành! Đoành! Đoành!*

Ba tiếng nổ chát chúa vang lên giữa đêm mưa phùn, xé toạc không gian tĩnh mịch của hồ Giảng Võ. Ba viên đạn đồng găm chính xác vào ngực và bả vai của oán thi Trần Phong.

Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo khiến cả ba chúng tôi đều lạnh gáy.

Những vết đạn xuyên qua lớp áo khoác cảnh sát, tạo thành ba cái lỗ đen ngòm trên da thịt xám ngoét của gã. Không có một giọt máu đỏ nào chảy ra. Chỉ có thứ dịch đen kịt, nhớp nhúa trộn lẫn mùi dầu gió Con Ó phun ra xèo xèo. Cái xác không hề dừng lại, thậm chí không có lấy một cái khựng người. Gã quay ngoắt cái đầu vặn vẹo về phía chúng tôi, đôi mắt trắng dã trợn ngược lên đầy hung hãn.

*Vút!*

Oán thi Trần Phong lao từ trên cabin xuống với tốc độ kinh hoàng. Cánh tay cứng như thép nguội của gã vung lên, gạt phăng khẩu súng K54 trên tay Quỳnh khiến nó văng xa vài mét, rơi tõm xuống bãi bùn lầy. Lực đánh mạnh đến mức hất văng cả thân hình mảnh dẻ của Quỳnh ngã nhào xuống triền đất dốc.

“Quỳnh!” tôi hét lên.

Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, vận chuyển luồng linh lực Thủy Vía còn sót lại trong kinh mạch xuống đôi chân, lướt nhanh trên mặt bùn nhão như một con rái cá vượt sóng. Tôi vung chiếc thước tầm long bằng đồng lên, bổ thẳng vào cổ của oán thi Trần Phong.

*Chát!*

Thước tầm long va chạm với cổ gã oán thi, phát ra một tiếng rít xèo xèo như sắt nung gặp nước lạnh. Dương khí từ chiếc thước đồng khắc chế tà thuật trên người gã, khiến gã lảo đảo thối lui vài bước, da thịt ở cổ bị cháy sạm đen lại.

Tuy nhiên, cơ thể tôi lúc này đã kiệt sức sau trận huyết chiến với đám âm binh đất nung dưới hầm móng. Kinh mạch ở bả vai trái đột ngột đau nhói lên một cái như kim châm, khiến luồng linh lực Thủy Vía bị ngắt quãng nửa chừng. Tôi khuỵu một bên gối xuống bùn, miệng hộc ra một ngụm máu tươi.

“Sinh! Mày có sao không?!” Phát béo hét lớn từ phía sau cabin xe tải.

Gã béo lúc này đang run rẩy như cầy sấy. Từ phía bờ hồ Giảng Võ, dưới làn nước đen ngòm, hàng chục bóng đen dị dạng bắt đầu lổm ngổm bò lên triền đê. Đó là đám âm binh rơm dán bùa đen của Lão Tám Hoài, cùng những con quỷ nước trương phình, da thịt xám ngoét, tóc dài rũ rượi. Chúng bò nhanh như những con thằn lằn khổng lồ, bao vây cô lập chiếc xe tải IFA và ba chúng tôi vào giữa.

“Mẹ kiếp, lão Tám Hoài chơi quả này khô máu rồi!” Phát béo nghiến răng, gương mặt tròn trịa bỗng hiện lên một vẻ quyết tuyệt kỳ lạ. Gã đặt mạnh chiếc túi bạt chứa ba cái đầu người vào trong cabin xe, rồi một tay cầm chiếc chày gỗ dâu tằm quấn chỉ ngũ sắc, tay kia xách xô nước tỏi trộn muối hột lao ra ngoài.

“Đồ chết tiệt! Tránh xa bạn tao ra!” Phát béo hét lớn, vung xô nước tỏi tạt mạnh về phía những con quỷ nước đang bò lên đê.

*Xèo xèo!*

Nước tỏi trộn muối hột chạm vào da thịt quỷ nước, khiến chúng thét lên những tiếng chói tai như tiếng lợn bị chọc tiết, lùi lại phía sau. Phát béo vung chày gỗ dâu tằm đập mạnh vào đầu một con âm binh rơm đang định bám vào lốp xe, khiến cái đầu rơm của nó vỡ tung, bùa chú đen cháy sém.

Nhưng số lượng âm binh và quỷ nước quá đông, chúng cứ thế lù lù bò lên từ lòng hồ như một đàn kiến vỡ tổ.

Trong khi đó, oán thi Trần Phong đã gượng dậy được. Gã nhìn tôi bằng đôi mắt trắng dã không chút thần trí, chỉ có oán niệm tột cùng do tà thuật của Lão Tám Hoài điều khiển. Gã lao tới, hai bàn tay móng vuốt đen nhọn hoắt bóp chặt lấy cổ tôi, nhấc bổng cả thân hình tôi lên, ấn mạnh tôi sát vào vách cabin xe tải.

*Rầm!*

Lưng tôi đập mạnh vào thành sắt cabin, đau điếng. Hai bàn tay cứng như gọng kìm của gã siết chặt lấy cổ họng tôi, ngăn chặn mọi đường thở. Oán khí lạnh buốt từ người gã truyền thẳng vào cơ thể tôi, khiến kinh mạch toàn thân tôi như bị đóng băng, máu mũi tôi chảy ra ròng ròng, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi vì thiếu oxy.

“Sinh… mày… phải chết…” Một giọng nói khàn khàn, đứt quãng phát ra từ khuôn mặt trương phình của Trần Phong. Đó là giọng của Lão Tám Hoài đang mượn xác truyền âm.

Tôi cố sức vung chiếc thước tầm long lên nhưng cánh tay tê dại, không còn chút lực nào. Quỳnh đang lồm cồm bò dậy từ bãi bùn, cô cố gắng nhặt khẩu súng K54 lên nhưng khoảng cách quá xa, không kịp nữa rồi. Phát béo bị ba con âm binh rơm vây quanh, đang ra sức quơ chày dâu tằm chống đỡ, không thể phân thân cứu tôi.

Cái chết chưa bao giờ cận kề tôi đến thế. Tôi có thể cảm nhận thấy ba hồn chín vía của mình đang bắt đầu rục rịch muốn thoát xác ra ngoài.

Đúng lúc này, từ bên trong túi áo ngực của tôi, ngay sát cạnh cuốn Sổ Tay Da Bò, một vật phẩm cũ kỹ bỗng nhiên rung lên bần bật.

Chiếc tẩu thuốc lào bằng gỗ mun của Ông Tư Lành.

Đó là chiếc tẩu thuốc rách vai, lên nước đen bóng mà ông cụ vẫn hay ngậm mỗi ngày ở nghĩa trang ngoại ô. Khi tôi rời đi, ông đã nhét nó vào túi áo tôi như một vật hộ mạng, nhưng tôi chưa từng nghĩ nó lại có sức mạnh tâm linh nào ngoài việc dùng để đựng thuốc lào Thanh Hóa.

*Xoẹt!*

Phần nõ tẩu bằng đồng của chiếc tẩu thuốc đột ngột đỏ rực lên trong bóng tối của đêm mưa bão. Nó đỏ rực một màu đỏ tía rực rỡ, hệt như có một bàn tay vô hình của một bậc tiền bối đang châm mồi lửa, rít một hơi thuốc thật sâu, thật mạnh mẽ.

*Bọc… bọc… rít…*

Tiếng rít điếu cày giòn giã, vang dội bỗng nhiên vang lên giữa không gian đầy tiếng sấm chớp và tiếng gầm rú của âm binh. Tiếng động ấy mang theo một sự ung dung, tự tại của cõi trần thế, đập tan mọi âm thanh ma mị xung quanh.

*Phù…*

Từ đầu tẩu thuốc, một luồng khói màu đỏ tía, đặc quánh và nóng rực phun mạnh ra ngoài. Luồng khói ấy không hề bị gió bão thổi tan, ngược lại, nó cuộn tròn lại thành một vòng xoáy khổng lồ, mang theo mùi thuốc lào Thanh Hóa nồng đậm, hôi hôi nhưng ấm áp vô cùng.

Đó không phải là khói thuốc bình thường. Đó là “Hỏa dương khí” – thứ dương khí cực thịnh được tích lũy từ hơi thở của người gác nghĩa trang cả đời tiếp xúc với cõi âm nhưng chưa từng bị tà khí xâm nhập. Ông Tư Lành đã gửi gắm một phần tu vi của mình vào chiếc tẩu thuốc này để bảo vệ đứa học trò duy nhất của mình.

Luồng khói đỏ tía chạm thẳng vào khuôn mặt xám ngoét của oán thi Trần Phong.

“Aaa… gào!”

Một tiếng thét kinh hoàng, đau đớn tột cùng phát ra từ miệng cái xác. Khói thuốc lào nóng bỏng như dung nham dội vào mặt gã, khiến da thịt xám ngoét trên mặt gã bị thiêu cháy xèo xèo, bốc lên những luồng khói đen khét lẹt. Hai bàn tay cứng như thép đang bóp cổ tôi lập tức buông lỏng ra.

Tôi ngã sụp xuống đất, hít lấy hít để bầu không khí đầy mùi khói thuốc ấm áp.

Oán thi Trần Phong ôm lấy khuôn mặt đang bị cháy rữa, lùi lại liên tiếp vài mét, đôi mắt trắng dã hiện lên sự sợ hãi tột độ trước luồng hỏa dương khí này.

Nhưng sự việc chưa dừng lại ở đó. Luồng khói đỏ tía từ chiếc tẩu thuốc tiếp tục lan nhanh ra xung quanh với tốc độ chóng mặt. Nó cuộn tròn lại, tạo thành một màng chắn lửa khói hình bán cầu khổng lồ, bao bọc lấy tôi, Quỳnh, Phát béo và toàn bộ chiếc xe tải IFA vào bên trong.

Đám âm binh rơm và quỷ nước từ hồ Giảng Võ lao vào màng chắn khói liền bị luồng hỏa dương khí thiêu rụi thành tro bụi đen ngay lập tức. Những tiếng rít xèo xèo vang lên liên hồi, mùi cỏ rơm cháy khét lẹt hòa lẫn với mùi thuốc lào nồng đậm bao phủ toàn bộ khu vực triền đê.

Màng chắn khói lửa ấy đứng sừng sững giữa đêm mưa bão, ấm áp và kiên cố như một bức tường thành không thể lay chuyển.

Tôi gượng dậy, tay siết chặt chiếc tẩu thuốc lào lúc này đã nguội lạnh dần nhưng vẫn còn vương lại hơi ấm áp quen thuộc của sư phụ. Tôi biết, Ông Tư Lành dẫu đang dưỡng thương ở tiệm An Lạc nhưng vẫn luôn dõi theo và bảo vệ chúng tôi.

“Sinh! Mày còn sống không?!” Phát béo lảo đảo chạy lại gần tôi, người dính đầy bùn đất nhưng ánh mắt lộ rõ sự vui mừng khôn xiết khi thấy tôi vẫn an toàn.

“Tao chưa chết được,” tôi ho khù khụ, quệt đi vệt máu mũi trên môi, cười tự giễu. “Số tao nghèo thế này, Diêm Vương còn chê không thèm nhận. Mau lên xe! Màng chắn này chỉ duy trì được vài phút thôi!”

Tôi đỡ Quỳnh dậy. Cô cảnh sát lúc này đã kiệt sức hoàn toàn, Ấn Ký Đoạt Hồn trên cánh tay phải của cô dẫu đã nhạt dần nhờ trận pháp dưới hầm móng bị phá, nhưng cơ thể cô vẫn chưa kịp hồi phục. Tôi dìu cô leo lên cabin xe tải IFA.

“Phát béo, nổ máy! Chạy ngay!” tôi hét lớn.

Phát béo không thèm cằn nhằn nửa lời, gã nhảy phắt lên ghế lái, cắm chìa khóa vào ổ và vặn mạnh. Động cơ chiếc xe tải IFA gầm rú lên một tiếng lớn, dũng mãnh như một con mãnh thú thức tỉnh. Chiếc xe tải này đã được Phát béo cải tiến dán đầy bùa Sắc Lệnh của phái Nội Đạo và quét nhựa dâu tằm trộn tỏi quanh bánh xe, lúc này phát huy công dụng tối đa.

*Rầm!*

Một con âm binh rơm may mắn lách qua được kẽ hở của màng chắn khói đang yếu dần, nó bám chặt vào cửa kính cabin phía bên Quỳnh, nhe nanh vuốt định vồ lấy cô.

“Cút đi đồ rơm rác!”

Phát béo hét lớn, gã vung chiếc chày gỗ dâu tằm trên tay, dùng hết sức bình sinh đập mạnh một nhát vào đầu con âm binh rơm qua khe cửa kính hé mở.

*Bốp!*

Cái đầu rơm của con âm binh vỡ vụn thành trăm mảnh, bùa chú đen trên người nó tự bốc cháy dữ dội, khiến nó rơi rụng xuống bùn lầy dưới bánh xe. Phát béo gạt cần số, đạp ga hết cỡ.

*Ào!*

Chiếc xe tải IFA dũng mãnh lao vút đi, bốn bánh xe quét nhựa dâu tằm nghiền nát mọi chướng ngại vật cản đường trên triền đê lầy lội. Qua gương chiếu hậu, tôi có thể nhìn thấy oán thi Trần Phong đang đứng bất lực giữa màn sương mù dày đặc của hồ Giảng Võ, khuôn mặt bị cháy xém một nửa, phát ra những tiếng gầm rú điên cuồng trong vô vọng khi chiếc xe của chúng tôi lao đi ngày một xa.

Cơn mưa phùn vẫn rơi dai dẳng trên những con phố cổ của Hà Nội vào buổi sớm cuối năm 1995. Nhưng bên trong cabin chiếc xe tải IFA, không khí lúc này đã bớt đi phần nào sự u ám, lạnh lẽo của cõi âm.

Chiếc xe tải lộc cộc rẽ vào ngõ Khâm Thiên, rồi lùi hẳn vào kho chứa củi phía sau tiệm mai táng An Lạc. Khi tiếng động cơ xe tắt hẳn, cả ba chúng tôi mới thực sự trút bỏ được gánh nặng ngàn cân trong lòng, thở phào nhẹ nhõm.

Không gian tiệm mai táng An Lạc lúc này yên tĩnh đến lạ kỳ. Chỉ có tiếng mưa rơi tí tách trên mái tôn cũ và tiếng gió rít khẽ qua khe cửa gỗ.

Nhịp điệu dồn dập, nghẹt thở của cuộc chiến sinh tử dưới hồ Giảng Võ từ từ lắng xuống, nhường chỗ cho một nhịp điệu chậm rãi, sâu lắng và ấm áp của đời thường.

Phát béo lồm cồm bò xuống xe, gã cẩn thận xách chiếc túi bạt chứa ba cái đầu người đặt lên chiếc phản gỗ trong phòng liệm phía sau, rồi quay sang tôi, giọng điệu mệt mỏi nhưng đã có phần nhẹ nhõm:

“Sinh… tao đi nhóm bếp than tổ ong đây. Lạnh thấu xương rồi. Cứ cái đà này chưa kịp bị ma bắt thì tao đã chết vì viêm phổi trước.”

“Ừ, nhóm bếp đi thằng béo. Đun thêm một nồi nước gừng ấm pha rượu tẩy trần nữa nhé,” tôi nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi.

Tôi đỡ Quỳnh bước xuống cabin. Cô cảnh sát lúc này dường như đã trút bỏ được vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị thường ngày. Cô ngồi khép nép trên chiếc ghế tre ở phòng ngoài, hai tay ôm chặt lấy bờ vai đang run lên vì lạnh. Tôi lấy chiếc áo khoác bông cũ kỹ của mình khoác lên vai cô, rồi đi vào buồng trong kiểm tra tình hình của Ông Tư Lành.

Ông Tư Lành đang nằm trên chiếc giường tre nhỏ, cánh tay trái bị âm binh rơm cào rách đã được băng bó cẩn thận bằng lá thuốc nam, sắc mặt ông tuy vẫn còn hơi tái nhưng hơi thở đã đều đặn và ổn định hơn trước. Thấy tôi bước vào, ông khẽ mở một con mắt còn lại, nhìn chiếc tẩu thuốc tôi đang cầm trên tay rồi khẽ mỉm cười, giọng khàn khàn:

“Thằng ranh con… dùng tẩu của tao cứu mạng à?”

Tôi bước lại gần giường, đặt chiếc tẩu thuốc bằng gỗ mun lên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh đầu giường ông, khẽ cúi đầu:

“Vâng, cảm ơn Ông Tư. Nếu không có hơi thuốc của ông cứu mạng kịp thời, con đã bị cái xác của thằng Phong bóp cổ chết ngạt dưới hồ Giảng Võ rồi.”

Ông Tư Lành khẽ khịt mũi, giọng điệu vẫn khó tính như mọi khi nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự ấm áp, yêu thương:

“Thằng ranh con, mạng mày lớn lắm. Tao đã bảo rồi, nghề của dòng họ Trần mày là tích lũy âm đức để bảo mạng. Lần này mày cứu được ba cái đầu của công nhân, âm đức tích lũy được không hề nhỏ đâu. Mau ra ngoài sưởi ấm đi, để tao nghỉ ngơi.”

“Vâng, ông nghỉ ngơi đi ạ,” tôi khẽ nói rồi bước ra ngoài phòng khách.

Ở phòng ngoài, Phát béo đã nhóm xong bếp than tổ ong. Đốm lửa hồng ấm áp từ bếp than tỏa ra, xua tan đi cái lạnh buốt và ẩm ướt của đêm mưa bão. Trên bếp, một nồi nước gừng lớn đang bắt đầu sôi sùng sục, tỏa ra mùi thơm cay nồng, ấm áp của gừng tươi hòa lẫn mùi rượu nếp tẩy trần.

Phát béo rót ba chén trà hoa cúc nóng hổi, đắng ngắt đặt lên chiếc bàn tre nhỏ, rồi ngồi sụp xuống ghế, thở phào một tiếng:

“Trà nóng đây, uống đi cho ấm người.”

Tôi ngồi xuống bên cạnh Quỳnh, đưa cho cô một chén trà nóng. Quỳnh nhận lấy chén trà, hơi ấm từ chiếc chén sứ truyền vào đôi bàn tay lạnh ngắt của cô. Cô khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng nhẹ và hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, sắc mặt cô đã hồng hào trở lại đôi chút.

“Anh Sinh…” Quỳnh khẽ gọi, ánh mắt cô nhìn vào đốm lửa hồng của bếp than, giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng. “Đêm nay… tôi thực sự đã hiểu thế nào là thế giới của các anh. Nó không chỉ có sự đáng sợ của ma quỷ, mà còn có cả tình nghĩa của người sống và người chết.”

Tôi nhìn cô, khẽ nhấp một ngụm trà nóng, nụ cười tự giễu quen thuộc lại xuất hiện trên môi:

“Đồng chí cảnh sát, cô quá khen rồi. Thế giới của chúng tôi thực ra đơn giản lắm. Người chết có oan ức thì tìm chúng tôi gom xác, giải oan; người sống có nợ nần thì phải trả. Lão Tám Hoài dẫu có tà thuật thông thiên, nhưng lão đi ngược lại nhân quả, hại người luyện ngải thì sớm muộn gì cũng bị thiên lôi dòm ngó thôi.”

“Thế còn… Trần Phong?” Quỳnh khẽ hỏi, giọng cô hơi trầm xuống khi nhắc đến người đồng nghiệp cũ.

“Gã đã chết rồi,” tôi thở dài, tay siết chặt chén trà. “Cái xác của gã chỉ là công cụ bị lão Tám Hoài điều khiển để giữ trận thôi. Đêm nguyệt thực sau ba ngày nữa, tôi nhất định sẽ giải thoát cho gã, và đòi lại công lý cho Lê Thị Mai cùng vong nhi Nguyễn Thế Bảo.”

Phát béo ngồi bên cạnh, gã vừa nhai nhồm nhoàm một củ tỏi sống vừa gật gù:

“Đúng đấy cô cảnh sát ạ! Cái gã Trần Phong ấy dẫu trước đây có tốt thế nào, nhưng vì lòng tham thăng quan tiến chức mà sát hại cả người tình đang mang thai thì không thể tha thứ được. Luật pháp dương gian chưa xử được gã thì luật âm phần của chúng tôi sẽ tính sổ sòng phẳng.”

Quỳnh khẽ gật đầu, ánh mắt cô nhìn tôi đầy sự tin tưởng và kiên định:

“Được, tôi sẽ sát cánh cùng các anh đến cùng. Đêm nguyệt thực sau ba ngày nữa, tôi sẽ dùng danh nghĩa cảnh sát để hỗ trợ các anh phá giải cái Thiên Linh Đại Trận của lão Tám Hoài.”

Tôi nhìn hai người đồng hành của mình, lòng thầm cảm thấy ấm áp lạ thường. Giữa đêm mưa bão lạnh buốt của Hà Nội cuối năm 1995, bên bếp than tổ ong hồng rực và chén trà hoa cúc đắng ngắt, ba con người chúng tôi – một kẻ gom xác sợ nghèo, một gã tài xế nhát gan và một cô cảnh sát hình sự quả cảm – đã thực sự trở thành một liên minh sinh tử, sẵn sàng đối đầu với thế lực tà đạo lớn nhất để đòi lại công lý cho cả hai cõi âm dương.

Mưa bên ngoài vẫn rơi, nhưng trong tiệm mai táng An Lạc lúc này, hơi ấm của sự sống và tình nghĩa đồng đội đang lặng lẽ lan tỏa, sưởi ấm cho những tâm hồn đã cùng đi qua cửa tử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8