Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 17: Cuốn sổ rách góc

Cập nhật lúc: 2026-07-02 13:07:17 | Lượt xem: 7

Năm tôi mười hai tuổi, tôi từng bị ông nội dùng chiếc roi mây gác trên ban thờ tét đít lằn con lươn chỉ vì tội dám lẻn vào buồng trong, thò tay vào chiếc hòm gỗ gia truyền để tìm… kẹo. Lúc đó, ông cụ nghiêm mặt, đôi mắt đục ngầu nhìn tôi trừng trừng rồi phán một câu xanh rờn:
*“Cái hòm này là mạng sống của dòng họ Trần ta. Mày mà sờ bậy sờ bạ, không chết vì ngải thì cũng bị quỷ vật. Sau này tao chết đi, cái hòm này có muốn bán cũng không ai dám mua đâu con ạ.”*
Khi ấy, tôi chỉ biết vừa xoa mông vừa bĩu môi lẩm nhẩm trong bụng: *“Hòm gỗ rách nát, mọt ăn lỗ chỗ, có mà ông giấu quỹ đen thì có chứ quỷ thần gì.”* Ai ngờ đâu, mười bốn năm sau, giữa một đêm mưa bão lạnh thấu xương của năm 1995, tôi lại phải quỳ trước chính chiếc hòm gỗ cũ kỹ ấy trong một hoàn cảnh mà đến nằm mơ tôi cũng không dám nghĩ tới.
Trở lại với thực tại, căn phòng khách của căn biệt thự nhà bà Hồng lúc này ngột ngạt đến mức khiến người ta có cảm giác như đang đứng trong một ngôi mộ tập thể mới đào. Bên ngoài, những luồng gió rít gào qua khe cửa kính, tạo nên những tiếng rên rỉ kéo dài như tiếng khóc than của oan hồn dưới sông Hồng. Trên chiếc phản gỗ lim bóng loáng, xác của ông Đức vẫn nằm đông cứng, nhưng thứ dịch đen kịt bốc mùi hôi thối nồng nặc từ vết bớt đầu lâu sau gáy ông ta đang rỉ ra ngày một nhiều, chầm chậm chảy dọc theo thớ gỗ rồi nhỏ giọt xuống nền gạch đá hoa tạo thành những tiếng “tách… tách…” ghê rợn.
“Sinh ơi là Sinh! Tao lạy mày, mày làm gì thì làm nhanh lên chứ tao sắp trụ không nổi nữa rồi!”
Phát béo khệ nệ bê chiếc hòm gỗ cũ kỹ từ ngoài sân vào, đặt mạnh xuống nền nhà. Thân hình mập mạp của nó run lên bần bật, mặt cắt không còn một giọt máu. Nó vừa thở hồng hộc vừa dùng vạt áo khoác lau mồ hôi hột trên trán, miệng không ngừng lải nhải:
“Cái hòm đồ nghề của ông nội mày nặng như chứa gạch ấy. Đã thế đi đường đê xóc muốn rụng cả rốn, giờ lại phải chứng kiến cái cảnh này. Tao nói thật, vụ này xong xuôi mày không chia cho tao hai triệu rưỡi để tao đi xông hơi giải đen thì tao tuyệt giao với mày luôn!”
“Hai triệu rưỡi cái đầu mày.” Tôi lườm nó một cái, tay vẫn giữ chặt cuốn Sổ Tay Da Bò đang khẽ run lên trong túi áo. “Mày có giỏi thì đi mà đòi tiền bà Hồng kia kìa. Giờ thì ngậm miệng lại và phụ tao một tay.”
Tôi quay sang nhìn Vũ Thúy Quỳnh. Nữ cảnh sát hình sự lúc này đang đứng cảnh giới bên cạnh cửa sổ, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm dài không ngủ, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc sảo như dao cạo, không bỏ sót bất kỳ cử động nào trong phòng. Thỉnh thoảng, tôi thấy cô khẽ nhíu mày, tay trái bóp chặt lấy lòng bàn tay phải – nơi có Ấn Ký Đoạt Hồn đang âm ỉ tỏa ra tà khí lạnh buốt.
“Anh Sinh, chúng ta thực sự phải làm chuyện này sao?” Quỳnh hỏi, giọng cô tuy cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng vẫn có một chút run rẩy không dễ phát hiện. “Nếu xét theo góc độ pháp lý, việc tự ý can thiệp vào thi thể thế này là vi phạm…”
“Đồng chí cảnh sát ơi là đồng chí cảnh sát,” tôi thở dài, vừa quỳ xuống bên cạnh chiếc hòm gỗ vừa nói. “Nếu giờ tôi không can thiệp, thì chỉ đến sáng mai thôi, cái xác này sẽ tự đứng dậy đi bộ ra đường đê sông Hồng tìm người thế mạng đấy. Lúc đó cô định dùng còng số tám hay súng K54 để bắt giữ một cái xác sống?”
Quỳnh im lặng. Những trải nghiệm kinh hoàng tại phòng giải phẫu bệnh viện huyện đêm qua đã đập tan hoàn toàn thế giới quan vô thần của cô. Cô biết tôi không hề nói đùa.
Tôi hít một hơi thật sâu, vận chuyển một luồng khí lạnh từ Thủy Vía chạy dọc theo kinh mạch để giữ cho đầu óc tỉnh táo trước âm khí đang ngày một dâng cao trong phòng. Ngay khi tôi cúi xuống, chuẩn bị mở nắp chiếc hòm gỗ gia truyền, năng lực Khứu Giác Oán Khí mới đột phá bỗng nhiên hoạt động mạnh mẽ.
Một mùi hương kỳ lạ đột ngột xộc thẳng vào mũi tôi.
Nó hoàn toàn khác biệt với mùi tử khí thối rữa của xác ông Đức, cũng không phải mùi dầu gió nồng nặc bám trên người Quỳnh từ Lão Tám Hoài. Đó là một mùi hương cổ xưa, thanh khiết nhưng lạnh lẽo vô cùng – mùi của gỗ trầm tích ngâm nước trăm năm, trộn lẫn với mùi mực tàu cổ và một chút mùi máu khô đã hóa sừng.
Kỳ lạ nhất là mùi hương này không phát ra từ đống đồ nghề khâu xác bên trong hòm, mà nó lại rỉ ra từ những kẽ nứt rất nhỏ dưới đáy chiếc hòm gỗ.
“Ủy? Sinh, mày ngửi cái gì mà như chó ngửi xương thế?” Phát béo thấy tôi cứ ghé mũi sát vào đáy hòm thì tò mò hỏi.
“Mày câm mồm.” Tôi gắt khẽ, đầu óc lập tức nảy số.
Chiếc hòm gỗ này tôi đã dùng suốt bao nhiêu năm qua từ khi ông nội mất, chưa bao giờ tôi ngửi thấy mùi hương này. Phải chăng do năng lực Khứu Giác Oán Khí mới được khai mở nên tôi mới cảm nhận được? Mùi máu khô của dòng họ Trần… điều này có nghĩa là dưới đáy hòm có chứa một bí mật gì đó liên quan đến huyết thống của tôi.
Tôi lập tức lật ngược chiếc hòm gỗ lại, đổ toàn bộ kim chỉ, chu sa, vải liệm ra nền nhà trước sự ngơ ngác của Phát béo và ánh mắt tò mò của Quỳnh.
“Ơ cái thằng này! Mày điên rồi à? Đồ nghề tâm linh mà mày đổ như đổ rác thế kia?” Phát béo kêu oai oái.
Tôi không thèm để ý đến nó. Tôi dùng ngón tay miết chặt theo từng đường vân gỗ ở mặt đáy hòm. Đáy hòm được làm bằng gỗ sưa đỏ, vân gỗ uốn lượn như những làn khói. Dưới năng lực khứu giác nhạy bén, tôi nhận ra mùi máu khô tỏa ra mạnh nhất ở góc phía Tây Nam của đáy hòm.
Tôi gõ nhẹ ngón tay vào đó. Tiếng kêu phát ra hơi đục, chứng tỏ bên dưới là một khoảng trống.
“Có ngăn bí mật!” Tôi lẩm nhẩm.
“Ngăn bí mật á?” Phát béo cũng tò mò ghé sát đầu vào. “Ông nội mày giấu vàng miếng ở dưới đấy à? Hay là sổ tiết kiệm thời bao cấp?”
“Vàng cái đầu mày, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền.”
Tôi dùng con dao nhỏ chuyên dùng để rạch vải liệm, cẩn thận lách mũi dao vào đường chỉ nối giữa tấm đáy và thành hòm. Đây là một khớp mộng ẩn được chế tác cực kỳ tinh xảo bằng kỹ thuật mộc cổ truyền của người Việt xưa, nếu không có khứu giác oán khí dẫn đường, có nhìn bằng mắt thường cả đời cũng không thể phát hiện ra.
*Cạch.*
Một tiếng động nhỏ vang lên. Tấm gỗ mỏng dưới đáy hòm khẽ bật lên, lộ ra một ngăn kép hẹp chỉ vừa khít một bàn tay.
Bên trong ngăn kép không có vàng bạc châu báu nào cả, mà chỉ có một mảnh giấy dó cổ màu vàng úa, các cạnh bị xé nham nhở, xám xịt vì bụi thời gian.
Tôi run rẩy thò tay vào rút mảnh giấy dó ra. Ngay khi những ngón tay tôi chạm vào mảnh giấy, cuốn Sổ Tay Da Bò trong túi áo ngực bỗng nhiên tỏa ra một luồng nhiệt lượng nóng ấm dữ dội. Tôi vội vàng rút cuốn sổ ra đặt lên đùi.
Mảnh giấy dó rách góc kia, khi đặt cạnh trang đầu tiên bị khuyết góc của cuốn Sổ Tay Da Bò, thì hỡi ôi… những đường rách nham nhở của hai bên hoàn toàn khớp khít vào nhau như một bức tranh ghép hình hoàn mỹ!
*Xoạt…*
Một luồng ánh sáng đỏ nhạt như máu lướt qua đường nối giữa hai mảnh giấy. Cuốn Sổ Tay Da Bò khẽ rung lên một nhịp đầy thỏa mãn, giống như một sinh vật sống vừa tìm lại được một phần xương thịt bị thất lạc của mình từ nhiều năm trước. Những vết rách tự động liền lại, biến trang giấy đầu tiên trở nên nguyên vẹn.
“Cái gì thế này…” Quỳnh bước lại gần, cúi xuống nhìn trang giấy cổ.
Tôi không trả lời cô. Ánh mắt tôi đang bị đóng đinh vào những nét chữ viết bằng mực tàu đỏ thẫm trên mảnh giấy dó. Đó là nét chữ của ông nội tôi – một người gác cổng cõi âm đời trước của dòng họ Trần. Chữ viết bằng chữ Quốc ngữ cổ pha lẫn chữ Nho, nét chữ nguệch ngoạc, vội vã, có những chỗ nét mực bị nhòe đi như thể người viết đang trong một cuộc trốn chạy sinh tử trối chết.
Tôi lẩm nhẩm đọc những dòng chữ trên trang giấy rách góc:
*“…Ngải Quan Tài là tà thuật đoạt mệnh của phái hắc đạo. Kẻ luyện ngải dùng gỗ quan tài cổ của người chết trùng để làm vật dẫn, nuôi dưỡng bằng oán khí của vong nhi và máu trinh nữ. Kẻ trúng ngải gáy sẽ hiện vết bớt đầu lâu, tài lộc hanh thông nhưng dương thọ hao tổn. Khi kỳ hạn đến, tà sư sẽ thu hoạch hồn phách để luyện Thiên Linh Đại Trận…”*
Đến đoạn tiếp theo, nét chữ đột ngột chuyển sang màu đỏ tươi của máu, nét bút run rẩy đầy căm hận:
*“Họ Trần ta gặp đại nạn! Kẻ đứng sau luyện ngải là một tà sư có mùi dầu gió cực mạnh bám trên thân thể, sau gáy hắn có một vết bớt đầu lâu đen ngòm của kẻ đã bán linh hồn cho quỷ dữ. Hắn dùng tà thuật hại chết cả nhà ta để cướp đi cuốn Sổ Tay Da Bò này. Ta chỉ kịp xé rách trang đầu tiên để phong ấn một phần bí mật của sổ. Sinh ơi, nếu sau này mày tìm thấy trang giấy này, hãy nhớ kỹ lời tao dặn:*
*Tuyệt đối tránh xa kẻ có mùi dầu gió và vết bớt đầu lâu sau gáy mười dặm! Khi chưa luyện thành Thủy Vía đến tầng thứ ba, tuyệt đối không được đối đầu với hắn, nếu không sẽ hồn bay phách tán, vạn kiếp không thể đầu thai…”*
Đọc đến dòng cuối cùng, lồng ngực tôi thắt lại, hai tai ù đi như có tiếng sấm nổ ngang đầu.
Mười năm trước… vụ hỏa hoạn kinh hoàng đã thiêu rụi cả ngôi nhà của gia đình tôi, cướp đi sinh mạng của cha mẹ tôi, chỉ có tôi được ông nội cứu thoát trong gang tấc. Ông nội luôn nói đó là một tai nạn ngoài ý muốn, nhưng hóa ra… hóa ra tất cả đều là do tà thuật của kẻ có mùi dầu gió gây ra!
Và kẻ đó, không ai khác, chính là Lão Tám Hoài!

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Cuốn sổ rách góc - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Kẻ có mùi dầu gió cực mạnh bám trên người Vũ Thúy Quỳnh do cô từng tiếp xúc với lá bùa của hắn. Kẻ đứng sau vụ gieo Ngải Quan Tài cho ông Đức. Kẻ đang âm mưu luyện Thiên Linh Đại Trận để đảo lộn âm dương thành phố này.
“Sinh… Sinh ơi! Mày sao thế? Mặt mày trắng bệch ra như xác chết trôi thế kia?” Phát béo lay mạnh vai tôi, giọng nó đầy lo lắng.
Tôi giật mình tỉnh lại từ trong dòng suy nghĩ hỗn loạn. Tôi nhìn sang cái xác của ông Đức đang nằm trên phản gỗ. Vết bớt đầu lâu sau gáy ông ta… chính là ấn ký của Ngải Quan Tài do Lão Tám Hoài gieo xuống.
Lão Tám Hoài không chỉ là một thầy cúng tà đạo thông thường, lão chính là kẻ thù diệt môn của dòng họ Trần tôi!
Một luồng sát khí lạnh ngắt, buốt giá từ tận sâu trong xương tủy tôi bùng phát ra ngoài. Thủy Vía trong kinh mạch tôi như cảm nhận được sự phẫn nộ của chủ nhân, bắt đầu lưu chuyển với tốc độ chóng mặt, khiến nhiệt độ xung quanh tôi đột ngột giảm xuống vài độ.
Quỳnh đứng bên cạnh khẽ rùng mình, cô nhìn tôi với ánh mắt đầy kinh ngạc:
“Anh Sinh… anh vừa phát hiện ra điều gì sao? Gương mặt anh… trông đáng sợ quá.”
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn giận dữ đang chực chờ bùng nổ trong lòng. Tôi cẩn thận gấp mảnh giấy dó lại, cất vào túi áo trong ngay sát cạnh cuốn Sổ Tay Da Bò.
“Không có gì,” tôi trả lời, giọng nói lạnh lùng đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. “Chỉ là tìm thấy một vài lời trăn trối của ông nội tôi thôi. Nhưng nhờ có nó, tôi đã biết được kẻ thù của mình là ai rồi.”
Tôi quay sang nhìn Phát béo, ánh mắt tôi lúc này kiên định và ngập tràn sát khí:
“Phát béo, chuẩn bị đồ nghề khâu xác cho tao. Hôm nay, chúng ta sẽ bẻ gãy một cái vuốt của Lão Tám Hoài ngay tại căn biệt thự này!”
“Ủy… ủ dột… Sinh ơi, mày đừng có nhìn tao bằng cái ánh mắt ấy được không? Tao sợ lắm!” Phát béo mếu máo, nhưng tay chân nó vẫn nhanh nhẹn vớ lấy hũ chu sa và cuộn chỉ khâu xác đưa cho tôi.
Tôi quay sang ra lệnh cho Vũ Thúy Quỳnh:
“Đồng chí cảnh sát, cô đi khóa chặt tất cả các cửa sổ và cửa chính của căn phòng này lại cho tôi. Tuyệt đối không được để bất kỳ luồng gió nào lọt vào trong quá trình tôi làm phép. Ngoài ra, bảo bà Hồng đứng ngoài cửa canh chừng, nếu nghe thấy tiếng động gì lạ cũng không được phép mở cửa bước vào!”
“Tôi hiểu rồi.” Quỳnh gật đầu dứt khoát, không hề do dự mà lập tức đi thực hiện mệnh lệnh của tôi. Cô biết lúc này, mọi sự nghi ngờ hay lý thuyết khoa học đều phải nhường chỗ cho bản năng sinh tồn.
Bên ngoài, trời đã sập tối hoàn toàn. Những đám mây đen kịt như mực đổ ập xuống vùng ngoại ô, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày muộn. Sương mù đỏ quỷ dị từ phía sông Hồng bắt đầu len lỏi qua các kẽ hở, bao vây lấy căn biệt thự như những cánh tay vô hình của tử thần.
Tôi cầm cây kim cong khâu xác bằng đồng lên, luồn sợi chỉ đỏ đã được tẩm rượu gừng và chu sa qua lỗ kim.
“Bắt đầu thôi,” tôi lẩm nhẩm, ánh mắt khóa chặt vào vết bớt đầu lâu sau gáy xác ông Đức. “Lão Tám Hoài, nợ máu mười năm trước của họ Trần… tao sẽ bắt đầu đòi lại từ cái xác này!”

Căn phòng khách lúc này chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ chiếc đèn dầu chiêu hồn đặt ở góc phòng. Ngọn lửa màu xanh lục khẽ chao đảo mỗi khi có một luồng gió lạnh rít qua khe cửa sổ, hắt những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo của ba chúng tôi lên bức tường vôi ẩm mốc, trông không khác gì những con quỷ đang nhảy múa.
“Sinh này,” Phát béo vừa đổ bột chu sa vào bát máu gà trống vừa run rẩy hỏi, “mày có chắc là cái kim khâu rách nát của ông nội mày khâu được cái vết bớt kia không? Tao thấy gáy lão Đức rữa ra hết rồi, chỉ sợ chọc kim vào là thịt nó nát bét ra như đậu phụ thối ấy chứ.”
“Mày bớt nói gở đi được không?” Tôi gắt khẽ, tay trái bấm mạnh vào huyệt Trung Khung để vận chuyển Thủy Vía giữ ấm cho cơ thể. “Kim của ông nội tao là kim đồng rèn từ đồng cổ ở đền Hùng, tẩm dương khí ba đời phu liệm. Thịt có nát thì cốt tủy của tà khí vẫn bị giữ lại. Mày cứ khuấy đều bát máu gà trống đi, tí nữa tao bảo quét vào đâu thì quét vào đấy.”
Quỳnh sau khi chốt chặt cánh cửa gỗ lim nặng trịch liền bước lại gần phản gỗ. Cô nhìn cái xác ông Đức với vẻ mặt vô cùng phức tạp:
“Anh Sinh, nếu tà khí phát tán như anh nói, thì dấu hiệu đầu tiên sẽ là gì?”
“Dấu hiệu đầu tiên à?” Tôi nhếch mép cười lạnh, một nụ cười tự giễu đầy cay đắng. “Là cái xác này sẽ mở mắt ra, nhìn cô và cười. Sau đó, da thịt ông ta sẽ chuyển sang màu xanh xám, các khớp xương kêu rắc rắc rồi ông ta sẽ nhảy bổ vào bóp cổ người gần nhất để hút dương khí. Cô có muốn thử trải nghiệm cảm giác đó lần nữa không?”
Quỳnh khẽ rùng mình, vết bầm tím trên cổ cô – tàn tích của con Quỷ Nhập Tràng đêm qua – như đang nhói lên để nhắc nhở cô về sự thật tàn khốc đó. Cô vô thức lùi lại một bước, tay đặt lên báng súng K54 dắt bên hông:
“Tôi nghĩ là không cần đâu. Anh cứ làm việc của anh đi.”
Tôi không đùa giỡn nữa. Tôi bước lại gần phản gỗ, cúi xuống nhìn kỹ vết bớt đầu lâu sau gáy ông Đức.
Khứu giác oán khí của tôi lúc này đang phải chịu đựng một sự tra tấn khủng khiếp. Mùi dịch đen rỉ ra từ gáy cái xác không chỉ đơn thuần là mùi thịt thối, mà nó là sự tổng hợp của mùi bùn ao tù, mùi máu tanh nồng của động vật bị hiến tế, và một mùi hắc ín cực kỳ khó chịu. Mỗi lần hít vào, tôi lại có cảm giác như có hàng ngàn con kiến lửa đang bò trong xoang mũi mình.
“Phát béo, đưa bát máu gà trống đây!” Tôi ra lệnh.
Phát béo vội vàng bưng bát máu gà trống trộn chu sa lại gần. Thứ hỗn hợp màu đỏ sẫm, đặc quánh tỏa ra một mùi tanh nồng của dương khí mạnh mẽ, phần nào áp chế bớt mùi hôi thối trong phòng.
Tôi nhúng đầu ngón tay trỏ vào bát máu, rồi chầm chậm vẽ một đường sắc lệnh hình chữ “Trấn” (镇) bằng chữ Nho lên trán cái xác ông Đức để tạm thời định thân, ngăn không cho tà khí kích hoạt các dây thần kinh vận động của tử thi.
Ngay khi ngón tay tôi vừa vẽ xong nét cuối cùng, cái xác ông Đức bỗng nhiên co giật mạnh một phát!
“Á mẹ ơi!” Phát béo giật nảy mình, suýt chút nữa thì đánh đổ cả bát máu gà trống. “Nó… nó động đậy kìa Sinh ơi! Tao đã bảo mà, cái lão này chết rồi vẫn không chịu nằm yên!”
“Im lặng! Giữ chặt bả vai ông ta cho tao!” Tôi quát lớn.
“Hả? Tao á? Sao lại là tao?!” Phát béo mếu máo, hai mắt trợn tròn đầy kinh hãi.
“Không mày thì ai? Đồng chí cảnh sát là con gái, dương khí không đủ mạnh để áp chế xác chết. Mày béo tốt thế này, dương thịt nhiều, mau đè bả vai ông ta xuống!”
Phát béo khóc không ra nước mắt, nhưng trước cái nhìn sắc lẹm của tôi, nó chỉ biết nhắm tịt mắt lại, lấy hết can đảm lao vào đè chặt lấy hai bả vai đông cứng của ông Đức. Thân hình to béo của nó đè sụp xuống phản gỗ, miệng không ngừng lẩm nhẩm: *“Nam mô A Di Đà Phật, con lạy hồn cụ Đức, cụ sống khôn chết thiêng nằm yên cho bạn con làm việc, mai con cúng cụ nải chuối…”*
Tôi không chần chừ thêm một giây nào nữa. Tôi lật nghiêng đầu cái xác sang một bên, lộ ra vết bớt đầu lâu đen ngòm sau gáy.
Thứ dịch đen kịt lúc này đã bắt đầu sôi sùng sục, nổi lên những bong bóng nhỏ màu xám tro như thể có một sinh vật nào đó đang thở dưới lớp da cổ của ông Đức.
Tôi ngậm chặt cây kim cong giữa hai môi, hai tay nhanh nhẹn dùng tăm bông thấm máu gà trống trộn chu sa quét một vòng xung quanh vết bớt đầu lâu để tạo thành một đường ranh giới cách ly dương khí và âm khí.
“Chuẩn bị khâu đây,” tôi nói qua kẽ răng. “Phát béo, đè cho chặt vào. Nếu để ông ta bật dậy lúc này, cả ba chúng ta đều phải chôn chung một huyệt đấy.”
Tôi rút cây kim cong ra khỏi miệng, vận chuyển Thủy Vía vào đầu ngón tay cái và ngón tay trỏ của bàn tay phải. Một luồng hào quang màu xanh lam nhạt, mờ ảo đến mức mắt thường khó lòng nhìn thấy, bắt đầu bao quanh thân kim đồng.
Tôi đâm mũi kim đầu tiên vào phần thịt sát mép vết bớt đầu lâu.

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Cuốn sổ rách góc - Ảnh minh họa phân cảnh 2

*Xèo…*
Một tiếng rít chói tai vang lên như thể tôi vừa thả một viên than hồng vào nước lạnh. Từ chỗ mũi kim đâm vào, một luồng khói đen kịt, khét lẹt bốc lên nghi ngút, kèm theo đó là một mùi hôi thối nồng nặc đến mức Vũ Thúy Quỳnh đứng cách đó ba mét cũng phải ho sặc sụa.
“Ư… Sinh ơi… tao thấy có cái gì đó đang đẩy tay tao lên!” Phát béo nghiến răng ken két, hai cánh tay mập mạp của nó đang run lên bần bật dưới áp lực từ cái xác.
Dưới lòng bàn tay của Phát béo, các thớ cơ trên vai ông Đức đang phồng lên một cách bất thường, cứng ngắc như những khúc gỗ mục bị ngấm nước lâu ngày.
“Đè chặt!”
Tôi quát lớn, tay phải đưa kim thoăn thoắt. Những mũi kim cong đâm vào rồi lại rút ra, kéo theo sợi chỉ đỏ tẩm chu sa khâu chéo thành hình chữ “X” đè lên trên vết bớt đầu lâu. Mỗi một mũi khâu hoàn thành, luồng khói đen bốc lên lại càng dữ dội hơn, và tiếng rít gào vô thanh từ cõi âm như đang dội thẳng vào màng nhĩ của tôi.
*“Trả… trả mạng cho ta…”*
Một tiếng thì thầm ma mị, khàn đặc bỗng nhiên vang lên bên tai tôi. Nó không phải phát ra từ miệng ông Đức, mà như thể vọng lại từ dưới lòng đất bãi bồi sông Hồng, len lỏi qua các kẽ gạch rồi chui tọt vào trong đầu tôi.
Đầu óc tôi bỗng chốc trở nên quay cuồng. Trước mắt tôi, căn phòng khách sang trọng biến mất, thay vào đó là một bãi bùn đen kịt, mênh mông dưới làn sương mù đỏ máu của sông Hồng. Dưới bãi bùn, hàng vạn bàn tay xương xẩu, thối rữa đang vươn lên, cố gắng bám chặt lấy chân tôi kéo ghì xuống dưới.
*“Sinh… cứu tao với… Sinh ơi…”*
Tôi nhìn thấy bóng dáng Phát béo đang chìm dần dưới bãi bùn đen, hai tay nó chới với hướng về phía tôi.
“Ảo ảnh!”
Tôi cắn mạnh vào đầu lưỡi, vị máu tanh nồng cùng cơn đau nhói lập tức giúp tôi lấy lại sự tỉnh táo. Tôi vận dụng thuật Định Vía tại huyệt Trung Khung, hét lớn một tiếng trong lòng để đập tan ảo cảnh cõi âm.
Trước mắt tôi, căn phòng khách nhà bà Hồng hiện ra trở lại. Trán tôi đầm đìa mồ hôi hột, lưng áo khoác đen đã ướt đẫm từ lúc nào.
“Mẹ kiếp, suýt chút nữa thì mất vía!” Tôi lẩm nhẩm chửi thề một tiếng. Lão Tám Hoài quả thực tàn độc, ngay cả một cái ổ chứa tà khí như thế này mà lão cũng gieo xuống một tầng oán niệm mạnh mẽ đến thế để ngăn cản phu liệm phong ấn.
Tôi nhìn lại vết bớt đầu lâu sau gáy ông Đức. Lúc này, tôi đã khâu được hai mươi mốt mũi, chỉ còn ba mũi cuối cùng là hoàn thành trận pháp phong ấn hình bát quái đè lên vết bớt.
Nhưng đúng lúc này, hệ thống đèn chùm pha lê trên trần nhà bỗng nhiên chớp nháy liên tục rồi “bụp” một tiếng, toàn bộ căn biệt thự chìm vào bóng tối tịch mịch.
“Á!” Bà Hồng đứng ngoài cửa phòng khách hét lên một tiếng thất thanh rồi im bặt.
“Bà Hồng! Có chuyện gì thế?!” Quỳnh vội vàng hỏi vọng ra ngoài, tay cô đã rút khẩu K54 ra, lên đạn cái “rắc”.
Không có tiếng trả lời từ phía ngoài. Chỉ có tiếng gió rít gào qua khe cửa và tiếng bước chân chầm chậm, nặng nề đang di chuyển trên sàn gỗ hành lang ngoài phòng khách.
*Cộp… cộp… cộp…*
Mỗi tiếng bước chân vang lên đều kèm theo một mùi dầu gió nồng nặc, lấn át cả mùi tử khí trong phòng.
Khứu giác oán khí của tôi lập tức cảnh báo: Kẻ có mùi dầu gió đang ở rất gần!
“Lão Tám Hoài?!” Tôi biến sắc, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Không lẽ lão ta đã biết tôi đang phá phong ấn của lão nên đã đích thân tìm đến đây?
“Sinh… Sinh ơi… tao… tao thấy cái xác… nó không động đậy nữa…” Giọng Phát béo run rẩy vang lên trong bóng tối, nhưng lần này giọng nó có một sự sợ hãi tột độ, khác hẳn với vẻ cằn nhằn lúc nãy.
Tôi dùng mắt âm dương nhìn về phía phản gỗ.
Dưới làn sương mù mờ ảo, cái xác ông Đức quả thực không còn co giật nữa. Nhưng hai con mắt của ông ta… từ lúc nào đã mở trừng trừng, lòng trắng dã dính dịch vàng đang nhìn thẳng lên trần nhà.
Và trên gáy ông ta, ba mũi khâu cuối cùng chưa kịp hoàn thành đang bị một luồng oán khí màu đen kịt từ bên trong đẩy lồi ra ngoài, kéo căng sợi chỉ đỏ đến mức muốn đứt phăng!
“Phát béo! Tránh ra mau!” Tôi hét lớn.
Nhưng đã quá muộn.
Cái xác ông Đức bỗng nhiên bật dậy như một chiếc lò xo bị nén chặt. Hai cánh tay đông cứng của ông ta vung mạnh một phát, đánh văng thân hình trăm ký của Phát béo ngã nhào xuống nền nhà, đập vào chiếc bàn kính tạo nên một tiếng động lớn.
“Hự!” Phát béo rên rỉ một tiếng rồi nằm im lìm, không biết là ngất xỉu hay bị gãy xương ở đâu.
Cái xác ông Đức đứng thẳng dậy trên phản gỗ, khớp xương cổ bẻ ngoặt ra sau một góc bốn mươi lăm độ phát ra những tiếng “rắc… rắc…” ghê người. Ông ta từ từ quay đầu lại, đôi mắt trắng dã không có chút sinh khí nào khóa chặt vào tôi.
Từ cái miệng há hốc của ông ta, thứ dịch đen kịt chảy ra ròng ròng, kèm theo tiếng cười khành khạch đầy tà khí:
“Hậu duệ họ Trần… hôm nay mày tự tìm đến cái chết… thì đừng trách tao tàn nhẫn!”
Đó là giọng nói của Lão Tám Hoài! Hắn đang mượn xác hoàn hồn, sử dụng oán khí của Ngải Quan Tài để điều khiển cái xác này tấn công tôi!
“Đứng im! Không được cử động!”
Vũ Thúy Quỳnh từ bóng tối lao ra, cô hai tay cầm súng K54 hướng thẳng vào ngực cái xác ông Đức, dứt khoát bóp cò.
*Đoàng! Đoàng!*
Hai tiếng nổ chát chúa vang lên giữa không gian chật hẹp của căn phòng. Hai viên đạn găm thẳng vào ngực cái xác, tạo ra hai lỗ thủng rỉ dịch đen, nhưng cái xác không hề lùi lại một bước nào. Nó chỉ khẽ cúi xuống nhìn hai vết đạn trên ngực, rồi ngẩng đầu lên nhe răng cười với Quỳnh.
“Đạn phàm nhân… vô dụng với ta thôi!”
Cái xác gầm lên một tiếng, lao thẳng về phía Quỳnh với tốc độ kinh hoàng của một con thú săn mồi.
“Tránh ra!”
Tôi hét lên, tay phải vung thước tầm long bằng đồng đập mạnh vào bên hông cái xác. Sức mạnh của Thủy Vía truyền vào thước tầm long tạo ra một luồng kình lực màu xanh lam, đánh bạt cái xác lùi lại vài bước, cứu Quỳnh khỏi một cú vồ chí mạng.

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Cuốn sổ rách góc - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Quỳnh ngã nhào xuống đất, khẩu súng K54 văng ra xa. Cô nhìn cái xác với ánh mắt đầy bàng hoàng:
“Nó… nó không biết đau đớn sao?!”
“Nó là xác chết, biết đau thế quái nào được!” Tôi vừa thở hổn hển vừa nói, tay phải cầm chặt thước tầm long, tay trái thò vào túi áo lấy chiếc bật lửa Zippo Quan Công. “Đồng chí cảnh sát, mau lôi thằng béo ra góc phòng đi! Để tôi đối phó với nó!”
Cái xác ông Đức sau khi bị tôi đánh bạt liền quay sang nhìn tôi với ánh mắt đầy thù hận. Luồng oán khí màu đen sau gáy ông ta bùng phát dữ dội hơn, biến vết bớt đầu lâu thành một màu đỏ rực như máu.
Hắn lại lao vào tôi, mười ngón tay với móng tay đen ngòm, tiết ra chất dịch hôi thối có khả năng ăn mòn cả gỗ lim, cào xé điên cuồng vào không trung.
Tôi vận chuyển Thủy Vía xuống hai chân, di chuyển nhanh nhẹn trong bóng tối nhờ vào năng lực di chuyển linh hoạt nhận được từ những vong hồn trước. Tôi liên tục né tránh những cú vồ của cái xác, thỉnh thoảng lại dùng thước tầm long gõ mạnh vào các khớp xương của ông ta để làm giảm tốc độ di chuyển.
Nhưng đây không phải là giải pháp lâu dài. Sức lực của phàm nhân có hạn, còn cái xác này được nuôi dưỡng bằng oán khí vô tận của Ngải Quan Tài và sự điều khiển từ xa của Lão Tám Hoài, nó sẽ không biết mệt mỏi cho đến khi xé xác tôi ra thành từng mảnh.
*“Muốn phong ấn ta? Mơ đi con ranh!”* Giọng Lão Tám Hoài lại vang lên đầy giễu cợt từ cái miệng xác chết.
Tôi nhìn vết bớt đầu lâu sau gáy ông ta. Ba mũi khâu cuối cùng vẫn chưa được hoàn thành, đó chính là kẽ hở duy nhất để tà khí thoát ra ngoài và cũng là điểm yếu duy nhất của cái xác này.
“Phải khâu xong ba mũi đó!” Tôi thầm nghĩ.
Nhưng làm sao để tiếp cận gáy của một cái xác đang điên cuồng tấn công thế này?
“Anh Sinh! Đỡ lấy!”
Tiếng của Vũ Thúy Quỳnh vang lên từ phía sau. Tôi liếc mắt nhìn qua, thấy cô đang cố sức kéo thân hình đồ sộ của Phát béo ra góc phòng, một tay cô vớ lấy hũ rượu gừng tẩy trần mà tôi để trong hòm đồ nghề, ném mạnh về phía tôi.
Tôi đưa tay trái đón lấy hũ rượu gừng. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu tôi.
“Lão Tám Hoài! Hôm nay tao cho mày uống rượu gừng họ Trần!”
Tôi dùng răng cắn mở nắp hũ rượu, ngậm một ngụm lớn rượu gừng tẩm chu sa vào miệng. Sau đó, tôi bật lửa Zippo Quan Công lên bằng ngón tay cái của bàn tay trái. Ngọn lửa màu vàng cam ấm áp, mang theo dương khí mạnh mẽ của Quan Thánh Đế Quân lập tức bùng cháy trên đầu bật lửa.
Tôi lao thẳng về phía cái xác ông Đức, không hề né tránh cú cào của hắn nữa.
Khi móng tay đen ngòm của cái xác chỉ còn cách ngực tôi vài centimet, tôi phun mạnh ngụm rượu gừng trong miệng qua ngọn lửa của chiếc Zippo.
*Phù…*
Một luồng hỏa long màu đỏ cam bùng cháy dữ dội giữa không trung, táp thẳng vào mặt cái xác ông Đức. Dương hỏa của Zippo Quan Công kết hợp với rượu gừng và chu sa tạo ra một sức mạnh tàn phá khủng khiếp đối với âm khí.
“Aaaa!”
Cái xác gầm lên một tiếng đau đớn, oán khí trên mặt ông ta bị thiêu rụi, da thịt bắt đầu bốc khói đen nghi ngút. Ông ta vô thức đưa hai tay lên che mặt, lùi lại vài bước.
Chính là lúc này!
Tôi lướt nhanh ra phía sau lưng cái xác, tay phải cầm cây kim cong khâu xác đã luồn sẵn chỉ đỏ chu sa. Tôi vận chuyển toàn bộ Thủy Vía còn lại trong cơ thể vào đầu ngón tay, đâm mạnh ba mũi kim liên tiếp vào ba góc còn lại của vết bớt đầu lâu sau gáy ông Đức.
*Phập! Phập! Phập!*
Ba mũi kim đâm xuyên qua lớp thịt thối rữa, kéo theo sợi chỉ đỏ khóa chặt vết bớt đầu lâu thành một trận pháp bát quái hoàn chỉnh.
Tôi dùng răng cắn đứt chỉ, rồi dùng lòng bàn tay trái đập mạnh một phát vào vết bớt, hét lớn:
“Phong ấn!”
*Uỳnh!*
Một luồng ánh sáng màu đỏ vàng từ trận pháp bát quái bùng phát ra ngoài, tạo thành một màng chắn linh lực bao bọc chặt lấy vết bớt đầu lâu. Tiếng gào thét của Lão Tám Hoài bên tai tôi đột ngột bị cắt đứt, luồng oán khí màu đen kịt bao quanh cái xác như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, nhanh chóng tiêu tán vào không trung.
Cái xác ông Đức đứng đờ người ra trong giây lát, đôi mắt trắng dã từ từ khép lại. Sau đó, ông ta như một khúc gỗ mục mất hết điểm tựa, đổ sụp xuống phản gỗ, không còn chút động đậy nào nữa.
Căn phòng khách rơi vào một sự im lặng tịch mịch. Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của tôi và Vũ Thúy Quỳnh vang lên giữa bóng tối.
*Bạch… bạch… bạch…*
Hệ thống đèn chùm trên trần nhà bỗng nhiên sáng trở lại, ánh sáng vàng ấm áp xua tan đi bóng tối u ám của căn phòng.
Tôi loạng choạng lùi lại vài bước, ngồi sụp xuống chiếc ghế sofa bên cạnh, hai tay run lên bần bật vì kiệt sức. Việc vận dụng Thủy Vía liên tục cùng với việc đối đầu với oán niệm của Lão Tám Hoài đã vắt kiệt chút linh lực ít ỏi của tôi.
“Sinh… mày… mày còn sống không?”
Từ góc phòng, Phát béo khẽ động đậy, nó ôm đầu ngồi dậy, gương mặt béo múp méo mó vì đau đớn nhưng mắt vẫn nhớn nhác nhìn quanh.
“Tao chưa chết,” tôi uể oải trả lời, giọng khàn đặc. “Nhưng nếu mày không im miệng lại thì tao sẽ cho mày chết trước đấy.”
Phát béo thấy cái xác ông Đức đã nằm yên thì thở phào nhẹ nhõm, nó lết lại gần tôi, nhìn cái xác rồi lại nhìn tôi với ánh mắt đầy sùng bái:
“Mày giỏi thật đấy Sinh ạ. Tao cứ tưởng hôm nay ba chúng ta phải làm bạn với cụ Đức dưới sông Hồng rồi chứ.”
Vũ Thúy Quỳnh lúc này cũng đi lại gần phản gỗ. Cô nhìn vết bớt đầu lâu sau gáy ông Đức lúc này đã bị những sợi chỉ đỏ khâu kín thành hình bát quái, không còn rỉ dịch đen nữa, lòng không khỏi dấy lên một sự kính phục đối với kẻ gom xác lầm lì trước mặt.
“Anh Sinh, chúng ta đã giải quyết xong rồi sao?” Quỳnh hỏi.
“Chưa xong đâu,” tôi lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía cửa chính của phòng khách vẫn đang đóng chặt. “Đây mới chỉ là phong ấn tạm thời cái xác này thôi. Chúng ta phải đưa ông ta đi chôn cất tử tế trước khi phong ấn bị tà khí của Lão Tám Hoài ăn mòn hoàn toàn. Và quan trọng hơn…”
Tôi thò tay vào túi áo trong, chạm vào mảnh giấy dó rách góc của ông nội.
“…Tôi đã biết kẻ thù thực sự của chúng ta là ai rồi. Lão Tám Hoài… cuộc chơi này bây giờ mới thực sự bắt đầu!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8