Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 5: Bức thư tuyệt mệnh giả mạo
Chiếc xe tải IFA cũ kỹ rống lên một tiếng trầm đục rồi dừng lại ở ngay đầu ngõ dẫn vào nhà góa phụ Nguyễn Thu Hương. Sương sớm của ngày mới vẫn chưa tan hết. Nó bảng lảng, quấn quýt lấy những mái ngói rêu phong và những bức tường quét vôi vàng ố của khu tập thể cũ ven đê sông Hồng. Cái lạnh ẩm ướt của mùa đông năm 1995 như một lưỡi dao mỏng, cứa vào da thịt người ta buốt nhói.
Phát béo vừa tắt nửa vòng khóa điện, chưa kịp thở phào một cái thì mắt gã đã trợn tròn lên. Gã nhìn chằm chằm vào chiếc xe Jeep cảnh sát màu xanh quân đội đang đỗ chênh vênh ngay trước cổng nhà chị Hương. Chiếc xe Jeep phủ đầy bụi đường và bùn đất sông Hồng, bánh xe vẫn còn dính những vệt đất sét đỏ quạch chưa khô.
“Sinh ơi! Hỏng ăn rồi!” Phát béo giật bắn người, mồ hôi hột thi nhau túa ra trên vầng trán mập mạp dù trời đang lạnh thấu xương. Gã vội vàng túm lấy tay áo khoác của Sinh, giọng run bần bật như cầy sấy. “Có xe của công an kìa mày! Hay là mình quay đầu đi? Tao xin mày đấy! Thùng sau xe mình còn đang chở cái xác không tim của anh Thịnh. Lỡ họ đòi khám xe thì hai đứa mình chỉ có nước bóc lịch mọt gông!”
Sinh thản nhiên gạt tay Phát béo ra. Anh rút từ trong túi áo khoác chiếc bật lửa Zippo khắc hình Quan Công, bật nắp “tách” một tiếng rồi châm điếu thuốc Du Lịch còn dở. Khói thuốc xanh mờ tỏa ra, xua đi phần nào cái lạnh lẽo đang bủa vây cabin. Anh gõ nhẹ chiếc thước tầm long bằng đồng lên mặt táp-lô nhựa đã nứt nẻ, giọng tỉnh bơ:
“Quay đầu thế quái nào được? Mày muốn tao bị tà khí của Sổ Tay phản phệ chết bờ chết bụi à? Khế ước đã lập, nhẫn cưới chưa trao tận tay chị Hương thì cái mạng nhỏ này của tao vẫn còn treo trên sợi tóc.”
“Nhưng mà…” Phát béo mếu máo, mắt cứ liếc về phía chiếc xe Jeep như thể sợ có người từ trong đó lao ra còng tay mình.
“Không có nhưng nhị gì hết,” Sinh nghiêm giọng, ánh mắt sâu hoắm chợn lên một tia sắc bén. “Mày ngồi im trên xe. Tuyệt đối không được tắt máy. Cứ để động cơ nổ cầm chừng để đề phòng có biến là nhấn ga vọt ngay. Nhớ kỹ, nếu có ai hỏi thì bảo là xe đi gom rác thải y tế của tiệm mai táng An Lạc. Nghe rõ chưa?”
Phát béo nuốt nước bọt cái ực, gật đầu lia lịa như giã tỏi.
Sinh mở cửa cabin, bước xuống xe. Đôi giày vải bạt của anh dẫm lên lớp bùn nhão nhoét dưới lòng ngõ hẹp, phát ra những tiếng “xoẹt xoẹt” nghe rất buốt tai. Anh kéo cao cổ chiếc áo khoác đen bạc màu, một tay đút vào túi áo giữ chặt chiếc hộp sắt màu đỏ chứa chiếc nhẫn cưới, tay kia cầm theo thước tầm long dắt hờ bên hông, lững thững đi vào cổng nhà chị Hương.
Ngôi nhà cấp bốn tuềnh toàng của vợ chồng anh Thịnh nằm sâu trong góc ngõ. Cánh cửa gỗ cũ kỹ khép hờ, bên trong sực lên mùi khói nhang bài nồng nặc trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những mảng tường thấm nước mưa.
Ngay khi vừa bước qua bậc cửa, tai Sinh đã lùng bùng bởi tiếng khóc ngất lên ngất xuống của Nguyễn Thu Hương. Chị Hương ngồi bệt dưới đất, mái tóc xơ xác rũ rượi, hai tay ôm lấy gương mặt hốc hác, khóc không thành tiếng. Bên cạnh chị là một người đàn bà hàng xóm trung niên đang ra sức vuốt ngực, sụt sùi an ủi.
Nhưng điều khiến Sinh chú ý nhất không phải là tiếng khóc, mà là một bóng dáng đang đứng bên cạnh chiếc bàn thờ gỗ ọp ẹp giữa nhà.
Đó là một cô gái trẻ, khoảng hai mươi lăm tuổi. Cô mặc một chiếc quần jeans xanh sẫm ôm sát đôi chân dài khỏe khoắn, bên trên là chiếc áo khoác da màu đen cá tính. Mái tóc đen dài được buộc cao thành đuôi ngựa phía sau đầu, để lộ ra gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng, nghiêm nghị. Đôi mắt cô sáng quắc, sắc lẹm như dao cạo, đang chăm chú quan sát một tờ giấy viết thư học sinh đặt trên bàn.
Vũ Thúy Quỳnh – nữ cảnh sát hình sự của công an thành phố.
Ngay khi tiếng bước chân của Sinh vừa chạm vào nền đất trong nhà, Quỳnh đã lập tức xoay người lại. Động tác của cô nhanh, dứt khoát và chuẩn xác đến đáng sợ. Chỉ trong một cái chớp mắt, bàn tay phải của cô đã đặt hờ lên báng khẩu súng ngắn K54 dắt ở bao da sau hông. Ánh mắt cô như hai luồng điện quét thẳng vào người Sinh, khóa chặt mọi cử động của anh.
“Đứng im! Anh là ai? Vào đây có việc gì?” Giọng Quỳnh đanh lại, vang lên đầy uy lực giữa ngôi nhà đang ngập tràn tiếng khóc.
Sinh không hề hoảng hốt. Anh dừng bước, hai tay giơ lên ngang ngực một cách vô hại, khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười tự giễu:
“Chào đồng chí cảnh sát. Tôi là Trần Sinh, nhân viên của dịch vụ mai táng tư nhân An Lạc. Tôi đến đây theo lời dặn của một người quen để hỏi thăm gia đình chị Hương xem có cần giúp đỡ gì về việc… khâm liệm hay gom xác không.”
Quỳnh nhíu mày. Cô không hề buông lỏng cảnh giác. Ánh mắt cô quét từ đầu đến chân Sinh, dừng lại ở nước da hơi tái, đôi bàn tay đầy vết chai sạn và chiếc thước tầm long bằng đồng dắt bên hông anh. Trực giác của một cảnh sát hình sự lão luyện nói cho cô biết, gã thanh niên trước mặt này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài lầm lì của hắn.
“Phu gom xác?” Quỳnh hỏi lại, giọng điệu đầy nghi hoặc. Cô rút từ trong túi áo khoác ra một cuốn sổ tay nhỏ và một cây bút bi, lạnh lùng nói: “Hiện trường vụ án đang được phong tỏa để điều tra. Nạn nhân Lê Văn Thịnh mới chỉ mất tích, chưa có kết luận tử vong. Anh đến đây gom xác cái gì? Cho tôi xem giấy tờ tùy thân.”
Sinh nhún vai, từ tốn rút chiếc chứng minh thư nhân dân đã sờn góc từ túi quần ra đưa cho Quỳnh. Quỳnh đón lấy, liếc nhanh qua rồi ghi chép vào sổ tay.
“Trần Sinh, hai mươi sáu tuổi, ngụ tại tiệm mai táng An Lạc…” Quỳnh đọc nhỏ, sau đó trả lại giấy tờ cho Sinh với ánh mắt vẫn đầy nghi kị. “Anh Sinh, tôi cảnh cáo anh. Nếu anh có ý định lợi dụng tang gia bối rối để lừa đảo cúng bái hay trộm cắp tài sản, tôi sẽ còng tay anh ngay lập tức.”
“Đồng chí cảnh sát nghĩ oan cho tôi rồi,” Sinh cười khổ, lắc đầu. “Tôi làm ăn sòng phẳng, có thờ có thiêng, có kiêng có lành. Sợ nghèo chứ không sợ ma, nhưng tuyệt đối không làm chuyện thất đức.”
Chị Hương nghe thấy cuộc đối thoại, ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên, nghẹn ngào nói:
“Cô cảnh sát ơi… Anh ấy… anh ấy là người của tiệm mai táng thật mà. Hôm trước nhà tôi có qua đó hỏi giá quan tài…”
Quỳnh thở ra một hơi nhẹ, quay sang nhìn chị Hương, giọng cô dịu đi vài phần nhưng vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm nghị của người thực thi pháp luật:
“Chị Hương, chị phải giữ bình tĩnh. Chúng tôi hiểu sự đau đớn của chị. Nhưng dựa trên những chứng cứ thu thập được tại hiện trường, chúng tôi buộc phải thông báo cho chị một sự thật.”
Quỳnh chỉ tay vào tờ giấy viết thư học sinh đã ố vàng đặt trên bàn thờ. Tờ giấy bị gió từ cửa sổ thổi vào khẽ rung lên bần bật.
“Chúng tôi đã tìm thấy bức thư tuyệt mệnh này dưới gối của anh Lê Văn Thịnh,” Quỳnh nói, giọng dứt khoát. “Trong thư, anh Thịnh viết rất rõ về việc mình nợ nần cờ bạc quá lớn, không có khả năng chi trả nên quyết định nhảy sông Hồng tự tử để không làm khổ mẹ con chị. Anh ấy khuyên chị đừng tìm kiếm xác làm gì cho tốn kém. Đây là một vụ tự tử vì túng quẫn. Chúng tôi sẽ tiến hành các thủ tục để khép hồ sơ vụ án mất tích này.”
“Không! Không thể nào!” Chị Hương gào lên, định lao về phía bàn thờ nhưng bị người hàng xóm giữ chặt. “Nhà tôi từ trước đến nay hiền lành, đến một điếu thuốc cũng không dám hút, làm sao có chuyện cờ bạc nợ nần được! Anh ấy bị oan! Anh ấy bị người ta hại mà!”
Quỳnh khẽ thở dài, lắc đầu:
“Chị Hương, chúng tôi làm việc dựa trên chứng cứ khoa học và luật pháp. Nét chữ trong thư đã được đối chiếu sơ bộ với sổ sách làm việc của anh Thịnh ở xưởng mộc. Hoàn toàn trùng khớp. Chị phải chấp nhận sự thật.”
Sinh đứng bên cạnh, im lặng quan sát. Anh không nhìn vào nét chữ trên giấy, mà anh đang dùng mắt âm dương bẩm sinh của mình để nhìn.
Trong nhãn giới của kẻ Nhập Trần, tờ giấy viết thư kia không hề trắng sạch. Từ những dòng chữ mực xanh đen đang bốc lên một làn khói màu đen xám, hôi thối mùi tử khí và oán hận ngút trời. Đó là oán khí của người chết khi bị ép buộc, là dấu vết của một tội ác cực kỳ man rợ. Đặc biệt, lẫn trong làn khói đen quỷ dị ấy, Sinh còn ngửi thấy một mùi hương cực kỳ quen thuộc.
Mùi dầu gió nồng nặc.
Mùi hương này giống hệt mùi hương ám ảnh trên những trang Sổ Tay Da Bò rỉ máu, mùi của kẻ đứng sau những vụ án mạng luyện bùa ngải – Lão Tám Hoài.
Sinh khẽ nheo mắt lại. Anh bước tới một bước, đứng ngay cạnh chiếc bàn gỗ, thản nhiên cắt ngang lời của Quỳnh:
“Bức thư này là giả. Anh Thịnh không hề tự tử. Anh ấy bị người ta sát hại dã man rồi ném xác xuống sông.”
Ngôi nhà bỗng chốc trở nên im phăng phắc. Tiếng khóc của chị Hương nghẹn lại. Người đàn bà hàng xóm tròn mắt nhìn Sinh.
Quỳnh lập tức xoay người lại, áp sát Sinh. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy nửa mét. Sinh có thể ngửi thấy mùi da thuộc từ chiếc áo khoác của cô và cả mùi sương đêm lạnh giá. Đôi mắt Quỳnh nheo lại, tràn đầy sự giận dữ và cảnh giác tột độ.
“Anh Sinh! Anh có biết mình đang nói cái gì không?” Quỳnh nghiêm giọng, từng từ thốt ra sắc như dao chém. “Đây là hiện trường điều tra của cảnh sát. Anh đang phát ngôn vô căn cứ, hoang mang dư luận và cản trở người thi hành công vụ. Tôi có thể bắt giữ anh ngay lập tức!”
“Tôi không nói nhảm,” Sinh nhìn thẳng vào mắt Quỳnh, không hề né tránh ánh nhìn sắc lẹm của nữ cảnh sát. Anh chỉ tay vào tờ giấy viết thư, giọng trầm ổn nhưng vô cùng dứt khoát: “Đồng chí cảnh sát, cô tin vào khoa học hình sự, đúng không? Vậy thì hãy dùng con mắt khoa học của cô mà nhìn kỹ lại bức thư này đi. Tôi sẽ chỉ cho cô thấy ba điểm phi lý cực kỳ sơ đẳng mà hung thủ đã để lại.”
Quỳnh nhíu mày, sự tự tin và lý trí của một cảnh sát giỏi khiến cô không lập tức gạt đi lời Sinh. Cô khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nói:
“Được. Tôi cho anh ba phút để chứng minh. Nếu anh nói nhảm, chuẩn bị tinh thần lên đồn ngồi bóc lịch đi.”
Sinh khẽ cười tự giễu, anh bước lại gần bàn thờ, cúi xuống sát tờ giấy viết thư nhưng không hề chạm tay vào hiện trường. Anh chỉ ngón tay trỏ vào những dòng chữ cuối cùng:
“Điểm thứ nhất: Vết mực. Đồng chí nhìn kỹ nét chữ đi. Nét chữ viết rất đều, rất đẹp, chứng tỏ người viết có thời gian nắn nót. Nhưng hãy nhìn vào điểm kết thúc của các chữ cái ở hàng cuối cùng. Chúng có những vết hằn cực sâu, rách cả thớ giấy phía sau. Đây là biểu hiện của việc người viết bị ép buộc viết trong trạng thái hoảng loạn cực độ, tay run rẩy nên lực ấn bút không đều, hoặc có kẻ khác cầm tay ép viết. Một người đã quyết tâm tự tử vì túng quẫn, tâm lý buông xuôi, làm sao có thể nắn nót chữ viết đều đặn từ đầu đến cuối rồi bỗng dưng ấn rách giấy ở chữ cuối cùng?”
Quỳnh khẽ biến sắc. Cô cúi xuống, nheo mắt nhìn kỹ vào những chữ cuối cùng của bức thư. Trực giác của cô lập tức đồng tình với Sinh. Những vết hằn sâu hoắm kia đúng là rất bất thường.
“Điểm thứ hai,” Sinh tiếp tục nói, giọng anh đều đều nhưng đầy sức nặng, dựa trên những thông tin oán ký mà anh đã đọc được từ cuốn Sổ Tay Da Bò khi linh hồn anh Thịnh hiển linh. “Anh Lê Văn Thịnh là thợ mộc thuận tay trái. Chị Hương, tôi nói có đúng không?”
Chị Hương ngơ ngác gật đầu, nước mắt lã chã rơi:
“Vâng… đúng thế chú ạ. Nhà tôi từ nhỏ đã thuận tay trái, làm gì cũng dùng tay trái hết.”
Sinh quay sang nhìn Quỳnh, nhướng mày:
“Người thuận tay trái khi viết chữ bằng bút mực, hướng nghiêng của chữ thường có xu hướng đứng thẳng hoặc hơi ngả về bên trái để tránh cho lòng bàn tay đè lên vết mực chưa khô. Nhưng đồng chí nhìn bức thư này xem. Nét chữ nghiêng hẳn về bên phải một cách hoàn hảo, góc nghiêng cực kỳ chuẩn xác của người thuận tay phải. Đây là nét chữ của một kẻ thuận tay phải cố tình viết chậm, giả mạo nét chữ của anh Thịnh nhưng lại quên mất thói quen viết tay của người thuận tay trái.”
Quỳnh sững sờ. Đôi mắt cô mở to, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ nghiêng nghiêng trên giấy. Cô lập tức rút từ trong túi áo ra một chiếc kính lúp chuyên dụng, áp sát vào tờ giấy để kiểm tra. Từng thớ giấy, từng vệt mực hiện lên rõ ràng. Những phân tích vật lý của Sinh hoàn toàn chính xác, không sai một ly nào.
“Làm sao… làm sao anh biết những chi tiết này?” Quỳnh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô nhìn Sinh giờ đây không còn là sự coi thường dành cho một kẻ làm nghề gom xác nữa, mà là một sự kinh ngạc và đề phòng tột độ.
“Điểm thứ ba,” Sinh không trả lời câu hỏi của Quỳnh, anh chỉ khẽ khịt mũi, giọng lạnh đi vài phần. “Bức thư này bốc lên một mùi dầu gió cực kỳ nồng. Người tự tử bằng cách nhảy sông, tại sao trên thư tuyệt mệnh lại dính đầy mùi dầu gió của kẻ khác? Kẻ giết người… hắn có thói quen dùng dầu gió để che giấu một mùi hôi thối khác trên cơ thể mình.”
Quỳnh đứng chết lặng. Cô cũng ngửi thấy mùi dầu gió nhàn nhạt từ tờ giấy, nhưng cô cứ nghĩ đó là mùi dầu gió thông thường của gia đình chị Hương. Không ngờ, gã phu gom xác này lại có khứu giác nhạy bén và óc quan sát kinh người đến thế.
“Chị Hương!” Quỳnh quay sang hỏi dồn dập. “Anh Thịnh lúc sinh thời có dùng dầu gió không?”
“Không… không bao giờ cô ơi,” Chị Hương lắc đầu nguầy nguậy. “Nhà tôi ghét nhất mùi dầu gió, ngửi vào là anh ấy bị nhức đầu ngay.”
Mọi nghi vấn đã được làm rõ. Bức thư tuyệt mệnh hoàn toàn là giả mạo.
Trực giác cảnh sát của Quỳnh trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô nhận ra vụ mất tích này thực chất là một vụ án mạng bắt cóc, giết người phi tang cực kỳ nghiêm trọng. Và gã thanh niên Trần Sinh đang đứng trước mặt cô chính là chìa khóa của vụ án này.
“Trần Sinh!” Quỳnh nghiêm giọng, bước lên chặn ngay lối ra vào của ngôi nhà, tay cô đã đặt hẳn lên báng súng K54. “Anh không thể chỉ dựa vào việc quan sát hiện trường mà biết rõ anh Thịnh thuận tay trái hay có những thói quen đó. Anh là ai? Anh có quan hệ gì với Lê Văn Thịnh? Và quan trọng nhất… xác của anh ấy hiện đang ở đâu?”
Sinh im lặng. Anh khẽ thở ra một hơi khói thuốc lá cuối cùng, dập tắt điếu thuốc vào một chiếc nắp chai bia trên bàn. Anh biết mình đã đẩy sự việc đi hơi xa, nhưng đây là cách duy nhất để ngăn cảnh sát khép lại vụ án, giúp oan hồn anh Thịnh được đòi lại công lý ở cõi dương.
Từ tốn, Sinh thọc tay vào túi áo khoác, rút chiếc hộp sắt màu đỏ rỉ sét ra.
“Đứng im! Không được di chuyển tay!” Quỳnh lập tức rút súng ra, họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào lồng ngực Sinh. Cô tưởng anh định rút vũ khí.
“Bình tĩnh, đồng chí cảnh sát,” Sinh cười khổ, hai ngón tay kẹp lấy chiếc hộp sắt giơ lên. “Tôi chỉ muốn đưa cho chị Hương một thứ thôi.”
Sinh mở chiếc hộp sắt. Ánh sáng ban mai yếu ớt hắt vào, làm nổi bật lên chiếc nhẫn cưới bằng vàng tây trơn tuột nằm bên trong.
Chị Hương nhìn thấy chiếc nhẫn, đôi mắt chị trợn tròn lên. Chị thét lên một tiếng đau đớn, lao thẳng đến giật lấy chiếc nhẫn từ tay Sinh, ôm chặt vào lòng ngực khóc nức nở:
“Nhẫn cưới của nhà tôi! Đúng là nhẫn của anh Thịnh rồi! Trời đất ơi! Anh ơi là anh ơi!”
Quỳnh nhìn thấy chiếc nhẫn, mặt cô biến sắc hoàn toàn. Cô không chần chừ thêm một giây nào nữa. Động tác của cô nhanh như một con báo săn mồi. Quỳnh lao tới, tay trái gạt phăng chiếc hộp sắt trên tay Sinh, tay phải vòng qua khóa chặt cổ tay anh, bẻ ngược ra sau lưng.
“Rắc!”
Một tiếng động khô khốc vang lên. Sinh bị Quỳnh khống chế, ép chặt người vào bức tường vôi ẩm mốc. Họng súng K54 lạnh ngắt của cô dí sát vào thái dương anh.
“Nói mau! Chiếc nhẫn này ở đâu ra?” Giọng Quỳnh run lên vì giận dữ và căng thẳng. “Xác của Lê Văn Thịnh đang ở đâu? Anh là đồng phạm của hung thủ đúng không? Anh trộm mộ hay chính anh là kẻ đã giết anh ấy?”
Sinh bị ép sát vào tường, bả vai đau nhói nhưng gương mặt anh vẫn thản nhiên đến kỳ lạ. Anh khẽ thở dài, giọng trầm xuống:
“Đồng chí cảnh sát, tôi đã bảo tôi là phu gom xác. Chiếc nhẫn này, tôi vớt được ở bãi bồi sông Hồng dưới chân cầu Long Biên sáng sớm nay khi đi gom xác chết trôi. Nếu tôi là hung thủ hay đồng phạm, tôi có ngu đến mức mang chiếc nhẫn này đến tận nhà nạn nhân để dâng mạng cho cảnh sát không?”
Quỳnh hơi khựng lại. Lập luận của Sinh hoàn toàn logic. Nhưng việc anh xuất hiện cùng chiếc nhẫn cưới của nạn nhân mất tích là một nhân chứng, vật chứng quá lớn. Cô không thể thả anh đi dễ dàng như vậy.
“Tôi không cần biết anh biện hộ thế nào,” Quỳnh nghiến răng, tăng thêm lực khóa tay Sinh. “Anh là đối tượng tình nghi lớn nhất lúc này. Đi theo tôi về đồn cảnh sát để lấy lời khai!”
Sinh khẽ nhắm mắt lại. Anh biết mình không thể đi theo Quỳnh lúc này. Thùng xe tải IFA của Phát béo ở đầu ngõ vẫn đang chở cái xác Sát Thi của anh Thịnh. Nếu cảnh sát khám xe, mọi chuyện sẽ vỡ lở. Âm luật cõi âm và nhân lý dương gian sẽ va chạm nhau, hậu quả sẽ cực kỳ khôn lường.
“Đồng chí cảnh sát… cô rất giỏi,” Sinh nói nhỏ. “Nhưng cô không giữ được tôi đâu.”
Ngay khi dứt lời, Sinh bấm mạnh ngón tay cái của bàn tay trái đang bị khóa vào huyệt Trung Khung ở lòng bàn tay mình. Thuật Định Vía lập tức được kích hoạt. Một luồng dương khí ấm áp từ đan điền chạy dọc theo cánh tay anh, truyền thẳng vào cổ tay đang bị Quỳnh khóa chặt.
Quỳnh bỗng cảm thấy tay mình tê rần như bị điện giật. Toàn bộ cơ bắp ở cánh tay cô mất lực trong giây lát, mềm nhũn ra.
Sinh khéo léo xoay người, thoát khỏi thế khóa của Quỳnh một cách nhẹ nhàng như một con lươn. Anh lùi lại hai bước, giữ khoảng cách an toàn với họng súng của cô.
Quỳnh kinh ngạc nhìn bàn tay mình vẫn còn đang run rẩy, rồi nhìn Sinh với ánh mắt đầy sững sờ. Cô chưa từng gặp kẻ nào có thể thoát khỏi thế khóa chuyên nghiệp của cảnh sát hình sự một cách quỷ dị như vậy.
“Anh…” Quỳnh định nâng súng lên bắn chỉ thiên để cảnh cáo.
“Đừng bắn,” Sinh nghiêm giọng, ánh mắt anh sâu hoắm nhìn thẳng vào Quỳnh, chứa đựng một sự nghiêm túc và cảnh báo lạnh người. “Tôi không phải là kẻ thù của cô. Kẻ giết anh Thịnh không chỉ là một tên tội phạm thông thường đâu. Hắn là một con quỷ đội lốt người, và hắn vẫn đang ở rất gần đây. Nếu cô muốn tìm ra sự thật, muốn đòi lại công lý cho mẹ con chị Hương, đừng đóng hồ sơ vụ này. Hãy điều tra về những kẻ liên quan đến việc xây dựng công trình quanh đê sông Hồng… và những kẻ có mùi dầu gió.”
Nói xong, Sinh quay người, bước nhanh ra khỏi cửa nhà chị Hương.
“Đứng lại! Trần Sinh!” Quỳnh hét lên, cô đuổi theo ra ngoài sân.
Nhưng Sinh di chuyển cực nhanh. Thủy Vía mới nhận được từ vong hồn anh Thịnh không chỉ giúp anh nín thở dưới nước, mà còn khiến cơ thể anh trở nên nhẹ nhàng, linh hoạt hơn hẳn trong màn sương mù ẩm ướt. Chỉ trong vài cái chớp mắt, bóng dáng cao gầy của anh đã biến mất vào màn sương mù dày đặc của con ngõ hẹp.
Quỳnh chạy ra đến đầu ngõ, chỉ kịp nhìn thấy chiếc xe tải IFA cũ kỹ dán đầy những mảnh bùa chú dâu tằm kỳ lạ đang rú ga, phun ra một làn khói đen khét lẹt rồi lao vọt đi trên đường đê sông Hồng.
Cô đứng lặng người giữa màn sương sớm, hai tay siết chặt khẩu súng K54. Gió bấc thổi qua, làm mái tóc đuôi ngựa của cô khẽ bay. Gương mặt thanh tú của nữ cảnh sát hiện lên một vẻ kiên định, tức giận nhưng cũng đầy sự tò mò chưa từng có.
“Trần Sinh…” Quỳnh lẩm nhẩm cái tên đó, ánh mắt cô nhìn theo hướng chiếc xe tải chở xác đang khuất dần trong sương mù. “Tôi nhất định sẽ điều tra ra anh là ai. Anh không thoát được tôi đâu.”