Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 64: Thu hoạch mảnh vỡ thứ năm

Cập nhật lúc: 2026-06-27 15:05:51 | Lượt xem: 4

Gió biển Đông Hải thời Hoang Cổ rốt cuộc cũng chịu ngừng gào rú, trả lại cho vòm trời một màu xanh ngọc bích phẳng lặng như gương. Tôi nằm bẹp gí trên một ngọn tre già gãy gập, hai mắt trợn trừng nhìn mấy đám mây xốp như bông gòn đang lững lờ trôi qua.

Cái mông Chúc Đồng Cảnh của tôi ê ẩm đến mức tưởng như đã phân rã thành mấy mảnh gốm Bát Tràng nung lỗi. Toàn thân tôi rạn nứt chi chít, máu tươi rỉ ra từ các kẽ da rồi nhanh chóng bị gió hong khô, để lại những vệt đỏ sẫm trông chẳng khác nào một bức tượng đất nung vừa trải qua một trận động đất cấp tám.

“Mẹ kiếp…” Tôi thều thào, cố gắng cử động ngón tay trỏ nhưng chỉ nhận lại một cơn đau buốt tận óc. “Người ta xuyên không, du hành thời gian thì làm Tiên Tôn, làm Hoàng Đế, có hệ thống buff tận răng, đi đến đâu là gái theo đến đó, hào quang nhân vật chính sáng mù mắt chó thiên hạ. Còn mình? Đi gánh cái KPI cứu thế không lương, bảo hiểm y tế không có, bảo hiểm tai nạn lao động lại càng là giấc mơ xa xỉ. Mỗi lần bẻ lái lịch sử là một lần cúng nạp thọ nguyên, sụt giảm nhan sắc. Cứ cái đà này, chưa kịp lấy vợ thì tôi đã đủ tiêu chuẩn nhận trợ cấp người cao tuổi neo đơn của Bộ Lao động rồi.”

Tôi tự giễu một tiếng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác trống rỗng đến lạ kỳ. Cái cảm giác cô độc của một kẻ đi ngược dòng thời gian, một mình đứng ở rìa ranh giới giữa hư vô và thực tại, nhìn những người xung quanh biến mất rồi lại xuất hiện theo từng nét bút vẽ lại lịch sử… nó thực sự rất dễ khiến người ta trầm cảm. Nếu không có cái miệng thích cà khịa và cái đầu óc hay tự sướng của một gã khảo cổ học thực địa, có lẽ tôi đã phát điên từ tám đời hoánh nào rồi.

*Rào… rào…*

Tiếng lá tre xào xạc đột ngột vang lên, nhưng không phải do gió biển. Từ hướng núi Tản Viên phía Tây, một làn sương mù màu xám trắng, mang theo mùi đất ẩm sau mưa và hương thơm thanh khiết của hoa quỳnh rừng, bắt đầu tràn xuống bờ biển với tốc độ kinh hoàng.

Sương mù dày đặc đến mức che khuất cả ánh mặt trời, cuộn xoắn lại giữa không trung rồi từ từ ngưng tụ thành một bóng người khổng lồ cao tới mười trượng. Bóng người ấy khoác một chiếc hoàng bào được dệt từ những dải đá vôi cổ xưa, gương mặt uy nghiêm ẩn hiện sau làn sương, đôi mắt rực sáng như hai ngôi sao khuê đang nhìn chằm chằm xuống ngọn tre nơi tôi đang nằm.

Ý chí của Sơn Tinh — Tự Nhiên Thần Quân giáng lâm.

Áp lực Thổ hệ nồng đậm đến mức khiến không khí xung quanh đông đặc lại, nhưng kỳ lạ thay, nó không hề mang theo sát ý. Ngược lại, một luồng sinh khí ấm áp, mang theo hơi thở của đất mẹ bao dung, nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể tàn tạ của tôi. Các vết nứt trên da thịt tôi bắt đầu khép miệng với tốc độ mắt thường có thể thấy được, cơn đau nhức nhối trong xương cốt cũng dịu đi đáng kể.

Khổng nhân bằng đá vôi từ từ cúi người xuống, giọng nói trầm hùng như tiếng núi lở vang vọng bên tai tôi:

“Ngươi đã cứu Đông Hải, cứu lấy long mạch Âu Lạc khỏi bàn tay tà độc phương Bắc. Bản tôn từ trước đến nay không nợ nhân quả của ai. Thần nhân, ngươi xứng đáng nhận được sự kính trọng của Tản Viên Sơn.”

Tôi cố gắng ngồi thẳng dậy, phủi phủi mấy cọng lá tre khô bám trên áo thanh y rách nát, nở một nụ cười méo mó:

“Thần Quân khách sáo rồi. Tôi cũng chỉ là vì tự cứu mạng mình thôi. Nếu cái long mạch này bị gã mũi trâu kia hút cạn, tôi cũng chẳng có chỗ mà dung thân.”

Sơn Tinh khẽ gật đầu, cánh tay đá khổng lồ vung lên. Không gian xung quanh chúng tôi đột ngột vặn vẹo, kéo cả hai vào một vùng không gian tâm linh biệt lập, nơi chỉ có sương mù xám và những luồng sáng vàng đất luân chuyển.

Thần từ từ mở lòng bàn tay đá của mình ra. Ở giữa lòng bàn tay khổng lồ ấy, đang lơ lửng một khối quặng sắt màu đen nhánh, to bằng nắm tay người lớn. Bề mặt khối quặng xù xì, loang lổ những vết rỗ tự nhiên, nhưng từ sâu bên trong lõi của nó lại rực lên những tia lửa đỏ vàng cuồn cuộn như dung nham chảy xiết dưới lòng đất.

*Keng! Keng! Keng!*

Ngay khoảnh khắc khối quặng sắt xuất hiện, Tuế Nguyệt Đồng Bản trong thức hải của tôi bỗng dưng reo vang điên cuồng như một con chó husky nhìn thấy đĩa đùi gà rán. Ba tầng đồng hồ cát trên mu bàn tay phải của tôi nóng ran lên, phát ra ánh sáng vàng kim chói mắt xuyên qua lớp băng gạc.

Mảnh vỡ thứ năm của Tuế Nguyệt Đỉnh! Nó đang nằm ngay bên trong khối quặng sắt thiên thạch này!

Sơn Tinh nhìn khối quặng, giọng nói mang theo một chút hoài niệm vĩ đại:

“Khối sắt trời này rơi xuống đỉnh Tản Viên từ vạn năm trước, chứa đựng ý chí chiến đấu bất diệt của các tinh tú phương xa và ngọn lửa thái cổ của thiên địa. Bản tôn vốn định dùng địa hỏa trăm năm để rèn nó thành một thanh Thiết Mã Thần Kiếm, chờ đợi một vị Nhân Vương cưỡi ngựa sắt xuất thế trong tương lai để dẹp loạn phương Bắc. Thế nhưng hôm nay, vận mệnh của Âu Lạc đã thay đổi vì ngươi. Bản tôn cho phép ngươi mượn lấy tinh hoa thời gian của nó để phục hồi tu vi.”

Tôi nhìn khối thiên thạch rực lửa, trong lòng không khỏi chấn động.

*Thiết Mã Thần Kiếm? Ngựa sắt?*

Hóa ra đây chính là phôi thai của thanh thần binh huyền thoại gắn liền với truyền thuyết Thánh Gióng ở thời Hùng Vương thứ sáu! Hóa ra lịch sử đã được sắp đặt một cách vi diệu như thế này. Nếu tôi lấy đi khối sắt này, Thánh Gióng tương lai lấy cái gì để đánh giặc Ân? Lịch sử sẽ đại loạn, và tôi sẽ phạm phải một sai lầm không thể cứu vãn.

“Tôi hiểu rồi.” Tôi hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. “Thần Quân yên tâm, tôi là nhà khảo cổ, quy tắc nghề nghiệp của tôi là bảo tồn cổ vật chứ không phải phá hoại. Tôi sẽ không lấy đi bản thể của khối sắt trời này. Tôi chỉ mượn… một chút ‘tuế nguyệt’ bên trong nó mà thôi.”

Tôi ngồi xếp bằng trên không gian tâm linh, hai tay kết ấn, kích hoạt Tuế Nguyệt Đồng Bản.

Một sợi chỉ vàng kim mảnh như tơ nhện phóng ra từ mu bàn tay tôi, nhẹ nhàng xuyên qua lớp vỏ xù xì của khối thiên thạch, chạm vào lõi năng lượng bên trong.

Và ngay khoảnh khắc hai nguồn năng lượng thời gian chạm nhau, một cú nổ thông tin lịch sử khổng lồ dội ngược thẳng vào não bộ của tôi.

*Uỳnh!!!*

Thần hồn của tôi như bị kéo tuột vào một hố đen không đáy. Nhưng lần này, tôi không nhìn thấy cảnh tượng các vì sao rơi rụng hay cảnh tượng khai thiên lập địa của thời Hoang Cổ.

Cảnh tượng hiện ra trước mắt tôi là một khoảng không gian tối tăm, lạnh lẽo của vũ trụ bao la. Giữa những dải ngân hà rực rỡ, một chiếc phi thuyền không gian khổng lồ mang hình dáng một con Chim Lạc bằng kim loại công nghệ cao đang lao đi với tốc độ ánh sáng. Trên vỏ tàu, những hoa văn mặt trời Đông Sơn được chạm khắc bằng các đường dẫn năng lượng màu xanh lam rực rỡ.

Đó chính là phi thuyền “Chim Lạc” — chiếc tàu du hành tinh tế mà tôi dự định chế tạo ở tương lai 1000 năm sau!

Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến tim tôi như ngừng đập.

Một bàn tay khổng lồ màu tím đen — bàn tay của Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên — đột ngột thò ra từ một hố đen vũ trụ, bóp nát chiếc phi thuyền Chim Lạc như bóp một quả hồng chín. Tiếng còi báo động rú vang, ánh lửa nổ tung nhuộm đỏ cả một vùng tinh không. Trong khoảnh khắc chiếc phi thuyền vỡ vụn thành vạn mảnh, một mảnh vỡ kim loại từ buồng động cơ phản vật chất bị cuốn vào một vết rách thời không, rơi ngược dòng thời gian, băng qua hàng triệu năm, rồi lao xuống đỉnh Tản Viên Sơn thời Hoang Cổ dưới dạng một ngôi sao băng.

Khối “Thiên Thạch Thiết” vạn năm này… thực chất chính là một mảnh vỡ từ chiếc phi thuyền tương lai của chính tôi!

Trên bề mặt mảnh vỡ kim loại ẩn sâu trong lõi quặng, tôi nhìn thấy một dòng mã số sứt mẻ được khắc bằng tiếng Việt hiện đại: *”V-KC-09: CHIM LAC”*.

Một cái lạnh thấu xương chạy dọc sống lưng tôi.

Đầu óc tôi hoang mang tột độ, những câu hỏi dồn dập xuất hiện như những làn sóng dữ dội đánh sập mọi phòng tuyến lý trí:

*Chuyện này là thế nào? Tại sao một thứ chưa từng tồn tại ở hiện tại lại xuất hiện ở quá khứ dưới dạng cổ vật? Có nghĩa là… dù tôi có cố gắng thế nào, dù tôi có bẻ lái lịch sử bao nhiêu lần, thì cái kết cục phi thuyền bị nổ tung, tôi và Đường Dao bị tiêu diệt bởi Trầm Uyên vẫn là một định mệnh đã được viết sẵn?*

*Mọi nỗ lực ‘vá’ lịch sử của tôi thực chất chỉ là đang hoàn thiện các mảnh ghép để dẫn đến cái kết cục hủy diệt đó sao? Tôi chỉ là một con rối đang tự tay xây dựng nên nấm mồ cho chính mình?*

Nỗi sợ hãi cái chết, sự bất lực trước định mệnh vĩ đại, và nỗi hoài nghi tột cùng về sự tồn tại của bản thân khiến thần hồn tôi run rẩy dữ dội. Tôi cảm thấy muốn từ bỏ. KPI này quá nặng, ván cờ này đã bị sắp đặt sẵn quân cờ từ trước khi tôi bắt đầu đi nước đầu tiên. Tôi muốn quay về hiện tại, đóng cửa Viện Khảo Cổ, cùng Đường Dao ăn mì tôm qua ngày, mặc kệ cái thế giới chết tiệt này ra sao thì ra.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc tăm tối nhất của tâm hồn, tôi bỗng nhìn thấy hình ảnh của Trường Sinh Tử triệu năm trước, quỳ dưới chân bức tượng đá không mặt, râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối vào vị “Sư tôn” của mình. Tôi nhìn thấy Đường Dao ở hiện tại, mặt mũi lấm lem mồ hôi, kiệt lực duy trì mỏ neo thời gian để giữ mạng cho tôi.

Họ đã đặt cược tất cả vào tôi.

Nếu tôi bỏ cuộc, họ sẽ biến mất vào hư vô. Định mệnh có thể đã viết sẵn cái chết của tôi, nhưng định mệnh chưa bao giờ cấm tôi… trộm đi cái kết cục đó!

“Mẹ kiếp, ta là Tuế Nguyệt Đạo Tặc cơ mà!” Tôi gầm lên trong thức hải, ánh mắt một lần nữa bùng cháy lên ngọn lửa điên cuồng của kẻ lách luật. “Nếu tương lai đã định sẵn là tro tàn, thì hôm nay, bố mày sẽ trộm luôn cả cái định mệnh đó! Ta không tin vào bản vẽ đã được vẽ sẵn!”

Tôi chủ động mở rộng thức hải, không thèm né tránh luồng năng lượng Kim – Hỏa cuồng bạo nữa, mà điên cuồng chủ động hút nó vào trong cơ thể.

*Ầm!!!*

Quá trình luyện hóa mảnh vỡ thứ năm chính thức bùng nổ.

Đây không phải là một màn tăng cấp êm đềm, mà là một trận chiến tàn khốc của sự phá hủy và tái tạo. Quy luật “Kim khắc Mộc, Hỏa tôi Đồng” bắt đầu vận hành trong từng tế bào của tôi.

Linh lực hệ Kim sắc bén như hàng vạn thanh kiếm nhỏ li ti điên cuồng băm nát các kinh mạch hệ Mộc mà tôi vừa thừa hưởng từ huyết mạch Tiên tộc. Cùng lúc đó, ngọn lửa thái cổ từ khối thiên thạch (Hỏa) bùng lên, nung đỏ toàn bộ hệ thống xương cốt Chúc Đồng Cảnh của tôi.

Xương cốt của tôi bị nung đến mức chảy lỏng ra như đồng đỏ trong lò đúc, rồi lại được rèn đập liên tục bởi ý chí chiến đấu bất diệt của tinh tú tương lai. Mỗi một tiếng *keng keng* vang lên trong đầu tôi giống như một chiếc búa tạ nặng vạn cân đang nện thẳng vào linh hồn.

“A… A… A!!!”

Tôi gào lên đau đớn, đôi cánh Chim Lạc phía sau lưng bùng cháy ngọn lửa vàng kim rực rỡ chưa từng có. Hoa văn mặt trời Đông Sơn trên cánh xoay tròn điên cuồng, phóng ra những luồng xích thời gian khóa chặt lấy không gian xung quanh để ngăn không cho dư chấn năng lượng đánh sập không gian tâm linh của Sơn Tinh.

Cơn đau kéo dài tưởng chừng như vô tận. Nhưng theo mỗi nhịp búa rèn giũa, xương cốt của tôi sau khi nguội đi bắt đầu ngưng tụ lại, mang theo ánh sáng vàng kim của đồng cổ hoàng gia kết hợp với sắc đen huyền bí của sắt thiên thạch vũ trụ. Nó không còn là xương đồng da sắt thông thường nữa, mà là một loại cốt cách vạn cổ bất diệt, cứng cáp đến mức có thể đỡ được cả thiên lôi.

Thần hồn của tôi đột ngột thoát ly khỏi thể xác, phóng đại lên vạn lần, bay vút lên chín tầng mây của kỷ nguyên Hoang Cổ.

Trong trạng thái thăng hoa ấy, tôi nhìn thấy toàn bộ Âu Lạc Thần Châu trải dài dưới chân mình. Tôi nghe thấy tiếng thở dài trầm hùng của đất đá núi Tản Viên, nghe thấy tiếng mạch lửa ngầm đang chảy xiết dưới lòng đất, nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào của Đông Hải và tiếng sấm rền vang trên đỉnh Nghĩa Lĩnh.

Tâm trí tôi hòa làm một với quy luật của tự nhiên. Tôi đã đạt đến sự **Cộng Hưởng Thiên Địa**.

Cảnh giới bùng nổ!

**Thần Thông Cảnh sơ kỳ!!!**

*Uỳnh!!!*

Luồng sóng xung kích từ đợt đột phá quét sạch toàn bộ sương mù trong không gian tâm linh. Tôi mở mắt ra, một tia lửa vàng kim rực rỡ bắn ra từ đồng tử, xé toạc màn đêm Hoang Cổ trong tích tắc.

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay của mình. Sức mạnh ngập tràn trong từng thớ cơ, nhưng khi tôi đưa tay vuốt tóc, tôi khựng lại.

Mái tóc đen nhánh ngày nào giờ đây đã có một nửa chuyển sang màu bạc trắng như tuyết, tạo thành một kiểu đầu “muối tiêu” cực kỳ tang thương nhưng cũng đầy vẻ bá đạo, lẫm liệt của một kẻ đã thấu thị hết thảy thăng trầm của tuế nguyệt.

Cái giá của việc “check var” mảnh vỡ tương lai và đột phá cưỡng chế: 300 năm thọ nguyên nữa đã bay theo chiều gió.

Sơn Tinh nhìn tôi, ánh mắt đá vôi của thần hiện lên sự chấn động tột cùng. Thần khẽ cúi đầu, giọng nói mang theo sự kính sợ thực sự:

“Chúc mừng Thần nhân đã đắc chứng Thần Thông. Ý chí của ngươi… ngay cả đất mẹ cũng phải kiêng dè.”

Tôi thu hồi đôi cánh hào quang sau lưng, đáp xuống đất, phủi phủi tà áo rách, cười khổ:

“Thần Quân quá khen. Đổi lại bằng nửa mái đầu bạc này, cái giá này hơi chát so với một gã trai chưa vợ như tôi.”

*Tít… Tít… Rè rè…*

Tiếng máy truyền âm trong đầu đột ngột vang lên đầy dồn dập và hoảng loạn, cắt đứt bầu không khí trang nghiêm. Tiếng Đường Dao hét lên như muốn nổ tung màng nhĩ của tôi:

*”Thẩm Mặc! Mỏ neo thời gian ở phòng thí nghiệm đang quá tải! Máy chủ sắp nổ tung rồi! Cậu mà không về ngay trong vòng mười giây nữa là tôi sẽ dùng búa đập nát cái đồng xu của cậu đấy! Về ngay!!!”*

Tôi giật bắn mình, vội vàng chắp tay chào Sơn Tinh:

“Thần Quân, sếp của tôi ở tương lai đang réo KPI rồi. Tôi phải đi đây. Hẹn gặp lại ngài ở một mốc lịch sử khác!”

Sơn Tinh khẽ gật đầu, vẫy tay một cái.

Không gian vỡ vụn. Ý thức của tôi bị một lực hút khổng lồ kéo mạnh ngược về phía sau với tốc độ ánh sáng.

*Hưu!!!*

Cảm giác rơi tự do từ chín tầng mây ập đến. Thần hồn của tôi va mạnh vào thể xác ở thời hiện đại.

“Khụ! Khụ! Khụ!”

Tôi bật dậy trên bàn đá khảo cổ của phòng nghiên cứu ngầm Viện Khảo Cổ Phong Châu, ho sặc sụa. Một luồng tử khí màu tím đen lẫn lộn với máu tươi bị tôi phun thẳng ra nền gạch Bát Tràng, bốc lên tiếng xèo xèo ghê rợn.

“Thẩm Mặc!”

Một bóng người lao đến như một cơn gió, vòng tay ôm chặt lấy vai tôi. Mùi hương bồ kết quen thuộc xen lẫn mùi mồ hôi và mùi dầu máy ấm áp sực nức vào mũi tôi, xua tan hoàn toàn cái lạnh lẽo của dòng sông thời gian.

Tôi định thần lại, nhìn thấy Đường Dao đang đỡ lấy mình. Gương mặt cô lấm lem những vệt than đen do máy móc bị chập điện, mái tóc ngắn nhuộm đỏ hung rối bù, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt vẫn còn đọng trên hàng mi dài.

Nhưng khi cô nhìn thấy mái tóc của tôi đã bạc đi một nửa, nụ cười trên môi cô đột ngột cứng đờ. Bàn tay cô run rẩy chạm vào những sợi tóc bạc bên thái dương của tôi, giọng nói nghẹn ngào:

“Cậu… tóc của cậu…”

Tôi vội vàng vuốt lại tóc, cười hì hì để phá tan bầu không khí bi thương:

“Kìa Đường đại tiểu thư, trông thế này không phải rất ngầu sao? Kiểu tóc ‘muối tiêu’ lãng tử của các tài tử điện ảnh đấy. Con gái thời nay thích nhất là gu đàn ông trưởng thành, phong trần thế này đấy nhé. Cô xem, tôi đi một chuyến mà vừa được nâng cấp ngoại hình, vừa đột phá cảnh giới, hời to rồi còn gì!”

“Hời cái đầu cậu ấy!” Đường Dao gắt lên, hốc mắt đỏ hoe, cô đấm mạnh một phát vào vai tôi khiến tôi đau điếng. “Cậu suýt nữa thì biến thành xác ướp thật sự rồi có biết không? Chỉ số sinh mệnh của cậu lúc nãy tụt xuống mức báo động đỏ, mỏ neo thời gian suýt nữa thì đứt gãy hoàn toàn! Cậu có biết tôi đã sợ thế nào không?!”

Tôi nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, trong lòng khẽ ấm áp. Tôi biết cô lo cho tôi thật lòng. Nhưng tính tôi vốn không thích sự ủy mị, liền chỉ tay vào bát mì tôm bốc khói nghi ngút trên chiếc bàn gỗ bên cạnh:

“Được rồi, được rồi, tôi biết lỗi rồi. Nhưng mà… Đường đại tiểu thư ơi, tôi đã dặn là phải chuẩn bị bát mì tôm Hảo Hảo hai quả trứng cơ mà? Sao bát này… hình như chỉ có một quả?”

Đường Dao ngẩn người ra một nhịp, nhìn bát mì rồi lại nhìn cái bản mặt vô sỉ của tôi, cô vừa khóc vừa cười, giơ nắm đấm lên dọa:

“Mì tôm tăng giá, trứng gà cũng tăng giá! Viện Khảo Cổ đang nợ lương ba tháng nay cậu có biết không? Có một quả trứng cho cậu ăn là may lắm rồi, còn đòi hỏi! Ăn đi cho đỡ rách mồm!”

Tôi cầm chiếc nĩa nhựa lên, gắp một vắt mì lớn cho vào miệng. Vị mặn mòi, cay nồng quen thuộc của gói muối Hảo Hảo tràn ngập khoang miệng, xua tan đi cái vị tanh nồng của bùn đất Hoang Cổ và vị chát của sấm sét Đông Hải.

“Ngon quá…” Tôi lầm bầm, cảm giác như mình vừa được hồi sinh thực sự.

Đường Dao ngồi xuống chiếc ghế xoay bên cạnh, dùng khăn giấy lau mồ hôi trên trán, ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi:

“Thế nào? Chuyến này thu hoạch được gì không?”

Tôi đặt bát mì xuống, xòe bàn tay phải ra. Trên mu bàn tay tôi, hình xăm đồng hồ cát ba tầng giờ đây đã xuất hiện thêm một hoa văn hình ngọn lửa chiến ý màu vàng kim rực rỡ, quấn quanh tầng thứ hai của chiếc đồng hồ cát.

“Mảnh vỡ thứ năm đã thu hoạch thành công.” Tôi nói, giọng trầm xuống. “Tôi đã đột phá lên Thần Thông Cảnh sơ kỳ.”

Đường Dao tròn mắt kinh ngạc, rồi khẽ thở phào:

“Tốt quá… Như vậy chúng ta lại có thêm vốn liếng để đối phó với Vô Cực Giáo.”

Tôi nhìn xuống Tuế Nguyệt Đồng Bản đang nằm im lìm trong lòng bàn tay, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi lo âu cực lớn mà tôi quyết định giấu kín, không để Đường Dao biết.

Bí mật về khối thiên thạch mang ký hiệu của phi thuyền “Chim Lạc” từ tương lai… đó là một quả bom nổ chậm về mặt tâm lý. Tôi không thể để cô ấy phải gánh vác thêm nỗi sợ hãi về một tương lai thất bại đã được định sẵn.

Nếu định mệnh là một vòng lặp vĩnh cửu dẫn đến cái chết của chúng tôi, thì tôi — Thẩm Mặc, kẻ trộm thời gian vĩ đại nhất lịch sử — sẽ tự tay bẻ gãy cái vòng lặp chết tiệt đó.

“Đường Dao,” tôi ngước lên nhìn cô, nở một nụ cười tự tin và ngông cuồng quen thuộc, “chuẩn bị hành lý đi. Mục tiêu tiếp theo của chúng ta là Đông Hải Long Cung thời Hoang Cổ. Tôi nghe nói dưới đáy biển đó có nhiều đồ cổ rỉ sét lắm, đủ tiền mua cả cái Viện Khảo Cổ này của cô đấy!”

Đường Dao nhìn tôi, tuy vẫn còn lo lắng nhưng ánh mắt cô đã lấy lại sự kiên định thường ngày. Cô đứng dậy, phủi phủi tà áo dính đầy bụi than, hếch cằm kiêu ngạo:

“Được thôi, nhưng lần này cậu mà còn dám tự tiện bẻ lái lịch sử để cúng nạp thọ nguyên nữa, tôi sẽ là người đầu tiên đào cái mộ cổ đẹp nhất Thần Châu rồi chôn sống cậu cùng đống đồ rỉ sét của cậu đấy!”

“Tuân lệnh, Viện trưởng đại nhân!”

Tôi cười lớn, tiếp tục cúi xuống xử lý nốt bát mì tôm Hảo Hảo của mình. Tiếng chuông gió treo dưới hiên hầm ngầm khẽ vang lên những âm thanh thanh tao, hòa quyện cùng tiếng mưa rơi rả rích của Phong Châu hiện đại, như một khúc ca khải hoàn mới của thời gian vừa được bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8