Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 62: Thủy Long quyết chiến Sơn Thần quyết
Tôi nhớ hồi còn học năm hai đại học chuyên ngành khảo cổ học thực địa, vị giáo sư hướng dẫn tóc hói chữ M từng gõ cây thước gỗ vào đầu tôi đau điếng khi tôi lỡ tay làm sứt một góc của mảnh ngói đất nung thời Lý. Lúc đó, lão già hói ấy đã trợn trừng mắt, râu ria dựng ngược lên gầm rú: *”Thẩm Mặc! Cậu có biết khảo cổ học là gì không? Đó là sự tôn trọng tuyệt đối dành cho quá khứ! Mỗi một hạt bụi trên cổ vật đều là hơi thở của tổ tiên! Cậu mà còn làm việc cẩu thả thế này, sau này chỉ có nước đi hốt rác lịch sử thôi con ạ!”*
Bây giờ, lơ lửng giữa khoảng không chênh vênh của kỷ nguyên Hoang Cổ, tôi chỉ muốn gửi một lời nhắn vượt thời gian đến vị giáo sư đáng kính ấy: *Thầy ơi, thầy đoán chuẩn vcl! Em bây giờ không chỉ đi hốt rác lịch sử, mà còn trực tiếp nhảy vào dòng sông thời gian để làm thợ hàn dạo, vá víu mấy cái lỗ thủng to đùng do đám tà tu phá hoại đây này!*
Mà cái “mảnh ngói sứt góc” ngày xưa so với cái lỗ thủng Thiên Đạo hiện tại thì đúng là một hạt cát so với sa mạc.
Không gian xung quanh tôi vừa mới ổn định sau cú nhảy vọt từ đỉnh Tản Viên Thần Sơn, thì một luồng áp suất ẩm ướt, lạnh lẽo đến thấu xương đã ập thẳng vào mặt. Gió rít gào bên tai như tiếng khóc than của hàng vạn u linh dưới đáy biển sâu.
Trước mắt tôi, bờ biển Đông Hải thời Hoang Cổ không hề có cát trắng, nắng vàng hay những rặng dừa thơ mộng như trong mấy cuốn cẩm nang du lịch thời hiện đại. Thay vào đó là một màu đen kịt, âm u đến rợn người. Nước biển cuồn cuộn dâng cao, không phải màu xanh lam truyền thống, mà là một thứ dung dịch đặc quánh, tím sẫm pha lẫn những vệt đen ngòm của tử khí hắc ám.
*”Tít… tít… rè rè…”*
Âm thanh quen thuộc của mỏ neo truyền âm vang lên trong thức hải của tôi, kèm theo tiếng thở dốc dồn dập của ai kia:
*”Thẩm Mặc! Cậu còn sống đấy à? Tôi vừa thấy chỉ số dao động thời không của cậu vọt lên mức đỏ ngầu, suýt chút nữa là cháy luôn cả hệ thống máy chủ của Viện rồi! Cậu lại vừa làm cái trò điên rồ gì ở quá khứ thế?”*
Tôi khẽ ho một tiếng, đưa tay vuốt lại lọn tóc muối tiêu trước trán, cười hì hì đáp lại:
“Đường đại tiểu thư bớt nóng, bớt nóng nào. Tôi vừa mới nhận một ca phẫu thuật thẩm mỹ miễn phí cho kinh mạch từ sếp Sơn Tinh thôi mà. Tiện tay còn được khuyến mãi thêm một món đồ chơi xịn xò lắm. Cô xem này, ‘wifi thời không’ của cô dạo này hơi yếu đấy nhé, có cần tôi gửi ít linh khí Hoang Cổ về làm pin dự phòng không?”
*”Bớt xạo ngôn đi! Cậu có biết tình hình ở hiện tại đang tệ đến mức nào không?”* Giọng nói của cô nàng tràn ngập sự lo lắng và mệt mỏi, dường như cô đã phải gồng mình duy trì mỏ neo linh hồn suốt nhiều giờ qua. *”Vết rách ở Phong Châu đang rỉ ra thứ chất lỏng màu tím đen. Đám tà tu của Vô Cực Giáo đang ăn mừng như đúng rồi. Nếu cậu không nhanh chóng tìm thấy mảnh vỡ tiếp theo ở Đông Hải, cả cái Thần Châu này sẽ biến thành một cái ao bùn chết chóc trong vòng ba ngày nữa!”*
“Biết rồi, khổ lắm, nói mãi.” Tôi thở dài, nhìn xuống bàn chân đang lơ lửng trên mặt nước. “Tôi cũng muốn đi tắm biển nghỉ dưỡng lắm chứ, nhưng hình như có người không muốn cho tôi yên ổn thì phải.”
Ngay khi lời nói của tôi vừa dứt, cả bầu trời phía Đông đột ngột nổ ra một tiếng sấm rền vang.
Từ phía đường chân trời xa xôi, một bức tường nước khổng lồ cao hàng vạn trượng, đen ngòm và hung tợn, đang điên cuồng cuộn trào lao về phía đất liền. Đó không phải là một con sóng thần bình thường, mà là một thực thể sống động được tạo thành từ hàng triệu tấn nước biển biến dị, gầm rú như một con dã thú khổng lồ muốn nuốt chửng toàn bộ Âu Lạc Thần Châu.
Trên đỉnh ngọn sóng dữ ấy, một bóng người cao lớn đang đứng sừng sững.
Hắn khoác trên mình bộ chiến giáp được làm từ vảy ngược của Giao Long hắc ám, mái tóc dài màu xanh lam bay múa hỗn loạn trong gió bão. Đôi mắt hắn không có lòng trắng, chỉ có một màu lam nhạt quỷ dị pha lẫn những tia sáng tím đen của tử khí. Hắn cầm trong tay một cây Thủy Long đao khổng lồ, mỗi lần vung đao, sóng nước xung quanh lại dâng cao thêm vài trượng, phát ra những tiếng gầm rú chói tai.
Thủy Tinh!
Vị vương giả của Thủy tộc Đông Hải trong truyền thuyết, lúc này trông chẳng khác nào một vị Ma thần bước ra từ cõi u minh. Sát khí trên người hắn nồng nặc đến mức khiến những loài dị thú biển sâu xung quanh phải nổi lềnh bềnh trên mặt nước, hóa thành những cái xác không hồn.
“Sơn Tinh! Giao ra linh mạch Tản Viên, nếu không ta sẽ dâng nước nhấn chìm toàn bộ bờ cõi của ngươi, biến đất nước của ngươi thành nghĩa địa dưới đáy biển sâu!”
Giọng nói của Thủy Tinh vang dội như sấm truyền, mang theo sức mạnh Thần Thông Cảnh đỉnh phong, chấn động đến mức khiến vách đá dưới chân núi Tản Viên phía xa bắt đầu rạn nứt, sụt lở từng mảng lớn.
*”Mẹ kiếp, đây là đại chiến Sơn – Thủy phiên bản tả thực à? Trông hoành tráng hơn mấy cái kỹ xảo ba xu trên phim truyền hình nhiều đấy chứ!”* Tôi lầm bầm tự giễu, nhưng mồ hôi hột đã bắt đầu rịn ra trên trán. Áp suất hơi nước lúc này đè nặng lên cơ thể tôi như thể có hàng vạn chiếc xe tải hạng nặng đang đè lên ngực. Nếu không nhờ thân thể Chúc Đồng Cảnh vừa mới được tôi luyện, có lẽ tôi đã bị nghiền nát thành một bãi thịt băm ngay từ khi con sóng chưa chạm tới.
*”Thẩm Mặc! Cậu đang ở ngay trung tâm vụ nổ đấy! Tránh ra mau!”* Tiếng cô nàng gào lên trong thức hải của tôi, rè rè liên tục vì nhiễu loạn từ trường.
“Tránh thế quái nào được? Sân khấu đã dựng sẵn, diễn viên chính đã lên sàn, tôi mà chạy thì ai trả tiền vé cho tôi?”
Tôi nheo mắt nhìn về phía sau. Từ đỉnh Tản Viên Thần Sơn, một luồng hào quang màu vàng thổ rực rỡ đột ngột bùng lên, xé toạc màn sương mù màu tím đen đang bao phủ bầu trời.
Sơn Tinh – Tự Nhiên Thần Quân – đã xuất chiến.
Thân hình ngài khổng lồ cao hàng ngàn trượng, được tạo thành từ những khối đá cổ xưa cứng nhất của đại địa, khoác trên mình lớp giáp hoàng thổ rực sáng chiến ý. Ngài bước đi một bước, mặt đất dưới chân lại rung chuyển dữ dội, hàng vạn tấn đất đá tự động bay lên, ngưng tụ thành những bức tường thành kiên cố chắn ngang trước làn sóng dữ của Thủy Tinh.
“Thủy Tinh! Ngươi đã bị tà độc tâm trí, phản bội lại khế ước của Long Quân! Thần Sơn Tản Viên là xương sống của Âu Lạc, ta tuyệt đối không để ngươi tàn phá một tấc đất nào!”
Sơn Tinh gầm lên một tiếng, hai tay giáng mạnh xuống đất.
*Uỳnh!!!*
Mật pháp Sơn Thần quyết được kích hoạt đến cực hạn. Mặt đất dưới chân ngọn núi thiêng đột ngột trồi lên, hóa thành một dãy núi đá khổng lồ sừng sững như một bàn tay khổng lồ của đất mẹ, chặn đứng bức tường nước vạn trượng đang lao tới.
*ẦM!!!*
Cú va chạm giữa hai nguồn sức mạnh Thổ hệ và Thủy hệ tối cao của thời Hoang Cổ tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa. Sóng xung kích quét qua, thổi bay toàn bộ cây cổ thụ trong vòng bán kính mười dặm thành tro bụi. Nước bắn tung tóe lên trời cao hàng ngàn thước, hóa thành một cơn mưa rào mang theo tử khí hắc ám, rơi xuống đất làm rữa nát mọi sinh linh mà nó chạm vào.
Tôi đứng trên một mỏm đá chênh vênh, đôi cánh Lạc Vũ sau lưng đập liên tục để giữ thăng bằng giữa cơn bão táp năng lượng. Nhìn cảnh tượng trước mắt, đầu óc tôi hoạt động với tốc độ của một bộ xử lý siêu cấp.
Khảo cổ học dạy cho tôi một điều: mọi cấu trúc vĩ đại đều có một điểm tựa, và mọi trận pháp dù mạnh đến đâu cũng có một “lỗ hổng hệ thống”.
“Đường Dao, kiểm tra giùm tôi dao động linh mạch ở phía dưới lòng đất Đông Hải xem! Tôi cá là con rồng nước kia không tự nhiên mà mạnh thế đâu. Hắn đang dùng ‘hack’!”
*”Chờ chút… Tôi đang quét… Ôi trời đất ơi! Thẩm Mặc, cậu đoán đúng rồi!”* Giọng cô nàng vang lên đầy kinh hãi. *”Phía dưới đáy biển có một luồng năng lượng hắc ám cực lớn từ tương lai đang truyền về, nó đang cưỡng ép mở rộng một dòng hải lưu Hoang Cổ bị tắc nghẽn dưới lòng đất để tiếp thêm sức mạnh cho Thủy Tinh! Đây là một lỗi đồng bộ thời gian (Time Desync) do Cơ Vô Mệnh để lại trước khi phân thân của hắn bị tiêu diệt!”*

“Hóa ra là lão già mũi trâu ấy chơi trò rò rỉ đường ống nước của Thiên Đạo!” Tôi cười lạnh, ánh mắt khóa chặt vào điểm giao nhau giữa dòng nước lũ và dãy núi đá của Sơn Tinh. “Nếu hắn đã thích chơi trò hack game, thì để ‘Tuế Nguyệt Đạo Tặc’ này dạy cho hắn biết thế nào là bản quyền chuyên nghiệp!”
Tôi thò tay vào trong thức hải, chộp lấy nhánh tre ngọc bích – món quà của Sơn Tinh – và kéo nó ra ngoài.
Ngay khi xuất hiện, nhánh tre nhỏ bé ấy bỗng tỏa ra một luồng sinh mệnh lực Mộc hệ đậm đặc đến mức đẩy lùi cả màn sương mù tím đen xung quanh tôi. Những hoa văn Đông Sơn trên thân tre rực sáng lên ánh xanh biếc của sự sống khởi nguyên.
“Gậy Tre Trăm Đốt… Nghe danh đã lâu, hôm nay thử xem sếp Sơn Tinh quảng cáo có đúng sự thật không nhé!”
Tôi hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ linh lực Chúc Đồng Cảnh vào lòng bàn tay, kết hợp với một tia thọ nguyên quý giá từ Tuế Nguyệt Đồng Bản để kích hoạt món chí bảo này.
*Vút!*
Tôi lao thẳng từ vách đá xuống, đôi cánh Chim Lạc dang rộng, xé toạc màn mưa độc hướng thẳng về phía rìa của bức tường nước khổng lồ – nơi dòng hải lưu Hoang Cổ đang bị tắc nghẽn và rò rỉ năng lượng hắc ám.
“Thẩm Mặc! Cậu điên rồi! Chỗ đó là vùng xoáy tử khí, cậu sẽ bị nghiền nát đấy!” Tiếng Đường Dao hét lên trong đầu tôi.
“Yên tâm đi, tôi là nhà khảo cổ học thực địa chuyên nghiệp, có bảo hiểm tai nạn lao động của Thiên Đạo rồi!”
Tôi gầm lên, hai tay nắm chặt lấy nhánh tre ngọc bích, cắm mạnh nó xuống ngay điểm đứt gãy của trận pháp Thủy hệ dưới lòng đất.
“Mộc khắc Thổ, Thủy sinh Mộc! Thủy Tinh, ngươi thích dâng nước đúng không? Vậy thì uống nước cho no bụng đi!”
*Keng!!!*
Một tiếng ngân thanh tao từ Tuế Nguyệt Đồng Bản vang lên, đồng bộ hóa năng lượng của nhánh tre với dòng chảy thời gian của đất mẹ.
Ngay lập tức, nhánh tre nhỏ bé ấy bùng nổ ra một luồng ánh sáng xanh lục rực rỡ chưa từng có. Nó không chỉ dài ra, mà còn tự động phân tách, sinh trưởng với tốc độ kinh hoàng của thời gian bị tua nhanh vạn lần. Chỉ trong vài nhịp thở, hàng vạn, hàng triệu rễ tre khổng lồ, to như những con rồng xanh, đâm sâu xuống lòng đất, quấn chặt lấy nguồn năng lượng hắc ám đang rò rỉ dưới lòng biển.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Một đê chắn sóng sinh học khổng lồ bằng tre già và rễ cây cổ thụ mọc lên sừng sững giữa đại dương, chắn ngang trước mặt Thủy Tinh. Những rễ tre này điên cuồng hút lấy nguồn nước lũ biến dị, dùng chính sức mạnh Thủy hệ của đối phương để nuôi dưỡng cho sự sinh trưởng của mình. Nước lũ dâng cao đến đâu, rào chắn tre xanh lại mọc cao đến đó, kiên cố và dẻo dai đến mức không một ngọn sóng nào có thể xô đổ.
Thủy Tinh kinh hoàng nhìn rào chắn khổng lồ đột ngột xuất hiện trước mặt mình. Cây Thủy Long đao trong tay hắn chém mạnh xuống, nhưng nhát chém mang theo vạn trượng sóng dữ chỉ có thể làm sứt mẻ một vài nhánh tre, để rồi ngay lập tức những nhánh tre ấy lại tự phục hồi nhờ sinh mệnh lực Mộc hệ tối thượng.
“Kẻ nào?! Kẻ nào dám can thiệp vào cuộc chiến của thần linh?!” Thủy Tinh gầm lên đầy giận dữ, ánh mắt tím đen khóa chặt vào thân hình nhỏ bé của tôi đang đứng trên đỉnh rào chắn tre.
“Là tôi đây, một nhân viên gác đền thời gian đang đi cân bằng KPI cứu thế!” Tôi đứng trên ngọn tre cao vút, gió thổi bay mái tóc muối tiêu, tay cầm nhánh tre ngọc bích rực sáng, cười ngạo nghễ. “Thủy Tinh, trò chơi rò rỉ đường ống nước của ngươi đến đây là kết thúc rồi!”
Sơn Tinh ở phía sau nhìn thấy rào chắn tre khổng lồ của tôi, đôi mắt đá của ngài rực sáng lên niềm vui mừng khôn xiết. Ngài không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này.
“Hảo đồ đệ của ta! Làm tốt lắm!” Sơn Tinh gầm vang, hai tay kết ấn phức tạp của Sơn Thần quyết. “Đất mẹ Âu Lạc, tụ hội cho ta!”
Hàng vạn tấn bùn đất phù sa từ sông Hồng cổ xưa, mang theo hơi ấm và linh khí của đất mẹ, đột ngột bay lên, hòa quyện vào hệ thống rễ tre khổng lồ của tôi. Sự kết hợp giữa Thổ hệ của Sơn Tinh và Mộc hệ của tôi tạo thành một “Bức Tường Sơn Thủy” vĩ đại vĩnh cửu, hoàn toàn cô lập và chặn đứng dòng nước lũ biến dị của Thủy tộc.
“Giờ thì… đến lượt chúng ta phản công chứ nhỉ?” Tôi liếm khóe môi rớm máu, nụ cười đầy vẻ vô sỉ quen thuộc.
Tôi kích hoạt Tuế Nguyệt Đồng Bản, đảo ngược dòng chảy của luồng nước đang bị nén chặt trong hệ thống rễ tre. Một cột nước khổng lồ pha lẫn bùn đất phù sa, mang theo sức mạnh của cả ba hệ Thổ – Mộc – Thủy, bị ép nén đến cực hạn trong lòng rào chắn.
“Cú đấm khảo cổ học – Phiên bản bảo vệ môi trường! Nhận hàng đi, lão già!”
Tôi vung mạnh nhánh tre ngọc bích về phía Thủy Tinh.
*ẦM!!!*
Cột nước bùn đất khổng lồ bắn ngược trở lại với tốc độ vượt qua cả âm thanh, xé toạc không gian, đập thẳng vào ngực Thủy Tinh đúng lúc hắn chưa kịp phòng bị.
*Bùm!!!*
Cú va chạm làm tan nát cả bầu trời đầy mây đen của thời Hoang Cổ. Thủy Tinh phun ra một ngụm máu lớn màu tím đen, thân hình cao lớn bị hất văng ra xa hàng dặm, rơi thẳng xuống lòng đại dương cuồn cuộn sóng dữ. Cây Thủy Long đao trong tay hắn gãy làm đôi, rơi xuống biển sâu.
Bức tường nước vạn trượng mất đi sự điều khiển, sụp đổ hoàn toàn, hóa thành những đợt sóng dịu nhẹ vỗ vào rào chắn tre xanh.
Bầu trời rách nát dần tự chữa lành, ánh nắng ban mai ấm áp của thời Hoang Cổ một lần nữa len lỏi qua những đám mây, chiếu rực rỡ lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn và bức tường tre vĩ đại.
Tôi quỵ xuống trên một ngọn tre, thở hồng hộc như chó hoang sa mạc. Đôi cánh Lạc Vũ sau lưng hoàn toàn tiêu tán, da thịt trên người nứt ra những đường nhỏ rớm máu do phản phệ thời gian. Nhưng nhìn chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản trong tay vẫn đang tỏa sáng rực rỡ, tôi không nhịn được mà nở một nụ cười thỏa mãn:
“Đường Dao… ghi nhận giùm tôi… KPI hôm nay… hoàn thành xuất sắc nhé…”
*”Thẩm Mặc! Cậu… cậu làm được rồi!”* Giọng cô nàng vang lên, lần này không còn rè nữa, mà trong trẻo và tràn ngập sự vui mừng khôn xiết, mặc dù tôi vẫn nghe ra được tiếng nấc nghẹn ngào của cô.
Dưới đáy biển sâu, nơi Thủy Tinh vừa rơi xuống, một con mắt khổng lồ màu tím đen đột ngột mở ra trong tích tắc rồi biến mất vào hư vô, để lại một luồng oán niệm lạnh lẽo thấu xương.
Tôi biết, trận chiến này mới chỉ là khởi đầu cho cuộc đối đầu sinh tử với Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên. Nhưng ít nhất, ngày hôm nay, dưới chân núi Tản Viên linh thiêng này, Kẻ Trộm Thời Gian đã viết nên một trang sử mới cho Âu Lạc Thần Châu.