Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 54: Tà công nghịch mệnh của Cơ Vô Mệnh

Cập nhật lúc: 2026-06-25 16:51:08 | Lượt xem: 6

Dưới lòng đất sâu hoắm của phế tích Cửu Trùng Đài, nơi từng là biểu tượng cho sự uy nghiêm của Loa Thành cổ đại, giờ đây chỉ còn là một nấm mồ hoang tàn ngập tràn tử khí. Không khí nơi này đặc quánh, nồng nặc mùi máu tươi tanh tưởi trộn lẫn với mùi thịt thối rữa đang phân hủy dưới nhiệt độ cao của tàn dư trận chiến. Tiếng dịch thể màu tím đen nhỏ giọt từ trên trần đá xuống những phiến gạch Bát Tràng vỡ nát phát ra những tiếng *xèo xèo* ghê rợn, bốc lên những làn khói độc màu xám xịt. Trong bóng tối âm u, những tia sáng tím sẫm quỷ dị lập lòe từ các kẽ nứt sâu hoắm, tựa như những con mắt của ác quỷ đang rình rập từ cõi hư vô.

Cơ Vô Mệnh ngồi xếp bằng trên một đống xương tàn khô khốc. Đó là hài cốt của những trưởng lão Vô Cực Giáo xấu số, những kẻ vừa bị chính vị Giáo chủ kính yêu của mình hút cạn kiệt từng giọt tủy sinh mệnh để làm chất dinh dưỡng phục hồi thương thế. Cảnh tượng này nếu để giới tu tiên hiện đại nhìn thấy, chắc chắn sẽ tạo nên một cơn địa chấn dư luận còn khủng khiếp hơn cả một vụ scandal của siêu sao hạng A.

Cánh tay phải của gã—nơi từng bị Thiết Mã Thần Kiếm của Thẩm Mặc chém đứt—giờ đây không còn là một khoảng trống vắng lặng. Từ vết sẹo cháy đen ấy, hàng chục sợi xúc tu màu tím đen nhầy nhụa, quằn quại đang không ngừng mọc ra, đan xen vào nhau như một búi rễ cây khô mục nát. Đó chính là dấu vết ký sinh của Trầm Uyên, cái giá đắt đỏ mà gã phải trả khi chấp nhận bán rẻ linh hồn cho Tịch Diệt Ma Thần để đổi lấy sự sống sót.

“Ha… ha ha… Kẻ trộm thời gian… nghịch tặc…”

Cơ Vô Mệnh cười điên dại, hai mắt trợn trừng đỏ ngầu như hai giọt máu sắp nhỏ xuống. Giọng nói của gã khàn đặc, méo mó không còn ra nhân giọng, nghe như tiếng hai thanh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau giữa đêm trường tịch mịch. Gã cảm nhận được nỗi sỉ nhục tột cùng đang cào xé tâm can. Bản thân gã là một Giáo chủ chí cao vô thượng, thần cơ diệu toán, vậy mà lại bị một tên phế mạch của thời mạt pháp dắt mũi, chặt đứt một tay, phá hủy toàn bộ tế đàn tích lũy trăm năm ngay tại Cửu Trùng Đài.

Sự ghen tị và uất hận dâng trào trong lồng ngực gã như một ngọn lửa đen thiêu rụi chút lý trí cuối cùng. Gã nhận ra, ở thời điểm hiện tại, Thẩm Mặc có sự bảo hộ vô hình của Thần Kim Quy và cái mỏ neo thời gian quá mức xảo quyệt. Muốn giết chết hắn bằng phương thức thông thường là điều hoàn toàn bất khả thi.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn vào quá khứ sao? Ngươi nghĩ ngươi có thể dùng dòng sông tuế nguyệt để che giấu sự hèn mọn của mình sao?” Cơ Vô Mệnh gầm gừ, những xúc tu tím đen trên vai gã điên cuồng quất mạnh vào không khí, tạo ra những tiếng *vút vút* xé gió tanh hôi. “Nếu ta không thể giết ngươi ở hiện tại, ta sẽ khiến ngươi chưa từng được sinh ra trên đời này!”

Gã quyết định sử dụng đến cấm thuật tà ác và điên rồ nhất của Thái Thượng Vô Cực Giáo: **Nghịch Mệnh Thuật**. Đây là loại tà công đi ngược lại hoàn toàn với thiên đạo, một phương pháp “hack” vào hệ thống nhân quả bằng cách dùng bạo lực để xóa sổ một sinh mệnh từ tận gốc rễ của nó.

Cơ Vô Mệnh dùng ngón tay còn lại tự rạch một đường sâu hoắm ngay giữa ngực mình, lách qua khe xương sườn để chạm vào quả tim đang đập loạn nhịp. Gã không hề biến sắc trước cơn đau tột cùng ấy, ngược lại, khuôn mặt thối rữa của gã càng thêm phần vặn vẹo, phấn khích. Gã rút ra một ngụm máu tim rực sáng sắc tím đen của tà thần, điên cuồng vẽ lên không trung một trận đồ ngược dòng đầy rẫy những ký tự ngoằn ngoèo của Trầm Uyên Khư.

“Hỡi ý chí vĩ đại của Trầm Uyên, ta hiến tế ba trăm năm thọ nguyên còn lại, hiến tế huyết nhục của vạn linh, mở ra con đường nghịch mệnh!”

*OONG!!!*

Không gian trước mặt Cơ Vô Mệnh đột ngột vỡ ra một khe nứt nhỏ màu tím đen, phát ra tiếng rít chói tai như tiếng hàng vạn linh hồn đang bị nghiền nát trong cối xay thịt. Từ trong khe nứt, một luồng tử khí lạnh lẽo, mục nát tràn ra, khiến những bức tường đá xung quanh lập tức hóa thành tro bụi xám xịt.

Cơ Vô Mệnh gầm lên một tiếng đau đớn, gã tự phân tách ba luồng hồn phách của chính mình ra khỏi cơ thể. Ba luồng hồn phách ấy vừa xuất hiện liền hút lấy tử khí của Trầm Uyên, nhanh chóng ngưng tụ thành ba **Sát Niệm Phân Thân**. Chúng khoác trên mình bộ hắc giáp gai góc, khuôn mặt hoàn toàn trống rỗng không có ngũ quan, chỉ duy nhất một con mắt dọc màu tím sẫm nằm ngay giữa trán đang không ngừng xoay tròn, tỏa ra sát ý ngập trời.

“Đi đi! Tìm kiếm sợi chỉ huyết mạch của họ Thẩm ở quá khứ! Gặp kẻ nào mang dòng máu của hắn, giết không tha! Hãy nhổ tận gốc cái mầm mống tai ương này!”

Cơ Vô Mệnh chỉ tay về phía khe nứt thời gian. Ba Sát Niệm Phân Thân không hề do dự, hóa thành ba luồng hắc quang mang theo điềm báo của sự diệt vong, lao thẳng vào vòng xoáy thời không ngược dòng, hướng về những mốc lịch sử xa xưa của Âu Lạc Thần Châu. Gã Giáo chủ điên cuồng ngã sụp xuống đống xương tàn, cơ thể gã tiếp tục thối rữa với tốc độ chóng mặt, nhưng tiếng cười khàn đặc của gã vẫn vang vọng khắp mật điện tối tăm:

“Thẩm Mặc… để xem một kẻ không có tổ tiên… sẽ tồn tại thế nào ở hiện tại này… Ha ha ha!”

***

Cùng lúc đó, cách phế tích Loa Thành hàng trăm dặm, mạn sườn Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn đang chìm trong một trận cuồng phong bão táp chưa từng có. Mưa xối xả như trút nước, từng hạt mưa nặng trĩu nện rầm rập vào mui chiếc xe dã ngoại bọc thép dã chiến như muốn nghiền nát con quái vật sắt thép này thành sắt vụn. Gió rít gào qua các khe núi, mang theo mùi đất cát ẩm ướt và tiếng gãy đổ của những cành cây cổ thụ.

Bên trong cabin xe bọc thép, không gian ngột ngạt và đầy áp lực. Mùi da ghế bọc nỉ ẩm mốc quyện chặt với mùi dầu máy diesel nồng nặc từ khối động cơ đang hoạt động hết công suất để duy trì hệ thống điện. Ánh sáng từ chiếc đèn LED vàng nhạt treo trên trần xe chập chờn, hắt lên một bóng dáng đang gồng mình chống đỡ một trận chiến vô hình.

Người con gái ấy đang ngồi xếp bằng trên sàn xe, hai tay kết ấn đặt phía trên chiếc Trống Đồng Đông Sơn cổ đại đặt trên táp-lô. Gương mặt cô nhợt nhạt không còn một giọt máu, mồ hôi hòa cùng nước mưa thấm đẫm mái tóc ngắn nhuộm đỏ hung giờ đã bết chặt vào trán. Đôi mắt phượng sắc sảo thường ngày giờ đây tràn ngập sự mệt mỏi và kiên nghị tột cùng.

*KENG!!!*

Chiếc Trống Đồng bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu chói tai, tựa như tiếng một thanh kiếm quý bị bẻ gãy dưới áp lực của một bàn tay khổng lồ. Trên mặt trống rực rỡ hoa văn mặt trời, một vết rạn nhỏ như sợi tóc đột ngột xuất hiện, rỉ ra một luồng hắc khí màu tím đen đầy mùi thối rữa.

“Khụ!”

Người con gái hộc ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ cả tấm bản đồ khảo cổ đặt dưới chân. Máu đỏ cũng từ khóe mắt và mũi cô rỉ ra, chảy thành những vệt dài ghê rợn trên khuôn mặt thanh tú. Cô cảm nhận được luồng linh lực phản hồi từ dòng thời gian không còn là màu vàng kim ấm áp của nhân quả, mà đã bị một thứ tà khí lạnh lẽo, quen thuộc đến đáng ghét thâm nhập và tàn phá.

“Là Cơ Vô Mệnh… Gã tà tu điên khùng này đang làm cái quái gì thế này?!”

Thông qua Ngự Linh Trận kết nối với mỏ neo thời không, cô nhìn thấy một viễn cảnh kinh hoàng trong thức hải. Ba luồng hắc khí đen ngòm, mang theo hơi thở mục nát của Trầm Uyên, đang điên cuồng bám đuổi theo một sợi chỉ đỏ huyết mạch mỏng manh. Sợi chỉ ấy chính là nhân quả huyết thống của Thẩm Mặc, đang kéo dài ngược dòng về thời đại ngàn năm trước.

Cơ Vô Mệnh đang muốn dùng Nghịch Mệnh Thuật để đồ sát tổ tiên của Thẩm Mặc!

“Mẹ kiếp, đúng là một lũ điên!” Cô chửi thề một tiếng đầy giận dữ, nhưng trong mắt lại hiện lên sự lo lắng tột độ.

Cô biết rõ, nếu sợi chỉ huyết mạch kia bị đứt, Thẩm Mặc đang lơ lửng trong vòng xoáy thời gian sẽ lập tức bị xóa sổ hoàn toàn. Hắn sẽ biến mất khỏi thực tại như một nét vẽ bị cục tẩy xóa đi, không để lại bất kỳ dấu vết nào, và ngay cả ký ức của cô về hắn cũng sẽ bị hư vô hóa.

“Tôi đã bảo cậu phải cẩn thận rồi mà… Cái tên báo thủ nhà cậu lúc nào cũng bắt tôi phải gánh còng lưng!”

Cô cắn chặt môi đến bật máu để giữ vững sự tỉnh táo. Đôi tay thon thả bùng lên linh quang hệ Mộc màu xanh biếc rực rỡ, mang theo sinh mệnh lực thuần khiết nhất của huyết mạch Ngự Linh tộc. Cô không màng đến việc kinh mạch của mình đang bị luồng tử khí phản phệ cào xé đau đớn như bị hàng vạn con kiến độc cắn, điên cuồng truyền linh lực vào chiếc Trống Đồng để gia cố mỏ neo.

Những sợi dây leo bằng ánh sáng xanh biếc mọc ra từ hư không, quấn chặt lấy chiếc Trống Đồng, cố gắng bịt kín vết rạn nứt đang ngày một lan rộng. Thọ nguyên của cô đang bị đốt cháy với tốc độ chóng mặt để đổi lấy sự ổn định của mỏ neo thời gian.

“Thẩm Mặc… cậu phải nhanh lên… tôi không trụ được lâu nữa đâu… Nếu cậu để mình bay màu ở quá khứ, tôi thề sẽ xuống tận suối vàng để lột da cậu đấy!”

Giọng cô khàn đặc, thì thầm giữa tiếng mưa bão gầm rú ngoài kia, mỗi một nhịp thở đều mang theo sự đánh đổi bằng chính sinh mệnh của mình.

***

Trong khi đó, tại một không gian hoàn toàn cách biệt với thực tại—vòng xoáy thời gian hỗn loạn nằm sâu dưới dòng sông tuế nguyệt.

Thẩm Mặc đang ngự khí bay xuyên qua các tầng mây lịch sử rực rỡ sắc màu, hướng về mốc thời gian của Đông Hải Long Cung. Xung quanh hắn, những mảnh vỡ ký ức của các kỷ nguyên lướt qua như những thước phim điện ảnh bị tua nhanh, phát ra những âm thanh rì rầm mơ hồ của quá khứ. Hắn đang nắm chặt viên Tị Thủy Thần Châu rực sáng màu xanh nước biển, chuẩn bị cho một cuộc “khảo cổ thực địa” đầy hứa hẹn dưới đáy đại dương cổ đại.

*HỰ!!!*

Đột nhiên, Thẩm Mặc khựng lại giữa không trung. Hắn trợn tròn mắt, lồng ngực thắt chặt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Một ngụm máu đen ngòm phun mạnh ra khỏi miệng hắn, tan biến vào hư không thời gian.

Đôi cánh Chim Lạc khổng lồ rực rỡ phía sau lưng hắn đột ngột tắt lịm ánh sáng vàng kim, những chiếc lông vũ bằng linh khí rụng lả tả rồi hóa thành những đốm sáng tàn lụi. Thân hình hắn mất đi thăng bằng, suýt chút nữa đã bị cuốn trôi vào một dòng thác thời gian hung hãn bên cạnh.

“Cái… cái quái gì thế này?!”

Thẩm Mặc rên rỉ, cơn đau thấu xương tủy đột ngột ập đến khiến hắn suýt nữa thì ngất đi. Toàn bộ xương cốt của cảnh giới Chúc Đồng Cảnh vốn cứng như đồng cổ hoàng gia, giờ đây lại phát ra những tiếng *rắc rắc* rạn nứt ghê người. Hắn cảm thấy dòng máu trong tim mình đang sôi trào một cách điên cuồng, nóng rực như dung nham núi lửa, nhưng ngay sau đó lại lạnh toát như băng giá dưới đáy địa ngục.

Trên mu bàn tay phải, hình xăm đồng hồ cát ba tầng bỗng nhiên đỏ rực lên như một thanh sắt nung vừa rút ra khỏi lò than. Những hạt cát ánh sáng bên trong chảy ngược hỗn loạn, không tuân theo bất kỳ quy luật nào nữa.

Hắn cố gắng điều động linh lực để tự kiểm tra nội thể, và những gì hắn phát hiện ra khiến da đầu hắn lập tức tê dại.

Huyết mạch Chi Lực của hắn đang bị suy kiệt với tốc độ không tưởng. Giọt máu bản nguyên mang thiên hướng Tiên tộc trong tim hắn đang run rẩy, mờ nhạt dần như một ngọn nến trước gió bão. Đây không phải là phản phệ do hắn sử dụng năng lực thời gian quá đà, mà là một sự tác động trực tiếp vào gốc rễ sinh mệnh của hắn từ một mốc thời gian khác.

“Mẹ kiếp… gã điên Cơ Vô Mệnh chơi trò nhổ cỏ tận gốc!”

Là một nhà khảo cổ học chuyên nghiệp, Thẩm Mặc lập tức hiểu ra vấn đề. Hắn không cần phải “check var” quá lâu để nhận ra rằng có kẻ đang dùng tà thuật tấn công vào tổ tiên của hắn ở quá khứ.

“Lão già mũi trâu này đúng là không có chút đạo đức nghề nghiệp nào cả! Đánh không lại bản tôn ở hiện tại liền chạy về quá khứ bắt nạt người già trẻ nhỏ nhà ta sao?!”

Nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của một sinh linh trỗi dậy trong lòng Thẩm Mặc. Đó là nỗi sợ bị xóa sổ hoàn toàn khỏi sự tồn tại. Nếu một trong những vị tổ tiên của hắn bị giết trước khi kịp truyền lại dòng máu cho thế hệ sau, toàn bộ dòng thời gian dẫn đến sự ra đời của Thẩm Mặc sẽ bị bẻ gãy. Hắn sẽ biến mất, không có luân hồi, không có anh linh, chỉ còn là một khoảng hư vô trống rỗng trong lịch sử.

Hắn nhìn xuống dòng sông thời gian bên dưới. Qua lăng kính của Tuế Nguyệt Đồng Bản, hắn nhìn thấy một sợi chỉ đỏ huyết mạch mỏng manh của mình đang kéo dài xuống một mốc thời gian mờ nhạt, nơi có một ngôi làng cổ sơ khai thời kỳ Âu Lạc. Và ngay phía sau sợi chỉ đỏ ấy, ba luồng hắc khí mang theo sát ý ngập trời của Cơ Vô Mệnh đang điên cuồng lao xuống như những con chim ưng săn mồi.

“Muốn chơi trò ám sát thời gian với nhà khảo cổ học này à? Để xem Nghịch Mệnh Thuật của ngươi nhanh hơn, hay khả năng trộm thời gian của ta nhanh hơn!”

Thẩm Mặc cắn chặt răng, ánh mắt hiện lên vẻ vô sỉ pha lẫn quyết đoán tột cùng. Hắn biết, nếu bây giờ hắn tiếp tục đi Đông Hải Long Cung để tìm mảnh vỡ, hắn có thể sẽ có được sức mạnh lớn hơn, nhưng cái giá phải trả là hắn sẽ biến mất trước khi kịp chạm tay vào chiếc đỉnh cổ. Bảo vật có tốt đến mấy thì cũng phải có mạng mới dùng được!

Hắn cưỡng ép kích hoạt Tuế Nguyệt Đồng Bản trong ngực. Đồng xu cổ rỉ sét rung lên bần bật, phát ra luồng sương mù vàng nhạt bao bọc lấy thân thể đang rạn nứt của hắn. Hắn bẻ lái mỏ neo thời gian, đổi hướng nhảy vọt, lao thẳng xuống mốc thời gian bị tấn công với tốc độ cực hạn, bỏ lại phía sau con đường dẫn đến Đông Hải Long Cung đang vẫy gọi.

“Tổ tiên ơi, giữ chắc cái mạng nhỏ giùm con! Con cháu của người đến cứu viện đây!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8