Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 53: Mối liên kết thầy trò vượt thời không

Cập nhật lúc: 2026-06-25 16:47:24 | Lượt xem: 5

Màn hình tinh thể lỏng của chiếc máy dò tìm dao động thời không đặt trên táp-lô xe bọc thép bỗng chốc nhảy số như điên. Các vạch sóng vô tuyến vốn dĩ có màu xanh lá hiền hòa bỗng chốc dựng đứng lên, đỏ lòm như biểu đồ chứng khoán ngày sập sàn.

Đôi mắt phượng của Đường Dao hằn lên những tia máu đỏ vì kiệt sức. Hai tay cô áp chặt vào vô-lăng bọc da dã chiến, linh lực hệ Mộc màu xanh lục đậm từ lòng bàn tay không ngừng tuôn ra, rót thẳng vào hệ thống mỏ neo thời không đang được cắm sâu dưới gầm xe bọc thép. Khuôn mặt cô tái nhợt, mồ hôi lạnh thấm đẫm vầng trán thanh tú, làm bết vài sợi tóc đỏ hung cá tính vào hai bên thái dương.

“Cái tên báo thủ này…” Cô lầm bầm, giọng nói khản đặc vì quá tải linh lực. “Bảo đi ngược dòng lịch sử một chút để kiếm thọ nguyên, thế quái nào lại làm sập cả hệ thống bảo mật của thiên đạo thế này? Chỉ số nhiễu loạn đã vượt quá ba trăm phần trăm rồi! Cứ đà này, không cần Cơ Vô Mệnh ra tay, cả hai đứa sẽ cùng dắt tay nhau vào danh sách liệt sĩ thời không mất!”

Bên ngoài cửa kính xe bọc thép, bầu trời ngoại ô Phong Châu lúc này quỷ dị vô cùng. Những đám mây đen cuồn cuộn không trôi theo chiều gió mà xoay tròn thành một cái phễu khổng lồ, ở tâm phễu thấp thoáng những tia chớp màu tím xám rợn người. Đó là tử khí của Trầm Uyên đang rò rỉ từ kẽ hở thời gian. Mỗi một nhịp đập của luồng tà khí ấy dội xuống, chiếc xe bọc thép nặng mười hai tấn lại rung rinh như một chiếc lá tre trước bão.

Đường Dao cảm nhận được một luồng lực kéo vô hình đang muốn bứt đứt sợi tơ linh hồn kết nối cô với Thẩm Mặc ở kỷ nguyên Hoang Cổ. Lồng ngực cô nhói đau, một ngụm máu tươi dâng lên tận cổ họng nhưng bị cô cưỡng ép nuốt xuống. Cô nhìn vào chiếc gương chiếu hậu nhỏ, kinh hoàng phát hiện một sợi tóc mai bên tai trái của mình đã chuyển sang màu bạc nhạt.

“Thẩm Mặc, cậu mà không lăn về nhanh, tôi thề sẽ lấy đống đồ cổ rỉ sét của cậu đem đi thanh lý ve chai hết!” Cô nghiến răng, dốc toàn bộ linh lực còn lại vào mỏ neo, cố gắng duy trì một tia sóng định vị cuối cùng cho hắn.

***

Trong khi Đường Dao ở thời hiện đại đang phải gánh chịu phản phệ để giữ “wifi thời không” không bị sập nguồn, thì ở mốc thời gian triệu năm trước, Thẩm Mặc cũng đang chửi thề trong lòng.

Cơn bão tử khí từ Tuế Nguyệt Chi Nhãn dội xuống mạnh đến mức khiến da thịt hắn râm ran đau đớn. Tu vi Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ vừa mới đột phá còn chưa kịp làm quen với cơ thể, đôi cánh Chim Lạc bằng linh khí sau lưng hắn đã bị áp lực khổng lồ kia ép cho suýt chút nữa thì tan rã thành những đốm sáng.

“Lão già Trầm Uyên này rốt cuộc là dùng gói cước mạng gì mà dò tọa độ nhanh thế không biết?” Thẩm Mặc vừa lầm bầm tự giễu để giảm bớt sự sợ hãi, vừa cố gắng đứng vững trên nền đá mật điện đang nứt toác.

Trước mặt hắn, Trường Sinh Tử – vị Hoang Tổ danh chấn vạn cổ – lúc này đang bộc phát ra một uy thế kinh thiên động địa của một cường giả Bá Vương Cảnh đỉnh phong. Lão nhân râu tóc bạc phơ như tuyết ấy không còn vẻ cung kính, khúm núm trước đó nữa. Lúc này, lão đứng sừng sững như một ngọn núi thiêng chống đỡ bầu trời, đôi mắt già nua rực lên ánh sáng vàng kim của huyết mạch Lạc Hồng thuần khiết.

“Hộ! Trận! Khởi!”

Trường Sinh Tử gầm lên một tiếng vang dội vạn dặm. Hai tay lão kết ấn nhanh đến mức hóa thành những tàn ảnh rực sáng. Ngay lập tức, mười hai chiếc Trống Đồng khổng lồ đúc bằng đồng cổ Đông Sơn đặt xung quanh mật điện đồng loạt rung chuyển.

*BOONG!!! BOONG!!! BOONG!!!*

Những tiếng trống đồng vang lên dồn dập, không phải là âm thanh âm nhạc thông thường, mà là những làn sóng âm luật chấn động linh hồn. Mỗi một tiếng trống gõ xuống, một vòng tròn linh quang màu vàng đồng cổ kính, khắc đầy hoa văn mặt trời và chim Lạc phi thiên, lại từ mặt đất bay lên, đan chéo vào nhau tạo thành một cái lồng ánh sáng khổng lồ bao phủ lấy toàn bộ mật điện.

Đây chính là “Vạn Cổ Hộ Trận” – trận pháp phòng ngự tối cao mà Trường Sinh Tử đã dùng mười vạn năm để hoàn thiện, mô phỏng theo cấu trúc chín vòng xoáy ốc của Loa Thành tương lai.

Tuy nhiên, để chống lại sự quét tìm của Tuế Nguyệt Chi Nhãn từ thiên đạo, cái giá phải trả là cực kỳ khủng khiếp. Thẩm Mặc tinh mắt nhận ra, dưới chân Trường Sinh Tử, những vệt máu màu tím sẫm đang rỉ ra từ kẽ móng chân lão, thấm đẫm vào nền đá Bát Tràng cổ xưa. Khóe miệng lão cũng trào ra một dòng máu tươi chứa đựng linh lực bạo liệt. Lão đang tự thiêu đốt chính thọ nguyên vạn năm của mình để duy trì trận pháp, cưỡng ép che giấu thiên cơ!

“Tiểu tử! Dừng tay lại ngay!” Thẩm Mặc biến sắc, lao lên định ngăn cản. “Ngươi điên rồi sao? Đốt thọ nguyên kiểu này thì dù có chặn được con mắt kia, ngươi cũng sẽ sập nguồn trước khi kịp thọ chung chính tẩm đấy!”

Trường Sinh Tử không quay đầu lại, tấm lưng già nua nhưng thẳng tắp của lão khẽ run lên dưới áp lực của thiên đạo. Giọng nói của lão truyền vào tai Thẩm Mặc, không còn là tiếng dã nhân thô kệch năm xưa, mà mang theo sự trầm hùng, kiên định của một vị hoàng giả:

“Sư tôn, mạng này của đệ tử là do Người ban cho dưới vuốt thú năm xưa. Nếu không có quyển ‘bản nháp’ công pháp của Người, nhân tộc Hoang Cổ đã sớm hóa thành tro bụi dưới chân yêu tộc. Hôm nay, dù có phải nghịch thiên cải mệnh, dù có phải tan xương nát thịt, đệ tử cũng phải bảo vệ Người chu toàn để Người trở về tương lai!”

*UỲNH!*

Một luồng sóng xung kích màu tím xám từ Tuế Nguyệt Chi Nhãn dội xuống, đập mạnh vào Vạn Cổ Hộ Trận. Chiếc lồng ánh sáng vàng đồng rạn nứt một mảng lớn, nhưng mười hai chiếc trống đồng vẫn gầm rú, gượng dậy vá lại lỗ hổng. Con mắt khổng lồ trên bầu trời dường như bị màn sương âm luật của trống đồng che mắt, tạm thời không thể nhìn thấu vào bên trong mật điện, bắt đầu chuyển hướng quét tìm sang các vùng thung lũng lân cận.

Trận pháp tạm thời ổn định, nhưng không khí bên trong mật điện lúc này tĩnh lặng đến quỷ dị. Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Trường Sinh Tử và tiếng máu nhỏ giọt xuống nền đá.

***

Thẩm Mặc bước lại gần, nhìn bóng lưng già nua của đệ tử. Hắn khẽ thở dài, đưa bàn tay lốm đốm những vết rạn nứt thời gian định vỗ vào vai lão, nhưng rồi lại rụt lại giữa chừng.

Hắn nhận ra, tu vi của đệ tử lúc này đã là Bá Vương Cảnh đỉnh phong, đứng đầu một phương, là vị tiên tổ khai sáng của nhân loại. Còn hắn, một kẻ đi ngược thời gian, lúc này chỉ là một Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ yếu ớt, thân thể tàn tạ, thọ nguyên hao hụt.

Sự trớ trêu của định mệnh khiến Thẩm Mặc không khỏi cười khổ tự giễu trong lòng:

“Đúng là trò đùa của tuế nguyệt. Ta đi ngược thời gian, gặp ngươi lúc ngươi chỉ là một đứa trẻ dã thú gầy gò, chân thối rữa vì vết thương. Ngươi đi xuôi dòng lịch sử, tu luyện mười vạn năm để đợi ta ở điểm kết thúc, khi râu tóc đã bạc phơ như tuyết. Ván cờ này, rốt cuộc là ai đang dắt mũi ai, và ai mới là người phải chịu đựng sự cô độc lớn hơn?”

Cảm nhận được sự dao động của sư tôn, Trường Sinh Tử từ từ thu hồi ấn quyết, xoay người lại. Khi nhìn thấy Thẩm Mặc, đôi mắt già nua đầy nếp nhăn của lão bỗng chốc đỏ hoe. Lão không ngần ngại, quỳ sụp một gối xuống nền đá lạnh lẽo, hai tay chắp lại, giọng nói run rẩy nhưng đầy sự thành kính vẹn nguyên như triệu năm trước:

“Đệ tử Trường Sinh, bái kiến Sư tôn! Mười vạn năm qua… đệ tử không một ngày nào quên lời dạy của Người. Đệ tử đã lập ra Trường Sinh Môn, đúc Trống Đồng, rèn xương đồng da sắt, chỉ để chờ ngày được gặp lại Người, dâng lên Người thành quả tu luyện của đệ tử.”

Thẩm Mặc nhìn lão già trước mặt, hốc mắt cũng có chút cay cay. Hắn cố gắng nở một nụ cười tếu táo thường ngày để xua đi bầu không khí bi thương:

“Đứng lên đi, tiểu tử thối. Ngươi… già thật rồi. Lão tổ tông danh chấn thiên hạ mà lại quỳ lạy một kẻ tu vi Chúc Đồng… à không, Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ như ta, truyền ra ngoài thì cái mặt già của ngươi biết giấu đi đâu? Với lại, ngươi gọi ta là Sư tôn, nhưng nhìn ngoại hình thế này, người ta lại tưởng ta là con cháu mười tám đời của ngươi đến đòi thừa kế đấy.”

Trường Sinh Tử đứng dậy, nhưng vẫn khom người biểu thị sự tôn kính tuyệt đối. Lão khẽ cười, nụ cười của một lão nhân đầy bao dung nhưng ánh mắt nhìn Thẩm Mặc vẫn là ánh mắt thuần khiết của đứa trẻ dã thú đeo vòng răng thú năm xưa:

“Dù đệ tử có sống thêm mười vạn năm, có đạt đến Hùng Đế Cảnh đi chăng nữa, thì trong lòng đệ tử, Người vẫn luôn là vị Thần minh duy nhất đã ban cho đệ tử sinh mệnh và con đường tu tiên. Không có Người, không có Trường Sinh Tử của ngày hôm nay.”

***

Trường Sinh Tử bước đến bệ thờ đá ở trung tâm mật điện. Lão phất tay, bệ đá cổ xưa nứt ra một đường rãnh nhỏ, từ bên trong bay lên một chiếc hộp đá cổ kính, trên mặt khắc đầy những hoa văn hình chim Lạc phi thiên rực rỡ.

Lão dùng hai tay nâng chiếc hộp, cung kính dâng lên trước mặt Thẩm Mặc:

“Sư tôn, đây là mảnh vỡ thần khí thứ tư của Tuế Nguyệt Đỉnh mà đệ tử đã tìm thấy ở một phế tích hoang cổ từ hai vạn năm trước. Đệ tử biết đây là vật bản mệnh của Người, nên đã dùng toàn bộ linh mạch của Trường Sinh Môn để nuôi dưỡng nó bằng hương hỏa vạn năm qua. Nay, đệ tử xin hoàn trả lại cho Người.”

Thẩm Mặc nhìn mảnh vỡ Trống Đồng rỉ sét nhưng tỏa ra ánh sáng vàng kim ấm áp bên trong hộp đá. Tuế Nguyệt Đồng Bản trong thức hải của hắn rung lên bần bật, như muốn lập tức lao ra nuốt chửng lấy mảnh vỡ này để hoàn thiện bản thân.

Tuy nhiên, ngay khi Thẩm Mặc định đưa tay ra nhận lấy, một luồng cảnh báo đỏ rực từ Tuế Nguyệt Đồng Bản đột ngột hiện lên trong tâm trí hắn.

“Cảnh báo: Mảnh vỡ thứ tư hiện đang là nhãn trận cốt lõi liên kết với linh mạch Hoang Cổ của đỉnh Trường Sinh. Nếu di dời vật lý mảnh vỡ này ở mốc thời gian hiện tại, long mạch khu vực sẽ sụp đổ lập tức, tà khí Trầm Uyên sẽ xâm nhập xóa sổ toàn bộ Trường Sinh Môn khỏi lịch sử. Hiệu ứng cánh bướm sẽ khiến Đường Dao và hiện tại của chủ thể biến mất.”

Bàn tay Thẩm Mặc khựng lại giữa không trung.

Hắn nhìn mảnh vỡ rực rỡ, rồi nhìn gương mặt đầy kỳ vọng của Trường Sinh Tử. Hắn hít một hơi thật sâu, thu tay lại, lắc đầu cười khổ:

“Tiểu tử, ta không thể mang nó đi ở mốc thời gian này được.”

Trường Sinh Tử sửng sốt: “Sư tôn, tại sao? Người đã vất vả du hành qua các kỷ nguyên chẳng phải là để tìm kiếm nó sao? Đệ tử đã bảo quản nó rất tốt, không hề có một chút tà khí nào xâm nhập…”

Thẩm Mặc thở dài, vỗ vai đệ tử – lần này hắn thực sự vỗ vai lão, cảm nhận được lớp xương cốt cứng như đồng cổ của cường giả Bá Vương Cảnh:

“Ngươi không hiểu. Đây là nghịch lý thời gian. Mảnh vỡ này hiện tại là mỏ neo giữ cho long mạch của ngươi không bị con mắt kia nuốt chửng. Nếu ta mang nó đi vật lý ngay bây giờ, toàn bộ thung lũng này, Trường Sinh Môn này, và cả ngươi… sẽ biến mất khỏi lịch sử. Mà nếu các ngươi biến mất, tương lai của ta cũng sẽ sụp đổ theo. Ta không thể dùng mạng sống của đệ tử mình để đổi lấy sự đột phá ích kỷ được.”

Trường Sinh Tử lặng người đi. Lão là cường giả đỉnh phong, trí tuệ siêu việt, lập tức hiểu ra tính chất nghiêm trọng của vấn đề. Gương mặt già nua của lão hiện lên vẻ dằn vặt:

“Nhưng nếu Người không mang đi, làm sao Người có thể đối phó với Tịch Diệt Ma Thần ở tương lai?”

Thẩm Mặc nhếch môi cười, nụ cười mang đậm phong cách vô sỉ của một nhà khảo cổ học chuyên nghiệp:

“Ai bảo ta không mang đi thì không dùng được? Ngươi quên ta là ai sao? Ta là Tuế Nguyệt Đạo Tặc – Kẻ Trộm Thời Gian! Ta không cần mang cái xác vật lý của nó đi. Ta chỉ cần dùng Tuế Nguyệt Đồng Bản để ‘nhận chủ’ và khắc dấu ký ức thời gian lên nó. Khi ta trở về hiện tại, ta sẽ đến đúng phế tích này để đào nó lên. Lúc đó, nó đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của nó ở quá khứ, ta đào lên ở tương lai sẽ không gây ra bất kỳ hiệu ứng cánh bướm nào!”

Nói đoạn, Thẩm Mặc lật tay, Tuế Nguyệt Đồng Bản rực sáng vàng kim bay ra, lơ lửng phía trên mảnh vỡ thứ tư. Một luồng sương mù vàng nhạt bao phủ lấy mảnh vỡ, tiến hành “quét dữ liệu” và thiết lập mỏ neo nhân quả.

*OONG!!!*

Một sợi chỉ ánh sáng vàng kim vô hình được thiết lập, kết nối giữa Tuế Nguyệt Đồng Bản của Thẩm Mặc và mảnh vỡ thứ tư trong hộp đá. Thẩm Mặc cảm nhận được tu vi Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ của mình vừa mới đột phá lập tức được củng cố vững chắc, kinh mạch rạn nứt cũng được xoa dịu bởi luồng năng lượng phản hồi từ mỏ neo.

“Xong rồi!” Thẩm Mặc thu hồi đồng xu, cười nói. “Trường Sinh, ta giao cho ngươi một nhiệm vụ tối mật, cũng là KPI quan trọng nhất đời ngươi.”

Trường Sinh Tử lập tức quỳ sụp xuống, thần sắc trang nghiêm: “Sư tôn xin cứ chỉ thị! Đệ tử vạn chết không từ!”

Thẩm Mặc nhìn sâu vào mắt đệ tử, giọng nói trầm xuống, mang theo sự ủy thác vĩ đại vượt qua triệu năm:

“Hãy bảo vệ mảnh vỡ này bằng cả tính mạng của ngươi. Hãy phong ấn nó thật sâu dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh, dùng hương hỏa của Trường Sinh Môn canh giữ nó qua ngàn vạn năm… cho đến khi một kẻ tên là Thẩm Mặc của thời đại mạt pháp đến đây khai quật nó lên. Ngươi có làm được không?”

Trường Sinh Tử dập đầu sát đất, nước mắt lão rơi xuống nền đá, giọng nói vang vọng như sấm truyền:

“Đệ tử tuân lệnh! Thân này có thể tan, xương này có thể vụn, nhưng mảnh vỡ này sẽ tồn tại cùng Âu Lạc Thần Châu! Đệ tử thề với huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên, vạn kiếp bất hủ, thủ hộ thần khí chờ Sư tôn trở lại!”

***

*RẮC!!! RẮC!!!*

Tiếng nứt vỡ kinh hoàng vang lên từ phía trên đỉnh mật điện. Vạn Cổ Hộ Trận sau khi chống đỡ luồng quét thứ hai của Tuế Nguyệt Chi Nhãn cuối cùng cũng đạt đến giới hạn chịu đựng. Mười hai chiếc trống đồng Đông Sơn bắt đầu xuất hiện những vết nứt đỏ rực, linh quang vàng đồng mờ nhạt dần.

Tử khí màu tím xám từ vết rách không gian bắt đầu len lỏi vào, biến không khí trong mật điện trở nên lạnh lẽo, mục nát.

“Sếp ơi! Tôi sắp sập nguồn thực sự rồi! Cái mỏ neo hiện tại đang bị tà khí ăn mòn, cậu không về là tôi cúng cơm cậu thật đấy!” Tiếng hét đầy lo lắng và khàn đặc của Đường Dao đột ngột vang lên qua sợi tơ liên kết thời không trong thức hải của Thẩm Mặc.

Thẩm Mặc cắn răng, hắn biết thời gian của mình ở mốc lịch sử này đã hết.

Trường Sinh Tử đứng phắt dậy. Khí thế Bá Vương Cảnh của lão bùng nổ đến cực hạn. Phía sau lưng lão, đôi cánh Chim Lạc khổng lồ bằng linh khí màu vàng kim rực rỡ xuất hiện, sải cánh rộng vạn trượng, xua tan một phần tử khí xung quanh.

“Sư tôn, đi đi! Đệ tử sẽ ra ngoài thu hút sự chú ý của con mắt kia, dọn sạch chướng ngại cho Người nhảy vọt thời gian!” Trường Sinh Tử cười hào sảng, nụ cười đầy vẻ kiêu hùng của một vị tổ sư khai thiên lập địa.

“Tiểu tử, nhớ lấy lời hứa của ta! Đừng có chết trước khi ta kịp đào cái mộ của ngươi lên ở tương lai đấy!” Thẩm Mặc hét lên, tay nắm chặt viên Tị Thủy Thần Châu rực sáng màu xanh biếc, chuẩn bị cho bước nhảy vọt tiếp theo hướng về Đông Hải Long Cung.

“Hẹn gặp lại Người ở cuối dòng sông tuế nguyệt, Sư tôn!”

Trường Sinh Tử hóa thành một luồng sáng vàng kim khổng lồ, mang theo tiếng gầm vang dội của trống đồng, lao thẳng lên bầu trời rách nát, đối đầu trực diện với Tuế Nguyệt Chi Nhãn.

Thẩm Mặc nhắm mắt lại, kích hoạt Tuế Nguyệt Đồng Bản. Vòng xoáy thời gian màu vàng kim bao bọc lấy hắn, kéo tuột hắn vào hư không ngay khi mật điện hoàn toàn sụp đổ dưới cơn bão tím xám…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8