Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 47: Lời cảnh báo của Đường Dao

Cập nhật lúc: 2026-06-25 16:18:04 | Lượt xem: 3

“Thẩm Mặc, nếu anh còn dám dùng keo 502 để dán lại cái bình gốm Phùng Nguyên kia rồi báo cáo là ‘vết nứt tự nhiên do kiến tạo địa chất’, tôi sẽ cho anh trượt môn khảo cổ học thực địa!”

Tiếng gào thét quen thuộc của vị giáo sư hướng dẫn thời đại học đột ngột vang lên trong ký ức của Thẩm Mặc, mang theo cả mùi bụi bặm của phòng lưu trữ hiện vật và mùi trà đặc rẻ tiền. Lúc đó, Thẩm Mặc chỉ biết gãi đầu cười trừ, thầm nghĩ ông già này thật là phong kiến, keo 502 thì có gì sai? Chẳng phải đều là chất kết dính cả sao? Khảo cổ học là phải linh hoạt, phải biết “sửa đổi” lịch sử một cách có nghệ thuật chứ.

Thầy Nguyễn ơi thầy Nguyễn, nếu bây giờ thầy nhìn thấy thằng học trò cưng của thầy đang dùng cả tính mạng để “vá” lại cái lỗ thủng thời không của cả Thần Châu bằng mấy mảnh vỡ rỉ sét, chắc thầy sẽ không chỉ cho em trượt môn, mà là trục xuất em khỏi hệ mặt trời luôn quá.

Thẩm Mặc khẽ thở dài, ý thức từ cõi ký ức xa xăm quay trở lại với thực tại lạnh lẽo.

Cơn mưa đêm trên đỉnh Nghĩa Lĩnh rơi lộp bộp trên nóc chiếc xe dã ngoại bọc thép của Viện Khảo Cổ. Tiếng mưa rào rạt, đều đặn như một bản nhạc không lời xoa dịu bầu không khí ngột ngạt bên trong cabin. Chiếc xe được đỗ sâu dưới bóng của một cây cổ thụ đã bị sét đánh gãy đôi từ trận chiến trước, ẩn mình hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc của vùng núi thiêng Phong Châu.

Bên trong cabin, ánh sáng đèn LED màu vàng nhạt tỏa ra một quầng ấm áp nhưng không đủ để xua đi vẻ nhợt nhạt trên gương mặt Thẩm Mặc. Hắn đang ngồi xếp bằng trên sàn xe, cởi trần. Làn da của hắn vốn đã được tôi luyện qua Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, lúc này vẫn còn ánh lên sắc đồng cổ hoàng gia đầy uy nghiêm. Thế nhưng, nổi bật trên nền da đồng ấy lại là những đường nứt đỏ rực như nham thạch đang nguội dần, chạy dọc từ bả vai xuống tận hông. Đó chính là di chứng khủng khiếp của việc cưỡng ép hấp thụ luồng tà lực hỗn loạn từ tế đàn của Cơ Vô Mệnh và cú phản phệ khi dốc toàn lực thi triển “Chúc Đồng Quyền – Phá Thiên”.

Mái tóc của hắn, vốn dĩ là một màu đen nhánh lãng tử của gã thanh niên đôi mươi, giờ đây đã bạc trắng hơn phân nửa. Những sợi tóc bạc xơ xác như sương muối rủ xuống trán, khiến gương mặt thanh tú của hắn thoáng chốc mang theo vẻ phong sương, già nua trước tuổi.

“Đường đại tiểu thư, cô nhẹ tay một chút. Tôi biết cơ thể tôi hiện tại rất quyến rũ, nhưng cô cũng không cần phải dùng lực mạnh như muốn vắt nước cốt chanh thế đâu.” Thẩm Mặc nhe răng cười, cố gắng dùng giọng điệu tếu táo thường ngày để che giấu cơn đau như kim nung đỏ đang đâm xuyên qua từng thớ cơ thịt.

Đứng ngay phía sau lưng hắn, Đường Dao không hề đáp lại lời trêu chọc ấy. Đôi mắt phượng sắc sảo của cô lúc này tràn ngập sự lo lắng và nghiêm túc chưa từng có. Đôi bàn tay thon thả của cô đang bùng lên một luồng linh quang hệ Mộc màu xanh biếc rực rỡ, áp chặt vào lưng Thẩm Mặc. Luồng linh lực thuần khiết từ huyết mạch Ngự Linh Tộc của cô như những dòng suối mát lành, len lỏi vào bên trong cơ thể hắn, cố gắng xoa dịu và kết nối lại những kinh mạch đang rạn nứt như mạng nhện.

Thế nhưng, ngay khi linh lực hệ Mộc của Đường Dao vừa chạm vào các vết nứt đỏ rực trên người Thẩm Mặc, một hiện tượng quỷ dị đã xảy ra.

*Xèo… xèo…*

Những đốm sáng xanh biếc mang theo sinh mệnh lực dồi dào vừa tiếp xúc với vết thương liền lập tức chuyển sang màu xám tro, héo úa rồi tan biến vào hư không như những chiếc lá khô gặp phải lửa tàn.

“Ư…”

Đường Dao khẽ rên lên một tiếng, vội vàng rụt tay lại. Cô kinh hoàng nhìn vào lòng bàn tay của mình. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, lớp da mịn màng trên các đầu ngón tay của cô bỗng chốc trở nên nhăn nheo, khô héo như da của một bà lão tám mươi tuổi. Phải mất đến vài giây sau, khi linh lực hệ Mộc tự thân trong cơ thể cô cuộn trào lên, lớp da ấy mới từ từ căng mịn trở lại.

“Backlash (Phản phệ) của thời gian…” Đường Dao thốt lên, giọng nói run rẩy không giấu nổi sự kinh hãi: “Linh lực của tôi… bị lão hóa ngay lập tức khi chạm vào vết thương của cậu. Thẩm Mặc, cậu rốt cuộc đã gánh chịu cái gì thế này?”

*Khục!*

Thẩm Mặc không kiềm chế được, ho khan ra một ngụm máu đen. Đáng sợ là, trong bãi máu đen kịt ấy lại lấp lánh những vụn sáng vàng kim nhỏ li ti, trông giống như những hạt cát vàng trôi nổi trong dòng sông thời gian. Đó chính là thọ nguyên của hắn đang bị rò rỉ ra ngoài qua từng hơi thở.

Hắn vội vàng vớ lấy chiếc áo thun đen rộng thùng sình bên cạnh, khoác vội lên người để che đi những vết nứt ghê rợn kia, rồi dùng mu bàn tay quẹt ngang khóe miệng, cười khổ:

“Chút tai nạn nghề nghiệp thôi mà. Nhà khảo cổ học thực địa nào mà chẳng có vài vết sẹo nghề nghiệp. Cô cứ làm quá lên, làm tôi cứ tưởng mình sắp phải đi chọn hòm đến nơi rồi.”

“Cậu còn đùa được nữa sao?!” Đường Dao đột ngột lớn tiếng, đôi mắt cô đỏ hoe vì tức giận lẫn xót xa: “Cậu có biết năm trăm năm thọ nguyên nghĩa là gì không? Đối với tu sĩ hiện đại, đó là cả một đời người! Cậu chỉ vì muốn chặn cái đầu của lão già mũi trâu kia mà ném đi nửa thiên niên kỷ của mình như ném một tờ tiền lẻ vậy à?”

“Thì… cũng tại lão già đó dai quá mà.” Thẩm Mặc gãi gãi cái mũi, ánh mắt lảng tránh đi chỗ khác: “Để gã chạy thoát với cái đầu nguyên vẹn thì phần hai của bộ truyện này tôi biết viết thế nào đây? Với lại, cô nhìn xem, ít ra tôi cũng đã check var thành công cái mạng của gã, bắt gã phải để lại một đống máu thịt làm phân bón cho Nghĩa Lĩnh rồi còn gì.”

Đường Dao nhìn gã thanh niên tóc bạc trước mặt, lồng ngực phập phồng vì tức giận. Cô biết, đằng sau vẻ mặt vô sỉ, bất cần đời kia của Thẩm Mặc là một chấp niệm cực kỳ đáng sợ. Hắn đang một mình gánh vác cái KPI cứu thế mà không một ai hay biết.

Cô hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi bước tới bảng điều khiển trung tâm của chiếc xe bọc thép.

“Được rồi, đùa giỡn thế là đủ rồi. Bây giờ, chúng ta cần phải nhìn thẳng vào sự thật.”

Đường Dao gõ nhanh lên bàn phím, kích hoạt màn hình ba chiều của máy quét địa thạch kết hợp với trận pháp định vị linh mạch của Viện Khảo Cổ. Đây là thiết bị mà cô vẫn thường gọi đùa là máy “Check Var” linh mạch.

*Vút!*

Một bản đồ ảo ba chiều của Âu Lạc Thần Châu hiện lên giữa cabin xe, tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ. Bản đồ hiển thị rõ ràng hệ thống sông ngòi, núi non và đặc biệt là các đường linh mạch uốn lượn như những con rồng ánh sáng chạy dưới lòng đất.

Thế nhưng, lúc này, bức tranh phong thủy tuyệt đẹp ấy lại bị bôi bẩn bởi những vết đen quỷ dị.

Ngay tại hai mốc tọa độ cực kỳ quan trọng là Phong Châu (Nghĩa Lĩnh) và Loa Thành, xuất hiện hai “hố đen” năng lượng khổng lồ, xoáy tròn điên cuồng như những miệng cống đang hút nước. Từ hai hố đen này, hàng ngàn vết nứt li ti màu xám xịt, trông giống như một mạng nhện khổng lồ, đang không ngừng lan rộng ra các khu vực lân cận, cắn nuốt và làm đóng băng các đường linh mạch tự nhiên xung quanh.

Thẩm Mặc nhìn vào màn hình, nụ cười trên môi hắn từ từ tắt ngấm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nheo lại, lộ ra vẻ nghiêm túc của một nhà nghiên cứu chuyên nghiệp.

“Tình hình tệ đến mức này rồi sao?” Hắn hỏi, giọng trầm xuống.

“Tệ hơn cậu nghĩ nhiều.” Đường Dao chỉ ngón tay vào hố đen ở Loa Thành: “Cậu tưởng cậu vừa lập được đại công khi đập tan tế đàn của Cơ Vô Mệnh sao? Đúng, cậu đã cứu được tôi, cứu được hàng vạn người dân Phong Châu khỏi bị hiến tế. Nhưng cái giá phải trả là việc cậu liên tục sử dụng Tuế Nguyệt Đồng Bản để triệu hoán sức mạnh từ quá khứ—từ chiếc vuốt của Thần Kim Quy cho đến đôi cánh Chim Lạc—đã tạo ra một nghịch lý nhân quả cực kỳ nghiêm trọng.”

Cô quay sang nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói đanh lại đầy áp lực:

“Spacetime Barrier (Màng chắn thời không) của Thần Châu hiện tại đang bị bào mỏng đến mức báo động. Việc cậu bẻ cong lịch sử ở quá khứ giống như việc cậu dùng một mũi khoan công suất lớn khoan liên tiếp vào một bức tường đê ngăn lũ. Hiện tại, bức tường đê đó đang xuất hiện những vết rạn nứt vỡ. Nếu cậu còn tiếp tục nhảy vọt thời gian một cách vô tội vạ, cả Thần Châu này sẽ bị dòng sông thời gian nghiền nát trước khi Cơ Vô Mệnh kịp làm bất cứ điều gì!”

Thẩm Mặc im lặng. Hắn thò tay vào túi quần, vuốt ve bề mặt lạnh ngắt của Tuế Nguyệt Đồng Bản. Lúc này, đồng xu cổ không còn tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ như mọi khi nữa. Nó im lìm, lạnh lẽo đến thấu xương, như thể chính nó cũng đang run rẩy trước những vết nứt nhân quả mà nó đã gián tiếp tạo ra.

Hắn hiểu rất rõ những gì Đường Dao đang nói. Thời gian không phải là một món đồ chơi. Mỗi một hành động “trộm” thời gian của hắn, dù là để cứu người hay tự vệ, đều là một cú đấm cực mạnh nện vào sự cân bằng của vũ trụ.

“Cô nói đúng.” Thẩm Mặc khẽ thở dài, tự giễu: “Tôi cứ nghĩ mình là một hacker thiên tài đang tìm ra backdoor (cửa sau) của hệ thống thiên đạo để trục lợi. Hóa ra, tôi chỉ là một thằng nhóc đang nghịch một quả lựu đạn đã rút chốt.”

“Nhưng đó vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất.”

Đường Dao đột ngột hạ thấp giọng, kéo ra một tab dữ liệu mật khác của Viện Khảo Cổ. Tab dữ liệu này không chứa các bản đồ hay số liệu khoa học hiện đại, mà là những hình ảnh chụp lại các dòng chữ cổ được khắc trên một tấm bia đá đã bị phong hóa của tộc Ngự Linh.

“Dòng họ Ngự Linh của tôi có một mật tịch truyền đời từ thời Hoang Cổ.” Đường Dao nói, ánh mắt cô thoáng qua một tia sợ hãi: “Trong đó có ghi chép: ‘Tuế nguyệt vô tình, vạn vật hữu hạn. Kẻ trộm tuế nguyệt, tất bị tuế nguyệt tru di’. Thời gian không phải là một dòng sông tự chảy không người trông coi. Nó là một thực thể, một quy luật được canh giữ bởi những tồn tại tối cao ngoài tinh không.”

*ẦM… ẦM…*

Đúng lúc này, một tiếng sấm rền vang lên từ phía chân trời Nghĩa Lĩnh. Tiếng sấm này rất lạ. Nó không phải là tiếng nổ đanh giòn của sấm sét thông thường khi mây mưa va chạm, mà là một tiếng rít trầm đục, kéo dài, giống như tiếng một tấm kính khổng lồ đang bị một bàn tay vô hình nén ép đến mức sắp vỡ vụn.

Áp lực không khí bên trong cabin xe đột ngột tăng cao, khiến màng nhĩ của cả hai người nhức nhối.

Đường Dao không thèm để ý đến tiếng sấm, cô chỉ tay vào biểu đồ bức xạ năng lượng trên màn hình:

“Nhìn vào đây đi, Thẩm Mặc. Ba phút trước, ngay khi cậu dùng Chúc Đồng Quyền đánh tan xác phân thân của Cơ Vô Mệnh và làm rách không gian, các máy dò năng lượng vệ tinh của Viện Khảo Cổ đã ghi nhận được một luồng bức xạ cực tím có bước sóng dị thường quét thẳng từ ngoài không gian vào đúng tọa độ của đỉnh Nghĩa Lĩnh.”

Cô nhìn hắn, từng chữ thốt ra như búa gõ vào lòng ngực:

“Thứ đó không phải là thiên lôi tự nhiên. Đó là một ý chí sống. Một con mắt khổng lồ nằm ngoài dòng thời gian đang dò tìm theo mùi hương của thọ nguyên bị rò rỉ trên người cậu. Thẩm Mặc… thứ mà cậu gọi là ‘Tịch Diệt Ma Thần – Trầm Uyên’ ở thời Hoang Cổ… nó không chỉ tồn tại ở quá khứ.”

Thẩm Mặc sững sờ.

Trong đầu hắn lập tức hiện lên hình ảnh con mắt dọc khổng lồ màu tím đen—Tuế Nguyệt Chi Nhãn—đã từng che phủ cả bầu trời thung lũng Hoang Cổ triệu năm trước. Hơi thở mục nát, lạnh lẽo và vô tình của nó như một bóng ma bám theo hắn suốt từ kỷ nguyên này sang kỷ nguyên khác.

Hắn cứ nghĩ rằng, chỉ cần mình trở về hiện tại, trốn sau bức màn của thời đại mạt pháp mười hai ngàn năm sau, thì thực thể vĩ đại kia sẽ không thể nào tìm thấy hắn. Thế nhưng, hắn đã lầm.

Trầm Uyên nằm ngoài dòng thời gian. Đối với một thực thể như vậy, quá khứ, hiện tại hay tương lai chỉ là những trang sách trong cùng một cuốn vở. Và mỗi lần Thẩm Mặc dùng Tuế Nguyệt Đồng Bản để thay đổi lịch sử, hắn đang tự tay thắp lên một ngọn đuốc sáng rực giữa đêm đen, chỉ đường cho con quái vật ấy tìm đến tận cửa nhà mình.

“Nó đang đến…” Thẩm Mặc lầm bầm, bàn tay nắm chặt đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc: “Nó đang lần theo mùi máu thọ nguyên của tôi để tìm đến thời hiện đại này.”

*Chớp… Chớp…*

Đột ngột, hệ thống đèn LED màu vàng bên trong cabin xe bọc thép chớp tắt liên tục một cách quỷ dị. Toàn bộ các màn hình hiển thị ba chiều bỗng chốc bị nhiễu loạn bởi những dải sương mù màu tím đen nhạt.

*BỎNG!*

Một cơn đau rát đột ngột truyền đến từ túi quần của Thẩm Mặc.

Hắn vội vàng thò tay vào, lôi Tuế Nguyệt Đồng Bản ra. Đồng xu cổ lúc này đang nóng bỏng như một cục than hồng vừa được gắp ra từ lò nung. Hoa văn đồng hồ cát ba tầng trên mặt đồng xu đang xoay tròn điên cuồng, tỏa ra ánh sáng đỏ rực như máu. Đồng thời, một luồng ý niệm cảnh báo nguy hiểm cấp độ đỏ—cấp độ hủy diệt—trực tiếp va đập vào thức hải của hắn, khiến đầu óc hắn đau nhức như muốn nổ tung.

“Mẹ kiếp! Hệ thống báo động đỏ rồi!” Thẩm Mặc rít qua kẽ răng, vội vàng ném đồng xu lên chiếc bàn kim loại trước mặt.

Đồng xu rơi xuống bàn, tỏa ra những làn khói xám nhạt có mùi rỉ sét nồng nặc.

Đường Dao lao tới, hai tay nắm chặt lấy bả vai Thẩm Mặc, khuôn mặt cô lúc này chỉ cách mặt hắn chưa đầy mười phân. Trong đôi mắt phượng của cô không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, mà chỉ còn là sự khẩn cầu và kiên quyết tuyệt đối:

“Thẩm Mặc! Cậu phải nghe tôi! Dừng việc nhảy vọt thời gian lại ngay lập tức! Cậu không được phép chạm vào quá khứ nữa! Nếu cậu còn tiếp tục bẻ cong lịch sử để trộm linh khí, vết nứt thời không của Thần Châu sẽ vỡ tung hoàn toàn. Đến lúc đó, không cần chờ đến khi Cơ Vô Mệnh hiến tế, thứ ngoài tinh không kia sẽ nuốt chửng cả thế giới này vào hư vô vĩnh hằng!”

Thẩm Mặc nhìn thẳng vào mắt cô. Khoảng cách gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương hoa quỳnh nhẹ nhàng trên tóc cô, hòa quyện cùng mùi mưa đêm lạnh lẽo. Hắn nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi mắt cô—một gã thanh niên với mái tóc bạc trắng phân nửa, gương mặt tàn tạ nhưng đôi mắt lại sáng rực một cách bướng bỉnh.

Hắn biết cô nói đúng. Cô đang lo lắng cho hắn, lo lắng cho vận mệnh của cả Thần Châu này.

Nhưng… dừng lại bằng cách nào đây?

“Đường đại tiểu thư…” Thẩm Mặc khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc bạc của mình, cười tự giễu: “Cô nhìn tôi hiện tại xem. Thọ nguyên của tôi chỉ còn chưa đầy vài năm. Kinh mạch thì rạn nứt như cái bát gốm sứt mẻ. Nếu tôi dừng lại, nếu tôi không tiếp tục đi ‘trộm’ linh khí để hồi phục, thì chẳng cần chờ đến khi con quái vật ngoài tinh không kia xuống đây, tôi cũng sẽ tự động pay màu vì hết hạn sử dụng.”

Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt dời về phía chiếc đồng xu đang nguội dần trên bàn:

“Với lại, Cơ Vô Mệnh chưa chết hẳn. Gã đã mang theo mảnh vỡ Nghịch Mệnh Đồng Bản trốn vào dòng sông thời gian. Nếu tôi không đi tìm gã, không thu thập đủ chín mảnh vỡ của Tuế Nguyệt Đỉnh để vá lại màng chắn thời không này, thì vết nứt hiện tại sớm muộn gì cũng sẽ tự vỡ ra. Chúng ta… đã không còn đường lui rồi.”

Đường Dao nhìn hắn, hai tay từ từ buông lỏng khỏi vai hắn. Cô thẫn thờ lùi lại một bước, tựa lưng vào vách xe, ánh mắt tràn ngập sự bất lực. Cô biết, Thẩm Mặc nói không sai. Đây là một ván cờ thế mà kẻ đi tiên đã dồn họ vào góc chết. Đi tiếp thì nguy hiểm trùng trùng, nhưng đứng yên nghĩa là tự sát.

“Vậy… cậu định thế nào?” Đường Dao thở dài, đưa tay lên day day thái dương: “Cứ tiếp tục lao đầu vào chỗ chết sao?”

Thẩm Mặc bỗng nhiên đứng bật dậy. Làn da đồng cổ của hắn dưới ánh đèn LED vàng khẽ lay động, mang theo một luồng khí thế ngông cuồng, bất cần đời vốn có của gã “Tuế Nguyệt Đạo Tặc”. Hắn nhặt chiếc áo thun lên trùm vào người, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười vô sỉ quen thuộc:

“Dừng lại? Trong từ điển của một nhà khảo cổ học chuyên nghiệp như tôi không bao giờ có từ ‘bỏ cuộc’, chỉ có từ ‘đào sâu thêm’ thôi. Cô bảo thứ ngoài tinh không kia đang dò tìm tôi đúng không? Vậy thì đơn giản thôi, tôi chỉ cần chạy nhanh hơn nó là được.”

Hắn bước tới trước màn hình ba chiều, gạt phăng các bảng số liệu phức tạp đi, rồi chỉ tay vào một vùng địa hình nằm ở phía Đông của bản đồ Âu Lạc Thần Châu.

Đó là một vùng biển xanh thẳm, nơi có hàng ngàn đảo đá nhấp nhô lên như những chiếc răng rồng khổng lồ chắn giữ bờ cõi.

“Đông Hải Long Cung…” Đường Dao nhíu mày nhìn vào điểm sáng đang nhấp nháy trên màn hình: “Cậu muốn đi ra biển?”

“Chính xác.” Thẩm Mặc gật đầu, ánh mắt rực sáng: “Theo ghi chép khảo cổ của tôi, mảnh vỡ thứ hai của Tuế Nguyệt Đỉnh—thứ mà Cổ Vương ở Dã Vy Dạ Lâm đã nhắc tới trước khi tạ thế—chính là một phần phong ấn cổ xưa đang nằm sâu dưới đáy biển Đông Hải, nơi chịu sự cai trị của Long Quân tộc thời cổ đại.”

Hắn quay sang nhìn Đường Dao, nháy mắt một cái đầy láu cá:

“Lần này, để tránh làm rách thêm màng chắn thời không, tôi hứa sẽ không dùng đến năng lực ‘trộm’ thời gian của Đồng Bản nữa. Chúng ta sẽ chơi theo luật của phàm nhân.”

“Chơi theo luật của phàm nhân?” Đường Dao nghi ngờ nhìn hắn: “Cậu định làm thế nào để hồi phục thọ nguyên và kinh mạch rách nát kia nếu không trộm linh khí từ quá khứ?”

“Thì tôi đã bảo rồi, không ‘trộm’ nữa, nhưng chúng ta có thể ‘mượn’ mà.” Thẩm Mặc cười hì hì, xoa xoa hai bàn tay vào nhau như một gã thương nhân gian xảo: “Đông Hải Long Cung là nơi hội tụ của vạn dòng linh mạch hệ Thủy của cả Thần Châu. Nơi đó linh khí đậm đặc đến mức hóa lỏng. Tôi chỉ cần ra đó, tìm cách ‘mượn’ một chút long mạch của thủy tộc để bồi bổ cho cái thân thể tàn tạ này. Người ta bảo ‘ăn gì bổ nấy’, tôi đang thiếu thọ nguyên, ra biển uống vài ngụm nước rồng chắc là cũng đủ để kéo dài KPI thêm vài năm đấy chứ.”

Đường Dao nhìn gã thanh niên tóc bạc trước mặt, lắc đầu đầy ngao ngán, nhưng trong lòng lại khẽ thở phào một tiếng. Cái gã báo thủ này, dù có rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng đến đâu thì cái miệng vẫn cứ dẻo quẹo và không bao giờ chịu khuất phục trước số phận.

“Mượn của thủy tộc sao? Cậu nói nghe dễ nghe nhỉ.” Đường Dao lườm hắn một cái, nhưng tay đã nhanh chóng gõ phím nổ máy xe: “Thủy tộc Đông Hải nổi tiếng là hung dữ và cực kỳ ghét tu sĩ đất liền. Cậu ra đó mà ‘mượn’ không khéo lại bị họ lột da làm bóng đá đấy.”

“Thì bởi vậy tôi mới cần đi cùng Đường đại tiểu thư xinh đẹp, tài năng, lại là truyền nhân của Ngự Linh Tộc chứ.” Thẩm Mặc nịnh nọt một câu không hề biết ngượng, rồi nhanh nhảu ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn cẩn thận: “Đi thôi sếp ơi! Trễ giờ là không kịp check-in Đông Hải đâu!”

*GÀOOO!!!*

Động cơ của chiếc xe dã ngoại bọc thép gầm rú lên như một con dã thú bị giam cầm lâu ngày. Đường Dao đạp mạnh chân ga, chiếc xe lao vút đi trong đêm mưa tầm tã, xé toạc màn sương mù dày đặc của đỉnh Nghĩa Lĩnh, hướng thẳng về phía Đông Nam—nơi vùng biển sâu đầy rẫy những bí ẩn và hiểm nguy đang chờ đón họ.

Phía sau lưng họ, đỉnh núi Nghĩa Lĩnh cổ kính từ từ chìm vào bóng tối, nhưng trên bầu trời cao vạn dặm, vết rách không gian vô hình vẫn khẽ lay động, như một con mắt lạnh lẽo đang lặng lẽ dõi theo hành trình của Kẻ Trộm Thời Gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8