Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 31: Trở về cứu viện và sự nghi ngờ của Đường Dao

Cập nhật lúc: 2026-06-25 14:58:13 | Lượt xem: 2

Bầu trời phía trên Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn lúc này đang bị xé toạc bởi một cơn bão sấm sét dị thường màu tím nhạt, cuồn cuộn nuốt chửng những tia nắng hoàng hôn cuối cùng đỏ rực như máu. Gió rít lên từng hồi qua các khe đá, mang theo hơi lạnh thấu xương của một kỷ nguyên mạt pháp đang rạn nứt, phản chiếu chính xác tâm trạng ngổn ngang, nặng nề của những kẻ vừa từ cõi chết trở về. Ngay giữa khoảnh khắc hỗn loạn ấy, từ chiếc vuốt rùa khổng lồ rực sáng trên tay Thẩm Mặc, một dòng ký tự cổ quái bỗng nhiên chạy dọc như những mã vạch công nghệ cao phát ra tiếng rít nhẹ, mang theo một lời cảnh báo vô hình chỉ có hắn nghe thấy: “Nhân quả đã lệch, bánh răng bắt đầu nghiền nát kẻ nghịch hành.”

Mật đạo ngầm của Loa Thành lúc này đã không còn ra dáng một công trình kiến trúc cổ đại nữa, mà trông giống như một cái máy xay sinh tố khổng lồ đang hoạt động hết công suất. Đất đá rầm rập đổ xuống, bụi mù mịt đến mức dù có là tu sĩ nhãn lực phi phàm thì cũng chỉ thấy một màu xám xịt của cát bụi và khói lửa.

Từ sâu trong hư không, tiếng gầm thét đau đớn của lão già mũi trâu Cơ Vô Mệnh vẫn còn vọng lại, mang theo luồng oán khí ngập trời. Bản thể của gã ở tổng đàn xa xôi chắc chắn đang phải chịu một vố đau nhớ đời. Phân thân Bá Vương Cảnh bị móng vuốt Thần Kim Quy bóp nát từ quá khứ dội ngược về hiện tại, không khác gì việc gã tự tay nện một phát búa tạ vào chính linh hồn mình. Gã hộc ra ngụm máu đen đầy hỏa độc, kinh hoàng nhận ra quy luật thời gian bị can thiệp thô bạo. Tiếng thét căm hận của gã rít qua kẽ răng, chấn động cả không gian đang sụp đổ:

“Kẻ trộm thời gian… ngươi dám phá hỏng đại kế của ta! Lần tới gặp lại, ta sẽ lột da nấu xương ngươi!”

Lời đe dọa vừa dứt, luồng tử khí xám xịt của Thái Thượng Vô Cực Giáo cũng nhanh chóng tiêu tán như bong bóng xà phòng. Đám tà tu đi theo gã, kẻ chết kẻ chạy, hoảng loạn rút lui theo lệnh khẩn cấp của Giáo chủ. Trận doanh ngầm từng oai phong lẫm liệt giờ chỉ còn là một bãi chiến trường hoang tàn, đổ nát.

Dưới một tảng đá nặng cỡ vài tấn, tiếng rên rỉ thảm thiết như bò bị chọc tiết vang lên cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Hắc Phong, vị sư huynh oai phong lẫm liệt lúc trước, giờ đây đang bị kẹt cứng dưới đống đổ nát, xương sườn gãy thêm mấy cái kêu răng rắc. Hai gã sư đệ Hôi Cốt và Bạch Cốt cũng chẳng khá khẩm hơn, chân bị đá đè gãy gập, mặt mũi lấm lem bùn đất, chỉ biết khóc lóc thảm thiết như trẻ con mất kẹo.

Đường Dao xốc một cánh tay của Thẩm Mặc lên vai, bước chân lảo đảo dẫn đầu nhóm người chạy trốn. Cô có thể cảm nhận được sức nặng từ cơ thể hắn truyền sang, nhưng điều làm cô kinh hãi hơn cả là luồng linh lực đang cuồn cuộn dao động bên trong cơ thể Thẩm Mặc.

Mặc dù thọ nguyên bị hao hụt nghiêm trọng, mái tóc bạc trắng xơ xác như sương muối phản chiếu ánh sáng đỏ rực của hoàng hôn, nhưng khí cơ của Thẩm Mặc lúc này lại bốc lên một luồng linh lực màu đồng cổ rực rỡ đến mức chói mắt. Hắn không còn là kẻ phế mạch yếu ớt của mười phút trước nữa. Từng thớ cơ, từng khúc xương dưới lớp thanh y rách rưới của hắn đang phát ra những tiếng kêu giòn giã, cứng cáp như thanh đồng Đông Sơn được rèn luyện qua vạn lần lôi hỏa.

Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong!

Hắn thế mà lại đột phá liên tục, nhảy vọt qua hai cảnh giới lớn ngay trong lúc thập tử nhất sinh.

“Đứng lại đó, ba cái bao cát kia,” Thẩm Mặc đột ngột lên tiếng, giọng nói tuy có phần yếu ớt do thọ nguyên hao tổn nhưng lại tràn đầy vẻ bề trên và có chút vô sỉ không lẫn vào đâu được.

Hắn nhẹ nhàng gạt tay Đường Dao ra, bước tới trước đống đổ nát đang đè sập ba tên tà tu của Vô Cực Giáo. Dưới ánh mắt kinh hoàng của Hắc Phong, Hôi Cốt và Bạch Cốt, Thẩm Mặc chỉ cần dùng một tay, nhẹ nhàng luồn xuống dưới tảng đá ngàn cân kia.

*ẦM!*

Hắn vung tay một cái, tảng đá khổng lồ bay vèo ra xa mười mét, nện thẳng vào vách đá đối diện vỡ vụn như một quả dưa hấu. Thân thể Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong quả thực trâu bò đến mức phi lý. Thẩm Mặc phủi phủi bụi bẩn trên tay, cúi xuống nhìn ba kẻ đang nằm bẹp dí dưới đất với ánh mắt như nhìn ba chiếc điện thoại đang cắm sạc dự phòng:

“Nhìn cái gì? Chưa thấy soái ca tóc bạc bao giờ à? Muốn sống thì ngậm miệng lại, bò theo sau Đường đại tiểu thư. Ba đứa các ngươi từ giờ là tài sản cá nhân của Viện Khảo cổ, đứa nào dám có ý đồ chạy trốn, ta liền dùng chiếc vuốt rùa này cạo sạch lông tơ trên người các ngươi, hiểu chưa?”

Ba tên tà tu nhìn chiếc vuốt rùa cổ đại đang rực sáng thần lực màu vàng nhạt trên tay Thẩm Mặc, lại nhìn mái tóc bạc trắng kỳ dị cùng sức mạnh nâng đá như nâng bông của hắn, sợ tới mức mật xanh mật vàng đều vỡ vụn. Chúng vội vàng gật đầu như giã tỏi, không dám ho he nửa lời, cố lết cái thân tàn ma dại bám theo sau.

Vượt qua khúc cua cuối cùng của mật đạo đang sụp đổ, cả nhóm cuối cùng cũng thoát ra được một khoang động tạm thời an toàn nằm ở sườn núi phía sau Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Ánh hoàng hôn đỏ máu từ kẽ nứt lớn trên trần động chiếu xuống, nhuộm đỏ cả vầng trán đầy mồ hôi của Đường Dao.

Cô dứt khoát ấn Thẩm Mặc ngồi xuống một tảng đá phẳng, rồi nhanh chóng lôi từ trong túi khảo cổ ra mấy lọ đan dược trị thương và băng gạc. Bàn tay cô run rẩy khi chạm vào mái tóc bạc trắng của hắn. Linh lực hệ Mộc ôn hòa, thanh mát như sương sớm từ lòng bàn tay cô chậm rãi truyền vào kinh mạch của Thẩm Mặc, giúp làm dịu đi cơn đau nhói như kim châm từ sâu trong tủy sống của hắn.

Tuy nhiên, ánh mắt của Đường Dao không hề rời khỏi chiếc vuốt rùa khổng lồ rực sáng đang được Thẩm Mặc ôm khư khư trong lòng. Là một Viện trưởng Viện Khảo cổ xuất sắc nhất Thần Châu, người đã từng tiếp xúc với hàng vạn cổ vật từ thời Hoang Cổ đến nay, cô lập tức ngửi ra mùi vị của một nghịch lý khảo cổ học kinh thiên động địa.

Cô vừa siết chặt dải băng gạc quanh ngực Thẩm Mặc, khiến hắn đau đến mức nhe răng trợn mắt, vừa lạnh lùng chất vấn với tông giọng trầm xuống:

“Cậu… rốt cuộc cậu đã làm cái quái gì thế hả? Đừng dùng cái giọng điệu lươn lẹo đó để lừa tôi. Nhìn mái tóc này của cậu đi, thọ nguyên hao hụt ít nhất cũng phải năm trăm năm! Còn có sức mạnh Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong này nữa, từ đâu mà ra?”

Thẩm Mặc hít vào một hơi lạnh, vội vàng xua tay:

“Đường đại tiểu thư, nhẹ tay, nhẹ tay chút! Cô đang băng bó trị thương hay là đang muốn ám sát ân nhân cứu mạng để quỵt nợ mười đồng đen thế hả? Tôi là người bệnh, là thương binh hạng nặng đấy nhé!”

“Tôi không đùa với cậu, Thẩm Mặc!” Đường Dao gắt lên, đôi mắt phượng sắc sảo đỏ hoe vì tức giận xen lẫn lo lắng tột cùng. Cô chỉ thẳng ngón tay vào chiếc vuốt rùa rực sáng. “Nhìn thứ này đi! Về mặt khảo cổ học, đây là một nghịch lý tuyệt đối! Nó không hề có một chút dấu vết phong hóa nào của thời gian mạt pháp. Không có lớp oxit hóa, không có bụi địa chất, thậm chí linh quang và hơi thở sinh mệnh của nó vẫn còn nóng hổi như thể vừa được chặt ra từ một con thần thú đang sống sờ sờ cách đây năm phút! Cậu lấy nó ở đâu ra trong khi chúng ta chỉ vừa mới bị dồn vào đường cùng trong mật đạo?”

Cô tiến lại gần hơn, hơi thở dồn dập phả vào mặt hắn, ép hắn phải nhìn thẳng vào mắt mình:

“Lão già mũi trâu Cơ Vô Mệnh kia trước khi chạy trốn đã gào lên cái gì? Gã gọi cậu là ‘kẻ trộm thời gian’. Cậu đã đi đâu trong vài phút ngắn ngủi đó? Có phải cậu đã…”

Thẩm Mặc im lặng. Sự cợt nhả, vô tri thường ngày trên gương mặt hắn đột ngột biến mất như chưa từng tồn tại. Thay vào đó là một đôi mắt sâu thẳm, lạnh lẽo và tĩnh lặng như mặt hồ ngàn năm không gợn sóng – đôi mắt của một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao lịch sử, chứng kiến sự hưng thịnh và suy tàn của cả một kỷ nguyên vĩ đại.

Hắn khẽ thở dài, tay phải vô thức chạm vào hình xăm đồng hồ cát ba tầng trên mu bàn tay đang tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt. Hắn biết, trước mặt một chuyên gia khảo cổ học IQ vô cực như Đường Dao, việc bịa ra một lời nói dối ngớ ngẩn kiểu “nhặt được bảo vật bên đường” chỉ là tự sỉ nhục trí tuệ của cả hai người. Nhưng hắn cũng tuyệt đối không thể tiết lộ sự tồn tại của Tuế Nguyệt Đồng Bản – át chủ bài tối thượng giúp hắn nghịch chuyển nhân quả.

“Đường đại tiểu thư, cô quả nhiên nhạy bén đến mức đáng sợ,” Thẩm Mặc nhếch môi, giọng nói trầm thấp vang lên trong khoang động yên tĩnh. “Nếu cô đã check var kỹ đến thế, tôi cũng không giấu cô nữa. Nhưng biết quá sâu vào chuyện này, thiên đạo sẽ ghi thù cô đấy. Cô có chắc là muốn nghe không?”

Đường Dao mím chặt môi, dứt khoát gật đầu:

“Cậu nói đi. Dù có là thiên lôi giáng xuống, tôi cũng muốn biết kẻ đang đồng hành sinh tử với mình rốt cuộc là thần thánh phương nào.”

Thẩm Mặc tựa lưng vào vách đá, ngửa đầu nhìn những tia sét tím nhạt vẫn đang rạch ngang bầu trời ngoài cửa động, chậm rãi giải thích nửa thật nửa giả:

“Thực ra… tôi không phải thần thánh gì cả. Tôi chỉ là một kẻ may mắn thức tỉnh được một phần huyết mạch cổ xưa của Con Rồng Cháu Tiên, có khả năng cộng hưởng đặc biệt với các anh linh tổ tiên thông qua một loại mật pháp truyền thừa. Chiếc vuốt rùa này… chính là do tôi dùng bí thuật, mượn thọ nguyên của bản thân làm vật dẫn để giao tiếp và triệu hoán một phần thần lực của Thần Kim Quy từ quá khứ dội về hiện tại.”

Hắn dừng lại một chút, ho khan vài tiếng, cố tình để lộ vẻ mặt đau đớn, mệt mỏi nhằm tăng thêm độ tin cậy cho câu chuyện:

“Quy luật của thiên đạo rất công bằng, Đường đại tiểu thư ạ. Muốn mượn lực lượng nghịch thiên để chém chết phân thân Bá Vương Cảnh của lão già kia, cứu mạng hai chúng ta, tôi phải ký một cái ‘hợp đồng’ cực kỳ tàn nhẫn với dòng sông thời gian. Cái giá phải trả chính là thọ nguyên của bản thân. Mái tóc bạc này chính là minh chứng cho việc tôi vừa bị ‘trừ KPI’ năm trăm năm tuổi thọ đấy.”

Hắn quay sang nhìn cô, ánh mắt nửa đùa nửa thật nhưng lại chứa đựng một sự nghiêm túc hiếm thấy:

“Sức mạnh Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong này cũng là do thần lực của Thần Kim Quy cải tạo cơ thể dội ngược lại mà thành. Tôi không trộm thời gian của ai cả, tôi chỉ đang dùng chính mạng sống của mình để đánh cược với số phận thôi. Thế nên… giữ bí mật này cho tôi, được chứ? Nếu để Vô Cực Giáo hay các thế lực khác biết tôi có khả năng mượn lực lượng tổ tiên, bọn chúng sẽ không chỉ săn lùng tôi vì đồng xu rỉ sét kia đâu, mà sẽ bắt tôi về làm công cụ hiến tế sống đấy.”

Đường Dao nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy sương gió của Thẩm Mặc. Cô có thể cảm nhận được luồng sinh mệnh lực trong cơ thể hắn quả thực đang bị héo úa một phần từ bên trong, mái tóc bạc trắng kia không thể là giả, và sự đau đớn mà hắn đang gánh chịu là hoàn toàn có thật.

Nỗi nghi ngờ sắc bén trong lòng cô dần dần dịu xuống, thay vào đó là một sự xót xa và nể phục vô hạn. Kẻ này bình thường mở miệng ra là tiền, là vô sỉ, là cợt nhả, nhưng ngay trong khoảnh khắc sinh tử, hắn lại sẵn sàng đánh đổi năm trăm năm thọ nguyên, chấp nhận để cơ thể héo úa chỉ để kéo cô ra khỏi bàn tay tử thần của Cơ Vô Mệnh.

Cô mím môi, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào ra, dứt khoát siết chặt nút thắt băng gạc cuối cùng trên ngực hắn, khiến Thẩm Mặc lại một lần nữa oai oán la oai oái:

“Cậu… đồ điên này! Ai mượn cậu phải hy sinh nhiều đến thế chứ? Tôi cảnh cáo cậu, Thẩm Mặc, cậu mà chết vì hết thọ nguyên trước khi trả sạch đống nợ khảo cổ cho tôi, tôi nhất định sẽ đào mộ cậu lên, dùng gậy tre trăm đốt nện cho cậu một trận tơi bời dưới địa phủ đấy!”

Thẩm Mặc xoa xoa lồng ngực, cười hì hì:

“Được, được, Đường đại tiểu thư đã có lời, tôi làm sao dám chết dễ dàng thế được. Chưa cưới được vợ giàu như cô để bao nuôi, tôi làm sao cam lòng nhắm mắt.”

“Cậu còn dám nói nhảm!” Đường Dao đỏ mặt, lườm hắn một cái sắc lẹm, nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm đi rất nhiều.

Cô đứng dậy, quay sang nhìn ba tên tà tu đang rụt rè co rúm một góc như ba con chim cút trúng mưa. Hắc Phong thấy Đường Dao nhìn qua, vội vàng nịnh nọt:

“Đường viện trưởng, Thẩm đại nhân! Bọn ta thề sẽ trung thành tuyệt đối! Chỉ cần các người không giết bọn ta, bảo bọn ta làm trâu làm ngựa, làm ắc quy sạc pin hay làm gì cũng được!”

Thẩm Mặc híp mắt cười, nụ cười của hắn lúc này dưới ánh hoàng hôn đỏ rực trông chẳng khác nào một con cáo già đang lập mưu tính kế:

“Tốt lắm, thái độ hợp tác rất tốt. Giờ thì, ba đứa các ngươi mau lết cái thây ma kia ra ngoài xe. Chúng ta phải lập tức rời khỏi Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn trước khi đám tà tu khác của Vô Cực Giáo kéo đến check var.”

Bên ngoài cửa động, cơn bão sấm sập sùi dường như đã bắt đầu suy yếu, nhưng bầu trời vẫn giữ một màu đỏ ối quỷ dị. Thẩm Mặc đứng dậy, giấu chiếc vuốt rùa vào trong vạt áo, khẽ ngước nhìn về phía chân trời xa xăm. Hắn biết, việc hắn thay đổi nhân quả ở quá khứ, mượn lực của Thần Kim Quy để diệt phân thân Cơ Vô Mệnh, chắc chắn đã tạo ra một hiệu ứng cánh bướm khổng lồ dội về hiện tại.

Lịch sử của Âu Lạc Thần Châu đã bắt đầu bị viết lại, và thế giới mạt pháp này… chuẩn bị bước vào một thời kỳ phong vân biến ảo chưa từng có. Nhưng trước mắt, hắn phải tìm cách hồi phục thọ nguyên của mình cái đã, nếu không thì danh xưng “Kẻ Trộm Thời Gian” chưa kịp vang danh thiên hạ đã phải đi gặp Diêm Vương báo cáo KPI rồi.

Hắn nắm chặt tay Đường Dao, bước ra khỏi bóng tối của mật đạo Loa Thành, sẵn sàng đối mặt với kỷ nguyên mới đang cuộn trào sóng gió phía trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8