Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 30: Đòn kết liễu từ quá khứ

Cập nhật lúc: 2026-06-25 14:49:09 | Lượt xem: 2

Thẩm Mặc gầm lên một tiếng, lồng ngực nóng rực như thể vừa nuốt phải một hòn than nung đỏ.

Giọt thần lực màu vàng kim của Thần Kim Quy vừa mới dung hợp vào Tuế Nguyệt Đồng Bản lập tức tạo ra một phản ứng dây chuyền kinh thiên động địa. Đồng xu rỉ sét rít lên những tiếng o o chói tai, điên cuồng xoay tròn trong lòng bàn tay hắn, tỏa ra một luồng sáng đỏ lòm pha lẫn sắc vàng kim rực rỡ.

Qua khe hở nhân quả mỏng manh vừa được khai mở, ý thức của Thẩm Mặc xuyên qua triệu năm lịch sử, nhìn thấy một khung cảnh khiến mắt hắn muốn nứt ra. Ở thời hiện tại, trong mật đạo ngầm Nghĩa Lĩnh đổ nát, Đường Dao đang bị một bàn tay hắc ám khổng lồ của phân thân Cơ Vô Mệnh bóp nghẹt cổ, nhấc bổng lên không trung. Gương mặt cô tím tái, linh lực hệ Mộc đã hoàn toàn cạn kiệt.

“Tiểu tử! Ngươi điên rồi! Dừng lại ngay!”

Tiếng gầm uy nghiêm của Thần Kim Quy vang dội khắp hang động cổ đại. Chiếc mai rùa khổng lồ của ngài rung chuyển dữ dội, khiến những khối đá tảng trên trần hang rơi xuống rào rào như mưa bão.

“Ngươi muốn can thiệp vào nhân quả của triệu năm sau? Sức mạnh phản phệ của dòng sông thời gian sẽ thiêu rụi toàn bộ thọ nguyên của ngươi trong nháy mắt! Ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!”

“Câm miệng cho tôi!”

Thẩm Mặc hét lên, hai mắt đỏ ngầu như dã thú. Khóe môi hắn tràn ra một dòng máu tươi nóng hổi, nhỏ xuống đồng xu cổ. Hắn không màng đến việc toàn bộ kinh mạch trong cơ thể đang nứt toác ra dưới áp lực kinh hoàng của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong.

“Lão già mũi trâu kia muốn cướp đồ của tôi, lại còn dám động vào người của tôi! Nếu hôm nay tôi không chặt đứt cái tay thối của gã, tôi không phải là Tuế Nguyệt Đạo Tặc!”

Hắn vung tay phải lên. Hình xăm đồng hồ cát ba tầng trên mu bàn tay bùng cháy dữ dội, phát ra thứ ánh sáng vàng kim chói mắt, đan xen chặt chẽ với sắc xanh lục bảo đầy thần lực của vuốt thần Kim Quy.

Không một chút do dự, Thẩm Mặc cầm chiếc vuốt thần sắc lẹm, dùng hết sức bình sinh đâm thẳng vào tâm của Tuế Nguyệt Đồng Bản!

*KENG!!!*

Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, xuyên qua mọi rào cản vật lý và các chiều không gian. Một luồng sóng xung kích thời gian vô hình bùng nổ, quét sạch mọi bụi bặm và đá vụn trong hang động cổ đại thành tro bụi.

Ngay trong tích tắc đó, Thẩm Mặc cảm thấy thọ nguyên của mình bị rút đi một cách tàn nhẫn, giống như nước lũ vỡ đê. Mái tóc đen nhánh của hắn lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được bắt đầu bạc đi từng sợi, trắng xóa như sương muối. Cơn đau đớn tột cùng từ sâu trong tủy sống dội lên khiến hắn muốn ngất đi, nhưng ý chí sắt đá của một kẻ lừa đảo lịch sử đã giữ cho hắn tỉnh táo.

Hắn nghiến răng đến mức bật máu, dồn toàn bộ linh lực Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong phối hợp với thần lực Kim Quy, chém mạnh một đường xuống khoảng không trước mặt!

“Đi chết đi, lão già mũi trâu!”

***

Thời hiện tại. Trận doanh ngầm Nghĩa Lĩnh.

Bụi đá mù mịt, không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và tử khí. Tiếng đổ vỡ vang lên liên tục từ những bức tường gạch cổ của Loa Thành ngầm.

Đường Dao quỳ một chân trên mặt đất, hơi thở dồn dập, ngực phập phồng dữ dội. Khóe môi cô rỉ ra một vệt máu đen. Linh lực hệ Mộc của cô đã hoàn toàn cạn kiệt sau khi cố gắng duy trì các lá chắn dây leo để bảo vệ bản thân và ba gã tà tu Hắc Phong, Hôi Cốt, Bạch Cốt đang bị kẹt cứng dưới đống đổ nát phía sau.

Trước mặt cô, phân thân hắc ám của Cơ Vô Mệnh bước ra từ làn sương xám dày đặc. Gương mặt gã đầy vẻ giễu cợt, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một con kiến hôi.

“Chút giãy giụa vô ích của kẻ phàm trần.”

Cơ Vô Mệnh cười lạnh, bàn tay ngưng tụ một luồng tử khí đen kịt vươn ra, dễ dàng bóp nghẹt lấy cổ Đường Dao, nhấc bổng cô lên không trung.

“Huyết mạch Ngự Linh tộc của ngươi thật là tinh khiết. Đáng tiếc, hôm nay phải làm vật hiến tế cho đại kế của ta rồi. Kẻ trộm thời gian kia chắc chắn đã bị xé nát trong dòng sông thời gian, sẽ không bao giờ trở lại cứu ngươi được nữa đâu.”

Đường Dao trợn mắt, hai tay bấu chặt vào cổ tay gã, cố gắng tìm kiếm một chút dưỡng khí. Nhưng uy áp của một bậc Bá Vương Cảnh từ phân thân của gã khiến cô không thể cử động nổi một ngón tay, ý thức bắt đầu chìm vào bóng tối.

Đột nhiên, mảnh vỡ đồng xu cổ giấu trong túi áo ngực của Đường Dao bỗng nhiên nóng rực lên như một hòn than nung đỏ dưới lò bát quái.

*UỲNH!*

Hình xăm đồng hồ cát trên mu bàn tay cô bỗng phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, liên kết trực tiếp với luồng năng lượng từ quá khứ dội lại.

Một tiếng gầm trầm hùng, uy nghiêm của một thực thể thần thoại hồng hoang đột ngột vang vọng khắp mật đạo ngầm, chấn động đến mức toàn bộ đá tảng xung quanh nứt toác ra thành trăm mảnh.

*XOẠC!!!*

Không gian ngay phía sau lưng phân thân Cơ Vô Mệnh bị xé toạc ra như một tờ giấy mỏng. Từ vết rách đen ngòm đầy tia chớp kia, một móng vuốt rùa khổng lồ được dệt bằng năng lượng hoàng kim và lục bảo hồng hoang thò ra, mang theo sức mạnh trấn áp vạn cổ ma tà, trực diện vỗ thẳng xuống đầu Cơ Vô Mệnh!

“Cái gì?! Sức mạnh này… Kẻ trộm thời gian, ngươi dám?!”

Cơ Vô Mệnh trố mắt kinh hoàng, gào lên một tiếng đầy tuyệt vọng. Gã muốn quay lại chống đỡ, nhưng áp lực từ móng vuốt khổng lồ kia đã khóa chặt toàn bộ không gian xung quanh gã.

*BÙM!!!*

Móng vuốt thần sấm sét nện xuống. Phân thân hắc ám của Cơ Vô Mệnh chưa kịp tung ra bất kỳ chiêu thức phản kháng nào đã bị bóp nát vụn thành trăm ngàn đốm sáng đen, hoàn toàn tan biến vào hư vô, không để lại một chút dấu vết.

***

Cùng lúc đó, tại trung tâm tế đàn ngầm của Thái Thượng Vô Cực Giáo ở thời hiện tại, cách đó hàng chục dặm.

Bản thể của Cơ Vô Mệnh đang tọa thiền trên một đài đá đen khổng lồ, hai tay bắt quyết phức tạp để điều khiển nghi lễ hiến tế linh mạch.

Đột ngột, gã mở trừng mắt, hai đồng tử co rút lại chỉ bằng hạt ngô. Sợi dây liên kết linh hồn giữa gã và phân thân bị một nhát chém thô bạo từ quá khứ chặt đứt hoàn toàn, mang theo một luồng hỏa độc và lôi đình dội ngược thẳng vào linh hồn bản thể.

“HỰ!”

Cơ Vô Mệnh hộc ra một ngụm máu đen đặc, nhuộm đỏ cả chiếc trường bào màu vàng kim thêu hoa văn Thái Cực sang trọng. Kinh mạch toàn thân gã kêu lên những tiếng “rắc rắc” ghê rợn như tiếng cành cây khô bị bẻ gãy. Luồng linh lực Bá Vương Cảnh bạo tẩu, mất kiểm soát quay lại tàn phá lục phủ ngũ tạng của chính gã.

*OÀNG! OÀNG! OÀNG!*

Đòn đánh từ quá khứ không chỉ diệt phân thân mà còn kích hoạt Lôi Đình Cổ Trận của thành Cổ Loa dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh. Những luồng sét đỏ rực như máu từ trên trần hang giáng xuống liên tiếp, đánh sập hoàn toàn tế đàn hiến tế khổng lồ của gã.

Cơ Vô Mệnh ôm lấy lồng ngực đang rách nát, gương mặt nho nhã thường ngày giờ đây méo mó, biến dạng vì đau đớn và căm hận tột cùng. Gã gầm lên điên cuồng:

“Thẩm Mặc… Kẻ trộm thời gian! Ta nhất định phải băm vằm ngươi thành vạn mảnh!”

Nhận thấy đại thế đã mất, tế đàn sụp đổ và bản thân đang bị thương nặng do phản phệ, Cơ Vô Mệnh nghiến răng, dùng bàn tay run rẩy bóp nát một tấm phù truyền tống cổ màu xám tro. Một luồng khói xám lập tức bao bọc lấy gã, đưa gã trốn thoát vào hư không ngay trước khi toàn bộ hang ngầm sụp đổ hoàn toàn dưới sức nặng của đất đá.

***

Tại mật đạo ngầm Nghĩa Lĩnh đổ nát.

Khi phân thân của Cơ Vô Mệnh bị tiêu diệt, áp lực kinh hoàng đè nặng lên ngực Đường Dao lập tức tiêu tán. Cô ngã rầm xuống đất, ôm cổ ho sặc sụa, lồng ngực phập phồng hít lấy hít để bầu không khí đầy bụi bặm.

Nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi. Mật đạo đang sụp đổ với tốc độ chóng mặt, những khối đá nặng hàng tấn rơi xuống như mưa rào, tiếng ầm ầm điếc tai vang lên liên tục.

“Nhanh lên! Phải ra khỏi đây ngay!”

Đường Dao cắn răng gượng dậy, cơn đau từ vết thương cũ dội lên khiến cô lảo đảo. Cô vung tay, cố gắng vắt kiệt những tia linh lực hệ Mộc cuối cùng trong đan điền, gọi ra những sợi dây leo xanh mướt quấn chặt lấy Hắc Phong, Hôi Cốt và Bạch Cốt đang bất tỉnh nhân sự dưới đống đổ nát, kéo mạnh bọn họ ra ngoài khoảng đất trống.

*XOẠC!*

Ngay giữa khoảng không gian hỗn loạn đầy bụi đá, một vết rách thời không màu đen xám đột ngột mở ra một lần nữa. Thể xác của Thẩm Mặc bị ném mạnh ra ngoài từ vết nứt, rơi bịch xuống đống đất cát như một bao tải rách.

Đường Dao lao đến như một mũi tên, đỡ lấy đầu hắn. Nhưng khi nhìn thấy diện mạo của hắn lúc này, cô không kìm được mà hét lên một tiếng kinh hoàng, bàn tay run rẩy che miệng.

Nửa mái tóc đen nhánh của Thẩm Mặc giờ đây đã bạc trắng như sương muối, xơ xác và thiếu sức sống. Gương mặt hắn tái nhợt không một giọt máu, khóe môi liên tục tràn ra máu tươi, những nếp nhăn mệt mỏi xuất hiện nơi khóe mắt. Thọ nguyên của hắn đã bị tổn hao nghiêm trọng, khiến hắn trông suy kiệt đến mức đáng sợ.

“Cậu… sao cậu lại nông nổi thế này? Cậu đã dùng đến cấm thuật gì rồi?!” Đường Dao run rẩy hỏi, nước mắt không tự chủ được mà trào ra, hòa lẫn với bụi đá trên mặt cô.

Thẩm Mặc dù đang thở ra nhiều hơn hít vào, lồng ngực đau nhói như bị ngàn mũi kim đâm, nhưng khóe môi hắn vẫn nhếch lên, nỗ lực nặn ra một nụ cười vô sỉ quen thuộc:

“Đường đại tiểu thư… cứu mạng cô một lần… tôi tính giá hữu nghị mười đồng đen nguyên chất thời An Dương Vương nhé… Giờ thì… bớt khóc lóc lại và chạy mau… nơi này sắp sập thành bình địa rồi!”

Đường Dao vừa khóc vừa cười, mắng thầm một câu “đồ điên”, rồi dứt khoát xốc một cánh tay của hắn lên vai mình. Cùng với ba gã tà tu đang nửa tỉnh nửa mê bò lết phía sau, bọn họ liều mạng mở đường máu, hướng về phía ánh sáng mặt trời le lói của thời hiện đại đang hiện ra ở cuối đường hầm đổ nát.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8