Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 20: Chúc Đồng Cảnh: Rèn luyện xương đồng
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của kỷ nguyên Hoang Cổ còn chưa kịp xuyên qua màn sương mù dày đặc của Dạ Lâm, Thẩm Mặc đã có mặt tại bãi đất sét nằm sát cạnh Xích Thổ Lũy. Khói bụi từ những đống tro tàn của trận chiến hôm trước vẫn còn bảng lảng trong không khí, quyện với mùi đất ẩm ướt tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nguyên thủy.
Tộc nhân Xích Thổ đang bận rộn nhào nặn đất sét để gia cố lại bờ lũy bị sạt lở. Họ nhìn vị “Thần Minh” mặc thanh y rách rưới đang đi tới với ánh mắt vừa kính sợ vừa tò mò.
Thẩm Mặc nhặt một cành cây khô, gạt phăng lớp lá mục trên mặt đất, bắt đầu vạch ra những đường nét kỳ lạ. Hắn không vẽ rồng vẽ phượng, cũng chẳng vẽ bùa chú ngoằn ngoèo của mấy lão đạo sĩ thời mạt pháp. Thứ hắn vẽ là một bản thiết kế kỹ thuật chi tiết đến từng milimet: khuôn đúc ba mảnh của trống đồng Đông Sơn – đỉnh cao công nghệ đúc kim loại của tổ tiên triệu năm sau.
Ở tâm bản vẽ, hắn khắc họa một vầng mặt trời mười hai cánh sắc sảo. Xung quanh là những vòng tròn đồng tâm chứa đầy những cánh chim Lạc dang rộng, đầu hướng về phía trước, đuôi vút về sau, đang bay ngược chiều kim đồng hồ trong một tư thế kiêu hãnh và bất khuất.
Trường Sinh Tử đứng bên cạnh, gãi gãi mái tóc bù xù đầy lá cây khô, mặt nghệt ra như bò đội nón. Gã cúi sát xuống đất, nhìn chằm chằm vào những hình vẽ đối xứng đến mức cực đoan kia, ho khan một tiếng rồi rụt rè hỏi:
“Sư tôn… Đệ tử cứ tưởng Người bảo đúc vũ khí để chém rắn khổng lồ, sao Người lại vẽ chim bay cò lượn thế này? Vẽ thế này thì con Hắc Lân Giao Long kia nhìn thấy, nó tự lăn ra cười chết à?”
*Cốp!*
Thẩm Mặc không thèm nhìn, vung tay gõ nhẹ một cái vào đầu Trường Sinh Tử làm gã kêu “ái” một tiếng, ôm đầu lùi lại.
“Nhóc con thì biết cái gì!” Thẩm Mặc nhướng mày, giọng điệu mang theo sự tự giễu quen thuộc của một kẻ hay lách luật. “Đây là đỉnh cao công nghệ của tương lai, là tinh hoa văn hóa kết hợp vật lý lượng tử cổ đại đấy! Ngươi có thấy mấy con chim Lạc này bay ngược chiều kim đồng hồ không? Đó gọi là nghịch chuyển khí cơ, tạo ra một vòng xoáy áp lực để hút sạch linh khí bạo liệt của Dạ Lâm vào tâm trống. Còn vầng mặt trời mười hai cánh kia chính là cực dương chi khí, chuyên trị những lũ thuộc tính âm hàn, thích trốn dưới nước ném đá giấu tay như con giao long kia!”
Thẩm Mặc thở dài trong lòng. Nếu Đường đại tiểu thư hay Đường viện trưởng ở đây, chắc chắn cô ấy sẽ lôi một tràng lý thuyết về cấu trúc tinh thể đồng đỏ, tỷ lệ pha trộn thiếc và chì để giảm nhiệt độ nóng chảy và tăng độ bền cơ học ra để giảng giải. Nhưng ở cái thời đại hoang dã ăn lông ở lỗ này, giải thích mấy cái đó chẳng khác nào đàn gảy tai trâu. Chi bằng cứ bốc phét thành thần thông, vừa giữ được thể diện của “Sư tôn”, vừa khiến đứa đệ tử này nghe mà mắt chữ O mồm chữ A.
“Nhưng Sư tôn…” Trường Sinh Tử vẫn chưa chịu bỏ cuộc, gã chỉ tay vào khuôn đúc ba mảnh. “Cái lò đất nung của bộ tộc chúng ta chỉ dùng để nướng thịt với nung mấy cái vò đất đựng nước thôi. Làm sao chịu nổi nhiệt độ của vạn cân đồng đỏ?”
“Thế nên ta mới cần ngươi.” Thẩm Mặc đứng thẳng dậy, phủi phủi hai bàn tay dính đầy đất sét, ánh mắt chợt trở nên nghiêm túc. “Hôm nay, ta sẽ dạy cho ngươi cách dùng huyết mạch để giữ lửa. Đừng có lười biếng, KPI của ngươi hôm nay là phải giữ cho nhiệt độ lò không được giảm một độ nào. Nếu không, tối nay không có canh rắn đâu, chỉ có ngươi bị ta nướng lên thôi.”
Trường Sinh Tử rùng mình một cái, lập tức đứng thẳng lưng, vỗ ngực bôm bốp:
“Sư tôn yên tâm! Đệ tử dù có biến thành than củi cũng quyết không để lò tắt!”
Công việc chuẩn bị bắt đầu với một nhịp độ nhanh dồn dập. Thẩm Mặc chỉ huy hàng trăm tộc nhân Xích Thổ di chuyển như một cỗ máy được bôi trơn. Người thì vác quặng đồng thô từ các vách đá sâu về, người thì nhào trộn đất sét với trấu và xương thú giã nhuyễn để làm khuôn đúc. Tiếng hò hét, tiếng bước chân huỳnh huỵch vang dội cả một góc rừng.
Đêm đến, bầu trời Nghĩa Lĩnh đột ngột chuyển màu đen kịt. Gió bão từ hướng sông Hồng hoang thổi vào ào ào, mang theo mùi tanh nồng nặc của bùn lầy và nhớt cá. Đó là dấu hiệu cho thấy con Hắc Lân Giao Long đang rục rịch dâng nước, muốn một lần nữa nhấn chìm vương quốc non trẻ của loài người.
Trên cao, những đám mây đen cuộn xoắn lại như một cái phễu khổng lồ. Những tia sét màu xanh tím rạch ngang trời, phát ra những tiếng gầm rú đếc tai.
Lò nung khổng lồ xây bằng đất sét gia cố lúc này đã đỏ rực. Bên trong, hàng vạn cân quặng đồng thô nóng chảy thành một dòng dung dịch đỏ đậm, sôi sùng sục, tỏa ra nhiệt độ kinh người khiến không khí xung quanh bị bóp méo, dao động liên tục. Linh khí hồng hoang bạo liệt bị nhiệt lượng kích thích, trở nên điên cuồng như những con dã thú mất kiểm soát.
Thẩm Mặc đứng trước lò nung, làn da thư sinh của hắn bị ánh lửa chiếu vào đỏ rực. Hắn nhận ra, đây không chỉ là lúc đúc binh khí, mà còn là thời cơ tốt nhất để hắn đột phá Chúc Đồng Cảnh. Kinh mạch của hắn vốn là phế mạch ở hiện tại, dù được cải thiện nhờ nhân quả dội ngược nhưng vẫn quá yếu ớt. Muốn đúc thành “Xương Đồng Da Sắt”, hắn phải mượn lôi hỏa cực dương của thiên địa để tôi luyện, đập tan và tái cấu trúc lại toàn bộ hệ thống xương cốt.
“Trường Sinh!” Thẩm Mặc hét lớn qua tiếng gió bão gầm rú. “Thời cơ đến rồi! Kích hoạt huyết mạch Khải Huyết Cảnh của ngươi, dùng ý chí chim Lạc dẫn dắt luồng thiên lôi trên trời kia đánh thẳng vào đỉnh lò đúc cho ta!”
Trường Sinh Tử nhìn luồng sét xanh tím đang cuồn cuộn trên mây, nuốt nước bọt một cái. Gã sợ chứ, thiên lôi Hoang Cổ đâu phải chuyện đùa, một tia đánh xuống là tro bụi cũng không còn. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định, không một chút gợn sóng của Thẩm Mặc, nỗi sợ hãi trong lòng gã bỗng chốc bị quét sạch.
“Đệ tử tuân lệnh!”
Trường Sinh Tử gầm lên một tiếng vang dội. Khí huyết trong người gã sôi sục, giọt máu khởi thủy trong tim đập mạnh liên hồi. Sau lưng gã, hai luồng sáng linh khí hình đôi cánh chim Lạc rực rỡ đột ngột bộc phát, xé toạc màn đêm. Gã nhảy vọt lên đỉnh vách đá nhô ra ngay phía trên lò nung, giơ cao thanh đao bằng xương thú khổng lồ, đóng vai trò như một cột thu lôi sống đầy quả cảm.
“Đến đây đi, lũ sét đánh kia!”
*UỲNH!*
Một tia sét khổng lồ màu xanh tím, to bằng cả vòng ôm của một người trưởng thành, từ trên tầng mây đen kịt giáng xuống, đánh thẳng vào thanh đao xương của Trường Sinh Tử. Luồng điện năng khổng lồ đi qua cơ thể gã, khiến gã rít lên một tiếng đau đớn, nhưng nhờ huyết mạch bán thần dẻo dai, gã nghiến chặt răng, mượn lực cánh chim Lạc, ép luồng sét đó chuyển hướng, bắn thẳng vào đỉnh lò đúc đồng đỏ rực.
*OÀNG!*
Lò đúc đồng bùng lên một quầng sáng tím vàng chói mắt, dòng đồng nóng chảy bên trong gầm rú như một con rồng lửa bị kích thích. Sức nóng tăng vọt lên gấp mười lần trong tích tắc.
Tộc nhân Xích Thổ kinh hoàng quỳ rạp xuống đất, không ngừng dập đầu. Trường Sinh Tử từ trên vách đá ngã sụp xuống, toàn thân bốc khói nghi ngút, gã thở hồng hộc nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm vào lò nung, hét lớn:
“Sư tôn! Lôi hỏa đã vào lò!”
“Tốt lắm, nhóc con!”
Thẩm Mặc cười lớn một tiếng. Hắn không hề né tránh, ngược lại còn cởi bỏ chiếc thanh y rách nát, chỉ mặc một chiếc quần da thú ngắn, bước thẳng vào phạm vi bức xạ nhiệt và lôi điện của lò đúc.
“Sư tôn! Người làm gì thế? Nguy hiểm!” Trường Sinh Tử hét lên trong tuyệt vọng.
“Ngồi yên đấy mà xem ta biểu diễn!”
Thẩm Mặc bước tới, ngồi xếp bằng ngay trước cửa lò nung, nơi dòng đồng đỏ rực đang sôi trào và những tia sét xanh tím vẫn đang phóng ra ngoài liên tục. Hắn lấy Tuế Nguyệt Đồng Bản ra, áp chặt vào giữa ngực.
Đồng xu cổ rỉ sét lập tức cảm ứng được nguy hiểm cực độ, nó rung lên bần bật, phát ra một quầng sáng vàng kim nhạt bao bọc lấy toàn thân Thẩm Mặc. Quầng sáng này hoạt động như một màng lọc thời gian, làm chậm tốc độ thiêu đốt của lôi hỏa lên các tế bào da thịt của hắn, giúp hắn không bị hóa thành tro bụi ngay lập tức.
“Lạc Hồng Hô Hấp Quyết, vận chuyển!”
Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu. Luồng linh khí đồng đỏ nóng bỏng cùng lôi điện thô bạo lập tức theo đường hô hấp tràn vào cơ thể hắn.
Cơn đau ập đến như thể có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm vào từng thớ thịt, lột da xẻ thịt hắn từ trong ra ngoài. Thẩm Mặc trợn trừng mắt, các mạch máu trên thái dương nổi lên cuồn cuộn, mồ hôi vừa thoát ra đã lập tức bị nhiệt độ cao bốc hơi sạch sẽ.
Kinh mạch của hắn bắt đầu rạn nứt dưới sức tàn phá của lôi hỏa, nhưng ngay lập tức, Tuế Nguyệt Đồng Bản lại điều chuyển dòng năng lượng phục hồi từ nhân quả dội ngược để vá lại. Quá trình phá hủy và tái tạo diễn ra với tốc độ chóng mặt.
*Keeng! Keeng! Keeng!*
Bên trong cơ thể Thẩm Mặc bỗng vang lên những tiếng gõ giòn giã, trầm hùng, giống hệt như tiếng búa sắt nện liên hồi vào đe đồng. Đó là tiếng xương cốt của hắn đang bị lôi điện gọt giũa.
Dưới sự dẫn dắt của đồng xu cổ, cấu trúc xương của Thẩm Mặc bắt đầu biến đổi một cách kỳ diệu. Những thớ xương không bị nóng chảy mà ngược lại, chúng hấp thụ kim loại tính từ đồng đỏ và lôi điện tính từ thiên lôi, ngưng tụ lại thành một màu đồng cổ ấm áp.
Trên xương sườn, xương sống và xương ống tay của hắn, những đường hoa văn chim Lạc bay ngược và mặt trời Đông Sơn tự động khắc sâu vào, phát ra ánh sáng vàng kim thần bí.
“Đúc xương đồng, dựng da sắt!”
Thẩm Mặc gầm lên một tiếng vang dội xé toạc màn đêm. Luồng lôi điện xanh tím xung quanh lò nung bỗng chốc bị hút sạch vào trong cơ thể hắn như một cơn lốc xoáy.
*RẮC!*
Lò nung bằng đất sét khổng lồ cuối cùng không chịu nổi áp lực năng lượng quá tải, nổ tung thành vạn mảnh. Khói bụi xám xịt và ánh sáng vàng rực bao phủ cả một vùng rộng lớn của Xích Thổ Lũy.
Từ trong đống đổ nát rực lửa, những món binh khí đầu tiên bay ra. Những mũi tên đồng rực lửa lôi điện, những lưỡi rìu chiến Đông Sơn sắc bén khắc hình chim Lạc cắm phập xuống đất, tỏa ra một luồng hào quang rực rỡ, xua tan hoàn toàn chướng khí độc hại của Dạ Lâm xung quanh.
“Thành công rồi! Thần binh xuất thế rồi!” Tộc nhân Xích Thổ reo hò vang dội, quỳ sụp xuống vái lạy những món vũ khí thần kỳ.
Từ trong làn khói bụi xám xịt, một bóng người thong thả bước ra.
Thẩm Mặc giờ đây không còn vẻ thư sinh yếu ớt, xanh xao của một gã khảo cổ phế mạch nữa. Thân hình hắn trở nên cường tráng, hoang dã với những múi cơ săn chắc như được chạm khắc từ đá thạch anh. Làn da hắn mang một màu đồng cổ bóng bẩy, ẩn hiện những đường vân lôi điện nhạt màu xanh tím dưới da. Mỗi bước đi của hắn nặng trịch, khiến mặt đất dưới chân rung nhẹ, kéo theo tiếng sấm rền nhỏ râm ran.
Chúc Đồng Cảnh, hoàn thành!
Trường Sinh Tử lao từ trên vách đá xuống, mặt mũi lấm lem muội than, quần áo rách tả tơi, mắt đỏ hoe vì lo lắng nhưng thần thái đầy sùng bái:
“Sư tôn! Người… Người không sao chứ? Người biến thành người đồng thật rồi! Nhìn ảo ma quá!”
Thẩm Mặc cười lớn, vỗ mạnh vào vai đệ tử một cái khiến gã suýt nữa cắm đầu xuống đất:
“Ta đã bảo rồi, ta là Thần Minh vạn năng mà! Có chút lôi hỏa này thì thấm tháp vào đâu. Xương cốt đã cứng, thần binh đã đúc xong.”
Hắn quay đầu nhìn ra phía dòng sông đang cuồn cuộn sóng dữ ở đằng xa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, đầy sát khí:
“Trường Sinh, nổi lửa lên, bảo tộc nhân chuẩn bị gia vị. Hôm nay, chúng ta đi săn Giao Long, làm một nồi canh rắn lớn nhất lịch sử Hoang Cổ!”