Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 18: Hoang Cổ đại biến: Sự trỗi dậy của loài người

Cập nhật lúc: 2026-06-24 16:27:53 | Lượt xem: 5

Cảm giác vượt qua vết rách thời không giống hệt như việc bị nhét vào một chiếc máy giặt lồng ngang cỡ lớn, bật chế độ vắt cực khô ở tốc độ hai ngàn vòng trên phút, rồi bị ném thẳng từ tầng năm mươi của một tòa nhà chọc trời xuống đất.

Thẩm Mặc cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như muốn đảo lộn vị trí cho nhau. Dạ dày co thắt kịch liệt, còn đại não thì ong ong như có một đàn ong bắp cày đang mở đại hội nhạc rock bên trong. Điều duy nhất giữ cho hắn không bị ngất đi chính là bàn tay mềm mại, thon thả nhưng đang siết chặt lấy tay hắn của Đường Dao. Luồng linh lực hệ Mộc thanh khiết từ cơ thể cô vẫn đều đặn truyền sang, giống như một dòng nước mát lành xoa dịu những kinh mạch đang rách nát và rỉ máu của hắn.

*BÙM!*

Một tiếng động trầm đục vang lên khi hai cơ thể va chạm mạnh với mặt đất. May mắn thay, điểm tiếp đất không phải là những phiến đá thạch anh sắc nhọn của lăng mộ Nghĩa Lĩnh, mà là một thảm cỏ mềm mại, dày cộp và ướt đẫm sương đêm.

Thẩm Mặc nằm ngửa mặt lên trời, ho húng hắng vài tiếng, bọt máu đỏ tươi tràn ra khóe môi. Hắn cảm giác như xương sườn của mình đã gãy mất vài cọng, nhưng kỳ lạ thay, ngay khi hắn vừa hít vào một hơi thật sâu, một luồng khí tức khổng lồ, đậm đặc và cuồng bạo đến mức gần như hóa lỏng tràn ngập vào khoang mũi.

Linh khí hồng hoang!

Không có mùi khói bụi đô thị, không có tạp chất công nghiệp, càng không có sự khô cạn nghèo nàn của thời kỳ mạt pháp ở hiện đại. Luồng linh khí này tinh khiết đến mức hoang dã, vừa tiến vào cơ thể đã lập tức tự động vận chuyển theo bản năng, bao bọc lấy những vết rách trong kinh mạch của Thẩm Mặc, bắt đầu quá trình tự chữa lành với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

“Khụ khụ… Đường đại tiểu thư, cô còn sống không?” Thẩm Mặc nghiêng đầu, giọng nói khàn đặc, yếu ớt vang lên.

Bên cạnh hắn, Đường Dao cũng đang lồm cồm bò dậy. Mái tóc ngắn nhuộm đỏ hung của cô giờ đây dính đầy lá cây và bùn đất, trông nhếch nhác không khác gì một chú mèo con vừa bị rơi xuống hố nước. Thế nhưng, đôi mắt phượng sắc sảo của cô lúc này lại sáng rực lên một cách dị thường.

Nhờ dòng linh khí hồng hoang đậm đặc bao quanh, huyết mạch Ngự Linh tộc hệ Mộc trong người cô như cá gặp nước, điên cuồng reo hò và hấp thụ thụ động. Những vết trầy xước trên cánh tay cô tự động khép miệng, làn da dưới lớp áo khảo cổ bó sát phát ra một tầng ánh sáng xanh ngọc bích nhạt cực kỳ huyền ảo.

“Tôi… tôi vẫn sống.” Đường Dao lắp bắp, nhưng ánh mắt cô hoàn toàn bị cảnh tượng xung quanh hớp hồn. “Thẩm Mặc… cậu nhìn kìa. Đây là… đây là đâu?”

Cô run run chỉ tay về phía trước.

Trước mắt họ không còn là trần đá âm u của mật đạo Nghĩa Lĩnh, cũng không có những bức tường bê tông cốt thép của Phong Châu hiện đại. Đó là một thung lũng nguyên sinh khổng lồ, vĩ đại đến mức nghẹt thở. Những cây cổ thụ cao hàng trăm mét, thân cây to bằng cả chục người ôm, tán lá xòe rộng che rợp cả bầu trời. Những dây leo to như bắp đùi người lớn quấn quýt lấy nhau, kết thành những chiếc võng tự nhiên khổng lồ.

Xa xa, những ngọn núi trùng điệp nhấp nhô dưới ánh ban mai rực rỡ, sương mù linh khí dày đặc như sữa bò lững lờ trôi giữa các sườn khe. Từng đàn chim có sải cánh rộng vài mét, mang màu sắc sặc sỡ đang lượn lờ trên không trung, cất tiếng hót vang vọng khắp đại ngàn.

Là một nhà khảo cổ học, Đường Dao gần như phát điên. Cô quỳ rạp xuống đất, bốc một nắm đất đen ẩm ướt lên ngửi, rồi nhìn chằm chằm vào một đóa hoa khổng lồ màu ngũ sắc đang khẽ khép cánh lại gần đó.

“Mật độ linh khí này… cấu trúc thực vật này… Trời đất ơi, đây là kỷ nguyên Hoang Cổ! Là thời kỳ hồng hoang trong truyền thuyết! Chúng ta… chúng ta thực sự đã đi ngược thời gian triệu năm sao?”

Thẩm Mặc cười khổ, cố gắng ngồi xếp bằng dậy. Hắn cúi đầu nhìn xuống bàn tay phải của mình. Hình xăm đồng hồ cát ba tầng trên mu bàn tay lúc này đã hoàn toàn mờ nhạt, không còn chút ánh sáng nào. Tuế Nguyệt Đồng Bản nằm yên tĩnh trong ngực hắn, phát ra những tiếng ngân nga cực kỳ uể oải rồi chìm vào giấc ngủ sâu để tự hồi phục năng lượng.

Hắn khẽ vuốt mái tóc của mình. Một lọn tóc dài rũ xuống trước trán. Nó không còn màu đen tuyền nữa, mà đã hóa thành một màu trắng phao lạnh lẽo. Việc cưỡng ép kích hoạt Đồng Bản để nghịch chuyển thời không mười phút trước đó đã trực tiếp đốt cháy mất mười năm thọ nguyên của hắn. Gương mặt hắn tuy vẫn giữ được vẻ thanh tú, thư sinh nhưng ở khóe mắt đã xuất hiện vài nếp nhăn mờ nhạt của sự phong trần.

“Đường đại tiểu thư, lần này tôi thực sự biến thành ông già rồi.” Thẩm Mặc tự giễu, chỉ vào mái tóc bạc trắng một nửa của mình. “Cô xem, có phải trông tôi giống mấy lão quái vật sống vài ngàn năm trong tiểu thuyết không? Tiếc là tu vi thì vẫn yếu như sên.”

Đường Dao quay đầu lại. Khi nhìn thấy mái tóc bạc trắng một nửa của Thẩm Mặc và gương mặt có phần mệt mỏi, già nua đi của hắn, nụ cười phấn khích của một nhà khảo cổ trên môi cô lập tức đông cứng lại. Lòng cô dâng lên một cảm giác chua xót và tội lỗi cực kỳ phức tạp.

Cô biết, hắn bị như vậy là vì cứu cô. Nếu không phải vì thanh tẩy độc tố cho cô, nếu không phải vì đưa cô trốn thoát khỏi tay phân thân của Cơ Vô Mệnh và lũ tà tu Vô Cực Giáo, hắn đã không phải dùng đến cái thứ bí thuật tự tàn phá bản thân này.

Đường Dao xích lại gần, không màng đến bùn đất trên người, khẽ đỡ lấy bả vai gầy gò của Thẩm Mặc. Giọng cô dịu lại, không còn vẻ đanh đá thường ngày:

“Cậu… cậu có sao không? Để tôi truyền thêm linh lực cho cậu nhé? Ở đây linh lực hệ Mộc nhiều lắm, tôi có thể làm ‘pin sạc dự phòng’ cho cậu cả đời cũng được.”

“Thôi xin cô, Đường đại tiểu thư.” Thẩm Mặc vội vàng xua tay, nhe răng cười hì hì. “Linh lực của cô thô bạo lắm, truyền vào người tôi lúc này không khác gì đổ xăng vào đống tro tàn đâu. Để tôi tự hấp thụ linh khí hồng hoang này là được rồi. Với lại, thọ nguyên mất đi thì không thể bù đắp bằng linh lực thông thường đâu. Trừ khi cô tìm cho tôi vài quả nhân sâm vạn năm hay quả Trường Sinh gì đó.”

Hắn đứng dậy, phủi phủi bụi đất trên chiếc áo thanh y rách rưới, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một làn khói bếp mỏng manh đang từ từ bay lên giữa những tán cây cổ thụ.

“Đi thôi. Có khói bếp nghĩa là có người. Để tôi đưa cô đi gặp đệ tử của tôi. Tính ra… ở mốc thời gian này, đã mười lăm năm trôi qua kể từ lần cuối tôi rời đi rồi.”

***

Trong khi Thẩm Mặc và Đường Dao đang tận hưởng bầu không khí trong lành của kỷ nguyên Hoang Cổ, thì ở một chiều không gian khác, tại thời điểm hiện tại của lăng mộ Nghĩa Lĩnh cổ xưa.

*UỲNH! UỲNH! UỲNH!*

Tiếng đất đá đổ lở vang lên liên tiếp đầy bạo liệt. Một bàn tay đầy máu, móng tay gãy nát xộc ra từ dưới đống đổ nát của ngách đá hẹp.

Hắc Phong gầm lên một tiếng điên cuồng, dùng toàn bộ linh lực Chúc Đồng Cảnh còn sót lại đánh nát một phiến đá thạch anh khổng lồ đang đè trên người mình, lồm cồm bò ra ngoài. Gương mặt gã lúc này vặn vẹo đến cực điểm, một bên mắt bị sét đánh mù híp lại, chảy ra thứ nước vàng quỷ dị, bên mắt còn lại rực lên ngọn lửa căm hận tột cùng.

“Thằng… thằng chó phế mạch! Thẩm Mặc! Tao phải bầm thây vạn đoạn mày!”

Phía sau gã, Hôi Cốt và Bạch Cốt cũng chật vật bò ra. Hôi Cốt bị đá đè gãy một bên chân, phải dùng trường kiếm đen kịt làm nạng, vừa đi vừa run rẩy. Bạch Cốt thì thảm hại hơn, bàn tay đầy mỡ của gã bị đá đè nát bấy, khuôn mặt rỗ chằng chịt những vết cắt rớm máu.

“Hắc Phong sư huynh… chúng… chúng nó biến mất rồi sao?” Hôi Cốt run giọng hỏi, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi. “Vết rách không gian lúc nãy… đó là lực lượng thời không! Làm sao một kẻ phế mạch và một con nhỏ Ngự Linh tộc lại có thể nắm giữ lực lượng của thần linh?”

Hắc Phong không trả lời. Gã run rẩy rút từ trong ngực áo ra một chiếc bình ngọc nhỏ đã bị nứt vỡ. Bên trong bình ngọc, giọt máu đầu tim dùng để hiến tế triệu hồi phân thân của Cơ Vô Mệnh đã hoàn toàn khô cạn, hóa thành một lớp tro tàn màu đen xám.

Phân thân của Giáo chủ… đã bị tiêu diệt!

Bị tiêu diệt hoàn toàn bởi cái Lôi Đình Cổ Trận quái quỷ do một kẻ nào đó thiết lập từ triệu năm trước!

Hắc Phong rùng mình một cái. Gã biết rõ tính cách của Giáo chủ Cơ Vô Mệnh. Thất bại lần này đồng nghĩa với việc gã và hai sư đệ sẽ phải đối mặt với hình phạt sống không bằng chết khi trở về tổng đàn.

Gã nghiến răng đến mức bật máu, rút ra một tấm phù truyền âm màu đen xám, phun một ngụm máu lên đó rồi kích hoạt.

“Giáo chủ… đệ tử vô năng! Phân thân của ngài đã bị Lôi Đình Cổ Trận tiêu diệt. Kẻ trộm thời gian Thẩm Mặc và Đường Dao đã dùng một mảnh vỡ thần khí trống đồng, kết hợp với lực lượng thời không để trốn thoát. Bọn chúng… dường như đã đi ngược về quá khứ!”

Từ đầu kia của phù truyền âm, sau một khoảng lặng im lặng đến đáng sợ, một giọng nói nho nhã, bình thản nhưng lạnh lẽo đến thấu xương vang lên:

“Ta biết rồi.”

Tại tổng đàn của Thái Thượng Vô Cực Giáo sâu dưới lòng đất Phong Châu, bản thể của Cơ Vô Mệnh đang ngồi xếp bằng trên một tòa đài sen bằng xương trắng. Gã đột ngột mở mắt ra, một ngụm máu đen từ miệng phun thẳng vào chiếc la bàn Thái Cực trước mặt.

Phân thân bị tiêu diệt khiến bản thể của gã bị phản phệ không nhẹ. Thế nhưng, gã không hề tức giận, ngược lại, khóe môi gã khẽ cong lên tạo thành một nụ cười cực kỳ quỷ dị.

“Thú vị… thật sự rất thú vị. Lực lượng thời không của Tuế Nguyệt Đồng Bản mạnh mẽ hơn ta tưởng. Hắn dám đi ngược dòng thời gian sao? Hắn tưởng trốn về quá khứ là có thể thoát khỏi bàn tay của ta?”

Cơ Vô Mệnh đứng dậy, tà áo thêu hoa văn Thái Cực xám xịt bay phần phật trong luồng tử khí âm u. Gã nhìn lên bức tượng một con mắt khổng lồ màu tím đen được vẽ trên bức tường đá phía sau, khẽ thì thầm:

“Lịch sử… đang bị bóp méo. Nhưng càng bóp méo, vết rách thời không sẽ càng lớn. Trầm Uyên vĩ đại… ngài có ngửi thấy mùi vị của kẻ trộm thời gian kia không? Hắc Phong, các ngươi ở lại Nghĩa Lĩnh, phong tỏa toàn bộ khu vực lăng mộ cho ta! Bất kỳ biến động linh khí nào cũng phải báo cáo ngay lập tức. Hắn đi được… thì nhất định sẽ phải trở lại!”

“Tuân lệnh Giáo chủ!” Hắc Phong dập đầu sát đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

***

Trở lại kỷ nguyên Hoang Cổ.

Thẩm Mặc và Đường Dao đi bộ dọc theo một con suối nhỏ nước trong vắt như pha lê. Đường Dao vừa đi vừa không ngừng lẩm bẩm ghi chép vào một chiếc máy tính bảng mini chuyên dụng của dân khảo cổ — thứ hiếm hoi còn sót lại trong chiếc ba lô chống nước của cô.

“Cây dương xỉ khổng lồ… cao mười hai mét. Đây là loài *Psaronius* thời tiền sử, nhưng kích thước này thì quá vô lý! Mật độ linh khí ở đây ước tính gấp khoảng năm trăm lần so với Phong Châu hiện đại trước khi bị tàn phá. Thẩm Mặc, cậu có chắc là đệ tử của cậu sống ở gần đây không?”

“Chắc chắn.” Thẩm Mặc vừa đi vừa dùng một cành cây khô làm gậy chống, thở hồng hộc. “Nhóc con đó dai như đỉa đói ấy. Mười lăm năm trước tôi để lại cho nó một quyển vở học sinh chép vài chiêu ‘Lạc Hồng Hô Hấp Quyết’ phiên bản đơn giản hóa. Nếu nó không bị con thú nào ăn thịt, thì giờ này chắc chắn đã là một nhân vật ra gì và này nọ rồi.”

Họ đi vòng qua một vách đá lớn, và ngay lập tức, cảnh tượng hiện ra phía trước khiến cả hai phải dừng bước.

Đường Dao hoàn toàn chết lặng. Chiếc máy tính bảng trên tay cô suýt chút nữa rơi xuống đất.

“Đây… đây là…”

Xuất hiện trước mắt họ, chắn ngang lối vào thung lũng là một phòng tuyến khổng lồ, vĩ đại và hoang dã đến nghẹt thở.

Đó là **Xích Thổ Lũy**.

Một bức tường thành khổng lồ cao tới ba mươi mét, uốn lượn theo sườn núi như một con rồng đất khổng lồ đang nằm phủ phục. Bức tường không được xây bằng gạch đá vuông vức theo kiểu kiến trúc Trung Hoa cổ đại, mà được đắp bằng một loại đất sét đỏ rực như máu, nện chặt đến mức bóng loáng.

Để gia cố cho bức lũy đất này, người ta đã cắm sâu hàng vạn thân tre khổng lồ — loại tre trăm đốt rực rỡ sắc xanh ngọc, mỗi đốt tre to bằng cả người ôm, đan xen vào nhau tạo thành một hàng rào phòng thủ kiên cố vô song.

Kinh ngạc hơn nữa, trên bề mặt của bức lũy đất đỏ, có những đường rãnh sâu được khắc họa một cách thô sơ nhưng đầy mạnh mẽ. Đó là hình ảnh một vầng mặt trời tỏa ra mười tám tia sáng, xung quanh là những cánh chim Lạc đang dang rộng đôi cánh bay lượn. Những đường khắc này không chỉ để trang trí; từ trong các rãnh khắc, một luồng ánh sáng đỏ rực nhàn nhạt và linh lực hệ Thổ/Mộc cuồn cuộn lưu chuyển, liên kết toàn bộ bức tường thành thành một khối thống nhất.

“Trận pháp phòng ngự sơ khai!” Đường Dao thốt lên, giọng run rẩy vì phấn khích. “Họ dùng nhựa cây mộc tủy để liên kết đất sét đỏ, tạo thành một loại bê tông sinh học siêu cường lực! Những hoa văn kia… đó là Trống Đồng trận đồ! Thẩm Mặc, tại sao loài người thời kỳ này lại có thể nắm giữ được kỹ thuật vượt thời đại như thế này?”

Thẩm Mặc đứng chắp tay sau lưng, mái tóc bạc trắng bay bay trong gió, trên mặt hiện lên một nụ cười cực kỳ đắc ý và “vô tri”:

“Tôi đã bảo rồi mà, vì họ có một người thầy tốt. Đường đại tiểu thư, cô thấy thế nào? KPI của tôi mười lăm năm trước làm thế này là quá vượt chỉ tiêu đúng không?”

“Cậu…” Đường Dao cạn lời, chỉ biết lườm hắn một cái sắc lẹm. Nhưng trong lòng cô, sự khâm phục đối với Thẩm Mặc lại tăng thêm một tầng. Kẻ này, chỉ bằng một vài lời chỉ điểm và một quyển vở rách, đã thực sự thúc đẩy tiến trình lịch sử của cả một nền văn minh tiến lên phía trước hàng ngàn năm.

*Ù… Ù… Ù…*

Đột nhiên, một tiếng tù và trầm hùng, vang dội bằng sừng thú khổng lồ vang lên từ trên đỉnh Xích Thổ Lũy.

Ngay lập tức, hàng loạt bóng người xuất hiện trên bờ lũy. Đó là những chiến sĩ loài người lực lưỡng, mình trần, quấn khố bằng da thú hoặc vỏ cây nện chặt. Trên người họ xăm đầy những hình vẽ giao long và chim lạc màu xanh đen. Tay họ lăm lăm những cây giáo dài có mũi bằng đồng thô sơ hoặc xương thú khổng lồ được mài sắc.

“Kẻ lạ mặt xâm nhập! Đứng lại!” Một tiếng hét lớn vang lên từ trên thành.

Một toán chiến sĩ khoảng mười người, người nào người nấy cơ bắp cuồn cuộn, da thịt phát ra ánh sáng đồng cổ nhàn nhạt — biểu hiện của Khải Huyết Cảnh đỉnh phong, thậm chí có người đã chạm đến Chúc Đồng Cảnh sơ kỳ — nhanh chóng trượt xuống từ các dây leo khổng lồ, vây quanh Thẩm Mặc và Đường Dao.

Đường Dao lập tức tiến lên nửa bước, linh lực hệ Mộc trong tay cô rục rịch, sẵn sàng chiến đấu. Thế nhưng, Thẩm Mặc lại vỗ nhẹ vào vai cô, ra hiệu cho cô bình tĩnh. Hắn nhìn những chiến sĩ trẻ tuổi kia, mỉm cười hỏi:

“Trường Sinh Tử đâu? Bảo nó ra đây gặp ta.”

“Hỗn xược! Ngươi là kẻ nào mà dám gọi thẳng tên của Thủ lĩnh?” Một chiến sĩ trẻ tuổi, trên cổ đeo một chiếc vòng răng thú, giận dữ quát lên, chĩa thẳng ngọn giáo đồng vào ngực Thẩm Mặc.

Đúng lúc đó, từ phía sau bức lũy đất đỏ, một luồng khí thế cuồn cuộn, bạo liệt như một ngọn lửa hồng hoang đột ngột bộc phát.

*VÚT!*

Một bóng người cao lớn vọt ra từ đỉnh thành thành một đường vòng cung hoàn mỹ trên không trung, rồi đáp xuống mặt đất như một thiên thạch rơi.

*ẦM!*

Đất đá dưới chân gã nứt nẻ thành những đường rãnh nhỏ. Bóng người đó cao tới gần hai mét, mặc một chiếc áo choàng bằng da hổ răng kiếm khổng lồ, để lộ khuôn mặt góc cạnh, cương nghị với đôi mắt sáng như chim ưng. Cơ bắp trên người gã cuồn cuộn như được đúc từ đồng đỏ, mỗi bước đi đều mang theo uy áp nặng nề của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, thậm chí đã có một nửa bước chân chạm vào Lạc Vũ Cảnh.

Trên tay gã cầm một thanh đại đao khổng lồ, được chế tác từ một phiến đá đen ngàn năm, khảm đầy những sợi dây đồng thô rực sáng.

Đó chính là Trường Sinh Tử. Đứa trẻ dã thú gầy gò, yếu ớt mười lăm năm trước, giờ đây đã là một vị thủ lĩnh vĩ đại, một hộ pháp bằng đồng của nhân loại sơ khai.

“Có chuyện gì…?” Trường Sinh Tử lạnh lùng quát lớn, nhưng khi ánh mắt gã quét qua hai kẻ lạ mặt, thanh đại đao khổng lồ trên tay gã đột ngột khựng lại giữa chừng.

Gã nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc.

Nhìn vào khuôn mặt thư sinh thanh tú quen thuộc kia, nhìn vào mái tóc bạc trắng một nửa đang bay trong gió, và cuối cùng, nhìn vào đồng xu đồng cổ rỉ sét đang khẽ ngân lên trên mu bàn tay phải của hắn.

*XOẢNG!*

Thanh đại đao bằng đá đen khảm đồng — thứ vũ khí mà Trường Sinh Tử coi như sinh mạng, chưa bao giờ rời tay — lúc này rơi rầm xuống đất, cắm sâu vào lòng đất đỏ.

Trường Sinh Tử run rẩy. Đôi mắt sắc như chim ưng của vị thủ lĩnh vạn người kính sợ lúc này đột ngột đỏ hoe, nước mắt tuôn ra ròng ròng. Gã không màng đến hình tượng, không màng đến hàng vạn chiến sĩ đang kinh ngạc nhìn mình, quỳ rạp hai gối xuống đất, dập đầu thật mạnh trước mặt Thẩm Mặc.

*BÙM!*

Đất đá dưới đầu gã nứt ra.

“Sư tôn! Mười lăm năm… đệ tử cuối cùng cũng đợi được người trở lại! Con… con không nằm mơ chứ?” Trường Sinh Tử nghẹn ngào, giọng nói khàn đặc vì xúc động. Gã ngẩng đầu lên, nhìn mái tóc bạc trắng của Thẩm Mặc, lòng đau như cắt: “Tóc của người… tại sao lại trở nên như thế này? Kẻ nào… kẻ nào đã làm tổn thương người? Đệ tử dù có phải san phẳng cả đại lục này cũng phải bắt chúng trả giá!”

Hàng vạn chiến sĩ trên thành và xung quanh lúc này hoàn toàn hóa đá.

Vị thủ lĩnh bất bại của họ, người từng một tay xé rách yêu thú ngàn năm, người được cả bộ tộc tôn sùng như thần minh, lúc này lại đang quỳ gối khóc lóc thảm thiết dưới chân một thanh niên tóc bạc trắng có vẻ ngoài yếu ớt?

Thẩm Mặc khẽ thở dài, bước tới, đặt bàn tay gầy gò lên đầu Trường Sinh Tử. Cảm giác ấm áp và linh lực hệ Mộc từ tay hắn truyền sang khiến Trường Sinh Tử khẽ run lên.

“Đứng lên đi, nhóc con. Mười lăm năm không gặp, ngươi đã lớn thế này rồi sao? Xem ra quyển vở học sinh của ta không bị ngươi dùng để nhóm lửa.” Thẩm Mặc cười mắng, nhưng trong mắt hắn cũng hiện lên một tia ấm áp khó tả. “Tóc của ta bạc là do ta tự chơi dại thôi, không liên quan đến ai cả. Đứng lên đi, trước mặt thuộc hạ của ngươi mà khóc nhè thế này thì còn ra thể thống gì nữa?”

Trường Sinh Tử vội vàng lau nước mắt, đứng dậy như một đứa trẻ ngoan ngoãn vâng lời cha mẹ. Gã quay lại, trừng mắt nhìn đám chiến sĩ đang ngơ ngác xung quanh, quát lớn:

“Tất cả quỳ xuống cho ta! Đây chính là vị Thần Minh mặc thanh y đã cứu mạng ta mười lăm năm trước, là Sư tôn tối cao của toàn bộ nhân loại chúng ta! Kẻ nào dám bất kính, ta sẽ chém không tha!”

*RÀO… RÀO…*

Hàng vạn chiến sĩ trên bờ lũy và dưới đất đồng loạt quỳ rạp xuống, dập đầu hành lễ với Thẩm Mặc. Tiếng hô vang dội “Bái kiến Thần Minh! Bái kiến Sư tôn!” vang vọng khắp thung lũng, làm chấn động cả những tán cây cổ thụ xa xa.

Đường Dao đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng hoành tráng này, khẽ huých vào hông Thẩm Mặc một cái, thì thầm:

“Này, cậu oai phong gớm nhỉ? Đi đến đâu cũng có một đàn đệ tử quỳ lạy thế này, hèn gì cứ thích đi ngược thời gian hoài.”

“Đường đại tiểu thư, cô đừng có ghen tị.” Thẩm Mặc nháy mắt tinh nghịch. “Nếu cô muốn, tôi có thể bảo tụi nó quỳ lạy cô luôn.”

***

Bên trong thạch thất rộng lớn của thủ lĩnh tại Xích Thổ Lũy.

Căn phòng được bài trí rất đơn giản nhưng mang đậm phong cách hoang dã: những chiếc ghế bằng đá nguyên khối, trên vách đá treo đầy những bộ da thú quý hiếm và đầu của những con dị thú khổng lồ. Ở giữa phòng là một chiếc bàn đá lớn, trên đó trải một tấm bản đồ bằng da thú được vẽ bằng mực làm từ nhựa cây và máu thú.

Trường Sinh Tử cung kính bưng một chiếc bát bằng đồng thô, bên trong chứa đầy thứ nước linh quả màu đỏ rực, tỏa ra linh khí hệ Mộc đậm đặc, dâng lên trước mặt Thẩm Mặc.

“Sư tôn, đây là nước ép từ quả Chu Quả ngàn năm trên đỉnh Tản Viên, có tác dụng ôn dưỡng kinh mạch rất tốt, người dùng tạm.”

“Được rồi, để đó đi.” Thẩm Mặc xua tay, đón lấy bát nước rồi uống một ngụm lớn. Thứ nước ngọt lịm, mát lạnh vừa trôi xuống cổ họng đã hóa thành một luồng linh lực ấm áp, xoa dịu cơn đau nhói trong đan điền của hắn.

Trường Sinh Tử lúc này mới quay sang nhìn Đường Dao. Thấy cô đứng sát bên cạnh Thẩm Mặc, vẻ mặt đầy lo lắng và quan tâm, lại cảm nhận được luồng linh lực hệ Mộc thuần khiết, dịu dàng trên người cô đang không ngừng bao bọc lấy Thẩm Mặc, đôi mắt của vị thủ lĩnh trẻ tuổi bỗng nhiên sáng lên một cái đầy “thấu hiểu”.

Gã lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Đường Dao, dập đầu thật mạnh:

“Đệ tử Trường Sinh, bái kiến Sư nương! Sư nương vạn an! Đệ tử vô năng, mười lăm năm qua không thể hầu hạ bên cạnh Sư tôn, khiến Sư tôn phải vất vả, tóc bạc trắng thế này. Sư nương đi cùng Sư tôn chắc cũng chịu nhiều khổ cực, đệ tử thật đáng tội!”

*PHỤT!*

Đường Dao đang nâng một chiếc bát nước linh quả lên uống, nghe thấy hai chữ “Sư nương” thì toàn bộ nước trong miệng phun thẳng vào mặt Thẩm Mặc đang ngồi đối diện.

“Khụ… khụ khụ… cậu… cậu nói cái gì cơ?”

Gương mặt xinh đẹp, sắc sảo của vị Viện trưởng Viện Khảo cổ lúc này đỏ bừng lên như quả cà chua chín, lan dần từ má xuống tận mang tai. Cô lắp bắp, tay chân luống cuống, suýt nữa thì làm rơi cả bát đồng:

“Cái… cái gì mà Sư nương? Đừng có gọi bậy bạ! Tôi… tôi không phải là… tôi là đồng nghiệp của cậu ta! Là bạn bè sinh tử! Cậu… cậu đừng có nghe hắn nói bậy!”

Thẩm Mặc vuốt nước linh quả trên mặt xuống, vẻ mặt đầy oán niệm nhìn Đường Dao, rồi quay sang gõ nhẹ vào đầu Trường Sinh Tử một cái:

“Nhóc con, không được vô lễ! Đây là Đường đại tiểu thư, cứ gọi là Đường cô nương. Ta với cô ấy là… khụ, quan hệ đối tác chiến lược thuần khiết, cô ấy là ‘pin sạc dự phòng’ của ta thôi.”

Trường Sinh Tử gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy hoang mang. Gã nhìn Thẩm Mặc, rồi lại nhìn Đường Dao đang đỏ mặt tía tai, thầm nghĩ trong lòng: *”Sư tôn thật là khiêm tốn. ‘Pin sạc dự phòng’ là cái gì đệ tử không biết, nhưng hai người nắm tay nhau chặt thế kia, linh lực hòa quyện vào nhau thế kia, không phải Sư nương thì là cái gì? Chắc chắn là Sư tôn ngại ngùng trước mặt người ngoài rồi.”*

Nghĩ vậy, ánh mắt của Trường Sinh Tử nhìn Đường Dao lại càng thêm phần kính trọng và cung kính:

“Dạ, đệ tử hiểu rồi. Đường cô nương vạn an!”

Đường Dao khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt cô vẫn không dám nhìn thẳng vào Thẩm Mặc, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch một cách vô lý. Để xua tan bầu không khí ngượng ngùng, cô vội vàng ho khan một tiếng, chỉ vào tấm bản đồ da thú trên bàn:

“Trường Sinh… à, Thủ lĩnh Trường Sinh, cậu có thể giải thích cho tôi về bức tường thành Xích Thổ Lũy bên ngoài không? Tại sao các cậu lại biết cách đắp lũy đất kết hợp với mộc tủy và khắc trận pháp Trống Đồng sớm như vậy?”

Nhắc đến chuyện này, vẻ mặt của Trường Sinh Tử lập tức trở nên nghiêm túc và đầy tự hào. Gã chắp tay hướng về phía Thẩm Mặc:

“Tất cả đều nhờ Thần thư của Sư tôn để lại. Mười lăm năm trước, sau khi Sư tôn rời đi, con đã dựa theo ‘Lạc Hồng Hô Hấp Quyết’ để tu luyện, đột phá đến Chúc Đồng Cảnh. Sau đó, con đi khắp các bộ lạc hoang dã, thu phục những người sống sót, dạy họ phương pháp hô hấp, khai mở huyết mạch.”

“Con nhận ra, nếu chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân thì loài người vẫn quá yếu ớt trước yêu thú hồng hoang. Vì vậy, con đã dựa theo những hình vẽ vầng mặt trời và chim Lạc mà Sư tôn từng vẽ trên cát, thử dùng linh lực hệ Thổ và Mộc để khắc họa lên đất đá. Thật kỳ diệu, khi hoa văn chim Lạc hoàn thành, linh lực của đất trời tự động tụ hội về đó, tạo thành một lớp phòng ngự kiên cố vô song.”

Đường Dao gật gù, con mắt khảo cổ học của cô sáng lên:

“Hiệu ứng cánh bướm… Sự can thiệp của Thẩm Mặc ở quá khứ đã khiến loài người biết cách sử dụng sức mạnh của biểu tượng Đông Sơn sớm hơn. Nhưng… điều này cũng sẽ dẫn đến một hệ quả khác.”

Cô quay sang nhìn Thẩm Mặc, vẻ mặt đầy lo lắng:

“Sự trỗi dậy quá nhanh của loài người ở thời đại này sẽ phá vỡ sự cân bằng của Hoang Cổ. Các thế lực Yêu tộc mạnh mẽ chắc chắn sẽ không để yên cho một chủng tộc vốn là thức ăn của chúng tự xây thành lập quốc.”

Như để chứng minh cho lời nói của Đường Dao, sắc mặt của Trường Sinh Tử đột ngột trầm xuống. Gã chỉ tay vào vùng đầm lầy màu đen xám được vẽ ở phía Nam tấm bản đồ da thú, giọng nói tràn đầy sát khí:

“Đường cô nương nói không sai. Sự trỗi dậy của Xích Thổ Lũy chúng ta đã chọc giận **Hắc Lân Giao tộc** ở Đông Hải nhánh sông.”

“Hắc Lân Giao tộc?” Thẩm Mặc nhướng mày.

“Phải.” Trường Sinh Tử nghiến răng. “Tên thủ lĩnh của chúng là một con Hắc Lân Giao Long đã tu luyện hơn một ngàn năm, thân thể dài tới trăm trượng, sức mạnh đã đạt đến nửa bước Lạc Vũ Cảnh. Nó có thể hô mưa gọi gió, dâng nước sông Hồng hoang nhấn chìm vạn dặm.”

“Ba ngày trước, nó đã sai sứ giả đến truyền tin, yêu cầu loài người chúng ta phải dỡ bỏ Xích Thổ Lũy, mỗi tháng phải dâng hiến một trăm nam thanh nữ tú làm thức ăn cho chúng. Nếu không… trong vòng ba ngày nữa, nó sẽ dâng nước thủy triều của Đông Hải, nhấn chìm toàn bộ thung lũng, biến Xích Thổ Lũy thành một đầm lầy chết chóc!”

Căn thạch thất đột ngột trở nên im lặng đáng sợ.

Đường Dao nhíu chặt đôi lông mày thanh tú. Nửa bước Lạc Vũ Cảnh ở thời kỳ Hoang Cổ này mạnh hơn rất nhiều so với tu sĩ cùng cảnh giới ở hiện đại, bởi vì linh khí hồng hoang bạo liệt và thể chất của yêu thú vốn dĩ đã vô cùng khủng khiếp. Với thực lực Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của Trường Sinh Tử hiện tại, đối đầu với một con Giao Long ngàn năm nửa bước Lạc Vũ Cảnh gần như là tự sát.

Cô quay sang nhìn Thẩm Mặc.

Thẩm Mặc lúc này đang đứng chắp tay sau lưng, mái tóc bạc trắng một nửa khẽ lay động. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi hay lo lắng, ngược lại, đôi mắt sâu thẳm của hắn đang nhìn ra ngoài cửa thạch thất.

Nơi đó, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ của kỷ nguyên Hoang Cổ, hàng ngàn người dân — những người đàn ông đang đúc đồng bên lò lửa đỏ rực, những người phụ nữ đang giã gạo hoang dã bằng những chày gỗ khổng lồ, những đứa trẻ trần truồng đang đùa nghịch dưới chân lũy đất đỏ — tất cả bọn họ đều đang sống, đang chiến đấu và đang nhìn về phía thạch thất của hắn với ánh mắt đầy hy vọng và sùng bái vạn phần.

Đây là tổ tiên của hắn. Đây là gốc rễ của Âu Lạc Thần Châu.

Nếu hắn không hành động, lịch sử sẽ bị xóa sổ, và hiện tại của hắn cũng sẽ tan biến vào hư vô.

Thẩm Mặc khẽ cười, một nụ cười đầy ngạo nghễ, tự giễu nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến cả thạch thất dường như run rẩy:

“Dâng nước nhấn chìm Xích Thổ Lũy sao? Một con giun đất bò sát mang vảy đen mà cũng dám tự xưng là Long tộc?”

Hắn quay lại, vỗ mạnh vào vai Trường Sinh Tử, giọng nói trầm hùng vang vọng:

“Trường Sinh, chuẩn bị đúc trống đồng cho ta! Đã đến lúc dạy cho lũ bò sát Đông Hải đó biết, ai mới là chủ nhân thực sự của mảnh đất này!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8