Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 11: Món quà của quá khứ

Cập nhật lúc: 2026-06-24 15:38:16 | Lượt xem: 6

“Cậu… cậu mau buông tôi ra, chạy đi… Đừng để tôi kéo chân cậu…”

“Chị Đường, chị bớt nói nhảm đi. Chị mà chết ở đây thì ai trả lương cho tôi? Ai ký giấy thanh toán chi phí thực địa tháng này hả?”

*Sèo sèo!*

Một giọt huyết dịch màu đen nhạt từ vai Đường Dao trượt xuống, chạm vào phiến đá vôi dưới sàn hang. Âm thanh ăn mòn ghê rợn vang lên, giọt máu không chỉ nhuộm đen mặt đá mà còn ăn mòn một mảng lớn, tạo thành một vệt sùi bọt khí có hình thù kỳ dị giống như một con rết nhiều chân đang giãy giụa. Khi bọt khí vỡ tan, một làn khói đen nhạt bốc lên, ngưng tụ thành hình một khuôn mặt quỷ đang khóc than rồi mới tiêu tán vào không khí.

Thẩm Mặc híp mắt nhìn chằm chằm vào vệt đá bị ăn mòn. Dưới lớp rêu phong triệu năm bị độc dịch gột rửa, mặt đá vôi lộ ra một ký hiệu khắc chìm cổ xưa—hình một kẻ không đầu đang quỳ lạy trước một vầng mặt trời đen. Là một nhà khảo cổ học lão luyện, da đầu Thẩm Mặc lập tức tê dại. Đây là “Tế Thiên Trảm Thủ Ấn” của bộ tộc tà ác phương Bắc thời Hồng Hoang, chuyên dùng để hiến tế linh mạch. Tại sao một ký hiệu tà ác thời cổ đại lại xuất hiện ngay tại thánh địa Nghĩa Lĩnh này? Và tại sao tà công của Thái Thượng Vô Cực Giáo lại có thể cộng hưởng, bóc trần được phong ấn của ký hiệu này?

Manh mối kỳ lạ này khiến Thẩm Mặc ngửi thấy một mùi vị âm mưu kinh thiên động địa, nhưng hiện tại, hắn không có thời gian để nghiên cứu lịch sử.

Hắn dìu Đường Dao lùi sâu vào trong góc tối của hang đá. Sắc mặt của vị viện trưởng kiêu sa thường ngày lúc này đã xám ngoét như người chết. Độc tính của “Huyết Hồn Độc” do tên tà tu Hôi Cốt gieo rắc đang điên cuồng tàn phá cơ thể cô.

Đường Dao cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng dùng chút lý trí cuối cùng để vận hành bí pháp của Ngự Linh Tộc. Những sợi chỉ bạc linh lực hộ thể yếu ớt hiện lên dưới da cô, nhưng chỉ trong nháy mắt, những luồng hắc khí tà ác từ vết thương trên vai lại lao ra như những con rắn đói, cắn xé và nuốt chửng hoàn toàn linh lực của cô.

“Vô ích thôi…” Đường Dao thở dốc, hàng mi cong vút run rẩy dữ dội, “Huyết Hồn Độc… là tà độc dùng chín vạn chín ngàn oán hồn luyện thành. Ở thời đại mạt pháp này, không có thảo dược linh cấp thì tuyệt đối… không thể giải…”

Nói chưa dứt câu, đầu cô đã ngoẹo sang một bên, hoàn toàn rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Thân thể cô lạnh ngắt như một băng tảng, nhưng hơi thở lại nóng rực và dồn dập.

Thẩm Mặc đặt cô nằm tựa vào vách hang. Nhìn nữ ma đầu thường ngày hay đè đầu cưỡi cổ mình giờ lại nằm yếu ớt như một con mèo hen, hắn không khỏi thở dài một tiếng.

“Mẹ kiếp, đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Vừa mới thoát khỏi mấy thằng đệ của Cơ Vô Mệnh, giờ lại phải làm bác sĩ bất đắc dĩ.” Thẩm Mặc tự giễu một câu, nhưng trong mắt hắn lại lóe lên tia nhìn cực kỳ nghiêm túc.

Đường Dao là đồng minh duy nhất, là cái ô bảo hộ lớn nhất của hắn ở Viện Khảo Cổ thời hiện đại. Nếu cô tèo ở đây, hắn—một “kẻ phế mạch” bỗng dưng mạnh lên—chắc chắn sẽ bị Thái Thượng Vô Cực Giáo xé xác nghiên cứu trong vòng ba nốt nhạc. Vì bảo toàn KPI cuối năm, và quan trọng hơn là vì cái mạng nhỏ này, hắn bắt buộc phải cứu cô.

Thẩm Mặc hít sâu một hơi, ngồi xếp bằng đối diện với Đường Dao. Hắn nhắm mắt lại, tập trung ý thức, chìm sâu vào bên trong thần thức của mình, nơi đồng xu cổ Tuế Nguyệt Đồng Bản đang lơ lửng giữa một khoảng không gian tràn ngập sương mù vàng kim.

Trong không gian thần bí đó, có một vật thể đang tỏa ra sinh mệnh lực dồi dào đến mức kinh người. Đó là một khối mộc tâm màu xanh biếc, to bằng nắm tay, xù xì và mang đậm hơi thở hoang dã của Kỷ Nguyên Hoang Cổ.

Ký ức của Thẩm Mặc lập tức trôi về vài giờ trước (nhưng đối với dòng thời gian của Hoang Cổ thì đã là chuyện của nhiều ngày trước).

Khi đó, giữa khu rừng Dạ Lâm đầy chướng khí, sau khi Thẩm Mặc dùng kiến thức trận pháp hiện đại giúp bộ lạc nguyên thủy tiêu diệt con Quỷ Mộc Tinh ngàn năm, đứa trẻ dã thú Trường Sinh Tử—lúc này người đầy máu xanh của yêu thụ, nhưng đôi mắt lại sáng rực như sao—đã quỳ rạp dưới chân hắn. Hai tay cậu bé nâng niu khối mộc tâm rực rỡ này, dâng lên với sự sùng bái tột cùng:

“Thần minh vạn tuế! Đây là tinh hoa ngàn năm của yêu thụ, tích tụ vạn năm linh khí của Dạ Lâm. Đệ tử kính dâng Người để hộ thân!”

Lúc đó Thẩm Mặc chỉ nghĩ đây là một món “quà lưu niệm” của chuyến đi thực địa cổ đại, liền tiện tay ném vào không gian của Tuế Nguyệt Đồng Bản. Hắn không ngờ rằng, đồng xu cổ này không chỉ đơn giản là một cái túi ba gang chứa đồ.

Nó là một vật chứa quy luật Thời Gian tối cao.

Khi Thẩm Mặc nhìn kỹ lại khối mộc tâm trong không gian đồng xu, hắn suýt chút nữa đã thốt lên một tiếng “Ảo ma Canada!”.

Khối mộc tâm thô ráp, to bằng nắm tay ngày nào giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, dưới sự tác động của cơ chế **”Tuế Nguyệt Chưng Cất” (Temporal Distillation)**—một quá trình nén và gột rửa vật chất qua dòng chảy triệu năm của đồng xu—khối mộc tâm đã bị ép chặt, loại bỏ hoàn toàn những tạp chất hoang dã, tà tính và chướng khí của Quỷ Mộc Tinh.

Giờ đây, nó chỉ còn là một hạt ngọc bích nhỏ bằng ngón tay cái, lấp lánh và trong suốt như pha lê tối cổ. Bên trong hạt ngọc bích ấy, có một giọt chất lỏng màu lục bảo siêu đậm đặc đang khẽ chuyển động, tỏa ra một luồng sinh mệnh lực tinh khiết đến mức chỉ cần nhìn vào cũng khiến thần hồn người ta sảng khoái.

“Tuế Nguyệt Mộc Tủy!” Thẩm Mặc thầm hô lên trong lòng.

Đây chính là tinh hoa của hệ Mộc, sau khi trải qua hàng triệu năm chưng cất, nén chặt mà thành. Ở thời hiện đại mạt pháp, một giọt nước thần thế này có giá trị tương đương với một cái mạng thứ hai của tu sĩ cấp cao. Tổ nghề khảo cổ quả thực không lừa hắn, đi đào mộ cổ quả thực là con đường làm giàu nhanh nhất, đặc biệt là khi bạn có khả năng “trộm” đồ từ triệu năm trước mang về.

Ý thức của Thẩm Mặc quay trở lại cơ thể thật. Hắn mở mắt ra, tay phải khẽ lật, hạt ngọc bích màu xanh lục bảo lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, tỏa ra ánh sáng xanh dịu mát, xua tan đi phần nào bóng tối và hơi lạnh của hang đá vôi.

“Chị Đường ơi là chị Đường, giọt mộc tủy này nếu mang bán đấu giá cho mấy lão quái vật sắp xuống lỗ của các đại gia tộc, chắc chắn sẽ đổi được vài chục tòa biệt thự ở trung tâm thủ đô đấy.” Thẩm Mặc tặc lưỡi, vẻ mặt vô cùng đau xót, “Giờ lại phải dùng miễn phí cho chị. Chị mà tỉnh lại không tăng lương cho tôi thì tôi sẽ bám theo chị ăn vạ cả đời.”

Hắn lẩm bẩm tự giễu để giải tỏa bớt sự căng thẳng. Thẩm Mặc biết rõ, Đường Dao là một nữ cường nhân có lòng tự tôn cực cao, hơn nữa thân thể cô lúc này đang bản năng vận hành huyết mạch Ngự Linh Tộc để kháng cự ngoại lực. Nếu hắn dùng cách mớm thuốc bằng miệng kiểu mấy bộ phim truyền hình cẩu huyết, rất có thể sẽ bị linh lực hộ thể của cô đánh cho hộc máu, chưa kể khi tỉnh lại cô sẽ băm hắn ra làm chả vì tội sàm sỡ viện trưởng.

Hắn chọn một phương pháp an toàn và kỹ thuật hơn.

Thẩm Mặc vận hành luồng linh lực Khải Huyết Cảnh sơ kỳ ít ỏi của mình dồn vào ngón tay cái và ngón trỏ tay phải, khẽ bóp mạnh.

*Rắc!*

Hạt ngọc bích vỡ ra một khe nứt nhỏ. Giọt “Tuế Nguyệt Mộc Tủy” màu lục bảo đậm đặc lập tức bay lơ lửng ra ngoài, giống như một giọt sương sớm mang theo sinh mệnh lực vô tận. Một mùi hương thanh mát, ngọt ngào như mùi của rừng già sau cơn mưa rào lập tức lấp đầy hang đá, át đi hoàn toàn mùi tử khí hôi thối của Huyết Hồn Độc.

Thẩm Mặc khẽ phẩy tay, dẫn dắt giọt mộc tủy bay đến và nhẹ nhàng đáp xuống vị trí ấn đường (giữa hai lông mày) của Đường Dao.

Ngay khi giọt dịch thể màu xanh lục vừa chạm vào da trán của cô, nó lập tức thấm sâu vào trong như nước gặp đất khô hạn.

*Oàng!*

Một luồng sáng xanh lục rực rỡ đột ngột bùng phát từ cơ thể Đường Dao. Thẩm Mặc nheo mắt nhìn, dưới nhãn quan tu sĩ của Khải Huyết Cảnh, hắn có thể thấy rõ một cảnh tượng vô cùng ngoạn mục.

Luồng năng lượng hệ Mộc tinh khiết và khổng lồ từ Tuế Nguyệt Mộc Tủy tràn vào kinh mạch của Đường Dao giống như một cơn lũ quét màu xanh. Nhưng cơn lũ này không hề mang tính hủy diệt, mà ngược lại, nó đi đến đâu, những tổn thương trong kinh mạch cô được chữa lành đến đó.

Những luồng hắc khí tà ác của Huyết Hồn Độc giống như gặp phải thiên địch khắc tinh, gào thét thảm thiết rồi bị luồng ánh sáng xanh lục kia bao vây, ép chặt và thanh lọc sạch sẽ thành những làn khói xám vô hại, thoát ra ngoài qua các lỗ chân lông của cô.

Cùng lúc đó, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra xung quanh hang đá vôi.

Sức mạnh của Tuế Nguyệt Mộc Tủy quá mức vĩ đại, rò rỉ ra ngoài một chút năng lượng cũng đủ khiến vạn vật cộng hưởng. Những dải rêu phong xám xịt bám trên vách đá ẩm ướt bỗng nhiên lấy một tốc độ mắt thường có thể thấy mà chuyển sang màu xanh non mơn mởn. Những sợi dây leo khô héo ở cửa hang đột ngột vươn dài, đâm chồi nảy lộc, nở ra những bông hoa nhỏ màu trắng tỏa hương thơm ngát.

Chúng không ngừng lay động, hướng về phía Đường Dao như thể đang bái lạy một vị thần linh tối cao của thiên nhiên. Đây chính là biểu hiện rõ nét nhất của quy luật “Vạn vật hữu linh” đặc trưng của Âu Lạc Thần Châu.

Vết thương ghê rợn do kiếm khí tà ác trên vai Đường Dao bắt đầu khép miệng với tốc độ chóng mặt. Lớp vảy đen rụng xuống, lộ ra làn da trắng ngần, mịn màng không tì vết, thậm chí còn mơ hồ tỏa ra một tầng hào quang màu xanh nhạt.

Hơi thở của cô dần trở nên bình ổn, sâu dài. Gương mặt xám ngoét biến mất, thay vào đó là sắc hồng hào khỏe mạnh, đầy đặn sức sống.

Thẩm Mặc ngồi bên cạnh quan sát, mồ hôi hột chảy ròng rã trên trán. Việc điều khiển và dẫn dắt một luồng năng lượng cấp cao như vậy đối với một kẻ mới nhập môn Khải Huyết Cảnh như hắn là một gánh nặng cực lớn. Hắn thở phào một tiếng, đặt mông ngồi bệt xuống đất, vừa lau mồ hôi vừa lẩm bẩm:

“May quá, không uổng công mình làm người vận chuyển triệu năm. Cái đồng xu này đúng là hàng thật giá thật, quả mộc tâm rác rưởi của Quỷ Mộc Tinh qua tay nó liền biến thành thần dược cải tử hoàn sinh. Sau này có khi mình phải mở dịch vụ ‘ký gửi thời gian’, nhận đồ nát của thiên hạ rồi để triệu năm sau đem ra bán kiếm lời quá.”

Trong khi Thẩm Mặc đang bận rộn vẽ ra viễn cảnh trở thành tỷ phú thời gian, lông mi của Đường Dao khẽ động đậy.

Cô từ từ mở mắt ra.

Đôi mắt phượng sắc sảo của cô lúc này không còn vẻ mệt mỏi, mà ngược lại rực sáng lên một luồng linh quang màu xanh lục chưa từng có. Đường Dao lập tức bật dậy như một chiếc lò xo, tư thế phòng thủ cực kỳ chuẩn xác của một chiến binh Ngự Linh Tộc được kích hoạt theo bản năng.

Nhưng ngay sau đó, cô sững sờ.

Đường Dao nhìn xuống bàn tay mình, rồi sờ lên vai—nơi vừa mới bị trúng tà độc chí mạng. Không còn đau đớn, không còn hắc khí, thậm chí…

*Rắc!*

Một tiếng động nhỏ vang lên từ sâu trong đan điền của cô. Đường Dao trợn tròn mắt kinh ngạc. Bình cảnh tu luyện Chúc Đồng Cảnh trung kỳ mà cô đã bị kẹt suốt ba năm nay, lúc này bỗng nhiên xuất hiện những vết nứt lớn, linh lực trong cơ thể dồi dào và tinh khiết đến mức khó tin, sẵn sàng đột phá bất cứ lúc nào!

Cô lập tức quay ngoắt đầu lại, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy Thẩm Mặc đang ngồi bệt dưới đất cười hì hì.

“Thẩm Mặc! Cậu… cậu đã làm gì tôi?” Giọng nói của Đường Dao run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì quá đỗi kinh ngạc, “Huyết Hồn Độc của tôi đâu? Và… luồng linh lực hệ Mộc khổng lồ này từ đâu ra? Nó quá cổ xưa, tinh khiết đến mức đáng sợ… Thậm chí còn vượt xa nguồn linh khí được bảo tồn ở tổng đàn của Viện Khảo Cổ!”

Thẩm Mặc trong lòng giật thót một cái. Đúng là không hổ danh nữ ma đầu của Viện Khảo Cổ, nhạy cảm với linh khí đến mức này thì khó lừa thật.

Nhưng Thẩm Mặc là ai? Hắn là kẻ có thể mặt không đỏ, tim không đập mà lừa một đứa trẻ dã thú triệu năm trước tin mình là Thần minh. Kỹ năng diễn xuất của hắn đã đạt đến cảnh giới hóa cảnh từ lâu.

Hắn lập tức bày ra vẻ mặt đau khổ tột cùng, hai tay ôm ngực, mắt rưng rưng nước mắt, giọng nói nghẹn ngào như vừa mới bị ai đó cướp mất sổ gạo:

“Chị Đường ơi… Chị tỉnh lại là tốt rồi. Nhưng mà… gia sản của tôi… gia sản tổ tiên truyền lại mười đời của tôi… thế là bay màu sạch sẽ rồi!”

Đường Dao nhướng mày, thu hồi tư thế phòng thủ nhưng ánh mắt vẫn đầy nghi ngờ: “Gia sản gì? Cậu nói rõ xem nào.”

Thẩm Mặc sụt sịt mũi, chỉ tay vào đống bột ngọc bích vụn nát dưới đất:

“Chị nhìn đi! Đó là ‘Mộc Hóa Thạch Tủy’—bảo vật trấn gia của dòng họ Thẩm chúng tôi đấy! Năm xưa, khi ông nội tôi đi đào khoai tây ở vùng núi Nghĩa Lĩnh này, cụ vô tình đào trúng một cái hũ đất nung cổ. Bên trong chỉ có đúng một hạt ngọc bích này. Ông nội tôi trước khi mất có dặn: ‘Mặc à, hạt ngọc này là tinh hoa của đất trời hóa thạch triệu năm, nếu sau này gặp phải chuyện thập tử nhất sinh thì hãy nuốt vào để giữ mạng’.”

Thẩm Mặc đấm ngực dậm chân, diễn sâu đến mức chân thật vô cùng:

“Vừa rồi thấy chị sắp thăng thiên, môi thâm sì như thịt trâu gác bếp, tôi sợ quá. Nghĩ bụng nếu chị chết thì lấy ai ký giấy duyệt kinh phí nghiên cứu cho tôi, lấy ai bảo kê cho tôi trước mặt ban giám đốc Viện? Thế là tôi liều mạng, cắn răng bóp nát bảo vật gia truyền để cứu chị. Giờ thì hay rồi, bảo vật mất sạch, tôi chính thức trở thành đứa cháu bất hiếu của họ Thẩm!”

Hắn vừa nói vừa lén quan sát biểu cảm của Đường Dao qua kẽ tay.

Đường Dao nheo mắt nhìn đống bột mịn màu xanh dưới đất, rồi lại nhìn vẻ mặt “đau khổ vì mất của” vô cùng chân thật của Thẩm Mặc. Cô thừa biết tên cấp dưới này là một kẻ khôn lỏi, miệng lưỡi trơn tru, nhưng lời giải thích của hắn lại có vẻ… hợp lý một cách kỳ lạ.

Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn vốn là thánh địa từ thời Hùng Vương, việc dưới lòng đất ẩn chứa một vài kỳ trân dị bảo hóa thạch từ thời cổ đại là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Hơn nữa, luồng sinh mệnh lực vừa rồi quả thực mang đậm hơi thở của mộc hệ cổ xưa, rất giống với các mô tả về hóa thạch linh dược trong các thư tịch cổ của Ngự Linh Tộc.

“Cậu… thực sự đã dùng bảo vật gia truyền để cứu tôi?” Đường Dao hỏi, giọng điệu đã mềm mỏng đi rất nhiều, trong mắt thoáng hiện một tia cảm động hiếm thấy.

“Chứ còn gì nữa chị!” Thẩm Mặc thở dài thườn thượt, “Giờ tôi chỉ hy vọng chị về Viện Khảo Cổ thì duyệt cho tôi cái đề tài nghiên cứu lăng mộ Hùng Vương lần này, cộng thêm tăng lương gấp đôi để tôi có tiền mua khoai tây tạ lỗi với vong linh của ông nội.”

Đường Dao khẽ hắng giọng, vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày trở lại, nhưng khóe môi cô lại khẽ cong lên một chút:

“Được rồi, nếu chúng ta có thể sống sót trở về, tôi sẽ ký duyệt cho cậu mức kinh phí cao nhất. Còn về phần tăng lương… để xem biểu hiện tiếp theo của cậu đã.”

Thẩm Mặc nghe vậy thì trong lòng cười thầm. Quả nhiên, chiêu “khổ nhục kế” kết hợp với “ông nội đào khoai tây” lúc nào cũng có hiệu quả tối đa. Hắn không chỉ lấp liếm được nguồn gốc của Tuế Nguyệt Mộc Tủy, mà còn biến mình thành ân nhân cứu mạng của vị viện trưởng quyền lực này. Lần này quả thực là một mũi tên trúng hai con nhạn.

Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang.

*Vù… vù…*

Một luồng gió lạnh đột ngột thổi vào từ cửa hang đá. Sương mù Nghĩa Lĩnh vốn có màu trắng đục, lúc này bỗng nhiên chuyển sang một màu đỏ nhạt đầy quỷ dị.

Đường Dao lập tức biến sắc. Cô nhắm mắt lại, hai ngón tay đặt lên thái dương, cảm ứng với linh khí xung quanh.

“Không ổn rồi.” Cô mở mắt ra, luồng linh quang màu xanh trong mắt co rụt lại, “Bọn chúng đang đến gần. Màu sương mù này… là do Thái Thượng Vô Cực Giáo sử dụng bí pháp ‘Huyết Dẫn Hồn Điệp’ để truy tìm dấu vết huyết dịch của tôi.”

Thẩm Mặc cũng đứng bật dậy, vẻ mặt nghiêm túc trở lại: “Cái Lôi Đình Cổ Trận ở ngoài kia không ngăn được bọn chúng sao?”

“Lôi Đình Cổ Trận của cậu quả thực mạnh mẽ, đã đánh tan ba tên tà tu lúc trước.” Đường Dao giải thích nhanh, tay cô khẽ vẫy, một thanh đoản đao cổ xuất hiện trong tay, “Nhưng Hắc Phong là cao thủ Chúc Đồng Cảnh thực thụ, lại có la bàn xương sọ khỉ của Cơ Vô Mệnh ban cho để dò tìm trận nhãn. Trận pháp triệu năm không có người chủ trì liên tục thì sớm muộn gì cũng bị gã tìm ra kẽ hở để đi vòng qua.”

Cô nhìn Thẩm Mặc, ánh mắt có thêm một phần kiên định và che chở rõ rệt:

“Huyết độc của tôi đã hết, tu vi lại đang có dấu hiệu đột phá. Lần này, tôi sẽ không để cậu phải gánh tạ nữa đâu. Đi thôi, chúng ta phải di chuyển ngay lập tức trước khi vòng vây khép lại!”

Thẩm Mặc khẽ gật đầu, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười đầy ngạo nghễ.

Món quà từ quá khứ của Trường Sinh Tử không chỉ cứu mạng Đường Dao, giúp hắn có được sự tin tưởng tuyệt đối của cô, mà quan trọng hơn, nó đã chứng minh một điều:

Hành trình đi ngược thời gian của hắn không phải là vô ích. Những gì hắn gieo trồng ở quá khứ triệu năm trước, chính là những quân bài tẩy mạnh mẽ nhất giúp hắn cải mệnh ở hiện tại.

“Hắc Phong, Thái Thượng Vô Cực Giáo… Trò chơi trốn tìm này, giờ mới thực sự bắt đầu đấy.” Thẩm Mặc thầm nghĩ, bước chân nhanh nhẹn bám theo Đường Dao lao ra ngoài cửa hang, biến mất vào làn sương mù đỏ nhạt của Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8