Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 7: Đường Dao và mật thư lăng mộ

Cập nhật lúc: 2026-06-24 15:10:55 | Lượt xem: 5

Năm Thẩm Mặc mười tuổi, khi kết quả kiểm tra kinh mạch được công bố với dòng chữ đỏ chót: “Phế mạch bẩm sinh, cả đời không thể tụ khí”, hắn đã khóc ròng rã ba ngày ba đêm. Lúc đó, ông nội hắn – một lão già khảo cổ có sở thích quái dị là sưu tầm nắp quan tài cổ – đã gõ thẳng chiếc xẻng xúc đất rỉ sét vào đầu hắn, cười ha hả bảo:

“Khóc cái gì mà khóc? Cái đồ vô tri này! Mày có phế mạch thì đã sao? Làm khảo cổ là dùng cái đầu, chứ không phải dùng nắm đấm. Đám tu sĩ ngoài kia bay lượn cho cố vào, bốc đầu trên mây cho oai phong vào, cuối cùng thọ hết ga hết số thì cũng chỉ là một bộ xương khô nằm dưới đất chờ bọn mình đào lên thôi. Đến lúc đó, ai là cha ai là con thì chưa biết đâu!”

Lúc bấy giờ, Thẩm Mặc chỉ nghĩ ông nội đang dùng cái lý lẽ cùn của kẻ thất bại để an ủi mình. Nhưng hiện tại, khi đứng giữa đống đổ nát bốc khói nghi ngút của phòng giám định số 4, hắn mới phát hiện ra cụ tổ nhà mình quả thực là có tầm nhìn vượt thời đại.

Đám tu sĩ thiên tài như Trần Phong, ngày thường vênh váo tự đắc, flex tu vi khắp nơi, rốt cuộc vừa đụng vào một góc nhỏ của “sức mạnh tiền sử” đã bị phản phệ đến mức trợn mắt ngoác mồm, co giật như cá mắc cạn rồi được khênh đi như một bao tải khoai tây. Trong khi đó, một kẻ phế mạch “vô hại” như hắn lại vừa âm thầm đút túi mười phần trăm kinh mạch được khai thông, đạt đến Khải Huyết Cảnh sơ kỳ mà không ai hay biết.

Đúng là đời không lối thoát, nhưng luôn có lối đi riêng cho những kẻ biết “lách luật”.

*Cộp! Cộp! Cộp!*

Tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá hành lang vang lên dứt khoát, cắt đứt dòng suy nghĩ tự giễu của Thẩm Mặc. Nhịp bước chân rất nhanh, dứt khoát và mang theo một áp lực vô hình khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại.

Cánh cửa phòng giám định số 4 vốn đã xộc xệch sau vụ nổ, nay bị một bàn tay thon gọn nhưng đầy lực lượng đẩy mạnh ra.

Đường Dao bước vào.

Mái tóc ngắn nhuộm màu đỏ hung cá tính của cô hơi rối do gió bão bên ngoài, vài lọn tóc dính sát vào vương trán lấm tấm mồ hôi. Cô khoác một chiếc áo măng tô khảo cổ màu xám tro dính chút bụi đường, thắt lưng đeo đầy các loại túi công cụ giải mã trận pháp và một thanh đoản đao cổ chuôi đồng. Sự xuất hiện của cô giống như một luồng gió lạnh thổi bay cái không khí âm u, khét lẹt của căn phòng.

“Viện trưởng! Cô về rồi!” Trưởng phòng Lý – kẻ vừa mới tỏ vẻ uy quyền trước mặt Thẩm Mặc – lúc này bỗng dưng biến hình thành một con cún con ngoan ngoãn, lưng khom xuống mười lăm độ, vẻ mặt đầy sự kính sợ và xum xê.

Đường Dao không thèm liếc nhìn Trưởng phòng Lý lấy một cái. Đôi mắt phượng sắc sảo của cô quét qua căn phòng một lượt, lướt qua chiếc máy đo linh khí đã hóa thành một đống sắt vụn đen thui, rồi dừng lại trên người Thẩm Mặc đúng ba giây.

Ánh mắt đó sắc như dao cạo, như muốn nhìn thấu qua lớp da thịt của hắn để xem bên trong ẩn chứa bí mật gì. Thẩm Mặc lập tức bật chế độ “bị hại đáng thương”, vai rụt lại, hai tay đút vào túi quần run rẩy, đầu hơi cúi xuống, diễn xuất tròn vai một học sĩ phế mạch vừa trải qua một phen hú hồn chim én.

“Có chuyện gì xảy ra ở đây?” Giọng nói của Đường Dao lạnh lùng, trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm.

Trưởng phòng Lý lập tức cướp lời, mồ hôi hột chảy dài trên trán: “Báo cáo Viện trưởng, là Trần Phong của Trần gia! Gã tự ý xông vào phòng giám định số 4, cưỡng ép dùng linh lực để câu thông với mảnh vỡ trống đồng Đông Sơn mới đào được. Kết quả là cổ vật tự bạo phản phệ, máy đo linh khí bị quá tải nổ tung, còn Trần Phong thì… khụ, bị chấn động ngất xỉu, đã được đưa đi cấp cứu rồi ạ.”

Đường Dao khẽ nhíu mày, tiến lại gần chiếc bàn đá. Cô nhìn mảnh vỡ trống đồng vẫn nằm im lìm, sau đó quay sang nhìn Thẩm Mặc, hỏi: “Cậu vẫn ổn chứ, Thẩm Mặc?”

“Tôi… tôi không sao, thưa Viện trưởng Đường,” Thẩm Mặc lắp bắp, giọng nói run run rất đúng nhịp. “Lúc Trần thiếu gia vận khí, tôi đã thấy có gì đó sai sai nên lùi lại phía sau. Ai ngờ gã vừa rống lên một tiếng thì cái máy đo nổ tung. Tôi bị hất văng ra góc phòng, ngất đi một lúc, vừa mới tỉnh lại thì Trưởng phòng Lý đã vào rồi.”

Trưởng phòng Lý nghe vậy thì gật đầu lia lịa: “Đúng đúng! Lúc tôi vào thì học sĩ Thẩm cũng vừa tỉnh dậy, mặt mũi lấm lem đầy tro than. May mà cậu ta là phế mạch, không có linh lực nên không bị dòng khí bạo liệt của cổ vật phản phệ như Trần Phong.”

Đường Dao hừ lạnh một tiếng. Cô quay sang Trưởng phòng Lý, ra lệnh dứt khoát: “Lập tức phong tỏa phòng giám định số 4. Chuyện Trần Phong tự ý vi phạm quy trình khảo cổ dẫn đến tai nạn, cứ báo cáo trung thực lên Tổng viện. Trần gia có muốn tìm người tính sổ thì bảo bọn họ đến gặp tôi. Trưởng phòng Lý, ông đi xử lý hậu quả đi.”

“Rõ! Rõ! Tôi đi ngay!” Trưởng phòng Lý như trút được gánh nặng ngàn cân, vội vàng khom lưng thối lui ra ngoài, trước khi đi còn không quên ném cho Thẩm Mặc một ánh mắt cảnh cáo “biết điều thì ngậm miệng”.

Khi tiếng bước chân của Trưởng phòng Lý xa dần, căn phòng chỉ còn lại hai người. Đường Dao đóng sầm cửa lại, rồi đưa tay lên thắt lưng, rút ra một viên ngọc thạch màu xanh biếc ném lên không trung. Viên ngọc tỏa ra một màn sáng mờ nhạt bao phủ khắp căn phòng, kích hoạt một trận pháp cách âm và cách ly linh giác cấp cao.

Lúc này, vẻ mặt nghiêm túc của Đường Dao mới giãn ra một chút, nhưng ánh mắt nhìn Thẩm Mặc lại càng thêm thâm thúy. Cô bước từng bước chậm rãi về phía hắn, chiếc mũi thanh tú khẽ động đậy.

“Cậu… vừa mới dùng thứ gì?” Đường Dao đột ngột hỏi, giọng nói nhỏ nhưng chứa đầy sự nghi vấn.

Thẩm Mặc chột dạ, nhưng da mặt hắn đã được rèn luyện dày ngang ngửa nắp quan tài cổ, lập tức trưng ra bộ mặt vô tri vô tội: “Hả? Viện trưởng, chị nói gì cơ? Tôi dùng cái gì là dùng cái gì? Tôi chỉ dùng cái mạng quèn này để gánh nạn thay cho cái máy đo linh khí thôi mà.”

“Bớt diễn trò với tôi đi,” Đường Dao khoanh hai tay trước ngực, tiến sát lại gần Thẩm Mặc. Khoảng cách gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương hoa sen thanh nhã trộn lẫn với mùi sương gió trên người cô. Nhưng điều đáng nói là, Đường Dao cũng đang ngửi hắn. “Huyết mạch Ngự Linh Tộc của tôi cực kỳ nhạy cảm với hơi thở cổ xưa. Trên người cậu… có mùi của rêu phong hoang dã và hơi nước của một khu rừng già nguyên sinh. Đó không phải là mùi của Phong Châu hiện đại, mà là mùi của một mốc thời gian cực kỳ xa xưa. Hơn nữa…”

Cô nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào ngực hắn: “Linh giác của tôi cảm nhận được một dao động linh khí cực kỳ tinh khiết vừa mới biến mất trên người cậu. Cậu thực sự là phế mạch?”

Trong lồng ngực Thẩm Mặc, chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản dường như cảm nhận được sự dò xét của một huyết mạch mạnh mẽ, nó khẽ run lên một nhịp rồi tỏa ra một luồng hơi lạnh thấu xương. Luồng hơi lạnh này đi qua mười phần trăm kinh mạch vừa khai thông của hắn, ngay lập tức đóng băng và giấu kín mọi dao động linh lực của Khải Huyết Cảnh sơ kỳ, biến cơ thể hắn trở lại thành một “hố đen” hoàn toàn trống rỗng, không có lấy nửa丝 linh khí.

Thẩm Mặc thở phào trong lòng, thầm nghĩ: *Đồng xu gánh team quả này out trình thật sự!*

Hắn gãi đầu, cười khổ một tiếng, vẻ mặt đầy tự giễu: “Chị Đường à, chị lại trêu tôi rồi. Tôi mà không phải phế mạch thì đã bay lên trời bốc đầu cùng đám thiên tài kia từ tám đời rồi, việc gì phải ở đây làm học sĩ quèn ăn lương ba cọc ba đồng? Còn cái mùi chị nói ấy…”

Hắn thò tay vào túi áo, lôi ra một chai xịt nhỏ có nhãn hiệu Shopee rách nát: “Nước hoa hương cỏ hoang dã mua trên mạng đấy, ba mươi chín nghìn một chai bao ship. Tôi xịt để át cái mùi ẩm mốc của phòng giám định thôi. Chị ngửi thử không?”

Đường Dao nhìn chai nước hoa rẻ tiền, khóe miệng khẽ giật giật. Sự nghi ngờ trong mắt cô không giảm đi, nhưng kiểm tra qua linh giác quả thực vẫn thấy Thẩm Mặc là một kẻ phế mạch không có chút linh lực nào.

“Cậu đúng là cái đồ báo thủ,” Đường Dao mắng nhẹ một câu, nhưng tông giọng đã dịu đi nhiều. Cô bước đến bàn làm việc, kéo một chiếc ghế ngồi xuống, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm túc. “Được rồi, không đùa giỡn nữa. Tôi gọi cậu lên đây là có việc hệ trọng. Việc này… liên quan đến mạng sống của cậu, và có thể là của cả cái Viện Khảo Cổ này.”

Thẩm Mặc cũng thu lại vẻ cợt nhả, bước lại gần: “Có chuyện gì vậy, chị Đường? Liên quan đến vụ nổ lúc nãy sao?”

Đường Dao không trả lời ngay. Cô đưa tay vào túi áo măng tô, lấy ra một chiếc hộp gỗ cổ màu đen mun, trên mặt hộp có dán một lá bùa màu vàng rực vẽ những đường chu sa uốn lượn như rồng bay phượng múa. Chỉ nhìn qua lá bùa đó, Thẩm Mặc đã nhận ra đây là bùa phong ấn cấp cao của Ngự Linh Tộc, chuyên dùng để trấn áp những thứ có tà tính hoặc dị biến mạnh mẽ.

*Xoẹt.*

Đường Dao dứt khoát xé lá bùa ra. Chiếc hộp gỗ khẽ run lên, từ các khe hở rỉ ra một làn sương mù màu đỏ nhạt, mang theo một mùi máu tanh nồng và một hơi nóng hầm hập như lửa đốt.

Khi nắp hộp mở ra, bên trong là một tấm mật thư bằng da thú cổ xưa, thô ráp và đã ngả sang màu vàng ố của thời gian. Nhưng điều kinh dị là, trên mặt tấm da thú lúc này đang xuất hiện những vết nứt đỏ rực như những mạch máu đang rỉ máu tươi. Những giọt máu nhỏ li ti thấm ra từ lớp da thú, tụ lại thành những hoa văn kỳ dị rồi lại tự động bốc hơi thành làn sương đỏ.

“Tấm mật thư này là do đội khảo cổ tiền phương của Viện gửi về từ khu vực Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn cách đây một giờ, ngay trước khi toàn bộ đội ngũ mất liên lạc hoàn toàn,” Đường Dao trầm giọng nói, ánh mắt đầy lo lắng. “Nghĩa Lĩnh vừa xảy ra một trận địa chấn ngầm dữ dội. Một lăng mộ cổ từ thời Hùng Vương thứ nhất – kỷ nguyên dựng nước của Âu Lạc Thần Châu – vốn bị chôn vùi sâu dưới lòng đất bỗng dưng lộ ra một góc phong ấn. Tấm mật thư này được tìm thấy ở cửa lăng mộ.”

Thẩm Mặc nín thở, tiến lại gần để nhìn rõ hơn tấm mật thư.

Nhưng khi ánh mắt hắn vừa chạm vào những hoa văn rỉ máu trên tấm da thú, cả người hắn bỗng cứng đờ như bị sét đánh.

Ở góc dưới cùng của tấm mật thư, ẩn hiện dưới những vệt máu đỏ rực, là một ký hiệu được khắc vô cùng thô sơ nhưng rõ nét: hình một chiếc đồng hồ cát ba tầng cổ xưa, bao quanh bởi một vòng tròn và những cánh chim Lạc bay ngược chiều kim đồng hồ.

Đầu Thẩm Mặc ong lên một tiếng lớn.

*Vãi cả chưởng!*

Cái ký hiệu này… chẳng phải chính là hình vẽ đồng hồ cát biểu tượng của Tuế Nguyệt Đồng Bản, kết hợp với hoa văn mặt trời Đông Sơn mà hắn vừa dùng than củi vẽ bậy lên vách đá vôi ở Kỷ Nguyên Hoang Cổ để truyền thụ cho Trường Sinh Tử sao?

Lúc ở trong hang động, hắn chỉ nghĩ vẽ bậy ra để lòe đứa trẻ dã thú, tạo dựng hình tượng Thần minh uy nghiêm. Ai mà ngờ được, đứa nhỏ đó sau khi lớn lên, trở thành Hoang Tổ khai thiên lập địa, lại thực sự mang cái ký hiệu “vẽ bậy” này khắc lên khắp các di tích cổ đại, thậm chí là lăng mộ của Hùng Vương thứ nhất!

Nghịch lý nhân quả dội ngược lại một lần nữa! Hành động cứu Trường Sinh ở quá khứ của hắn đã thực sự làm thay đổi lịch sử ở hiện tại, khiến phong ấn của lăng mộ này bị rò rỉ sớm hơn dự kiến và lộ ra cái ký hiệu đầy tính “báo thủ” này.

“Thẩm Mặc? Cậu sao thế? Mặt mũi xanh mét thế kia?” Đường Dao nhận ra sự bất thường của hắn, khẽ hỏi.

“Khụ… không có gì,” Thẩm Mặc vội vàng che giấu sự kinh hoàng trong lòng, đưa tay lên dụi mắt. “Chỉ là cái mùi máu này nồng quá, làm tôi hơi buồn nôn thôi. Mà chị Đường này, cái ký hiệu hình đồng hồ cát kia… là cái gì vậy?”

Đường Dao lắc đầu: “Tôi cũng không biết. Trong suốt hàng ngàn năm lịch sử khảo cổ của Thần Châu, chưa từng có bất kỳ ghi chép nào về ký hiệu này. Nó giống như một thứ biểu tượng của một vị thần tối cổ nào đó đứng sau toàn bộ tiến trình lịch sử của Âu Lạc, nhưng đã bị xóa sạch khỏi sách sử. Nhưng điều kỳ lạ là, ngay khi ký hiệu này xuất hiện, phong ấn của lăng mộ Nghĩa Lĩnh liền bị rạn nứt.”

Cô nhìn thẳng vào mắt Thẩm Mặc, giọng nói trở nên vô cùng nghiêm túc: “Tôi quyết định sẽ đích thân dẫn đội tiến vào lăng mộ Nghĩa Lĩnh để điều tra và tìm kiếm đội khảo cổ mất tích. Và tôi muốn cậu đi cùng tôi.”

Thẩm Mặc ra vẻ ái ngại, xua tay lia lịa: “Ơ kìa chị Đường, chị đừng đùa dai thế chứ! Tôi chỉ là một học sĩ phế mạch quèn, trói gà không chặt, đi vào mấy cái lăng mộ cổ nguy hiểm đó chẳng phải là làm mồi cho cương thi hay dị thú sao? Chị muốn tìm người đi cùng thì đầy rẫy thiên tài tu sĩ ngoài kia, gõ một tiếng là có cả rổ xếp hàng xin đi theo, việc gì phải chọn một kẻ vô dụng như tôi?”

Đường Dao nhìn hắn bằng nửa con mắt, khẽ hừ một tiếng: “Cậu nghĩ tôi muốn mang theo một kẻ vướng chân vướng tay như cậu chắc? Nếu không phải vì tình thế bắt buộc, tôi đã để cậu ở lại Viện quét dọn đống đổ nát rồi.”

“Tình thế bắt buộc? Ý chị là sao?” Thẩm Mặc nhướng mày hỏi.

Đường Dao gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, giải thích: “Theo thông tin từ đội tiền phương gửi về trước khi mất liên lạc, lăng mộ Hùng Vương thứ nhất được bảo vệ bởi một trận pháp cổ đại cực kỳ bá đạo có tên là ‘Vô Linh Trận’. Trận pháp này cực kỳ ghét những kẻ có linh lực mạnh mẽ. Bất kỳ tu sĩ nào có tu vi từ Chúc Đồng Cảnh trở lên bước vào phạm vi của trận pháp, linh lực trong người sẽ bị kích hoạt tự bạo, kinh mạch nổ tung mà chết.”

“Vãi… thế thì ai mà vào được?” Thẩm Mặc trố mắt.

“Đúng thế, tu sĩ càng mạnh càng không thể vào. Nhưng trận pháp này lại có một lỗ hổng chí mạng,” Đường Dao mỉm cười đầy ẩn ý. “Nó hoàn toàn bỏ qua những người không có linh lực trong người, hay nói cách khác là những kẻ phế mạch. Người phế mạch có thể tự do ra vào lăng mộ mà không chịu bất kỳ sự bài xích nào từ trận pháp.”

Thẩm Mặc nghe đến đây thì suýt chút nữa phì cười ra tiếng.

Hóa ra cái gọi là “phế mạch” bấy lâu nay bị người đời khinh bỉ, coi thường, nay bỗng dưng lại trở thành tấm vé VIP để thông hành vào lăng mộ cổ đại của Nhân Đế. Đúng là ông trời không triệt đường sống của ai bao giờ, đặc biệt là những kẻ thích đi cửa sau như hắn.

“Nhưng dù có vào được thì tôi cũng đâu biết đánh nhau, lỡ gặp cơ quan bẫy rập thì sao?” Thẩm Mặc vẫn tiếp tục giả vờ thoái thác.

“Cậu không cần đánh nhau, việc bảo vệ cậu là trách nhiệm của tôi và các hộ vệ Ngự Linh Tộc,” Đường Dao nói, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng trí tuệ. “Tôi cần cậu vì một lý do khác. Thẩm Mặc, cậu là chuyên gia duy nhất của Viện Khảo Cổ này có thể đọc hiểu và giải mã các ký tự Đông Sơn cổ hệ sơ khai. Những hoa văn trên tấm mật thư này, ngoài cậu ra, không ai có thể dịch nổi.”

Cô cúi xuống, chỉ vào những đường nét uốn lượn rỉ máu xung quanh hình vẽ đồng hồ cát: “Cậu có thể đọc được những chữ này viết gì không?”

Thẩm Mặc nhìn vào những ký tự thô sơ đó. Thực ra, đó chẳng phải là ký tự cổ đại gì cao siêu cả, mà chính là những chữ viết nguệch ngoạc bằng than củi mà hắn đã viết trên vách hang để răn dạy Trường Sinh Tử, chỉ là trải qua hàng triệu năm bị biến dạng và mài mòn, nay trông giống như một loại mật mã thần bí.

Hắn khẽ đọc thầm trong đầu: *“Ăn chín uống sôi, chăm chỉ tu luyện, đừng có đi bốc đầu với dị thú…”*

Khóe miệng Thẩm Mặc khẽ giật giật. Nếu hắn dịch thật cái đống này ra cho Đường Dao nghe, chắc cô sẽ đập hắn một trận vì tội dám đùa giỡn với thánh vật lịch sử mất.

“Khụ… những ký tự này rất mờ nhạt, lại bị máu che phủ, tôi cần phải đến tận hiện trường lăng mộ, đối chiếu với các bức vẽ trên vách đá thì mới có thể giải mã chính xác được,” Thẩm Mặc nghiêm túc bịa chuyện. “Nhưng xem ra, đây là lời cảnh báo của người xưa về một mối nguy hiểm cực lớn bên trong lăng mộ.”

Đường Dao gật đầu, vẻ mặt đầy tán đồng: “Tôi cũng nghĩ vậy. Chuyến đi này cực kỳ nguy hiểm, nhưng cũng là một cơ duyên lớn cho cậu. Thẩm Mặc, lăng mộ của Hùng Vương thứ nhất ẩn chứa vô số thần dược và công pháp cổ đại của thời kỳ hồng hoang. Nếu cậu có thể tìm được một giọt huyết mạch bản nguyên hoặc một loại linh thảo tẩy tủy, việc chữa trị phế mạch của cậu hoàn toàn không phải là không thể. Cậu có muốn cả đời làm một học sĩ quèn bị người khác khinh bỉ, hay muốn nắm lấy cơ hội này để nghịch thiên cải mệnh?”

Thẩm Mặc nhìn Đường Dao. Hắn thấy được sự chân thành và một chút lo lắng ẩn sâu trong đôi mắt phượng của cô. Cô chọn hắn không phải vì muốn lợi dụng, mà thực sự là muốn trao cho hắn một cơ hội để thay đổi vận mệnh.

Tất nhiên, cô không biết rằng hắn đã sớm “nghịch thiên cải mệnh” thành công mười phần trăm rồi. Nhưng lăng mộ của Hùng Vương thứ nhất này, hắn bắt buộc phải đi. Bởi vì cái ký hiệu đồng hồ cát ba tầng kia chính là một tọa độ thời gian hoàn hảo. Hắn cần phải đến đó để tìm kiếm mảnh vỡ thứ nhất của Tuế Nguyệt Đỉnh nhằm ổn định dòng thời gian đang bị rạn nứt của mình.

“Được rồi, chị Đường,” Thẩm Mặc khẽ thở dài, vẻ mặt đầy vẻ ‘liều mạng vì đại nghĩa’. “Vì tương lai của Viện Khảo Cổ, và cũng vì cái mạng quèn này của tôi, tôi sẽ đi cùng chị. Nhưng chị phải hứa là bảo vệ tôi cho thật tốt đấy nhé, tôi mà có mệnh hệ gì là chị mất đi chuyên gia dịch thuật độc quyền đấy.”

Đường Dao nghe vậy thì bật cười, nụ cười rực rỡ như hoa mùa xuân khiến căn phòng u tối như sáng bừng lên: “Cậu yên tâm, tôi đã mang theo bảo vật hộ mệnh của Ngự Linh Tộc. Chỉ cần tôi còn sống, không ai có thể động vào một sợi tóc của cậu.”

Cô đứng dậy, thu tấm mật thư vào hộp gỗ, dán lại lá bùa phong ấn rồi cất vào túi áo: “Chuẩn bị hành lý đi. Sáng sớm mai chúng ta sẽ xuất phát tiến về Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Chuyến đi này, chúng ta đi bằng trực thăng riêng của Viện để tránh sự tai mắt của các thế lực khác, đặc biệt là Thái Thượng Vô Cực Giáo.”

“Rõ, thưa Viện trưởng!” Thẩm Mặc đứng nghiêm, chào theo kiểu quân đội nửa mùa.

Đường Dao ngoắc tay ra hiệu cho hắn rời đi. Thẩm Mặc bước ra khỏi văn phòng, trận pháp cách âm sau lưng hắn tự động biến mất.

Hắn đi dọc theo hành lang vắng vẻ của Viện Khảo Cổ, bóng tối của buổi hoàng hôn buông xuống bao trùm lấy bóng dáng thanh tú của hắn. Hắn thò tay vào túi quần, khẽ miết lên mặt đồng xu Tuế Nguyệt Đồng Bản rỉ sét. Một luồng hơi ấm nhẹ nhàng truyền vào lòng bàn tay hắn, như một lời động viên thầm lặng.

*“Lăng mộ Hùng Vương thứ nhất… Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn… Trường Sinh nhóc con, rốt cuộc ngươi đã để lại cái gì cho ta ở đó đây?”* Thẩm Mặc thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên một tia sáng đầy mong đợi.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xuyên qua màn sương mù dày đặc của Phong Châu, một chiếc trực thăng khảo cổ màu xám bạc đã cất cánh từ sân thượng của Viện Khảo Cổ Thần Châu, xé toạc bầu trời hướng về phía Tây Bắc – nơi dãy Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn đang ẩn mình dưới những đám mây đen cuồn cuộn.

Trên trực thăng, ngoài phi công và hai hộ vệ lặng lẽ của Ngự Linh Tộc, chỉ có Đường Dao và Thẩm Mặc. Đường Dao đang nhắm mắt dưỡng thần, trong khi Thẩm Mặc nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn cảnh tượng núi non trùng điệp bên dưới đang dần thay đổi. Linh khí xung quanh dường như càng lúc càng trở nên đậm đặc và bạo liệt hơn khi họ tiến gần đến Nghĩa Lĩnh.

Bỗng nhiên, trực thăng khẽ rung lắc mạnh một cái.

“Có chuyện gì thế?” Đường Dao mở bừng mắt, hỏi phi công.

“Báo cáo Viện trưởng, phía trước xuất hiện một luồng từ trường cực mạnh và dị thường, hệ thống định vị của máy bay đang bị nhiễu loạn!” Phi công vội vàng báo cáo, mồ hôi hột chảy dài trên mặt.

Thẩm Mặc nhìn ra ngoài cửa sổ phía trước. Ở đằng xa, đỉnh núi Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn vốn quanh năm mây mù bao phủ bỗng dưng xuất hiện một cột sương mù màu đỏ nhạt khổng lồ nối thẳng lên bầu trời, xoay tròn như một vòi rồng máu.

Đồng thời, trong lồng ngực Thẩm Mặc, chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản bỗng dưng nóng lên như một hòn than rực lửa. Hình xăm đồng hồ cát trên mu bàn tay phải của hắn đột ngột hiện lên ánh sáng đỏ rực, nhấp nháy liên tục với tốc độ chóng mặt.

*Cảnh báo! Cảnh báo!*

*Dòng thời gian đang bị rạn nứt nghiêm trọng! Tọa độ nhân quả bị xáo trộn! Thời gian lưu lại kỷ nguyên hiện tại bị rút ngắn đột ngột!*

Thẩm Mặc kinh hoàng nhìn xuống mu bàn tay phải. Con số đếm ngược vốn dĩ chưa kích hoạt, nay bỗng dưng hiện lên một hàng chữ số màu đỏ tươi rực lửa, đang nhảy số lùi với tốc độ kinh hoàng:

*00:59:59… 00:59:58… 00:59:57…*

*Cái gì thế này?!* Thẩm Mặc trợn tròn mắt, tim đập thình thịch như đánh trống trận. *Tại sao thời gian đếm ngược lại đột ngột tự động kích hoạt ngay ở hiện tại? Và tại sao chỉ còn có một tiếng đồng hồ?!*

Chưa kịp để hắn tiêu hóa sự kinh hoàng này, chiếc hộp gỗ chứa tấm mật thư trong túi áo của Đường Dao bỗng dưng bốc cháy dữ dội bằng một ngọn lửa màu xanh lục tà dị!

*BÙNG!*

Lá bùa phong ấn của Ngự Linh Tộc nháy mắt hóa thành tro bụi. Chiếc hộp gỗ nổ tung, tấm mật thư bằng da thú rách nát bay lơ lửng giữa khoang trực thăng. Từ những vết nứt rỉ máu trên tấm da thú, một luồng tử khí đen kịt, lạnh lẽo tột cùng tràn ra, ngưng tụ thành hình một con mắt khổng lồ màu tím đen – Tuế Nguyệt Chi Nhãn!

Con mắt khổng lồ đó chậm rãi xoay tròn, rồi khóa chặt ánh nhìn vào người Thẩm Mặc.

Một giọng nói khàn khàn, cổ xưa và đầy sự tuyệt vọng tột cùng bỗng dưng vang vọng khắp khoang máy bay, chấn động đến mức khiến màng nhĩ của tất cả mọi người muốn nổ tung:

“Sư tôn… cứu… bộ lạc… bị… quái vật… nuốt…”

Đó chính là giọng nói của Trường Sinh Tử! Nhưng không phải là giọng của đứa trẻ dã thú nhóc con, mà là giọng của một lão nhân đang cận kề cái chết, mang theo tiếng gào thét của vạn trượng lôi đình và sự sụp đổ của một kỷ nguyên!

“Thẩm Mặc! Cẩn thận!” Đường Dao hét lớn, tay rút phắt đoản đao cổ ra, nhưng luồng tử khí từ con mắt khổng lồ đã nháy mắt đóng băng toàn bộ không gian xung quanh, khiến cơ thể cô và hai hộ vệ hoàn toàn bị bất động giữa không trung.

Chiếc trực thăng mất kiểm soát, bắt đầu cắm đầu lao thẳng xuống vực sâu của Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn đang rực lửa máu phía dưới.

Thời gian đếm ngược trên tay Thẩm Mặc lúc này chỉ còn lại:

*00:00:10… 00:00:09… 00:00:08…*

*Mẹ kiếp! Trò chơi này… thực sự chơi lớn quá rồi!* Thẩm Mặc gào thét trong lòng khi nhìn thấy mặt đất đang lao đến gần sát cửa kính trực thăng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8