Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 4: Đứa trẻ dã thú và giọt máu đầu tiên

Cập nhật lúc: 2026-06-24 14:54:34 | Lượt xem: 5

Luồng ánh sáng vàng kim từ Tuế Nguyệt Đồng Bản đột ngột bùng lên, không phải kiểu dịu dàng như ánh nắng ban mai, mà nó thô bạo như một gáo nước lạnh dội thẳng vào giữa mùa đông. Thẩm Mặc còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý để đón nhận “di sản lịch sử” thì cả đại não đã ong lên một tiếng kinh hoàng.

Cảm giác này giống hệt như việc bạn đang dùng một chiếc máy tính đời Tống để chạy phần mềm đồ họa ba chiều nặng hàng trăm Gigabyte. Toàn bộ dây thần kinh của hắn co giật bần bật, đau đến mức hắn muốn chửi thề nhưng cổ họng lại nghẹn đắng, không phát ra nổi một âm thanh nào.

“Mẹ kiếp… Cái dịch vụ chuyển giao ký ức này không có chế độ giảm đau à? Đánh giá một sao! Nhất định phải đánh giá một sao!”

Thẩm Mặc gào thét trong lòng, hai tay ôm chặt lấy đầu, ngã lăn lộn trên nền đá vôi lạnh lẽo của hang động.

Thế nhưng, đau đớn đi kèm với một sự lột xác thần kỳ. Luồng thông tin cổ xưa tràn vào trí óc hắn không phải là những bài diễn văn dài dòng về triết lý nhân sinh, cũng chẳng phải là những bộ công pháp tu tiên rực rỡ hào quang thường thấy trong mấy cuốn tiểu thuyết ba xu. Đó là một thứ bản năng.

Một bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất, hoang dã nhất của một kẻ đi săn trong kỷ nguyên hồng hoang.

Trong thoáng chốc, Thẩm Mặc cảm thấy các giác quan của mình được kéo giãn ra đến mức tối đa. Hắn bắt đầu nghe thấy tiếng những hạt sương đêm trượt trên kẽ lá Thần Mộc cách đó hàng trăm mét; hắn ngửi thấy mùi ẩm mốc của đất mùn hòa lẫn với mùi tanh nồng cực kỳ nhạt của một loài dã thú đang rình rập trong bóng tối; hắn thậm chí còn cảm nhận được hướng gió thổi qua khe đá nhỏ hẹp một cách chuẩn xác đến từng độ.

Chưa dừng lại ở đó, một dòng linh khí thô ráp như cát sỏi, bạo liệt như lửa đốt từ chiếc vòng cổ răng thú bắt đầu tràn vào cơ thể linh thể của hắn. Dưới sự dẫn dắt của ký ức thợ săn, dòng linh khí này không còn chạy loạn xạ làm rách kinh mạch nữa, mà được ép phải vận chuyển theo một quỹ đạo kỳ lạ dọc theo xương sống, sau đó tụ hội về phía tim.

Đây chính là cách vận hành thô sơ nhất của Khải Huyết Cảnh sơ kỳ!

Người thợ săn cổ đại – chủ nhân của bộ xương hóa thạch này – sinh thời chắc chắn đã từng bước đầu chạm vào cảnh giới ấy trước khi bỏ mạng trong hang đá cô độc này. Giờ đây, toàn bộ kinh nghiệm tích lũy cả đời của ông ta, bao gồm cả cách uốn cong mười ngón chân để bám chặt vào vách đá trơn trượt, cách nín thở để hòa mình vào hư vô, đều đã bị Thẩm Mặc “trộm” sạch sẽ không chừa một mảnh vụn.

Khi Thẩm Mặc mở mắt ra một lần nữa, đồng tử của hắn bỗng nhiên co thắt lại thành một đường thẳng đứng giống như đồng tử của loài mèo, rồi nhanh chóng trở lại bình thường. Hắn cúi đầu nhìn bàn tay linh thể của mình. Lớp da thịt trông vẫn thư sinh, thanh tú như cũ, nhưng bên dưới đó, các thớ cơ bắp đã trở nên dẻo dai và ẩn chứa một luồng kình lực bộc phát đáng sợ.

Hắn khẽ rùng mình, liếc nhìn mu bàn tay phải. Hình xăm đồng hồ cát ba tầng đang nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt, hiển thị một dòng chữ mờ ảo:

*Thời gian còn lại: 18 giờ.*

“Mới bay lắc một tí trong đống ký ức mà đã trôi qua sáu tiếng rồi sao?” Thẩm Mặc lẩm bẩm, lòng thầm xót xa. Đúng là thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, hắn còn chưa kịp làm ấm chỗ nữa là.

*GÀOOOOOO!*

Một tiếng gầm rú kinh thiên động địa đột ngột xé rách màn đêm tĩnh mịch của Dạ Lâm, cắt ngang dòng suy nghĩ của Thẩm Mặc. Tiếng gầm mang theo một luồng uy áp tinh thần mạnh mẽ, khiến đốm lửa nhỏ trong hang động bỗng nhiên chao đảo dữ dội, suýt chút nữa thì tắt ngúm.

Ngay sau tiếng gầm là một tiếng khét hãi hùng, non nớt nhưng đầy tuyệt vọng của một đứa trẻ.

Bản năng thợ săn vừa mới dung nhập vào người Thẩm Mặc lập tức kích hoạt. Tai hắn giật giật, đại não tự động vẽ ra một bản đồ âm thanh: “Cách đây khoảng hai trăm mét về phía Tây Nam, sườn núi dốc đứng. Một con dã thú thuộc họ mèo lớn, nặng khoảng ba tạ, đang dồn con mồi vào góc chết. Con mồi… là một đứa trẻ loài người!”

Thẩm Mặc theo bản năng lùi lại một bước, áp lưng vào vách đá lạnh lẽo. Gương mặt hắn lộ ra vẻ do dự điển hình của một kẻ theo chủ nghĩa bo bo giữ mình ở thời hiện đại.

“Khoảng cách hai trăm mét… Với tốc độ của con thú kia, lao ra ngoài lúc này chẳng khác nào tự mình dâng hiến một suất buffet miễn phí cho nó. Mình chỉ là một linh thể vừa mới học lỏm được chút võ mèo cào, có điên mới đi làm anh hùng cứu mỹ nhân… à không, cứu con nít!”

Hắn định ngồi thụp xuống, giả vờ như không nghe thấy gì để tiếp tục tu luyện, tận dụng nốt mười tám tiếng ngắn ngủi còn lại. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa có ý định rút lui, Tuế Nguyệt Đồng Bản trong ngực bỗng nhiên nóng lên như một cục than hồng mới gắp ra khỏi lò.

*Bỏng! Bỏng chết ta rồi!* Thẩm Mặc suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.

Trong tầm nhìn của hắn, bộ xương hóa thạch nằm ở góc hang bỗng nhiên phát ra một luồng ánh sáng xám xịt của sự lụi tàn. Một sợi chỉ nhân quả màu đen, mỏng manh như tơ nhện nhưng lại vô cùng kiên cố, đột ngột hiện ra, nối liền từ bộ xương đó, xuyên qua ngực Thẩm Mặc, rồi kéo dài thẳng ra ngoài cửa hang – hướng về phía tiếng khóc của đứa trẻ.

Cùng lúc đó, Thẩm Mặc kinh hoàng phát hiện ra hai bàn tay của mình bắt đầu mờ nhạt đi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, giống như một bức ảnh cũ bị phai màu dưới ánh nắng mặt trời.

“Cái quái gì thế này?! Hệ thống định vị bằng niềm tin của đồng xu bị lỗi à?”

Thẩm Mặc lập tức vận dụng đầu óc nhạy bén của một nhà khảo cổ học để phân tích tình hình. Và rồi, một giả thuyết điên rồ nhưng hoàn toàn hợp lý hiện ra trong đầu hắn, khiến hắn lạnh sống lưng.

Bộ xương hóa thạch trong hang này nhỏ bé, gầy gò, chết khi còn rất trẻ. Chiếc vòng cổ răng thú có nhân quả liên kết với Hoang Tổ Trường Sinh Tử. Mà đứa trẻ đang bị dã thú săn đuổi ngoài kia… lại là một đứa trẻ loài người đơn độc trong Dạ Lâm.

“Đừng nói với ta là… đứa trẻ ngoài kia chính là Hoang Tổ lúc nhỏ nhé?”

Nếu đứa trẻ đó chết ở đây, lịch sử sẽ bị thay đổi hoàn toàn. Sẽ không có vị Hoang Tổ nào khai phá ra con đường tu tiên của nhân loại, không có Trường Sinh Môn ở hiện tại, và đương nhiên, Thẩm Mặc ở thời hiện đại cũng sẽ không bao giờ nhặt được đồng xu này, thậm chí sự tồn tại của hắn cũng sẽ bị xóa sổ khỏi dòng thời gian ngay lập tức!

Đây chính là nghịch lý thời gian! Sự biến mất của hai bàn tay chính là dấu hiệu cho thấy thực tại của hắn đang bị lung lay dữ dội.

“Mẹ kiếp! Bảo hiểm nhân thọ thời không đâu? Ta mới mười hai tuổi đã phải uống ‘long huyết’ giả của ông nội, lớn lên đi làm khảo cổ thì bị khinh rẻ, khó khăn lắm mới có cơ hội làm lại cuộc đời, thế mà giờ lại phải đi làm bảo mẫu cho tổ tiên của cả nhân loại sao?!”

Thẩm Mặc cắn răng chửi thề một tiếng. Hắn biết mình không còn lựa chọn nào khác. Nếu không cứu đứa trẻ kia, hắn sẽ chết, và chết một cách triệt để nhất – biến mất như chưa từng tồn tại trên đời.

Hắn quay người, vớ lấy cành củi to nhất đang cháy rừng rực từ đống lửa, tay kia nhặt chiếc dao đá mài sắc nhọn bên cạnh bộ xương, rồi lấy đà lao vút ra ngoài cửa hang như một mũi tên rời cung.

Gió đêm của Dạ Lâm rít gào bên tai Thẩm Mặc, mang theo hơi lạnh buốt giá và chướng khí nồng nặc. Nhưng nhờ có bản năng thợ săn hộ thể, bước chân của hắn lướt đi trên những mỏm đá trơn trượt một cách nhẹ nhàng như một con vượn cổ.

Chỉ mất chưa đầy ba mươi giây, hắn đã tiếp cận được hiện trường.

Dưới ánh trăng mờ ảo, bủn rủn của kỷ nguyên hoang cổ, một cảnh tượng nghẹt thở đang diễn ra trước mắt hắn.

Tại một góc đá vôi dốc đứng, một đứa trẻ gầy trơ xương, đen nhẻm, chỉ mặc một tấm da thú rách nát đến mức không che nổi mông, đang co rúm người lại. Một chân của cậu bé đã bị cào rách một mảng lớn, máu tươi màu đỏ sẫm chảy ròng ròng, nhuộm đỏ cả tảng đá bên dưới.

Đứng trước mặt cậu bé là một con Linh Báo khổng lồ. Con thú này to gấp đôi loài báo ở hiện đại, toàn thân phủ một lớp lông màu xám tro có những vệt vằn rực sáng ánh xanh lục của linh khí hồng hoang. Đôi mắt nó to như hai chiếc bát con, rực lên ngọn lửa xanh khát máu, hai chiếc răng nanh dài hoắm thò ra ngoài mép, nhỏ dãi lòng thòng xuống đất.

Con Linh Báo không vội vàng vồ mồi. Nó đang tận hưởng sự sợ hãi của con mồi, chậm rãi bước từng bước một, cái đuôi dài quất nhẹ vào vách đá tạo ra những tiếng *bạch… bạch…* đầy áp lực.

Đứa trẻ dã thú tuy sợ đến mức toàn thân run rẩy, nhưng đôi mắt nhỏ đen láy của nó vẫn trừng trừng nhìn con thú, hai tay nắm chặt một cành cây gãy, miệng phát ra những tiếng gầm gừ nhỏ, yếu ớt như một con thú non bị dồn vào đường cùng.

“Nhóc con, mạng ngươi lớn đấy, gặp ngay phải một vị ‘Thần Minh’ đang thèm thọ nguyên như ta!”

Thẩm Mặc lẩm bẩm một câu tự giễu. Hắn không hề ngu ngốc đến mức lao vào solo trực diện với một con dị thú hồng hoang có sức mạnh tương đương với tu sĩ Khải Huyết Cảnh trung kỳ. Với thân thủ hiện tại của hắn, lao vào đó chỉ có nước làm món tráng miệng cho nó.

Hắn phải dùng mưu. Vũ khí tối thượng của văn minh loài người để chống lại dã tính chính là LỬA!

“Này! Con mèo hen kia! Nhìn đi đâu đấy?!”

Thẩm Mặc hét lớn một tiếng bằng ngôn ngữ hiện đại, đồng thời dồn toàn bộ linh lực thô sơ vừa học được vào cánh tay phải, ném thẳng cành củi đang cháy rừng rực vào mặt con Linh Báo.

Cành củi vẽ nên một đường vòng cung rực lửa giữa màn đêm tối tăm, tạt thẳng những tia lửa đỏ vào mắt con thú.

Sự xuất hiện đột ngột của ngọn lửa – thứ ánh sáng và sức nóng mà mọi loài dã thú đều sợ hãi từ trong xương tủy – khiến con Linh Báo giật nảy mình. Nó gầm lên một tiếng kinh hãi, nhảy lùi lại phía sau vài mét để né tránh, hai tai cụp xuống đầy cảnh giác.

“Chạy mau!”

Thẩm Mặc không thèm nhìn kết quả, hắn lao tới như một cơn gió, một tay xách cổ áo da thú của đứa trẻ lên. Đứa trẻ gầy gò đến mức đáng thương, nặng chưa đầy ba mươi ký, Thẩm Mặc nhấc lên dễ dàng như xách một con gà luộc.

Hắn dùng hết sức bình sinh, ném mạnh đứa trẻ vào một khe đá hẹp ngay bên sườn núi. Khe đá này chỉ rộng chừng ba mươi centimet, đứa trẻ gầy gò chui vào thì vừa khít, nhưng thân hình khổng lồ của con Linh Báo thì tuyệt đối không thể chen qua được.

*GÀOOOOOO!*

Con Linh Báo sau khi nhận ra mình bị một kẻ nhỏ bé lừa gạt, sự sợ hãi đối với lửa lập tức bị cơn giận dữ nuốt chửng. Nó gầm lên một tiếng điếc tai, đôi mắt rực lửa xanh khóa chặt lấy Thẩm Mặc.

Một luồng gió mạnh mang theo mùi tanh tưởi ập đến mặt Thẩm Mặc. Con Linh Báo lấy đà, vồ thẳng về phía hắn với tốc độ nhanh như một tia chớp màu xám.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, thời gian trong mắt Thẩm Mặc dường như chậm lại. Bản năng thợ săn cổ đại trong đầu hắn điên cuồng gào thét, chỉ ra quỹ đạo tấn công của con thú.

“Né bên trái! Ba mươi độ!”

Thẩm Mặc cắn răng, không hề lùi bước mà chủ động nghiêng người, ngã rạp xuống đất theo một tư thế cực kỳ khó coi nhưng lại vô cùng hiệu quả.

*Xoẹt!*

Một chiếc móng vuốt sắc nhọn của con Linh Báo sượt qua vai Thẩm Mặc, vạch ra một đường rách sâu hoắm trên vai linh thể của hắn, máu linh lực màu vàng nhạt bắn ra. Cơn đau rát bỏng ập đến, nhưng Thẩm Mặc không thèm bận tâm.

Ngay khi thân hình khổng lồ của con Linh Báo bay qua phía trên người hắn, Thẩm Mặc dùng cả hai tay nắm chặt chiếc dao đá mài, dồn toàn bộ kình lực của Khải Huyết Cảnh sơ kỳ, đâm mạnh từ dưới lên hướng thẳng vào con mắt trái đang rực lửa xanh của nó.

*PHẬP!*

Chiếc dao đá thô sơ nhưng dưới lực lượng bộc phát của Thẩm Mặc đã cắm ngập vào mắt con thú.

*ÁOOOOOOO!*

Một tiếng gào thảm thiết vang dội cả Dạ Lâm. Con Linh Báo ngã nhào xuống đất, lăn lộn điên cuồng trong vũng máu. Máu thú màu đỏ sẫm, nóng hổi phun trào như mưa, nhuộm đỏ cả gương mặt và thanh y của Thẩm Mặc.

Con thú đau đớn đến mức phát điên, nó dùng móng vuốt cào rách cả những tảng đá xung quanh. Thế nhưng, khi nó quay đầu lại nhìn Thẩm Mặc bằng con mắt còn lại, trong mắt nó không còn là sự hung tợn nữa, mà là một sự sợ hãi tột cùng.

Kẻ hai chân trước mặt này tuy nhỏ bé, nhưng lại có ngọn lửa trợ uy, có thứ vũ khí sắc bén, và quan trọng nhất là có một ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn còn đáng sợ hơn cả dã thú.

Nhận thấy con mồi quá khó nhai và bản thân đã bị trọng thương, con Linh Báo ôm con mắt chảy máu, gầm gừ một tiếng đầy oán hận rồi quay đầu, nhảy vút vào bóng tối sâu thẳm của Dạ Lâm, biến mất không dấu vết.

“Hộc… hộc…”

Thẩm Mặc chống dao đá xuống đất, thở dốc liên tục. Toàn thân hắn đẫm mồ hôi và máu thú, vai trái đau nhức nhối do vết cào của Linh Báo. Thế nhưng, khi hắn nhìn xuống hai bàn tay của mình, hắn thấy chúng đã ngừng mờ nhạt và bắt đầu đặc quánh lại như cũ.

“Phù… Giữ được mạng rồi.”

Thẩm Mặc cười khổ một tiếng, rồi quay người đi về phía khe đá.

Đứa trẻ dã thú từ trong khe đá từ từ bò ra. Dù nguy hiểm đã qua, nhưng cậu bé vẫn cực kỳ cảnh giác. Nó nhe hai chiếc răng nanh nhỏ ra, người hơi khom xuống, phát ra những tiếng gầm gừ *gừ… gừ…* đầy đe dọa khi thấy Thẩm Mặc tiến lại gần.

“Nhóc con, ta vừa mới cứu mạng ngươi đấy nhé. Đừng có mà lấy oán báo ân, ta không ngại làm một bữa thịt khỉ đâu.” Thẩm Mặc nhướng mày, cằn nhằn bằng ngôn ngữ hiện đại.

Thế nhưng, khi nhìn kỹ lại đứa trẻ dưới ánh trăng, nụ cười trên môi Thẩm Mặc bỗng nhiên tắt ngúm.

Gương mặt đứa trẻ đầy những vết bẩn của bùn đất và than đen, nhưng đôi mắt của nó lại sáng ngời như hai ngôi sao trên bầu trời đêm. Thân hình nó nhỏ bé, gầy gò đến mức trơ cả xương sườn, nhưng trên cổ nó… đang đeo một chiếc vòng cổ bằng răng thú.

Chiếc vòng cổ đó có ba chiếc răng thú nhỏ.

Và điều đáng sợ nhất là, vết thương trên chân của đứa trẻ lúc này đã bắt đầu chuyển sang màu đen kịt, bốc ra một luồng khí xám xịt, tanh tưởi.

Độc tố hồng hoang của Linh Báo!

Đây không phải là thứ độc tố bình thường mà là tử khí của kỷ nguyên hoang dã. Đứa trẻ run lên bần bật, đôi mắt bắt đầu trợn ngược, hơi thở yếu ớt dần, dường như chỉ còn một hơi tàn.

“Không ổn! Nó sắp chết vì trúng độc rồi!”

Thẩm Mặc hoảng hốt. Hắn vội vàng lục lọi trong ký ức của người thợ săn cổ đại để tìm phương pháp giải độc, nhưng câu trả lời nhận được chỉ là: “Trúng độc Linh Báo, không có thuốc chữa, chỉ có thể chờ chết hoặc dùng linh dược vạn năm.”

Ở cái xó xỉnh này, đào đâu ra linh dược vạn năm bây giờ?

Nhìn đứa trẻ đang co giật bên chân mình, Thẩm Mặc cảm thấy dòng thời gian xung quanh lại bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt. Hai bàn tay hắn lại bắt đầu mờ đi.

“Chết tiệt! Chẳng lẽ nỗ lực vừa rồi của ta đổ sông đổ biển hết sao?”

Trong lúc tuyệt vọng, Tuế Nguyệt Đồng Bản trong ngực Thẩm Mặc đột nhiên phát ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, chạy thẳng xuống cánh tay phải của hắn. Đồng xu dường như đang cố gắng chỉ dẫn cho hắn một điều gì đó.

Thẩm Mặc nhìn xuống bàn tay phải của mình, rồi lại nhìn đứa trẻ đang thoi thóp. Một ý nghĩ điên rồ bỗng nhiên lóe lên trong đầu hắn.

Máu của hắn!

Máu của hắn tuy là linh thể, nhưng lại mang huyết mạch tinh khiết của Con Rồng Cháu Tiên từ thời hiện đại, và quan trọng nhất là nó đã được Tuế Nguyệt Đồng Bản thanh lọc qua, loại bỏ mọi tạp chất mạt pháp, chỉ còn lại bản nguyên thuần khiết nhất.

Trong thần thoại Âu Lạc, huyết mạch của Long – Tiên có khả năng vạn độc bất xâm, cải tử hoàn sinh!

“Được rồi, coi như ta nợ ngươi từ kiếp trước… à không, kiếp sau mới đúng!”

Thẩm Mặc cắn răng, dùng dao đá rạch một đường sâu hoắm lòng bàn tay phải của mình.

Một dòng máu đỏ tươi, nhưng ẩn hiện những sợi chỉ vàng kim lấp lánh như tinh hà, từ từ rỉ ra. Mùi máu không hề tanh nồng mà lại mang một mùi thơm thanh khiết của hoa sen, của đất mẹ hồng hoang.

Thẩm Mặc thô bạo bóp cằm đứa trẻ dã thú ra, ép nó phải há miệng, rồi nhỏ ba giọt máu chứa huyết mạch tinh khiết nhất của mình vào miệng cậu bé. Sau đó, hắn dùng phần máu còn lại trên tay, bôi thẳng vào vết thương đang thối rữa ở chân của đứa trẻ.

“Kế hoạch ‘vắt cổ chày ra nước’ này mà thất bại thì hai ta cùng dắt tay nhau xuống suối vàng nhé!”

Giọt máu vừa vào miệng đứa trẻ, một hiện tượng thần kỳ đã xảy ra.

*OÀNG!*

Một tiếng sấm nhỏ bỗng nhiên nổ vang bên trong cơ thể gầy gò của đứa trẻ.

Toàn bộ cơ thể cậu bé bỗng nhiên run lên bần bật. Luồng tử khí màu đen kịt đang tàn phá kinh mạch của nó lập tức như gặp phải thiên địch, bị một luồng sức mạnh vàng kim bá đạo xông vào, trục xuất ra ngoài qua các lỗ chân lông dưới dạng những luồng khói đen tanh tưởi.

Một vầng sáng đỏ nhạt, mang theo hình ảnh mờ ảo của một con Thần Long đang uốn lượn, đột ngột bùng lên quanh người đứa trẻ.

Vết thương sâu hoắm ở chân của nó bắt đầu khép miệng với tốc độ kinh hoàng mà mắt thường có thể thấy được. Lớp da thịt mới hồng hào mọc ra, những vảy nhỏ màu xám nhạt ẩn hiện dưới da rồi nhanh chóng lặn mất.

Đứa trẻ trợn tròn mắt, hai tay ôm lấy ngực, cảm nhận một luồng sinh mệnh lực khổng lồ chưa từng có đang cuộn trào bên trong cơ thể mình. Nó không còn gầy yếu nữa, huyết mạch trong tim nó đã được đánh thức bởi giọt máu của Thẩm Mặc!

Đây chính là “giọt máu đầu tiên” khai mở nên thần thoại của nhân loại!

Sự hung bạo và cảnh giác trong mắt đứa trẻ hoàn toàn biến mất. Nó nhìn Thẩm Mặc bằng một ánh mắt ngập tràn sự kinh hoàng, sùng bái và kính ngưỡng tột độ, giống như một phàm nhân lần đầu tiên được diện kiến thần minh hạ giới.

*Bịch!*

Đứa trẻ dã thú quỳ sụp xuống đất, đầu chạm sát vào nền đá lạnh lẽo, toàn thân run rẩy. Nó bập bẹ phát ra những âm thanh đầu tiên bằng một thứ cổ ngữ thô sơ mà Thẩm Mặc hiểu được nhờ sự đồng bộ của đồng xu:

“Thần… nhân…”

Thẩm Mặc nhìn lòng bàn tay mình đang tự động khép miệng và lành lại dưới sự hỗ trợ của đồng xu, rồi lại nhìn đứa trẻ đang quỳ rạp dưới chân mình.

Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười tự giễu đầy hóm hỉnh:

“Không, nhóc con. Ta không phải Thần. Ta chỉ là một kẻ trộm thời gian đi ngang qua, mượn tạm của ngươi ít nhân quả mà thôi.”

Hắn liếc nhìn mu bàn tay phải. Hình xăm đồng hồ cát nhấp nháy:

*Thời gian còn lại: 12 giờ.*

Thế nhưng, khi Thẩm Mặc quay đầu nhìn lại bộ xương hóa thạch ở góc hang, nụ cười trên môi hắn bỗng nhiên đông cứng lại.

Dưới ánh lửa bập bùng, hắn nhận ra chiếc vòng cổ răng thú trên bộ xương hóa thạch kia… có bốn chiếc răng thú. Mà chiếc vòng cổ trên cổ đứa trẻ đang quỳ dưới chân hắn lúc này… chỉ có ba chiếc.

Một sự hoài nghi tâm lý cực lớn bỗng nhiên dâng lên trong lòng Thẩm Mặc.

Nếu đứa trẻ này chính là Hoang Tổ Trường Sinh Tử, và bộ xương trong hang này chính là tương lai của nó… Vậy chiếc răng thứ tư từ đâu mà có? Liệu có phải… lịch sử mà hắn đang cố gắng bảo vệ, thực chất chỉ là một vòng lặp vô tận đã được định sẵn, và hắn chỉ là một con cờ đang tự nguyện bước vào cái bẫy của tuế nguyệt?

Gió đêm Dạ Lâm vẫn gào thét ngoài kia, nhưng trong hang động nhỏ bé này, bánh xe lịch sử của Âu Lạc Thần Châu đã chính thức chuyển bánh, mang theo những nghịch lý thời gian mà ngay cả một “Kẻ Trộm Thời Gian” như Thẩm Mặc cũng không thể lường trước được.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8