Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 193: Nhìn lại hành trình

Cập nhật lúc: 2026-06-22 12:51:29 | Lượt xem: 9

Gió tà dương lướt qua những rặng cọ già trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, mang theo cái lạnh se sắt của sương chiều đang dần buông xuống nông trang. Bầu trời phương Nam sau cơn dông bão đêm qua nay đã trở lại vẻ thanh bình vốn có, chỉ còn lại những dải mây hồng nhạt kéo dài nơi chân trời xa tắp, phản chiếu ánh sáng lấp lánh xuống dòng sông Hồng cuồn cuộn chảy dưới chân núi.
Dưới gốc cây cọ cổ thụ đặt sát bên chiếc bàn gỗ nghiến xù xì, Lăng Tiêu đang khoanh chân ngồi xếp bằng. Thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét gác ngang trên hai đùi hắn, trông mộc mạc và tầm thường như một thanh sắt phế liệu mà bất kỳ tiều phu nào cũng có thể vứt bỏ bên vệ đường. Thế nhưng, nếu có một vị Tiên Đế hay Chí Tôn Thượng Giới dùng thần nhãn dò xét vào lúc này, họ sẽ kinh hoàng phát hiện ra rằng, toàn bộ kiếm ý hoàng kim mênh mông như biển cả của Lăng Tiêu đã hoàn toàn biến mất. Không phải là tiêu tán, mà là thu liễm đến mức cực hạn, hòa vào làm một với từng hơi thở, từng nhịp đập trái tim của hắn.
Hắn ngồi đó, tĩnh lặng như một tảng đá rêu phong, khí chất thanh thoát và giản dị đến mức kỳ lạ. Ba năm trước, hắn là một kẻ mang đầy oán hận ngút trời, mỗi một lỗ chân lông đều bốc ra sát ý muốn đồ sát cả thế gian để báo thù cho Thần Triều bị diệt môn. Còn giờ đây, sau ba năm chẻ củi dưới chân sư phụ Diệp Phi, hắn đã ngộ ra cảnh giới vô kiếm vô chiêu hoàn mỹ. Kiếm tâm của hắn nay đã phẳng lặng như mặt nước giếng đá ong cổ kính sau nhà tranh, không còn một gợn sóng kiêu ngạo hay thù hận nào có thể làm vẩn đục.
Lăng Tiêu khẽ mở bừng mắt, đôi đồng tử đen lánh không còn vẻ sắc lạnh như kiếm phong năm xưa, mà chỉ còn sự bình thản, sâu lắng như bầu trời đêm. Hắn cúi đầu nhìn thanh kiếm rỉ sét trên đùi, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ đầy tự giễu.
“Kiếm vốn không có hình, vạn vật hữu linh đều là kiếm. Sư phụ quả thực đã dụng tâm lương khổ khi bắt ta chẻ đống củi cọ già kia suốt ba năm ròng rã…” Hắn thầm nghĩ, lòng sùng kính dành cho Diệp Phi lại tăng thêm một tầng sâu sắc mà chính hắn cũng không thể đo lường nổi.
Đột nhiên, cánh mũi của Lăng Tiêu khẽ động. Giữa làn hương thơm thanh khiết của những mầm dưa hấu dại mới nứt vỏ ngoài ruộng và mùi bùn đất ẩm ướt sau mưa, hắn ngửi thấy một mùi vị vô cùng lạc lõng.
Đó là mùi máu tanh nồng nặc, bết bát, lẫn lộn giữa mùi thịt da bị thối rữa và một luồng khí tức sấm sét quen thuộc nhưng đã mục nát đến cực điểm. Luồng khí tức ấy, dù có yếu ớt và tàn tạ đến đâu, cũng lập tức kích hoạt một sợi dây liên kết sâu kín trong ký ức của hắn.
“Cửu Tiêu Thần Lôi công pháp…”
Lăng Tiêu khẽ lẩm bẩm, bàn tay đang đặt trên chuôi Thiết Mã Thần Kiếm không hề run rẩy, nhưng đốt ngón tay của hắn đã hơi siết chặt lại. Hắn đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào trên nền đất nện, thong thả đi về phía hàng rào tre sát bên chuồng gà của Tiểu Hồng.
Tại góc rào tre hoang phế, nơi những sợi dây bìm bìm dại đang quấn quýt quanh những cọc tre già dính đầy nhựa sơn ta đen kịt, một bóng người rách rưới đang nằm sấp dưới đất bùn. Giáp tơ tằm hoàng kim vốn dĩ oai nghiêm của người đó nay đã vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ găm sâu vào da thịt, máu đen mục nát rỉ ra liên tục, bốc lên những luồng khói tím nhạt mang theo hơi thở hủy diệt của Thượng Giới. Người đó dùng những ngón tay gầy guộc, móng tay đã bật máu hoàn toàn, cố gắng bấu víu vào đất đỏ để lết thêm một phân về phía nông trang.
Lăng Tiêu bước đến gần, cúi người nhìn xuống. Khi ánh mắt hắn chạm vào gương mặt đầy vết sẹo bỏng do lôi hỏa nung nấu và bùn đất bết chặt của gã đàn ông trung niên kia, lồng ngực hắn khẽ phập phồng.
Tần Vũ.
Thống lĩnh cấm quân của Thần Triều Cửu Tiêu năm xưa, người đã dùng chính thân mình làm lá chắn, hứng chịu hàng vạn luồng lôi kiếp hủy diệt của kẻ thù để mở ra một con đường máu cho vị Phế Thái tử là hắn chạy trốn. Ba năm qua, Lăng Tiêu cứ ngỡ Tần Vũ đã sớm thần hình câu diệt dưới lưỡi đao của kẻ thù Thượng Giới, không ngờ gã hộ vệ trung thành này vẫn còn sống sót, và bằng một cách thần kỳ nào đó, đã lảo đảo bò được đến tận đỉnh núi Tản Viên này.
Lúc này, Tần Vũ đã hoàn toàn kiệt sức. Nguyên thần của ông ta rạn nứt chằng chịt như một bình gốm sứ cổ bị đập vỡ, chỉ còn lại một tia ý thức le lói cuối cùng nhờ luồng công pháp tàn dư bảo hộ tâm mạch. Trong cơn mê sảng tột cùng, ông ta vẫn lẩm bẩm những lời đứt quãng, giọng nói khàn đặc đầy tuyệt vọng:
“Điện… Điện hạ… chạy mau… Tiên Đình phương Bắc… đã phát hiện… Thần Triều… hoàn toàn sụp đổ rồi…”
Nhìn người hộ vệ cũ từng vào sinh ra tử với mình nay thoi thóp bên chuồng gà, trong lòng Lăng Tiêu không hề bộc phát ra sát ý ngập trời hay sự kích động điên cuồng như trước đây. Kiếm tâm đại thành của hắn chỉ khẽ dao động nhẹ, giống như một chiếc lá rụng chạm vào mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra những vòng tròn đồng tâm rồi nhanh chóng trở lại vẻ phẳng lặng như cũ. Hắn biết, nếu hắn bộc phát sát khí lúc này, không chỉ làm kinh động đến thiên cơ ngoài kia, mà quan trọng nhất là… sẽ làm phiền đến giấc ngủ trưa của sư phụ Diệp Phi đang nằm trong gian nhà tranh đóng kín cửa gỗ.
Nhớ lại lời đe dọa lạnh thấu xương của Diệp Phi về hình phạt ăn canh ngải cứu đắng gấp ba lần và dọn chuồng gà suốt một tháng, da đầu Lăng Tiêu khẽ tê dại. Hắn tuyệt đối không thể để bất kỳ tiếng động nào lọt vào phòng ngủ của sư phụ.
Lăng Tiêu khẽ thở dài, ngồi xổm xuống bên cạnh Tần Vũ. Ký ức của ba năm trước bỗng chốc ùa về như một thước phim chậm, rõ ràng và chân thực đến mức hắn có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương của đêm mưa Thần Triều bị diệt môn năm ấy.
Ngày đó, hắn mới mười bảy tuổi, là thiên tài kiếm đạo vạn năm có một của Thần Triều Cửu Tiêu, hô phong hoán vũ, kiêu ngạo vô cùng. Thế nhưng, chỉ trong một đêm, Tiên Đình phương Bắc giáng lâm, vạn đạo quy luật sụp đổ, Thần Triều biến thành bình địa. Đan điền của hắn bị phế, kinh mạch đứt đoạn hoàn toàn, từ một Thái tử cao cao tại thượng trở thành một phế nhân thảm hại không bằng con chó hoang. Hắn đã bò lết bằng móng tay rớm máu, vượt qua hàng vạn dặm chướng khí rừng già, lết lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn này với một mục đích duy nhất: tìm kiếm một tia hy vọng nghịch thiên cải mệnh để phục thù.
Hắn vẫn nhớ như in cái ngày đầu tiên bước chân vào nông trang này. Sư phụ Diệp Phi lúc đó đang mặc một bộ vải thô màu đen bạc màu dính đầy bùn đất, ống quần xắn cao, tay cầm chiếc quạt nan rách nát phẩy phẩy xua muỗi. Sư phụ nhìn hắn bằng đôi mắt lờ đờ, buồn ngủ như người thiếu ngủ kinh niên, rồi khẽ thở dài đầy bất lực:
“Lại thêm một đứa ấm đầu ngã núi… Thời buổi này thanh niên đi đứng kiểu gì mà cứ thích lao đầu xuống vực thế không biết. Thôi, vào nhà uống bát nước giếng cho tỉnh táo đi.”
Lúc đó, Lăng Tiêu tưởng rằng vị cao nhân ẩn thế này sẽ truyền thụ cho mình chí cao thần thông, ban tặng tiên đan diệu dược để khôi phục đan điền. Thế nhưng, Diệp Phi chỉ tùy tay ném cho hắn một chiếc rìu rỉ sét mẻ mất một góc, chỉ tay vào đống củi cọ già cứng như đá ở góc sân rồi hờ hững bảo:
“Muốn ăn cơm thì ra sân chẻ củi cọ. Chẻ không xong thì nhịn tối nhé. Nông trang này không nuôi kẻ lười biếng đâu.”
Lăng Tiêu khi ấy vô cùng uất hận và nghi ngờ. Hắn là Thái tử của một Thần Triều, bảo hắn đi chẻ củi bằng một chiếc rìu rỉ sét? Nhưng khi hắn nhấc chiếc rìu lên và nhìn Diệp Phi bổ củi thị phạm một nhát, toàn bộ thế giới quan của hắn đã hoàn toàn sụp đổ.
Dưới mắt hắn, nhát rìu mộc mạc của Diệp Phi không phải là chẻ củi, mà là chém đứt sợi dây “Nhân Quả”, phân tách “Hỗn Độn” sơ khai! Chiếc rìu rỉ sét kia thực chất là một thanh Hỗn Độn Thần Rìu có thể khai thiên lập địa!
Hắn bắt đầu chẻ củi. Mỗi một nhát rìu bổ xuống thớ gỗ cọ già cứng ngắc là một lần oán khí ngút trời trong lòng hắn bị gọt giũa đi một phần. Mỗi một thớ gỗ bị tách đôi là một lần kinh mạch đứt đoạn của hắn được một luồng sức mạnh ấm áp vô hình từ chiếc rìu tái cấu trúc lại, trở nên dẻo dai và kiên cố hơn cả trước đây. Sư phụ nói “chẻ củi cho đều”, thực chất là đang dạy hắn cách khống chế lực lượng kiếm ý đến mức hoàn mỹ nhất, gột rửa mọi tạp niệm kiêu ngạo để đạt đến cảnh giới “Phản Phác Quy Chân”.
Suốt ba năm qua, Diệp Phi luôn mắng hắn chẻ củi chậm, chẻ củi quá nhỏ như que tăm không giữ được nhiệt cho niêu cá kho bống. Nhưng Lăng Tiêu biết, đó là lời răn dạy nghiêm khắc của sư phụ để giúp hắn giữ vững kiếm tâm, không được sa đà vào sự kiêu ngạo khi vừa mới đột phá. Nhờ có sự “dạy dỗ” thầm kín và vĩ đại ấy, hắn mới có thể từ một phế vật đan điền vỡ nát trở thành một vị Kiếm Thần vô song như ngày hôm nay.
Trở lại với hiện tại, Tần Vũ dường như cảm nhận được có người đang ở bên cạnh, ông ta cố gắng trợn to đôi mắt đầy máu lên. Khi nhìn thấy gương mặt thanh tú, bình thản của Lăng Tiêu, cơ thể Tần Vũ khẽ run lên bần bật. Ông ta không thể tin vào mắt mình nữa.
Vị Thái tử năm xưa luôn mang theo sát ý ngút trời, khí thế bừng bừng, nay lại đứng trước mặt ông ta với bộ y phục xám tro giản dị, khí chất bình dị đến mức giống như một gã tiều phu phàm trần dưới chân núi. Thế nhưng, sâu trong đồng tử của Lăng Tiêu, Tần Vũ lại nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng: hàng vạn luồng kiếm ý hoàng kim đang uốn lượn như những con rồng nhỏ, khóa chặt toàn bộ quy luật thời không xung quanh, khiến cho tà lực hủy diệt của Thượng Giới trên người ông ta hoàn toàn bị đông cứng, không thể bộc phát thêm một phân nào.
“Điện… Điện hạ…” Tần Vũ lắp bắp, giọng nói run rẩy vì chấn động tột cùng. “Người… người đã…”
“Tần thúc, im lặng.” Lăng Tiêu khẽ đưa một ngón tay lên môi làm dấu, ánh mắt liếc nhìn về phía căn nhà tranh đóng kín cửa gỗ của Diệp Phi với vẻ đầy e ngại. “Sư phụ đang ngủ trưa. Nếu ngươi làm ồn khiến ngài tỉnh giấc, cả ta và ngươi đều sẽ phải uống canh ngải cứu đắng ngắt của ngài đấy. Tin ta đi, thứ đó đáng sợ hơn cả lôi kiếp Thượng Giới nhiều.”

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Nhìn lại hành trình - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Tần Vũ ngơ ngác, không hiểu “sư phụ” và “canh ngải cứu” là cái gì, nhưng uy áp vô hình từ lời nói của Lăng Tiêu khiến ông ta lập tức ngậm chặt miệng lại, không dám phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Đúng lúc này, từ góc chõng tre ngoài hiên nhà, con chó đen Đại Hắc đang nằm sấp bỗng khẽ khịt mũi một tiếng đầy khinh bỉ. Nó liếc nhìn luồng ma khí mục nát đang rỉ ra từ người Tần Vũ bằng đôi mắt đỏ ngầu lười biếng, như thể đang nhìn một đống rác rưởi làm bẩn khoảng sân sạch sẽ mà Càn Khôn Tử vừa mới quét xong.
Ngay khi Đại Hắc khịt mũi, con bù nhìn rơm đứng sừng sững ngoài ruộng cải ngọt phía Tây Nam bỗng nhiên khẽ rung động. Một luồng gợn sóng vô hình, trong suốt như bong bóng xà phòng lập tức lan tỏa ra, bao bọc toàn bộ khu vực hàng rào tre trong bán kính trăm trượng. Màng chắn vô hình này hoàn toàn cô lập thiên cơ và mọi chấn động âm thanh, biến nơi đây thành một thế giới hoàn toàn biệt lập với bên ngoài.
Lăng Tiêu nhìn thấy con bù nhìn rơm kích hoạt màng chắn, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết, đây là các vị “sư huynh” trong nông trang đang giúp hắn che giấu hành động để tránh làm phiền đến Diệp Phi.
Hắn quay lại nhìn Tần Vũ, khẽ vung ngón tay trỏ lên.
Không cần rút Thiết Mã Thần Kiếm, cũng không cần vận hành bất kỳ chân nguyên nào. Chỉ bằng một ý niệm mộc mạc nhất của “Chẻ củi chi đạo”, một luồng kiếm ý hoàng kim ôn hòa như gió xuân tháng Ba bỗng chốc bộc phát từ đầu ngón tay của Lăng Tiêu, nhẹ nhàng lướt qua lồng ngực và kinh mạch của Tần Vũ.
Kiếm ý đi đến đâu, luồng ma khí mục nát màu tím đen do tà lực Thượng Giới găm sâu vào xương tủy của Tần Vũ lập tức bị tịnh hóa triệt để, biến thành những hạt bụi hoàng kim nhỏ li ti rồi tan biến vào hư không như tuyết gặp ánh mặt trời. Những vết rách chằng chiu trên nguyên thần của Tần Vũ, vốn dĩ ngay cả những vị đại năng Độ Kiếp Kỳ cũng phải bó tay chịu chết, nay lại được luồng kiếm ý hoàng kim kia nhẹ nhàng vá lành, kết nối lại một cách thần kỳ chỉ trong vòng vài nhịp thở.
Tần Vũ trợn tròn mắt, cảm nhận được một luồng sinh cơ mênh mông, ấm áp như dòng nước ấm đang cuồn cuộn chảy khắp cơ thể mình, gột rửa đi toàn bộ sự đau đớn và mệt mỏi tích tụ suốt ba năm qua. Đạo cơ của ông ta, vốn đã bị hủy hoại hoàn toàn, nay lại đang tự động tái cấu trúc, thậm chí còn trở nên kiên cố và dẻo dai hơn cả thời kỳ đỉnh phong của mình.
“Cái… cái này là lực lượng gì?” Tần Vũ run rẩy, nước mắt lã chã rơi xuống đất bùn. Ông ta muốn quỳ sụp xuống dập đầu bái lạy, nhưng Lăng Tiêu đã khẽ đỡ lấy bả vai ông ta, ngăn không cho ông ta quỳ xuống.
“Tần thúc, Thần Triều Cửu Tiêu đã là quá khứ rồi.” Lăng Tiêu khẽ nói, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng một sự uy nghiêm bất dịch của một vị cao nhân đã nhìn thấu hồng trần. “Ở đây không có Thái tử, cũng không có Điện hạ nào cả. Ở nông trang Tản Viên này, ta chỉ là một kẻ chẻ củi bình thường dưới chân sư phụ Diệp Phi mà thôi.”
“Nhưng… Điện hạ… mối thù diệt môn…” Tần Vũ nghẹn ngào, giọng nói đầy u uất.
“Mối thù diệt môn?” Lăng Tiêu khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía căn nhà tranh của Diệp Phi đầy sự thành kính. “Trước mặt sư phụ, vạn đạo quy luật của Thượng Giới cũng chỉ như mây khói thoảng qua. Ngài từng dạy ta: ‘Làm người phải biết nhẫn nhịn, trồng rau nuôi gà mới là chân lý’. Ta đã hiểu ra ý đồ của ngài. Khi kiếm ý của ta đạt đến cảnh giới vô lậu hoàn mỹ, kẻ thù tự khắc sẽ biến thành cát bụi dưới chân nông trang này mà không cần ta phải ra tay lần thứ hai. Ngươi hãy nhìn con thạch sùng bám trên rào tre kia xem.”
Tần Vũ theo ngón tay của Lăng Tiêu nhìn sang. Trên một cọc tre già dính nhựa sơn ta, một con thạch sùng nhỏ màu xanh tím đang ngoan ngoãn bò lết, thỉnh thoảng lại thò lưỡi ra bắt một con muỗi rừng với vẻ mặt đầy nịnh bợ.
Tần Vũ chỉ nhìn thoáng qua, suýt chút nữa đã hít thở không thông mà ngất xỉu ngay tại chỗ.
Con thạch sùng nhỏ bé kia, sâu trong cơ thể nó lại ẩn chứa một luồng ma năng vĩ đại vô biên, khí tức mục nát cổ xưa kia rõ ràng là của một vị Vạn Cổ Ma Tôn của phương Bắc! Vậy mà giờ đây, một vị Ma Tôn có thể dời non lấp bể ở Thượng Giới lại đang phải làm công việc bắt muỗi canh vườn cho nông trang này với vẻ mặt đầy kính sợ!
“Ngươi… ngươi đã hiểu chưa?” Lăng Tiêu khẽ vỗ vai Tần Vũ, mỉm cười nhẹ nhàng. “Thế nên, Tần thúc, hãy dưỡng thương cho tốt. Sư phụ của ta là một người rất nghiêm khắc nhưng cũng vô cùng từ bi. Ngài ghét nhất là những kẻ lười biếng. Ngày mai… sau khi vết thương của ngươi đã lành hoàn toàn, hãy theo ta ra ruộng cải ngọt phía Tây Nam để nhổ cỏ gấu. Đó là cơ duyên vĩ đại nhất mà ngươi có thể có được trong đời này đấy.”
Tần Vũ nhìn Lăng Tiêu, rồi lại nhìn con thạch sùng Ma Tôn bám trên rào tre, cuối cùng nhìn về phía căn nhà tranh đơn sơ tỏa ra luồng đạo vận hoàng kim nhàn nhạt kia. Ông ta hoàn toàn bị khuất phục và chấn động tột cùng. Nước mắt ông ta lại giàn giụa chảy xuống, ông ta chắp tay, khẽ cúi đầu cung kính hướng về phía nhà tranh:
“Tội thần… tuân mệnh Điện hạ. Tội thần nguyện suốt đời làm tiều phu nhổ cỏ dưới chân Tiên Tôn vĩ đại…”
Đúng lúc này, tiếng cửa gỗ của căn nhà tranh bỗng nhiên phát ra một tiếng “két” trầm đục.
Cả Lăng Tiêu, Tần Vũ, và cả con chó Đại Hắc đang nằm ngoài hiên đều lập tức giật nảy mình, cơ thể cứng đờ lại ngay tại chỗ. Màng chắn vô hình của con bù nhìn rơm cũng lập tức thu liễm lại thành một sợi tơ mảnh mai để tránh bị phát hiện.
Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét trên vai, tay cầm chiếc quạt nan mới đan bước ra ngoài hiên nhà. Gương mặt hắn đầy vẻ uể oải, lờ đờ buồn ngủ, miệng liên tục lẩm bẩm oán trách đầy bực dọc:
“Mới ngủ trưa được một lát mà cứ nghe thấy tiếng muỗi kêu vo ve ngoài hàng rào là thế nào không biết! Cái lũ báo thủ kia lại lười biếng trốn việc đi đâu hết rồi? Lăng Tiêu! Thằng nhóc Lăng Tiêu kia đâu rồi? Đống củi cọ già của ta đã chẻ xong chưa mà dám chạy đi chơi hoang thế hả?”
Hắn vừa đi ra sân vừa nhìn ngó xung quanh, rồi ánh mắt lờ đờ của hắn chợt dừng lại ở góc hàng rào tre sát chuồng gà.
Ở đó, Lăng Tiêu đang đứng khom lưng, bên cạnh là một gã đàn ông trung niên rách rưới, mặt mũi lấm lem bùn đất và máu khô, trông nhếch nhác như một gã ăn mày vừa mới ngã núi bò lên.
Diệp Phi lập tức ôm đầu, da đầu tê dại, cảm thấy một luồng khí lạnh dội thẳng từ khớp gối trái lên tận đỉnh đầu. Hắn gào lên đầy bất lực:
“Lại nữa rồi! Lại thêm một gã ấm đầu ngã núi nữa bò lên nông trang của ta! Cái núi Tản Viên này bộ là bãi rác chứa người điên hay sao mà ngày nào cũng có kẻ rách rưới bò lên thế này! Lăng Tiêu! Ngươi còn đứng đờ ra đó làm cái gì? Mau dắt gã ấm đầu kia vào bếp đun bát nước gừng ấm cho gã uống đi! Nhìn gã rách rưới thế kia, ngày mai tỉnh táo lại thì bắt gã ra đồng cuốc đất dọn cỏ cải ngọt gấp đôi để bù tiền nước giếng cho ta nghe chưa!”
Hắn mắng xối xả một trận cho bõ cơn tức giận vì bị làm phiền giấc ngủ trưa, sau đó hậm hực vác cuốc đi thẳng ra ruộng dưa hấu phía Tây Nam, miệng vẫn không ngừng càu nhàu oán trách thời tiết nóng nực và cái số nghèo khổ của mình.
Nhìn bóng lưng cô độc, vĩ đại của Diệp Phi đang thong thả bước đi dưới ánh hoàng hôn, Lăng Tiêu và Tần Vũ quỳ sụp xuống đất bùn lầy lội dưới chân hàng rào tre.
Tần Vũ khóc nức nở vì vô cùng cảm động trước sự từ bi vô hạn của Tiên Tôn Diệp Phi, người đã không những không trách tội kẻ đường đột xâm nhập như ông ta, mà còn ban tặng “Thái Sơ Bản Nguyên Thần Dịch” (nước gừng ấm) để cứu mạng và cho phép ông ta được làm tạp dịch nhổ cỏ tích lũy công đức dưới chân ngài.
“Tiên Tôn từ bi vĩ đại… Tội thần nguyện suốt đời suốt kiếp gieo trồng đại đạo dưới chân ngài…” Tần Vũ dập đầu lia lịa xuống ruộng bùn, giọng nói nghẹn ngào vì sùng bái tột độ.
Lăng Tiêu đứng bên cạnh, nhìn bóng lưng sư phụ biến mất sau luống cải ngọt, khẽ mỉm cười đầy sùng bái và tự hào:
“Sư phụ vẫn luôn là sư phụ… Ngài dùng hình ảnh một lão nông phu nóng tính để che giấu đi sự che chở vĩ đại nhất dành cho vạn dân Âu Lạc Thần Châu này.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8