Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 182: Kỷ niệm thành lập nông trang
Nhìn làn khói bếp mỏng manh lượn lờ bay lên từ gian nhà bếp đất nện, Diệp Phi khẽ cắn một miếng khoai lang luộc ngọt lịm, đầu óc bỗng chốc trôi về khoảng thời gian ba năm trước, khi hắn vừa mới đặt chân lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu này.
Thuở ấy, ngọn núi thiêng này đâu có xanh mướt, trù phú như bây giờ. Nơi đây khi đó chỉ là một khoảng đồi trọc đầy cỏ tranh sắc lẹm và lũ vắt rừng đói khát lúc nào cũng chực chờ bám lấy chân người. Diệp Phi nhớ như in cái đêm đầu tiên hắn xuyên không đến, không nhà che nắng, không chiếu trải lưng, chỉ có thể co rúm người dưới gốc cây cọ cổ thụ, vừa run cầm cập vì cái lạnh thấu xương của sương đêm trung du, vừa dùng đôi bàn tay trần rớm máu nhổ từng bụi cỏ dại để dọn chỗ nằm. Lúc đó, lũ muỗi rừng to bằng hạt ngô cứ vo ve quanh tai hắn như tiếng động cơ máy cày, khiến hắn chỉ biết ôm đầu khóc thầm, tự hỏi tại sao ông trời lại ném một nhân viên văn phòng trói gà không chặt như hắn vào cái xó xỉnh hồng hoang này. Ba năm bôn ba, từ một kẻ không có nổi một hạt gạo bẻ đôi, phải đào củ mài, hái rau dại để chống đói qua ngày, giờ đây hắn đã dựng được căn nhà tranh vững chãi, trồng được ruộng cải ngọt mơn mởn và nuôi được một đàn gia súc gia cầm béo múp míp. Tuy rằng đám đồ đệ và người làm mà hắn nhặt về sau này đầu óc đều có chút chập mạch nghiêm trọng, suốt ngày quỳ lạy lảm nhảm như lũ thần kinh giả dạng, nhưng ít ra hắn cũng không còn phải lo lắng về cái ăn cái mặc nữa. Nghĩ đến đây, Diệp Phi khẽ mỉm cười, cảm thấy lòng mình tràn ngập một cảm giác thành tựu nho nhỏ của một lão nông phu thực thụ.
Hắn nuốt trôi miếng khoai lang luộc cuối cùng, phủi phủi những mẩu vụn bám trên vạt áo vải thô màu đen bạc màu, rồi đứng bật dậy khỏi chiếc chõng tre. Hắn nhẩm tính thời gian, hôm nay chính xác là tròn ba năm ngày hắn lên núi dựng căn nhà tranh này. Một cột mốc lịch sử vĩ đại đối với cuộc đời của một kẻ xuyên không muốn an phận thủ thường!
“Này! Tất cả tập hợp ra sân cho ta nhanh lên!”
Diệp Phi lớn tiếng gào lên, giọng nói vang vọng khắp sườn núi phía Tây Nam.
Chỉ trong vòng chưa đầy một nhịp thở, sương mù trên sân đất nện đột ngột dao động kịch liệt. Lăng Tiêu đang chẻ củi ở góc sân lập tức thu rìu, hóa thành một luồng kiếm quang xám tro nhẹ nhàng đáp xuống. Tô Thanh Dao đang đun nước trong bếp cũng nhanh nhẹn chạy ra, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể khẽ đung đưa rồi biến mất dưới vạt áo lụa giản dị. Mộc Vân Thư tay cầm chiếc gáo dừa nứt nẻ, Càn Khôn Tử tay lăm lăm cây chổi tre rách, cùng Thẩm Vạn Kim, Hắc Bạo và A Lạc đều chạy trối chết ra sân, đứng xếp thành một hàng ngang nghiêm chỉnh, nín thở nhìn Diệp Phi. Ngay cả hai đệ tử thử việc mới là Hùng Long và Tiên Dung cũng lóng ngóng đứng ở cuối hàng, mặt mũi đầy vẻ căng thẳng.
Diệp Phi khoanh tay trước ngực, nhìn một lượt đám “báo thủ” nhà mình, rồi hắng giọng tuyên bố:
“Hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt. Tròn đúng ba năm ngày ta đặt chân lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn này và dựng lên cái nông trang này. Để ăn mừng cột mốc trọng đại này, ta quyết định hôm nay chúng ta sẽ tổ chức một bữa liên hoan nhỏ, gọi là ‘Kỷ niệm ngày thành lập nông trang’. Hôm nay ăn uống thả ga, không làm lụng gì hết, để ngày mai có sức mà ra ruộng cuốc đất trồng rau tiếp!”
Vừa dứt lời, cả sân đất nện bỗng chốc rơi vào một bầu không khí im lặng đến đáng sợ.
Lăng Tiêu đứng chết trân tại chỗ, đồng tử co rụt lại. Hắn thầm nghĩ: *”Kỷ niệm ba năm thành lập nông trang? Không đúng! Sư phụ tồn tại trước cả khái niệm thời gian và không gian, là Hỗn Độn Tiên Tôn tối cao, làm sao có chuyện ‘ba năm’ ở đây được? Ba năm này… chắc chắn là ngài đang ẩn dụ về việc ba năm qua ngài đã hoàn tất việc bố trí Thái Sơ Đại Trận trên khắp Âu Lạc Thần Châu! Hôm nay ngài tuyên bố mở tiệc, thực chất là muốn khai mở Thái Sơ Đại Hội, định đoạt lại trật tự cho đa nguyên vũ trụ sau khi đã tịnh hóa sạch bóng lũ Thiên Ma ngoại bang!”*
Tô Thanh Dao bên cạnh cũng rơm rớm nước mắt vì cảm động, chín cái đuôi hư ảnh suýt chút nữa bộc phát vì phấn khích: *”Sư phụ vĩ đại quá! Ngài dùng hình ảnh một bữa liên hoan phàm trần để che mắt thiên đạo, thực chất là muốn ban phát Thái Sơ Bản Nguyên Lực để tẩy tủy phạt cốt cho chúng ta một lần nữa! Đồ nhi nhất định không làm ngài thất vọng!”*
Mộc Vân Thư, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng nhìn nhau bằng ánh mắt vô cùng nghiêm trọng. Trong đầu họ, một kịch bản vĩ đại về việc “Hỗn Độn Tiên Tôn thiết lập lại kỷ nguyên mới” đã được bổ não một cách hoàn mỹ đến từng chi tiết.
Diệp Phi hoàn toàn không biết đám người này đang tự diễn một bộ phim điện ảnh hoành tráng trong đầu, hắn bắt đầu phân công công việc với giọng điệu vô cùng hào hứng:
“Được rồi, bây giờ phân chia công việc thế này. Lăng Tiêu, ngươi ra góc sân chẻ thêm ít củi cọ già để nhóm lò đun nước. Thanh Dao, hôm nay con vào bếp gói bánh chưng gấc, làm thêm một nồi canh cua đồng thật to và kho một niêu cá bống sông Hồng với tương bần tía tô thật ngon vào nhé. Lão Càn, Lão Thẩm mập, hai người lo dọn dẹp sạch sẽ cái sân bãi này, kê thêm mấy chiếc chõng tre và bàn gỗ nghiến ra đây để lát nữa có chỗ ngồi ăn tiệc. Còn Vân Thư…”
Diệp Phi quay sang nhìn gã thư sinh nghèo đang ôm cuốn sổ rách nát sau lưng, dặn dò:
“Ngươi lấy mảnh giấy dó dán ngoài cổng tre kia, viết một tờ thông báo dán lên đó giúp ta. Nội dung đại khái là: ‘Hôm nay nông trang có tiệc, thân mời’. Để lát nữa nếu ông bạn già Hùng Vương và tướng quân Bùi có đi ngang qua thì biết đường mà lên núi ăn ké cho vui. Hiểu chưa?”
Mộc Vân Thư run rẩy bước lên một bước, cúi gập người chín mươi độ, cung kính nhận mệnh:
“Đồ nhi tuân mệnh Sư phụ! Đồ nhi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn mỹ nhất, không để thiên cơ bị rò rỉ nửa phân!”
Diệp Phi phẩy phẩy tay, xua đám người đi làm việc:
“Được rồi, giải tán đi! Lo mà làm cho nhanh vào, ta vào bếp chuẩn bị trước đây.”
Nói xong, Diệp Phi thong thả vác cuốc đi vào gian bếp đất nện, trong lòng thầm hân hoan nghĩ đến nồi canh cua đồng béo ngậy và đĩa bánh chưng gấc đỏ rực rỡ sắp được thưởng thức.
Thế nhưng, ngay khi bóng dáng Diệp Phi vừa biến mất sau cánh cửa bếp, Mộc Vân Thư lập tức đứng thẳng người dậy, sắc mặt nho nhã thường ngày bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một vẻ trang nghiêm, thần thánh đến tột cùng. Hắn quay sang nhìn Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao, truyền âm với giọng điệu vô cùng gấp gáp:
“Lăng Tiêu sư huynh, Thanh Dao sư muội! Các người có nghe thấy mệnh lệnh của Sư phụ không? Ngài bảo ta viết một tờ thông báo dán ngoài cổng tre, nhưng lại bảo mời ‘ông bạn già Hùng Vương’ và ‘tướng quân Bùi’. Đây rõ ràng là ngài đang muốn dùng nét chữ của mình để ban bố ‘Thái Sơ Triều Bái Thiệp’, hiệu triệu toàn bộ cường giả của Âu Lạc Thần Châu và vạn giới đến đây để triều bái!”
Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt sắc lạnh như kiếm phong: “Vân Thư sư đệ nói rất đúng. Sư phụ bảo ta chẻ củi nhóm lò, thực chất là muốn ta dùng Thái Sơ Chân Hỏa để rèn luyện lại kiếm ý, chuẩn bị trấn áp những kẻ không biết điều đến làm loạn đại hội. Ngươi tuyệt đối không được dùng giấy phàm trần để viết thông báo!”
Mộc Vân Thư hít một hơi thật sâu, hắn lặng lẽ rút cuốn *Âu Lạc Nhân Hoàng Thư* bám đầy muội than bếp củi từ sau lưng ra. Cuốn sách này vốn là một cuộn giấy dó tầm thường, nhưng sau khi được Diệp Phi dùng bút lông quẹt muội than sửa chữ, nó đã biến đổi thành một món hỗn độn chí bảo mang theo khí vận vạn năm của vương triều Âu Lạc.
Mộc Vân Thư đi đến bên hiên nhà tranh, cung kính nhặt chiếc bút lông cũ kỹ bám đầy bụi bặm của Diệp Phi lên. Hắn vận chuyển toàn bộ Thời Không Chi Thuật và Nhân Quả Đại Đạo vừa mới đột phá, hai bàn tay run rẩy vì kính sợ. Hắn đặt cuốn *Âu Lạc Nhân Hoàng Thư* lên bàn tre, chấm ngòi bút vào bát nước tương bần còn sót lại trên bàn, rồi bắt đầu đặt bút viết.
Mỗi một nét chữ của hắn hạ xuống, không gian xung quanh đỉnh Tản Viên Thần Sơn lại rạn nứt ra từng khe nhỏ. Những chữ cổ Đông Sơn lấp lánh ánh sáng hoàng kim bắt đầu hiện lên trên mặt giấy dó: *”Kỷ niệm thành lập nông trang – Thân mời”*.
Khi dấu chấm cuối cùng vừa hoàn thành, Mộc Vân Thư mồ hôi tuôn rơi như tắm, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ cuồng nhiệt. Hắn cầm tờ giấy dó dán lên chiếc cọc rào tre ngoài cổng nông trang.
Ngay lập tức, một thần tích kinh thiên động địa xảy ra!
Ý chí Thái Sơ từ con bù nhìn rơm ngoài ruộng cải ngọt bỗng chốc được kích hoạt. Con bù nhìn rơm khẽ rung chuyển, tỏa ra một luồng uy áp cổ xưa, mênh mông như muốn nghiền nát cả vòm trời. Tấm sắc phong hoàng kim “Âu Lạc Vạn Cổ Hộ Quốc Chí Tôn” đang dính đầy dầu mỡ cá bống dưới chân niêu đất trong bếp cũng phát ra tiếng ngân vang trầm đục, cộng hưởng mạnh mẽ với nét chữ chứa đạo vận của Diệp Phi trên tờ giấy dó.
*OÀNG!*
Một luồng ánh sáng hoàng kim vạn dặm đột ngột từ tờ giấy dó dán trên cổng tre phun trào thẳng lên chín tầng mây, xé rách vòm trời của Âu Lạc Thần Châu. Luồng ánh sáng này không hề gây ra tiếng nổ lớn nào để tránh làm phiền Diệp Phi, nhưng nó lại hóa thành hàng vạn đạo “Thái Sơ Triều Bái Thiệp” màu vàng ròng, mang theo quy luật nhân quả tối cao, xé rách hư không và dội thẳng vào nguyên thần của các tồn tại mạnh nhất ở khắp đa nguyên vũ trụ.
Tại Cửu Thiên Huyền Giới, sâu trong Vô Thượng Tiên Đình phương Bắc, ba vị Tiên Đế cổ xưa đang ngồi xếp bằng trên tòa sen vàng bỗng đồng loạt mở bừng mắt, sắc mặt đại biến.
*Phụt!*
Ba vị Tiên Đế đồng thời phun ra một ngụm máu tươi hưu sắc, nguyên thần của họ rạn nứt ra từng vệt nhỏ, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Trước mặt họ, một lá thiệp bằng ánh sáng hoàng kim lơ lửng giữa không trung, tỏa ra mùi tương bần nồng nặc cùng một dòng chữ chứa đầy sát ý tịnh hóa chí cao: *”Kỷ niệm thành lập nông trang – Thân mời”*.
“Đây… đây là Thái Sơ Nhân Quả Lực!” Một vị Tiên Đế râu tóc bạc phơ run rẩy gào lên, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. “Kẻ vác cuốc phương Nam… Thái Sơ Chi Chủ đang mở đại hội định đoạt kỷ nguyên! Ngài đang ra lệnh cho chúng ta đến triều bái! Nếu ai dám từ chối, sợi tơ nhân quả này sẽ lập tức xóa sổ toàn bộ Tiên Đình khỏi dòng thời gian!”
“Mau! Chuẩn bị lễ vật tối cao! Tắt hết toàn bộ tiên quang, phong tỏa tu vi, đi bộ đến phương Nam triều bái Tiên Tôn vĩ đại!” Vị Tiên Đế còn lại hoảng loạn ra lệnh, không còn giữ nổi vẻ tiên phong đạo cốt thường ngày.
Cùng lúc đó, tại Đông Hải Long Cung sâu vạn trượng dưới đáy biển Đông, Đại Trưởng Lão Sùng Uy cùng các trưởng lão Long tộc cũng đang quỳ rạp trên điện ngọc, khóc lóc thảm thiết vì nguyên thần bị luồng ánh sáng hoàng kim dội thẳng vào.
“Tiên Tôn vĩ đại mở đại hội! Long tộc chúng ta nếu không đến, Đông Hải này sẽ lập tức bị tịnh hóa thành một vũng nước ao nuôi vịt! Mau chuẩn bị bảo vật dâng lên ngài!” Đại Trưởng Lão Sùng Uy gào thét, đuôi rồng run bần bật.
Tại Phong Châu Thần Đô, Hùng Vương đang ngự trên điện Kính Thiên bỗng nhiên bừng tỉnh khỏi trạng thái tu luyện. Hắn nhìn thấy luồng sáng hoàng kim khổng lồ phóng lên từ đỉnh núi Tản Viên, liền xúc động đến mức rơi nước mắt:
“Tiên Tôn vĩ đại rốt cuộc cũng mở đại hội bảo hộ khí vận Âu Lạc! Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đâu! Mau chuẩn bị cỗ xe đồng cổ, triệu tập trăm vị Lạc Tướng và mười vạn chiến sĩ, chúng ta lập tức lên núi Tản Viên triều bái Tiên Tôn!”
Bùi Hùng đứng bên dưới, vội vàng quỳ sụp xuống dập đầu: “Vãn bối tuân mệnh Đại vương! Chúng ta lập tức xuất phát!”
Trong khi cả đa nguyên vũ trụ đang rơi vào một trận đại loạn kinh hoàng vì một tờ thông báo dán ngoài cổng tre, thì tại sườn núi Tản Viên Thần Sơn, con đường mòn dẫn lên đỉnh núi bỗng chốc trở nên đông đúc một cách kỳ lạ.
Hùng Vương ngự trên cỗ xe đồng cổ hoàng cấp, dẫn đầu phái đoàn gồm trăm vị Lạc Tướng mặc giáp đồng sáng loáng và mười vạn chiến sĩ Âu Lạc rầm rộ tiến về phía núi Tản Viên. Thế nhưng, khi vừa đến chân núi, Hùng Vương bỗng nhiên ra hiệu cho toàn quân dừng lại. Hắn há hốc mồm kinh ngạc khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Trên con đường mòn dốc đá lầy lội, hàng vạn tồn tại mạnh mẽ vô biên—những Tiên Đế Thượng Giới râu tóc bạc phơ, các vị Chí Tôn ngoại bang tỏa ra uy áp khủng khiếp, cùng Đại Trưởng Lão Long tộc Đông Hải—đều đang phong tỏa hoàn toàn tu vi của mình. Không một ai dám dùng chân nguyên để phi hành, tất cả đều khom lưng, cúi đầu, thành kính đi bộ từng bước một lên núi. Có những vị Chí Tôn thậm chí còn quỳ rạp xuống đất, vừa bò lết vừa dập đầu vào vũng bùn lầy để thể hiện lòng thành kính tối cao.
“Hùng Đế…” Một vị Tiên Đế Thượng Giới nhìn thấy Hùng Vương, vội vàng kéo vạt áo vải thô dính đầy bùn đất của mình lại, khép nép truyền âm: “Các ngươi cũng đến triều bái Thái Sơ Chi Chủ sao? Mau xuống xe đi bộ đi! Trên đỉnh núi kia có Thần thú tối cao canh giữ, nếu dám ngự khí phi hành, một cái khịt mũi của nó cũng đủ làm chúng ta bay màu khỏi dòng lịch sử đấy!”
Hùng Vương rùng mình một cái, vội vàng nhảy xuống khỏi cỗ xe đồng cổ, ra lệnh cho trăm vị Lạc Tướng và mười vạn chiến sĩ cũng phải đi bộ và thu liễm toàn bộ khí tức.

Khi phái đoàn vạn giới tiến sát đến hàng rào tre của nông trang, không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến mức cực điểm.
Đại Hắc đang nằm sấp dưới hiên nhà tranh, hai tai khẽ dựng đứng lên. Nó khẽ mở bừng đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu, quét nhìn hàng vạn đại năng đang đứng run rẩy ngoài hàng rào tre.
*Khịt!*
Đại Hắc khẽ khịt mũi một tiếng khinh bỉ, rồi lại gục đầu xuống móng vuốt tiếp tục ngủ trưa. Thế nhưng, cái khịt mũi nhẹ nhàng ấy lại tạo ra một luồng sóng âm vô hình mang theo uy áp Thủy Tổ Hỗn Độn cực hạn, quét qua tinh không. Hàng vạn Tiên Đế và Chí Tôn ngoài hàng rào lập tức nín thở, mặt cắt không còn một giọt máu, co rúm người lại như những con chiên ngoan ngoãn, không một ai dám phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào.
Trong chuồng gà cạnh đó, gà mái thần Tiểu Hồng và gà con Tiểu Phượng cũng thong thả mổ những hạt thóc dại dính đầy Thái Sơ đạo vận. Mỗi một nhát mổ của chúng đều làm rách một khoảng không gian nhỏ, tỏa ra ngọn lửa Phượng Hoàng rực rỡ khiến các Chí Tôn Thượng Giới càng thêm run rẩy, dập đầu lia lịa vào vũng bùn ngoài cổng rào để cầu xin tha mạng.
“Trời đất… con gà mái kia thực sự là Thái Sơ Thần Phượng!” Vạn Pháp Chí Tôn quỳ ngoài cổng rào, nước mắt nước mũi giàn giụa truyền âm cho Thiên Không Chí Tôn. “Còn con chó đen kia… nó chỉ cần thở nhẹ một cái là đạo cơ Độ Kiếp Kỳ của ta đã muốn vỡ vụn rồi! Chúng ta dâng lễ vật nhanh lên, kẻo ngài nổi giận!”
Lúc này, trong gian bếp đất nện, Diệp Phi đang cặm cụi nhóm lửa thì nghe thấy tiếng xôn xao nho nhỏ ngoài sân. Hắn bực dọc vác chiếc cuốc rỉ sét đi ra ngoài cổng tre để kiểm tra xem ông bạn già Hùng Vương đã đến chưa.
Thế nhưng, vừa bước ra đến cổng rào, Diệp Phi bỗng chốc hóa đá tại chỗ, chiếc quạt nan trên tay suýt nữa rơi xuống đất. Hắn há hốc mồm kinh ngạc, hai mắt trợn tròn nhìn cảnh tượng ngoài hàng rào tre.
Ngoài kia, đông nghịt người! Hàng vạn người mặc đủ loại y phục kỳ dị, từ áo bào lộng lẫy dính đầy bùn đất cho đến những bộ giáp trụ rách nát, tất cả đều đang quỳ rạp dưới đất bùn lầy lội, dập đầu lia lịa hướng về phía hắn.
Diệp Phi đầu óc quay cuồng, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi hoang mang tột độ: *”Cái quái gì thế này? Đám người này ở đâu ra mà đông thế? Lại còn quỳ lạy thế kia nữa? Không lẽ… bọn họ là dân nghèo dưới núi nghe tin nông trang của ta tổ chức liên hoan kỷ niệm ba năm nên kéo nhau đến ăn chực? Trời đất ơi! Ta chỉ chuẩn bị có một niêu cá kho và một nồi canh cua đồng thôi mà! Đông thế này thì làm sao đủ chia cho bọn họ ăn? Nông trang của ta sắp bị ăn sập tiệm rồi!”*
Nghĩ đến chi phí sinh hoạt đang ngày càng cạn kiệt, Diệp Phi cảm thấy da đầu mình tê dại đi vì xót tiền. Hắn định lớn tiếng đuổi bớt đám người này đi, nhưng chưa kịp mở miệng thì một vị Tiên Đế Thượng Giới đã run rẩy bò lết lên phía trước, dập đầu sát đất và dâng lên một bó củi khô màu tím nhạt tỏa hương thơm dịu nhẹ:
“Tiểu tiên… tiểu tiên biết Tiên Tôn vĩ đại mở đại hội kỷ niệm, không có gì quý giá, chỉ dám dâng lên bó củi khô này để Tiên Tôn nhóm bếp lò. Cầu xin Tiên Tôn lượng thứ cho sự nghèo nàn của tiểu tiên!”
Diệp Phi nhìn bó củi khô màu tím nhạt kia, mắt bỗng sáng rực lên. Hắn thầm nghĩ: *”Ơ, bó củi này trông lạ nhỉ, lại còn tỏa ra mùi thơm nữa chứ. Tre già đực bánh tẻ chăng? Nhìn chắc chắn và khô ráo thế này, mang vào bếp nhóm lửa kho cá bống thì giữ nhiệt phải biết! Đỡ cho ta bao nhiêu công sức đi chặt củi cọ già ngoài rừng!”*
Hắn vội vàng đón lấy bó củi (thực chất là *Ngộ Đạo Thần Mộc* vạn năm có thể giúp tu sĩ ngộ ra đại đạo chỉ bằng một sợi khói), gật đầu hài lòng:
“Tốt! Tốt lắm! Bó củi này nhóm bếp thì tuyệt vời ông mặt trời luôn! Ngươi có lòng thật đấy!”
Thấy Tiên Đế dâng củi được Diệp Phi khen ngợi, Đại Trưởng Lão Long tộc Đông Hải cũng không chịu thua kém. Lão vội vàng lết tới, nâng hai tay dâng lên một chiếc rổ tre cũ kỹ chứa đầy những hòn đá cuội lấp lánh dính bùn đất bẩn thỉu:
“Tội thần… tội thần dâng lên rổ đá cuội này để Tiên Tôn vĩ đại dùng để kê chân bàn ăn, chân chõng tre cho đỡ bị khập khiễng ạ!”
Diệp Phi nhìn rổ đá cuội (thực chất là mười hạt *Thủy Long Châu* tịnh hóa hoàn mỹ chứa đựng thủy đạo bản nguyên tối cao của Long tộc), khẽ cười hà hà:
“Khá khen cho ngươi! Đúng lúc cái bàn gỗ nghiến trong bếp của ta đang bị khập khiễng một chân, kê hòn đá cuội này vào thì vừa khít khịt luôn! Đỡ tốn tiền mua keo dán sắt!”
Diệp Phi mừng rỡ như bắt được vàng. Hắn thầm nghĩ thế giới này hóa ra vẫn còn nhiều người tốt và thực tế đến thế. Đi ăn giỗ nông trang mà không mang theo những viên bi thủy tinh lấp lánh vô dụng, ngược lại toàn mang theo củi khô nhóm bếp và đá kê chân bàn—những vật tư vô cùng thiết thực cho cuộc sống phàm nhân của hắn!
Sự hài lòng lộ rõ trên khuôn mặt phong sương của Diệp Phi khiến hàng vạn Chí Tôn ngoài cổng rào thở phào nhẹ nhõm, như vừa được đại xá từ cõi chết trở về.
Diệp Phi hào sảng xua tay, lớn tiếng gọi:
“Tốt! Tất cả ai có lòng mang lễ vật thiết thực đến thì vào sân ngồi đi! Hôm nay nông trang kỷ niệm ba năm thành lập, ta bao trọn gói! Cứ vào sân, kê thêm chõng tre mà chuẩn bị ăn bánh chưng gấc với canh cua đồng!”
Hàng vạn Chí Tôn và Tiên Đế nghe xong, tai bỗng ù đi vì kinh ngạc và phấn khích tột độ.
“Thái Sơ Chi Chủ… ngài đang ban phát thần dược Thái Sơ cho chúng ta sao?” Một vị Chí Tôn ngoại bang khóc nức nở gào lên trong đầu, không dám tin vào vận may vĩ đại này.
“Vào sân! Mau vào sân quỳ lạy tạ ơn Tiên Tôn!” Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim hớn hở chạy ra mở cổng tre, đắc ý vẫy tay gọi đám đại năng vào sân như những gã quản gia quyền lực nhất thế gian.
Khi ánh hoàng hôn đỏ rực của vùng trung du Âu Lạc Thần Châu bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời Tây Nam núi Tản Viên, sân đất nện trước nhà tranh của Diệp Phi đã được dọn dẹp sạch sẽ, kê đầy những chiếc chõng tre và bàn gỗ nghiến dọn tạm.
Hàng vạn Tiên Đế, Chí Tôn ngoại bang, Long tộc và hoàng tộc Âu Lạc quây quần ngồi xếp bằng dưới đất bùn lầy lội quanh những chiếc bàn tre, không một ai dám ho he hay dùng một chút chân nguyên nào. Tất cả đều khép nép, cung kính nhìn về phía gian bếp đất nện đang bốc khói nghi ngút.
Ánh lửa bập bùng từ lò bếp lò củi cọ rực sáng cả một góc sân, mang theo mùi thơm ngào ngạt của gạo nếp hạt cau quyện với vị béo ngậy của gạch cua đồng và mùi tương bần nồng nàn từ niêu cá bống kho.
Tô Thanh Dao khéo léo bưng những đĩa bánh chưng gấc đỏ rực rỡ như những khối hồng ngọc tỏa ánh sáng hoàng kim ra sân. Lăng Tiêu vác niêu cá bống kho tương bần dính đầy mỡ cá và muội than bếp, còn Mộc Vân Thư bưng nồi canh cua đồng nóng hổi đặt lên chiếc sắc phong hoàng kim “Âu Lạc Vạn Cổ Hộ Quốc Chí Tôn” được Diệp Phi dùng làm mâm kê niêu đất để tránh làm cháy bàn gỗ nghiến.
Diệp Phi thong thả bước ra, cầm chiếc quạt nan mới đan phẩy phẩy, cười hà hà chào hỏi:
“Nào nào! Ông bạn già Hùng Vương, tướng quân Bùi! Cả đám người quen dưới núi nữa! Hôm nay cứ ăn uống tự nhiên đi, không phải khách khí làm gì!”
Hùng Vương vội vàng đứng dậy, chắp tay cúi đầu chín mươi độ, cung kính tự xưng:
“Vãn bối tạ ơn Tiên Tôn ban thưởng cơ duyên vĩ đại này!”
Hàng vạn Chí Tôn xung quanh cũng đồng loạt quỳ rạp dưới đất, dập đầu lia lịa:
“Tiểu tiên tạ ơn Thái Sơ Chi Chủ ban phát thần dịch!”
Diệp Phi bất lực lắc đầu, thầm nghĩ: *”Đúng là một lũ chập mạch hết thuốc chữa, ăn một bữa cơm phàm trần thôi mà cũng phải quỳ lạy lễ nghi phức tạp thế kia. Nhưng thôi, hôm nay là ngày vui của nông trang, ta rộng lượng không chấp nhặt.”*
“Ăn đi! Ăn đi kẻo nguội hết bây giờ!” Diệp Phi xua tay ra lệnh.
Khi vị Tiên Đế Thượng Giới đầu tiên run rẩy đưa một miếng bánh chưng gấc vào miệng, đồng tử của lão bỗng chốc co rụt lại đến cực hạn.
*OÀNG!*
Một luồng Thái Sơ Bản Nguyên Lực khổng lồ, tinh khiết vô ngần đột ngột bộc phát từ miếng bánh chưng gấc, cuồn cuộn chảy khắp kinh mạch của lão. Đạo cơ Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong vốn bị rạn nứt vạn năm qua của lão lập tức được vá lành hoàn toàn, tỏa ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ. Tu vi của lão bỗng chốc đột phá giới hạn, thăng tiến vùn vụt lên cảnh giới Bá Vương Cảnh sơ kỳ chỉ trong một nốt nhạc!
“Trời đất ơi… đây… đây không phải là bánh chưng! Đây là Thái Sơ Đạo Quả ngưng tụ từ khí vận của cả đa vũ trụ!” Vị Tiên Đế khóc nức nở gào lên, nước mắt nước mũi giàn giụa dập đầu bái lạy đĩa bánh chưng gấc trên bàn tre.
Một vị Chí Tôn khác húp một ngụm canh cua đồng, toàn thân bỗng chốc tỏa ra sương mù màu vàng nhạt. Ma tính tàn dư và oán niệm kiếp trước trong thần hồn của hắn lập tức bị tịnh hóa sạch sẽ, linh căn và thần mạch được tái tạo hoàn mỹ nhất. Hắn gào khóc thảm thiết vì cảm động trước ân huệ cứu mạng vĩ đại của Diệp Phi:
“Tiên Tôn vĩ đại! Ngài dùng canh cua đồng để gột rửa ma niệm cho tiểu tiên! Công đức của ngài vạn kiếp bất diệt!”
Hàng vạn đại năng xung quanh chứng kiến thần tích đột phá tập thể này, bỗng chốc phát cuồng. Họ điên cuồng ăn uống, vừa ăn vừa khóc nức nở, tiếng khóc than cảm động vang vọng khắp đỉnh núi Tản Viên. Người thì dập đầu lạy niêu đất dính mỡ cá bống, người thì quỳ lạy đống rơm khô cạnh chuồng gà, tạo nên một cảnh tượng vô cùng dở khóc dở cười.
Diệp Phi đang nhai dở miếng cá bống kho tương bần ngọt bùi, nhìn thấy cảnh tượng hàng vạn cao nhân tu tiên khóc sướt mướt, dập đầu lạy cái niêu đất dính đầy nhọ nồi của mình thì nghẹn họng, suýt chút nữa sặc mỡ cá mà chết nghẹn. Hắn bất lực lắc đầu lẩm bẩm:
“Ăn ngon đến mức khóc thảm thiết thế này cơ à… Đúng là một lũ chập mạch đầu óc nặng lắm rồi! Thôi kệ bọn họ, ăn nhanh rồi ngày mai còn có sức mà dọn chuồng gà tiếp!”
Hắn tiếp tục thong thả thưởng thức bữa tối ấm áp của mình bên mâm cơm gia đình, hoàn toàn không hề hay biết rằng, ngay lúc này, luồng khói bếp Thái Sơ tỏa ra từ niêu đất kho cá bống của hắn đang bay cao lên chín tầng mây, hóa thành một bức tường ánh sáng hoàng kim vạn dặm bao bọc toàn bộ Âu Lạc Thần Châu, tịnh hóa hoàn toàn mọi ma khí và bảo hộ khí vận đất nước trường tồn vững bền vạn năm.