Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 169: Tô Thanh Dao mang linh dược

Cập nhật lúc: 2026-06-21 12:43:24 | Lượt xem: 13

Từng bước chân của Diệp Phi nện nhẹ trên con đường mòn dẫn ra ruộng cải ngọt phía Tây Nam sườn núi, mang theo một nỗi niềm u uất khó tả của một kẻ luôn tự nhận mình là phàm nhân giữa một thế giới đầy rẫy những điều bất thường. Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét trên vai, đầu hơi nghiêng về phía sau để lắng nghe tiếng rìu chẻ củi của Lăng Tiêu vang lên đều đặn từ phía sân đất nện trước nhà tranh.

*Cộc! Cộc! Cộc!*

Mỗi một tiếng gõ của rìu bổ xuống khúc củi cọ già đều đặn và chuẩn xác đến mức đáng sợ. Diệp Phi khẽ thở dài một tiếng, trong lòng dâng lên một sự hoài nghi nhân sinh sâu sắc. Hắn tự hỏi, liệu có phải bản thân mình đang sống trong một trò đùa dai của tạo hóa hay không? Nhớ lại kiếp trước, hắn chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, ngày ngày đối mặt với đống KPI ngập đầu, sếp mắng, đồng nghiệp kèn cựa, cuộc sống tẻ nhạt đến mức chỉ muốn buông xuôi. Thế rồi đùng một cái, hắn xuyên không đến đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu này. Hắn không có hệ thống, không có bàn tay vàng, không có cả một bảng thuộc tính lấp lánh để cộng điểm sức mạnh. Gia sản duy nhất của hắn chỉ là một ngôi nhà tranh dột nát, vài luống rau cải dại và một con chó đen lười biếng.

Nhưng điều khiến Diệp Phi trầm cảm nhất chính là thái độ của những kẻ xung quanh. Từ ba đứa đồ đệ Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư cho đến đám tạp dịch mới nhận như Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim, ai nấy đều nhìn hắn với ánh mắt sùng bái đến mức cuồng nhiệt. Mỗi khi hắn nói một câu bình thường, bọn họ lại lập tức quỳ sụp xuống dập đầu khóc lóc, lẩm nhảm về “nhân quả”, “đại đạo”, rồi “thần thông tối cao”.

“Có phải mình bị thần kinh phân liệt không nhỉ?” Diệp Phi lẩm bẩm, tay đưa lên gãi gãi cái cằm lún phún râu quai nón. “Hay là do mình sống một mình trên núi lâu quá, đâm ra sinh ảo giác? Chứ làm quái gì có chuyện một người phàm vác cuốc trồng rau như mình lại được tôn làm Hộ Quốc Chí Tôn? Rồi còn cái lão già Hùng Vương kia nữa, đường đường là vua một nước mà cứ hễ gặp mình là lại khóc lóc dập đầu như tế sao. Đúng là ảo ma Canada thật sự.”

Nỗi sợ hãi lớn nhất của Diệp Phi lúc này không phải là thiên tai hay địch họa, mà chính là… tiền gạo. Đám đồ đệ và tạp dịch này làm việc thì lóng ngóng như gà mắc tóc, nhưng sức ăn thì quả thực là không có đối thủ. Mỗi bữa bọn họ vét sạch sành sanh cả niêu cơm nếp hạt cau lớn gấp ba lần bình thường khiến hắn xót xa đến từng khúc ruột. Nếu cứ tiếp tục thế này, chắc chắn nông trang của hắn sẽ phá sản trước khi ruộng dưa hấu kịp chín. Đó cũng là lý do vì sao hôm qua hắn đã thẳng tay đuổi khéo ba đứa đồ đệ xuống núi tự bôn ba kiếm sống. Hắn cần phải cắt giảm chi tiêu, giảm bớt những chiếc miệng ăn hại đang ngày ngày bào mòn quỹ ngân sách eo hẹp của mình.

Vừa đi vừa suy nghĩ vẩn vơ, Diệp Phi đã đến bờ ruộng cải ngọt. Hắn cúi người xuống, định bụng nhổ vài cọng cỏ gấu đang mọc chen chúc bên cạnh những mầm cải xanh mướt. Nhưng ngay khi bàn tay hắn vừa chạm vào lớp đất ẩm, từ phía con đường mòn dẫn lên đỉnh núi bỗng vang lên một tiếng động xào xạc nhẹ nhàng.

Một dải sương mù màu hồng nhạt, mang theo mùi hương thanh nhã của hoa rừng và một chút khí tức ấm áp, từ từ lan tỏa khắp không gian. Từ trong làn sương ấy, một bóng dáng thanh tao, khuynh quốc khuynh thành bước ra. Đó chính là Tô Thanh Dao.

Nàng mặc một bộ y phục màu xanh ngọc giản dị, mái tóc đen mượt thả ngang vai, ngũ quan tinh tế như một bức tranh vẽ bằng mực tàu của một danh họa cổ đại. Thế nhưng, trái ngược với vẻ ngoài thanh khiết và thoát tục của một vị Yêu Đế vừa đột phá lên cảnh giới hoàn mỹ, gương mặt của Tô Thanh Dao lúc này lại tràn ngập sự lo lắng và tự vấn.

Trong suốt chuyến hạ sơn bôn ba vạn giới vừa qua, Tô Thanh Dao luôn bị dằn vặt bởi một nỗi sợ hãi vô hình. Nàng sợ bản thân mình không đủ tư cách để làm đồ đệ của sư phụ. Nàng luôn tự hỏi, tại sao một tồn tại vĩ đại như Hỗn Độn Tiên Tôn, người đứng ngoài vòng sinh tử và nắm giữ nguồn gốc của vạn Đạo, lại chấp nhận nhận một con hồ ly nhỏ như nàng vào làm đồ đệ? Phải chăng sư phụ đang dùng những công việc phàm trần như cho gà ăn, dọn chuồng gà để rèn luyện và gột rửa ma tính trong huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ của nàng?

“Đạo tâm của mình vẫn chưa đủ thuần khiết.” Tô Thanh Dao thầm nghĩ, bàn tay siết chặt lấy quai của chiếc giỏ tre rách nát đang ôm trước ngực. “Sư phụ đuổi mình xuống núi chắc chắn là muốn mình tự đi tìm kiếm bản nguyên, thấu hiểu nhân sinh. Mình không thể làm ngài thất vọng.”

Để bày tỏ lòng hiếu thảo và lòng biết ơn vô hạn đối với sư phụ, Tô Thanh Dao đã lặn lội đến tận những vách đá hiểm trở nhất của Đông Hải Long Cung, nơi giọt máu của Long Quân tổ tiên rơi xuống trong thời kỳ khai thiên lập địa, để hái bằng được một gốc **Huyết Long Tía Tô Thảo**. Đây là một loại thánh vật vạn năm chứa đựng Thủy hệ và Thổ hệ linh lực cực kỳ bạo liệt, tu sĩ bình thường chỉ cần chạm vào một chiếc lá cũng đủ bị ma năng rồng cổ thiêu rụi kinh mạch. Nàng đã phải vận dụng toàn bộ yêu lực Yêu Đế của mình, trải qua muôn vàn khó khăn mới thu phục được gốc hung thảo này, mang về với hy vọng sư phụ có thể dùng nó để bồi bổ cho chứng đau nhức khớp gối kinh niên của ngài.

Thế nhưng, khi vừa bước vào ranh giới của nông trang Tản Viên, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Gốc Huyết Long Tía Tô Thảo vốn đang tỏa ra luồng linh lực màu huyết hồng bạo liệt, có thể xé rách cả không gian, bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Toàn bộ uy áp diệt thế của nó lập tức bị một sức mạnh vô hình từ nông trang đè chặt, thu liễm hoàn toàn, biến thành một gốc cây vô hại, ngoan ngoãn nằm im trong giỏ tre như một cây cỏ dại ven đường.

Tô Thanh Dao rùng mình, lòng sùng bái dành cho Diệp Phi lại tăng thêm một tầng mới. “Nông trang của sư phụ quả nhiên là cấm địa tối cao. Ngay cả huyết mạch rồng cổ xưa cũng phải cúi đầu xưng thần trước hơi thở của ngài.”

Nhưng sự chú ý của nàng nhanh chóng bị đánh lạc hướng bởi một tiếng động nhỏ phát ra từ bên trong chiếc giỏ tre.

*Chíp! Chíp!*

Một cái đầu gà nhỏ xíu, màu vàng đỏ rực rỡ bỗng nhiên thò ra khỏi lớp lá cỏ, đôi mắt hạt đậu đỏ ngầu nhìn xung quanh đầy hưng phấn.

Tô Thanh Dao giật nảy mình, gương mặt xinh đẹp lập tức cắt không còn một giọt máu. Nàng hốt hoảng thì thầm, giọng run rẩy: “Tiểu Phượng! Sao em lại lén trốn vào giỏ của chị? Chị đã dặn em phải ở nhà ngoan ngoãn cơ mà! Sư phụ mà biết chị mang em đi hoang, làm ảnh hưởng đến việc đẻ trứng của nông trang, chắc chắn ngài sẽ nổi trận lôi đình và phạt chị uống cả nồi canh ngải cứu đắng mất!”

Con gà con (Thủy Tổ Phượng Hoàng con) không hề sợ hãi, ngược lại còn dùng cái mỏ nhỏ xíu mổ mổ vào ngón tay của Tô Thanh Dao như muốn an ủi. Nó truyền âm vào thần hồn của nàng, giọng nói non nớt nhưng đầy kiêu hãnh: “Nhị sư tỷ đừng sợ! Bổn cung đi theo là để bảo vệ tỷ. Trên đường về, có một gã Thần Vương đáng ghét từ Vô Thượng Tiên Đình phương Bắc dám lén lút bám theo tỷ để dò la tin tức của chủ nhân chí cao. Bổn cung đã tiện tay… à không, tiện mỏ mổ cho hắn một phát, nướng chín hắn thành một khúc củi khô rồi!”

Tô Thanh Dao nghe vậy thì ngơ ngác, vội vàng nhìn xuống đáy giỏ tre. Ở đó, bên cạnh gốc Huyết Long Tía Tô Thảo, quả thực có một vật thể lạ màu đen sì, dài khoảng một gang tay, trông giống như một khúc gỗ mục dính lửa nhưng lại tỏa ra một mùi hương thơm phức, ngào ngạt của thịt nướng thượng hạng. Nàng hoàn toàn không hề hay biết rằng, một vị Thần Vương vĩ đại của Thượng Giới, kẻ có thể hô mưa gọi gió và hủy diệt cả một tinh vực, lại bị một con gà con mới nở của nông trang mổ chết và nướng chín thành một khúc “lạp sườn” không hơn không kém.

Đúng lúc đó, con chó đen Đại Hắc đang nằm lười biếng dưới gốc cây cọ cổ thụ bỗng mở to đôi mắt đỏ ngầu. Nó khịt mũi một tiếng, dùng thần niệm truyền âm đầy khinh bỉ: “Cái thứ dơ bẩn của Long tộc và tên Thần Vương tép riu kia cũng dám mang về đây làm vẩn đục không khí của ông chủ sao? Mau giấu đi, kẻo ông chủ thức giấc lại ném dép rơm vào đầu bây giờ!”

Nhưng khi thấy con gà con Tiểu Phượng trừng mắt nhìn lại, rướn cái cổ nhỏ xíu lên như muốn phun lửa Phượng Hoàng, Đại Hắc liền lập tức cụp tai, thu liễm toàn bộ uy áp thần thú, ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất cát, không dám hé răng thêm một lời nào. Nó biết rõ, trong cái nông trang kỳ quái này, con gà mái Tiểu Hồng và đứa con mới nở của nó chính là những tồn tại không thể trêu vào, chỉ đứng sau ông chủ vĩ đại Diệp Phi mà thôi.

Tô Thanh Dao hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, ôm chiếc giỏ tre bước nhanh vào sân đất nện. Nàng nhìn thấy Diệp Phi đang vác cuốc đi từ ruộng cải ngọt trở về, gương mặt phong sương dính chút bùn đất nhưng ngũ quan cực kỳ hài hòa, dễ nhìn.

Nàng vội vàng quỳ sụp xuống, dập đầu cung kính: “Đồ nhi bái kiến Sư phụ! Đồ nhi đi xa bôn ba, lòng luôn nhớ về sự dạy dỗ của Người. Nay trở về, đồ nhi may mắn tìm được một gốc linh thảo chứa sinh cơ dồi dào ở Đông Hải, kính dâng lên Sư phụ để bồi bổ xương khớp gối bên trái của Người.”

Từ trong bếp lò và chuồng gà, Lăng Tiêu, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim nghe thấy tiếng động cũng vội vã chạy ra. Khi nhìn thấy gốc cây màu đỏ tía, viền răng cưa đang nằm trong giỏ tre của Tô Thanh Dao, cả ba người họ đều chấn động tâm thần đến mức đứng chết trân tại chỗ.

Thẩm Vạn Kim run rẩy dùng truyền âm phù gửi tin nhắn cho Càn Khôn Tử, giọng điệu đầy vẻ kinh hoàng: “Ối dồi ôi! Lão Càn ơi, ngươi nhìn thấy chưa? Đó chính là Huyết Long Tía Tô Thảo trong truyền thuyết Đông Hải! Nghe nói một chiếc lá của nó chứa đựng tinh hoa huyết mạch của Long Quân, có thể giúp tu sĩ cải tử hoàn sinh, đúc lại đạo cơ. Nhị sư tỷ lại dám mang cả gốc về để… làm rau ăn sao? Quả thực là hết nước chấm!”

Càn Khôn Tử cũng run bần bật, trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh: “Thẩm mập, ngươi im miệng đi! Tiên Tôn vĩ đại đang ở đây, đừng có dùng thần thức dò xét bừa bãi kẻo bị phản phệ vỡ vụn nguyên thần bây giờ. Chúng ta cứ im lặng xem Tiên Tôn xử lý thế nào.”

Diệp Phi bước đến trước mặt Tô Thanh Dao, cúi đầu nhìn vào chiếc giỏ tre rách. Hắn thấy một gốc cây có lá màu tía đỏ rực rỡ, viền răng cưa sắc nét, tỏa ra một mùi hương nồng ấm, cay nhẹ cực kỳ đặc trưng.

Mắt Diệp Phi bỗng sáng rực lên như bắt được vàng. Hắn vỗ đùi đánh đét một phát, cười ha hả đầy vui vẻ: “Ôi chu cha! Dao nhi, con thật là khéo chọn! Đây chẳng phải là gốc cây tía tô đất sao? Đúng là buồn ngủ lại gặp chiếu manh mà!”

Hắn cúi xuống, cẩn thận nâng gốc cây lên, ngắm nghía với vẻ mặt vô cùng mãn nguyện: “Vườn nhà ta dạo này đang thiếu rau thơm nghiêm trọng. Mấy luống cải ngọt thì bị sâu phá hoại, dưa hấu thì chưa chín. Có gốc tía tô đất này, tối nay hái vài lá thả vào niêu cá bống kho tương bần của lão Thẩm mang về thì ngon tuyệt cú mèo! Khớp gối của ta mấy hôm nay cứ gió bấc về là lại đau nhức, ăn tía tô đất là tốt nhất để giải cảm, giữ ấm chân đấy!”

Tô Thanh Dao ngơ ngác nhìn sư phụ, trong lòng lập tức bùng nổ một màn “não bổ” cực hạn.

“Sư phụ quả nhiên là Thái Sơ Chi Chủ, Hỗn Độn Tiên Tôn siêu việt vĩ đại!” Nàng thầm nghĩ, hai hàng nước mắt cảm động bỗng rơm rớm nơi khóe mắt. “Một gốc Huyết Long Thảo chứa sát khí bạo liệt của Long tộc viễn cổ, có thể gây bạo động linh khí vạn dặm, dưới mắt ngài lại chỉ là một gốc ‘tía tô đất’ phàm trần dùng để ăn kèm cá kho. Ngài đang dùng danh từ phàm nhân và phong thái mộc mạc này để tịnh hóa hoàn toàn ma tính, biến nó thành một loài cây hiền hòa phục vụ cho đại cục! Sự từ bi và thần thông tịnh hóa nhân quả của ngài quả thực là không có giới hạn!”

Lăng Tiêu đứng bên cạnh, tay vẫn cầm chiếc rìu rỉ sét, cũng gật đầu đầy vẻ thấu hiểu sâu sắc. Hắn tự nhủ: “Sư phụ mượn việc ăn tía tô để chữa khớp gối thực chất là đang cảnh tỉnh chúng ta: Đạo pháp dù có cao siêu đến đâu thì cũng phải bắt nguồn từ những điều mộc mạc nhất trong cuộc sống. Kiếm ý của mình chém nát vạn cổ ma trận ở phương Bắc thì đã sao? Cuối cùng vẫn phải quay về đây chẻ củi, ăn cơm nguội để giữ vững kiếm tâm thuần khiết. Sư phụ dạy dỗ thật là thâm sâu!”

Diệp Phi không hề hay biết những suy nghĩ điên khùng đang diễn ra trong đầu các đồ đệ. Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét đi ra góc hàng rào tre phía Tây Nam ruộng cải ngọt, nơi có bóng râm mát mẻ và đất đai tơi xốp nhất.

“Dao nhi, đi theo ta, để ta trồng gốc cây này xuống. Đất ở đây tốt lắm, chắc chắn nó sẽ chóng lớn thôi.” Diệp Phi vẫy vẫy tay gọi.

“Đồ nhi tuân mệnh!” Tô Thanh Dao vội vàng bưng giỏ tre chạy theo sau.

Đến góc hàng rào, Diệp Phi vung chiếc cuốc rỉ sét lên, bổ mạnh xuống đất: *Phập! Phập! Phập!*

Dưới góc nhìn của các đồ đệ và tạp dịch đang nín thở quan sát, mỗi nhát cuốc của Diệp Phi bổ xuống không phải là xới đất bình thường, mà là đang **chém đứt toàn bộ xiềng xích nhân quả và phong ấn ma tính** của gốc Huyết Long Tía Tô Thảo. Mặt đất Tản Viên Thần Sơn khẽ rung chuyển nhẹ một cái. Long mạch hoàng kim dưới lòng đất sâu thẳm tự động phun trào ra một luồng linh khí mỏng manh như sợi tơ, cung kính bao bọc lấy từng sợi rễ nhỏ của gốc cây.

Diệp Phi cẩn thận đặt gốc “tía tô” xuống hố đất mới đào, dùng tay trần vun đất lại xung quanh gốc cây, vỗ vỗ nhẹ cho chặt đất. Sau đó, hắn múc một gáo nước giếng đá ong từ chiếc xô gỗ bên cạnh, tưới nhẹ nhàng lên luống đất: “Ngoan nào, chóng lớn để ta còn hái lá nấu canh nhé.”

Ngay khi dòng nước giếng chứa đựng Thái Sơ Bản Nguyên Khí chạm vào, một plot twist nhỏ đã xảy ra mà ngay cả Tô Thanh Dao cũng không ngờ tới. Gốc Huyết Long Tía Tô Thảo không chỉ bị tịnh hóa sạch sẽ sát khí, mà từ sâu trong rễ cây, một ấn ký màu vàng kim hình rồng năm vuốt cổ xưa bỗng nhiên hiện lên rồi vỡ tan thành những đốm sáng nhỏ rơi rụng vào lòng đất. Đó chính là khế ước cộng sinh vạn năm của Long Quân tổ tiên để lại. Khi ấn ký này vỡ ra, nó đã hòa quyện hoàn toàn vào địa mạch của Âu Lạc Thần Châu, khiến cho toàn bộ hệ thống sông ngòi, ruộng đồng xung quanh núi Tản Viên bỗng nhiên sinh ra một luồng sinh cơ ấm áp, tỏa ra mùi hương thoang thoảng của tương bần và lá tía tô đất.

Gốc cây ngoan ngoãn bén rễ, những chiếc lá màu đỏ tía bỗng vươn vai lớn thêm một phân, tỏa ra đạo vận tịnh thế thanh khiết vô ngần, hiền hòa bám chặt vào hàng rào tre.

Càn Khôn Tử đang cầm chổi tre quét sân ngoài cổng, chứng kiến cảnh tượng biến đổi nghịch thiên này thì hai chân hoàn toàn nhũn ra. Lão quỳ sụp xuống vũng bùn lầy lội, dập đầu lia lịa, khóc lóc thảm thiết hướng về phía Diệp Phi: “Tiên Tôn vĩ đại vô song! Một gốc hung thảo diệt thế của Đông Hải Long tộc, dưới nhát cuốc bình dị của ngài bỗng chốc biến thành một gốc rau thơm ngoan ngoãn, lại còn vá lành cả khế ước địa mạch Âu Lạc! Thần thông nghịch thiên cải mệnh này quả thực vượt ngoài tầm hiểu biết của vãn bối! Vãn bối xin dập đầu bái tạ công đức của Người!”

Diệp Phi đang phủi phủi bùn đất dính trên tay, quay đầu lại thì thấy Càn Khôn Tử lại quỳ lạy khóc lóc om sòm giữa sân, mặt mũi lấm lem bùn đất. Cơn giận của hắn lập tức bùng lên như lửa đổ thêm dầu. Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét chỉ thẳng mặt lão, nổi giận mắng xối xả:

“Lão Càn! Đầu óc của ngươi lại lên cơn chập mạch rồi đúng không? Có mỗi một gốc rau tía tô đất mà ngươi cũng làm như gặp thần gặp thánh, khóc lóc quỳ lạy cái gì hả? Có phải dạo này ta cho ngươi ăn no quá nên rảnh rỗi sinh nông nổi không? Mau cầm cái chổi tre kia đi quét sạch đống lá cọ khô ngoài cổng rào cho tao! Nếu trước buổi tối mà sân vẫn còn bẩn, ta phạt ngươi nhịn cơm nguội ba ngày, ra chuồng gà mà ngủ với con Tiểu Hồng nghe chưa!”

Càn Khôn Tử hốt hoảng vâng lệnh, mặt cắt không còn một giọt máu. Lão vội vàng vớ lấy cây chổi tre rách, quét dọn điên cuồng với tốc độ kinh hoàng, tạo ra hàng vạn tàn ảnh không gian trong im lặng tuyệt đối, không dám phát ra một tiếng động nào để tránh làm phiền đến Diệp Phi. Lão thầm nghĩ: “Tiên Tôn mắng rất đúng. Mình lại quá sa đà vào việc thể hiện cảm xúc mà quên mất việc giữ gìn sự yên tĩnh cho nông trang của ngài. Đây là lời cảnh cáo về đạo tâm!”

Diệp Phi quay trở lại chiếc giỏ tre rách của Tô Thanh Dao để kiểm tra xem còn gì nữa không. Đúng lúc này, hắn nhìn thấy một vật thể lạ nằm dưới đáy giỏ. Hắn thò tay vào, lôi ra một khúc màu đen sì, tỏa ra mùi thơm phức của thịt nướng.

“Ơ, cái gì thế này?” Diệp Phi lẩm bẩm, đưa lên mũi ngửi ngửi. “Dao nhi, con mang cái gì về đây? Trông giống như khúc lạp sườn nướng dở, lại còn có mùi thịt xông khói thơm thế này?”

Tô Thanh Dao nhìn thấy khúc “lạp sườn” ấy thì tim đập loạn nhịp, gương mặt thanh tú đỏ ửng vì hốt hoảng. Nàng biết rõ đó chính là nguyên thần của vị Thần Vương Thượng Giới bị con gà con nướng chín, nhưng làm sao nàng dám nói thật với sư phụ? Nàng lắp bắp: “Dạ… dạ! Sư phụ… đó là… một món đặc sản phương Bắc mà đồ nhi… nhặt được trên đường về. Đồ nhi thấy nó thơm nên mang về dâng lên Sư phụ làm mồi nhắm uống trà ạ!”

Diệp Phi nghe vậy thì mắt sáng lên, cười híp cả mắt: “Chu cha mạ ơi! Dao nhi thật là biết ý! Đúng lúc tối nay ta đang thèm chút đồ nhắm để uống với ấm trà nhài dại. Cái này xắt mỏng ra, chấm với chút muối ớt thì ngon phải biết! Con bé này đi xa về mà vẫn nhớ đến sở thích của ta, thật là hiếu thảo hơn cái thằng chẻ củi Lăng Tiêu kia nhiều!”

Nói rồi, Diệp Phi thò tay vào giỏ tre, xách cổ con gà con Tiểu Phượng đang lóng ngóng bò ra ngoài lên. Hắn trừng mắt nhìn nó, dùng ngón tay gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ xíu màu vàng đỏ rực rỡ của nó một phát:

“Còn mày nữa, cái con báo con này! Ai cho mày lén trốn vào giỏ của Thanh Dao để đi chơi hoang hả? Có biết chuồng gà của Tiểu Hồng đang thiếu người gác không? Lần sau còn dám trốn nhà đi bụi, tao cho mày vào nồi nấu canh gừng uống giải cảm bây giờ!”

Cú gõ nhẹ của Diệp Phi tuy không dùng lực, nhưng lại chứa đựng Thái Sơ Chân Ý tối cao. Ngay khi ngón tay hắn chạm vào đầu con gà con, một luồng ánh sáng hoàng kim mỏng manh lập tức quét qua thần hồn của nó. Toàn bộ chút tạp niệm bướng bỉnh, kiêu ngạo cuối cùng của Thủy Tổ Phượng Hoàng trong thần hồn của nó lập tức bị tịnh hóa sạch sẽ, biến đổi thành một sự thần phục và trung thành tuyệt đối đối với Diệp Phi. Thần mạch trong người nó hoàn thiện đến mức cực hạn, vươn mình lớn thêm một vòng.

Nó ngoan ngoãn rúc đầu vào lòng bàn tay ấm áp của Diệp Phi, cất tiếng kêu non nớt đầy hối lỗi: *“Chíp! Chíp! Chủ nhân chí cao… Tiểu Phượng biết lỗi rồi ạ…”*

Diệp Phi đưa con gà con cho Tô Thanh Dao, giọng điệu đã dịu lại: “Thanh Dao, con mang nó về chuồng, lót thêm ít rơm ấm cho nó ngủ. Tối nay con đi đường vất vả rồi, vào bếp cùng Lăng Tiêu nấu cơm nếp hạt cau đi. Có gốc tía tô mới trồng ngoài hàng rào kia, tí nữa hái vài lá thả vào niêu cá bống kho tương bần thì ngon tuyệt cú mèo!”

Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt vì cảm động. Nàng ôm lấy con gà con và chiếc giỏ tre, cúi đầu thật sâu trước Diệp Phi: “Đồ nhi tuân mệnh Sư phụ từ bi vĩ đại! Đồ nhi xin phép vào bếp chuẩn bị ngay ạ!”

Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét đi về phía nhà tranh, trong lòng thầm nghĩ: *“Nuôi đám đồ đệ này tuy tốn gạo thật, nhưng được cái đứa nào cũng hiếu thảo, đi đâu cũng nhớ mang rau thơm với mồi ngon về cho mình. Cuộc sống điền viên mộc mạc thế này quả thực là nhất trên đời rồi, chả cần phải tranh giành chém giết làm gì cho mệt xác.”*

Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như lửa của Âu Lạc Thần Châu, khói bếp từ gian nhà tranh trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn từ từ bay lên. Luồng khói bếp ấy mang theo mùi thơm nồng ấm của lá tía tô đất và tương bần kho cá, nhẹ nhàng bay vút lên chín tầng mây, hóa thành những đám mây ngũ sắc rực rỡ bảo hộ cho khí vận quốc gia của vương triều Âu Lạc Thần Châu trở nên kiên cố và trường tồn vĩnh cửu vạn cổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8