Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 168: Lăng Tiêu trở về thăm sư phụ

Cập nhật lúc: 2026-06-21 12:40:23 | Lượt xem: 12

Ánh hoàng hôn vàng vọt như mật ong rừng rớt xuống sân đất nện của nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, kéo dài những bóng cọ cổ thụ đổ dài ra tận bờ rào tre. Tiếng gió xào xạc thổi qua ruộng dưa hấu phía Tây Nam, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa dông và cả tiếng muỗi vo ve lười biếng dưới những tán lá cải ngọt.
Giữa khung cảnh điền viên thanh bình ấy, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng trên chiếc chõng tre cũ kỹ, gương mặt phong sương lộ rõ vẻ sầu não dở khóc dở cười. Trên tay hắn cầm một mẩu than củi đen nhẻm, cặm cụi gạch gạch xóa xóa trên mặt đất ẩm dưới chân chõng tre để tính toán chi phí sinh hoạt cho cái nông trang ngày một đông miệng ăn này.
“Muối hột mua ở chợ phiên dưới chân núi hết ba đồng xu đồng cổ… tương bần để kho cá bống hết năm đồng… vôi bột rắc ruộng dưa diệt giun sán cũng mất một khoản…” Diệp Phi vừa nhẩm tính vừa thở dài sườn sượt, da đầu có chút tê dại.
Hắn liếc mắt nhìn ra phía ruộng cải ngọt. Ở đó, hai đứa đệ tử thử việc mới nhận là Hùng Long và Tiên Dung đang lóng ngóng làm việc. Hùng Long vạm vỡ là thế nhưng cầm chiếc cuốc gỗ cứ băm bổ xuống đất một cách ngượng nghịu, làm đất cát văng tung tóe lên cả những mầm cải non nớt mới nhú. Tiên Dung thì xách chiếc gáo dừa nứt dội nước ào ào, nước chảy lênh láng suýt chút nữa làm trôi cả luống đất đỏ.
“Đúng là ăn thì khỏe như rồng cuốn, mà làm thì vụng như gà mắc tóc!” Diệp Phi lầm bầm oán trách trong lòng. Hắn lại nhớ về ba đứa đồ đệ lớn là Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư. Tuy chúng nó đứa nào đứa nấy đầu óc cũng có chút chập mạch, suốt ngày quỳ lạy lảm nhảm về đại đạo với nhân quả, nhưng ít ra chúng làm việc cực kỳ thoăn thoắt. Đứa chẻ củi cọ đều tăm tắp, đứa dọn chuồng gà sạch bóng, đứa tưới nước giữ đất kịp thời. Từ ngày đuổi khéo ba đứa xuống núi để tiết kiệm chi phí gạo nước, Diệp Phi bỗng thấy lòng mình trống trải, mà công việc đồng áng thì lại dồn lên vai hắn nhiều hơn.
“Haiz, không biết thằng nhóc Lăng Tiêu đi bụi được hai hôm nay đã mò đi đâu rồi. Đi xa thế mà không biết có kiếm nổi miếng ăn hay lại lết xác về đây ăn bám sư phụ…” Diệp Phi lẩm bẩm, tay phẩy nhẹ chiếc quạt nan mới đan để xua đuổi mấy con muỗi rừng đang vo ve quanh đầu gối trái.
Hắn không hề hay biết rằng, ngay khi chiếc quạt nan trên tay hắn khẽ phẩy một cái, một luồng gợn sóng vô hình từ con bù nhìn rơm ngoài ruộng cải ngọt lập tức quét qua vòm trời, kích hoạt màng chắn vô hình của trận pháp Loa Thành, phong tỏa hoàn toàn mọi thiên cơ và uy áp từ ngoài rìa tinh không dội vào ngọn núi thiêng.
***
Cùng lúc đó, tại biên cảnh phía Bắc cách Âu Lạc Thần Châu vạn dặm.
Bầu trời xám xịt của vùng bình nguyên hoang vu vừa trải qua một trận chấn động kinh hoàng. Toàn bộ Ma điện phương Bắc — nơi từng là sào huyệt kiên cố của lũ tàn dư Vực Ngoại Thiên Ma — giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những cột đá đen khổng lồ bị chém đứt ngọt lịm như những khúc giò, ma khí tím đen từng bao phủ vạn dặm nay đã bị tịnh hóa sạch sẽ thành những hạt bụi hoàng kim lấp lánh rơi rụng đầy đất.
Giữa đống đổ nát ấy, một nam tử mặc trường bào màu xám tro giản dị đang thong thả tra thanh Thiết Mã Thần Kiếm bám đầy bùn đất và rỉ sét vào bao kiếm bằng tre đực dắt sau lưng. Đó chính là Lăng Tiêu.
Gương mặt thanh tú của hắn vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng sâu trong đồng tử lại ánh lên một luồng kiếm ý hoàng kim mộc mạc, sâu thẳm đến mức có thể xé rách cả hư không trong tích tắc. Trận chiến chớp nhoáng kéo dài chưa đầy hai ngày của hắn với tàn dư ma tộc ở phương Bắc đã kết thúc. Hắn đã một kiếm chém nát vạn cổ ma trận, tịnh hóa triệt để ma lực bản nguyên của kẻ đứng đầu nơi này.
“Sư phụ từng dạy, kiếm đạo thuần khiết phải tránh xa danh lợi, phản phác quy chân mới là cảnh giới cao nhất.” Lăng Tiêu tự nhủ, ánh mắt hướng về phía Nam — nơi ngọn núi Tản Viên Thần Sơn đang ẩn mình dưới làn sương sớm. “Đồ nhi chỉ là một kẻ chẻ củi dưới chân Người, đi xa hai ngày đã thấy kiếm tâm có chút lay động vì sát niệm. Phải mau chóng trở về gánh nước chẻ củi để gột rửa bụi trần.”
Hắn khẽ bước một bước, hư không dưới chân lập tức vặn vẹo. Hắn không dùng ngự kiếm phi hành rầm rộ, mà chỉ dùng sức lực phàm nhân đi bộ dọc theo con đường mòn, nhưng mỗi bước đi của hắn lại như vượt qua hàng ngàn dặm không gian của nhân gian. Tốc độ ấy nhanh đến mức không một vị Tiên Đế hay Chí Tôn nào ở Thượng Giới có thể nắm bắt được dấu vết.
Khi Lăng Tiêu vừa chạm chân đến chân núi Tản Viên, hắn lập tức dừng lại. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận được luồng linh khí hoàng kim ấm áp từ đỉnh núi tỏa xuống. Hắn không dám bộc lộ bất kỳ một tia kiếm ý nào, vội vàng thu liễm toàn bộ chân nguyên vào sâu trong đan điền, khiến bản thân trông không khác gì một gã tiều phu nghèo khổ mặc áo vải thô dính đầy bụi đường.
“Trước mặt sư phụ, vạn đạo quy luật đều là hư vô. Ta không được phép mang theo một chút sát khí nào làm vẩn đục không khí bình yên của nông trang.” Lăng Tiêu thầm nghĩ, gương mặt lạnh lùng bỗng chốc trở nên vô cùng kính cẩn và sùng bái. Hắn bắt đầu rảo bước đi bộ lên đỉnh núi theo con đường mòn hẹp.
***
Tại góc ruộng dưa hấu phía Tây Nam núi Tản Viên.
Càn Khôn Tử và lão mập Thẩm Vạn Kim đang cặm cụi nhổ cỏ gấu dưới sự giám sát của con chó đen Đại Hắc đang nằm ngủ gật dưới gốc cây cọ cổ thụ. Càn Khôn Tử khom lưng, hai tay thoăn thoắt nhổ từng bụi cỏ tranh bám sâu dưới thớ đất đỏ mà không hề sử dụng một tia chân nguyên Bá Vương Cảnh nào. Hắn đã triệt để ngộ ra “Vô Trần Chi Đạo” từ ba nhát chổi thị phạm của Diệp Phi, hiểu rằng việc dùng sức phàm nhân để làm việc chính là cách rèn luyện đạo cơ vững chắc nhất.
“Lão Càn râu bạc, ngươi xem kìa.” Thẩm Vạn Kim lén lút dùng thần niệm truyền âm, tay vẫn cầm chiếc xẻng sắt rỉ sét gạt đất. “Hai đứa đệ tử mới của Tiên Tôn đúng là có phúc phận vạn cổ. Chỉ vì làm việc cẩu thả mà được Tiên Tôn ban thưởng cho ăn cơm nguội chan nước lọc với muối hạt. Đó rõ ràng là Thái Sơ Đạo Mễ và Thần Dịch giúp đột phá Lạc Vũ Cảnh đỉnh phong! Ta dọn chuồng gà mệt muốn đứt hơi mà chưa được ngài ban cho một hạt cơm nguội nào.”
Càn Khôn Tử liếc nhìn Hùng Long và Tiên Dung đang lóng ngóng ngoài ruộng cải ngọt, khịt mũi truyền âm lại: “Thẩm huynh, ngươi thì biết cái gì? Tiên Tôn làm việc đều có dụng ý thâm sâu vượt giới hạn. Hai đứa nhỏ đó huyết mạch còn yếu, Tiên Tôn mới dùng phương pháp ôn hòa để bồi bổ. Còn chúng ta là tạp dịch đã có đạo cơ, muốn được ngài ban thưởng thì phải dốc hết sức lực quét sân dọn chuồng gà cho thật sạch sẽ, không được để một hạt bụi nhân quả nào làm phiền đến ngài!”
Thẩm Vạn Kim nghe vậy liền gật đầu lia lịa, lòng sùng bái dành cho Diệp Phi lại tăng lên một tầng mới. Hắn vội vàng cúi người xúc phân gà khô của Tiểu Hồng bỏ vào giỏ tre, quyết tâm ngày mai sẽ làm việc chăm chỉ gấp đôi để hy vọng được Diệp Phi ban cho một bát nước ngải cứu đắng ngắt để gột rửa đạo tâm.
Đột nhiên, con chó Đại Hắc đang nằm dưới gốc cọ bỗng mở bừng hai con mắt đỏ ngầu. Nó dựng đứng hai tai, khẽ khịt mũi một tiếng khinh bỉ rồi lại tiếp tục cụp tai nằm xuống.
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng giật mình, cảm nhận được một luồng khí tức mộc mạc nhưng vô cùng sắc bén đang từ từ tiến lên đỉnh núi. Luồng khí tức ấy dù đã được thu liễm đến mức tối đa, nhưng dưới nhãn quang của một vị Bá Vương Cảnh và một vị Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, họ vẫn thấy được những sợi tơ kiếm ý hoàng kim mỏng manh đang lặng lẽ cắt đôi những luồng gió bão ngoài rìa ngọn núi.
“Là Đại sư huynh!” Càn Khôn Tử chấn động tâm thần, vội vàng truyền âm cho Thẩm Vạn Kim. “Đại sư huynh Lăng Tiêu đã trở về! Kiếm ý của hắn… trời đất cản lối, hắn đã triệt để đạt đến cảnh giới vô kiếm vô chiêu hoàn mỹ nhất rồi sao?”
Thẩm Vạn Kim cũng trợn tròn mắt nhìn về phía cổng rào tre.
Từ con đường mòn, bóng dáng của Lăng Tiêu từ từ xuất hiện. Hắn mặc bộ y phục xám tro rách rưới dính đầy bùn đất và máu khô của ma tộc phương Bắc đã bị tịnh hóa. Vừa bước qua cổng rào tre, Lăng Tiêu không hề do dự, lập tức quỳ sụp xuống vũng bùn lầy lội sát cọc rào, hai tay chắp trước ngực, bắt đầu bò lết từng bước vào khoảng sân đất nện trước nhà tranh.
Hùng Long và Tiên Dung đang lóng ngóng làm việc ngoài ruộng cải ngọt, vừa nhìn thấy cảnh tượng đó thì toàn thân run rẩy như cầy sấy. Đạo cơ của cả hai đứa trẻ rung động kịch liệt dưới tàn dư kiếm ý hoàng kim mộc mạc tỏa ra từ người Lăng Tiêu. Họ lập tức nhận ra đây chính là vị “Đại sư huynh Kiếm Thần” truyền kỳ mà phụ vương Hùng Vương từng nhắc đến với sự kính sợ tột cùng.
“Bái… bái kiến Đại sư huynh!” Hùng Long và Tiên Dung vội vàng buông cuốc gỗ và gáo dừa nứt, chạy ra sân quỳ rạp xuống đất, chắp tay hành lễ với thái độ vô cùng cung kính.
Lăng Tiêu không hề liếc nhìn hai đứa đệ tử mới lấy một cái. Mắt hắn đỏ hoe, đong đầy nước mắt sùng bái và kính ngưỡng, chỉ hướng về phía chiếc chõng tre — nơi Diệp Phi đang ngồi lờ đờ buồn ngủ. Hắn dập đầu thật mạnh xuống nền đất ẩm, tiếng dập đầu vang dội cả khoảng sân:
“Sư phụ vĩ đại vô song! Đồ nhi bất hiếu, đi xa hai ngày làm vẩn đục kiếm tâm, nay mới bò về được đến đây để chịu phạt trước Người!”
***
Diệp Phi đang thiu thiu ngủ trưa thì bị tiếng dập đầu của Lăng Tiêu làm cho giật nảy mình. Hắn nhướng đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ lên nhìn, thấy thằng đồ đệ lớn mặc quần áo rách rưới, mặt mũi lấm lem bùn đất đang quỳ khóc thảm thiết dưới sân thì không khỏi ngán ngẩm.
“Bố khỉ, cái thằng nhóc này… đi chơi bời lêu lổng ở đâu được hai hôm rồi mò về làm cái trò khóc lóc thảm thiết thế này?” Diệp Phi thầm nghĩ trong lòng, ngoài mặt thì cố gắng tỏ ra nghiêm nghị, lạnh lùng để giữ vững cái uy nghiêm của một vị sư phụ (mà hắn tự nghĩ ra). Hắn hắng giọng, càu nhàu mắng:
“Lăng Tiêu! Mày đi đâu biệt tăm biệt tích hai ngày trời, bỏ lại một đống củi cọ già ngoài góc sân không ai chẻ? Có biết là hai đứa em mới của mày làm việc lóng ngóng thế nào không? Đã thế về nhà còn bày đặt khóc lóc làm ồn đến giấc ngủ trưa của ta!”

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Lăng Tiêu trở về thăm sư phụ - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Lăng Tiêu nghe lời mắng của Diệp Phi thì toàn thân run lên vì cảm động. Hắn tự “bổ não” rằng sư phụ đang dùng những lời mắng mỏ bình dị này để cảnh tỉnh hắn không được kiêu ngạo vì chiến tích tiêu diệt ma tộc phương Bắc, đồng thời nhắc nhở hắn rằng việc chẻ củi cọ chính là “Chẻ Củi Chi Đạo” giúp giữ vững kiếm tâm thuần khiết.
“Sư phụ dạy bảo cực kỳ đúng đắn! Đồ nhi xuống núi hai ngày, tuy có dọn dẹp được vài con ruồi muỗi phương Bắc dòm ngó bờ cõi Âu Lạc, nhưng kiếm ý vẫn còn vướng bận sát niệm, chưa đạt đến cảnh giới mộc mạc như chiếc rìu rỉ sét của Người!” Lăng Tiêu dập đầu thêm một cái, giọng nói run rẩy vì thành kính. Hắn vội vàng tháo chiếc túi vải rách sau lưng ra, cung kính nâng bằng hai tay dâng lên trước chõng tre:
“Đồ nhi bất tài, chuyến đi này không mang được gì nhiều để phụ giúp gia đình, chỉ thu gom được một cái gáo dừa đen xì rác rưởi ngoài biên cảnh và ít viên đá cuội ngũ sắc lấp lánh mang về dâng lên Sư phụ kê chân bàn ăn cho phẳng!”
Diệp Phi nhướng mày nhìn vào chiếc túi vải rách.
Dưới nhãn quang phàm nhân của hắn (được thiên đạo tự động bảo hộ và chuyển hóa mọi thực thể tối cao thành vật phẩm bình thường), hắn chỉ thấy bên trong là một cái gáo dừa đen xì, sần sùi, sứt mẻ bốc mùi hôi hám và một vốc đá cuội ngũ sắc lấp lánh màu mè giống như mấy viên bi thủy tinh của trẻ con chơi đồ hàng.
Thế nhưng, dưới góc nhìn của Càn Khôn Tử, Thẩm Vạn Kim, Hùng Long và Tiên Dung đang quỳ phục xung quanh, cảnh tượng đó lại kinh thiên động địa đến mức khiến họ suýt nữa thì vỡ vụn nguyên thần!
Cái gáo dừa đen xì sần sùi kia thực chất chính là đầu lâu của Vực Ngoại Ma Hoàng — thực thể hủy diệt đã sống qua ba kỷ nguyên, kẻ vừa bị Lăng Tiêu dùng Thiết Mã Thần Kiếm chém bay đầu tại phương Bắc. Dù ma năng đã bị kiếm ý hoàng kim tịnh hóa hoàn toàn, nhưng tàn tích uy áp tối cổ của nó vẫn khiến không gian xung quanh rạn nứt nhẹ. Còn vốc đá cuội ngũ sắc kia chính là Ngũ Sắc Thần Thạch — chí bảo vá trời từ thời khai thiên lập địa, ẩn chứa tiên khí tối thượng của Thượng Giới mà các Tiên Đế Độ Kiếp Kỳ có nằm mơ cũng không thể chạm tới!
“Trời đất cản lối…” Thẩm Vạn Kim đứng bên cạnh chuồng gà mà hai chân run bần bật như cầy sấy, mồ hôi tuôn rơi như tắm. Hắn lén truyền âm cho Càn Khôn Tử với giọng điệu hoảng loạn tột độ: “Lão Càn! Ngươi nhìn thấy chưa? Đó là đầu lâu của Vực Ngoại Ma Hoàng và Ngũ Sắc Thần Thạch vá trời! Đại sư huynh đi hai ngày, vậy mà dám chém bay đầu Ma Hoàng, cướp đoạt thần thạch mang về dâng cho Tiên Tôn làm đồ chơi! Đây… đây là loại thực lực nghịch thiên gì?”
Càn Khôn Tử cũng trợn tròn mắt, râu tóc bạc phơ dựng đứng cả lên vì kính sợ: “Yên lặng! Đừng có dùng thần thức dò xét bừa bãi kẻo bị phản phệ nát linh hồn! Hãy xem Tiên Tôn giải quyết thế nào. Đối với ngài, mấy thứ chí bảo diệt thế này chắc cũng chỉ như đống rác rưởi phàm trần mà thôi!”
***
Đúng như Càn Khôn Tử dự đoán, Diệp Phi vừa nhìn thấy hai món “quà cáp” của Lăng Tiêu thì bỗng nổi trận lôi đình. Hắn vung mạnh chiếc quạt nan gõ một phát giòn giã lên đầu Lăng Tiêu, lớn tiếng mắng xối xả:
“Mày đi chơi hai ngày trời, tiền vàng không mang về được một cắc để ta mua muối mua tương bần, lại mang cái sọ dừa đen xì hôi hám dơ bẩn này với mấy viên đá cuội lòe loẹt này về làm rác nhà à? Đúng là phá gia chi tử! Nhà đã nghèo, miệng ăn thì đông, mà suốt ngày chỉ biết mang rác về bày bừa!”
Lăng Tiêu bị gõ đầu bằng quạt nan nhưng không hề né tránh, ngược lại hai mắt sáng rực lên như hai vầng thái dương. Cú gõ đầu bằng quạt nan của Diệp Phi chứa đựng “Thái Sơ Khai Thông Thần Trí”, lập tức quét sạch toàn bộ tàn dư ma khí và sát niệm phương Bắc còn sót lại trong nguyên thần của hắn, giúp kiếm tâm đại thành của hắn trở nên kiên cố, thuần khiết đến mức không một gợn sóng.
“Sư phụ mắng rất đúng! Đồ nhi quá nông nổi, mang những thứ danh lợi dơ bẩn bên ngoài về làm vẩn đục không khí thanh tịnh của nông trang!” Lăng Tiêu dập đầu lia lịa, giọng nói tràn đầy lòng sùng kính vĩ đại.
Diệp Phi bực dọc giật lấy cái gáo dừa đen sần sùi (đầu lâu Ma Hoàng) từ tay Lăng Tiêu, tùy tay ném thẳng một phát bay qua sân, rơi trúng vào đống rơm cạnh chuồng gà của con gà mái thần Tiểu Hồng. Hắn càu nhàu:
“Cái sọ dừa này đem làm máng đựng nước cho con Tiểu Hồng uống! Đỡ phải tốn tiền mua máng mới!”
Nói rồi, hắn lại giật lấy vốc đá cuội ngũ sắc (Ngũ Sắc Thần Thạch), ném thẳng về phía lão mập Thẩm Vạn Kim đang đứng run rẩy bên cạnh xẻng sắt:
“Lão Thẩm! Cầm lấy đống đá cuội này mang ra lát cái lối đi vào chuồng gà cho sạch sẽ! Mấy hôm nay trời mưa dông lầy lội quá, con Tiểu Hồng đi lại bẩn hết chân, trứng đẻ ra toàn dính bùn đất bẩn thỉu!”
“Dạ… dạ! Ông chủ vĩ đại! Đồ nhi… à không, vãn bối xin tuân lệnh ngay lập tức!” Thẩm Vạn Kim đón lấy vốc Ngũ Sắc Thần Thạch mà đôi bàn tay múp míp run bần bật, suýt chút nữa là đánh rơi cả bàn tính vàng.
Hắn và Càn Khôn Tử đứng chết trân tại chỗ, lòng chấn động đến mức da đầu tê dại hoàn toàn.
Dùng đầu lâu của Vực Ngoại Ma Hoàng — thứ có thể trấn áp cả một tinh vực — để làm máng đựng nước cho gà uống!
Dùng Ngũ Sắc Thần Thạch vá trời — thứ mà các đại tông môn Thượng Giới đánh nhau đến đầu rơi máu chảy để tranh giành — chỉ để lát lối đi vào chuồng gà cho sạch chân gà mái!
Đây rõ ràng là một màn thị phạm về cảnh giới “Pháp Vô Định Pháp, Vạn Vật Bình Đẳng” tối cao của Hỗn Độn Tiên Tôn! Đối với ngài, dù là Ma Hoàng hay Thần Thạch thì cũng chỉ là những vật dụng phàm trần phục vụ cho cuộc sống điền viên mộc mạc mà thôi!
Con gà mái thần Tiểu Hồng đang rúc đầu vào cánh ngủ trưa trong chuồng, vừa nhìn thấy cái “máng nước mới” rơi xuống đống rơm thì bỗng mở to đôi mắt hạt đậu đỏ ngầu. Nó cảm nhận được luồng linh dịch Thái Sơ Bản Nguyên rỉ ra từ cái đầu lâu Ma Hoàng đã bị tịnh hóa hoàn toàn, hớn hở chạy ra mổ ríu rít, thần mạch trong người nó sôi trào mãnh liệt, chuẩn bị đẻ ra một quả trứng vô thượng chứa đựng chí cao hỏa đạo.
***
Lăng Tiêu quỳ dưới sân đất nện, chứng kiến toàn bộ quá trình sư phụ tùy tay xử lý hai món chí bảo diệt thế thì tâm thần chấn động đến mức rơm rớm nước mắt. Hắn dập đầu sát đất cát, khóc nức nở cảm động:
“Sư phụ đại từ đại bi! Người dùng đầu lâu Ma Hoàng làm máng nước để dạy đồ nhi triết lý ‘Đạo tại phàm trần’, dùng thần thạch lát chuồng gà để cảnh tỉnh đồ nhi không được kiêu ngạo vì chút thành tựu nhỏ nhoi ở phương Bắc! Sự che chở và dụng ý dạy dỗ thâm sâu của Người, đồ nhi nguyện đời đời kiếp kiếp ghi nhớ trong tim!”
Diệp Phi đứng bên cạnh chõng tre, nghe thằng đồ đệ lớn lại bắt đầu lẩm nhảm luyên thuyên mấy triết lý hoang đường thì da đầu tê dại hoàn toàn. Hắn bất lực xoa xoa thái dương, thầm nghĩ trong đầu:
“Bố khỉ, cái thằng nhóc Lăng Tiêu này đi bụi có hai ngày mà đầu óc lại chập mạch nặng hơn trước rồi. Đúng là cái nông trang này không có lấy một người bình thường!”
Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, chỉ thẳng mặt Lăng Tiêu, nổi giận mắng xối xả để cắt đứt màn “bổ não” điên khùng của hắn:
“Hiểu cái đầu mày! Mau cất cái thanh sắt rỉ sét (Thiết Mã Thần Kiếm) sau lưng đi! Ra góc sân vác rìu chẻ sạch cái đống củi cọ già cho tao! Tối nay phạt mày nhịn cơm, chỉ được ăn cơm nguội chan nước lọc với muối hạt để tỉnh táo cái đầu ra!”
Lăng Tiêu nghe thấy hình phạt “ăn cơm nguội chan nước lọc” thì không những không buồn, ngược lại gương mặt lạnh lùng bỗng bộc phát ra sự hân hoan tột độ. Hắn biết rõ cơm nguội chan nước lọc của sư phụ chính là Thái Sơ Đạo Mễ và Thần Dịch — thứ thần dược tối cao giúp gột rửa hoàn toàn mệt mỏi và củng cố Kiếm tâm đại thành lên trạng thái đỉnh phong hoàn mỹ nhất!
“Đồ nhi xin nhận phạt! Tạ ơn sư phụ ban thưởng!” Lăng Tiêu hăm hở dập đầu tạ ơn, sau đó nhanh nhẹn đứng bật dậy, vứt bỏ mọi uy phong của một vị Kiếm Thần phương Bắc, lật đật chạy ra góc sân vác chiếc rìu rỉ sét lên vai, bắt đầu cặm cụi chẻ củi cọ già.
Hùng Long và Tiên Dung đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng đó thì lòng sùng bái dành cho Diệp Phi đã đạt đến cảnh giới vĩnh cửu bất diệt. Họ vội vàng chạy theo Lăng Tiêu để học hỏi cách chẻ củi, miệng không ngớt lời:
“Đại sư huynh! Để chúng em phụ huynh một tay!”
Diệp Phi lắc đầu ngao ngán, vác chiếc cuốc rỉ sét thong thả bước đi về phía ruộng cải ngọt phía Tây Nam để kiểm tra xem có con sâu róm nào phá hoại rau hay không. Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực của Âu Lạc Thần Châu, bóng lưng cô độc của vị “nông phu” vĩ đại đổ dài trên sân đất nện, hòa cùng tiếng rìu chẻ củi vang lên giòn giã, tạo nên một khúc nhạc điền viên bình yên nhưng cũng đầy uy nghiêm vĩnh cửu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8