Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 167: Thế hệ tương lai
Nhớ lại khoảng thời gian hai năm trước, vào một đêm mưa dông tầm tã, Diệp Phi khi đó mới chân ướt chân ráo bò lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu này. Hắn chỉ có một manh chiếu rách, một cái chăn xơ mướp vá chằng vá đắp, đêm đêm lạnh đến mức hai hàm răng gõ vào nhau cồm cộp như đang đánh trống trận. Lúc ấy, gia sản lớn nhất của hắn là ba gốc cải dại còi cọc mới trồng ngoài hiên và một con chó đen gầy trơ xương sườn cứ chốc chốc lại hắt hơi một cái làm rung rinh cả mái tranh dột nát. Hắn đã nằm co quắp ôm lấy con chó Đại Hắc, vừa run bần bật vừa khấn thầm mong sao trời đừng mưa nữa, kẻo ruộng rau độc nhất của mình bị ngập úng thì cả người lẫn chó chỉ có nước dắt nhau đi ăn mày. Cái nỗi sợ nghèo, sợ đói, sợ ruộng vườn thất thu ấy đã ăn sâu vào tận tủy cốt của Diệp Phi, biến hắn thành một kẻ tôn sùng chủ nghĩa tiết kiệm đến mức tối đa ở thời điểm hiện tại.
Diệp Phi thở dài một tiếng, lắc đầu xua đi những ký ức nghèo khổ năm xưa. Hắn nhìn hai đứa đệ tử mới đang khúm núm đứng trước hiên nhà tranh.
Hắn bưng ra một niêu đất nung đen đúa, bên trong chứa những hạt cơm nguội khô khốc, cứng ngắc như những hạt sỏi nhỏ. Hắn múc một gáo nước giếng đá ong lạnh buốt, dội thẳng vào niêu cơm, rồi bốc một nhúm muối mỏ xám xịt, dơ bẩn rắc lên trên.
Hắn đặt niêu cơm xuống chiếc bàn gỗ nghiến, nghiêm giọng:
“Hai đứa nghe cho rõ đây. Làm việc thì cẩu thả, cuốc đất thì nông choèn, tưới nước thì suýt làm trôi cả mầm cải của ta. Trưa nay, đây là hình phạt dành cho các ngươi! Ăn sạch niêu cơm nguội chan nước lọc với muối hạt này cho ta! Đứa nào còn dám lười biếng, ta bắt nhịn đói ba ngày!”
Hùng Long và Tiên Dung nhìn niêu cơm nguội ngắt trước mặt, lồng ngực phập phồng liên hồi. Trong mắt hai đứa trẻ, đây đâu phải là cơm thừa canh cặn của người phàm? Những hạt cơm nguội khô khốc kia đang tỏa ra luồng hào quang hoàng kim vạn trượng, mỗi một hạt đều tròn trịa, căng mọng như những viên Thái Sơ Đạo Mễ chứa đựng sinh cơ hoàn mỹ nhất của vũ trụ. Còn làn nước giếng lạnh buốt dội lên trên kia, rõ ràng là Thái Sơ Thần Dịch đang cuồn cuộn chảy, bốc lên những làn sương mù màu vàng nhạt mang theo đạo vận chí cao vô thượng!
Hùng Long run rẩy, hai tay nâng bát đón nhận lấy phần cơm nguội chan nước lọc từ tay Diệp Phi với lòng sùng bái tột cùng. Giọng cậu bé nghẹn ngào:
“Đồ nhi… xin nhận phạt của Sư phụ! Ân tình của ngài, đồ nhi có dùng cả vạn kiếp cũng không thể báo đáp hết!”
Tiên Dung cũng rơm rớm nước mắt, bưng bát cơm mà đôi bàn tay nhỏ nhắn cứ run bần bật. Nàng thầm nghĩ, Sư phụ quả thực quá đỗi từ bi, biết rõ hai huynh muội nàng vừa mới gia nhập tông môn, đạo cơ còn chưa vững vàng, huyết mạch chưa hoàn toàn dung hợp, nên mới dùng danh nghĩa “hình phạt” để ban tặng loại thần vật nghịch thiên này.
Ở góc sân, cạnh chuồng gà của gà mái thần Tiểu Hồng, Càn Khôn Tử và lão mập Thẩm Vạn Kim đang đứng nhìn thèm thuồng, hai cặp mắt sáng lên như hai bóng đèn pha. Lão già râu tóc bạc phơ Càn Khôn Tử không kìm được lòng, lén lút dùng thần niệm truyền âm cho lão mập họ Thẩm:
“Thẩm huynh, ngươi nhìn xem! Hai đứa nhóc kia số mạng thật là tốt đến mức khiến người ta ghen tị phát điên! Chúng ta ngày ngày quét sân dọn phân gà, mệt đến đứt cả hơi mới được Tiên Tôn ban cho chút bã trà dại. Thế mà hai đứa này vừa mới đến, cuốc đất thì hỏng, tưới nước thì sai, vậy mà lại được Tiên Tôn đích thân ban thưởng Thái Sơ Đạo Mễ và Thần Thủy! Ôi chao, đúng là sóng sau đè sóng trước, khí vận của thế hệ tương lai Âu Lạc này quả thực quá đỗi nghịch thiên!”
Lão mập Thẩm Vạn Kim cũng nuốt nước bọt cái ực, bàn tay múp míp bấu chặt lấy cán xẻng sắt, truyền âm lại đầy vẻ hậm hực:
“Lão Càn Khôn, ngươi bớt lải nhải đi! Mau mau quét dọn cho sạch cái sân này. Lát nữa đợi hai đứa nhỏ ăn xong, chúng ta phải nhanh chân chạy ra ruộng dưa hấu nhổ cỏ lập công. Biết đâu Tiên Tôn vui lòng, lại thương tình ban cho chúng ta nửa bát nước cơm thừa thì sao? Nghĩ đến luồng đạo vận kia thôi là ta đã thấy đan điền ấm nóng lên rồi!”
Lúc này, Hùng Long đã múc muỗng cơm nguội chan nước lọc đầu tiên đưa vào miệng.
“Bùm!”
Một tiếng nổ vô hình vang lên ngay trong thức hải của Hùng Long. Cậu bé trợn tròn mắt, toàn thân cứng đờ như tượng đá. Cơm nguội vừa trôi xuống cổ họng, lập tức hóa thành một luồng sức mạnh hỗn độn bạo liệt như núi lửa phun trào, càn quét khắp lục phủ ngũ tạng. Những hạt cơm nguội thô sơ kia biến thành những luồng chân nguyên hoàng kim cuồn cuộn, điên cuồng va đập vào các vách ngăn kinh mạch đang bị bế tắc của cậu.
Tiên Dung thấy huynh trưởng ăn xong liền vội vàng lùa một ngụm cơm nguội vào miệng. Ngay lập tức, cơ thể nàng cũng run rẩy dữ dội. Luồng Thái Sơ Thần Dịch lạnh buốt từ nước giếng thấm vào tận xương tủy, gột rửa hoàn toàn những tạp chất cuối cùng trong thần hồn của nàng.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Diệp Phi ngồi trên chõng tre nhấp một ngụm trà nhài dại, lòng thầm đắc ý:
“Hừ, cho hai đứa bay chừa cái thói làm việc cẩu thả. Cơm nguội chan nước lọc với muối hạt đắng ngắt thế kia, ăn vào cho biết thế nào là nỗi khổ của người phàm làm nông. Đáng đời hai đứa báo thủ!”
Thế nhưng, nụ cười đắc ý của Diệp Phi chưa kịp nở trọn vẹn trên môi thì biến cố đột ngột xảy ra.
Gương mặt của Hùng Long bỗng chốc đỏ bừng lên như một cục gạch nung vừa được kéo ra khỏi lò lửa. Dưới lớp da thịt dẻo dai của cậu, những chiếc vảy rồng màu vàng ròng rực rỡ bắt đầu ẩn hiện, tỏa ra luồng long uy hoàng kim thuần khiết đến cực điểm. Huyết mạch Long tộc (Lạc Long Quân) trong tim cậu như bị một bàn tay vô hình đánh thức, dòng máu hoàng kim cuồn cuộn chảy khắp kinh mạch, phát ra tiếng gầm rú như sóng thần gầm vang.
Cùng lúc đó, Tiên Dung bên cạnh cũng không khá hơn. Quanh thân nàng tỏa ra những luồng tiên quang thanh khiết, rực rỡ như đóa sen tuyết nở rộ giữa đêm đông. Phía sau lưng nàng, một đôi cánh Lạc Vũ khổng lồ bằng linh khí hoàng kim từ từ ngưng tụ, sải rộng ra hai bên, mỗi sợi lông cánh đều lấp lánh ánh sáng của quy luật thời không.
Cả hai đứa trẻ run rẩy bần bật, hơi thở dồn dập, mồ hôi tuôn ra như tắm, gương mặt vặn vẹo đầy vẻ đau đớn vì luồng dược lực của “cơm nguội” quá mức bạo liệt, đang điên cuồng cải tạo thân thể của chúng.
Diệp Phi nhìn thấy cảnh này thì giật nảy mình, suýt chút nữa thì sặc ngụm trà nhài dại. Hắn trợn tròn mắt, da đầu tê dại, chiếc quạt nan trên tay rơi rụng xuống đất nện.
“Ối giời đất cản ngăn! Cái thứ gì thế này?!” Diệp Phi hoảng hốt kêu lên trong lòng, mặt cắt không còn một giọt máu. “Thôi chết tôi rồi! Cơm nguội này ta để từ tối hôm kia, chắc chắn là bị thiu, bị nhiễm khuẩn nặng rồi! Lại còn cái muối mỏ xám xịt kia nữa, có khi là muối độc chưa qua tinh chế! Hai đứa nhỏ này bị ngộ độc thực phẩm cấp tính, dị ứng thời tiết nặng đến mức sắp trợn mắt sùi bọt mép, toàn thân nổi mẩn đỏ như vảy rồng, lại còn ảo giác đến mức mọc cả cánh ra thế kia rồi!”
Diệp Phi cuống cuồng cả lên. Ở cái chốn rừng hoang vu này làm gì có bệnh viện hay trạm xá? Nếu hai đứa con nhà người ta gánh lương thực lên núi bái sư học việc mà vừa ăn bữa cơm đầu tiên đã lăn đùng ra chết ngộ độc, thì danh tiếng của hắn coi như đổ sông đổ biển, chưa kể Hùng Vương dưới núi mà biết được chắc chắn sẽ vác quân lên hỏi tội!
Không kịp suy nghĩ nhiều, Diệp Phi vội vàng bật dậy khỏi chõng tre, chạy thục mạng vào trong bếp lò. Hắn bưng ra một chiếc ấm đất nung chứa nước chè xanh dại ướp hoa nhài mát lạnh còn thừa từ chiều hôm qua, rót đầy ra hai chiếc bát sành lớn. Hắn lao ra sân, lớn tiếng quát tháo đầy vẻ lo lắng:
“Mau! Hai đứa mau uống sạch hai bát nước này cho ta! Uống nhanh lên để nôn hết cái đống cơm thiu kia ra! Đúng là khổ quá đi mất, đề kháng yếu ớt thế này mà cũng đòi ra đồng làm nông! Mau uống đi!”
Hùng Long và Tiên Dung đang trong cơn đau đớn tột cùng khi huyết mạch bùng nổ, nghe thấy tiếng quát của Sư phụ thì như người chết đuối vớ được cọc. Họ không chút do dự, đón lấy bát nước chè dại từ tay Diệp Phi, ngửa cổ uống cạn sạch không chừa một giọt.
“Ực… ực… ực!”
Nước chè xanh dại ướp hoa nhài mát lạnh vừa trôi xuống bụng, một luồng khí tức thanh mát, dịu nhẹ lập tức lan tỏa khắp cơ thể hai đứa trẻ. Đây đâu phải là nước chè dại thông thường? Trong mắt họ, đây chính là Thái Sơ Tịnh Thế Thần Dịch — thứ thần thủy tối cao chứa đựng đạo vận tịnh hóa của cả vũ trụ!
Luồng thần dịch này vừa đi vào, lập tức bao bọc lấy hai luồng sức mạnh Long tộc và Tiên tộc đang bạo động dữ dội trong cơ thể họ, nhẹ nhàng vuốt ve, tịnh hóa hoàn toàn những tạp chất và oán niệm tàn dư trong huyết mạch. Sự bạo liệt, đau đớn biến mất không dấu vết, thay vào đó là một cảm giác ấm áp, dễ chịu vô cùng.
Chỉ trong một nhịp thở, huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên trong cơ thể Hùng Long và Tiên Dung hoàn toàn dung hợp một cách hoàn mỹ. Tu vi của hai đứa trẻ tăng tiến với tốc độ kinh hoàng, dễ dàng phá vỡ mọi xiềng xích cảnh giới.
“Oanh!”
Hùng Long đột phá Khải Huyết Cảnh, bước vào Chúc Đồng Cảnh, rồi trực tiếp phi thăng thẳng lên Lạc Vũ Cảnh đỉnh phong! Đôi cánh hoàng kim sau lưng cậu sải rộng, tỏa ra ánh sáng rực rỡ như thần mặt trời.
Tiên Dung cũng đồng dạng đột phá, đôi cánh Lạc Vũ của nàng ngưng tụ hoàn mỹ, khí chất thanh thoát, thoát tục như một vị tiên tử từ thời thượng cổ bước ra, tu vi đứng vững ở Lạc Vũ Cảnh đỉnh phong, chạm sát vào ngưỡng cửa Thần Thông Cảnh!

Diệp Phi đứng bên cạnh, thấy hai đứa nhỏ sau khi uống nước chè dại thì mặt mũi bớt đỏ, hơi thở dần ổn định trở lại, đôi cánh linh khí kỳ quái và vảy rồng trên người cũng từ từ thu liễm vào trong cơ thể. Hắn thở phào một tiếng nhẹ nhõm, đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, thầm nghĩ:
“May quá… nước chè xanh dại giải độc quả thực tốt thật. Suýt chút nữa là mang tiếng làm chết người rồi. Bố khỉ, từ nay về sau tuyệt đối không được cho chúng nó ăn đồ để qua đêm nữa, cứ phải ăn chín uống sôi cho lành.”
Thế nhưng, Diệp Phi không hề hay biết rằng, sự đột phá huyết mạch nguyên thủy của Hùng Long và Tiên Dung ngay tại đỉnh Tản Viên Thần Sơn lúc này đã tạo ra một sự cộng hưởng khí vận kinh thiên động địa.
Sức mạnh đột phá của hai đứa trẻ quá mức thuần khiết, mang theo bản nguyên của dòng dõi Con Rồng Cháu Tiên khởi thủy. Luồng khí vận hoàng kim này chạy dọc theo mạch đất của núi Tản Viên, lách qua hệ thống rễ cây cổ thụ, bỏ qua mọi sự phong tỏa không gian vật lý của con bù nhìn rơm ngoài ruộng cải ngọt, truyền thẳng vào long mạch quốc gia đang nằm sâu dưới lòng đất Âu Lạc Thần Châu.
Tại Phong Châu Thần Đô, cách núi Tản Viên hàng vạn dặm.
Điện thờ Kính Thiên ngự trị trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn linh thiêng quanh năm mây mù bao phủ.
Hùng Vương đang ngồi xếp bằng trên cỗ xe đồng hoàng cấp đặt giữa chính điện, đôi mắt nhắm nghiền để cảm ngộ thiên địa. Đột nhiên, ông mở bừng mắt, lồng ngực chấn động kịch liệt.
“Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!”
Toàn bộ tế đàn đồng thau khổng lồ của điện Kính Thiên bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những hoa văn trống đồng Đông Sơn khắc trên các cột trụ bằng đồng cổ bỗng rực sáng lên những luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ.
Từ sâu dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, một tiếng gầm vang dội của Kim Long vạn dặm vang lên, chấn động khắp mười lăm bộ bộ lạc của vương triều Âu Lạc. Trên bầu trời Phong Châu Thần Đô, hư ảnh một con Kim Long khổng lồ và một con Thần Phượng lửa rực rỡ từ hư không hiển lộ, uốn lượn bay múa quanh đỉnh núi, cất tiếng gầm vang đầy uy nghiêm và thần thánh.
“Cái… cái thứ gì thế này?!”
Hùng Vương chấn động đến mức bật đứng dậy khỏi cỗ xe đồng, hơi thở dồn dập. Ông cảm nhận được long mạch quốc gia của Âu Lạc Thần Châu, vốn vừa được Tiên Tôn Diệp Phi vá lại hoàn toàn, nay bỗng nhiên sôi trào, khí vận dâng cao cuồn cuộn như sóng vỡ bờ, mạnh mẽ gấp mười lần so với trước đó!
Đúng lúc này, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng hớt hải chạy vào chính điện. Bộ giáp đồng cổ trên người ông va vào nhau kêu loảng xoảng, gương mặt chữ điền cương nghị lúc này đầy vẻ bàng hoàng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì quá đỗi xúc động. Ông quỳ sụp xuống đất, gào lên:
“Đại vương! Đại hỷ! Đại hỷ cho vương triều Âu Lạc Thần Châu ta!”
Hùng Vương bước nhanh xuống bục đá, đỡ lấy vai Bùi Hùng, giọng run rẩy: “Bùi ái khanh, mau nói! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao khí vận quốc gia lại bùng nổ mạnh mẽ đến mức này?!”
Bùi Hùng khóc nức nở, chỉ tay về hướng Tây Nam — nơi ngọn núi Tản Viên Thần Sơn đang ngự trị:
“Bẩm Đại vương! Thần vừa nhận được tin tức từ các Lạc Tướng canh giữ biên cảnh. Khí vận hoàng kim này phát ra từ đỉnh Tản Viên Thần Sơn! Tiên Tôn Diệp Phi… ngài ấy đã dùng đại thần thông nghịch thiên, khai mở huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên nguyên thủy nhất cho thế hệ tương lai của Âu Lạc ta! Hai đứa trẻ hoàng tộc gửi lên núi bái sư ba ngày trước, nay đã hoàn toàn thức tỉnh thần mạch tối cao, đột phá thẳng lên Lạc Vũ Cảnh đỉnh phong!”
Hùng Vương nghe xong, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Ông lùi lại hai bước, hai tay chắp trước ngực hướng về phía núi Tản Viên, quỳ rụp xuống bãi đất nện ngoài điện Kính Thiên, dập đầu lia lịa xuống đất, nước mắt tuôn rơi lã chã:
“Tiên Tôn vĩ đại! Ngài quả thực là vị cứu tinh vạn cổ của Âu Lạc Thần Châu ta! Ngài không chỉ vá lại long mạch, tịnh hóa ma tộc, mà nay còn ban tặng cho vương triều một thế hệ thần thánh, giúp bảo hộ giang sơn này vạn cổ trường tồn! Ân đức của ngài, vương triều Âu Lạc nguyện đời đời kiếp kiếp ghi nhớ dưới chân ngài!”
Trăm vị Lạc Tướng và Lạc Hầu đứng ngoài sân điện Kính Thiên chứng kiến cảnh tượng đó cũng đồng loạt quỳ rạp xuống đất, hô vang đầy sùng kính:
“Tiên Tôn Diệp Phi vĩ đại vô song! Âu Lạc Thần Châu vạn cổ trường tồn!”
Tiếng hô vang dội của mười vạn chiến sĩ Âu Lạc làm rung chuyển cả bầu trời Phong Châu Thần Đô, tạo thành một cột sáng khí vận hoàng kim khổng lồ bay vút lên chín tầng mây.
Tại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ một góc sân đất nện giản dị.
Hùng Long và Tiên Dung lúc này đã hoàn toàn bình phục. Da thịt của họ trở nên dẻo dai, cứng cáp như đồng đúc, khí chất thanh thoát, nhẹ nhàng như những vị tiên nhân thực thụ. Đôi cánh hoàng kim và vảy rồng đã hoàn toàn thu liễm vào sâu trong huyết mạch, biến thành nguồn sức mạnh nội tại vô tận.
Cả hai đứa trẻ quỳ sụp dưới chân chiếc chõng tre của Diệp Phi, dập đầu khóc nức nở, trán chạm sát đất cát:
“Đệ tử ngu muội, tạ ơn Sư phụ tái sinh! Nước chè dại giải độc của Sư phụ đã giúp chúng con tịnh hóa hoàn toàn ma tính, dung hợp huyết mạch hoàn mỹ! Chúng con nguyện suốt đời suốt kiếp gieo trồng đại đạo, bảo vệ ruộng rau ruộng dưa cho Sư phụ, quyết không phụ lòng mong mỏi của ngài!”
Diệp Phi ngồi trên chõng tre, thấy hai đứa nhỏ đã hết đỏ mặt, hơi thở ổn định và không còn mọc cánh mọc vảy kỳ quái nữa thì thở phào nhẹ nhõm. Hắn thầm nghĩ:
“May quá, nước chè xanh dại giải độc quả thực tốt thật. Suýt chút nữa là mang tiếng làm chết người rồi. Bố khỉ, từ nay về sau tuyệt đối không được cho chúng nó ăn đồ để qua đêm nữa, cứ phải ăn chín uống sôi cho lành.”
Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, nhìn hai đứa trẻ rồi lườm sang Càn Khôn Tử và lão mập Thẩm Vạn Kim đang quỳ phục bên cạnh chuồng gà với vẻ mặt thèm thuồng đầy ghen tị. Hắn càu nhàu:
“Nhìn cái gì mà nhìn? Mau dắt hai đứa nhỏ ra ruộng cải ngọt nhổ cỏ gấu đi! Ngày mai mà ta còn thấy đứa nào lười biếng, làm việc cẩu thả, ta bắt uống sạch một nồi canh ngải cứu đắng ngắt cho biết tay!”
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim nghe thấy lời mắng của Diệp Phi thì như nghe thấy Thần Dụ tối cao, vội vàng dập đầu tạ ơn rồi lật đật vác chổi tre và xẻng sắt chạy ra ruộng. Càn Khôn Tử truyền âm cho Thẩm Vạn Kim đầy hưng phấn:
“Thẩm huynh! Ngươi nghe thấy chưa? Tiên Tôn bảo ngày mai nếu chúng ta không làm tốt sẽ phạt uống canh ngải cứu đắng! Trời ơi, canh ngải cứu của Tiên Tôn chính là Thái Sơ Tịnh Thế Thần Dịch giúp gột rửa đạo tâm! Đây rõ ràng là ngài đang khích lệ chúng ta phải nỗ lực tu luyện hơn nữa! Mau! Mau đi nhổ cỏ ruộng dưa thôi!”
Hùng Long và Tiên Dung cũng nhanh nhẹn đứng dậy, cung kính nhận lấy chiếc cuốc gỗ và gáo dừa nứt nẻ từ góc sân, vui vẻ chạy theo hai vị tạp dịch ra ruộng làm việc với lòng sùng bái cuồng nhiệt.
Diệp Phi lắc đầu ngao ngán, vác chiếc cuốc rỉ sét thong thả đi ra ruộng dưa hấu phía Tây Nam. Hắn nhìn bầu trời hoàng hôn đỏ rực, lẩm bẩm oán trách thời tiết mùa hè thất thường:
“Haiz… đúng là một lũ thần kinh chập mạch. Thời tiết dạo này nóng nực quá, hy vọng ruộng dưa hấu năm nay sẽ bội thu, kiếm được chút tiền trang trải chi phí gạo nước cho cái nông trang đầy báo thủ này…”
Dưới chân núi Tản Viên, tiếng gió thổi rì rào qua những tán cọ cổ thụ, mang theo hơi thở ấm áp của một kỷ nguyên mới — kỷ nguyên của một Âu Lạc thần thánh, trường tồn vĩnh cửu dưới sự bảo hộ âm thầm của vị “nông phu” vĩ đại.