Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 166: Diệp Phi dạy mới

Cập nhật lúc: 2026-06-21 12:29:56 | Lượt xem: 8

Những dải sương mù buổi sớm lười biếng quấn quýt quanh những tán cọ cổ thụ trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, nhưng hôm nay, chúng không mang sắc trắng đục như mọi khi. Giữa làn hơi nước ẩm ướt ấy, đột nhiên xuất hiện những sợi tơ mỏng manh màu tím nhạt đan xen vào nhau, tựa như những đường gân lá khổng lồ đang lặng lẽ hô hấp. Một mùi hương cổ xưa, thanh khiết nhưng cũng đầy bí ẩn rỉ ra từ sâu trong lòng đất sườn núi phía Tây Nam, thoang thoảng như mùi rêu phong vạn năm của một ngôi mộ cổ vừa hé mở, lại vừa giống như mùi đất đỏ hồng hoang sau một trận đại hồng thủy khai thiên lập địa. Biến động kỳ lạ này khiến vạn vật trên ngọn núi thiêng đều im hơi lặng tiếng, như thể đang nín thở chờ đợi một điềm báo vĩ đại sắp sửa giáng lâm.

Diệp Phi nằm trên chiếc chõng tre cũ kỹ, tay cầm chiếc quạt nan mới đan khẽ phẩy phẩy để xua đi vài con muỗi rừng cứng đầu. Gương mặt phong sương của hắn hơi nhăn lại, đôi mắt lờ đờ buồn ngủ nhìn chăm chăm vào làn sương tím nhạt đang bay lảng bảng trước hiên nhà. Hắn khịt khịt mũi, lẩm bẩm tự giễu:

“Cái thời tiết quái quỷ ở cái xó xỉnh này đúng là không thể lường trước được. Hết dông bão mùa hè lại đến sương mù màu tím lịm tìm sim thế này. Chắc chắn là do chướng khí độc hại từ mấy bãi đầm lầy phía Nam bốc lên rồi. Haiz, không biết ruộng cải ngọt mới gieo của mình có bị cái thứ sương độc này làm cho thối rễ héo lá hay không nữa. Đúng là làm nông dân chưa bao giờ là dễ dàng cả, hở ra một cái là thiên tai, dịch bệnh rình rập.”

Hắn thở dài một tiếng, thong thả ngồi dậy, đưa tay xoa xoa khớp gối bên trái. Thật may mắn là nhờ mấy bát canh ngải cứu hoang dã đắng ngắt hôm trước mà cái chứng đau khớp kinh niên của hắn đã hoàn toàn biến mất, cơ thể phàm nhân lúc này nhẹ nhõm, tràn đầy sinh lực. Hắn bước xuống chõng tre, xỏ chân vào đôi dép rơm rách, vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai rồi quyết định đi ra ruộng cải ngọt phía Tây Nam để kiểm tra tình hình. Hắn cũng muốn xem thử hai đứa đệ tử thử việc mới nhận là thằng bé Long và con bé Dung làm ăn ra sao. Nghĩ đến hai đứa nhóc này, lòng Diệp Phi lại dâng lên một chút an ủi:

“Ít ra thì hai đứa này cũng thật thà, chịu khó, lại còn biết tự mang theo mấy gùi khoai gùi sắn tự túc lương thực. Không giống như ba cái đứa phá gia chi tử Lăng Tiêu, Dao nhi với Vân Thư, suốt ngày chỉ biết ăn tàn phá hại, gặm sạch cả niêu cơm nếp hạt cau của ta rồi trốn biệt tăm biệt tích dưới núi. Để xem hôm nay hai đứa lính mới này thể hiện thế nào, nếu làm tốt thì ta sẽ giữ lại lâu dài, đỡ được bao nhiêu chi phí tiền gạo cho cái nông trang nghèo rớt mồng tơi này.”

Thế nhưng, khi Diệp Phi vừa bước chân đến ranh giới ruộng cải ngọt, cảnh tượng đập vào mắt khiến khóe miệng hắn giật giật liên hồi, suýt chút nữa thì đánh rơi cả chiếc cuốc rỉ sét trên vai xuống đất bùn.

Ở góc ruộng phía Tây Nam, Hùng Long đang cầm chiếc cuốc gỗ cũ kỹ bám đầy rêu xanh mà Diệp Phi đưa cho hôm qua. Thằng nhóc này cơ bắp cuồn cuộn, bả vai rộng như tấm phản, nhưng tư thế cuốc đất của hắn thì quả thực là một thảm họa thời trang làm nông. Hắn đang gầm rú lên từng tiếng như bò tót, dùng hết sức bình sinh băm bổ chiếc cuốc gỗ xuống đất một cách điên cuồng. Mỗi một nhát cuốc giáng xuống, đất cát đỏ au lại văng tung tóe khắp nơi, bắn cả lên mặt, lên áo vải thô của hắn. Luống đất dưới chân hắn méo mó, lồi lõm như bị một bầy lợn rừng đến ủi phá, và tệ hại hơn cả là chiếc cuốc gỗ cùn mòn kia suýt chút nữa đã chém bay mất mấy mầm cải ngọt non nớt mà Diệp Phi đã tốn bao công sức gieo trồng.

Cách đó không xa, Tiên Dung cũng đang chật vật không kém. Con bé Dung xách chiếc gáo dừa nứt nẻ bám đầy muội than, gánh hai thùng nước giếng đá ong to đùng. Thế nhưng, thay vì tưới nước nhẹ nhàng, thong thả, nàng lại nhắm mắt nhắm mũi dội ào ào cả gáo nước lớn vào một góc ruộng. Nước giếng mát lạnh đổ xuống như thác lũ, tạo thành những vũng lầy lội, bong bóng sủi lên sùng sục, khiến mấy mầm cải ngọt non nớt bị dội cho nghiêng ngả, suýt thì dập nát và bật cả rễ lên khỏi mặt đất ẩm.

Diệp Phi nhìn thấy cảnh tượng bôi bác, phá hoại của công này thì lồng ngực phập phồng, máu nóng dồn thẳng lên não. Hắn không thể nhịn được nữa, lập tức bước tới, lớn tiếng quát nhẹ:

“Dừng tay! Dừng tay hết cho ta! Hai đứa nhóc các ngươi đang làm cái trò mèo gì thế này? Ta bảo các ngươi ra đây làm vườn, xới đất tưới rau, chứ có phải bảo các ngươi đến đây để phá hoại, san phẳng cái ruộng cải ngọt duy nhất của ta đâu? Trời đất ơi, dưa hấu với cải ngọt của ta mà chết sạch thì trưa nay cả lũ nhịn cơm hết nghe chưa!”

Tiếng quát của Diệp Phi tuy không dùng đến bất kỳ chút tu vi nào, nhưng đối với Hùng Long và Tiên Dung, nó lại giống như một tiếng sấm sét Thái Sơ nổ vang giữa trời quang, đánh thẳng vào thần hồn của họ. Cả hai lập tức run rẩy, đứng chết trân tại chỗ, không dám nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.

Hùng Long vội vàng buông lỏng tay cuốc, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, gương mặt tràn đầy vẻ sợ hãi và tự trách. Hắn lắp bắp:

“Tiên… Tiên Tôn bớt giận! Đệ tử ngu muội, đệ tử lóng ngóng làm hỏng việc của Sư phụ rồi!”

Tiên Dung cũng sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, nàng vội vàng ôm chặt lấy chiếc gáo dừa nứt nẻ vào lòng, đôi mắt to tròn ngập nước, nghẹn ngào cúi đầu:

“Sư phụ… con xin lỗi. Con… con chỉ muốn tưới nước thật nhanh để rau mau lớn, không ngờ lại làm dập mầm cải của Sư phụ. Xin Sư phụ trừng phạt!”

Diệp Phi nhìn bộ dạng sợ hãi, khép nép của hai đứa nhỏ thì cơn giận cũng nguôi đi phần nào. Hắn thở dài một tiếng đầy bất lực, thầm nghĩ trẻ con thời nay đúng là được nuông chiều quá mức, ngay cả việc chân tay cơ bản nhất cũng không biết làm. Hắn bước tới trước mặt Hùng Long, giật lấy chiếc cuốc gỗ cũ kỹ từ tay thằng nhóc, lắc đầu bảo:

“Thằng nhóc Long, ngươi nhìn cho kỹ đây. Cuốc đất không phải là dùng sức trâu sức ngựa gầm rú rồi băm bổ vô tội vạ như thế. Đất này là đất đỏ sườn núi, tuy dẻo nhưng nếu ngươi dùng lực quá mạnh sẽ làm đất bị nén chặt lại, rễ rau không thở được. Ngươi phải nương theo thớ đất mà bổ xuống, nhẹ nhàng nhưng chuẩn xác.”

Nói rồi, Diệp Phi hơi khom lưng, hai tay nắm lấy cán cuốc tre đực. Hắn khẽ vung cuốc lên, bổ xuống một nhát mộc mạc. Nhát cuốc của hắn lướt qua đất bùn một cách nhẹ nhàng, không hề phát ra một tiếng động nào, nhưng thớ đất đỏ ẩm ướt dưới lưỡi cuốc bỗng chốc tơi xốp ra một cách hoàn hảo. Diệp Phi vừa làm vừa giảng giải bằng giọng điệu thuần nông chân chất của người Âu Lạc:

“Đất không xới thì rễ không sâu. Khi ngươi muốn nhổ cỏ gấu hay cỏ tranh, ngươi phải lách mũi cuốc xuống tận gốc rễ của nó mà bứng lên. Nhổ cỏ là phải nhổ tận gốc, nếu ngươi chỉ phạt đứt phần lá bên trên, rễ cỏ vẫn còn bám sâu dưới đất thì chỉ cần một cơn mưa rào xuống, chúng lại mọc lên rầm rộ, tranh ăn hết chất dinh dưỡng với cải ngọt của ta. Biết chưa?”

Hùng Long đứng bên cạnh nín thở quan sát từng động tác của Diệp Phi. Ban đầu, hắn chỉ thấy nhát cuốc của Sư phụ rất bình thường, nhưng khi hắn tập trung tinh thần để nhìn kỹ hơn, “Oanh!” một tiếng nổ kinh thiên động địa bỗng chốc vang lên trong thức hải của hắn.

Dưới lăng kính thần thức của một tu sĩ mang huyết mạch Giao Long, Hùng Long nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng đến mức da đầu hắn tê dại. Nhát cuốc mộc mạc của Diệp Phi bổ xuống không phải là xới đất, mà là một nhát chém xé rách vạn cổ quy luật! Lưỡi cuốc gỗ cùn mòn lướt qua đến đâu, toàn bộ mạch khí tà ác, những sợi tơ nhân quả đen kịt của tàn dư ma tộc ẩn sâu dưới lòng đất sườn núi Tây Nam đều bị chém đứt đoạn một cách triệt để.

“Đất không xới thì rễ không sâu… Nhổ cỏ là phải nhổ tận gốc…”

Lời dạy của Diệp Phi vang vọng bên tai Hùng Long như những lời sấm truyền của Đấng Sáng Thế thời sơ khai. Đầu óc hắn nhảy số điên cuồng, ngộ tính bùng nổ đến mức cực hạn. Hắn bừng tỉnh đại ngộ, lẩm bẩm trong lòng:

*Trời đất ơi! Mũi cuốc của Sư phụ chính là Kiếm ý Thái Sơ vô thượng! Cỏ dại chính là tà niệm, là những sợi xích Nhân quả vạn cổ đang trói buộc chúng sinh! Sư phụ đang dùng hành động thực tế để dạy ta rằng: Muốn tu luyện kiếm đạo, muốn giữ vững đạo cơ thì phải nhổ tận gốc rễ của tà niệm và nhân quả tà ác! Nhất thiết không được để lại bất kỳ một tia tàn dư nào, nếu không khi thiên kiếp giáng xuống, nhân quả sẽ lại trỗi dậy thiêu rụi toàn bộ đạo quả!*

Ngay khi Hùng Long vừa ngộ ra chân lý vĩ đại này, huyết mạch Giao Long (Long tộc) trong tim hắn bỗng chốc sôi trào cuồn cuộn như sóng thần Đông Hải. Dòng máu hoàng kim rực rỡ chảy xiết khắp kinh mạch, gột rửa toàn bộ tạp chất và rạn nứt trong đan điền của hắn.

“Coong! Coong! Coong!”

Những tiếng ngân vang trầm hùng, cổ kính như tiếng đúc đồng Đông Sơn viễn cổ bỗng nhiên phát ra từ sâu trong xương cốt của Hùng Long. Thân hình cao lớn của hắn bỗng chốc ánh lên một sắc đỏ đồng thau kiên cố, da thịt săn chắc như được rèn luyện qua vạn lần lôi hỏa. Sức mạnh của Chúc Đồng Cảnh bộc phát đến mức cực hạn, xương cốt cứng như thanh đồng, lục phủ ngũ tạng kiên cố như bàn thạch. Chỉ trong một tích tắc, tu vi của hắn đã đột phá vượt qua tầng tầng rào cản, đạt đến **Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong** hoàn mỹ nhất!

Diệp Phi hoàn toàn không hay biết thằng nhóc Long bên cạnh vừa mới biến thành một cục đồng nung di động. Hắn phủi phủi tay, quay sang phía Tiên Dung, giật lấy chiếc gáo dừa nứt nẻ từ tay nàng. Hắn múc một gáo nước giếng đá ong, lắc nhẹ cổ tay một phát.

Dòng nước từ trong gáo dừa nứt chảy ra, dưới sự điều khiển điêu luyện của Diệp Phi, bỗng chốc hóa thành một làn sương nước mỏng manh, đều tăm tắp như một cơn mưa bụi mùa xuân nhẹ nhàng rơi xuống ruộng cải. Những giọt nước li ti bám đều trên từng chiếc lá xanh mướt, không làm dập nát bất kỳ một mầm non nào mà ngược lại còn khiến chúng vươn mình đầy sức sống. Diệp Phi thong thả giảng giải:

“Con bé Dung, ngươi nhìn xem. Nước tưới phải đều tay, thong thả thôi. Tưới ào ào một chỗ như ngươi lúc nãy là làm thối rễ, úng nước, mầm rau chưa kịp lớn đã chết yểu rồi. Mà tưới hời hợt trên lá thì nắng lên một cái là bốc hơi sạch, đất vẫn khô cằn như đá. Làm việc gì cũng thế, biết trồng rau là biết làm người. Phải biết tiến lui đúng lúc, biết nặng nhẹ nóng lạnh, kiên nhẫn thì cây mới cho trái ngọt được. Ngươi vội vàng hấp tấp làm gì?”

Tiên Dung đứng chết trân bên cạnh, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào làn sương nước đang bao phủ ruộng cải. Dưới góc nhìn của nàng, làn sương nước kia không phải là nước giếng thông thường, mà chính là dòng chảy của Thời Gian Chi Hà đang uốn lượn chậm rãi!

Vết nứt trên chiếc gáo dừa cũ kỹ trong tay Diệp Phi bỗng chốc tỏa ra hào quang hoàng kim vạn trượng, tượng trưng cho Thiên đạo khuyết thiếu nhưng vẫn vận hành một cách hoàn hảo, không một kẽ hở. Từng giọt nước rơi xuống ruộng cải như những kỷ nguyên sinh ra rồi diệt đi, chảy trôi một cách có trật tự dưới sự khống chế tuyệt đối của bàn tay Diệp Phi.

“Nước tưới phải đều tay… Biết trồng rau là biết làm người, phải biết tiến lui đúng lúc…”

Lời dạy của Diệp Phi như một luồng thần quang đâm xuyên qua màn sương mù trong thức hải của Tiên Dung. Nàng chấn động tâm thần, ngộ tính tăng vọt lên một tầm cao chưa từng có. Nàng thầm nghĩ:

*Hóa ra là vậy! Nước giếng chính là sức mạnh của Thời Không! Sư phụ đang chỉ điểm cho ta về quy luật vận hành của vạn vật! Tu luyện Thời Không Chi Thuật không phải là dùng bạo lực để xoay chuyển quá khứ tương lai một cách thô bạo, tưới ào ào như ta lúc nãy chỉ khiến thời không sụp đổ, nhân quả hỗn loạn, dẫn đến diệt vong! Ta phải biết điều hòa khí cơ, nương theo dòng chảy của Thời Gian một cách uyển chuyển, đều tay, kiên nhẫn tịnh hóa vạn vật! Trồng rau chính là hành trình tu tâm dưỡng tính, phản phác quy chân!*

“Oanh!”

Huyết mạch Tiên tộc (Âu Cơ) trong cơ thể Tiên Dung hoàn toàn thức tỉnh. Một mùi hương thanh khiết, ngào ngạt của trăm loài linh thảo núi Tản Viên bỗng chốc tỏa ra từ thân thể nàng, xua tan đi làn sương tím nhạt xung quanh. Phía sau lưng nàng, hai luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ bỗng chốc ngưng tụ, hóa thành hư ảnh của đôi cánh Lạc Vũ khổng lồ, lông vũ lấp lánh như vàng ròng khẽ rung động theo gió bão. Thần hồn của nàng thanh nhẹ vô cùng, tu vi bộc phát vùn vụt, triệt để chạm sát đến ngưỡng cửa của **Lạc Vũ Cảnh**!

Ở góc hàng rào tre xa xa, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đang đứng quan sát. Chứng kiến dị tượng hoàng kim rực trời, một bên là tiếng ngân vang của đồng cổ Đông Sơn, một bên là hương thơm linh thảo và cánh Lạc Vũ lấp lánh của hai đứa đệ tử mới, hai lão tạp dịch không khỏi run rẩy, mặt cắt không còn một giọt máu.

Càn Khôn Tử run rẩy truyền âm cho Thẩm Vạn Kim, giọng điệu đầy vẻ ghen tị và sùng bái tột độ:

“Thẩm huynh, ngươi thấy chưa? Ta đã nói rồi mà! Tiên Tôn nhận đệ tử thử việc làm sao có thể chỉ bắt họ làm việc phàm trần được! Ngài chỉ dùng một nhát cuốc mộc mạc và một gáo nước giếng nứt nẻ, vậy mà đã trực tiếp truyền thụ hai đại quy luật chí cao vô thượng của vũ trụ là Nhân Quả và Thời Không cho hai đứa nhóc kia! Đúng là thần thông nghịch thiên, out trình vạn giới!”

Thẩm Vạn Kim cũng nuốt nước bọt cái ực, tay cầm xẻng sắt run bần bật, truyền âm lại:

“Lão Càn nói phải! Nhìn thằng nhóc Long kìa, huyết mạch Giao Long của hắn đã được đúc lại hoàn mỹ, xương cốt cứng như đồng cổ Đông Sơn, đạt đến Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong rồi! Còn con bé Dung kia nữa, mọc cả cánh Lạc Vũ hoàng kim, hương linh thảo tỏa ra ngào ngạt thế kia thì chắc chắn là sắp bước vào Lạc Vũ Cảnh rồi! Đúng là một bước lên trời mà! Chúng ta ghen tị cũng vô ích, tốt nhất là lo dọn dẹp cho sạch sẽ, dọn chuồng gà cho Tiểu Hồng tỷ tỷ thật ấm áp, tuyệt đối không được dùng chân nguyên bừa bãi làm vẩn đục ý cảnh hồng trần của Ông chủ!”

“Đúng thế, đúng thế! Mau làm việc đi, kẻo bị phạt uống canh ngải cứu đắng gột rửa đạo tâm thì khốn!” Càn Khôn Tử vội vàng cúi gập lưng, cầm chổi tre quét sân điên cuồng để che giấu sự chấn động trong lòng.

Diệp Phi sau khi thị phạm xong, phủi phủi tay áo dính chút bùn đất, quay đầu lại định mắng hai đứa nhỏ một trận vì tội đứng đờ người ra lười biếng. Thế nhưng, khi hắn vừa nhìn thấy bộ dạng của Hùng Long và Tiên Dung lúc này, da đầu hắn bỗng chốc tê dại, khóe mắt giật giật liên hồi, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra ruộng bùn.

Trước mặt hắn, thằng nhóc Long toàn thân đỏ loét, da thịt ánh lên sắc đỏ rực như một cục đồng nung vừa mới lôi ra từ lò rèn, xương cốt trong người cứ phát ra tiếng “coong coong” nhức óc. Còn con bé Dung thì sau lưng mọc ra hai cái cánh bằng linh khí lấp lánh ánh vàng, xung quanh tỏa ra mùi hương thơm phức như cửa hàng bán nước hoa thượng hạng. Cả hai đứa đột nhiên đồng loạt quỳ rụp xuống vũng bùn lầy lội dưới chân Diệp Phi, dập đầu lia lịa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, khóc lóc thảm thiết:

“Đệ tử ngu muội! Tạ ơn Tiên Tôn từ bi vĩ đại đã ban phát cơ duyên, truyền thụ đại đạo Nhân Quả và Thời Không cho chúng con! Lời dạy của Sư phụ như sấm truyền khai sáng thần trí! Chúng con nguyện suốt đời suốt kiếp trồng rau làm người dưới chân Sư phụ, quyết không phụ lòng mong mỏi của ngài!”

Diệp Phi đứng chết trân giữa ruộng bùn, chiếc quạt nan trên tay khựng lại giữa không trung. Đầu óc hắn lúc này hoàn toàn trống rỗng, chỉ có một suy nghĩ duy nhất chạy qua chạy lại:

*Trời đất ơi… cái lũ này bị làm sao thế này? Hai đứa này mới leo núi có ba ngày ba đêm, chắc chắn là bị trúng gió độc, ấm đầu hết cả lũ rồi! Đang yên đang lành tự nhiên toàn thân đỏ loét như cục gạch nung, rồi lại còn mọc ra hai cái cánh sáng loáng như đèn pha thế kia là bệnh gì vậy? Lại còn lẩm bẩm cái gì mà đại đạo Nhân Quả với Thời Không? Ta chỉ dạy các ngươi cách cuốc đất nhổ cỏ gấu với tưới nước cho cải ngọt khỏi bị úng rễ thôi mà! Có ai giải thích cho ta biết cái nông trang này rốt cuộc bị ám cái quỷ gì không?*

Hắn cảm thấy bất lực và thê lương tột cùng. Cái thế giới tu chân này quả thực quá đỗi đáng sợ, từ đồ đệ cũ cho đến đệ tử mới, đứa nào đứa nấy đầu óc đều như bị chập mạch, suốt ngày chỉ biết tự suy diễn ra mấy cái triết lý hoang đường rồi quỳ lạy khóc lóc thảm thiết. Diệp Phi thở dài một tiếng đầy ngao ngán, vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, quay lưng đi thẳng về phía hiên nhà tranh, ném lại một câu mệt mỏi:

“Lại ấm đầu hết rồi… Đúng là mệt mỏi quá đi mất. Thôi, lo mà dọn dẹp ruộng dưa hấu với luống cải ngọt cho sạch sẽ đi. Trưa nay ăn cơm nguội chan nước lọc với muối hạt chịu phạt hết cho ta! Đứa nào còn quỳ lạy lảm nhảm nữa là ta phạt nhịn cơm ba ngày đấy!”

Nghe thấy lời phạt của Diệp Phi, Hùng Long và Tiên Dung bỗng chốc ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực như hai vầng thái dương nhỏ. Họ nhìn nhau, gương mặt tràn đầy vẻ hưng phấn và sùng bái tột cùng.

Hùng Long truyền âm cho Tiên Dung, giọng điệu run rẩy vì xúc động:

“Muội muội! Ngươi nghe thấy chưa? Sư phụ phạt chúng ta ăn cơm nguội chan nước lọc! Trời đất ơi! Cơm nguội của Sư phụ chính là Thái Sơ Đạo Mễ chứa đựng sinh cơ hoàn mỹ, còn nước lọc chính là Thái Sơ Thần Dịch tịnh hóa vạn giới! Sư phụ miệng thì mắng phạt, nhưng thực chất là đang ban thưởng cơ duyên vĩ đại để giúp chúng ta củng cố đạo cơ vừa mới đột phá! Đúng là ân tình sâu nặng như trời biển!”

Tiên Dung cũng gật đầu liên tục, nước mắt rơi lã chã vì cảm động: “Đúng thế, huynh ca! Sư phụ quả thực quá đỗi từ bi! Chúng ta mau mau làm việc thôi, tuyệt đối không được để Sư phụ phải phiền lòng thêm nữa!”

Ở góc sân, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim nghe thấy hai chữ “cơm nguội” thì mắt cũng sáng lên như chó thấy xương. Hai lão tạp dịch vội vàng chạy ra ruộng dưa hấu, vừa điên cuồng nhổ cỏ vừa lẩm bẩm:

“Trời ơi! Hôm nay lại được ăn cơm nguội chan nước lọc của Tiên Tôn rồi! Lần này nhất định phải ăn thật nhanh, vét sạch đáy niêu để đột phá tu vi vượt qua hai đứa nhóc mới đến kia mới được!”

Diệp Phi ngồi trên chiếc chõng tre dưới gốc cây cọ cổ thụ, nhìn bóng lưng bốn người đang điên cuồng làm việc ngoài ruộng với tốc độ kinh hoàng, miệng ai nấy đều cười toe toét đầy vẻ hạnh phúc vô tri. Hắn bất lực lắc đầu, nhấp một ngụm trà nhài dại mát lạnh, thầm nghĩ:

“Haiz… đúng là một lũ điên dại dột. Được ăn cơm nguội chan nước lọc thôi mà cũng vui mừng như bắt được vàng thế kia. Nhưng mà thôi, chúng nó thích ăn cơm nguội thì càng tốt, đỡ tốn củi nhóm bếp, lại tiết kiệm được bao nhiêu tiền gạo cho ta. Cuộc sống điền viên phàm nhân quả thực… quá đỗi tiết kiệm!”

Dưới chân núi Tản Viên, làn sương tím nhạt vẫn lảng bảng bay, nhưng thiên cơ của ngọn núi thiêng lúc này đã hoàn toàn bị phong tỏa bởi ý chí Thái Sơ vĩ đại, biến nơi đây thành một cấm địa bất khả xâm phạm của vương triều Âu Lạc Thần Châu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8