Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 160: Sự lan tỏa của Đạo
“Giết! Nuốt chửng ba hòn đảo đó cho ta!”
Tiếng thét xé gió của một thủ lĩnh Giao Long nghịch tộc vang dội khắp một vùng biển Đông Hải lộng gió, mở màn cho một cuộc vây hãm điên cuồng của hàng vạn thủy quái tà ác nhắm thẳng vào ba mầm bầu thần màu tím nhạt vừa mới định hình. Chúng là loài thủy quái khát máu, không chịu sự cai trị của Đông Hải Long Cung, quanh năm ẩn nấp dưới vực sâu vạn trượng để hút chướng khí độc hại. Khi thấy ba luồng thần quang hoàng kim từ trên trời rơi xuống, hóa thành ba hòn đảo thần khổng lồ chứa đầy linh lực Thái Sơ, lòng tham của chúng lập tức sôi sục như nước lèo nấu bánh chưng ngày Tết. Hàng vạn con thủy quái há to cái miệng đầy răng nanh sắc nhọn, quẫy đuôi tạo nên những cột sóng đen kịt cao hàng trăm trượng, điên cuồng lao tới muốn xé nát ba mầm bầu thần màu tím nhạt đang không ngừng vươn những tua cuốn khổng lồ bám chặt vào long mạch dưới đáy biển.
Thế nhưng, ngay khi cái miệng hôi thối của con thủy quái đầu tiên vừa chạm vào một sợi tua cuốn mỏng manh của mầm bầu, một biến cố kinh hoàng đã xảy ra.
Không có tiếng nổ long trời lở đất, cũng không có những luồng sấm sét diệt thế bùng phát. Chỉ có một luồng lực lượng Thái Sơ Bản Nguyên thanh khiết tuyệt đối, mềm mại như nước nhưng lại mang theo uy nghiêm tối thượng của Đấng Sáng Thế, nhẹ nhàng lan tỏa từ sợi tua cuốn màu tím nhạt kia.
“Xèo xèo xèo!”
Luồng ma khí tím đen đặc quánh bao phủ trên người con thủy quái lập tức bị tịnh hóa triệt để như tuyết gặp mặt trời mùa hè. Nó thậm chí còn chưa kịp gào rú đau đớn thì toàn bộ cơ thể khổng lồ dài hàng chục trượng đã bị hút sạch mọi chướng khí, độc tố tích tụ suốt vạn năm qua. Sức mạn của mầm bầu thần giống như một chiếc máy lọc nước siêu cấp hoạt động với công suất vô hạn, điên cuồng nuốt chửng toàn bộ tạp chất, tà niệm và ma khí của đám thủy quái nghịch tộc.
“Chít chít… cục tác?”
Con thủy quái đầu lĩnh vừa mới hung hăng gầm thét, nay bỗng nhiên thấy cơ thể mình co rút lại với tốc độ chóng mặt. Lớp vảy rồng đen kịt, hôi thối rụng sạch, thay vào đó là một lớp da mềm mại màu hồng phấn. Cái đầu rồng tà ác biến thành một cái đầu tròn xoe, đôi mắt đỏ ngầu khát máu trở nên long lanh, ngơ ngác. Trong chớp mắt, một con hung thú diệt thế đã bị tịnh hóa hoàn toàn thành một con cá heo hồng đáng yêu, ngơ ngác quẫy đuôi kêu lên những tiếng vui vẻ rồi tung tăng bơi lội xung quanh hòn đảo thần.
Hàng vạn con thủy quái phía sau thấy cảnh tượng kinh hoàng này thì sợ hãi đến mức đứt phăng cả mật. Chúng muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng lực hút vô hình từ ba mầm bầu thần đã bao trùm toàn bộ vùng biển Đông Hải. Từng con, từng con thủy quái một lần lượt bị hút vào vòng xoáy tịnh hóa, lột xác thành những loài sinh vật biển hiền lành, đáng yêu như rùa biển, cá vàng, cá heo… Nước biển Đông Hải vốn đen ngòm, bốc mùi hôi thối do chướng khí vạn năm, nay dưới sức mạnh tịnh hóa của ba hạt bầu mốc của Diệp Phi, bỗng chốc trở nên trong vắt như gương, xanh lam một màu ngọc bích tuyệt mỹ.
Từng luồng hải lưu bạo động bị dập tắt, biến thành những dòng linh tuyền ấm áp, cuồn cuộn chảy khắp đáy biển. Những rạn san hô khô héo, xám xịt bỗng nhiên hấp thụ được đạo vận rỉ ra từ rễ bầu thần, lập tức đâm chồi nảy lộc, hóa thành những khối linh bảo san hô đỏ rực, tỏa ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ dưới đáy đại dương sâu thẳm.
Tại Đông Hải Long Cung ẩn sâu vạn dặm dưới đáy biển, toàn bộ Long tộc đang run rẩy sợ hãi trước biến động kinh thiên động địa này.
“Đại… Đại trưởng lão! Chuyện gì đang xảy ra ngoài kia thế này? Long mạch Đông Hải bỗng nhiên vững chắc gấp trăm lần, huyết mạch của chúng ta… đang tự động gột rửa!”
Một vị trưởng lão Long tộc với lớp vảy bạc lấp lánh kinh hoàng kêu lên, hai tay run bần bật khi cảm nhận được nguồn năng lượng hoàng kim đang cuồn cuộn chảy vào cơ thể mình.
Long tộc Đại Trưởng Lão Sùng Uy, một lão rồng đã sống qua hai kỷ nguyên, râu tóc bạc phơ, lúc này đang quỳ rạp trên điện ngọc, đôi mắt già nua trợn tròn nhìn chằm chằm vào tấm gương thủy tinh phản chiếu cảnh tượng ngoài khơi. Lão thấy rõ ba hòn đảo thần vĩ đại đang tỏa ra luồng khí tức Thái Sơ Bản Nguyên, cố định hoàn toàn long mạch Đông Hải, tịnh hóa sạch sẽ mọi chướng khí mà Long tộc vạn năm qua không thể giải quyết được.
“Đây… đây không phải là thiên tai! Đây là thần tích! Là thần tích vô thượng của Tiên Tôn vĩ đại trên đỉnh Tản Viên!”
Sùng Uy run rẩy thốt lên, nước mắt lão rồng chảy ròng ròng trên gò má nhăn nheo. Lão cảm nhận được giọt máu thần thoại của tổ tiên Lạc Long Quân trong tim mình đang sôi trào, lớp vảy rồng già nua trên người bắt đầu rụng bớt, thay vào đó là những chiếc vảy rồng màu vàng ròng lấp lánh ánh kim, tỏa ra long uy tối thượng.
“Mau! Tất cả Long tộc dưới đáy biển, theo ta ngoi lên mặt nước! Chúng ta phải dập đầu triều bái ba hòn đảo thần của Tiên Tôn! Ai dám chậm trễ một giây, bổn tọa lập tức lột da rút gân!”
Sùng Uy gầm lên một tiếng vang dội, thân hình lão hóa thành một con Kim Long khổng lồ dài vạn trượng, vút bay lên khỏi mặt nước. Theo sau lão là hàng vạn con rồng đủ màu sắc, đồng loạt ngoi lên khỏi mặt biển trong vắt. Cảnh tượng vạn rồng triều bái, uốn lượn xung quanh ba hòn đảo thần màu hoàng kim, cất tiếng gầm vang dội thể hiện lòng sùng bái tột cùng đối với Diệp Phi, đã tạo nên một bức tranh thần thoại tráng lệ chưa từng có trong lịch sử Âu Lạc Thần Châu.
Luồng đạo vận vô thượng phát ra từ ba hòn đảo thần không chỉ dừng lại ở Đông Hải, mà nó giống như một gợn sóng hoàng kim khổng lồ, lấy tốc độ vượt qua cả ánh sáng, quét qua toàn bộ Âu Lạc Thần Châu. Đi đến đâu, mặt đất rung chuyển nhẹ, vạn vật hồi sinh, linh khí thiên địa bùng nổ mạnh mẽ chưa từng có.
Tại Phong Châu Thần Đô, trung tâm của vương triều Âu Lạc, ngự trị trên ngọn núi Nghĩa Lĩnh linh thiêng.
Trong điện thờ Kính Thiên, Hùng Vương đang ngồi xếp bằng tọa thiền để củng cố tu vi Nửa bước Hùng Đế Cảnh mới đột phá. Đột nhiên, Ngài cảm thấy mặt đất dưới chân rung chuyển nhẹ, một luồng ấm áp vô biên từ lòng đất xộc thẳng vào gan bàn chân, chạy dọc theo kinh mạch lên đến tận đỉnh đầu.
“Ầm!”
Khí hải trong đan điền của Hùng Vương sôi trào như nước sôi. Long mạch Phong Châu dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn vốn đã được vá lành, nay lại giống như được bơm thêm một lượng sinh mệnh lực vô hạn, điên cuồng phun trào những luồng linh khí màu vàng ròng rực rỡ. Sức mạnh Hương Hỏa Niềm Tin tích tụ từ hàng triệu bách tính Âu Lạc bỗng chốc ngưng tụ lại, hóa thành một con Kim Long khổng lồ dài chín vạn trượng, uốn lượn hộ thể phía sau lưng Ngài.
Hùng Vương mở bừng mắt, trong đồng tử của Ngài lóe lên tia sáng hoàng kim rực rỡ. Tu vi của Ngài, vốn đang dừng lại ở Nửa bước Hùng Đế Cảnh đỉnh phong, nay bỗng chốc rạn nứt, đột phá thẳng lên cảnh giới Hùng Đế Cảnh hoàn mỹ! Thân thể Ngài tỏa ra một tầng hào quang bất tử, thọ ngang trời đất, hòa làm một với mạch khí của Âu Lạc Thần Châu.
“Tiên Tôn… Đây là món quà vĩ đại của Tiên Tôn dành cho vương triều Âu Lạc chúng ta!” Hùng Vương xúc động đến mức giọng nói run rẩy, Ngài bước xuống khỏi ngai vàng, quỳ sụp xuống nền đá cẩm thạch của điện Kính Thiên, hướng về phía Tản Viên Thần Sơn bái lạy ba cái thật lớn.
Cùng lúc đó, tại sân tập binh của Vũ Ninh bộ tộc gần đó, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đang cầm một thanh đao đồng cổ để huấn luyện binh sĩ. Hắn là một nam tử cương nghị, trung nghĩa, sau khi ngộ ra “Cá bống kho tương tâm pháp” từ lời dạy của Diệp Phi, hắn luôn nỗ lực tu luyện không ngừng nghỉ. Lúc này, luồng sóng đạo vận hoàng kim quét qua thân thể hắn.
“Rắc rắc rắc!”
Xương cốt của Bùi Hùng vang lên những tiếng giòn giã như tiếng sấm nổ. Bộ “Cá bống kho tương tâm pháp” trong người hắn tự động vận chuyển với tốc độ kinh hoàng. Sức mạnh từ giọt máu thần thoại trong tim hắn bùng nổ, gột rửa sạch sẽ mọi tạp chất cuối cùng trong kinh mạch. Da thịt hắn ánh lên sắc đồng cổ thượng cổ, cứng cáp đến mức đao thương bất nhập, vạn pháp bất xâm.
“Phốc!”
Phía sau lưng Bùi Hùng, một đôi cánh bằng linh khí hoàng kim (Lạc Vũ) khổng lồ dài hàng chục trượng đột ngột vươn ra, đập mạnh một phát tạo nên những cơn cuồng phong xé rách mây mù. Hắn chính thức đột phá từ Lạc Vũ Cảnh lên Thần Thông Cảnh đỉnh phong, chạm đến ngưỡng cửa của Bá Vương Cảnh!
“Tướng… Tướng quân! Người mọc cánh rồi! Chúng ta… chúng ta cũng mọc cánh rồi!”
Tiếng reo hò kinh ngạc, vui sướng của ba ngàn binh sĩ Vũ Ninh vang dội khắp sân tập.
Hấp thụ luồng đạo vận rỉ ra từ ba hạt bầu mốc của Diệp Phi, ba ngàn binh sĩ Vũ Ninh đồng loạt thức tỉnh huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên. Xương cốt của họ cứng như thanh đồng (Chúc Đồng Cảnh), và ngay sau đó, phía sau lưng mỗi người đều mọc ra một đôi cánh Lạc Vũ màu vàng nhạt rực rỡ. Ba ngàn chiến sĩ Vũ Ninh đồng loạt bay vút lên không trung, hóa thành một đàn chim Lạc khổng lồ bay lượn rợp trời Phong Châu, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ, kiêu hùng vô song của hào khí Đông Sơn.
Bùi Hùng quỳ phục trên một đám mây hoàng kim, đôi cánh Lạc Vũ khổng lồ khép lại trước ngực, nước mắt hắn tuôn rơi lã chã vì cảm động và sùng bái tột cùng:
“Tiên Tôn Diệp Phi vĩ đại! Ngài không chỉ vá lại long mạch, cứu vớt chúng sinh, mà còn ban phát thần thông cho toàn bộ binh sĩ Vũ Ninh chúng con! Ân đức tái sinh này, Bùi Hùng nguyện dùng cả tính mạng, đời đời kiếp kiếp làm thần dân trồng lúa dưới chân ngài để bảo vệ sự yên bình cho nông trang!”
Ba ngàn binh sĩ Vũ Ninh cũng đồng loạt quỳ phục trên mây, tiếng hô vang dội cả chín tầng trời:
“Nguyện đời đời kiếp kiếp quy thuận Tiên Tôn! Bảo vệ Âu Lạc Thần Châu!”
Trong khi Âu Lạc Thần Châu đang chìm đắm trong niềm vui sướng và sự đột phá nghịch thiên, thì ở phương Bắc xa xôi, một bầu không khí kinh hoàng, tuyệt vọng đang bao trùm lấy Vô Thượng Tiên Đình.
Tại đại điện của Vô Thượng Tiên Đình phương Bắc, ba vị Tiên Đế tối cao đang ngồi trên ngai vàng bỗng nhiên cảm nhận được một luồng uy áp Thái Sơ Bản Nguyên khủng khiếp từ phương Nam quét tới. Luồng uy áp ấy mạnh mẽ đến mức đóng băng toàn bộ thời gian và không gian xung quanh họ.
“Phốc!”
Cả ba vị Tiên Đế đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Đan điền của họ rạn nứt, tiên lực bản nguyên bị chấn động đến mức suýt chút nữa thì tiêu tán hoàn toàn.
“Đây… đây là lực lượng gì? Tại sao chỉ là một luồng khí tức rỉ ra từ phương Nam… lại có thể dễ dàng chấn nhiếp cả Tiên Đế chúng ta?!” Một vị Tiên Đế run rẩy kêu lên, đôi mắt tràn ngập nỗi sợ hãi tột độ.
“Là Kẻ vác cuốc vĩ đại… Người đó đang cảnh cáo chúng ta! Ba hạt bầu mốc của người đó tùy tay ném đi đã kiến tạo nên ba hòn đảo thần trấn áp Đông Hải, vá lành thiên đạo! Nếu chúng ta còn dám dòm ngó phương Nam… người đó chỉ cần khẽ thở dài, toàn bộ Vô Thượng Tiên Đình sẽ bị xóa sổ khỏi dòng thời gian!”
Vị Tiên Đế lớn tuổi nhất run rẩy nói, lão không hề do dự, lập tức quỳ sụp xuống ngai vàng, hướng về phía phương Nam bái lạy liên tục, trán đập xuống sàn đá phát ra những tiếng kêu lớn, không dám sinh ra nửa phần tà tâm hay ý đồ xâm lược nào nữa. Toàn bộ các lão tổ Độ Kiếp Kỳ và Chí Tôn của Tiên Đình phương Bắc cũng đồng loạt quỳ rạp dưới đất, run rẩy cầu xin sự tha thứ của “Kẻ vác cuốc vĩ đại” Diệp Phi.
Trở lại với nông trang nhỏ bé trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, nơi được coi là “tâm của vạn giới”, cấm địa tối cao của toàn bộ đa vũ trụ.

Lúc này, Diệp Phi vừa mới ngủ trưa dậy trên chiếc chõng tre dưới gốc cây cọ cổ thụ. Hắn vươn vai một cái thật dài, khẽ cau mày khi cảm thấy khớp gối bên trái vẫn còn hơi nhức mỏi do những trận dông bão thất thường của mùa hè.
“Ôi dào… cái thời tiết chết tiệt này, lúc thì nóng như thiêu như đốt, lúc thì gió bão đùng đùng. Cái cơ thể phàm nhân trung niên này của ta thật là càng ngày càng rệu rã rồi.”
Diệp Phi thở dài thườn thượt, lẩm bẩm oán trách đầy bực dọc. Hắn bước xuống chõng tre, xỏ đôi dép rơm rách vào chân rồi nhìn quanh sân đất nện.
Ngoài sân, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim đang cắm cúi làm việc. Càn Khôn Tử cầm cây chổi tre rách quét dọn lá cọ khô với tốc độ cực nhanh, cố gắng không phát ra một tiếng động nào để tránh làm phiền Diệp Phi. Thẩm Vạn Kim thì đang dùng xẻng sắt rỉ sét dọn dẹp chuồng gà cho Tiểu Hồng, khuôn mặt mập mạp nhễ nhại mồ hôi nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự sùng kính, thành tâm đến mức kỳ quái.
Diệp Phi nhìn thấy cảnh tượng này thì khẽ lắc đầu, cảm thấy da đầu mình lại bắt đầu tê dại.
“Đúng là một lũ thần kinh chập mạch… Ăn cơm thì rõ khỏe, làm việc thì cứ lóng ngóng như gà mắc tóc, suốt ngày chỉ biết quỳ lạy khóc lóc lảm nhảm cái gì mà Tiên Tôn với thần thông. Ta thấy đầu óc của tụi này bị ma quỷ ám thật rồi, không chữa trị một phát thì có ngày cả cái nông trang này biến thành nhà thương điên mất.”
Diệp Phi thầm nghĩ trong lòng. Hắn quyết định phải ra tay cứu giúp đám người làm và đồ đệ tội nghiệp này bằng phương pháp dân gian gia truyền của mình. Hắn xách chiếc rổ tre rách ở góc hiên nhà, thong thả đi ra phía sau chuồng gà của Tiểu Hồng để tìm nhặt lá ngải cứu hoang dã.
Theo kinh nghiệm của Diệp Phi, canh ngải cứu hoang dã dại mọc trên núi Tản Viên cực kỳ đắng và hôi, nhưng lại có tác dụng giải nhiệt, trừ tà khí, thông kinh hoạt lạc vô cùng hiệu quả. Hắn thầm nghĩ, chỉ cần ép đám người này uống sạch một nồi canh đắng ngắt kia, chắc chắn cái bệnh hoang tưởng, hay mơ mộng viển vông của họ sẽ bị “đắng” cho tỉnh ngộ ra ngay lập tức.
Khi bước tới gần chuồng gà, Diệp Phi nhìn thấy con gà mái đỏ rực Tiểu Hồng đang nằm trong ổ rơm.
Gà mái thần Tiểu Hồng, vốn là Thái Sơ Thần Phượng — thủy tổ của vạn điểu, lúc này đang nằm nghỉ ngơi thì bỗng nhiên cảm nhận được một luồng khí tức Thái Sơ Bản Nguyên vĩ đại đang tiến lại gần. Nó mở bừng đôi mắt hạt đậu đỏ ngầu, nhìn thấy bóng dáng của Diệp Phi đang xách rổ tre đi tới.
“Cục… Cục tác?!”
Tiểu Hồng kinh hoàng tột độ. Nó nhớ lại chiếc gáo gỗ dính tương bần đã từng trấn áp nó rơi tự do từ chín tầng mây xuống đống rơm khô hôm trước, và cả lời đe dọa sẽ cho nó vào nồi nấu canh gừng của Diệp Phi. Nó không dám chậm trễ một giây, lập tức thu liễm toàn bộ ngọn lửa Phượng Hoàng rực cháy trên lông cánh, giấu sạch mọi sát khí diệt thế vào sâu trong cơ thể, ngoan ngoãn rúc đầu vào ổ rơm, giả vờ làm một con gà mái phàm trần mập mạp, hiền lành đang ấp trứng.
Diệp Phi nhìn thấy Tiểu Hồng ngoan ngoãn như vậy thì gật đầu hài lòng:
“Hừ, hôm nay biết điều đấy. Lo mà đẻ trứng cho tử tế đi, nếu không ngày mai ta cho ngươi vào nồi nấu canh gừng thật đấy, đồ gà lười!”
Tiểu Hồng nghe xong thì run rẩy co rúm người lại, khẽ kêu lên vài tiếng “cục, cục” đầy vẻ biết lỗi và thần phục tuyệt đối. Nó thầm tự hứa với lòng mình, ngày mai nhất định phải đẻ ra một quả trứng chứa đựng chí cao hỏa đạo hoàn mỹ nhất để dâng lên Diệp Phi, quyết không để chủ nhân vĩ đại nổi giận.
Diệp Phi phớt lờ con gà lười, cúi người xuống nhổ những khóm ngải cứu hoang dã dại mọc chen chúc sát hàng rào tre. Những khóm ngải cứu này, dưới tác động của linh khí hoàng kim rỉ ra từ nông trang, đã biến đổi thành “Thái Sơ Tịnh Thế Thần Thảo”, mỗi chiếc lá xanh mướt đều chứa đựng đạo vận tịnh hóa tối thượng của vũ trụ. Diệp Phi nhổ được một rổ đầy lá ngải cứu xanh mướt, bốc mùi đắng ngắt đặc trưng đến mức hăng nồng cả mũi. Hắn cười đắc ý, thầm nghĩ:
“Hắc hắc, nồi canh này đắng thế này, hôi thế này, chắc chắn sẽ giúp giải độc đầu óc cho Lão Càn và Lão Thẩm mập. Để xem sau khi uống xong, tụi này có còn dám quỳ lạy cái bếp lò nhà ta nữa không!”
Hắn vui vẻ xách rổ ngải cứu quay trở lại gian bếp đất nện, chuẩn bị nhóm lửa nấu canh.
Diệp Phi bước vào bếp lò, lấy ra vài nhánh lá cọ khô ráo chất vào bếp, dùng đá lửa đánh một phát để nhóm lửa. Hắn bỏ rổ ngải cứu hoang dã vào chiếc niêu đất phàm trần dính đầy muội than, đổ nước giếng Tản Viên vào rồi đậy nắp lại, bắt đầu đun sôi.
Chỉ một lát sau, nước trong niêu đất sôi sùng sục. Mùi canh ngải cứu đắng ngắt, hăng nồng và hôi hám bốc lên nghi ngút, theo làn khói bếp màu xám nhạt từ ống khói tre bay thẳng lên trời cao.
Đối với Diệp Phi, đây là một nồi canh đắng khó ngửi, hôi hám đến mức hắn phải dùng quạt nan phẩy phẩy xua bớt khói ra ngoài cửa sổ bếp.
Thế nhưng, hắn làm sao biết được, làn khói bếp màu xám nhạt kia, ngay khi bay ra khỏi ống khói tre, đã lập tức hóa thành “Thái Sơ Tịnh Thế Thần Yên” màu vàng nhạt rực rỡ. Luồng thần khói này lan tỏa vạn dặm, mang theo đạo vận tịnh hóa tối thượng của Đấng Sáng Thế, nhẹ nhàng quét sạch mọi tạp niệm, tà khí tàn dư, và ma niệm còn sót lại trong bán kính vạn dặm quanh Tản Viên Thần Sơn.
Ngoài sân đất nện, Càn Khôn Tử đang cầm chổi tre quét sân bỗng nhiên ngửi thấy mùi hương đắng ngắt nhưng lại vô cùng thanh khiết này. Hắn hít vào một hơi, lập tức cảm thấy toàn bộ đại não bừng sáng. Luồng chân nguyên Bá Vương Cảnh sơ kỳ mới đột phá trong người hắn bỗng chốc vận chuyển trơn tru chưa từng có, mọi tạp niệm, nghi ngờ và đạo tâm rạn nứt vạn năm qua đều bị tịnh hóa sạch sẽ không còn một vết tích.
Càn Khôn Tử run rẩy nhìn luồng khói bếp màu vàng nhạt đang bay lượn trên bầu trời nông trang, đôi mắt trợn tròn vì kinh hãi và sùng bái tột cùng. Hắn lập tức dùng truyền âm phù gửi tin nhắn dồn dập cho Thẩm Vạn Kim đang dọn chuồng gà:
“Thẩm huynh! Thẩm huynh có ngửi thấy mùi hương vô thượng này không?! Tiên Tôn… Tiên Tôn quả nhiên từ bi vĩ đại vô biên! Ngài vừa mới kiến tạo nên ba hòn đảo thần vĩ đại ở Đông Hải để vá lành thiên đạo, nay lại dùng khói bếp Thái Sơ để tịnh hóa vạn giới, giúp tu sĩ chúng ta vững vàng đạo cơ, gột rửa sạch sẽ mọi ma niệm tàn dư!”
Thẩm Vạn Kim ở phía sau chuồng gà cũng đang ngửi thấy mùi canh đắng. Hắn cảm nhận được đan điền của mình ấm áp vô cùng, xương cốt vang lên những tiếng đồng đúc giòn giã, tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong đang không ngừng củng cố kiên cố như bàn thạch vạn cổ. Thẩm Vạn Kim xúc động đến mức rơi nước mắt lã chã, hai bàn tay múp míp run bần bật truyền âm lại cho Càn Khôn Tử:
“Đúng thế, Lão Càn! Tiên Tôn vĩ đại vô song! Mùi canh ngải cứu đắng ngắt này chính là thử thách đạo tâm vô thượng mà ngài dành cho chúng ta! Ngài đang dùng vị đắng của hồng trần, dùng khói bếp mộc mạc để rèn luyện ý chí, giúp chúng ta không bị sa đà vào danh lợi hư vinh bên ngoài! Sự che chở âm thầm và vĩ đại của Tiên Tôn… làm sao chúng ta có thể báo đáp cho được!”
Nói xong, cả hai lão già không ai bảo ai, đồng loạt quỳ sụp xuống nền đất nện lầy lội của sân nông trang, hướng về phía gian bếp đất nện dập đầu bái lạy liên tục, nước mắt khóc lóc thảm thiết vì cảm động và sùng bái tột cùng.
Đúng lúc này, Diệp Phi bưng niêu canh ngải cứu đắng ngắt, bốc khói nghi ngút bước ra khỏi cửa bếp. Hắn vừa bước ra sân, đập vào mắt là cảnh tượng Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim — hai gã tạp dịch lớn tuổi của hắn — lại đang quỳ rạp dưới đất, trán đập xuống bùn đất phát ra những tiếng “cộp, cộp” đều đặn, khuôn mặt nhếch nhác dính đầy bùn đất nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự sùng bái cuồng nhiệt đến mức điên rồ.
Diệp Phi nhìn thấy cảnh này thì cả người run lên bần bật, một luồng cảm giác bất lực và tức giận dâng trào lên tận đỉnh đầu. Hắn cảm thấy da đầu mình tê dại hoàn toàn, mạch máu trên trán giật giật liên hồi.
“Cái… Cái quái gì thế này?! Ta chỉ vào bếp nấu một nồi canh ngải cứu đắng để giải độc đầu óc cho tụi này… thế mà ra sân lại thấy tụi này quỳ lạy khóc lóc thảm thiết thế kia là sao?!”
Diệp Phi nổi trận lôi đình, hắn vác chiếc chổi tre rách chỉ thẳng vào mặt hai người, lớn tiếng mắng xối xả đầy bực dọc:
“Lão Càn! Lão Thẩm mập! Hai người các ngươi có thôi ngay cái trò điên khùng này đi không hả?! Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, ta chỉ là một người phàm bình thường, một nông phu nghèo kiết xác trồng rau nuôi gà! Cái nông trang này không phải là đền miếu, cái bếp lò dính đầy nhọ nồi kia cũng không phải là bàn thờ tổ tiên nhà hai người mà cứ hở ra một tí là quỳ lạy khóc lóc thế hả?!”
Càn Khôn Tử nghe thấy tiếng mắng của Diệp Phi thì rùng mình một cái, nhưng hắn không hề sợ hãi mà ngược lại, khuôn mặt dính đầy bùn đất lại càng tràn ngập sự cảm động và thành kính sâu sắc hơn. Hắn thầm nghĩ:
“Tiên Tôn quả nhiên đang giả phàm nhân để thử thách chúng ta! Ngài mắng mỏ như vậy là đang dạy chúng ta bài học về sự khiêm tốn, không được kiêu ngạo tự phụ trước thiên địa!”
Nghĩ vậy, Càn Khôn Tử vội vàng dập đầu thêm một cái thật lớn, giọng nói run rẩy vì sùng bái:
“Tiên Tôn bớt giận! Vãn bối biết lỗi rồi! Sự chỉ điểm của ngài… vãn bối nguyện khắc cốt ghi tâm đời đời kiếp kiếp!”
“Đúng thế! Tiên Tôn vĩ đại!” Thẩm Vạn Kim cũng khóc nức nở phụ họa, hai bàn tay múp míp chắp lại trước ngực. “Canh ngải cứu đắng ngắt chứa đựng đạo vận tịnh hóa thiên địa kia… chúng con nguyện uống sạch sành sanh để gột rửa đạo tâm mộc mạc dưới chân ngài! Xin ngài đừng phạt chúng con nhịn cơm!”
Diệp Phi nghe xong những lời “não bổ” đầy ảo tưởng, hoang đường của hai gã tạp dịch thì suýt chút nữa thì ngất xỉu vì tăng xông. Hắn ôm trán thở dài một tiếng đầy thê lương và bất lực tột cùng:
“Đúng là một lũ thần kinh chập mạch không có thuốc chữa… Ta nấu canh đắng để trị bệnh hoang tưởng cho tụi này, thế mà tụi này lại coi nó thành đạo vận tịnh hóa thiên địa cái gì nữa không biết! Ôi trời đất ơi, cái số tôi sao mà khổ thế này, nhặt được một lũ đồ đệ và tạp dịch toàn là người điên!”
Hắn bực dọc đặt mạnh niêu canh ngải cứu đắng ngắt xuống chiếc bàn gỗ nghiến giữa sân, lớn tiếng ra lệnh đầy nghiêm nghị:
“Hai cái tên ấm đầu này! Mau đứng dậy đi rửa sạch cái khuôn mặt dính đầy bùn đất kia đi! Rồi lăn vào đây bưng bát đũa ra uống sạch nồi canh giải độc này cho ta! Đứa nào không uống hết, hoặc dám đổ đi một giọt, ta phạt nhịn cơm ba ngày, bắt dọn chuồng gà cho Tiểu Hồng suốt một tháng nghe chưa?!”
Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim nghe thấy hình phạt “nhịn cơm” và “dọn chuồng gà” thì run rẩy vì sung sướng và phấn khích tột độ. Đối với họ, việc được uống canh ngải cứu chứa đựng Thái Sơ Bản Nguyên của Diệp Phi chính là một cơ duyên nghịch thiên cải mệnh vĩ đại nhất đời này!
“Vâng! Vâng! Chúng con xin tuân mệnh Tiên Tôn vĩ đại!”
Cả hai lão già vội vàng đứng dậy, nhanh chóng chạy ra giếng nước rửa sạch mặt mũi với tốc độ kinh hoàng tạo ra hàng vạn tàn ảnh không gian, rồi hưng phấn bưng bát đũa ra sân, chuẩn bị đón nhận bát canh đắng với lòng sùng bái và trung thành vĩnh cửu đối với Diệp Phi.
Diệp Phi nhìn bóng lưng hớt hải, vui sướng một cách kỳ quái của hai gã tạp dịch thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán, bất lực ngồi xuống chiếc chõng tre, phẩy phẩy chiếc quạt nan mới đan để tận hưởng cơn gió mát lành dưới ánh hoàng hôn rực rỡ của Âu Lạc Thần Châu, hoàn toàn không biết rằng thế giới ngoài kia đang chấn động kinh hoàng vì ba hạt bầu mốc của hắn.