Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 142: Kẻ hủy diệt bị xóa sổ

Cập nhật lúc: 2026-06-20 18:38:31 | Lượt xem: 6

Những bước chân bì bõm dưới ruộng cải ngọt kéo Diệp Phi trở về với thực tại. Hắn cúi đầu nhìn lớp bùn đất nhão nhoét bám chặt lấy mắt cá chân, ký ức của ba năm trước đột nhiên ùa về trong tâm trí như một thước phim quay chậm đầy cay đắng. Ngày ấy, khi mới đặt chân lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu hẻo lánh này, hắn làm gì có chiếc cuốc rỉ sét đắc lực như bây giờ, cũng chẳng có một dàn đệ tử và tạp dịch đông đúc ngày ngày vây quanh hầu hạ. Hắn lúc đó chỉ là một gã phàm nhân tay trắng, đói đến mức mắt nổ đom đóm, phải dùng đôi tay trần này để nhổ từng bụi cỏ tranh bén ngót như lưỡi dao để dựng một túp lều tạm. Có lần, đang loay hoay đào củ mài trong hốc đá sườn núi, một con rắn hổ mang đất to bằng bắp chân đột ngột lao ra, khè lưỡi đỏ lòm suýt chút nữa đã mổ trúng cái mũi phong sương của hắn. Lúc ấy, hắn sợ tới mức suýt nữa thì bay màu cả linh hồn, chỉ biết vác chân lên cổ mà chạy trối chết. Nghĩ lại những ngày tháng khai hoang gian khổ, ăn bữa nay lo bữa mai đó, Diệp Phi lại khẽ rùng mình, tự nhủ bản thân hiện tại tuy cuộc sống có chút rắc rối vì đám người làm chập mạch, nhưng ít ra ruộng vườn cũng đã thành hình, cải ngọt cũng đã lên mầm xanh mướt, tuyệt đối không thể để lũ cỏ dại phá hoại công sức bao ngày qua được.

Hắn khom cái lưng dẻo dai xuống, nhìn chằm chằm vào những bụi cỏ gấu và cỏ tranh dại đang mọc chen chúc, đâm rễ chằng chịt xung quanh luống cải ngọt phía Tây Nam. Những sợi rễ màu trắng ngà của chúng cắm sâu hoắm dưới lòng đất ẩm, ngang ngược hút sạch dưỡng chất của luống đất mà hắn đã cất công bón phân tơi xốp.

“Cái lũ cỏ dại này đúng là bám dai như đỉa đói. Nếu không nhổ triệt để thì chỉ cần một trận mưa rào, tụi nó lại mọc lên như nấm sau mưa cho mà xem. Đã làm nông thì phải biết đạo lý, nhổ cỏ là phải nhổ tận gốc rễ, không để lại một tia mầm mống nào!” Diệp Phi bực dọc lẩm bẩm một mình, bàn tay thô ráp dính đầy nhựa cỏ bóp chặt lấy cán cuốc rỉ sét.

Hắn vung cuốc bổ mạnh xuống đất, bới sâu ba tấc đất xung quanh bụi cỏ tranh khổng lồ, sau đó cúi người dùng cả hai tay trần nắm chặt lấy phần gốc sát mặt đất, gồng mình dùng lực giật mạnh một cái thật dứt khoát.

Đứng trên bờ ruộng lúc này, Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư im lặng như những pho tượng đá. Họ nín thở, đôi mắt không dám chớp dù chỉ một tích tắc, chăm chú quan sát từng động tác mộc mạc của sư phụ. Trong mắt họ, mỗi bước đi bì bõm của Diệp Phi dưới ruộng bùn không phải là bước đi của một nông phu bình thường, mà là những bước chân đạp lên trật tự của vạn giới, mỗi nhịp thở của hắn đều đang cộng hưởng sâu sắc với nhịp đập nguyên thủy của đại địa Âu Lạc Thần Châu.

“Lăng Tiêu sư huynh, huynh có cảm nhận được không?” Tô Thanh Dao khẽ truyền âm, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể sau lưng nàng khẽ run lên bần bật vì phấn khích. “Sư phụ vung cuốc… nhưng yêu lực và ma khí tàn dư trong lòng đất Tây Nam đang bị một lực lượng vô hình tịnh hóa triệt để. Nhìn kìa, luồng khí tức màu đen bốc lên từ rễ cỏ dại vừa chạm vào tay sư phụ liền lập tức biến thành cát bụi hoàng kim!”

Lăng Tiêu gật đầu, bàn tay nắm chặt chuôi Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét, kiếm ý hoàng kim trong đan điền của hắn như muốn rít lên đầy kinh hãi: “Thanh Dao sư muội nói không sai. Nhìn thì có vẻ như sư phụ đang nhổ cỏ tranh, nhưng thực chất, ngài ấy đang dùng Thái Sơ Nhân Quả Đại Trận để bóc tách một thứ tà niệm cực kỳ khủng khiếp đang ẩn nấp sâu dưới lòng đất. Mỗi nhát cuốc của ngài đều đang chém đứt sinh mệnh gốc rễ của tà ma ngoại bang ngoài tinh không!”

Mộc Vân Thư đứng bên cạnh, tay nâng chiếc gáo dừa nứt nẻ, đầu óc quay cuồng trong những luồng quy luật thời không đang điên cuồng vặn vẹo xung quanh ruộng cải. Hắn lẩm nhẩm ghi nhớ từng động tác chuần xác, thâm sâu của Diệp Phi, lòng thầm nghĩ: “Sư phụ đang thị phạm cho chúng ta thế nào là ‘nhổ tận gốc rễ’. Đây không chỉ là trồng rau, đây là triết lý diệt thế tối cao của Hỗn Độn Tiên Tôn!”

Trong khi thầy trò Diệp Phi đang bận rộn với luống cải ngọt trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, thì tại Ám Hắc Vực Sâu nằm ở ranh giới xa xôi của Đa Nguyên Vũ Trụ, một bầu không khí tuyệt vọng và điên cuồng đang bao trùm lấy toàn bộ tinh không vặn vẹo.

Hủy Diệt Thần Chủ Ám Hoàng ngồi trên ngai tòa sụp đổ, nửa khuôn mặt của hắn đã bị biến dạng hoàn toàn sau khi con Thần Nhãn dọc giữa trán bị nổ tung bởi phản phệ từ cái nhìn của Diệp Phi ở chương trước. Máu ma màu đen kịt, tanh tưởi vẫn không ngừng rỉ ra từ hốc mắt trống rỗng, ăn mòn cả lớp hộ giáp hắc thạch trên ngực hắn. Hắn thở hổn hển, tiếng gầm rú khàn đặc vang lên như tiếng sấm rền từ địa ngục:

“Thái Sơ Chi Chủ… Ngươi dám hủy đi thần nhãn của bản tôn! Ngươi dám tịnh hóa toàn bộ hạm đội hủy diệt của ta thành tro bụi! Bản tôn không cam lòng! Ta đã sống qua ba kỷ nguyên, thôn phệ vô số thế giới, làm sao có thể bại dưới tay một kẻ vác cuốc ở một góc đại lục man di?!”

Mười hai vị Hủy Diệt Thần Tướng quỳ rạp dưới điện thờ, thân thể khổng lồ của họ run rẩy như cầy sấy trước sự phẫn nộ tột cùng của chủ nhân. Một vị Thần Tướng lấy hết can đảm, run giọng báo cáo:

“Thần Chủ… Sức mạnh của kẻ đó quá mức ảo ma, chúng ta hoàn toàn không thể nhìn thấu đạo vận của hắn. Xin Thần Chủ hãy tam tư, nếu tiếp tục tấn công Âu Lạc Thần Châu, e rằng toàn bộ tộc Hủy Diệt của chúng ta sẽ…”

“Câm miệng!” Ám Hoàng điên cuồng quát lớn, một luồng hắc ám ma quang bộc phát từ lòng bàn tay hắn, lập tức đánh bay vị Thần Tướng kia vỡ vụn thành một làn khói đen. “Bản tôn đã không còn đường lui! Nếu không nuốt chửng long mạch của Âu Lạc để khôi phục ma nguyên, bản tôn sớm muộn cũng sẽ bị quy luật đa nguyên đào thải! Hôm nay, ta sẽ khởi động ‘Hủy Diệt Chi Gốc’, dùng toàn bộ khí vận và sinh mệnh của tộc Hủy Diệt để đánh cược một ván cuối cùng!”

Cơn điên loạn đã triệt để nuốt chửng chút lý trí cuối cùng của Ám Hoàng. Hắn đứng bật dậy, hai tay kết ấn tà ác, lồng ngực đột ngột nứt ra, để lộ ra một khối ma tinh màu tím sậm đang đập thình thịch — đó chính là bản nguyên sinh mệnh của hắn và toàn bộ tộc Hủy Diệt.

“Hủy Diệt Chi Gốc, cắm sâu nhân quả, đồng hóa vạn giới! Lên cho ta!”

Ám Hoàng gào thét, hiến tế một nửa ma nguyên bản mệnh của chính mình cùng linh hồn của mười vạn Hủy Diệt Ma Binh còn sót lại ngoài tinh không. Từ trong khối ma tinh tím sậm, hàng triệu sợi rễ hắc ám khổng lồ, đen kịt và tanh tưởi đột ngột phóng ra, xé rách ranh giới không gian, lao vun vút xuyên qua hư không Đa Nguyên Vũ Trụ, nhắm thẳng về phía đỉnh Tản Viên Thần Sơn của Âu Lạc Thần Châu.

Những sợi rễ hủy diệt này cực kỳ tà ác, một khi đã cắm sâu vào long mạch của một thế giới, chúng sẽ như những chiếc vòi bạch tuộc hút cạn sinh cơ của đất mẹ, đồng thời biến toàn bộ sinh linh nơi đó thành những con rối hắc ám phục tùng Ám Hoàng. Hơn thế nữa, đây là tà thuật nhân quả tối thượng, một khi đã bám rễ, nó sẽ hòa làm một với vận mệnh của thế giới đó. Kẻ nào muốn nhổ bỏ nó, buộc phải chấp nhận phá hủy cả thế giới.

Ám Hoàng cười sặc sụa đầy đắc ý, tiếng cười vang vọng khắp Ám Hắc Vực Sâu: “Ha ha ha! Thái Sơ Chi Chủ! Bản tôn đã cắm sâu gốc rễ hủy diệt vào tận xương tủy của Âu Lạc Thần Châu rồi! Ta xem ngươi làm thế nào để bóc tách nó ra mà không làm sụp đổ cả cái đại lục rác rưởi này! Ngươi chỉ có nước giương mắt nhìn thế giới này biến thành bình địa mà thôi!”

Thế nhưng, ngay khi tiếng cười đắc thắng của Ám Hoàng còn chưa kịp dứt, tại ruộng cải ngọt phía Tây Nam núi Tản Viên, Diệp Phi cũng vừa vặn vung chiếc cuốc rỉ sét lên cao.

“Phập!”

Nhát cuốc của Diệp Phi bổ mạnh xuống lòng đất ẩm ướt, trúng ngay vào phần rễ phụ của bụi cỏ tranh dại bám sâu dưới đất.

Nhưng dưới lăng kính của thiên đạo và quy luật vạn giới, nhát cuốc mộc mạc ấy của Diệp Phi lại vô tình phóng ra một luồng sáng hoàng kim vạn trượng, xé toạc màng chắn không gian của Âu Lạc Thần Châu, bay thẳng ra tinh không vô tận.

Ngoài vũ trụ bao la, một chiếc cuốc khổng lồ dài hàng vạn dặm, ngưng tụ từ Thái Sơ Bản Nguyên Lực màu vàng kim rực rỡ, đột ngột từ trên trời giáng xuống Ám Hắc Vực Sâu. Nhát cuốc khổng lồ ấy mang theo uy áp nghiền nát vạn cổ, bổ thẳng vào chính giữa sào huyệt của tộc Hủy Diệt.

“Rắc! Rắc! Rầm!”

Toàn bộ trận pháp hiến tế vĩ đại mà Ám Hoàng vừa bày ra, cùng với hàng triệu sợi rễ hắc ám khổng lồ đang lao đi trong hư không, lập tức bị nhát cuốc hoàng kim kia chém đứt ngang hông trong một tích tắc ngắn ngủi. Luồng hắc ám ma khí diệt thế chưa kịp chạm vào một cọng cỏ của Tản Viên Thần Sơn đã bị chấn động lực từ nhát cuốc đánh cho tan rã thành hư vô.

“Cái… Cái gì?!” Ám Hoàng trợn tròn con mắt còn lại, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ. Hắn phun ra một ngụm ma huyết đen kịt, nhìn hố sâu vạn dặm vừa xuất hiện giữa Ám Hắc Vực Sâu với vẻ mặt kinh hoàng tột độ. “Một nhát cuốc… chỉ một nhát cuốc liền chặt đứt Hủy Diệt Chi Gốc của bản tôn?! Hắn… hắn rốt cuộc là tồn tại cấp độ nào?!”

Ở ruộng cải ngọt, Diệp Phi hoàn toàn không hề hay biết mình vừa vô tình dùng một nhát cuốc chém đôi cả một vực sâu đa nguyên. Hắn chỉ thấy nhát cuốc của mình đã bới bật được gốc rễ của bụi cỏ tranh lên. Hắn cúi người xuống, dùng bàn tay thô ráp dính đầy bùn đất nắm chặt lấy phần gốc rễ bướng bỉnh kia, khuôn mặt phong sương lộ ra vẻ kiên quyết:

“Đã nhổ thì phải nhổ tận gốc rễ! Để lại một tí rễ con dưới đất là vài hôm sau nó lại mọc đầy luống cải cho mà xem!”

Diệp Phi lẩm bẩm, hai chân đứng tấn vững chãi dưới ruộng bùn, dồn lực vào hai cánh tay rồi giật mạnh một cái thật dứt khoát.

“Xoẹt!”

Bụi cỏ tranh dại cùng toàn bộ hệ thống rễ chằng chịt của nó bị Diệp Phi nhổ bật rễ hoàn toàn ra khỏi lòng đất ẩm ướt, đất cát dính đầy trên rễ cỏ văng tung tóe.

Cùng lúc đó, ngoài tinh không Đa Nguyên Vũ Trụ, một cảnh tượng kinh thiên động địa, hoành tráng đến mức không thể dùng ngôn từ nào để miêu tả đột ngột diễn ra.

Từ trong hư vô vô tận, một bàn tay hoàng kim vĩ đại vô biên, tỏa ra hào quang Thái Sơ rực rỡ che kín cả tinh hà, từ từ thò xuống Ám Hắc Vực Sâu. Bàn tay khổng lồ ấy lặp lại chuẩn xác từng động tác nhổ cỏ của Diệp Phi, năm ngón tay khổng lồ khép lại, nắm trọn lấy toàn bộ sào huyệt, sinh mệnh, nhân quả và dòng lịch sử kéo dài vô số kỷ nguyên của tộc Hủy Diệt.

“Không! Xin Tiên Tôn tha mạng! Bản tôn biết sai rồi! Bản tôn nguyện làm trâu làm ngựa…”

Ám Hoàng gào thét thảm thiết, tiếng kêu cứu của hắn làm rung chuyển cả trăm vạn tinh cầu xung quanh. Hắn điên cuồng vận chuyển toàn bộ ma lực bản nguyên hòng thoát khỏi bàn tay hoàng kim kia, nhưng mọi nỗ lực của hắn chỉ như con kiến cố gắng lay chuyển cả một dãy núi thông thiên. Quy luật hủy diệt mà hắn tự hào bấy lâu nay, trước mặt bàn tay hoàng kim kia, yếu ớt và nực cười như một sợi tơ nhện trước cơn bão lớn.

Bàn tay khổng lồ không hề có một chút do dự, khẽ dùng lực giật mạnh một cái.

“Rắc!”

Một tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp Đa Nguyên Vũ Trụ, nhưng kỳ lạ là không hề gây ra một chút chấn động vật lý nào. Đó là tiếng rạn nứt của dòng sông thời gian và nhân quả.

Toàn bộ tộc Hủy Diệt, từ Hủy Diệt Thần Chủ Ám Hoàng, mười hai vị Thần Tướng kiêu ngạo, cho đến mười vạn Hủy Diệt Ma Binh và toàn bộ sào huyệt Ám Hắc Vực Sâu, trong một tích tắc ngắn ngủi, đã bị nhổ bật rễ hoàn toàn ra khỏi dòng chảy của lịch sử vạn giới.

Họ không chỉ chết đi một cách vật lý, mà mọi dấu vết, mọi ghi chép trong các cổ thư, mọi ma giản ghi lại chiến tích, và thậm chí là mọi ký ức của tất cả các sinh linh trong Đa Nguyên Vũ Trụ về tộc Hủy Diệt đều lập tức bốc hơi sạch sẽ, như thể tộc nhân này chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

Ở một thế giới xa xôi, một vị Tiên Đế đang ngồi bế quan bỗng mở bừng mắt, ngơ ngác tự hỏi bản thân vừa rồi định làm cái gì, tại sao trong đầu lại xuất hiện một khoảng trống vô nghĩa. Tại vương triều Âu Lạc, những ghi chép mơ hồ về “thế lực hủy diệt phương Bắc” trên các tấm da thú cổ xưa cũng tự động nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn, chỉ để lại những khoảng trống trắng tinh khiết.

Tận gốc rễ. Xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian.

Diệp Phi tùy tay ném bụi cỏ tranh dại dính đầy bùn đất vào chiếc sọt tre đặt trên bờ ruộng, phủi phủi hai bàn tay dính đầy nhựa cỏ, thở phào nhẹ nhõm:

“Phù… Cuối cùng cũng nhổ sạch cái bụi cỏ bướng bỉnh này. Đúng là mệt đứt cả hơi!”

Ngay khi bụi cỏ tranh dại rơi vào sọt tre, một dị tượng hoàng kim cực kỳ hoành tráng đột ngột bộc phát từ sườn núi phía Tây Nam của Tản Viên Thần Sơn. Long mạch của vương triều Âu Lạc Thần Châu, sau khi bị những sợi rễ hắc ám của tộc Hủy Diệt lén lút bám vào, nay đã được tịnh hóa hoàn toàn nhờ nhát cuốc và cú nhổ cỏ của Diệp Phi.

Từ sâu dưới lòng đất ruộng cải ngọt, một luồng ánh sáng hoàng kim thuần khiết, dạt dào như đại dương Bản Nguyên bỗng nhiên phun trào thẳng lên trời cao. Luồng ánh sáng ấy hóa thành một cơn mưa vàng nhạt, rơi xuống khắp vạn dặm sông núi Âu Lạc. Đi đến đâu, cỏ cây hoa lá khô héo vì bão cát trước đó liền đâm chồi nảy lộc với tốc độ mắt thường có thể thấy, những dòng sông ngòi chằng chịt lại đầy ắp dòng nước ngọt ngào chứa đựng linh khí ấm áp.

Trên bờ ruộng, Lăng Tiêu, Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đứng chết trân tại chỗ. Họ ngước nhìn bầu trời phía Bắc vốn dĩ còn vương chút ma khí tà ác, giờ đây đã trở nên quang đãng, trong vắt như một tấm gương khổng lồ. Toàn bộ áp lực vô hình đè nặng lên nguyên thần của họ bấy lâu nay đã hoàn toàn biến mất không để lại một chút dấu vết.

“Nhổ tận gốc rễ… Sư phụ thực sự đã nhổ tận gốc rễ toàn bộ nhân quả của tộc Hủy Diệt ngoài tinh không rồi!” Lăng Tiêu lẩm bẩm, hai đầu gối run rẩy vì kính sợ tột cùng. “Một nhát cuốc định càn khôn, một cú nhổ cỏ diệt vạn giới… Kiếm đạo của ta so với ngài, quả thực chỉ là hạt cát trước đại dương vô tận!”

Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt, chín cái đuôi hư ảnh run lên bần bật: “Sư phụ vì bảo vệ ruộng cải ngọt, vì bảo vệ cuộc sống bình yên của chúng ta, đã không tiếc tay xóa sổ cả một thế lực cự đầu đa nguyên vũ trụ. Ngài ấy… ngài ấy quá mức vĩ đại rồi!”

Mộc Vân Thư vội vàng rút cuốn sách rách nát bám đầy bụi bặm ra, dùng cây bút lông run rẩy ghi chép điên cuồng:

*“Ngày… tháng… năm… Tiên Tôn Diệp Phi nhổ cỏ tại ruộng cải ngọt Tây Nam Tản Viên Sơn. Ngài vung cuốc bổ đứt Hủy Diệt Chi Gốc, tay trần nhổ bật rễ nhân quả của tộc Hủy Diệt ngoài tinh không, tịnh hóa long mạch Âu Lạc Thần Châu, ban phát mưa vàng khí vận cho vạn dân. Thần thông nghịch thiên, vạn cổ vô song!”*

Từ phía cổng rào tre, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng hớt hải chạy ra ruộng cải. Chứng kiến cảnh tượng tinh không bừng sáng và cơn mưa vàng khí vận đang gột rửa cơ thể mình, giúp đan điền và kinh mạch của họ ấm áp, tu vi vận chuyển trơn tru chưa từng có, hai lão già này hoàn toàn mất đi mọi sự rụt rè của bậc cao nhân.

“Ông chủ vĩ đại! Tiên Tôn vô thượng!”

Càn Khôn Tử quỳ sụp xuống đất bùn lầy lội dưới ruộng cải ngọt, dập đầu rầm rầm, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng làm ướt cả chòm râu bạc phơ: “Chúng vãn bối tận mắt chứng kiến thần tích của ngài! Ngài dùng nước rửa sách tịnh hóa Hủy Diệt Sứ Giả, nay lại dùng nhát cuốc nhổ sạch gốc rễ của tộc Hủy Diệt! Ơn đức bảo hộ của ngài dành cho Âu Lạc Thần Châu, vãn bối nguyện đời đời kiếp kiếp làm tạp dịch xách nước rửa chân, quét dọn chuồng gà để báo đáp!”

Thẩm Vạn Kim cũng quỳ rạp bên cạnh, thân hình mập mạp run lên bần bật vì phấn khích: “Ông chủ! Vạn Bảo Lâu của vãn bối nguyện dâng hiến toàn bộ tài sản, mười vạn thạch lúa nếp hạt cau cùng ba vạn cân đồng cổ Đông Sơn chỉ để xin được làm một gã tạp dịch trung thành dưới chân ngài! Xin Ông chủ đừng đuổi vãn bối đi!”

Diệp Phi vác chiếc cuốc rỉ sét từ ruộng cải ngọt bước lên bờ, đang định phủi bùn đất trên chân thì đập vào mắt hắn là cảnh tượng năm con người — ba đứa đồ đệ và hai lão già tạp dịch — đang đồng loạt quỳ sụp dưới ruộng bùn lầy lội, dập đầu lia lịa, khóc lóc thảm thiết như thể nhà có tang vậy.

Đặc biệt là lão già râu bạc Càn Khôn Tử và gã mập Thẩm Vạn Kim, bùn đất dính đầy trên mặt, trên râu, trông nhếch nhác không chịu nổi.

Da đầu Diệp Phi lập tức tê dại đi hoàn toàn. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng hắn, biến thành sự bực bội và bất lực tột cùng.

*Cái gì thế này?!*

*Ta chỉ nhổ có một bụi cỏ tranh dại thôi mà?!*

*Tại sao cái lũ chập mạch hoang tưởng này lại kéo nhau ra ruộng cải ngọt của ta, quỳ lạy khóc lóc thảm thiết như thể ta vừa cứu vớt cả thế giới thế kia?!*

*Lại còn đòi dâng hiến tài sản, đòi làm tạp dịch suốt đời vì một bụi cỏ dại nữa chứ?!*

*Đúng là một lũ ấm đầu hết thuốc chữa! Ta gánh cái nông trang này còng cả lưng, lo thời tiết thất thường làm hỏng dưa hấu, hỏng cải ngọt, thế mà tụi này suốt ngày chỉ biết bày trò bổ não làm loạn, làm bẩn hết cả ruộng vườn của ta thôi!*

Diệp Phi nổi trận lôi đình. Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét chỉ thẳng mặt đám người đang quỳ dưới ruộng bùn, lớn tiếng mắng xối xả để che giấu sự bất lực và điên đầu của mình:

“Cái lũ ấm đầu mất trí này! Lại lảm nhảm cái gì đấy hả?! Mau đứng dậy cho ta! Nhìn xem các người đã làm cái gì với ruộng cải ngọt của ta rồi?! Bùn đất văng tung tóe lên hết cả mầm cải mới lên rồi kìa! Đã bảo ra đồng làm việc nghiêm túc, thế mà đứa nào đứa nấy cứ quỳ lạy khóc lóc như lũ thần kinh chập mạch thế này?!”

Hắn thở hổn hển vì tức giận, chiếc quạt nan mới đan giắt ở thắt lưng khẽ đung đưa:

“Tối nay, đứa nào cũng phải uống sạch cho ta hai bát canh ngải cứu đắng ngắt! Không uống hết thì đừng hòng ăn cơm tối! Còn bây giờ, lập tức cút về nhà tắm rửa sạch sẽ, rồi ra dọn dẹp chuồng gà của Tiểu Hồng cho ta! Đứa nào lười biếng, ta xích cổ ngoài cổng rào cùng Đại Hắc nghe chưa?!”

Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao nhìn nhau, trong mắt họ không hề có một chút sợ hãi trước lời mắng mỏ của Diệp Phi, mà ngược lại, chỉ có sự cảm động rơi nước mắt và sùng bái vĩnh cửu.

“Đồ nhi tuân mệnh Sư phụ! Canh ngải cứu đắng ngắt của ngài chính là Thái Sơ Tịnh Thế Thần Dịch, chúng con nguyện uống sạch để gột rửa đạo tâm, giữ vững kiếm tâm thuần khiết!” Lăng Tiêu dập đầu bái tạ, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây tràn đầy sự thành kính tối cao.

Tô Thanh Dao cũng rấm rức khóc vì cảm động trước sự che chở âm thầm của sư phụ: “Sư phụ mắng mỏ là để rèn luyện tâm tính cho chúng con, không muốn chúng con sinh lòng kiêu ngạo sau khi ngài tiêu diệt kẻ thù. Đồ nhi hiểu rõ dụng ý thâm sâu của ngài!”

Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim vội vàng bò dậy khỏi vũng bùn, vừa lau nước mắt vừa cười hớn hở:

“Vãn bối lập tức đi dọn chuồng gà ngay! Cảm tạ Ông chủ đã ban canh ngải cứu giải độc!”

Diệp Phi bất lực đến mức da đầu tê dại hoàn toàn. Hắn chẳng buồn nói thêm một lời nào nữa với cái lũ hoang tưởng này, vác cuốc rỉ sét lầm lũi đi thẳng về phía nhà tranh, trong lòng thầm khóc ròng:

*Trời ơi là trời! Ta chỉ muốn làm một người nông dân bình thường trồng rau nuôi gà thôi, sao cái lũ này lại cứ bổ não phong ta làm Chí Tôn vĩ đại thế này hả?!*

Thế nhưng, ngay khi Diệp Phi vừa vác cuốc bước qua hàng rào tre dẫn vào sân nhà tranh, và năm vị đệ tử cùng tạp dịch đang chuẩn bị lục tục đi vào bếp lò để chuẩn bị nước tắm, thì đột ngột…

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Một tiếng gầm rú cực kỳ trầm đục, cổ xưa và tà dị bỗng nhiên vang vọng lên từ sâu dưới lòng đất sườn núi phía Tây Nam — ngay sát ruộng dưa hấu sắp chín của Diệp Phi.

Mặt đất Tản Viên Thần Sơn rung chuyển nhẹ một cái, kèm theo đó, một luồng ánh sáng màu tím sậm, tỏa ra thứ mùi hương cổ xưa chưa từng thấy đột ngột len lỏi qua các kẽ đất nứt nẻ, bốc lên nghi ngút.

Ngay khi luồng ánh sáng tím sậm kia xuất hiện, con chó Đại Hắc đang nằm ngủ lười biếng dưới gốc cây cọ cổ thụ bỗng nhiên mở bừng đôi mắt đỏ ngầu, toàn bộ lông tơ trên người nó dựng đứng lên như gai nhọn, nhe nanh gầm gừ một tiếng trầm đục nhìn chằm chằm xuống lòng đất sườn núi Tây Nam với vẻ cảnh giác chưa từng có…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8