Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 136: Kiếm gãy

Cập nhật lúc: 2026-06-20 18:19:49 | Lượt xem: 10

Hoàng hôn trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hôm nay buông xuống một cách kỳ dị chưa từng có. Bầu trời không mang sắc vàng cam ấm áp như thường lệ, mà đột ngột bị nhuộm thành một màu đỏ rực như máu loãng, đặc quánh và lạnh lẽo. Gió bấc rít gào qua những rặng tre già xơ xác dọc theo sườn đồi, tạo nên những âm thanh u uẩn như tiếng khóc than của vạn quỷ từ cõi u minh vọng về. Những đám mây đen cuồn cuộn kéo đến từ phía chân trời, che lấp đi những tia sáng cuối cùng của ngày, khiến không gian xung quanh nông trang của Diệp Phi chìm vào một bầu không khí áp bách đến nghẹt thở.
Ngay tại khúc quanh dốc đá hẹp dẫn lên sườn núi Tây Nam, không gian đột ngột co rúm lại như một tờ giấy cũ bị một bàn tay vô hình vò nát. Từ tâm điểm của sự vặn vẹo đó, một vết nứt đen kịt, lạnh lẽo không đáy từ từ hé mở. Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, chỉ có một luồng tà khí xám xịt, mang theo mùi của sự phân rã và hư vô, lén lút rò rỉ ra ngoài.
Từ sâu thẳm trong vết nứt không gian của Đa Nguyên Vũ Trụ, một giọng nói cổ xưa, trầm đục và khàn đặc như tiếng đá mài vào nhau vang lên, mang theo một lời cảnh báo lạnh thấu xương tủy:
“Vạn Đạo đã bại… Nhân quả phương Nam này… rốt cuộc chứa đựng thứ gì? Kẻ vác cuốc… ngươi phải đoạn diệt…”
Đó là ý chí của Hư Không Thần Hoàng, một thực thể tối cao ngự trị tại vùng đất hư vô ngoài vòng quy luật của vạn giới. Sau khi cảm nhận được phân thân và thuộc hạ liên tục biến mất một cách bí ẩn tại vùng đất Âu Lạc Thần Châu này, thực thể vĩ đại ấy đã quyết định vượt qua màng chắn quy luật, phóng ra một luồng “Hư Không Diệt Thế Châm” xuyên qua vạn giới. Luồng sáng này mảnh như một sợi chỉ đen, nhưng bên trong lại cô đọng toàn bộ quy luật phân rã vạn vật, mang theo sát ý ngập trời, nhắm thẳng vào ruộng cải ngọt và ruộng dưa hấu phía sau hàng rào tre của nông trang mà bắn xuống.
Lúc này, Lăng Tiêu đang vắt chân lên cổ chạy thục mạng trên con đường mòn. Gương mặt hắn trắng bệch, mồ hôi hột tuôn ra như tắm, trong lòng hoảng hốt đến mức suýt chút nữa thì trượt chân ngã nhào. Hắn hoàn toàn không lo sợ về luồng tà khí hay vết nứt không gian kỳ dị kia, mà thứ khiến hắn sợ hãi đến mức đạo tâm run rẩy chính là… chiếc bóng của mặt trời đã hoàn toàn khuất sau rặng núi.
“Chết rồi! Trễ giờ gánh nước tưới cải ngọt rồi! Sư phụ ngủ dậy mà thấy luống rau bị khô, ta chắc chắn sẽ bị phạt nhịn cơm tối, hoặc tệ hơn là bị xích cổ chung với Đại Hắc sư huynh ngoài cổng rào!”
Lăng Tiêu lẩm bẩm trong nước mắt, tốc độ dưới chân lại tăng thêm vài phần, nhanh đến mức tạo ra những tàn ảnh hoàng kim giữa sườn núi dốc. Trên vai hắn, thanh Thiết Mã Thần Kiếm tự phong ấn một cách sâu sắc, biến thành một thanh sắt rỉ sét, xám xịt và bám đầy bùn đất để tránh bộc lộ ra bất kỳ chút linh khí nào, đề phòng việc làm ngứa mắt vị Sư phụ vĩ đại đang ngủ trưa trên chõng tre.
Thế nhưng, ngay khi Lăng Tiêu vừa chạy đến khúc quanh khuất gió, trực giác kiếm đạo nhạy bén của một vị Kiếm Thần đã khiến da đầu hắn tê dại. Hắn ngước nhìn lên bầu trời, đồng tử co rút lại khi nhìn thấy sợi chỉ đen Hư Không Diệt Thế Châm đang xé rách tầng mây, lao xuống với tốc độ không thể dùng mắt thường để đo lường.
“Cái gì?! Kẻ nào dám ra tay đánh lén?!”
Lăng Tiêu lập tức nhận ra mục tiêu của sợi chỉ đen kia chính là ruộng dưa hấu mà Sư phụ nâng niu như mạng sống! Nếu để luồng năng lượng hủy diệt này chạm vào đất nông trang, không chỉ ruộng dưa hấu chín mọng bị biến thành hư vô, mà ngay cả luống rau cải ngọt mới gieo cũng sẽ tan thành mây khói.
Trong một tích tắc ngắn ngủi, trong đầu Lăng Tiêu lóe lên hàng vạn phương án đối phó. Nhưng ngay lập tức, hắn gạt phắt tất cả đi.
“Không được! Nếu ta bộc phát kiếm ý hoàng kim của Kiếm tâm đại thành để chém trả, dao động năng lượng khổng lồ chắc chắn sẽ tạo ra tiếng nổ kinh thiên động địa, làm hỏng ruộng vườn và đánh thức Sư phụ! Sư phụ ghét nhất là tiếng ồn ào khi ngủ trưa! Nếu ngài nổi giận… hậu quả đó còn đáng sợ hơn cả việc Đa Nguyên Vũ Trụ sụp đổ!”
Nghĩ đến chiếc dép rơm rách nát của Diệp Phi từng gõ đầu Đại Hắc sư huynh đến mức nát vụn cả thần niệm của Chí Tôn, Lăng Tiêu không khỏi rùng mình một cái. Hắn nghiến răng, quyết định đưa ra một lựa chọn điên rồ nhất từ trước đến nay: Không thèm vận hành chân nguyên phòng ngự, không bộc phát kiếm ý hoàng kim, mà chủ động thu liễm hoàn toàn mọi sức mạnh, dùng chính thân thể phàm tục của mình và thanh Thiết Mã Thần Kiếm đang tự phong ấn làm lá chắn sống để triệt tiêu hoàn toàn đòn đánh lén này trong im lặng!
Hắn nhảy vọt lên không trung, dang rộng hai tay, ôm lấy luồng Hư Không Diệt Thế Châm vào lòng ngực, đồng thời đưa thanh sắt rỉ sét trên vai ra đỡ ngay trước tim.
Rắc!
Một tiếng động khô khốc, giòn giã vang lên giữa không trung tĩnh lặng. Tiếng động ấy nhỏ đến mức chỉ như một cành củi khô bị bẻ gãy dưới chân người đi rừng, hoàn toàn không có bất kỳ một chấn động năng lượng nào lọt được vào bên trong nông trang.
Thế nhưng, ngay tại khoảnh khắc đó, thanh Thiết Mã Thần Kiếm – món Thái Sơ Chí Bảo kiêu hùng đúc từ sắt thiên thạch, vốn dĩ bất hoại trước vạn lôi vạn kiếp – lại bị luồng quy luật phân rã của Hư Không Thần Hoàng bẻ gãy làm đôi ngay tại chỗ. Hai mảnh kiếm gãy rớt ra khỏi tay Lăng Tiêu, rơi xuống đất nện xào xạc.
Cùng lúc đó, luồng ma độc hư không đen kịt như hàng vạn con rết điên cuồng lao thẳng vào lồng ngực Lăng Tiêu. Không có chân nguyên hoàng kim bảo hộ, ma độc dễ dàng xuyên qua da thịt, điên cuồng cắn xé kinh mạch, ăn mòn đạo cơ và tàn phá lục phủ ngũ tạng của hắn.
“Phụt!”
Lăng Tiêu phun ra một ngụm máu lớn màu vàng kim xen lẫn hắc khí tà ác, nhuộm đỏ cả nền đất đá dưới chân. Thân thể hắn mất đi trọng lực, rơi tự do xuống thảm cỏ tranh xơ xác bên vệ đường. Sắc mặt hắn trong nháy mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy tuyên, hơi thở yếu ớt đến mức gần như đứt đoạn.
Thế nhưng, nằm trên vũng máu, khóe môi của Lăng Tiêu lại khẽ nhếch lên, nở một nụ cười đầy mãn nguyện.
“Thành công rồi… Không có tiếng động nào… Ruộng dưa hấu của Sư phụ… an toàn rồi…”
Hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay khi ánh mắt hắn chạm phải hai nửa thanh sắt rỉ gãy đôi đang nằm lăn lóc bên cạnh, nụ cười trên môi Lăng Tiêu lập tức đông cứng lại. Một nỗi sợ hãi tột cùng, còn kinh khủng hơn cả ma độc đang cắn xé cơ thể, đột ngột tràn ngập tâm trí hắn.
“Chết rồi… Tiêu rồi… Sư phụ giao cho ta thanh sắt rỉ này để phát cỏ và chẻ củi… Ngài từng nói làm việc phải biết giữ gìn công cụ… Giờ ta làm gãy mất thanh sắt của ngài… Sư phụ chắc chắn sẽ nghĩ ta là đồ ăn hại, là kẻ vô dụng, rồi đuổi ta ra khỏi nông trang mất!”
Nghĩ đến viễn cảnh bị trục xuất khỏi thánh địa nông trang, không còn được nghe những lời răn dạy thâm sâu của Sư phụ, không được ăn cơm nếp hạt cau kho quẹt, Lăng Tiêu bỗng cảm thấy tiền đồ tối tăm, rơi vào trạng thái “trầm cảm” tột độ. Hắn thà chết dưới ma độc của Hư Không Thần Hoàng còn hơn là bị Sư phụ ghét bỏ!
“Không được… Ta phải xin lỗi Sư phụ… Dù có phải quỳ đến chết, ta cũng phải xin ngài tha thứ…”
Lăng Tiêu cắn chặt môi đến mức bật máu để duy trì một tia thần trí tỉnh táo cuối cùng. Hắn dùng hai bàn tay run rẩy, bám chặt lấy mặt đất đá sắc nhọn, ôm lấy hai nửa thanh kiếm gãy vào lòng, cố gắng lết thân thể bê bết máu từng bước, từng bước một bò ngược lên đỉnh núi Tản Viên đầy dốc đá. Mỗi một tấc đất hắn đi qua đều để lại một vệt máu đỏ tươi dài ngoằn ngoèo, minh chứng cho lòng trung thành và sự sùng bái cuồng nhiệt đến mức cực đoan của một gã đồ đệ “não bổ”.
Cùng lúc đó, tại sân đất nện trước hiên nhà tranh trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, Diệp Phi vừa mới tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa sảng khoái. Hắn vươn vai một cái thật dài, ngáp ngắn ngáp dài bước ra ngoài hiên.
“A… thời tiết dạo này đúng là ẩm ương thật đấy.” Diệp Phi lẩm bẩm, đưa tay xoa xoa khớp gối bên trái của mình. “Mới lúc nãy trời còn nóng hừng hực, giờ gió bấc lại thổi lạnh buốt cả chân. Cơ thể phàm nhân này đúng là yếu ớt, không biết chừng nào mới mua được bộ quần áo len dày để mặc cho ấm đây.”
Hắn lắc đầu ngán ngẩm, cầm lấy chiếc xô gỗ đặt cạnh giếng nước, định bụng ra ruộng cải ngọt phía Tây Nam để kiểm tra xem luống rau có bị thiếu nước hay không. Thế nhưng, ngay khi Diệp Phi vừa bước đến gần cổng rào tre, hắn bỗng giật mình đánh thót một cái, suýt chút nữa thì làm rơi cả chiếc xô gỗ xuống đất.
Từ phía con đường mòn dẫn lên núi, một bóng người rách rưới, toàn thân đầy máu và bùn đất, đang lảo đảo bò qua cổng rào.
“Sư… Sư phụ… đồ nhi đáng tội chết…”
Lăng Tiêu quỳ sụp xuống sân đất nện, đầu dập mạnh xuống đất tạo ra một tiếng “bốp” vang dội. Hai bàn tay hắn run rẩy dâng lên hai nửa thanh Thiết Mã Thần Kiếm gãy đôi, giọng nói yếu ớt, nghẹn ngào như sắp khóc:
“Đồ nhi đi gánh nước vụng về… không cẩn thận… làm gãy mất thanh sắt rỉ phát cỏ của ngài rồi… Xin Sư phụ trừng phạt…”
Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ, hai con mắt trợn ngược lên nhìn thằng đại đồ đệ của mình. Trong góc nhìn phàm nhân của hắn, cảnh tượng này hiện lên cực kỳ rõ ràng và… dễ hiểu:

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Kiếm gãy - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Thằng báo thủ Lăng Tiêu này chắc chắn là vì muốn lập công, gánh nước chạy quá nhanh trên con đường dốc đá trơn trượt của núi Tản Viên, kết quả là trượt chân ngã sấp mặt, lăn lông lốc từ trên vách đá xuống dưới khe núi! Nhìn xem, người ngợm xước xát đầy máu thế kia, chắc chắn là bị đá dăm cào rách hết cả da thịt rồi! Đã thế, cú ngã mạnh đến mức làm gãy đôi luôn cả thanh sắt rỉ sét mà hắn mới nhặt được ngoài bãi rác để cho đồ đệ làm công cụ dọn cỏ!
Nghĩ đến đây, Diệp Phi bỗng thấy da đầu mình tê dại đi vì tức giận. Cơn giận của một lão nông phu xót tiền và bực mình vì đồ đệ hậu đậu lập tức bùng phát. Hắn vứt mạnh chiếc xô gỗ xuống đất nện, chống hai tay vào hông, lớn tiếng mắng xối xả:
“Cái thằng báo thủ này! Ta đã bảo đi đứng thì phải nhìn đường, từ tốn mà đi! Có cái việc gánh nước tưới rau tầm thường thế thôi mà ngươi cũng ngã đến mức máu me đầm đìa như heo bị chọc tiết thế kia hả?! Ngươi có biết con đường dốc đó nguy hiểm thế nào không?! Muốn tự tử thì cũng đừng có làm bẩn cái sân đất nện mà Lão Càn mới quét sạch chứ!”
Lăng Tiêu quỳ dưới đất, nghe tiếng mắng mỏ của Diệp Phi thì lồng ngực lại thắt lại. Hắn không hề cảm thấy oán hận, ngược lại, trong lòng hắn ngập tràn sự hổ thẹn tột cùng. Sư phụ mắng đúng lắm! Hắn là Kiếm Thần, vậy mà lại để cho ma độc hư không làm bẩn đất đai nông trang, làm ảnh hưởng đến cảnh quan thanh tịnh của thánh địa! Hắn đúng là một phế vật!
Thế nhưng, Diệp Phi mắng thì mắng thế, ánh mắt hắn khi nhìn vào những vết thương sâu hoắm, máu chảy ròng ròng trên ngực Lăng Tiêu lại thoáng qua một tia xót xa cực kỳ rõ rệt. Dù sao thì đây cũng là đứa đồ đệ đầu tiên hắn nhặt về nuôi, dù có “ấm đầu” một chút nhưng làm việc cực kỳ chăm chỉ, bảo chẻ củi là chẻ củi, bảo quét sân là quét sân. Nhìn nó bị thương nặng thế này, lòng hắn làm sao chịu nổi.
“Được rồi! Còn nằm đó mà dập đầu cái gì nữa?! Muốn dập đầu cho nát cái sân đất của ta ra à?!” Diệp Phi bực dọc quát lớn. “Thanh Dao! Dao nhi đâu rồi?! Mau chạy ra bờ rào nhổ cho ta một nắm lá ngải cứu với lá trầu không dại mau lên! Nhanh cái chân lên!”
Tô Thanh Dao từ trong bếp nghe tiếng hét của Diệp Phi liền vội vã chạy ra. Khi nhìn thấy Lăng Tiêu nằm trên vũng máu, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể sau lưng nàng suýt chút nữa thì bộc phát vì kinh hãi. Nàng lập tức nhận ra luồng ma độc hư không đáng sợ đang tàn phá cơ thể đại sư huynh. Đó là lực lượng quy luật của một thực thể tối cao từ Đa Nguyên Vũ Trụ!
“Sư phụ… Đại sư huynh bị…”
“Bị cái gì mà bị?! Thằng ngốc này trượt chân ngã núi chứ gì nữa!” Diệp Phi ngắt lời nàng, tay chân luống cuống chạy vào bếp. “Mau đi nhổ lá trầu không đi! Ta vào bếp lấy ít muối hạt giã thuốc cho nó đắp, không là nó nhiễm trùng chết ngoéo ra đây bây giờ!”
Tô Thanh Dao nghe vậy, chấn động tâm thần đến mức đứng chết trân tại chỗ. Nàng nhìn bóng lưng vội vã của Diệp Phi, rồi lại nhìn Lăng Tiêu đang quỳ phục dưới đất, trong lòng đột ngột nảy sinh một sự “não bổ” kinh thiên động địa:
“Trượt chân ngã núi? Sư phụ… ngài lại đang dùng lời phàm trần để che giấu thiên cơ sao? Đúng rồi! Một vị thực thể tối cao từ Đa Nguyên Vũ Trụ ra tay đánh lén, vậy mà dưới mắt Sư phụ chỉ là một cú ‘trượt chân ngã núi’ tầm thường! Đối với ngài, quy luật hủy diệt của vạn giới cũng chỉ như một rặng đá dăm ven đường mà thôi! Còn lá trầu không dại ngoài bờ rào…”
Nàng không dám chậm trễ, vội vàng chạy ra bờ rào tre, cẩn thận dùng hai tay hái những chiếc lá trầu không dại và ngải cứu đang lay động trước gió bấc. Ngay khi tay nàng chạm vào những chiếc lá đó, nàng liền rùng mình một cái. Dưới góc nhìn của một Yêu Đế hoàn mỹ, những chiếc lá trầu không tầm thường kia lúc này đang tỏa ra những luồng tiên quang hoàng kim rực rỡ, mang theo sinh cơ vô tận của Thái Sơ Bản Nguyên – đây rõ ràng là *Thái Sơ Vạn Cổ Thánh Thảo* có thể cải tử hoàn sinh trong truyền thuyết!
Trong khi đó, Diệp Phi đã chạy ra sân, tay cầm một chiếc cối đá nhỏ bám đầy muội than bếp củi. Hắn thô bạo giật lấy nắm lá trầu không và ngải cứu từ tay Tô Thanh Dao, ném vào cối, rồi bốc một nắm muối hạt to dính đầy tro bếp củi cọ ném chung vào, dùng chày gỗ giã điên cuồng.
“Cái thằng báo thủ này, đúng là làm khổ ta mà!” Diệp Phi vừa giã vừa cằn nhằn. “Sắt thép đắt như vàng, vậy mà làm gãy đôi thế này thì rèn lại kiểu gì đây? Thật là phí của!”
Lăng Tiêu quỳ dưới chõng tre, nhìn chiếc chày gỗ của Diệp Phi lên xuống đều đặn. Mỗi một nhịp chày gõ xuống, hắn lại cảm nhận được một luồng sóng âm hoàng kim vô hình lan tỏa ra xung quanh, tịnh hóa hoàn toàn mọi ma khí tàn dư đang lẩn khuất trong không khí sườn núi. Hắn thầm kinh hãi nghĩ: “Sư phụ đang dùng Thái Sơ Thực Đạo để luyện chế thần dược! Những hạt muối hạt kia… rõ ràng là *Hỗn Độn Tinh Thần Sa* dính đầy *Thái Sơ Hỏa Hôi*!”
Giã xong đống lá nát bét, bốc lên một thứ mùi hăng nồng của trầu không trộn lẫn với vị mặn chát của muối và mùi tro bếp, Diệp Phi bước tới, thô bạo ấn Lăng Tiêu ngồi bệt xuống chõng tre.
“Ngồi im đấy! Đau thì ráng mà chịu, ai bảo hậu đậu!”
Nói rồi, Diệp Phi bốc một nắm thuốc lá nát bét, dính đầy nước cốt màu xanh đen, thô bạo đắp thẳng lên vết thương sâu hoắm trước ngực Lăng Tiêu.
Xèo… xèo…
Ngay khi đống lá trầu không chạm vào da thịt Lăng Tiêu, một cảnh tượng vô cùng “ảo ma” đã diễn ra dưới mắt của hai vị đồ đệ. Luồng ma độc hư không đen kịt, cứng đầu của Hư Không Thần Hoàng – thứ vốn dĩ có thể phân rã cả một vị Tiên Đế thành tro bụi – lúc này giống như tuyết gặp mặt trời mùa hè, lập tức bị tịnh hóa sạch sẽ, hóa thành một làn khói trắng bốc lên nghi ngút rồi tan biến vào hư không trong tiếng xèo xèo.
Kinh mạch bị đứt đoạn của Lăng Tiêu dưới tác động của luồng sinh cơ hoàng kim từ lá trầu không lập tức tự động nối liền lại với nhau, dẻo dai và kiên cố hơn trước gấp trăm lần. Kiếm tâm của hắn rung động kịch liệt, vang lên những tiếng rền rĩ vui sướng. Tu vi Kiếm tâm đại thành của hắn không những khôi phục hoàn toàn, mà dòng máu hoàng kim của huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên trong cơ thể hắn còn sôi trào cuồn cuộn, giúp hắn mơ hồ chạm đến bức tường ngăn cách của cảnh giới tiếp theo.
Lăng Tiêu trợn tròn hai mắt, cảm nhận được luồng sức mạnh dồi dào đang cuộn chảy trong cơ thể, trong lòng dâng trào một nỗi xúc động và sùng bái đến mức cực hạn. Sư phụ chỉ dùng một nắm lá dại và muối hạt dính tro bếp, vậy mà trong nháy mắt đã giải trừ được đòn chí mạng của một thực thể tối cao Đa Nguyên Vũ Trụ, còn giúp hắn tẩy tủy phạt cốt thêm một lần nữa! Đây là thủ đoạn nghịch thiên đến mức nào chứ?!
Diệp Phi hoàn toàn không hay biết gì về sự chấn động tâm linh của đồ đệ. Hắn chỉ thấy sau khi đắp thuốc xong, máu trên ngực Lăng Tiêu đã ngừng chảy, sắc mặt cũng hồng hào trở lại một cách nhanh chóng. Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng miệng vẫn không ngừng cằn nhằn:
“Nhìn cái gì mà nhìn?! Thuốc này là thuốc gia truyền của ta đấy, đắp vào là khỏi ngay! Nhưng mà tội thì vẫn phải phạt!”
Nói rồi, Diệp Phi giật lấy hai nửa thanh Thiết Mã Thần Kiếm gãy đôi đang nằm trên tay Lăng Tiêu. Hắn nhìn thanh sắt rỉ sét gãy đôi dính đầy bùn đất, bực dọc tặc lưỡi một cái, rồi xoay người đi thẳng vào gian bếp đất nện, ném mạnh hai nửa kiếm gãy vào trong lò bếp củi đang cháy hừng hực:
“Thôi bỏ đi! Gãy thì gãy rồi, để ta ném vào lò nung cho nó mềm ra, hôm nào rảnh rỗi ta rèn lại thành con dao gọt mướp đắng cho đỡ phí của! Ngồi im trên chõng tre đấy cho thuốc ngấm, hôm nay phạt nhịn cơm tối! Thằng báo thủ này!”
U u u…
Ngay khi hai nửa thanh Thiết Mã Thần Kiếm rơi vào trong lò củi, ngọn lửa bếp tầm thường dưới góc nhìn của Diệp Phi bỗng chốc biến đổi dưới mắt của Lăng Tiêu và Tô Thanh Dao. Đó không phải là lửa củi cọ bình thường, mà là *Thái Sơ Chân Hỏa* cực kỳ tinh khiết, có thể nung chảy vạn vật của vũ trụ!
Hai nửa thanh thần kiếm gãy đôi nằm trong lò lửa, không hề bị phá hủy, ngược lại, những vết rỉ sét bám trên thân kiếm bắt đầu bong tróc ra, lộ ra lớp sắt thiên thạch đen bóng, tỏa ra những luồng kiếm ý hoàng kim sắc bén đến mức có thể chém đứt cả thời không. Thần kiếm đang được Sư phụ dùng Thái Sơ Chân Hỏa để tái tạo, rèn luyện lại thành một món thần binh vượt qua cả giới hạn của vạn giới!
Lăng Tiêu chứng kiến cảnh tượng vĩ đại đó, lại cảm nhận được vết thương chí mạng trên lồng ngực đã hoàn toàn biến mất không để lại chút dấu vết, nước mắt hắn bỗng chốc tuôn rơi như mưa sa. Hắn quỳ sụp dưới chân chõng tre, dập đầu lia lịa trước Diệp Phi, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động:
“Sư phụ… ơn tái sinh của ngài, đồ nhi suốt đời suốt kiếp không quên! Đồ nhi nguyện đời đời kiếp kiếp làm kẻ chẻ củi dưới chân ngài, bảo vệ sự yên bình cho nông trang!”
Tô Thanh Dao đứng bên cạnh cũng rơm rớm nước mắt, chắp tay cúi đầu đầy thành kính:
“Sư phụ từ bi vĩ đại… Dụng ý thâm sâu của ngài, chúng đồ nhi đã thấu hiểu…”
Diệp Phi vác chiếc quạt nan mới đan đi ra ngoài hiên, nhìn thấy cảnh tượng hai đứa đồ đệ đứa thì quỳ khóc nức nở, đứa thì chắp tay lạy lục như tế sao, hắn bỗng thấy da đầu mình tê dại đi vì bất lực. Hắn thở dài thườn thượt, lắc đầu ngao ngán, lẩm bẩm đầy ngán ngẩm:
“Đúng là một lũ thần kinh chập mạch… Ngã núi đau đến mất trí rồi hay sao mà cứ lảm nhảm cái gì thế không biết. Thôi, đi ngủ tiếp cho lành, mệt mỏi với tụi báo thủ này quá rồi!”
Nói xong, Diệp Phi vác cuốc đi thẳng vào trong nhà tranh, đóng sầm cửa gỗ lại, quyết định không thèm quan tâm đến đám người điên khùng ngoài sân nữa.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần tắt, trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, Lăng Tiêu vẫn quỳ phục dưới đất, mắt nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang cháy hừng hực trong lò bếp củi, lòng tràn ngập một niềm tin và sự sùng bái vĩnh cửu dành cho vị Sư phụ vĩ đại của mình. Hắn biết, từ ngày hôm nay, kiếm đạo của hắn đã không còn như trước nữa…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8