Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 135: Lăng Tiêu chặn đường

Cập nhật lúc: 2026-06-20 18:13:29 | Lượt xem: 10

Một tiếng rống giận nghẹn ngào từ sâu trong huyết quản của hư không đột ngột nổ tung, kéo theo hàng vạn tia chớp đỏ ngầu như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm trên vách đá sườn núi Tây Nam Tản Viên Thần Sơn. Luồng ma khí cuồn cuộn chưa kịp định hình đã bị một áp lực vô hình từ trên đỉnh núi dội xuống, ép cho bẹp dí vào vách đá, phát ra những tiếng xèo xèo như thịt nướng trên vỉ than hồng.

Dưới gốc cây cọ cổ thụ ngoài sân đất nện, Lăng Tiêu đang khoanh chân ngồi xếp bằng bỗng mở bừng mắt. Khí cơ xung quanh hắn dao động kịch liệt, kiếm ý hoàng kim sắc bén như những sợi tơ mảnh lượn lờ quanh thân thể, chém rách từng vệt không khí mỏng manh.

“Hắt xì!”

Tiếng hắt hơi vang dội của Diệp Phi từ trong gian nhà tranh vọng ra, tựa như một đạo thiên lôi Thái Sơ nổ vang giữa trời quang, chấn động thẳng vào sâu trong nguyên thần của Lăng Tiêu. Tiếng hắt hơi ấy không chỉ mang theo luồng kịch chấn làm rung chuyển cả ngọn núi thiêng, mà còn chứa đựng một loại đạo vận vô thượng, tịnh hóa toàn bộ tạp niệm trong bán kính vạn dặm chỉ trong một tích tắc.

Lăng Tiêu toát mồ hôi hột, da đầu tê dại đi vì kinh hãi. Hắn lập tức bật dậy, tay nắm chặt lấy chuôi thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét dính đầy bùn đất đang dựng ở góc tường. Đầu óc hắn lúc này bắt đầu “nhảy số” với tốc độ ánh sáng, tự bổ não ra một kịch bản đáng sợ vô cùng:

“Sư phụ đang nổi giận lôi đình! Tiếng hắt hơi của ngài chính là lời cảnh cáo tối cao của thiên đạo! Ngài vừa mắng mỏ có kẻ ăn hại làm biếng, lại còn nhắc đến ruồi muỗi bay lung tung. Chắc chắn có lũ rác rưởi phương ngoại đang lén lút rình mò sườn núi Tây Nam, làm vẩn đục không khí thanh tịnh của nông trang, khiến ngài không thể ngủ ngon giấc! Nếu ta không lập tức đi quét dọn sạch sẽ đống rác này, chiều nay ngủ dậy, Sư phụ chắc chắn sẽ phạt cả đám ra đồng cuốc đất gấp đôi, thậm chí bắt ăn cơm nguội chan nước lọc!”

Nghĩ đến viễn cảnh bị Sư phụ phạt nhịn cơm tối hoặc bắt dọn dẹp chuồng gà của Tiểu Hồng dưới áp lực của Thái Sơ hỏa diễm, Lăng Tiêu không khỏi rùng mình một cái. Đối với hắn, vạn đạo lôi kiếp ngoài kia chẳng là cái đinh gỉ gì, cơ mà cơn thịnh nộ của người nông phu vác cuốc trên đỉnh núi kia mới thực sự là ngày tận thế của vạn giới.

Hắn không thèm chần chừ lấy một giây, vác thanh sắt rỉ lên vai, thân hình hóa thành một vệt tàn ảnh màu xám tro, lao vút xuống con đường mòn nhỏ phía Tây Nam như một tia chớp ngược chiều gió bão.

Cùng lúc đó, tại một không gian song song hẻo lánh sát cạnh hàng rào tre ngoài ruộng dưa hấu của Diệp Phi, một vết nứt đen ngòm dài vạn trượng đột ngột bị xé toạc ra. Từ trong khe nứt, một nam tử trung niên có mái tóc dài màu tím đen rực lửa bước ra. Hắn khoác trên mình một bộ trường bào kỳ dị, được dệt bằng hàng vạn sợi xích quy luật lấp lánh đủ màu sắc. Mỗi bước đi của hắn đều khiến hư không dưới chân rạn nứt thành những mạng nhện khổng lồ.

Đây chính là Vạn Đạo Ma Quân, một tồn tại siêu việt đã luyện thành vạn đạo pháp tắc, đứng trên đỉnh cao của Đa Nguyên Vũ Trụ. Đi sau hắn là ba vị Chí Tôn ngoại bang mặt mũi tái mét, run rẩy bám theo nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ tham lam tột độ khi cảm nhận được luồng Thái Sơ Bản Nguyên Khí tinh khiết đang rỉ ra từ sườn núi Tản Viên.

“Hủy Diệt Thần Quân của ta tuy chỉ là một quân cờ đi mượn, thế nhưng cũng không phải là thứ mà lũ kiến hôi ở thế giới thấp kém này có thể tùy tiện tịnh hóa!” Vạn Đạo Ma Quân gầm nhẹ một tiếng, giọng nói mang theo quy luật chấn động khiến đá sỏi xung quanh sườn núi bắt đầu vỡ vụn thành bột mịn. “Bản quân hôm nay đến đây để xem kẻ vác cuốc trong truyền thuyết kia có mấy cái đầu mà dám vuốt râu cọp!”

Tuy nhiên, khi hắn vừa mới bước chân ra khỏi vết nứt không gian, chưa kịp phô diễn hết uy áp diệt thế của mình thì đã thấy một gã tiều phu mặc áo vải thô màu xám tro, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, lững thững đứng chắn ngay giữa lối mòn hẹp dẫn lên đỉnh núi.

Vạn Đạo Ma Quân ngẩn người ra một thoáng, sau đó quét thần thức qua người Lăng Tiêu. Không có linh lực dao động, không có tiên quang hộ thể, thậm chí thanh kiếm dắt bên hông gã kia cũng chỉ là một thanh sắt rỉ sét dính đầy bùn đất, trông chẳng khác nào một món phế liệu nhặt từ bãi rác.

Một tràng cười ngạo mạn, khinh bỉ vang dội khắp tinh không. Vạn Đạo Ma Quân chỉ tay vào mặt Lăng Tiêu, cười đến mức bả vai run lên bần bật:

“Ha ha ha! Âu Lạc Thần Châu hoang dã này rốt cuộc đã lụi bại đến mức nào rồi? Lại để một tên tiều phu phàm nhân, cầm một thanh sắt rỉ sét ra chặn đường đón khách? Bản quân chỉ cần khẽ thở ra một hơi cũng đủ thổi bay cả dòng họ mười đời nhà ngươi thành tro bụi! Mau cút ra cho bản quân đi qua, bằng không ta sẽ nghiền nát ngọn núi này thành bình địa!”

Lăng Tiêu đứng im lặng giữa lối mòn, gió bão gào thét thổi tung mái tóc thanh tú của hắn. Ánh mắt hắn lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm, khẽ liếc nhìn Vạn Đạo Ma Quân như đang nhìn một khúc củi mục không hơn không kém. Trong đầu hắn lúc này hoàn toàn không có khái niệm về sự vĩ đại của vạn đạo pháp tắc hay uy danh của Ma Quân phương ngoài. Hắn chỉ đang nhẩm tính thời gian:

“Gió bấc đang thổi mạnh. Nếu ta không giải quyết nhanh đống rác rưởi này trong vòng mười hơi thở, Sư phụ ngủ dậy không thấy nước ấm gánh vào bếp, ngài chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình. Ta không thể lãng phí thời gian với gã điên mặc áo xích sắt này được.”

“Ngươi nói nhiều quá.” Lăng Tiêu lạnh lùng lên tiếng, giọng nói dứt khoát như tiếng rìu chém vào thớ gỗ cứng. “Làm ồn đến giấc ngủ trưa của Sư phụ ta, tội đáng muôn chết. Hôm nay, ta sẽ chẻ ngươi ra làm củi đun bếp.”

“Kiến hôi to gan! Chết đi!”

Vạn Đạo Ma Quân giận dữ gào lên. Hắn vung mạnh cánh tay rộng lớn, vạn đạo quy luật xung quanh lập tức sôi trào cuồng nhiệt.

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

Một cơn bão năng lượng khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt của hàng vạn loại pháp tắc đồng loạt bộc phát. Lôi đình đen kịt xé rách bầu trời, chân hỏa màu tím thiêu rụi hư không, thủy triều kịch độc ăn mòn quy luật địa phương, và những lưỡi dao không gian sắc bén điên cuồng gào thét lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Sức mạnh này đủ để nghiền nát hàng trăm tinh cầu lớn chỉ trong một cái chớp mắt, biến toàn bộ sườn núi Tây Nam thành một vùng đất chết rực lửa tà ác.

Ba vị Chí Tôn ngoại bang đứng phía sau cười đắc ý, chờ đợi cảnh tượng gã tiều phu mặc áo vải thô kia bị vạn đạo quy luật nghiền thành hư vô.

Thế nhưng, đối mặt với cơn bão pháp tắc kinh thiên động địa đang áp sát, Lăng Tiêu vẫn đứng bất động như một bức tượng đá cổ vạn năm. Trong tâm trí của hắn, những luồng sấm sét, ngọn lửa, và lưỡi dao không gian kia bỗng chốc biến đổi hình dạng. Chúng không còn là quy luật chí cao của vũ trụ nữa. Dưới nhãn giới Kiếm tâm đại thành và triết lý “Chẻ củi chi đạo” mà Diệp Phi truyền dạy, vạn đạo pháp tắc kia thực chất chỉ là một đống củi cọ già xù xì, đan xen chằng chịt vào nhau một cách hỗn loạn và dính đầy tạp niệm dơ bẩn.

“Sư phụ từng dạy, củi cọ già cứng đến mấy, chỉ cần tìm đúng thớ, một nhát rìu là đôi nửa. Vạn đạo của ngươi nhìn thì lộng lẫy, thế nhưng kết cấu lỏng lẻo, tạp chất quá nhiều, thực chất chỉ là một đống củi mục nát dính đầy bụi bặm hồng trần.”

Lăng Tiêu lẩm bẩm, tay phải chậm rãi đặt lên chuôi thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét.

Xoạt!

Thanh kiếm được rút ra khỏi bao. Không có tiên quang rực rỡ, không có dị tượng thiên địa, thanh sắt rỉ sét chỉ phát ra một luồng kiếm ý hoàng kim mộc mạc, thâm trầm như lòng đất mẹ Âu Lạc, mang theo ý chí quật khởi, kiên cường của Con Rồng Cháu Tiên từ thời khai thiên lập địa. Luồng kiếm ý này không tranh chấp với thiên địa, nhưng lại đứng ngoài vòng quy luật của vạn vật.

Lăng Tiêu vung kiếm chém ra một nhát thẳng tắp từ trên xuống dưới.

Tư thế cực kỳ giản dị, không hoa mỹ, không chiêu thức cầu kỳ, giống hệt như nhịp bổ rìu chẻ củi mà hắn thực hiện hàng vạn lần mỗi ngày dưới sân đất nện của nông trang.

Rắc!

Một tiếng động khô khốc vang lên giữa không trung tĩnh lặng. Nhát kiếm hoàng kim mộc mạc đi qua, cơn bão vạn đạo quy luật rực rỡ của Vạn Đạo Ma Quân lập tức bị tách làm đôi một cách ngọt sới, giống như một khúc củi cọ già bị bổ trúng thớ gỗ. Sấm sét nổ tung thành những đốm lửa nhỏ vô hại, chân hỏa tím đen tắt ngấm, thủy triều độc bị tịnh hóa sạch sẽ, và các lưỡi dao không gian vỡ vụn thành từng mảnh thủy tinh rơi rụng xuống đất bùn làm phân bón.

Nhát kiếm không hề dừng lại, vệt kiếm khí hoàng kim kéo dài vạn dặm xuyên qua hư không, chém đôi cả vết nứt không gian song song phía sau lưng Vạn Đạo Ma Quân, để lại một đường rãnh sâu hoắm, phẳng lỳ trên mặt đất sườn núi Tây Nam.

Toàn bộ sườn núi bỗng chốc trở nên yên lặng đến mức đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió bấc thổi qua những tán lá cọ khô xào xạc.

Vạn Đạo Ma Quân đứng chết trân tại chỗ, hai con mắt trợn ngược lên như hai quả nhãn lồng, miệng há hốc không thể thốt ra nổi một lời nào. Bộ trường bào dệt bằng vạn sợi xích quy luật của hắn lúc này đã rách tả tơi thành từng mảnh nhỏ, đạo cơ trong đan điền vỡ vụn ra từng khúc, tu vi vạn năm tích lũy lập tức tiêu tán đến chín phần mười.

Hắn run rẩy nhìn thanh sắt rỉ sét dính bùn trên tay Lăng Tiêu, nguyên thần bên trong đang gào thét điên cuồng vì sợ hãi. Hắn nhận ra khí tức của thanh kiếm kia – đó là Thiết Mã Thần Kiếm, một món Thái Sơ Chí Bảo cực kỳ hung hãn đúc từ sắt thiên thạch, vốn dĩ đã biến mất từ kỷ nguyên trước!

“Ngươi… ngươi… chỉ là một tên đệ tử chẻ củi… tại sao lại có sức mạnh nghịch thiên này?” Vạn Đạo Ma Quân run cầm cập, giọng nói méo mó đi vì kinh hoàng tột độ. “Một kiếm chém đứt vạn đạo quy luật… Sư phụ của ngươi… kẻ vác cuốc kia… rốt cuộc là tồn tại vĩ đại đến mức nào?”

Lăng Tiêu lạnh lùng tra kiếm vào bao, xoay người lại, không thèm liếc nhìn lũ bại tướng lấy một cái:

“Sư phụ ta chỉ là một lão nông phàm trần thích trồng rau, nuôi gà mà thôi. Ngài ghét nhất là những kẻ ồn ào làm bẩn đất đai nông trang. Nếu các ngươi còn dám bén mảng đến đây làm vẩn đục thiên cơ, khiến ngài hắt hơi lần nữa, ta sẽ dùng nguyên thần của các ngươi làm củi đun bếp lò.”

Dứt lời, Lăng Tiêu nhìn lên bầu trời, phát hiện mặt trời đã lên tới đỉnh đầu. Hắn giật mình một cái, mặt cắt không còn một giọt máu:

“Chết tiệt! Đã trễ giờ gánh nước tưới cải ngọt rồi! Sư phụ ngủ dậy mà thấy luống rau bị khô, ta chắc chắn sẽ bị phạt nhịn cơm tối!”

Hắn cuống cuồng vác thanh kiếm rỉ lên vai, vắt chân lên cổ chạy thục mạng ngược lên đỉnh núi Tản Viên với tốc độ kinh hoàng, miệng lẩm bẩm đầy lo sợ, hoàn toàn vứt bỏ phong thái của một vị Kiếm Thần vô địch vừa mới chém đôi vạn đạo quy luật của Đa Nguyên Vũ Trụ.

Phía sau hắn, Vạn Đạo Ma Quân và ba vị Chí Tôn ngoại bang sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc, không ai bảo ai, lập tức hóa thành những luồng khói xám lóp ngóp bò dậy, vội vã chạy trốn trối chết trở về vết nứt không gian, thề đời đời kiếp kiếp không bao giờ dám bước chân nửa bước vào Âu Lạc Thần Châu thêm một lần nào nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8