Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 134: Hùng Vương đối đầu

Cập nhật lúc: 2026-06-20 18:10:59 | Lượt xem: 8

Sương mù xám xịt từ phương Bắc tràn xuống biên cảnh Âu Lạc Thần Châu nhanh như một bầy sói đói ngửi thấy mùi máu. Gió bấc rít gào qua những rặng tre già rách nát dọc theo sườn đồi, mang theo một thứ mùi hôi thối, tanh tưởi cực kỳ đặc trưng của xác chết phân hủy lâu ngày trộn lẫn với lưu huỳnh cháy dở. Bầu trời vốn đang trong xanh của vùng đất Phong Châu bỗng chốc bị nhuộm thành một màu xám tro ảm đạm, khiến người ta chỉ cần hít vào một hơi cũng cảm thấy lồng ngực bỏng rát như có tàn lửa thiêu đốt.
Ở phía bên kia ranh giới không gian đang rạn nứt, những tiếng rít chói tai vang lên liên tiếp, tựa như tiếng hàng vạn tấm kính khổng lồ bị bóp nát cùng một lúc. Từ trong khe nứt đen ngòm của vũ trụ, ba chiếc chiến thuyền khổng lồ được cấu thành từ xương sọ của các viễn cổ cự thú từ Đa Nguyên Vũ Trụ lừng lững bò ra. Mỗi chiếc thuyền dài tới vạn dặm, tỏa ra luồng ma hỏa màu xám tro âm u, lạnh lẽo đến mức đóng băng cả những hạt sương đêm còn đọng trên lá cỏ.
Ngự trị trên mũi chiếc chiến thuyền đi đầu là một thực thể khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi những dải băng vải màu xám tro quấn chằng chịt như xác ướp cổ đại. Đôi mắt hắn rực lên hai ngọn lửa xám tà dị, nhìn xuống đại địa Âu Lạc phía dưới với vẻ khinh bỉ tột cùng. Hắn chính là Hủy Diệt Thần Quân, một tồn tại đã sống qua hai kỷ nguyên ở Đa Nguyên Vũ Trụ, kẻ đứng sau Hủy Diệt Sứ Giả vừa bị tiêu diệt một cách bí ẩn ở chương trước.
– Lũ kiến cỏ bản địa thấp kém! – Giọng nói của Hủy Diệt Thần Quân vang lên như tiếng đá tảng nghiền nát xương cốt, chấn động khắp vạn dặm tinh không – Hủy Diệt Sứ Giả của Bản quân đã thần hồn câu diệt tại mảnh đất này. Hôm nay, Bản quân sẽ dùng máu của toàn bộ sinh linh Âu Lạc để tế cờ cho hạm đội viễn chinh! Toàn quân nghe lệnh, san bằng vương triều này cho ta!
Dưới mặt đất, mây bụi hoàng kim cuồn cuộn bốc lên chống lại luồng ma vụ xám xịt. Trên cỗ xe đồng hoàng cấp rực rỡ ánh sáng Đông Sơn, Hùng Vương đứng sừng sững ở vị trí trung tâm. Bộ long bào thêu hình chim Lạc vàng óng của ngài tung bay trong gió bấc, tỏa ra uy áp Nửa bước Hùng Đế Cảnh đỉnh phong vừa mới đột phá. Gương mặt ngài nghiêm nghị như bàn thạch, đôi mắt lấp lánh thần quang nhìn thẳng vào thực thể khổng lồ trên bầu trời.
Bên cạnh ngài, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng mặc hộ giáp bằng đồng cổ, hai tay nắm chặt chiếc cuốc sắt rỉ sét – thứ thần binh được tịnh hóa từ nông trang của Diệp Phi – đang tỏa ra một luồng đạo vận mộc mạc nhưng kiên cố vô cùng.
Phía sau họ, mười vạn chiến sĩ Âu Lạc xếp thành những vòng tròn đồng tâm theo trận đồ Loa Thành cổ xưa. Tay họ nắm chặt dùi đồng, nện dồn dập lên mặt những chiếc trống đồng Đông Sơn khổng lồ.
*“Tùng! Tùng! Tùng! Tùng!”*
Âm thanh trầm hùng, mạnh mẽ vang lên, tạo ra những làn sóng âm hoàng kim hữu hình lan tỏa ra xung quanh, va chạm chan chát với luồng ma vụ xám xịt của kẻ thù. Mỗi tiếng trống vang lên là một lần hào khí Đông Sơn được kích hoạt, khiến máu nóng trong người mười vạn chiến sĩ sôi trào, da thịt họ ánh lên sắc đồng đỏ của cảnh giới Chúc Đồng Cảnh.
– Hủy Diệt Thần Quân! – Hùng Vương lớn tiếng quát, giọng nói mang theo long uy ngập tràn thiên địa – Âu Lạc Thần Châu có long mạch vạn năm bảo hộ, có anh linh tổ tiên che chở! Kẻ ngoại bang phương Bắc các ngươi dám bén mảng đến đây, vương triều của trẫm quyết chiến đến giọt máu cuối cùng!
Nói đoạn, Hùng Vương rút Thiết Mã Thần Kiếm bản mô phỏng ra khỏi bao. Thanh kiếm đúc từ sắt thiên thạch rực cháy ngọn lửa chiến ý đỏ rực. Ngài vung mạnh một kiếm hướng thẳng lên trời.
*“Hưu!”*
Một luồng kiếm khí khổng lồ dài tới vạn trượng xé toạc màn đêm, hóa thành một con Thủy Long rực lửa thiên thạch, gầm rú lao vút vào quân đoàn chiến thuyền xương sọ của kẻ thù. Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi hàng ngàn dị hình hư không trên boong tàu, khiến bầu trời biên cảnh sáng rực lên như ban ngày.
Thế nhưng, đối mặt với nhát kiếm đầy uy lực của Hùng Vương, Hủy Diệt Thần Quân chỉ cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt. Hắn khẽ đưa bàn tay quấn đầy băng vải xám tro ra phía trước, năm ngón tay co lại rồi bóp mạnh một phát.
*“Rắc!”*
Không gian xung quanh con Thủy Long lửa lập tức bị bóp méo thành một khối hỗn độn. Luồng kiếm khí thiên thạch rực rỡ của Hùng Vương giống như một con giun đất bị kẹp trong kìm sắt, rên rỉ một tiếng rồi vỡ vụn thành những đốm lửa tàn tạ rơi rụng xuống đất.
– Chút bản lĩnh mèo cào của một thế giới rác rưởi mà cũng đòi chống lại Quy luật Đa Nguyên của Bản quân sao? – Hủy Diệt Thần Quân rít lên, ngọn lửa xám trong mắt hắn bùng cháy dữ dội hơn – Hãy nếm thử Hủy Diệt Quy Luật thực sự đây!
Hủy Diệt Thần Quân vung hai tay lên trời. Từ trong cơ thể hắn, luồng tà hỏa xám tro phun trào ra như núi lửa, ngưng tụ thành ba con rồng xương khổng lồ dài hàng vạn trượng. Những con rồng xương này không có da thịt, chỉ có những khúc xương xám xịt bốc khói độc, đôi mắt rực lửa xám mang theo ý chí hủy diệt tuyệt đối của Đa Nguyên Vũ Trụ. Chúng gầm rú lao xuống, dẫm đạp lên màng chắn phòng ngự hoàng kim của Trống Đồng Thần Trận.
*“Oanh! Oanh! Oanh!”*
Sức mạnh vượt tầm thế giới này đè nặng lên vai mười vạn quân sĩ Âu Lạc. Tiếng trống đồng bỗng chốc trở nên hỗn loạn, màng chắn hoàng kim bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti như mạng nhện.
Hùng Vương bị chấn động mạnh bởi phản phệ, lùi lại ba bước trên cỗ xe đồng hoàng cấp. Khóe miệng ngài rỉ ra một vệt máu tươi rực đỏ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cỗ xe đồng dưới chân ngài kêu “rắc rắc” đầy nguy hiểm, những hoa văn chim Lạc vàng óng trên thân xe bắt đầu mờ nhạt đi dưới sự ăn mòn của tà hỏa xám tro.
– Đại vương! – Bùi Hùng hét lớn, vội vàng vận hành bộ “Cá bống kho tương tâm pháp” tự ngộ. Yêu lực hoàng kim trong đan điền của ông ta sôi trào, cố gắng truyền vào cỗ xe đồng để giúp Hùng Vương ổn định thân hình. Thế nhưng, áp lực quy luật từ ba con rồng xương kia quá lớn, khiến đầu gối của vị Lạc Hầu cương nghị này run rẩy kịch liệt, suýt chút nữa là quỳ sụp xuống mặt đất nện dính đầy máu và tro tàn.
– Không thể nào… – Một vị Lạc Tướng lão thành đứng bên cạnh run sợ thốt lên, mắt trợn trừng nhìn màng chắn phòng ngự đang dần tan rã – Trận pháp của chúng ta… không thể ngăn cản nổi thứ quy luật tà ác kia! Chẳng lẽ vương triều Âu Lạc hôm nay thực sự phải chịu cảnh diệt vong sao?
Hủy Diệt Thần Quân đứng trên mũi thuyền cười ngạo nghễ, giọng nói đầy vẻ đắc ý:
– Chết đi, lũ sâu bọ! Âu Lạc của các ngươi hôm nay sẽ phải chịu một thất bại thảm hại nhất trong lịch sử, bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian của Đa Nguyên Vũ Trụ!
Đúng vào khoảnh khắc màng chắn phòng ngự hoàng kim sắp sửa vỡ vụn hoàn toàn, từ hướng Tây Nam – nơi ngọn núi Tản Viên Thần Sơn đang ngự trị trong sương mù – bỗng nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ vô biên, xé toạc màn sương mù xám xịt của kẻ thù.
*“Lệ!”*
Một tiếng chim Lạc hót vang lảnh lót, trong trẻo vô ngần vang vọng khắp đất trời. Tiếng hót ấy thanh khiết đến mức đi đến đâu, luồng ma vụ xám xịt tanh tưởi liền bị tịnh hóa đến đó, biến thành những dải mây trắng bồng bềnh.
Từ trong luồng ánh sáng hoàng kim kia, một bóng người vỗ đôi cánh Lạc Vũ khổng lồ rực rỡ bay đến với tốc độ kinh hoàng. Đôi cánh của ông ta rộng tới ngàn trượng, mỗi sợi lông cánh đều được cấu thành từ linh khí hoàng kim thuần khiết nhất, tỏa ra đạo vận chí cao vô thượng. Người đó không ai khác chính là Tả Pháp Lạc Tướng Lý Nguyên!
Lúc này, thương thế trên người Lý Nguyên đã hoàn toàn hồi phục, không còn một vệt máu hay vết bùn đất nào. Gương mặt ông ta hồng hào, thần thái phi phàm, tu vi đã triệt để đột phá lên Lạc Vũ Cảnh đỉnh phong sau khi uống bát nước gừng ấm – thứ thần dịch của Diệp Phi.
– Đại vương! Mạt tướng Lý Nguyên đến viện trợ! – Lý Nguyên lớn tiếng hét vang, giọng nói như sấm truyền khắp chiến trường.
Hùng Vương nhìn thấy Lý Nguyên mọc cánh hoàng kim bay đến, tu vi tăng tiến vượt bậc thì vô cùng chấn động. Ngài không nén nổi sự vui mừng lẫn kinh ngạc, lớn tiếng hỏi:
– Lý ái khanh! Ngươi… thương thế của ngươi đã lành? Tu vi của ngươi sao lại đột phá đến cảnh giới này?
Lý Nguyên đáp xuống bên cạnh cỗ xe đồng, không kịp giải thích nhiều, chỉ vội vàng quỳ một chân xuống, chắp tay cung kính nói:
– Báo cáo Hùng Đế, tội thần đã tìm được Tiên Tôn trên đỉnh Tản Viên! Thương thế của tội thần là do Tiên Tôn dùng thần dịch cứu chữa. Và thứ này… chính là thần vật được Tiên Tôn đích thân tịnh hóa để giúp vương triều ta vượt qua kiếp nạn!
Nói đoạn, Lý Nguyên run rẩy đưa hai tay ra phía trước. Trên lòng bàn tay ông ta, cuộn “Âu Lạc Khí Vận Thiên Thư” bằng tre đực dính đầy bùn đất dạo nọ lúc này đang tỏa ra một luồng ánh sáng vàng ròng nhàn nhạt. Điều kỳ lạ là, cuộn tre này vẫn còn ướt sũng, những giọt nước trong vắt vẫn đang nhỏ giọt tong tong xuống mặt đất nện.
Hủy Diệt Thần Quân đứng trên bầu trời nhìn thấy Lý Nguyên rút ra một cuộn tre mục nát dính đầy bùn đất và nước lã thì không nén nổi tiếng cười lớn đầy khinh bỉ:
– Ha ha ha! Lũ kiến cỏ Âu Lạc các ngươi đã điên cuồng đến mức này rồi sao? Định dùng một cuộn tre mục nát dính nước giếng phàm trần để chống lại Bản quân? Thật là nực cười! Để xem thứ rác rưởi đó làm được gì nào!
– Kẻ ngu muội phương ngoại kia! Ngươi thì biết cái gì! – Lý Nguyên gầm lên một tiếng đầy giận dữ, ánh mắt ngập tràn sự sùng bái cuồng nhiệt dành cho Diệp Phi – Đây chính là nước giếng từ nông trang của Tiên Tôn! Một giọt nước của ngài chứa đựng quy luật Thái Sơ Bản Nguyên, đủ để dìm chết cả vạn giới cường giả các ngươi! Hãy mở mắt ra mà nhìn xem thần thông của Tiên Tôn đây!
Lý Nguyên vung mạnh tay, mở phắt cuộn Thiên Thư ra giữa không trung.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Hùng Vương đối đầu - Ảnh minh họa phân cảnh 1

*“Ào!”*
Ngay khi cuộn tre được mở ra, những giọt nước giếng bám trên thẻ tre – thứ thực chất là Thái Sơ Bản Nguyên Dịch mà Diệp Phi dùng để tưới rau cải ngọt hàng ngày – lập tức bay vút lên trời. Những giọt nước trong vắt như pha lê, lấp lánh thứ ánh sáng hoàng kim tinh khiết đến mức không một chút tạp chất.
Trong nháy mắt, những giọt nước nhỏ bé ấy chạm vào không trung liền bành trướng với tốc độ kinh hoàng. Chúng không hề bốc hơi dưới sức nóng của ma hỏa, mà ngược lại, hấp thụ toàn bộ tà lực xám tro để tự nhân bản lên hàng vạn, hàng triệu lần.
Chỉ trong một cái chớp mắt, toàn bộ bầu trời biên cảnh phía Bắc Âu Lạc Thần Châu đã bị bao phủ bởi một đại dương hoàng kim vô tận. Tiếng sóng vỗ “ào ào” vang vọng khắp tinh không, như tiếng sấm khai thiên lập địa, át đi mọi tiếng gầm rú của quân đoàn ma thú.
– Cái… cái gì thế này? – Hủy Diệt Thần Quân trợn tròn mắt kinh hoàng. Hắn cảm nhận được một luồng uy áp nặng nề đến mức không thể tưởng tượng nổi đang từ đại dương hoàng kim phía trên đè xuống. Luồng uy áp này vượt xa mọi quy luật của Đa Nguyên Vũ Trụ mà hắn từng thấu hiểu. Nó mộc mạc, tự nhiên, nhưng lại mang theo ý chí tối cao của đấng sáng thế, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.
Đại dương hoàng kim đổ ập xuống như một gáo nước khổng lồ hắt ra từ nông trang của một người nông dân đang dọn dẹp vệ sinh sân vườn.
*“Oanh!”*
Nước giếng dội xuống chiến trường. Toàn bộ hạm đội chiến thuyền làm bằng xương sọ vạn năm của Đa Nguyên Vũ Trụ vừa chạm vào luồng nước hoàng kim liền giống như những khối đường phèn gặp nước sôi, triệt để tan rã và tịnh hóa thành tro bụi trong nháy mắt. Hàng vạn dị hình hư không chưa kịp thét lên một tiếng đã bị dòng nước cuốn trôi, tà khí trên người chúng bị gột rửa sạch sẽ, biến thành những hạt mưa lành rơi xuống tưới mát cho ruộng đồng đang khô héo của Âu Lạc.
Ba con rồng xương khổng lồ đang dẫm đạp lên màng chắn Trống Đồng Thần Trận vừa tiếp xúc với nước giếng liền rên rỉ thảm thiết. Khói độc xám xịt trên người chúng bốc hơi nghi ngút, những khúc xương ma tộc cứng cáp rạn nứt rồi phân rã thành cát bụi rơi rụng xuống đất bùn.
– Không! Bản quân là Hủy Diệt Thần Quân vô địch! Bản quân không thể thua bởi một gáo nước lã được! – Hủy Diệt Thần Quân gào thét điên cuồng, cố gắng vận hành toàn bộ ma lực bản nguyên để chống lại dòng nước.
Thế nhưng, một giọt nước giếng hoàng kim to bằng hạt đậu đột ngột rơi trúng đỉnh đầu hắn.
*“Rắc!”*
Sức nặng của một giọt nước chứa đựng quy luật Thái Sơ Bản Nguyên nặng nề như cả một tinh hà sụp đổ. Toàn bộ ma cốt trên người Hủy Diệt Thần Quân gãy vụn thành từng khúc nhỏ. Ma lực vạn năm của hắn bốc hơi thành một làn khói trắng xóa sạch sẽ.
Cơ thể vạn trượng của vị Thần Quân vô địch Đa Nguyên Vũ Trụ nhanh chóng co rút lại với tốc độ chóng mặt. Băng vải xám tro trên người hắn biến mất, lộ ra một lớp da sần sùi màu xám xịt.
*“Bộ bộ!”*
Một tiếng động nhỏ vang lên giữa bãi bùn lầy lội dưới chân núi biên cảnh.
Hủy Diệt Thần Quân kiêu ngạo dạo nãy, giờ đây đã biến thành một con ễnh ương màu xám tro to bằng nắm tay, đang lóp ngóp bò trong vũng nước bùn, hai cái đùi sau thỉnh thoảng lại đạp đạp đầy bất lực.
Trận chiến kinh thiên động địa dạo nãy bỗng chốc kết thúc trong sự im lặng đến rợn người. Bầu trời biên cảnh trở nên quang đãng, mây đen tan biến sạch sẽ, nhường chỗ cho những tia nắng ấm áp của buổi trưa chiếu rọi xuống đại địa. Cỏ cây hoa lá xung quanh vùng biên ải bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, nở ra những bông hoa nhài dại thơm ngát nhờ được tưới tắm bởi nước mưa tịnh hóa chứa đầy sinh cơ.
Hùng Vương, Bùi Hùng cùng mười vạn chiến sĩ Âu Lạc đứng chết trân trên cỗ xe đồng và mặt đất. Họ trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn con ễnh ương màu xám tro đang kêu “oạp oạp” đầy tội nghiệp dưới bãi bùn – thứ vốn dĩ là vị Thần Quân đa nguyên vô địch vừa mới tuyên bố sẽ san bằng vương triều của họ cách đây vài phút.
– Thất… thất bại thảm hại… – Hùng Vương lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì chấn động tột độ – Một vị Thần Quân sống qua hai kỷ nguyên, sở hữu quy luật hủy diệt đa nguyên… lại bị biến thành một con ễnh ương bò dưới bùn chỉ bằng một gáo nước rửa sách của Tiên Tôn sao?
Bùi Hùng nuốt nước bọt một cái ực, chiếc cuốc sắt rỉ sét trên tay ông ta khẽ run lên bần bật. Ông ta lắp bắp nói:
– Đại vương… Tiên Tôn Diệp Phi thực sự là… thần thông quảng đại vô biên! Mạt tướng vốn nghĩ bộ “Cá bống kho tương tâm pháp” đã là chí cao vô thượng rồi, không ngờ nước rửa sách của ngài còn khủng khiếp hơn gấp vạn lần!
Đúng lúc này, một sự việc vô cùng kỳ lạ và bất ngờ xảy ra, tạo nên một bước ngoặt mà không ai có thể lường trước được.
Con ễnh ương xám tro – vốn là Hủy Diệt Thần Quân bị tịnh hóa – đang lóp ngóp dưới bãi bùn bỗng nhiên bò trúng vào một vũng bùn đặc biệt. Vũng bùn này nằm ngay sát chân núi Tản Viên, nơi tích tụ những hạt phân gà của Tiểu Hồng (Thái Sơ Thần Phượng) dạt xuống theo dòng nước mưa nông trang từ trên đỉnh núi.
Ngay khi con ễnh ương ăn phải một ngụm bùn chứa phân gà chứa đựng Chí Cao Hỏa Đạo hoàn mỹ kia, hai mắt nó đột nhiên trợn ngược lên. Cơ thể xám xịt của nó bỗng chốc tỏa ra một luồng ánh sáng vàng nhạt ấm áp. Lớp da sần sùi biến mất, thay vào đó là một lớp da màu vàng kim rực rỡ lấp lánh như vàng ròng. Chân sau bên trái của nó bỗng chốc tiêu biến, biến nó thành một con cóc ba chân rực rỡ ánh kim – một con Kim Thiềm (Thiềm Thừ phong thủy) thực thụ!
Con cóc ba chân này phát hiện ra một sự thật động trời: Ở Âu Lạc Thần Châu này, làm một con cóc ngậm tiền phong thủy gác cổng còn sướng hơn làm Thần Quân Đa Nguyên gấp vạn lần! Linh khí ở đây quá đậm đặc, đạo vận quá dồi dào, chỉ cần ăn một ngụm bùn phân gà cũng đủ giúp nó đột phá huyết mạch thành thần thú viễn cổ!
Nó lập tức vứt bỏ hoàn toàn chút ma tính và oán hận cuối cùng của Hủy Diệt Thần Quân. Nó nhảy “bộp bộp” đến trước cỗ xe đồng của Hùng Vương, há miệng phun ra một đồng tiền vàng ròng lớn chứa đầy tài khí và vận nước của vương triều Âu Lạc, rồi ngửa cổ lên kêu “oạp oạp” đầy nịnh bợ, hai cái chân trước chắp lại vái lạy Hùng Vương liên tục như thể đang cầu xin được nhận nuôi.
Hùng Vương nhìn con cóc ba chân màu vàng ròng đang nịnh bợ dưới chân mình, rồi lại nhìn đồng tiền vàng chứa đầy tài khí quốc gia kia, ngơ ngác mất một lúc lâu mới thốt lên:
– Lý ái khanh… Đây… đây là có ý gì?
Lý Nguyên lúc này đã rơi nước mắt vì xúc động, ông ta quỳ sụp xuống dập đầu hướng về phía núi Tản Viên, khóc nức nở giải thích:
– Đại vương! Đây chính là dụng ý thâm sâu của Tiên Tôn Diệp Phi! Ngài dùng nước rửa sách tịnh hóa kẻ thù, không những không sát sinh mà còn biến kẻ hủy diệt thành thần thú giữ cửa cho vương triều ta! Tiên Tôn muốn ban tặng cho vương triều Âu Lạc một con Thiềm Thừ phong thủy để trấn giữ tài khí và vận nước vạn năm! Ôi… Tiên Tôn vĩ đại quá! Ngài lo lắng cho tương lai của vương triều ta đến mức này, tội thần thực sự là cảm động phát khóc!
Nghe Lý Nguyên giải thích, Hùng Vương cùng mười vạn chiến sĩ Âu Lạc lập tức cảm thấy da đầu mình tê dại đi vì sùng bái. Họ tự bổ não ra một viễn cảnh vĩ đại: Tiên Tôn Diệp Phi ngồi trên đỉnh núi Tản Viên, chỉ cần khẽ phẩy tay rửa sách là đã tính toán hết thảy mọi đường đi nước bước của kẻ thù, biến nguy thành cơ, ban tặng thần thú trấn quốc cho Âu Lạc!
– Tiên Tôn vĩ đại! Vãn bối Hùng Vương xin cúi đầu cảm tạ công đức bảo hộ vạn năm của ngài! – Hùng Vương khóc nức nở, quỳ sụp xuống bãi bùn lầy lội của biên cảnh, hướng về phía ngọn núi Tản Viên dập đầu lia lịa.
Phía sau ngài, mười vạn chiến sĩ Âu Lạc cũng đồng loạt quỳ phục xuống đất, tiếng hô vang dội như sấm truyền khắp vạn dặm tinh không:
– Tiên Tôn vĩ đại! Chúng thần dân nguyện đời đời kiếp kiếp trung thành với ngài! Bảo vệ Âu Lạc Thần Châu!
Trong khi đó, tại gian nhà tranh đơn sơ trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu, Diệp Phi đang nằm ngủ trưa say sưa trên chiếc chõng tre cũ kỹ bỗng nhiên cảm thấy mũi mình ngứa ngáy dữ dội.
– Hắt xì!
Hắn hắt hơi một cái thật to, khiến chiếc chăn mỏng đắp trên người suýt chút nữa bay mất. Diệp Phi lờ đờ mở mắt, trở mình một cái rồi lầm bầm mắng mỏ đầy bực bội:
– Mẹ kiếp, con ruồi chết tiệt nào vừa bay qua làm nhột mũi ta thế không biết… Đã bảo Thanh Dao dọn dẹp chuồng gà sạch sẽ rồi mà vẫn còn ruồi muỗi bay lung tung thế này. Chiều nay ngủ dậy phải bắt tụi nó ra đồng cuốc đất gấp đôi mới được, ăn hại làm biếng quá rồi!
Nói xong, hắn kéo chăn trùm kín đầu, tiếp tục chìm vào giấc ngủ phàm nhân yên bình của mình, hoàn toàn không hề hay biết rằng một hành động rửa sách bằng nước giếng nông trang dạo nãy của mình vừa mới dập tắt một cuộc xâm lăng của Đa Nguyên Vũ Trụ và biến một vị Thần Quân vô địch thành một con cóc ba chân nịnh bợ dưới chân núi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8