Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 133: Kẻ hủy diệt tới
Máu tươi hòa cùng bùn đất nhão nhoét rỉ ra từ những vết nứt sâu hoắm trên da thịt của Tả Pháp Lạc Tướng, thấm đẫm vào từng thớ cỏ tranh xơ xác bên vệ đường mòn dẫn lên đỉnh Tản Viên Thần Sơn. Ý thức của ông ta đã bắt đầu mơ màng, tầm nhìn bị bao phủ bởi một màn sương đỏ quạch của huyết dịch và ma khí xám xịt. Mỗi một bước chân nhấc lên nặng nề như đang đeo cả một ngọn núi cổ vạn trượng, xương cốt kêu lên những tiếng rắc rắc khô khốc, sẵn sàng vỡ vụn bất cứ lúc nào.
Trong đầu Tả Pháp Lạc Tướng lúc này chỉ còn lại một ý niệm duy nhất, một mệnh lệnh sinh tử mà Hùng Vương đã dùng toàn bộ tôn nghiêm của một vị nhân đế để giao phó tại điện thờ Kính Thiên:
*“Mang Thiên Thư lên núi Tản Viên… Chỉ có Tiên Tôn mới cứu được vận mệnh của Âu Lạc Thần Châu!”*
Ông ta cúi xuống, hai cánh tay run rẩy siết chặt lấy cuộn thư tịch cổ xưa đang ôm trước ngực. Cuộn thư tịch này không giống với bất kỳ cuốn sách bằng giấy lụa nào của các vương triều phương Bắc, mà được kết thành từ những thẻ tre đực già đỏ au, bóng loáng, khắc đầy những ký tự tượng hình cổ xưa của người Lạc Việt. Đó chính là “Âu Lạc Khí Vận Thiên Thư” – vật trấn quốc ngưng tụ hương hỏa niềm tin và long mạch vạn năm của đất nước. Nhưng lúc này, cuộn Thiên Thư ấy đang bị rạn nứt nghiêm trọng, những vết nứt đen ngòm bốc lên luồng khói xám tà ác, liên tục ăn mòn ánh sáng hoàng kim yếu ớt còn sót lại.
*“Sắp… Sắp đến chưa…”* – Tả Pháp Lạc Tướng thều thào, lồng ngực phập phồng thở dốc.
Ông ta có thể cảm nhận được, ngay phía sau lưng mình, ngoài tầng mây bao la kia, một ý chí hủy diệt lạnh lẽo, tàn bạo từ Đa Nguyên Vũ Trụ đang khóa chặt lấy hơi thở của mình. Kẻ đó đang đuổi theo, như một bóng ma khô héo muốn hút cạn từng giọt sinh cơ cuối cùng của Âu Lạc Thần Châu. Nếu cuộn Thiên Thư này bị hủy, hàng triệu bách tính dưới chân núi sẽ lập tức hóa thành tro bụi, đất đai trù phú sẽ biến thành sa mạc chết chóc.
Khi bước chân cuối cùng của Tả Pháp Lạc Tướng chạm vào khoảng sân đất nện bằng phẳng, trước mắt ông ta thấp thoáng hiện ra một hàng rào tre đơn sơ và một gian nhà tranh mộc mạc ngập tràn khói bếp thanh bình.
Cảnh tượng yên ả ấy đối lập hoàn toàn với cuộc truy sát kinh hoàng ngoài tinh không, khiến đạo tâm của vị Lạc Tướng già nua chấn động mạnh mẽ. Ông ta không chịu nổi áp lực quá tải nữa, đầu gối khuỵu xuống, ngã gục ngay sát cọc rào tre ngoài chuồng gà, cuộn Thiên Thư lăn ra, dính đầy bùn đất đen hôi hám của sườn núi.
***
Trong khi đó, ở giữa sân nông trang, Diệp Phi vừa mới đặt chiếc sọt tre mới đan xuống đất, đang dùng vạt áo vải thô lau mồ hôi trên trán thì nghe thấy tiếng động lạ ngoài cổng rào. Hắn nheo nheo đôi mắt lờ đờ buồn ngủ, nhìn về phía hàng rào tre, rồi giật nảy mình khi thấy một bóng người rách rưới, nằm sấp bất động bên cạnh chuồng gà của Tiểu Hồng.
– Trời đất ơi! Đi đứng kiểu gì mà ngã lộn cổ xuống mương thế này? – Diệp Phi lẩm bẩm oán trách, vội vàng vứt chiếc quạt nan mới đan lên chõng tre, rảo bước chạy ra ngoài cổng rào.
Hắn khom lưng nhìn gã đàn ông trung niên rách rưới, tóc tai bù xù dính đầy bùn đất và máu khô, trông không khác gì một gã ăn xin vừa trốn chạy khỏi một trận lở đất. Đã thế, bên cạnh gã còn có một cuộn tre đực dính đầy bùn đen hôi hám, bốc ra mùi khét lẹt như phân bùn bị đốt cháy.
Diệp Phi ái ngại, tặc lưỡi lắc đầu:
– Lại thêm một gã ấm đầu ngã núi nữa rồi. Cái ngọn núi Tản Viên này phong thủy kiểu gì mà dạo này toàn hút mấy người kỳ quái bò lên đây thế không biết.
Nghe thấy tiếng bước chân bình thản của Diệp Phi, Tả Pháp Lạc Tướng dùng chút tàn lực cuối cùng, cố gắng ngước đôi mắt mờ đục lên nhìn. Dù trong trạng thái thoi thóp, ông ta vẫn cảm nhận được một luồng khí tức phản phác quy chân, mênh mông như trời biển tỏa ra từ người nam tử trung niên mặc áo vải thô trước mặt. Luồng khí tức ấy nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể rách nát của ông ta, ngăn chặn không cho ma khí hủy diệt tiếp tục cắn xé nguyên thần.
*“Chí… Chí Tôn…”* – Tả Pháp Lạc Tướng run rẩy thốt lên, giọng nói khản đặc như tiếng cọ xát của hai mảnh ngói vỡ – *“Kẻ… Kẻ hủy diệt… Ý chí của Thượng Giới… muốn xóa sổ Âu Lạc… Thiên Thư… Thiên Thư đã nứt… Xin ngài…”*
Nói chưa dứt câu, đầu ông ta ngoẹo sang một bên, hoàn toàn ngất lịm đi vì kiệt sức.
Diệp Phi đứng bên cạnh, tai nghếch lên nghe, nhưng do rào cản ngôn ngữ và sự tự bổ não phàm nhân của mình, hắn chỉ nghe loáng thoáng được vài từ đứt quãng: *“Chí… kẹt… kẻ trộm… bão lớn sắp tới… thiên tai nứt đất… xin ngài…”*
Hắn gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy hoang mang và bực dọc:
– Cái gì mà kẻ trộm? Lại còn bão lớn sắp tới, thiên tai nứt đất? Gã này đang mê sảng cái gì thế? Mà thôi, nhìn cuộn tre rách dính đầy phân bùn hôi hám này xem, dính đầy đất cát bẩn thỉu thế kia mà cũng ôm khư khư như bảo vật. Đúng là người điên có khác!
Diệp Phi cúi xuống, ái ngại nhìn gã ăn xin đang nằm bất tỉnh, rồi nhìn sang cuộn tre đực dính đầy bùn đất đen ngòm bốc mùi hôi thối. Hắn khịt mũi một cái, lẩm bẩm oán trách:
– Thật là bẩn thỉu quá đi! Đã nằm gục trước chuồng gà của ta, lại còn mang theo cái thứ bốc mùi này làm bẩn hết cả hàng rào tre mới dựng của Hắc Bạo. Để ta rửa sạch cái đống bùn hôi hám này đi, nhìn ngứa cả mắt!
Nói rồi, Diệp Phi xoay người đi về phía góc sân, nơi đặt chiếc giếng khơi mát lạnh bên cạnh chõng tre.
***
Trong lúc Diệp Phi đang thong thả đi múc nước, bầu trời phía trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn đột ngột biến đổi một cách kinh hoàng.
Một luồng áp lực băng giá, tàn bạo từ sâu trong Đa Nguyên Vũ Trụ bất ngờ xuyên qua màng chắn quy luật, giáng thẳng xuống đỉnh núi. Toàn bộ vòm trời xanh trong vắt bỗng chốc tối sầm lại, mây đen xám xịt cuồn cuộn kéo đến, nhưng đó không phải là mây mưa thông thường, mà là những luồng sương mù xám xịt mang theo quy luật “Khô héo” cực kỳ tà ác.
Giữa tầng không trung rạn nứt, một khuôn mặt khổng lồ vô diện, cấu thành từ hàng vạn sợi xích xám xịt của Hủy Diệt Sứ Giả, từ từ hiển lộ. Đôi mắt của thực thể này là hai hố đen sâu hoắm, không có chút sinh khí nào, chỉ có sát ý muốn nuốt chửng cả một thế giới.
*“Tìm thấy ngươi rồi… Kẻ thủ hộ Thiên Thư…”* – Một tiếng rống lạnh lẽo, không mang theo chút cảm xúc phàm trần nào, vang vọng khắp tinh không, khiến không gian xung quanh Tản Viên Thần Sơn bắt đầu vỡ vụn ra từng mảng nhỏ.
Sự xuất hiện của Hủy Diệt Sứ Giả khiến cho linh khí trên đỉnh núi lập tức ngưng trệ. Những ngọn cỏ tranh xanh mướt ở rìa sườn núi, những mầm cải ngọt mới nhú trong ruộng của Diệp Phi bỗng chốc có dấu hiệu héo rũ, ngả sang màu vàng úa do quy luật khô héo của kẻ thù đang không ngừng lan tỏa.
Dưới hiên nhà tranh, Tô Thanh Dao đang chuẩn bị vào bếp nấu cơm thì bước chân đột ngột khựng lại. Nàng cảm nhận được một luồng áp lực ngạt thở từ quy luật hủy diệt cấp cao dội xuống, khiến đan điền Yêu Đế hoàn mỹ của nàng run rẩy kịch liệt. Không một chút do dự, Tô Thanh Dao bước ra sân, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể lập tức bung tỏa rực rỡ sau lưng, tạo thành một vầng hào quang màu hồng phấn bao bọc lấy gian bếp đất nện, ngăn chặn luồng tử khí kia xâm nhập.
– Vân Thư sư đệ! Kẻ thù từ Đa Nguyên Vũ Trụ đã đến! – Tô Thanh Dao truyền âm, giọng nói đầy vẻ nghiêm trọng và cảnh giác.
Mộc Vân Thư từ trong góc sân cũng bước ra, tay nắm chặt chiếc gáo dừa nứt nẻ. Đôi mắt thư sinh của hắn lúc này lấp lánh những tia sáng của Thời Không Chi Thuật. Hắn nhìn lên khuôn mặt khổng lồ trên bầu trời, nhận ra quy luật khô héo của kẻ thù đang cố gắng ăn mòn sinh cơ của nông trang.
– Thanh Dao sư tỷ, đừng hoảng hốt. Có sư phụ tọa trấn ở đây, kẻ này chỉ là một con sâu cái kiến tự tìm đường chết mà thôi. Nhưng chúng ta phải cẩn thận, không được để luồng tử khí kia làm hỏng ruộng rau cải ngọt của sư phụ! – Mộc Vân Thư trầm giọng đáp, gáo dừa nứt trong tay khẽ rung lên, sẵn sàng kích hoạt Thái Sơ Đại Trận để bảo vệ vườn rau.
Ở góc sân, Đại Hắc và Tiểu Hắc cũng đã đứng dậy. Đại Hắc nhe răng nanh sắc nhọn, đôi mắt đỏ ngầu gầm gừ đầy khinh bỉ nhìn lên bầu trời. Tiểu Hắc thì co rúm người lại bên cạnh đại ca, nhưng ma lực bản nguyên trong người nó cũng đang sôi trào, sẵn sàng lao lên cắn xé kẻ xâm lăng nếu được ra lệnh.
Thế nhưng, người có phản ứng dữ dội nhất lúc này lại chính là Diệp Phi.
Hắn vừa múc xong một gáo nước giếng khơi mát lạnh bằng chiếc gáo dừa nứt, ngẩng đầu lên thì thấy bầu trời bỗng chốc tối om, không khí trở nên khô nóng, hanh hao một cách khó chịu. Hơn thế nữa, hắn nhìn thấy những mầm cải ngọt ngoài ruộng – mẻ cải mà hắn đã tốn bao công sức gieo hạt, tưới nước suốt mấy ngày qua – bỗng chốc hơi rũ xuống vì luồng gió nóng hanh khô kia.
Cơn giận của một người nông dân coi ruộng rau như mạng sống lập tức bùng nổ trong lòng Diệp Phi. Hắn nổi giận lôi đình, mặt đỏ gay, lớn tiếng mắng xối xả lên bầu trời:
– Cái thời tiết quái quỷ gì thế này?! Gió mùa hè gì mà hanh khô như thiêu như đốt thế kia? Ta vừa mới gieo mẻ cải ngọt xong, gió nóng này mà thổi qua một đêm là héo sạch rễ của ta mất! Đã thế cái gã ăn xin này còn mang cái cuộn tre dính bùn bốc mùi hôi thối kinh khủng này đến đây làm ô nhiễm không khí! Đúng là muốn chọc điên ta mà!
Cơn thịnh nộ của Diệp Phi vang vọng khắp khoảng sân, khiến Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đứng tim, vội vàng thu liễm khí tức, không dám thở mạnh. Họ biết, sư phụ đã thực sự nổi giận trước sự vô lễ của kẻ thù từ thiên ngoại!

***
Để nhanh chóng giải quyết nguồn cơn gây mùi hôi thối và dập tắt cái không khí khô nóng khó chịu này, Diệp Phi vác chiếc gáo dừa nứt chứa đầy nước giếng khơi mát lạnh, rảo bước đi tới bên cạnh cuộn Thiên Thư bằng tre đực đang dính đầy bùn đất đen ngòm dưới đất.
Hắn lẩm bẩm oán trách:
– Rửa cho sạch cái đống bùn hôi hám này đi, nhìn ngứa cả mắt. Để bẩn thỉu thế này rồi gió nóng thổi qua thì có mà thối hoắc cả cái nông trang!
Nói rồi, Diệp Phi thẳng tay giội mạnh gáo nước giếng khơi mát lạnh lên cuộn Thiên Thư bằng tre đực.
*“Xào… Xào…”*
Dưới góc nhìn của Diệp Phi, đó chỉ là một hành động rửa sạch bùn đất trên một cuộn tre mục tầm thường. Thế nhưng, dưới mắt của Tô Thanh Dao, Mộc Vân Thư và cả thế giới tu chân Âu Lạc Thần Châu lúc này, một thần tích vĩ đại vô song đã chính thức bùng nổ!
Nước giếng khơi mát lạnh kia, ngay khi vừa rời khỏi chiếc gáo dừa nứt của Diệp Phi, lập tức co rút quy luật, hóa thành “Thái Sơ Bản Nguyên Thần Thủy” – dòng nước khởi nguyên của vạn vật, chứa đựng sinh mệnh lực dồi dào và tinh khiết nhất của vũ trụ.
Khi dòng nước mát lành ấy chạm vào cuộn “Âu Lạc Khí Vận Thiên Thư” dính đầy ma khí hủy diệt, một tiếng *“Oanh”* trầm đục vang lên sâu trong linh hồn của vạn vật.
Toàn bộ ma khí xám xịt, luồng tử khí tà ác đang ăn mòn cuộn Thiên Thư lập tức bị tịnh hóa hoàn toàn trong tích tắc, tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời. Không dừng lại ở đó, từ cuộn Thiên Thư bằng tre đực, một luồng sóng ánh sáng hoàng kim rực rỡ như đại dương bao la bộc phát ra ngoài, hóa thành một cột sáng thông thiên phóng thẳng lên vòm trời Tản Viên Thần Sơn.
Cột sáng hoàng kim ấy mang theo sinh cơ vĩ đại của vạn vật hữu linh, chứa đựng hào khí Đông Sơn vạn năm và ý chí bất khuất của dòng máu Con Rồng Cháu Tiên. Nó quét qua tầng không trung rạn nứt, trực tiếp va chạm với khuôn mặt khổng lồ của Hủy Diệt Sứ Giả từ Đa Nguyên Vũ Trụ.
*“Cái… Cái gì thế này?! Đây là lực lượng khởi nguyên… Không thể nào… Ta là Hủy Diệt Sứ Giả… Ta mang theo quy luật khô héo của thượng giới… A… A… A!”*
Tiếng gào thét kinh hoàng của Hủy Diệt Sứ Giả vang lên nửa chừng thì đột ngột im bặt.
Quy luật “Khô héo” mà hắn tự hào – thứ có thể dễ dàng biến cả một tinh hà thành cát bụi – trước mặt dòng nước giếng khơi của Diệp Phi, yếu ớt và nực cười như một đốm lửa nhỏ gặp phải đại dương bao la. Toàn bộ khuôn mặt khổng lồ cấu thành từ sương mù xám xịt và những sợi xích hủy diệt lập tức bị dòng nước hoàng kim tịnh hóa triệt để, vỡ vụn ra thành hàng vạn vạn hạt bụi sáng lấp lánh như một trận mưa sao băng rực rỡ, rơi rụng xuống khắp sườn núi Tản Viên Thần Sơn.
Trận mưa sao băng hoàng kim ấy rơi xuống ruộng rau cải ngọt của Diệp Phi, rơi xuống những ngọn cỏ tranh đang héo rũ, khiến vạn vật trên núi Tản Viên lập tức đâm chồi nảy lộc, xanh tươi mơn mởn gấp mười lần so với trước đó. Những mầm cải ngọt vừa mới hơi rũ xuống bỗng chốc vươn mình mạnh mẽ, tỏa ra đạo vận lúa nước nồng nàn và sinh cơ dồi dào chưa từng có.
Ý chí hủy diệt từ Đa Nguyên Vũ Trụ, kẻ muốn xóa sổ vương triều Âu Lạc, chưa kịp đặt chân xuống đất liền đã bị một gáo nước rửa sách của Diệp Phi tịnh hóa thành phân bón cho ruộng rau cải ngọt, xóa sổ hoàn toàn không kèn không trống khỏi dòng thời gian vạn giới.
***
Sau khi dòng nước hoàng kim thu liễm lại, cuộn “Âu Lạc Khí Vận Thiên Thư” bằng tre đực nằm dưới đất đã hoàn toàn thay đổi diện mạo.
Toàn bộ bùn đất bẩn thỉu và những vết rạn nứt đã biến mất không một dấu vết. Cuộn Thiên Thư lúc này trở nên sáng bóng, xanh mướt như một khối ngọc lục bảo thượng hạng, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của lúa mới hạt cau và bùn đất quê hương thuần khiết. Từng ký tự tượng hình cổ xưa khắc trên thẻ tre rực sáng ánh vàng ròng, không ngừng vận chuyển theo quy luật tuần hoàn của thiên địa Đông Sơn, vá lại hoàn toàn những rạn nứt cuối cùng của long mạch quốc gia.
Cùng lúc đó, Tả Pháp Lạc Tướng đang nằm ngất lịm dưới đất bỗng chốc bừng tỉnh.
Luồng sinh cơ hoàng kim từ gáo nước của Diệp Phi dội vào cơ thể, không chỉ chữa lành hoàn toàn những vết thương rách nát trên da thịt ông ta, mà còn gột rửa sạch sẽ đan điền và kinh mạch bị ma khí tàn phá. Ông ta cảm thấy một luồng sức mạnh ấm áp, cuồn cuộn như sóng biển Đông Hải đang không ngừng dâng trào trong huyết quản của mình.
*“Rắc… Rắc… Rắc…”*
Xương cốt của vị Lạc Tướng già nua kêu lên những tiếng giòn giã, da dẻ nhăn nheo bỗng chốc trở nên hồng hào, dẻo dai như da đồng đúc của dũng sĩ thời cổ. Đạo tâm của ông ta chấn động mãnh liệt trước thần tích vĩ đại vừa diễn ra trước mắt.
Chỉ bằng một gáo nước rửa sách tầm thường, Tiên Tôn đã dễ dàng tiêu diệt Hủy Diệt Sứ Giả từ Đa Nguyên Vũ Trụ, vá lại Thiên Thư và ban tặng cho ông ta một cơ duyên nghịch thiên cải mệnh!
*“Oanh!”*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên sâu trong nguyên thần của Tả Pháp Lạc Tướng. Tu vi của ông ta, vốn đã bị kẹt ở Thần Thông Cảnh suốt ba trăm năm qua, lúc này dường như phá vỡ mọi xiềng xích quy luật, trực tiếp đột phá lên Lạc Vũ Cảnh đỉnh phong ngay tại chỗ!
Phía sau lưng vị Lạc Tướng già nua, một đôi cánh bằng linh khí hoàng kim khổng lồ – đôi cánh Lạc Vũ rực rỡ biểu tượng của loài chim thần Âu Lạc – đột ngột ngưng tụ và xòe rộng ra, tỏa ra uy áp mênh mông chấn động cả sườn núi.
Chứng kiến cảnh tượng Kẻ hủy diệt bị tiêu diệt chỉ bằng một gáo nước rửa sách của Diệp Phi, lại thấy tu vi của mình đột phá vượt bậc, Tả Pháp Lạc Tướng hoàn toàn sụp đổ đạo tâm. Ông ta quỳ sụp xuống sân đất nện, dập đầu lia lịa xuống nền đất ẩm ướt, nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc lóc thảm thiết vì vô cùng sùng bái và cảm động:
– Tiên Tôn vĩ đại vô song! Tội thần Lý Nguyên bái kiến Chí Tôn! Một gáo nước rửa sạch bụi trần, một chiêu tịnh hóa thiên ngoại diệt thế! Khí vận Âu Lạc được cứu rồi! Ôi… đức độ của ngài vĩ đại quá, vạn cổ vô song! Tội thần nguyện đời đời kiếp kiếp làm trâu làm ngựa dưới chân ngài để tạ ơn cứu mạng!
Tiếng khóc lóc, dập đầu rầm rầm của gã rách rưới vừa tỉnh dậy đã mọc cánh khổng lồ sau lưng khiến Diệp Phi đang cầm chiếc gáo dừa nứt đứng chết trân tại chỗ.
Hắn ngơ ngác nhìn gã ăn xin bẩn thỉu dạo nãy, giờ đây bỗng nhiên mọc ra hai cái cánh chim màu vàng to đùng sau lưng, quỳ dưới chân mình khóc lóc om sòm như thể vừa bị ai bắt nạt. Hắn cảm thấy da đầu mình tê dại đi vì bất lực và ngao ngán.
– Lại nữa rồi… – Diệp Phi lẩm bẩm trong lòng, thở dài một hơi đầy ngao ngán – Rửa có cái cuộn tre dính bùn đất bẩn thỉu thôi mà gã này cũng phát điên lên thế kia. Đã thế còn mọc cánh quỳ lạy khóc lóc om sòm. Đúng là phong thủy ngọn núi Tản Viên này dạo này có vấn đề cực kỳ nghiêm trọng rồi, toàn hút mấy kẻ thần kinh chập mạch bò lên đây làm phiền giấc ngủ trưa của ta!
Hắn bất lực lắc đầu, quay sang Tô Thanh Dao đang đứng ngơ ngác sùng bái phía hiên nhà, lớn tiếng dặn dò:
– Thanh Dao này! Con vào bếp đun một bát nước gừng ấm mang ra đây cho gã ấm đầu này uống đi con. Chắc ngã núi đau quá nên đầu óc bị chập mạch, mộng mị mọc cánh bay lượn rồi quỳ lạy lảm nhảm thế kia. Uống bát nước gừng ấm cho tỉnh táo lại đi!
Tô Thanh Dao nghe thấy lời dặn của sư phụ, trong lòng lập tức dâng lên một luồng sóng sùng bái cuồng nhiệt mới. Nàng thầm nghĩ: Sư phụ thực sự là quá từ bi! Ngài vừa mới phẩy tay tiêu diệt kẻ hủy diệt từ thiên ngoại, vậy mà vẫn chu đáo lo lắng cho sức khỏe của Tả Pháp Lạc Tướng, dùng “nước gừng ấm” – thứ thực chất là Thái Sơ Bản Nguyên Thần Dịch dùng để ổn định thần trí và xoa dịu nguyên thần bạo động – để giúp ông ta củng cố cảnh giới mới đột phá.
Phong thái Phản Phác Quy Chân, lo lắng cho từng phàm nhân nhỏ bé này của sư phụ, đúng là tấm gương sáng cho các đồ đệ noi theo!
– Dạ! Đồ nhi tuân mệnh sư phụ! Đồ nhi sẽ vào bếp chuẩn bị ngay ạ! – Tô Thanh Dao cung kính cúi đầu bái lạy, rồi nhanh nhẹn chạy vào bếp lò đun nước gừng.
Diệp Phi thở dài thườn thượt, vác chiếc cuốc rỉ sét lên vai, thong thả đi bộ về phía gian nhà tranh để chuẩn bị đi ngủ trưa. Thế nhưng, trước khi bước qua cánh cửa gỗ, hắn vẫn không quên quay đầu lại, chỉ thẳng cán cuốc vào mặt Tả Pháp Lạc Tướng đang quỳ phục dưới đất, nghiêm nghị đe dọa:
– Ta nói cho ngươi biết nhé, gã ấm đầu kia! Ngày mai tỉnh táo lại rồi thì nhớ ra đồng cuốc đất dọn cỏ cải ngọt bù tiền nước giếng cho ta đấy! Nông trang của ta không nuôi kẻ lười biếng đâu, dập đầu khóc lóc cũng không trốn được việc làm ruộng đâu nhé!
Nói xong, Diệp Phi đóng sầm cửa gỗ nhà tranh lại, leo lên chiếc chõng tre đắp chăn đi ngủ, bỏ lại Tả Pháp Lạc Tướng đang quỳ rạp dưới sân với khuôn mặt đầm đìa nước mắt nhưng tràn đầy sự sùng bái và trung thành vĩnh cửu dành cho vị “Chí Tôn” vĩ đại.