Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 129: Tiểu Hồng nở trứng

Cập nhật lúc: 2026-06-20 17:55:55 | Lượt xem: 5

Sương sớm trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn bao giờ cũng mang theo cái lạnh buốt đặc trưng của vùng núi cao, hòa quyện cùng mùi đất ẩm sau mưa và hương ngải cứu hoang dã hăng hắc bốc lên từ những khe đá. Diệp Phi khẽ rùng mình, kéo lại chiếc áo vải thô bạc màu đã sờn cả gấu, khịt khịt mũi đầy vẻ bực dọc. Khớp gối bên trái của hắn lại bắt đầu nhức mỏi – cái chứng bệnh phàm nhân đáng ghét này cứ mỗi khi thời tiết chuyển mùa là lại hành hạ hắn không yên.
Thế nhưng, nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau tinh thần mà đám đồ đệ và tạp dịch vừa gieo rắc cho hắn vào ngày hôm qua.
Diệp Phi tựa lưng vào cây cột hiên nhà tranh, nhìn ra khoảng sân đất nện đã được quét tước sạch sẽ không còn một cọng rác. Hắn thở dài một tiếng, da đầu lại có xu hướng tê dại đi khi nhớ lại cảnh tượng hãi hùng chiều qua. Một lũ tu sĩ Độ Kiếp Kỳ, Yêu Đế, phế Thái tử thần triều, rồi thì đại thương nhân vạn giới… thế mà lại rủ nhau ngồi xổm, quỳ rạp dưới đất cát để nắn nót viết chữ vỡ lòng theo một con chó đen đang ngậm sách rách! Đã vậy, bọn họ còn trưng ra những khuôn mặt thành kính, xúc động đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, liên tục tạ ơn hắn đã truyền dạy cái gọi là “Tam Tự Chi Đạo”.
“Điên rồi, đúng là một lũ chập mạch đầu óc nặng!” Diệp Phi lẩm bẩm chửi thề một tiếng, tay siết chặt chiếc quạt nan mới đan. “Một con chó lười ngậm sách mài răng mà tụi bay cũng bổ não ra được đại đạo chí lý. Cứ cái đà này, không sớm thì muộn cái nông trang trồng rau của ta cũng biến thành cái trại tâm thần lớn nhất Âu Lạc Thần Châu mất thôi.”
Hắn hít một hơi thật sâu, mùi ngải cứu hoang dã nồng nàn ngoài bờ rào xộc vào cánh mũi khiến hắn nảy ra một ý định. Đúng thế, ngải cứu hoang dã có tính ấm, vị đắng ngắt, cực kỳ tốt cho việc giải nhiệt, thông kinh hoạt lạc và… chữa bệnh đau đầu. Hắn quyết định hôm nay sẽ tự tay ra bờ rào nhổ sạch đám ngải cứu kia, nấu một nồi canh thật đậm, thật đắng, bắt cả lũ đồ đệ lẫn tạp dịch phải húp sạch không chừa một giọt. Để xem vị đắng ngắt của thuốc nam có giúp cái đầu óc hoang tưởng của tụi nó tỉnh táo lại chút nào không!
Nghĩ là làm, Diệp Phi vắt chiếc quạt nan vào thắt lưng, định bụng đi vòng ra phía sau chuồng gà của Tiểu Hồng để kiểm tra xem con gà mái đỏ rực kia dạo này có chịu đẻ trứng hay không. Hắn vẫn còn nhớ như in lời đe dọa sẽ cho nó vào nồi nấu canh gừng nếu nó dám lười biếng. Trứng gà là nguồn dinh dưỡng phàm trần quý giá duy nhất giúp hắn bồi bổ cơ thể yếu ớt này, hắn tuyệt đối không thể để con gà béo ú kia trốn việc được.
Khi bước chân của Diệp Phi vừa chạm đến gần hàng rào tre dột nát của chuồng gà, con gà mái Tiểu Hồng (vốn là Thái Sơ Thần Phượng thủy tổ của vạn điểu) đang nằm trong ổ rơm bỗng nhiên giật nảy mình. Đôi mắt hạt đậu đỏ ngầu như hai vầng thái dương thu nhỏ của nó co rút lại đầy vẻ kinh hoàng. Sát khí và ngọn lửa Phượng Hoàng rực rỡ vốn đang âm thầm lưu chuyển dưới lớp lông cánh lập tức bị nó thu liễm đến mức triệt để, không dám để lộ ra dù chỉ một tia nhỏ nhất. Nó ngoan ngoãn thu nhỏ thân hình béo tròn của mình lại, khép nép rúc sâu vào góc ổ rơm, phát ra những tiếng “cục… cục…” đầy vẻ nịnh bợ và khẩn cầu tha mạng.
“Kêu cái gì mà kêu? Hôm nay mà không có quả trứng nào thì liệu hồn với nồi nước sôi của ta!” Diệp Phi hứ một tiếng, gõ nhẹ cán quạt nan vào thành chuồng gà.
Thế nhưng, khi hắn vừa cúi người nhìn vào bên trong ổ rơm ngai ngái mùi cỏ khô, bước chân hắn bỗng khựng lại.
Ở ngay dưới bụng của Tiểu Hồng, quả trứng gà to bằng nắm tay, đỏ rực như một viên hồng ngọc dính đầy bùn đất bỗng nhiên rung nhẹ một cái.
“Rắc…”
Một tiếng nứt vỡ giòn tan, cực kỳ nhỏ nhẹ vang lên giữa không gian yên tĩnh của buổi sớm mai.
Cảm giác ráp ráp của vỏ trứng bắt đầu rạn ra, để lộ một khe nứt nhỏ xíu. Thế nhưng, đối với thế giới bên ngoài, cái khe nứt nhỏ bé ấy lại là một sự kiện kinh thiên động địa.
Ngay trong khoảnh khắc vỏ trứng rạn nứt, một luồng hỏa diễm màu đỏ tía rực rỡ như dung nham viễn cổ bỗng chốc rò rỉ ra ngoài. Nhiệt lượng kinh hoàng bộc phát trong tích tắc, khiến không khí xung quanh chuồng gà méo mó, biến dạng, phảng phất như muốn thiêu rụi cả bầu trời Tản Viên Thần Sơn.
Cùng lúc đó, tại biên cảnh phương Bắc xa xôi và khắp bầu trời Âu Lạc Thần Châu, một hiện tượng kỳ dị chưa từng có đã xảy ra. Hàng vạn, hàng triệu loài chim từ phàm điểu cho đến linh cầm, yêu điểu đang trú ngụ trong các khu rừng già bỗng nhiên mất kiểm soát. Chúng đồng loạt đập cánh, cất tiếng hót vang dội rúng động cả đất trời, tạo thành một cơn bão âm thanh khổng lồ. Vạn điểu tụ hội, che kín cả ánh mặt trời, tất cả đều hướng đầu về phía đỉnh núi Tản Viên Thần Sơn mà cúi lạy, phảng phất như đang triều bái sự ra đời của một vị hoàng giả tối cao, vương của vạn điểu.
Tại điện thờ Kính Thiên trên đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, Hùng Vương đang ngự trên cỗ xe đồng bỗng nhiên đứng phắt dậy. Gương mặt uy nghiêm của ngài biến sắc, Thiết Mã Thần Kiếm bản mô phỏng trong tay ngài run rẩy phát ra tiếng kêu ong ong. Các Lạc Tướng và Lạc Hầu xung quanh cũng kinh hoàng nhìn mây đỏ ngập trời phía Tây.
“Dị tượng vạn điểu triều bái… Mây đỏ che trời… Đây là… có thần vật chí cao vô thượng xuất thế sao?!” Một vị Lạc Tướng Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong run giọng hỏi, toàn thân không tự chủ được mà lùi lại một bước trước áp lực vô hình từ xa truyền tới.
Hùng Vương hít một hơi thật sâu, ánh mắt ngài rực sáng lên khi nhìn về hướng Tản Viên Thần Sơn:
“Không… đó không phải là thần vật tầm thường. Đó là khí tức của Phượng Hoàng… Thái Sơ Thần Phượng! Hướng đó… là nông trang của Tiên Tôn! Mau, tất cả quỳ xuống hướng về Tản Viên Thần Sơn!”
Thế nhưng, ngay khi hàng vạn tu sĩ và binh sĩ Âu Lạc chuẩn bị quỳ sụp xuống bái lạy, thì tại nông trang trên đỉnh Tản Viên, con bù nhìn rơm rách rưới đang cắm ngoài ruộng cải ngọt bỗng nhiên khẽ lung lay dưới làn gió bấc.
Một luồng uy áp Thái Sơ vô hình, xám xịt nhưng nặng nề như cả một bầu trời sụp đổ đột ngột từ con bù nhìn rơm quét qua toàn bộ ngọn núi. Trận pháp Loa Thành bao bọc quanh nông trang lập tức được kích hoạt ở mức độ cao nhất, tạo ra một màng chắn phòng ngự tuyệt đối, lọc sạch và áp chế toàn bộ luồng hỏa diễm và uy áp diệt thế của quả trứng vừa nứt vào bên trong phạm vi chuồng gà dột nát.
Trong nháy mắt, dị tượng vạn điểu triều bái và mây đỏ ngập trời ngoài giới lập tức biến mất không dấu vết, như thể chưa từng tồn tại trên đời. Hàng vạn loài chim đang bay lượn bỗng ngơ ngác, rồi tản ra bay về tổ. Hùng Vương và các Lạc Tướng đứng chết trân tại chỗ, dụi dụi mắt đầy vẻ hoang mang, tự hỏi có phải bản thân vừa trải qua một trận ảo giác tập thể hay không.
“Tiên Tôn… ngài lại che giấu thiên cơ rồi.” Hùng Vương lẩm bẩm, trong lòng dâng lên sự sùng bái và kính ngưỡng tột cùng trước thủ đoạn nghịch thiên của Diệp Phi. Ngài biết, Tiên Tôn chỉ muốn sống đời bình lặng, không muốn thế gian làm phiền đến vườn rau của ngài.
Trong khi đó, ở bên trong chuồng gà dột nát, con Phượng Hoàng non cuối cùng cũng hoàn toàn phá vỡ lớp vỏ trứng rực rỡ để chui ra ngoài.
Đó là một sinh vật… đỏ hỏn, nhăn nheo, trụi lơ trụi lốc không có lấy một cọng lông tơ bình thường, trên thân chỉ lơ thơ vài sợi lông đỏ rực ướt sũng dính sát vào làn da mỏng manh. Nó vừa mới mở hai con mắt nhỏ xíu rực lửa ra, bản năng kiêu ngạo của loài thần thú tối cao vạn cổ lập tức trỗi dậy. Nó định ngửa cái cổ non nớt lên trời, bộc phát ngọn lửa bản mệnh Thái Sơ Hỏa Diễm để tuyên cáo sự thống trị của mình đối với thế giới này.
Thế nhưng, tiếng gầm xưng vương của nó còn chưa kịp phát ra khỏi cổ họng thì đã bị bóp nghẹt ngay từ trong trứng nước.
Nó hoảng sợ phát hiện ra, ở ngay sát cửa chuồng gà dột nát, một cái đầu chó đen khổng lồ với đôi mắt híp lại đầy vẻ khinh bỉ đang chằm chằm nhìn vào mình. Áp lực từ con chó đen ấy (Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển) nặng nề đến mức khiến ma cốt của nó muốn vỡ vụn. Bên cạnh nó, mẫu thân Tiểu Hồng – một Thái Sơ Thần Phượng vĩ đại khác – lúc này đang run rẩy cụp chặt đôi cánh, khép nép quỳ rạp dưới đất không dám ho he một tiếng.
Và ở ngay phía trước mặt nó, một nam tử trung niên mặc bộ vải thô màu đen bạc màu đang ngồi xổm, tỏa ra một khí tức sâu thẳm, hỗn độn vô biên như một vực sâu không đáy, hoàn toàn vượt qua mọi quy luật của đa nguyên vũ trụ.
Nỗi sợ hãi bản năng tột độ lập tức xâm chiếm lấy linh hồn non nớt của con Phượng Hoàng con. Ngọn lửa bản mệnh rực rỡ của nó tắt ngấm trong tích tắc, nó co rúm người lại, run lẩy bẩy như cầy sấy trong ổ rơm, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào ngoài những tiếng kêu “chiếp… chiếp…” yếu ớt, đầy vẻ sợ hãi và quy phục.
Diệp Phi ngồi xổm bên ổ rơm, nhìn chằm chằm con gà con mới nở với vẻ mặt vô cùng thất vọng và chê bai. Hắn tặc lưỡi, lắc đầu ngao ngán:
“Trời đất ơi, con gà gì mà xấu xí dữ thần vậy nè? Đỏ hỏn, nhăn nhúm, lông lá thì trụi lủi lơ thơ có vài cọng. Nhìn đỏ lòm thế này chắc chắn là bị sốt cao, bị nhiễm phong hàn từ trong trứng rồi! Con Tiểu Hồng này thật là ăn hại, ngày thường ta cho ăn ngon mặc đẹp (hắn lầm tưởng đống rác thải và ngô phàm trần là đồ bổ), thế mà lại đẻ ra một đứa con suy dinh dưỡng, còi cọc, đột biến gen thế này đây!”
Tiểu Hồng nghe Diệp Phi mắng thì càng thêm hoảng sợ, đầu rúc sâu vào cánh, không ngừng phát ra tiếng kêu khóc nức nở như muốn tạ lỗi với chủ nhân vĩ đại.
Diệp Phi thở dài, dù sao thì đây cũng là một sinh mạng mới trong nông trang, nếu để nó chết yểu thì thật là phí phạm. Hắn lo lắng con gà con này không chịu nổi cái lạnh buốt của sương sớm phương Bắc, liền vươn bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn vào trong ổ.
Nhìn thấy bàn tay khổng lồ tỏa ra khí tức Thái Sơ Bản Nguyên sâu thẳm đang hạ xuống, con Phượng Hoàng non sợ hãi đến mức nhắm nghiền mắt lại, thầm nghĩ bản thân sắp bị thực thể tối cao này bóp chết vì tội dám sinh ra quá xấu xí.
Thế nhưng, bàn tay của Diệp Phi lại vô cùng nhẹ nhàng. Hắn cẩn thận nhặt một ít rơm khô xung quanh – thực chất là những cọng Hỗn Độn Thần Thảo dính đầy sinh cơ vạn cổ mà hắn tùy tay vứt vào chuồng gà – bọc kỹ lấy thân thể nhăn nheo của con gà con để giữ ấm cho nó.
“Ngoan nào, để ta bọc rơm sưởi ấm cho mày. Đỏ lòm thế này chắc chắn là sốt đến mức chập mạch rồi.” Diệp Phi lẩm bẩm đầy vẻ ái ngại.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Tiểu Hồng nở trứng - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Ngay khi những cọng rơm khô (Hỗn Độn Thần Thảo) chạm vào làn da đỏ hỏn của con Phượng Hoàng non, một luồng sinh mệnh lực dồi dào, ấm áp như dòng sữa mẹ lập tức tràn vào cơ thể nó. Những vết thương, sự suy nhược do quá trình phá vỏ lập tức được chữa lành hoàn toàn.
Thế nhưng, Diệp Phi vẫn chưa yên tâm. Hắn đứng phắt dậy, lầm bầm:
“Bị sốt thế này phải cho uống nước gừng ấm pha chút muối hạt mới hạ sốt được. Để ta vào bếp pha cho mày một chén.”
Nói rồi, Diệp Phi vội vàng chạy vào gian bếp lò bốc khói nghi ngút. Hắn lấy một củ gừng già bám đầy bùn đất, dùng dao rựa cùn đập dập, thả vào niêu đất đun sôi cùng một gáo nước giếng và vài hạt muối hạt thô. Mùi gừng cay nồng, ấm áp xộc thẳng vào mũi, khiến hắn hắt hơi một cái rõ to.
Trong khi Diệp Phi đang bận rộn trong bếp, thì ở bên ngoài chuồng gà, bốn bóng người đang lén lút rình rập sau hàng rào tre.
Đó là Tô Thanh Dao, Lăng Tiêu, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim.
Bọn họ đã đứng ngoài chứng kiến toàn bộ cảnh tượng từ lúc quả trứng nứt ra cho đến khi Diệp Phi bọc rơm cho con gà con. Đạo tâm của bốn vị cường giả lúc này chấn động đến mức gần như nứt vỡ ra từng mảnh nhỏ. Họ không dám phát ra tiếng động, chỉ có thể sử dụng thần niệm truyền âm để liên lạc với nhau trong sự run rẩy và kính sợ tột cùng.
*“Trời đất ơi! Các ngươi có cảm nhận được khí tức vừa rồi không?!”* Càn Khôn Tử truyền âm, giọng lão run lên bần bật, gương mặt già nua trắng bệch không còn một giọt máu. *“Một con Thủy Tổ Phượng Hoàng mang theo ngọn lửa tịnh hóa vạn vật vừa mới ra đời! Luồng hỏa diễm kia nếu để bộc phát, chỉ cần một tia nhỏ thôi cũng đủ thiêu rụi cả vương triều Âu Lạc Thần Châu thành bình địa! Vậy mà… vậy mà Tiên Tôn chỉ cần dùng một ngón tay ấn nhẹ, ngọn lửa bản mệnh của nó liền tắt ngấm!”*
Tô Thanh Dao rơm rớm nước mắt, chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể sau lưng nàng run rẩy kịch liệt vì xúc động:
*“Sư phụ quả nhiên là đại từ đại bi, nhìn thấu vạn vật! Ngài biết con Phượng Hoàng non kia mang theo sát tính viễn cổ quá nặng, nếu không hóa giải sẽ gây họa cho chúng sinh. Thế nên ngài mới cố tình chẩn đoán nó ‘bị sốt’, dùng Hỗn Độn Thần Thảo chứa đầy sinh cơ để bọc lấy nó, tịnh hóa hoàn toàn sát niệm của nó ngay từ khi mới chào đời!”*
Lăng Tiêu siết chặt chuôi Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét, ánh mắt rực sáng lên đầy vẻ sùng bái vĩ đại:
*“Không chỉ có thế! Các ngươi nhìn xem, Sư phụ đang vào bếp nấu cái gì? Đó là Thái Sơ Bản Nguyên Dịch được ngụy trang dưới dạng nước gừng ấm! Ngài muốn dùng thần dịch ấy để tẩy tủy phạt cốt, tái tạo thần mạch hoàn mỹ cho con Phượng Hoàng kia! Thủ đoạn thuần hóa thần thú nhẹ nhàng như không này, e là cả đa nguyên vũ trụ cũng chỉ có một mình Sư phụ làm được!”*
Thẩm Vạn Kim múp míp gật đầu lia lịa, đôi mắt híp lại đầy vẻ ghen tị:
*“Con Phượng Hoàng non kia thật là có đại phúc duyên vạn kiếp! Vừa mới sinh ra đã được Tiên Tôn tự tay đút Thái Sơ Bản Nguyên Dịch cho uống, lại được nằm trong ổ lót bằng Hỗn Độn Thần Thảo. Ôi, ta dọn chuồng gà cả tháng nay mà còn chưa bao giờ được Tiên Tôn đối xử ân cần như vậy…”*
Đúng lúc này, tiếng bước chân của Diệp Phi vang lên từ phía bếp lò. Cả bốn người lập tức ngậm chặt miệng, đứng nghiêm chỉnh xếp hàng ở góc sân, cố gắng trưng ra những nụ cười trừ vô cùng sâu sắc và đầy vẻ thấu hiểu để không làm lộ ra việc họ vừa rình rập chuồng gà.
Diệp Phi bưng một chén nước gừng ấm bốc khói nghi ngút, mùi gừng cay nồng lan tỏa khắp khoảng sân. Hắn bước vào chuồng gà, ngồi xổm xuống bên cạnh con gà con đỏ hỏn.
Con Phượng Hoàng non nhìn thấy chén nước gừng ấm đang tiến lại gần, ngửi thấy mùi vị cay nồng nàn dồi dào Thái Sơ Bản Nguyên Lực bên trong, toàn bộ thần hồn của nó run rẩy kịch liệt. Nó cảm nhận được, đây không phải là nước gừng tầm thường, mà là một loại thần dịch chứa đựng quy luật sơ khai của vũ trụ, có thể giúp nó triệt để dung hợp đạo vận, thăng hoa huyết mạch lên cấp độ hoàn mỹ nhất của viễn cổ thần thú!
“Nào, há mỏ ra uống chút nước gừng ấm cho ra mồ hôi, hạ sốt đi con gà con còi cọc.” Diệp Phi ân cần nói, dùng ngón tay thô ráp nhẹ nhàng nâng cái mỏ nhỏ xíu của nó lên, cẩn thận đút từng giọt nước gừng ấm vào cổ họng nó.
“Chiếp… chiếp…”
Ngay khi giọt nước gừng ấm đầu tiên đi vào cổ họng, con Phượng Hoàng non sướng đến mức toàn thân run lên. Một luồng sinh mệnh lực vô tận rực rỡ như hoàng kim lập tức bùng nổ sâu trong đan điền của nó, tịnh hóa hoàn toàn mọi tạp chất, ma tính và oán niệm kiếp trước còn sót lại trong huyết mạch Phượng Hoàng. Làn da đỏ hỏn, nhăn nheo của nó bỗng chốc trở nên hồng hào, mịn màng, những sợi lông tơ đỏ rực như lửa bắt đầu vươn mình lớn nhanh như thổi, tỏa ra một mùi hương thanh nhã, dễ chịu vô cùng.
Nó cảm nhận được sự ấm áp và tình yêu thương vô bờ bến từ bàn tay của Diệp Phi. Mọi sự kiêu ngạo, hung hãn của loài thần thú viễn cổ trong lòng nó hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại lòng sùng bái và biết ơn vô hạn đối với vị chủ nhân vĩ đại trước mặt. Nó sung sướng dụi cái đầu nhỏ xíu dính đầy lông tơ mềm mại vào lòng bàn tay thô ráp của Diệp Phi, trong lòng thầm tôn kính gọi hắn:
*“Chủ nhân chí cao… Thái Sơ Thần Tôn vĩ đại… Con nguyện đời đời kiếp kiếp làm chú gà con ngoan ngoãn canh giữ nông trang cho ngài!”*
“Ừ, ngoan lắm. Uống xong nước gừng là thấy đỡ đỏ người rồi đó.” Diệp Phi phủi tay hài lòng, đứng dậy bưng chén rỗng đi ra ngoài sân. Hắn thầm nghĩ, công thức nước gừng ấm gia truyền của mình quả nhiên là thần kỳ, vừa đút một chén là con gà con đã hết sốt, lông lá cũng mọc nhanh hơn hẳn.
Thế nhưng, khi hắn vừa bước ra khỏi chuồng gà, đập vào mắt hắn lại là cảnh tượng bốn cái bóng người đang đứng chết trân ở giữa sân.
Tô Thanh Dao, Lăng Tiêu, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim mắt trợn tròn như quả trứng, miệng ngoác ra đến mức có thể nhét vừa một quả dưa hấu, da đầu tê dại đi vì kinh ngạc tột độ trước cảnh tượng một con Thủy Tổ Phượng Hoàng vừa mới ra đời đã bị Diệp Phi thuần hóa thành một con gà con ngoan ngoãn dụi đầu xin ăn.
Diệp Phi bước tới, thấy cả bọn lại trưng ra những nụ cười trừ vô cùng sâu sắc và đầy vẻ sùng bái vĩ đại nhìn mình, hắn liền cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, da đầu lại bắt đầu tê dại đi vì bất lực và ngao ngán tột cùng.
“Lại nữa rồi! Cái lũ này lại bắt đầu chập mạch đầu óc nữa rồi!” Diệp Phi thầm gào thét trong lòng, mặt đen lại như đít nồi. Hắn thở dài một tiếng đầy vẻ bực dọc, chỉ tay vào chuồng gà, lớn tiếng bảo Tô Thanh Dao:
– Thanh Dao! Con gà con mới nở kia yếu lắm, bị sốt đỏ cả người, lông lá thì trụi lủi. Con nhớ chăm sóc nó cẩn thận, l lót thêm rơm ấm cho nó, đừng để nó chết lạnh nghe chưa! Sẵn tiện, lát nữa vào bếp bưng nồi canh ngải cứu ta vừa nấu ra sân, bắt cả lũ tụi bay phải húp sạch không chừa một giọt nghe chưa! Đứa nào không húp hết nồi canh đắng giải trừ tà khí chập mạch đầu óc này thì tối nay ra cổng rào ngủ với Đại Hắc!
Tô Thanh Dao nghe lời dặn dò của Diệp Phi, nước mắt lại rơm rớm chảy dài trên đôi gò má thanh tú. Nàng vô cùng cảm động trước sự bảo bọc âm thầm và lòng từ bi vĩ đại của sư phụ đối với linh thú mới chào đời. Nàng quỳ sụp xuống sân đất nện, dập đầu cung kính vâng lệnh:
– Đồ nhi tuân mệnh Sư phụ! Sự bảo bọc và dụng ý thâm sâu của ngài đối với thần thú mới nở, đồ nhi quyết khắc cốt ghi tâm! Chúng con nhất định sẽ húp sạch nồi canh ngải cứu chứa đựng đạo vận chí cao của ngài để gột rửa đạo tâm, quyết không làm ngài thất vọng!
Lăng Tiêu, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim cũng đồng loạt cúi gập người chào Diệp Phi với lòng sùng bái tột cùng, trong lòng thầm nghĩ nồi canh ngải cứu đắng ngắt kia chắc chắn là một loại thần dược tẩy tủy phạt cốt nghịch thiên khác mà Tiên Tôn ban tặng cho họ.
Diệp Phi đứng chết trân tại chỗ, nhìn đám đồ đệ và tạp dịch đang quỳ lạy khóc lóc đầy vẻ thành kính trước lời đe dọa phạt uống canh đắng của mình. Hắn cảm thấy da đầu mình tê dại hoàn toàn, đầu óc quay cuồng vì bất lực tột cùng trước sự hoang tưởng không lối thoát của đám người này.
Hắn lắc đầu ngao ngán, vác chiếc cuốc rỉ sét đi thẳng ra ruộng cải ngọt phía Tây Nam, vừa đi vừa lẩm bẩm lầu bầu đầy vẻ ngao ngán:
– Điên rồi, điên thật rồi… Canh ngải cứu đắng ngắt để chữa bệnh chập mạch mà tụi nó cũng coi là thần dược được. Ta thề, ngày mai ta nhất định phải tìm cách bán cái nông trang này đi trốn nợ thôi, chứ ở chung với một lũ tâm thần thế này có ngày ta cũng phát điên mất!
Nhìn bóng lưng vác cuốc đầy vẻ ngao ngán của Diệp Phi đi khuất sau rặng tre rậm rạp, Tô Thanh Dao, Lăng Tiêu, Càn Khôn Tử và Thẩm Vạn Kim khẽ nhìn nhau, khóe miệng đồng loạt nở một nụ cười trừ vô cùng sâu sắc và đầy vẻ sùng bái vĩ đại.
Họ biết, Sư phụ ngoài miệng thì nói những lời ngao ngán, bực dọc như vậy, thực chất là đang dùng hình ảnh phàm trần để rèn luyện tâm tính, bảo vệ sự yên bình vĩnh cửu cho nông trang và vương triều Âu Lạc Thần Châu này. Sự vĩ đại và đức độ của ngài, quả nhiên là vạn cổ trường tồn vậy!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8