Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 102: Lăng Tiêu chém trời

Cập nhật lúc: 2026-06-20 16:21:27 | Lượt xem: 8

Ánh nắng hoàng hôn đỏ ối như lòng đỏ trứng muối lười biếng trải dài trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, nhuộm hồng cả những khóm tre đực già cỗi và những luống hành hoa xanh mướt ngoài sân. Gió chiều thổi lồng lộng, mang theo hương vị ngai ngái của đất bùn sau cơn mưa và mùi khói bếp nhàn nhạt tỏa ra từ gian bếp đất nện đơn sơ.
Diệp Phi đang ngồi xếp bằng trên chiếc chõng tre cũ kỹ dưới bóng một cây cọ cổ thụ, tay cầm con dao rựa cùn, cặm cụi đẽo từng chiếc thẻ tre để chuẩn bị cắm mốc cho luống rau cải ngọt mới gieo. Hắn vừa đẽo vừa lẩm bẩm chửi rủa cái số độc hành của mình. Ba năm xuyên không đến cái xó xỉnh này, hắn cứ ngỡ mình sẽ được làm một nông phu tiêu dao tự tại, ngày ngày trồng rau nuôi gà, tối đến ngủ khò khò không lo nghĩ sự đời. Ai mà ngờ được, hắn lại nhặt về một lũ đồ đệ và tạp dịch kỳ quái. Đứa thì suốt ngày cắm đầu chẻ củi như bị tâm thần phân liệt, đứa thì cho gà ăn mà mặt mũi nghiêm trọng như đang hiến tế thần linh, đứa thì quét sân mà múa chổi tre nhanh đến mức tạo ra cả tàn ảnh.
Đã thế, cái lũ này còn có một đặc điểm chung cực kỳ đáng sợ: chúng rất lười làm việc thực tế nhưng lại cực kỳ chăm chỉ trong việc quỳ lạy và lảm nhảm những từ ngữ đao to búa lớn mà Diệp Phi nghe chẳng hiểu một cái mô tê gì.
– Đúng là một lũ báo thủ ăn tàn hại hại mà! – Diệp Phi quẹt mồ hôi trên trán, bực dọc lầm bầm. – Ruộng lúa nếp hạt cau thì dột phèn chua ngập ngụa, ruộng dưa hấu thì bị cái giống lợn rừng hay dị thú chết tiệt nào dẫm nát bươm. Một mình thằng nhóc Vân Thư với con bé Thanh Dao gánh nước tưới rau còng cả lưng, thế mà cái thằng ranh Lăng Tiêu kia lại dám trốn việc, biến mất tăm hơi từ tối qua đến giờ! Hôm nay mà nó không vác mặt về chẻ củi nhóm bếp, ta thề sẽ cho nó ăn cơm nguội chan nước lọc cả tuần!
Vừa nhắc tào tháo, tào tháo liền xuất hiện.
Từ phía con đường mòn nhỏ uốn lượn dẫn lên đỉnh núi, một bóng người mặc trường bào màu xám tro giản dị đang chậm rãi bước đi. Mỗi bước chân của người đó đặt xuống đất nện đều vô cùng trầm ổn, nhưng nếu nhìn kỹ, người ta sẽ kinh hoàng phát hiện dưới chân hắn, những vệt đất đỏ au của vùng trung du đều bị nứt rạn ra thành những đường rãnh sắc bén như thể vừa bị kiếm khí vô hình chém qua.
Người vừa trở về không ai khác chính là đại đồ đệ Lăng Tiêu.
Thế nhưng, điều khiến Diệp Phi chú ý nhất không phải là gương mặt thanh tú lạnh lùng của thằng đệ tử, mà là thứ vật thể kỳ dị đang được hắn vác trên vai.
Đó là một thanh sắt dài thòng lòng, đen sì sì, bám đầy bùn đất đỏ au và rỉ sét loang lổ như thể vừa được đào lên từ một bãi rác cổ đại nào đó. Thanh sắt ấy không hề có vỏ, chuôi kiếm thì quấn bằng mấy sợi dây thừng mục nát, đầu kiếm kéo lê thình thịch dưới đất nện, tạo thành một đường rãnh sâu hoắm kéo dài từ cổng rào tre vào tận giữa sân.
Thực chất, đây chính là Thiết Mã Thần Kiếm – món chí bảo Kim Hệ cực trí ngự trị trong truyền thuyết của Âu Lạc Thần Châu, rực lửa chiến ý thiên thạch và có thể thiêu rụi vạn dặm quân thù chỉ bằng một cái nhấc tay. Thế nhưng, sau khi bị Lăng Tiêu thu phục bằng tinh thần “Phản Phác Quy Chân” ngộ ra từ việc ăn cơm nguội, thanh thần kiếm này đã vô cùng ngoan ngoãn. Nó biết rõ mình sắp được diện kiến tồn tại tối cao – vị Tiên Tôn vĩ đại vạn cổ ngự trị trên đỉnh Tản Viên, kẻ có thể dùng dép rơm tịnh hóa ma cổ và dùng nước rửa chân tiêu diệt Thủy Tổ Thiên Ma.
Vì vậy, Thiết Mã Thần Kiếm đã tự nguyện thu liễm toàn bộ hào quang chí cao, phong ấn ngọn lửa chiến ý thiên thạch sâu vào bản nguyên, tự biến mình thành một thanh sắt rỉ sét, nặng nề và tầm thường đến cực điểm để không phạm vào điều kỵ của Tiên Tôn. Nó chỉ muốn làm một thanh sắt ngoan ngoãn gác cổng rào.
Nhưng dưới mắt của Diệp Phi, thanh thần kiếm vĩ đại kia chẳng khác nào một cục sắt phế liệu đúc lỗi nặng trịch mà thằng đệ tử báo thủ nhặt nhạnh được ở xó xỉnh nào về để chọc điên hắn.
Sắc mặt Diệp Phi lập tức đen xì như đít nồi đất. Hắn đứng phắt dậy khỏi chõng tre, tay cầm con dao rựa đẽo tre chỉ thẳng vào mặt Lăng Tiêu, giọng nói rít qua kẽ răng đầy phẫn nộ:
– Ngươi còn biết đường mò về đấy à, thằng ranh con báo thủ này?! Đi đâu cả ngày trời, bỏ mặc ruộng vườn cho sư muội và sư đệ dọn dẹp! Đã thế, về nhà không lo phụ việc, lại còn tha lôi cái đống sắt vụn nát bươm này ở đâu về? Định mở vựa ve chai thu mua đồng nát trên đỉnh Tản Viên này để làm giàu hay gì?!
Bịch!
Không một lời biện hộ, Lăng Tiêu lập tức quỳ sụp xuống sân đất nện trước mặt Diệp Phi. Hai tay hắn nâng cao thanh Thiết Mã Thần Kiếm bám đầy bùn đất lên quá đầu, đầu cúi gằm xuống đất, thái độ vô cùng cung kính và thành khẩn chịu phạt.
Trong lòng Lăng Tiêu lúc này đang nổ ra một trận bão chấn động tâm thần. Hắn tự thầm nghĩ: *”Sư phụ mắng đúng lắm! Mình vừa mới thu phục được Thiết Mã Thần Kiếm, trong lòng liền dâng lên một tia kiêu ngạo, cho rằng mình đã đạt đến đỉnh cao kiếm đạo thiên hạ. Sư phụ chỉ cần nhìn một cái đã thấu suốt tâm tư của mình! Ngài mắng mình tha lôi sắt vụn, thực chất là đang cảnh tỉnh mình rằng: trước mặt đại đạo chí cao, thanh thần kiếm truyền thuyết này cũng chỉ là một đống sắt rỉ vô giá trị mà thôi! Ngài đang dùng những lời mắng mỏ phàm trần để gột rửa kiếm tâm kiêu ngạo của đồ nhi!”*
Nghĩ đến đây, sống mũi Lăng Tiêu bỗng nhiên cay cay, nước mắt rưng rưng vì xúc động trước sự dạy dỗ thâm sâu và lòng từ bi vô hạn của sư phụ dành cho mình.
– Đồ nhi biết lỗi! Đồ nhi mải mê rèn luyện kiếm tâm ngoài hoang dã, trễ nải việc đồng áng, xin sư phụ trách phạt! – Lăng Tiêu nghẹn ngào lên tiếng, giọng nói run rẩy đầy thành kính.
Diệp Phi nhìn thằng đệ tử quỳ lạy khóc lóc thì chỉ biết trợn tròn mắt, bất lực đến mức muốn ngửa mặt lên trời thở dài. Đúng là cái lũ này bị lây bệnh thần kinh chập mạch của nhau rồi! Hắn chỉ mắng có vài câu vì tội trốn việc, thế mà thằng ranh này đã khóc lóc thảm thiết như thể hắn vừa đồ sát cả gia tộc nó không bằng.
Hắn hậm hực bước tới, giật lấy thanh “sắt rỉ” từ tay Lăng Tiêu để xem thử xem có thể dùng làm cái gì, hay là mang bán cho lão Thẩm Vạn Kim lấy vài xu mua muối hạt.
Thế nhưng, ngay khi bàn tay Diệp Phi vừa nắm chặt lấy chuôi kiếm quấn dây thừng mục nát và nhấc lên…
– Ôi mẹ ơi! – Diệp Phi suýt chút nữa đã hét toáng lên.
Cái khớp vai của hắn kêu lên một tiếng “rắc” giòn giã, toàn thân hắn loạng choạng, suýt tí nữa là cắm thẳng mặt xuống đất nện. Thanh sắt rỉ này nặng một cách vô lý! Nặng đến mức khủng khiếp! Diệp Phi cảm thấy như thể mình vừa dùng tay không nhấc cả một tảng đá ngàn năm dưới lòng sông lên vậy.
Bởi vì Thiết Mã Thần Kiếm nặng tới mười vạn tám ngàn cân, dù đã tự phong ấn uy áp, nhưng trọng lượng bản nguyên của nó vẫn không hề thay đổi. Diệp Phi phải đỏ mặt tía tai, vắt kiệt sức bình sinh của một người phàm khỏe mạnh, hai chân cắm chặt xuống đất mới giữ được thăng bằng để không bị thanh kiếm kéo ngã chổng vó ra sân trước mặt đám đệ tử.
Trong lòng Diệp Phi thầm rủa sả cái lò rèn nào đúc ra cái thứ quái thai này: *”Mẹ kiếp! Cái lò rèn nào đúc lỗi thanh sắt này mà pha nhiều chì thế không biết?! Vừa nặng vừa cùn, gọt củ khoai lang còn chẳng nổi, mang đi đập đá xẻ núi chắc cũng gãy làm đôi! Cái thứ phế liệu này mang về chỉ tổ làm chật chỗ!”*
Để giữ thể diện của một người làm chủ gia đình, Diệp Phi cố gắng hít một hơi thật sâu, gồng cứng cơ tay, thản nhiên ném trả thanh kiếm lại cho Lăng Tiêu.
Cái ném này của Diệp Phi trông vô cùng tùy ý, nhẹ nhàng như thể ném một cọng cỏ rác. Nhưng dưới mắt của Lăng Tiêu, nhát ném ấy lại là một thần tích kinh thiên động địa! Sư phụ chỉ cần phẩy nhẹ ngón tay, toàn bộ trọng lượng mười vạn tám ngàn cân của Thiết Mã Thần Kiếm – thứ có thể đè sập cả một ngọn núi nhỏ – liền bị hóa giải hoàn toàn thành hư vô, nhẹ nhàng rơi vào tay hắn mà không gây ra một tiếng động nhỏ nào trên mặt đất.
*”Cảnh giới của sư phụ… quả nhiên đã vượt qua mọi quy luật vật lý của đa vũ trụ!”* – Lăng Tiêu ôm kiếm, lòng sùng bái dâng trào đến mức muốn nổ tung lồng ngực.
Đúng lúc này, bầu trời phía Bắc núi Tản Viên bỗng nhiên biến đổi một cách kỳ dị.
Một luồng gió lạnh thấu xương từ đâu ập đến, thổi cát bụi bay mù mịt. Trên bầu trời hoàng hôn rực rỡ, một luồng mây đen kịt, dày đặc và mang theo những tia sét tím ngắt tà dị đột ngột ngưng tụ, cuộn xoáy dữ dội như một cái miệng khổng lồ của ác quỷ đang muốn nuốt chửng cả đỉnh núi. Đó chính là một vết nứt hư không khổng lồ do tàn dư lực lượng của Hư Vô Chi Chủ – kẻ thống trị vùng hư không vô tận – âm thầm tạo ra để rình rập, tìm cách xâm nhập vào Âu Lạc Thần Châu nhằm cướp đoạt long mạch.
Đám mây đen kịt này lù lù kéo đến sườn núi phía Tây Nam, che khuất hoàn toàn ánh nắng chiều hoàng kim ấm áp đang chiếu xuống ruộng dưa hấu của Diệp Phi.
Diệp Phi ngước lên nhìn bầu trời tối sầm, lòng đầy bực dọc và ngứa mắt. Hắn tặc lưỡi, chống nạnh mắng mỏ:
– Cái thời tiết quái quỷ gì thế này không biết! Vừa mới nắng ráo được một lát lại chuẩn bị dông bão rồi. Cái đám mây đen kia cứ lù lù một đống ở đó, che hết cả nắng của ruộng dưa hấu nhà ta rồi! D dưa hấu mà thiếu nắng thì làm sao ngọt được, làm sao chín kịp vụ mùa để mang ra chợ bán đây?!
Hắn nổi cáu, quay sang chỉ tay thẳng vào mặt Lăng Tiêu, rồi chỉ ngược lên đám mây đen trên bầu trời, gầm lên ra lệnh:
– Thằng ranh con kia! Trời thì oi bức phát điên lên được, cái đám mây đen kia cứ lù lù che hết cả nắng của ruộng dưa nhà ta. Ngươi cầm cái thanh sắt rỉ đúc lỗi nặng trịch kia ra sườn núi, chém phăng cái đám mây ngứa mắt đó đi cho ta nhờ! Không chém sạch được mây đen cho nắng chiếu xuống ruộng dưa, thì tối nay nhịn cơm, ra ngoài cổng rào tre mà ngủ với con chó Đại Hắc nghe rõ chưa?!
Dứt lời, Diệp Phi hậm hực quay người, vác chiếc cuốc rỉ sét đi thẳng về phía gian bếp đất nện để nhóm lửa nấu cơm, không thèm thèm nhìn lại thằng đệ tử báo thủ lấy một cái.
Trong sân nông trang, không gian bỗng nhiên rơi vào một sự im lặng tịch mịch đến đáng sợ.
Lăng Tiêu ôm thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét, đứng chết trân tại chỗ. Toàn thân hắn run rẩy kịch liệt, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào bóng lưng đã khuất sau cánh cửa tre của Diệp Phi.
Trong đầu Lăng Tiêu, những lời mắng mỏ cằn nhằn đời thường của Diệp Phi lập tức được tự động dịch nghĩa, chuyển hóa thành những mật ngữ đại đạo chí cao vô thượng, vang vọng như tiếng sấm truyền bên tai:
*”Sư phụ… Ngài quả nhiên đã nhìn thấu tất cả! Cái gọi là ‘đám mây đen’ kia, thực chất chính là vết nứt Hư Không do tàn dư ngoại bang tạo ra để rình rập long mạch! Cái gọi là ‘ruộng dưa hấu thiếu nắng’, thực chất là ngài đang ám chỉ thiên đạo của Âu Lạc Thần Châu đang bị che khuất bởi ma khí tà ác! Và ngài bảo mình cầm ‘thanh sắt rỉ’ đi chém mây đen… chính là đang ban cho mình mật dụ tối cao! Ngài muốn mình dùng Thiết Mã Thần Kiếm, thi triển cảnh giới ‘Phản Phác Quy Chân’ vừa mới ngộ ra, một kiếm trảm đứt nhân quả của thiên ngoại ngoại bang, vá lại bầu trời để bảo vệ long mạch Âu Lạc!”*
*”Hơn nữa… ngài còn đe dọa nếu không chém được mây thì tối nay nhịn cơm, phải ngủ ngoài cổng rào với Đại Hắc tiền bối! Đây chính là sư phụ đang dùng áp lực cực hạn để thúc ép mình phải đột phá giới hạn của bản thân! Nếu mình thất bại, mình sẽ không còn tư cách làm đệ tử của Tiên Tôn nữa!”*
Nghĩ đến đây, một luồng ý chí chiến đấu sục sôi, mãnh liệt như núi lửa phun trào đột ngột bùng nổ bên trong lồng ngực Lăng Tiêu. Ánh mắt hắn từ hoang mang lập tức biến đổi, trở nên sắc lạnh, sắc bén đến cực điểm như hai thanh thần kiếm xuất vỏ.
Lúc này, các đồ đệ và tạp dịch khác trong nông trang cũng đã tề tựu đông đủ ở góc sân đất nện.
Mộc Vân Thư, Tô Thanh Dao, Càn Khôn Tử, Hắc Bạo và Thẩm Vạn Kim đều đứng nín thở, lặng lẽ quan sát Lăng Tiêu. Họ đã nghe rõ mồn một mệnh lệnh của Diệp Phi, và tất cả đều tự động “bổ não” ra một viễn cảnh hoành tráng vĩ đại.
Mộc Vân Thư tiến lại gần Lăng Tiêu, gương mặt thư sinh vô cùng nghiêm túc, khẽ truyền âm nhập mật vào tai đại sư huynh:
– Lăng Tiêu sư huynh, sư phụ đã tự thân hạ mật dụ cho huynh. Đám tàn dư Hư Không ngoài tinh không kia quả thật quá ngạo mạn, dám quấy rầy ruộng dưa của sư phụ. Huynh ra tay, nhớ kỹ phải tuân theo triết lý ‘Phản Phác Quy Chân’ của sư phụ. Tuyệt đối đừng bùng phát lôi hỏa lòe loẹt, đừng tạo ra những tiếng nổ rầm trời làm bẩn mắt và quấy rầy sự thanh tịnh của sư phụ, kẻo ngài lại nổi giận lôi đình phạt tất cả chúng ta ăn cơm nguội chan nước lọc đấy!
Tô Thanh Dao cũng rơm rớm nước mắt, khẽ gật đầu đồng tình:
– Đúng vậy, Lăng Tiêu sư huynh. Sư phụ ghét nhất là sự phô trương ồn ào. Hãy dùng kiếm ý thuần khiết nhất, tối giản nhất để giải quyết lũ sâu bọ kia đi.
Càn Khôn Tử và Hắc Bạo thì run rẩy bần bật, hai cặp mắt mở to hết cỡ, thầm nghĩ: *”Đại sư huynh của nông trang sắp phô diễn thần thông rồi! Đây là cơ hội ngàn năm có một để chúng ta chiêm ngưỡng Kiếm Đạo tối cao của Tiên Tôn truyền thụ! Phải nhìn cho thật kỹ, không được bỏ sót một chi tiết nào!”*
Lăng Tiêu nhìn các đồng môn, khẽ gật đầu một cái đầy kiên định. Hắn nắm chặt chuôi thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét bám đầy bùn đất, xoay người, chậm rãi bước từng bước ra phía rìa sườn núi phía Tây Nam, đối mặt với đám mây đen kịt đang cuộn xoáy dữ dội trên bầu trời.

Truyện Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử - Lăng Tiêu chém trời - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Gió bấc phương Bắc thổi tới lồng lộng, làm tung bay mái tóc dài và tà áo xám tro của Lăng Tiêu. Dưới chân hắn, vực sâu vạn trượng mây mù bao phủ, còn trên đầu hắn, vết nứt hư không màu tím đen đang không ngừng mở rộng, phát ra những tiếng sấm sét trầm đục như tiếng gầm rú của hàng vạn ác quỷ ngoại bang.
Ở ngoài tinh không xa xôi, sâu trong Hư Không Vô Tận.
Một tôn Hư Không Cổ Thần thuộc hạm đội tiên phong của Hư Vô Chi Chủ – một thực thể khổng lồ cấu thành từ những luồng sương mù xám ngoét và hàng vạn xúc tu đầy chất độc – đang ngự trị trên một chiến thuyền đồng thau khổng lồ. Gã dùng ma nhãn khổng lồ của mình dòm ngó xuống đỉnh núi Tản Viên, phát ra những tiếng cười khặc khặc tà tà đầy đắc ý qua thần niệm:
– Khặc khặc… Cái màng chắn quy luật của Âu Lạc Thần Châu rốt cuộc cũng đã xuất hiện vết nứt! Chỉ cần hạm đội của ta xâm nhập vào, nuốt chửng cái vương quốc lúa nước này, dâng long mạch lên cho Hư Vô Chi Chủ vĩ đại… Ủa? Cái gì thế kia? Một con kiến hôi phàm nhân của nhân tộc đang đứng ở rìa vách đá sườn núi? Hắn muốn làm gì? Cầm một thanh sắt rỉ sét để chống lại hạm đội Hư Không của ta sao? Đúng là nực cười!
Hư Không Cổ Thần khinh bỉ nhìn bóng dáng nhỏ bé của Lăng Tiêu dưới sườn núi, hoàn toàn không thèm để mắt tới.
Thế nhưng, đứng ở rìa vách đá, Lăng Tiêu đã hoàn toàn nhắm nghiền đôi mắt lại.
Trong tâm trí hắn, mọi âm thanh gầm rú của sấm sét, tiếng gió rít gào của hư không đều biến mất tăm hơi. Hắn không còn cảm nhận được sự tồn tại của vạn vật xung quanh, chỉ còn lại một khoảng không gian yên bình, tịch mịch đến cực điểm.
Hắn nhớ lại khoảng thời gian ba năm trước, khi đan điền bị vỡ, kinh mạch đứt đoạn, bị truy sát đến kiệt quệ thì được sư phụ cứu về. Sư phụ không truyền thụ cho hắn bất kỳ công pháp thần thông lòe loẹt nào, mà chỉ đưa cho hắn một chiếc rìu rỉ sét và bảo hắn ra góc sân chẻ củi.
Mỗi một nhát rìu bổ xuống củi khô, sư phụ đều mắng hắn: *”Dùng lực từ thắt lưng! Chém thẳng tay! Đừng có màu mè hoa lá hẹ!”*
Hắn lại nhớ đến vị cơm nguội chan nước lọc mặn chát mà hắn vừa ăn ngày hôm qua. Vị cơm nguội ấy nhạt nhẽo, bình thường đến cực điểm, nhưng lại chứa đựng một triết lý vĩ đại: Đạo vốn dĩ không cần hoa mỹ, không cần vạn trượng hào quang. Đạo chính là sự bình dị nhất, tối giản nhất của cuộc sống thường nhật.
*”Phản Phác Quy Chân… Kiếm không cần sắc, tâm mới là kiếm. Nhát kiếm của sư phụ chẻ củi chính là phân tách hỗn độn, trảm đứt nhân quả. Vậy thì nhát kiếm của mình hôm nay… cũng chỉ là một nhát phát cỏ dại để dọn dẹp ruộng dưa hấu cho sư phụ mà thôi!”*
Nghĩ đến đây, Lăng Tiêu đột ngột mở mắt ra.
Đôi đồng tử của hắn không hề bùng phát hào quang hoàng kim hay lôi hỏa rực rỡ, mà trở nên trong vắt, tĩnh lặng như nước hồ thu không một gợn sóng.
Hắn khẽ nâng thanh Thiết Mã Thần Kiếm rỉ sét lên. Thanh kiếm không hề phát ra tiếng rít gào của thần binh, không hề bùng cháy ngọn lửa chiến ý thiên thạch. Nó chỉ khẽ rung lên một tiếng “ong” trầm đục, giản dị và mộc mạc như tiếng rìu bổ vào củi khô ngoài sân.
Lăng Tiêu vung kiếm.
Một nhát chém thẳng tắp từ dưới lên trên. Nhát chém vô vô cùng giản đơn, thô kệch, không có bất kỳ một chiêu thức biến hóa hoa mỹ nào, trông chẳng khác nào một gã tiều phu vung rìu phát cỏ dại bên sườn núi hoang vu.
Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc nhát kiếm ấy được vung ra…
Toàn bộ quy luật thời gian và không gian của Âu Lạc Thần Châu bỗng nhiên ngưng trệ hoàn toàn trong một tích tắc!
Không có kiếm khí vạn dặm hoành tráng, không có những tiếng nổ u uỳnh làm rúng động đất trời, cũng không có hào quang rực rỡ làm chói mắt chúng sinh.
Chỉ có một vệt đen kịt, mỏng dính như một sợi tóc mảnh mai, lặng lẽ xuất hiện giữa bầu trời âm u.
Vệt đen ấy đi qua, toàn bộ không gian xung quanh vết nứt hư không lập tức bị phân tách làm đôi một cách ngọt lịm, tựa như một tờ giấy mỏng bị một lưỡi dao sắc bén cắt ngang qua. Đám mây đen kịt đang cuộn xoáy dữ dội kia, ngay khi chạm vào vệt đen mỏng như sợi tóc ấy, liền lập tức bị đông cứng lại, rồi âm thầm tan vỡ thành những mảnh vụn không gian vô hại, biến mất tăm hơi vào hư vô mà không kịp phát ra bất kỳ một tiếng động nào.
Ở ngoài tinh không xa xôi, sâu trong Hư Không Vô Tận.
Tôn Hư Không Cổ Thần khổng lồ kia đang đắc ý cười khặc khặc, bỗng nhiên nụ cười của gã cứng đờ lại trên khuôn mặt đầy xúc tu. Gã trố mắt nhìn vệt đen mỏng như sợi tóc đang từ dưới sườn núi Tản Viên xẹt qua mặt mình một cách nhẹ nhàng.
– Cái… cái gì thế này… – Hư Không Cổ Thần thốt lên một câu đầy ngơ ngác qua thần niệm.
Gã chưa kịp cảm nhận được bất kỳ sự đau đớn nào, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì kiếm ý “Thái Sơ Nghịch Mệnh” ẩn chứa sâu trong vệt đen mỏng manh kia đã đột ngột bùng nổ bên trong nguyên thần của gã.
Đó là một luồng kiếm ý thuần khiết đến cực điểm, mang theo sức mạnh phân tách hỗn độn, trảm đứt mọi nhân quả sinh tử của vạn giới vũ trụ!
Rắc rắc rắc!
Toàn bộ ma thể khổng lồ vạn trượng của Hư Không Cổ Thần cùng chiếc chiến thuyền đồng thau cổ xưa khổng lồ dưới chân gã lập tức bị phân rã thành hàng tỷ hạt cát bụi vũ trụ màu hoàng kim lấp lánh. Toàn bộ ý chí cổ xưa đã sống qua hàng vạn năm của gã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng lịch sử của đa vũ trụ, như thể gã chưa từng tồn tại trên đời này.
Hàng tỷ hạt bụi vũ trụ hoàng kim ấy, mang theo linh khí tinh khiết nhất của hư không, rào rào rơi rụng xuống sườn núi Tản Viên Thần Sơn, thấm sâu vào lòng đất nện, biến thành những chất dinh dưỡng vô cùng quý giá để bồi bổ cho ruộng dưa hấu của Diệp Phi.
U uỳnh…
Một tiếng sấm nhẹ nhàng vang lên rồi tắt lịm.
Bầu trời âm u, tối tăm đầy ma khí tím đen trong nháy mắt đã quang đãng trở lại một cách kỳ diệu. Những đám mây đen kịt biến mất không còn một dấu vết, nhường chỗ cho ánh nắng hoàng kim rực rỡ, ấm áp của buổi chiều tà chiếu thẳng xuống ruộng dưa hấu xanh mướt của Diệp Phi, làm cho những quả dưa hấu to tròn lấp lánh dưới ánh nắng như những viên ngọc bích vĩ đại.
Trận đại kiếp nạn của thiên ngoại ngoại bang, một hạm đội Hư Không khổng lồ có thể dễ dàng tiêu diệt cả một thế giới tu tiên… đã hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian chỉ bằng một nhát kiếm phát cỏ dại của gã tiều phu chẻ củi Lăng Tiêu!
Lăng Tiêu thu kiếm đứng yên ở rìa vách đá. Thanh Thiết Mã Thần Kiếm trên tay hắn lúc này đã hoàn toàn bám đầy bùn đất đỏ, trông bẩn thỉu và rỉ sét hơn cả lúc trước. Hắn hít sâu một hơi, lồng ngực phập phồng, đôi mắt mở ra, rơm rớm nước mắt vì xúc động và tự hào tột cùng.
Hắn đã làm được! Hắn đã không làm phụ lòng mong mỏi và sự dạy dỗ vĩ đại của sư phụ!
Lúc này, từ trong gian bếp đất nện đơn sơ, Diệp Phi đang vác chiếc muôi gỗ bước ra sân để múc nước giếng. Hắn nhìn lên bầu trời, thấy ánh nắng hoàng kim bỗng nhiên hửng lên rực rỡ, đám mây đen xì ngứa mắt lúc nãy đã biến mất tăm hơi, ruộng dưa hấu nhà hắn lại được sưởi ấm dưới ánh nắng chiều ấm áp.
Diệp Phi gật gù mãn nguyện, miệng lẩm bẩm khen ngợi:
– Ừ, chém thế có phải thoáng hẳn cái sườn núi ra không! Cái thằng ranh Lăng Tiêu này tuy hay trốn việc đi chơi, nhưng được cái khỏe tay, bảo đi phát cỏ phát mây là làm nhanh thoăn thoắt. Đỡ mất công mình phải vác bạt ra che chắn ruộng dưa hấu cho mệt xác!
Hắn quay người đi vào bếp nhóm lửa để chuẩn bị bữa tối, không quên nói vọng ra sân bằng giọng mắng mỏ cằn nhằn quen thuộc:
– Thằng ranh con kia! Phát cỏ xong rồi thì vác cái đống sắt vụn rỉ sét kia vào góc sân mà để! Rồi đi rửa tay chân sạch sẽ đi, chuẩn bị vào ăn cơm nguội chan nước lọc chịu phạt nghe chưa! Hôm nay ta không kho thịt đâu, chỉ có cơm nguội với muối hạt thôi đấy!
Nghe thấy tiếng gọi vọng ra của Diệp Phi, Lăng Tiêu không hề cảm thấy tủi thân hay buồn bã, ngược lại, toàn thân hắn run lên bần bật vì xúc động cực hạn.
Hắn ôm thanh kiếm rỉ sét, vội vàng chạy vào giữa sân đất nện, quỳ sụp hướng về phía gian bếp đất nện, dập đầu lia lịa, nước mắt tuôn rơi như mưa, giọng nói nghẹn ngào đầy lòng biết ơn và sùng bái tột cùng:
– Đồ nhi tạ ơn sư phụ đã chỉ điểm! Đồ nhi đã ngộ ra rồi! Sư phụ phạt đồ nhi ăn cơm nguội chan nước lọc, chính là muốn đồ nhi luôn ghi nhớ cái gốc của phàm nhân, giữ vững kiếm tâm thuần khiết, không bị những hào quang giả tạo của thần binh chí bảo lay động! Ơn dạy dỗ của sư phụ, đồ nhi vạn kiếp bất vong!
Đứng ở góc sân, Càn Khôn Tử, Hắc Bạo và Thẩm Vạn Kim chứng kiến cảnh tượng này thì mặt cắt không còn một giọt máu, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Họ ngước nhìn vệt đen mỏng như sợi tóc trên bầu trời kia. Vệt đen ấy lúc này không hề biến mất, mà đang âm thầm biến đổi, hóa thành những sợi tơ linh khí hoàng kim vĩ đại, đan xen vào nhau để vá lại hoàn toàn những vết rạn nứt thiên đạo của Âu Lạc Thần Châu, giúp cho mạch khí của vương quốc này trở nên vững chắc như bàn thạch vạn cổ.
*”Một kiếm cắt ngang hư không… Một kiếm trảm cổ thần… Vậy mà trước mặt Tiên Tôn, đó cũng chỉ là một nhát phát cỏ dại bình thường!”* – Càn Khôn Tử quỳ sụp xuống sân đất nện, dập đầu khóc lóc thảm thiết vì sùng bái Diệp Phi đến mức không thể đong đếm.
Hắc Bạo và Thẩm Vạn Kim cũng run rẩy quỳ rạp dưới đất, trong lòng dâng trào một nỗi kính sợ và trung thành tuyệt đối đối với vị “Ông chủ” vĩ đại đang lúi húi nhóm lửa khoai lang trong gian bếp đất nện kia.
Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc đỉnh Tản Viên Thần Sơn đang chìm vào sự bình yên và sùng bái tột cùng ấy…
Ầm uỳnh!
Từ sâu dưới lòng đất sườn núi phía Tây Nam – ngay sát cạnh ruộng dưa hấu vừa mới được cứu vãn của Diệp Phi – một luồng ma khí đỏ rực như máu đột ngột phun trào lên trời cao, kèm theo một tiếng gầm rú trầm đục, tà tà làm rung chuyển cả đỉnh Tản Viên Thần Sơn!
Một khe nứt đỏ ngầu như máu từ lòng đất nứt toác ra, và một thứ gì đó vô cùng đáng sợ đang âm thầm ngoi lên…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8