Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 100: Đại chiến bùng nổ

Cập nhật lúc: 2026-06-20 16:13:48 | Lượt xem: 8

Uỳnh! Một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột xé toạc màn đêm thanh bình của Âu Lạc Thần Châu, kéo theo hàng vạn vệt nứt không gian đen ngòm tựa như những vết chém gớm ghiếc hoen rỉ trên da trời.

Từ những vết rách không gian sâu hoắm ấy, ma khí tím đen và tiên lực ngũ sắc cuồn cuộn tuôn ra như thác lũ bạo liệt. Hàng loạt hạm đội khổng lồ bằng xương sọ quỷ rít gào, những chiến thuyền đồng thau cổ xưa của các Tiên Đế, Ma Chủ từ các chiều không gian xa xôi của Đa Nguyên Vũ Trụ nối đuôi nhau trồi ra, che kín cả bầu trời phía trên Tản Viên Thần Sơn. Khí thế diệt thế của vạn giới hội tụ mạnh mẽ đến mức khiến quy luật đất trời của Âu Lạc Thần Châu bắt đầu rên rỉ, lung lay sắp sụp đổ.

Dưới chân núi Tản Viên, bầu không khí căng thẳng đến mức đông cứng lại.

Hùng Vương ngự trên cỗ xe đồng hoàng cấp lấp lánh linh quang, tay nắm chặt thanh Thiết Mã Thần Kiếm bản mô phỏng, gương mặt nghiêm nghị rực sáng uy nghiêm của một vị bá chủ cận kề cảnh giới Hùng Đế. Sức mạnh hoàng kim cuồn cuộn chảy trong huyết quản của ngài, cộng hưởng với long mạch quốc gia vừa được vá lại hoàn toàn.

Bên cạnh ngài, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng vác chiếc cuốc sắt rỉ sét, đôi mắt trợn trừng đầy sát khí, lớn tiếng gầm rú chỉ huy mười vạn đại quân Âu Lạc:

– Toàn quân nghe lệnh! Kết Trống Đồng Thần Trận! Dù hôm nay xương tan thịt nát, chúng ta cũng quyết không để một lũ chó hoang phương Bắc hay sinh vật dị hình ngoài hành tinh nào bước qua nửa bước làm phiền đến giấc ngủ của Tiên Tôn vĩ đại!

“Tùng! Tùng! Tùng!”

Tiếng trống đồng Đông Sơn vang lên dồn dập, trầm hùng, hóa thành những làn sóng âm hoàng kim hữu hình đan xen vào nhau, tạo thành một màng chắn phòng ngự tuyệt đối bao bọc lấy toàn bộ sườn núi phía Tây Nam Tản Viên Thần Sơn. Mười vạn chiến sĩ Âu Lạc gầm vang, hào khí Đông Sơn dâng trào ngút trời, sẵn sàng tử chiến với vạn giới cường giả trên bầu trời.

Trong khi đó, ở phía bên kia màng chắn, trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn hoang vu, nông trang của Diệp Phi vẫn chìm trong một bầu không khí… vô cùng quái dị.

Gió bấc bắt đầu rít gào liên hồi qua các khe cửa nhà tranh, thổi bay mấy cọng rơm khô trên mái nhà đất nện. Bầu trời phía trên đầu Diệp Phi tối sầm lại, những tia chớp giật màu tím đen và đỏ ngầu đầy ghê rợn rạch ngang dọc, trông chẳng khác nào ngày tận thế đang cận kề.

Diệp Phi vừa mới đặt bát cơm nếp hạt cau kho quẹt xuống bàn gỗ nghiến, khoan khoái xoa xoa cái bụng phẳng lỳ thì bỗng nhiên bị một luồng gió lạnh thổi thốc vào mặt. Hắn lật đật bước ra ngoài hiên, ngước mắt nhìn lên bầu trời đen kịt như đít nồi.

Dưới nhãn quang phàm nhân của hắn (thực ra là do thiên đạo tự động bảo hộ, che giấu mọi hình ảnh tu tiên vĩ mô để tránh làm hỏng đạo tâm “phàm nhân” của hắn), Diệp Phi hoàn toàn không nhìn thấy bất kỳ hạm đội xương sọ hay chiến thuyền đồng thau nào cả. Trong mắt hắn, bầu trời lúc này chỉ là một đống mây đen cuồn cuộn tích tụ như tro bếp bị ai đó đổ ụp xuống, kèm theo những tia chớp dông bão mùa hè cực kỳ dữ dội.

– Chậc! Cái thời tiết dở hơi cám hấp này!

Diệp Phi chống nạnh, mặt mũi tối sầm lại còn hơn cả mây đen trên trời. Hắn tức giận lẩm bẩm chửi rủa:

– Chiều nay ta vừa mới còng lưng ra gieo xong mấy luống lúa nếp hạt cau của lão bạn già dâng tặng, ruộng dưa hấu phía Tây Nam cũng vừa mới xới đất dọn dẹp sạch sẽ xong. Giờ mà để cái trận siêu bão cấp mười lăm này nó đổ bộ xuống, mưa rào một trận xối xả thì có mà trôi sạch sành sanh công sức cả ngày hôm nay! Đúng là ông trời không cho ai ăn ngon ngủ yên mà!

Càng nghĩ càng xót của, Diệp Phi nổi trận lôi đình. Hắn quay người lại phía gian bếp, lớn tiếng gào lên bằng giọng điệu cằn nhằn quen thuộc:

– Thanh Dao! Lăng Tiêu! Vân Thư! Mấy cái đứa báo thủ kia đâu hết rồi? Trời sắp dông bão nổi sấm sét đùng đùng đến nơi rồi mà còn ngồi lỳ trong nhà húp nước kho quẹt à? Mau ra sân dọn dẹp, che chắn ruộng vườn cho ta! Đứa nào lười biếng để lúa với dưa bị ngập úng, tối nay ta phạt ra cổng rào ngủ với Đại Hắc nghe chưa!

Vừa dứt lời, từ trong nhà tranh và gian bếp đất nện, một đoàn người lật đật chạy ra ngoài sân, xếp thành một hàng ngang ngay ngắn như học sinh tiểu học bị phạt đứng dưới cột cờ.

Lăng Tiêu mặc trường bào xám tro giản dị, tay nắm chặt chiếc rìu rỉ sét; Tô Thanh Dao rực sáng chín cái đuôi hư ảnh của Cửu Vĩ Thần Thể phía sau lưng; Mộc Vân Thư tay cầm cuốn sách rách; cùng ba tên tạp dịch Càn Khôn Tử, Hắc Bạo, Thẩm Vạn Kim và thằng nhóc mới gia nhập A Lạc. Ai nấy đều mặt mày nghiêm túc, hô hấp dồn dập.

Họ đồng loạt ngước nhìn lên bầu trời, nơi hàng vạn hạm đội vạn giới đang bắt đầu nạp đầy năng lượng hủy diệt vào các khẩu thần pháo tiên lực, sẵn sàng giội bom xuống Tản Viên Thần Sơn. Uy áp kinh thiên động địa ấy khiến hư không xung quanh nông trang không ngừng rạn nứt. Thế nhưng, khi họ quay sang nhìn Diệp Phi, tất cả đều phải rùng mình ớn lạnh trước phong thái của ngài.

Lúc này, Diệp Phi đang đứng chống nạnh, gương mặt phong sương hiện rõ vẻ bực dọc, đôi mắt lờ đờ thường ngày bỗng nhiên lóe lên những tia sáng lạnh lùng (thực chất là vì lo mất mùa dưa hấu).

Lăng Tiêu khẽ vận hành thần niệm, truyền âm cho Mộc Vân Thư với giọng điệu run rẩy vì sùng bái:

– Vân Thư sư đệ, ngươi nhìn xem! Sư phụ đang tức giận đến cực điểm rồi! Những kẻ ngoại bang từ Đa Nguyên Vũ Trụ kia quả thực là chán sống, dám dẫn theo hàng triệu đại quân đến quấy rầy ruộng vườn của ngài. Sát khí của sư phụ lúc này đã khóa chặt vạn giới, chỉ là ngài vẫn muốn dùng phong thái phàm nhân để răn dạy chúng ta!

Mộc Vân Thư hít một hơi thật sâu, ánh mắt thư sinh của hắn rực sáng lên luồng trí tuệ vĩ đại. Hắn khẽ gật đầu, truyền âm đáp lại:

– Lăng Tiêu sư huynh nói cực kỳ chính xác. Sư phụ nói ‘trời sắp dông bão’, thực chất là đang cảnh báo một trận đại kiếp nạn diệt thế của Đa Nguyên Vũ Trụ sắp đổ ập xuống Âu Lạc Thần Châu. Ngài ra lệnh cho chúng ta ‘dọn dẹp, che chắn ruộng vườn’, ý tứ sâu xa chính là muốn chúng ta xuất quân tàn sát sạch sẽ lũ kiến hôi ngoài kia, biến chúng thành tro bụi để làm phân bón hữu cơ bồi bổ cho linh mạch của nông trang!

Càn Khôn Tử đứng bên cạnh, tay cầm chiếc chổi tre rách run bần bật vì phấn khích, lão thầm truyền âm gia nhập cuộc hội thoại:

– Ôi Tiên Tôn vĩ đại! Ngài quả thực là từ bi vô lượng! Lũ ngoại bang kia hung hãn như vậy, nhưng trong mắt ngài cũng chỉ là một trận ‘mưa dông’ tầm thường cần dọn dẹp. Lão già này hôm nay nhất định phải quét dọn thật sạch sẽ, không để một giọt ma huyết dơ bẩn nào làm bẩn sân đất nện của ông chủ!

Thẩm Vạn Kim múp míp cũng gật đầu lia lịa, lòng tràn ngập chiến ý:

– Đúng thế! Vạn Bảo Lâu của ta sẵn sàng dốc toàn bộ tài lực để hỗ trợ các vị tiền bối tiêu diệt tàn dư vạn giới! Quyết bảo vệ ruộng dưa của ông chủ đến giọt máu cuối cùng!

Diệp Phi hoàn toàn không nghe thấy những lời truyền âm “não bổ” đầy kinh dị của đám đồ đệ. Hắn chỉ thấy luồng gió bấc thổi qua góc sân làm cát bụi bay mù mịt, luống hành hoa mới xới ở góc phía Tây Nam đang bị gió thổi tung cả đất cát lên.

– Phiền thật đấy!

Diệp Phi tặc lưỡi, nghĩ bụng: “Đất ở luống hành phía Tây Nam này khô quá, gió thổi mạnh thế này mà không tưới nước giữ đất trước, lát nữa bão về mưa xối mạnh một cái là trốc sạch gốc hành hoa của mình mất. Phải tưới đẫm nước cho nó bám chặt vào đất mới được.”

Hắn liếc nhìn quanh sân, thấy chiếc gáo dừa nứt rách bươm, bám đầy rêu phong đang nằm lăn lóc cạnh bể nước giếng khơi. Diệp Phi tiến lại gần, cúi người múc đầy một gáo nước giếng lạnh ngắt, rồi quay sang vẫy vẫy tay gọi Mộc Vân Thư:

– Vân Thư! Lại đây!

Mộc Vân Thư vội vàng bước lên một bước, cúi đầu cung kính:

– Dạ, sư phụ có điều chi sai bảo?

Diệp Phi đưa chiếc gáo dừa nứt đầy nước giếng cho Mộc Vân Thư, dặn dò bằng giọng nghiêm nghị:

– Ngươi là đứa có tay chân nhẹ nhàng, khéo léo nhất ở đây. Cầm lấy cái gáo dừa này, chạy ngay ra luống hành phía Tây Nam kia tưới thật đẫm cho ta! Nhớ kỹ, phải tưới đón mưa trước để giữ chặt gốc hành, không được để gió bão thổi bay mất đất! Làm nhanh lên kẻo bão nó ập vào thì có mà ăn cám cả lũ đấy nghe chưa!

Ngay khoảnh khắc hai bàn tay thư sinh của Mộc Vân Thư chạm vào vỏ dừa xù xì nứt nẻ của chiếc gáo, một luồng luân hồi khí tức cổ xưa, bao la và vĩ đại như cả một dòng sông thời gian đột ngột tuôn trào cuồn cuộn vào kinh mạch của hắn.

Oanh!

Đầu óc Mộc Vân Thư vang lên một tiếng nổ lớn. Trong thế giới quan tu tiên của hắn, chiếc gáo dừa nứt này không còn là một vật dụng sinh hoạt phàm trần nữa. Vết nứt dọc trên thân gáo chính là một khe hở quy luật tối cao, nơi đang điên cuồng phun trào Thái Sơ Bản Nguyên Lực rực sáng ánh hoàng kim!

Còn dòng nước giếng tầm thường bên trong gáo, lúc này đang lấp lánh thứ ánh sáng vàng kim tinh khiết nhất, tỏa ra đạo vận Thủy Đạo Bản Nguyên nồng đậm đến mức chỉ cần hít một hơi, tu vi Chúc Đồng Cảnh của hắn đã tự động vận chuyển trơn tru, đan điền ấm áp lạ thường. Đây… đây chính là Thái Sơ Bản Nguyên Dịch vạn cổ hiếm gặp, một giọt cũng đủ để làm điên đảo cả một phương Tiên Vực, vậy mà sư phụ lại tùy tiện múc đầy cả một gáo để cho hắn đi “tưới hành”!

Mộc Vân Thư run rẩy nâng chiếc gáo dừa nứt lên, hai mắt rơm rớm nước mắt vì cảm động và sùng bái tột cùng. Hắn nhìn về phía Tây Nam sườn núi — nơi luống hành hoa tọa lạc, cũng chính là hướng tấn công chủ lực của hàng vạn hạm đội vạn giới ngoài kia.

Hắn hiểu rồi! Sư phụ quả thực là thần cơ diệu toán, bố cục vạn năm không một kẽ hở!

Sư phụ bảo hắn “tưới đẫm luống hành phía Tây Nam để đón mưa giữ đất”, thực chất là đang mượn tay hắn để thi triển Thủy Đạo Bản Nguyên, tịnh hóa hoàn toàn lũ cường giả vạn giới đang rình rập ở hướng Tây Nam ngoài kia! Ngài muốn dùng dòng nước Thái Sơ này để giữ vững “long mạch” đất mẹ Âu Lạc trước cơn bão táp diệt thế!

– Đồ nhi tuân lệnh sư phụ vĩ đại! Đồ nhi nhất định sẽ tưới thật đẫm luống hành phía Tây Nam, tuyệt đối không để một ngọn gió độc nào làm lung lay gốc rễ!

Mộc Vân Thư dõng dạc hô to, dập đầu một cái thật mạnh xuống đất bái lạy Diệp Phi, rồi vác chiếc gáo dừa nứt, hiên ngang bước từng bước khoan thai về phía ranh giới sườn núi phía Tây Nam.

Diệp Phi nhìn theo bóng lưng gầy gò của cậu học trò nghèo, khẽ lắc đầu ngao ngán:

– Cái thằng nhóc này, tưới có luống hành thôi mà làm như đi ra trận không bằng. Đúng là đầu óc của đám thư sinh thi rớt, lúc nào cũng nghiêm trọng hóa vấn đề!

Nói rồi, Diệp Phi quay người vác chiếc cuốc rỉ sét chạy ra ruộng dưa hấu phía sau nhà để tranh thủ che chắn mấy quả dưa non trước khi bão đổ bộ.

Lúc này, tại ranh giới sườn núi phía Tây Nam Tản Viên Thần Sơn.

Bầu trời ngoài màng chắn phòng ngự của liên quân Âu Lạc đang bị bao phủ bởi một màu tím đen chết chóc. Hàng vạn chiến thuyền khổng lồ của Đa Nguyên Vũ Trụ đang dàn trận ép sát.

Đứng trên mũi chiếc chiến thuyền đồng thau dẫn đầu, một vị Tiên Đế ngoại bang mặc long bào màu tím đậm, trên đầu đội mũ miện lấp lánh tinh thần lực, lớn tiếng cười cuồng vọng, giọng nói vang dội khắp tinh không:

– Ha ha ha! Âu Lạc Thần Châu chỉ là một góc nhỏ bé, linh mạch hoang vu, vậy mà dám chống lại vạn giới hội tụ sao? Hùng Vương! Mau giao ra Thái Sơ Bản Nguyên và kẻ vác cuốc ẩn thế kia, nếu không, bổn đế sẽ ra lệnh cho vạn pháo tề phát, san bằng ngọn núi này thành bình địa!

Dưới đất, Hùng Vương sắc mặt xanh mét, tay nắm chặt thanh kiếm rực lửa chiến ý, đang định hạ lệnh cho mười vạn đại quân kích hoạt Trống Đồng Thần Trận để liều chết một phen thì bỗng nhiên, một bóng người mặc áo vải thô màu xám tro, tay cầm chiếc gáo dừa nứt nẻ từ từ bước ra khỏi màng chắn hoàng kim.

Đó là Mộc Vân Thư.

Gương mặt thư sinh của hắn bình thản đến lạ lùng, tà áo vải thô bay phần phật trong gió bão ma khí. Hắn đứng trên mỏm đá cao nhất của sườn núi Tây Nam, lạnh lùng nhìn xuống hàng triệu chiến thuyền và vạn giới cường giả đang vênh váo trên bầu trời.

Vị Tiên Đế mặc long bào tím nhìn thấy một tên thư sinh yếu ớt, không hề có chút dao động linh lực mạnh mẽ nào bước ra, trên tay lại cầm một chiếc gáo dừa nứt nẻ bám đầy rêu phong, liền ôm bụng cười ngặt nghẽo đầy khinh bỉ:

– Ha ha ha! Âu Lạc Thần Châu đã hết người rồi sao? Lại phái một tên thư sinh nghèo kiết xác, cầm một cái gáo dừa sứt mẻ ra để cầu xin tha mạng à? Thật là nực cười làm sao!

Mộc Vân Thư khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt tràn ngập sự thương hại nhìn vị Tiên Đế kia như nhìn một kẻ đã chết. Hắn nhẹ giọng nói, thanh âm tuy nhỏ nhưng lại vang vọng rõ ràng bên tai của từng vị cường giả vạn giới:

– Lũ kiến hôi vô tri các ngươi, dám làm phiền đến cảnh thanh tịnh trồng rau của sư phụ ta. Sư phụ ta lòng mang đại từ bi, không muốn tự tay sát sinh làm bẩn đất mẹ Âu Lạc, nên mới sai ta ra đây tưới nước cho luống hành hoa. Hôm nay, ta sẽ dùng ‘Tưới nước chi Đạo’ của sư phụ để tiễn các ngươi lên đường!

Dứt lời, Mộc Vân Thư nâng chiếc gáo dừa nứt lên.

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ vạn trượng từ trong vết nứt của gáo dừa bùng phát, chiếu sáng rực cả một vùng trời đất đêm tối. Luồng uy áp tối cổ, bao la của Thái Sơ Bản Nguyên Lực từ chiếc gáo dừa quét qua, khiến toàn bộ hàng vạn chiến thuyền, hạm đội xương sọ và cả những vị Tiên Đế, Ma Chủ đang vênh váo kia bỗng nhiên đông cứng lại.

Họ kinh hoàng phát hiện ra, toàn bộ quy luật thời gian và không gian xung quanh mình đã bị ngưng trệ hoàn toàn! Tiên lực, ma công trong cơ thể họ như bị một bàn tay vô hình khổng lồ bóp nghẹt, không thể vận chuyển dù chỉ một tia!

– Cái… cái gì thế này?! Đây là lực lượng gì?!

Vị Tiên Đế mặc long bào tím kinh hoàng hét lên, đôi mắt trợn trừng muốn nứt ra khi nhìn thấy chiếc gáo dừa nứt nẻ kia đang tỏa ra hơi thở của nguồn gốc vạn Đạo.

Mộc Vân Thư không thèm để ý đến sự hoảng loạn của kẻ thù. Hắn vận dụng triết lý tưới nước mà Diệp Phi đã dạy suốt ba năm qua: “Tưới cây là phải tưới tận gốc, hắt nước là phải hắt thật dứt khoát, không được ngập ngừng.”

Hắn nhẹ nhàng xoay cổ tay, hắt mạnh dòng nước giếng lấp lánh ánh hoàng kim từ trong gáo dừa ra ngoài không trung.

Xoạt!

Dòng nước phàm trần rời khỏi gáo dừa, ngay lập tức hóa thành một đại dương Thái Sơ Bản Nguyên màu vàng kim khổng lồ rộng hàng triệu dặm, cuồn cuộn đổ ụp xuống từ chín tầng mây như một cơn đại hồng thủy khai thiên lập địa!

Luồng nước đi đến đâu, quy luật thời gian và không gian của vạn giới liền bị gột rửa sạch sẽ đến đó. Các chiến thuyền bằng xương sọ của Ma tộc, các hạm đội đồng thau của Tiên giới, và cả những vị Tiên Đế, Ma Chủ đang vênh váo kia… chưa kịp phát ra tiếng hét thảm thiết nào đã bị dòng nước hoàng kim hòa tan hoàn toàn.

Tu vi ngàn năm, vạn năm của họ bốc hơi như bong bóng xà phòng dưới ánh mặt trời. Thân thể, linh hồn và mọi dấu vết tồn tại của họ trong dòng lịch sử đều bị tịnh hóa triệt để, biến thành những hạt tro bụi vũ trụ thanh khiết nhất, nhẹ nhàng rơi xuống sườn núi Tản Viên.

Rào rào rào…

Những hạt bụi tro vũ trụ rơi xuống đất, ngay lập tức được linh mạch của sườn núi hấp thụ, biến thành lớp phân bón hữu cơ vô cùng màu mỡ. Những luống hành hoa, ruộng dưa hấu và những cây cỏ dại xung quanh ngọn núi bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, tỏa ra hương thơm thanh khiết của đại đạo.

Chỉ trong một nốt nhạc, bầu trời đen kịt đầy sấm chớp và ma khí diệt thế bỗng chốc quang đãng trở lại. Mây đen tan biến sạch sẽ, để lộ ra ánh trăng sáng tỏ đêm mùa hạ và những ngôi sao lấp lánh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Mộc Vân Thư thu hồi chiếc gáo dừa nứt, gương mặt thư sinh vẫn bình thản, khẽ phủi phủi tà áo vải thô rồi quay người bước trở lại vào trong màng chắn.

Lúc này, ở phía dưới chân núi.

Hùng Vương, Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng cùng mười vạn đại quân Âu Lạc đứng chết trân tại chỗ. Mặt mũi ai nấy cắt không còn một giọt máu, miệng há hốc đến mức có thể nuốt trôi cả quả trứng gà của Tiểu Hồng.

Họ vừa chứng kiến cái gì thế này?!

Hàng vạn hạm đội vạn giới, hàng triệu đại quân cường giả Đa Nguyên Vũ Trụ, cùng những vị Tiên Đế, Ma Chủ mạnh mẽ vô biên… vậy mà chỉ bị một tên đệ tử của Tiên Tôn dùng một gáo nước giếng hắt một cái quét sạch sành sanh?! Biến thành phân bón cho sườn núi?!

Hùng Vương run rẩy quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm đầu, giọng nói lạc đi vì chấn động tâm thần tột độ:

– Tiên… Tiên Tôn vĩ đại vô song! Một gáo nước giếng tiêu diệt vạn giới cường giả! Đây mới chính là thần thông tối thượng của ngài! Vương triều Âu Lạc Thần Châu ta nguyện đời đời kiếp kiếp quỳ lạy dưới chân ngài!

Mười vạn đại quân Âu Lạc cũng đồng loạt quỳ rạp xuống đất như triều dâng, dập đầu lia lịa hướng về phía đỉnh Tản Viên Thần Sơn, tiếng hô vang dội cả một phương trời đất:

– Tiên Tôn vĩ đại vô song! Tiên Tôn vĩ đại vô song!

Trong khi đó, ở trên sân nông trang.

Diệp Phi vừa mới vác chiếc cuốc rỉ sét chạy ra ruộng dưa hấu phía sau nhà, chưa kịp che chắn gì thì bỗng nhiên thấy trời quang mây tạnh, gió lốc biến mất sạch sẽ, ánh trăng lại sáng tỏ như thường.

Hắn đứng đực mặt ra giữa ruộng dưa, gãi gãi đầu đầy hoang mang:

– Ơ? Cái đéo gì thế này? Dông bão gì mà chưa kịp mưa đã tạnh rồi? Đúng là cái thời tiết dở hơi cám hấp, làm mình hú hồn chim én, chạy hớt hải ra đây!

Hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi, lau lau mồ hôi trên trán, rồi vui vẻ vác cuốc đi bộ quay trở lại hiên nhà tranh.

Nhìn thấy Mộc Vân Thư đang xách chiếc gáo dừa nứt đi vào sân, Diệp Phi liền mỉm cười gật đầu khen ngợi:

– Vân Thư! Làm tốt lắm! May mà có ngươi tưới nước giữ đất kịp thời, luống hành hoa phía Tây Nam vẫn nguyên vẹn. Thôi, trời tạnh rồi, mau vào rửa tay chân rồi chuẩn bị ăn cơm nếp kho quẹt nóng hổi đi! Hôm nay ta vui vẻ, sẽ cho mỗi đứa thêm một mẩu khoai lang luộc nữa!

Mộc Vân Thư cúi đầu cung kính, trong lòng dâng trào niềm tự hào và sùng bái tột cùng:

– Dạ! Đồ nhi vâng lệnh sư phụ vĩ đại!

Dưới ánh trăng sáng tỏ của đêm mùa hạ, khói trà dại vẫn nhẹ nhàng lãng đãng bay lên từ góc sân nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, mang theo sự bình yên vĩnh hằng bao phủ lên toàn bộ Âu Lạc Thần Châu vĩ đại, để lại vạn giới phía ngoài đã hoàn toàn câm lặng trong nỗi kinh hoàng tột độ trước một gáo nước giếng vô tình của người nông phu ẩn thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8