Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 86: Thần Vô Cực triệu hồi
“Ngươi có ngửi thấy mùi gì không?”
“Thủy Tổ vĩ đại, là… mùi khoai tây hầm xương bốc khói! Không, hình như còn có cả mùi hành hoa phi mỡ thơm lừng nữa!”
“Câm miệng! Thằng ngu này! Đó là mùi của đạo vận tịnh hóa! Là hơi thở của Thái Sơ Bản Nguyên!”
Thần Vô Cực gầm lên một tiếng đầy đau đớn, âm thanh khàn đặc rít qua kẽ răng rỉ máu. Hắn ngồi tàn tạ trên chiếc ngai làm bằng xương sọ của vạn cổ cường giả, nhưng giờ đây, chiếc ngai ấy trông chẳng khác nào một đống củi khô mục nát. Cánh tay trái của hắn đã bị đứt lìa tận gốc, vết thương không thể khép miệng mà liên tục rỉ ra thứ ma huyết màu tím đen tà ác. Kinh khủng hơn, con mắt dọc khổng lồ giữa trán hắn – thứ từng có thể nhìn thấu vạn năm nhân quả – nay đã hoàn toàn mù lòa, bị bao phủ bởi một vết sẹo xám xịt do tàn tro bếp để lại.
Ma Tế, kẻ lúc này chỉ còn lại nửa thân người phía trên, đang dùng hai cánh tay khẳng khiu, đầy vảy đen để bò lết trên sàn đá lạnh lẽo của Vực Ngoại Ma Điện. Gã vừa khóc lóc thảm thiết, vừa run rẩy dâng lên một mảnh vỡ đồng nát rỉ sét bám đầy bùn đất phương Nam.
Mảnh đồng nát ấy chỉ to bằng lòng bàn tay, trông như một góc của chiếc nồi sứt mẻ nào đó mà phàm nhân vứt xó vườn. Thế nhưng, ngay khi mảnh đồng được đưa vào mật thất, một luồng sóng xung kích màu vàng kim rực rỡ đột ngột phun trào từ bên trong nó.
Luồng sáng hoàng kim ấy mang theo hơi thở ấm áp của đất mẹ Âu Lạc, nhưng đối với ma khí tà ác của Vực Ngoại, nó lại là thứ độc dược chí mạng nhất.
*Ầm!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Toàn bộ sương mù tím đen bao phủ quanh Vực Ngoại Ma Điện bị luồng sáng hoàng kim quét qua, tịnh hóa sạch sẽ một mảng lớn như tuyết gặp mặt trời mùa hè. Những bức tường đá ngàn năm khắc đầy ma văn cấm kỵ bắt đầu rạn nứt, rơi rụng từng mảng lớn.
Thần Vô Cực phun ra một ngụm ma huyết đen kịt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn nhìn chằm chằm vào mảnh đồng nát kia với ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi tột cùng xen lẫn sự thèm khát điên cuồng.
“Đến rồi… Luồng sức mạnh này… Long mạch của Âu Lạc Thần Châu không những không bị hủy hoại, mà nó còn được vá lại hoàn toàn! Đạo vận của vùng đất thấp hèn kia giờ đây đã đại thịnh đến mức không thể tưởng tượng nổi!” Thần Vô Cực run rẩy lẩm bẩm, giọng nói chứa đựng sự hoang mang cực hạn. “Kẻ vác cuốc… rốt cuộc hắn đã làm cái quái gì thế này? Hắn chỉ cần bổ một nhát cuốc xuống đất ruộng, mà có thể đảo ngược cả thiên cơ, siết chặt phong ấn kỷ nguyên của ta thêm mười vạn năm sao?!”
Ma Tế vừa lết lùi lại phía sau để tránh luồng ánh sáng hoàng kim, vừa run giọng báo cáo:
“Thủy Tổ vĩ đại… Tin dữ từ biên giới phía Nam gửi về… Mười vạn ma binh tinh nghệ cùng năm vị Ma tướng tiên phong của chúng ta… họ không chết. Nhưng… nhưng bọn họ đã hoàn toàn mất đi ma tính!”
“Cái gì?!” Thần Vô Cực trợn mắt, con mắt độc nhất còn lại co rụt thành một đường chỉ nhỏ. “Ý ngươi là bọn họ bị tịnh hóa?”
“Không chỉ là tịnh hóa…” Ma Tế bật khóc thành tiếng, giọng điệu vừa bất lực vừa lố bịch. “Bọn họ… bọn họ đã tự nguyện giao nộp ma khí, cởi bỏ giáp sắt, mặc vào những bộ quần áo vải thô rách rưới. Hiện tại, mười vạn đại quân của ngài đang chia nhau đi… nuôi lợn và trồng khoai lang ở sườn núi phía Bắc! Bọn họ còn vừa giã gạo vừa hát ca dao của phàm nhân Âu Lạc, tuyên bố muốn làm người lương thiện, suốt đời ăn chay niệm Phật để chuộc lỗi với ‘Ông chủ’!”
*Phụt!*
Thần Vô Cực lại phun ra một ngụm ma huyết nữa. Lần này, hắn không phải bị thương do phản phệ, mà là bị tức đến mức nghẹn họng.
Mười vạn ma binh tinh nhuệ được hắn nuôi dưỡng qua hàng vạn năm, gieo rắc nỗi kinh hoàng cho biết bao thế giới, giờ đây lại rủ nhau đi nuôi lợn và hát ca dao?! Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với dòng dõi Thiên Ma từ thuở khai thiên lập địa đến nay!
“Người vác cuốc… ngươi quá tàn nhẫn!” Thần Vô Cực gầm lên trong vô vọng. “Ngươi không giết bọn họ, mà lại dùng thứ tà thuật trồng rau nuôi gà kia để đồng hóa bọn họ! Ngươi muốn hủy hoại tôn nghiêm của Thiên Ma chúng ta sao?!”
Hắn biết rõ, nếu cứ tiếp tục đối đầu trực diện, gã lão nông phu vác cuốc trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn kia chỉ cần phẩy nhẹ chiếc quạt nan rách thêm một phát nữa, là cả Vực Ngoại Ma Tộc sẽ thực sự biến thành một trang trại chăn nuôi gia súc quy mô lớn của hắn mất.
“Không… Ta không thể ngồi chờ chết!” Ánh mắt Thần Vô Cực lóe lên tia sáng xảo quyệt của một lão quái vật đã sống qua ba kỷ nguyên. “Hắn mạnh, nhưng hắn luôn nghĩ mình là người phàm. Hắn thích chơi trò ẩn thế, thích trồng rau nuôi gà… Vậy thì ta sẽ dùng chính luật chơi của hắn để kéo kẻ khác xuống nước!”
Hắn quay sang nhìn Ma Tế, lạnh lùng ra lệnh:
“Chuẩn bị tế đàn! Hiến tế một vạn ma hồn tàn dư còn sót lại trong ngục tối. Ta muốn kích hoạt ‘Vạn Giới Ma Kính’!”
Ma Tế giật mình, run rẩy hỏi:
“Thủy Tổ vĩ đại… Ngài muốn liên lạc với… Ngoại Bang Ma Tộc phương Bắc sao? Bọn họ là lũ sói đói tham lam vô độ, nếu dẫn bọn họ vào Âu Lạc…”
“Câm miệng!” Thần Vô Cực cắt ngang lời gã, nụ cười tà dị hiện lên trên gương mặt tàn tạ. “Lũ sói đói phương Bắc kia kiêu ngạo tự phụ, chưa từng nếm trải mùi vị của chiếc dép rơm và nước rửa chân của người vác cuốc kia. Chúng thèm khát linh mạch hoàng kim của Âu Lạc đúng không? Ta sẽ dâng miếng mồi ngon này cho chúng! Để xem, cái gã Tà Đế Dạ Sát kia có thể chịu được mấy phát cuốc của Tiên Tôn!”
—
Trong mật thất tối tăm của Vực Ngoại Ma Điện, một trận pháp cổ xưa vẽ bằng máu tươi bắt đầu rực sáng. Một vạn ma hồn gào thét thảm thiết bị hút vào tâm trận, hóa thành nguồn năng lượng khổng lồ rót vào chiếc gương đồng khổng lồ bám đầy rêu phong đặt ở giữa phòng.
Mặt gương đồng vốn đang u tối bỗng nhiên gợn sóng như mặt nước, tỏa ra luồng khói đen mờ mịt. Ngay sau đó, một bóng người khổng lồ bao quanh bởi hàng vạn luồng lôi điện đen tà ác hiện lên trong gương.
Đó là một nam tử trung niên có mái tóc dài màu tím nhạt, mặc một bộ huyết giáp rực lửa chiến ý, ánh mắt sắc lạnh như có thể xuyên thấu hư không. Trên trán gã có một ký hiệu hình tia sét đen – biểu tượng của kẻ thống trị Ngoại Bang Ma Tộc phương Bắc, vị cường giả nửa bước Bá Vương Cảnh: Tà Đế Dạ Sát.
“Ha ha ha! Vô Cực đạo hữu, sao hôm nay lại rảnh rỗi hiến tế ma hồn để liên lạc với bổn đế thế này?” Giọng nói của Dạ Sát vang lên từ trong gương đồng, mang theo sự kiêu ngạo vô song và ý vị mỉa mai rõ rệt. “Nhưng mà… nhìn ngươi có vẻ hơi tơi tả nhỉ? Cánh tay trái của ngươi đâu rồi? Còn con mắt dọc vạn cổ của ngươi nữa, sao lại bị che bởi một đống tro xám xịt thế kia? Đừng nói với ta là ngươi đi ăn trộm dưa hấu của phàm nhân rồi bị người ta đánh cho ra nông nỗi này nhé?”
Khóe mắt Thần Vô Cực giật nẩy lên. Hắn nén cơn giận đang bùng cháy trong lòng, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, khẽ hắng giọng một tiếng rồi nói bằng giọng điệu thâm trầm, huyền bí:
“Dạ Sát đạo hữu thật khéo đùa. Bổn tổ chỉ là đang thử nghiệm một loại bí pháp nghịch thiên cải mệnh, muốn cưỡng ép đột phá phong ấn kỷ nguyên để bước vào cảnh giới cao hơn, nên vô tình bị thiên đạo phản phệ một chút mà thôi. Chút thương tích nhỏ này, chỉ cần vài ngày là khôi phục, có gì đáng ngại?”
Dạ Sát ở đầu bên kia gương đồng khẽ nheo mắt, hiển nhiên là không hoàn toàn tin tưởng lời giải thích của Thần Vô Cực. Nhưng gã cũng không thèm vạch trần, chỉ lạnh lùng hỏi:
“Vậy ngươi tìm ta có việc gì? Ngoại Bang phương Bắc của ta và Vực Ngoại của ngươi nước sông không phạm nước giếng, ta đang bận chuẩn bị vạn chiếc ma thuyền để vượt biển chinh phạt các thế giới khác, không có thời gian rảnh rỗi nghe ngươi kể khổ đâu.”
Thần Vô Cực khẽ cười nhạt, ra vẻ thần bí:
“Nếu bổn tổ nói… ta muốn tặng cho ngươi một món quà lớn, một miếng mồi ngon có thể giúp ngươi trực tiếp đột phá lên Bá Vương Cảnh thực thụ thì sao?”
“Ồ?” Dạ Sát nhướng mày, lôi điện đen quanh người gã khẽ dao động. “Món quà gì?”
Thần Vô Cực không nói hai lời, khẽ vẫy tay trái (bằng linh lực ngưng tụ), truyền đi một luồng thần niệm chứa đựng hình ảnh luồng linh khí hoàng kim vừa phun trào từ long mạch Âu Lạc.
Trong hình ảnh thần niệm ấy, long mạch của Âu Lạc Thần Châu uốn lượn như một con cự long hoàng kim khổng lồ dưới lòng đất, tỏa ra luồng đạo vận thanh khiết, đậm đặc đến mức hóa thành những cơn mưa linh khí rơi xuống vạn dặm non sông. Bất kỳ tu sĩ nào chỉ cần nhìn thấy cảnh tượng này, cũng có thể cảm nhận được lỗ chân lông toàn thân đang giãn nở ra vì thèm khát.
*Rầm!*
Dạ Sát ở đầu bên kia gương đồng đột ngột đứng bật dậy khỏi ngai tòa của gã, hai mắt rực sáng lên tia tham lam vô độ, lồng ngực phập phồng dữ dội:
“Đây… đây là linh mạch hoàng kim của Âu Lạc Thần Châu?! Sao có thể như vậy được? Trăm vạn năm nay, long mạch của vùng đất đó đã bị phong ấn và suy kiệt hoàn toàn, sao đột nhiên lại khôi phục mạnh mẽ đến mức này?!”
Thần Vô Cực trong lòng thầm cười lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ tiếc nuối và bất lực:
“Đúng vậy. Long mạch Âu Lạc đã hoàn toàn thức tỉnh, linh khí dồi dào gấp mười lần thời kỳ đỉnh phong nhất. Nếu Dạ Sát đạo hữu có thể chiếm được vùng đất này, dẫn dắt Ngoại Bang Ma Tộc chiếm đóng linh mạch, việc ngươi đột phá lên Bá Vương Cảnh, thậm chí là Hùng Đế Cảnh chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay!”
Dạ Sát hít một hơi thật sâu để kìm nén sự phấn khích, nhưng gã vẫn giữ được sự khôn ngoan của một vị Tà Đế:
“Vô Cực đạo hữu, ngươi tốt bụng như vậy từ bao giờ thế? Miếng mồi ngon thế này, sao ngươi không tự mình nuốt đi, lại phải chia sẻ cho ta? Đừng nói với ta là ngươi sợ vương triều Âu Lạc nhé?”
Thần Vô Cực khẽ thở dài, lắc đầu tỏ vẻ sầu não:
“Ta đã nói rồi, ta bị thiên đạo phản phệ, nguyên thần trọng thương, hiện tại chỉ có thể cố gắng giữ vững phong ấn kỷ nguyên chứ không thể động thủ. Hơn nữa… triều đình Hùng Vương tuy suy yếu, nhưng bọn họ vừa ban bố một quốc sách vô cùng kỳ lạ.”
“Quốc sách gì?” Dạ Sát nhướng mày hỏi.
“Toàn dân quy ẩn… trồng rau nuôi gà!” Thần Vô Cực nói bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc, nhưng trong lòng thì đang run rẩy vì xấu hổ. “Bọn họ đã từ bỏ việc tu luyện chiến đấu, tất cả các Lạc Tướng, Lạc Hầu đều vác cuốc ra đồng làm ruộng. Ngay cả kẻ đang trấn giữ ngọn núi thiêng Tản Viên – nơi linh khí đậm đặc nhất – cũng chỉ là một gã nông phu phàm trần, suốt ngày chỉ biết lo lắng về ruộng dưa hấu và vườn hành hoa của hắn.”
Dạ Sát nghe xong, ngẩn người ra một lúc, rồi đột ngột bật cười ha hả, tiếng cười vang dội đầy sự khinh bỉ và ngạo nghễ:
“Ha ha ha! Trồng rau nuôi gà?! Một lũ phế vật hèn nhát! Vương triều Âu Lạc tự xưng là dòng dõi Con Rồng Cháu Tiên, nay lại suy đồi đến mức toàn dân đi làm nông dân sao?! Còn gã nông phu ở Tản Viên kia nữa… Hóa ra chỉ là một tên phàm nhân may mắn nhặt được vài món đồ cổ có chút tà thuật để che mắt thiên hạ!”
Gã tự bổ não rằng, Thần Vô Cực vì đang trọng thương nên đâm ra nhát gan, bị mấy trò tà thuật lòe loẹt của gã nông dân kia dọa cho khiếp sợ. Còn gã – Dạ Sát Tà Đế, sở hữu tu vi nửa bước Bá Vương Cảnh, dưới trướng có hàng vạn chiếc ma thuyền vượt biển và hàng triệu đại quân tinh nhuệ, làm sao có thể sợ một lũ nông dân trồng lúa nước?!
“Vô Cực đạo hữu, ngươi đúng là càng sống càng thụt lùi rồi!” Dạ Sát ngạo nghễ tuyên bố, ánh mắt rực sáng chiến ý điên cuồng. “Mảnh đất Âu Lạc Thần Châu này, Ngoại Bang phương Bắc của ta nhận! Ta sẽ phái Huyết Sát Tà Tướng dẫn đầu vạn chiếc ma thuyền vượt biển tiến đánh biên giới phía Nam, san phẳng ngọn núi Tản Viên kia, cướp đoạt toàn bộ long mạch hoàng kim!”
Thần Vô Cực trong lòng sướng rên lên như mở hội, nhưng ngoài mặt vẫn vờ vịt khuyên can:
“Dạ Sát đạo hữu, ngươi phải cẩn thận một chút. Gã nông phu kia tuy là phàm nhân, nhưng hắn có nuôi một con chó đen rất hung dữ, lại có một con gà mái đỏ rực biết đẻ trứng lửa…”
“Hừ! Một con chó ghẻ và một con gà mái thì làm được trò trống gì?!” Dạ Sát cắt ngang lời hắn đầy khinh thường. “Trước mặt đại quân ma thuyền của ta, tất cả đều sẽ biến thành tro bụi! Ngươi cứ ở đó mà dưỡng thương đi, chờ tin mừng bổn đế san phẳng phương Nam!”
Dứt lời, hư ảnh của Dạ Sát biến mất khỏi gương đồng, mặt gương lại trở về trạng thái u tối, lạnh lẽo.
Trong mật thất, Thần Vô Cực chậm rãi đứng dậy, con mắt độc nhất của hắn híp lại, phát ra những tiếng cười khành khạch đầy tà ác và châm biếm:
“Khành khạch khạch… Dạ Sát đạo hữu ơi là Dạ Sát đạo hữu… Ngươi cứ kiêu ngạo đi. Để xem, khi ngươi đối mặt với cái quạt nan rách và chiếc dép rơm của gã nông phu kia, ngươi có còn cười nổi nữa không. Tốt nhất là ngươi bị hắn đập cho tan xác, để ta có thể tọa sơn quan hổ đấu, tìm cơ hội thu thập tàn hồn của ngươi để khôi phục cánh tay này! Khành khạch khạch!”
—
Trái ngược hoàn toàn với những âm mưu đen tối, xảo quyệt đang diễn ra ở phương Bắc lạnh lẽo, tại nông trang trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn lúc này, bầu không khí lại vô cùng ấm áp, bình yên và tràn ngập… mùi cơm nếp thơm lừng.
Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, nhuộm đỏ rực cả khoảng sân đất nện đơn sơ. Diệp Phi đang ngồi thư thái trên chiếc chõng tre dưới bóng cây cọ cổ thụ, một tay cầm cọng cỏ khô để xỉa răng, gương mặt phong sương hiện lên vẻ vô cùng mãn nguyện và dễ chịu sau bữa cơm tối no nê.
Ở giữa sân, ba ngàn binh sĩ Âu Lạc cùng Vũ Ninh Lạc Hầu Bùi Hùng đang nằm, ngồi la liệt khắp nơi. Bọn họ vừa được thưởng thức mỗi người một bát cơm nếp hạt cau bốc khói nghi ngút, chan nước thịt kho tàu ba chỉ béo ngậy và ăn kèm dưa cải muối chua giòn sần sật do chính tay Tô Thanh Dao chuẩn bị dưới sự chỉ đạo của Diệp Phi.
Lúc này, toàn bộ ba ngàn người bọn họ đều đã nhắm nghiền hai mắt, chìm vào giấc ngủ sâu sưa, tiếng ngáy vang lên đều đặn như tiếng sấm rền vang khắp ngọn núi.
Dưới góc nhìn của Diệp Phi, cảnh tượng này chỉ đơn giản là: *Lũ này đúng là một đám chập mạch, dở người. Vừa mới ăn no xong một cái là lăn quay ra đất ngủ như lợn thế kia, chẳng biết có phải do đi đường xa mệt quá hay đầu óc bị trúng gió độc Tản Viên nữa. Thôi kệ, ngủ ngon thế kia thì mai chắc chắn sẽ có sức cuốc đất trồng lúa cho ta.*
Thế nhưng, nếu có một vị Tiên Đế hay Chí Tôn nào dùng thần thức nhìn vào khoảng sân này lúc này, họ chắc chắn sẽ bị dọa cho vỡ mật mà chết ngay tại chỗ!
Xung quanh cơ thể của ba ngàn binh sĩ và Bùi Hùng, những luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ đang cuồn cuộn vận chuyển như những sợi xích thần thoại. Hơi ấm từ bát cơm nếp kho quẹt của Tiên Tôn đang không ngừng biến đổi, tịnh hóa hoàn toàn mọi tạp chất, độc tố tích tụ sâu trong kinh mạch và xương cốt của bọn họ.
Xương cốt của bọn họ đang không ngừng phát ra những tiếng *răng rắc* trầm đục của kỹ nghệ đúc đồng Đông Sơn, da thịt trở nên kiên cố, dẻo dai đến mức đao thương bất nhập. Tu vi Chúc Đồng Cảnh của ba ngàn người đang điên cuồng tăng tiến, hướng thẳng tới viên mỹ cảnh giới mà không hề có bất kỳ rào cản nào!
Tô Thanh Dao và Mộc Vân Thư đang đứng bên hiên nhà, lặng lẽ quan sát cảnh tượng này với ánh mắt đầy vẻ sùng bái và kính ngưỡng tối cao đối với sư phụ.
“Sư phụ thật là vĩ đại…” Tô Thanh Dao khẽ thì thầm, hai mắt rơm rớm nước mắt vì cảm động. “Ngài biết ba ngàn binh sĩ này đã phải trải qua những trận chiến thảm khốc ở phương Bắc, đạo tâm và thân thể đều bị ma độc tàn phá, nên mới cố tình dùng bữa cơm nếp kho quẹt này để âm thầm tẩy tủy phạt cốt, vá lại đạo căn cho bọn họ. Lòng từ bi của ngài đúng là bao la như biển cả!”
Mộc Vân Thư khẽ gật đầu, ánh mắt thư sinh nho nhã lúc này rực sáng lên tuệ nhãn của một vị đại trận pháp sư:
“Đúng vậy. Cách sư phụ sắp xếp cho bọn họ ngủ la liệt trên sân đất nện này, thực chất là đang mượn địa thế của Tản Viên Thần Sơn để bố trí một tòa ‘Thái Sơ Dưỡng Thần Trận’. Mỗi hơi thở của bọn họ lúc này đều đang cộng hưởng với linh mạch của đất nước. Sau đêm nay, ba ngàn binh sĩ này sẽ trở thành một đội quân thần thoại bất khả chiến bại của vương triều Âu Lạc!”
Đúng lúc này, con chó đen Đại Hắc vốn đang nằm bò lười biếng dưới chân chõng tre của Diệp Phi đột ngột đứng bật dậy.
Đôi tai nhọn của nó dựng đứng lên, đôi mắt đen láy bỗng chốc rực sáng lên hai luồng tử quang tà dị, chiếu thẳng về hướng cực Bắc xa xôi. Nó cảm nhận được một luồng ma khí tanh nồng, hung hãn đang cuồn cuộn vượt biển, kèm theo tiếng gầm rú của hàng vạn chiếc ma thuyền đang hướng về phía Nam.
*Gâu! Gâu!*
Đại Hắc hướng về phương Bắc sủa vang hai tiếng đầy khinh bỉ và sát ý lạnh lẽo. Tiếng sủa tuy nhỏ dưới tai người phàm, nhưng lại hóa thành một luồng thần niệm tối cổ của Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển, trực tiếp xuyên qua vạn dặm không gian, chấn động thẳng vào nguyên thần của hàng vạn ma binh ngoại bang đang đi trên biển, khiến bọn chúng đồng loạt thổ huyết, ma thuyền chao đảo dữ dội.
*Bốp!*
Một tiếng động giòn giã vang lên. Diệp Phi bực mình cầm chiếc quạt nan rách, gõ nhẹ một phát vào đầu Đại Hắc, cằn nhằn mắng mỏ:
“Cái đồ chó lười này! Đêm hôm khuya khoắt tự dưng đứng dậy sủa bậy sủa bạ cái gì thế hả? Ba ngàn người người ta đang ngủ ngon lành để mai lấy sức đi làm việc, ngươi sủa thế làm người ta giật mình thức giấc thì sao? Mau nằm xuống ngủ đi, không mai ta xích cổ ngươi lại ngoài cổng rào với con gà mái bây giờ!”
Đại Hắc lập tức cụp tai xuống, vẻ mặt vô cùng tủi thân và ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất, khẽ rên ư ử dưới chân Diệp Phi.
Thế nhưng trong lòng nó thì đang thầm nghĩ: *Hừ, lũ Thiên Ma ngoại bang phương Bắc đúng là không biết sống chết, dám quấy rầy giấc ngủ trưa của chủ nhân. Cứ đợi đấy, để xem khi bọn bay đặt chân đến biên giới, chủ nhân có tiện tay dùng chiếc dép rơm vả cho bay màu cả tộc không. Đúng là một lũ mang đầu đến nộp làm phân bón ruộng!*
Diệp Phi nhìn bầu trời đêm trong vắt, gió bấc thổi qua rặng cọ xào xạc, hắn khẽ rùng mình vì cái lạnh hanh khô của mùa đông Tản Viên. Hắn quay sang bảo Mộc Vân Thư đang đứng gần đó:
“Vân Thư này, gió bấc thổi mạnh thế này, chắc ngày mai trời lại hanh khô, đất ruộng dễ bị nứt nẻ lắm. Sáng mai ngươi nhớ dậy sớm, vác cái gáo dừa ra giếng múc thêm vài chục thùng nước để tưới cho mấy luống hành hoa mới xới nhé. Đừng để hành bị héo, uổng công ta trồng mấy ngày hôm nay.”
Mộc Vân Thư nghe vậy, tim đập thình thịch, vội vàng quỳ sụp xuống dập đầu bái lạy, giọng nói run rẩy vì sùng bái:
“Đồ nhi tuân mệnh sư phụ! Sư phụ yên tâm, ngày mai dù có phải dẫn dòng sông thời gian chảy qua vườn rau, đồ nhi cũng quyết không để một cọng hành hoa nào của ngài bị tổn hại!”
Diệp Phi đưa tay lên ôm trán, bất lực thở dài ngao ngán:
“Lại nữa rồi… Lại một thằng chập mạch nói năng lảm nhảm cái gì mà dòng sông thời gian với chả hành hoa. Đúng là cái ngọn núi này có độc mà! Thôi, đi ngủ hết đi cho ta nhờ!”
Hắn vác chiếc cuốc rỉ sét đi vào trong nhà tranh, đóng cửa lại để đi ngủ, hoàn toàn không hề hay biết rằng, ở phương Bắc xa xôi, một cơn bão táp kinh hoàng của hàng vạn ma thuyền ngoại bang đang cuồn cuộn kéo đến, chuẩn bị mở ra một cuộc viễn chinh đầy “vô tình” và “hiểu lầm” vĩ đại nhất lịch sử Âu Lạc Thần Châu.