Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 87: Thực thể từ hư không

Cập nhật lúc: 2026-06-20 15:32:27 | Lượt xem: 10

Đêm đen như mực, tĩnh mịch đến đáng sợ.

Bên ngoài màng chắn quy luật của Âu Lạc Thần Châu, sâu trong vùng Hư Không Vô Tận – nơi ánh sáng chưa từng chạm tới và thời gian chỉ là một khái niệm vô nghĩa, những luồng khí lưu màu tím sậm vẫn cuồn cuộn chảy trôi như những con cự mãng khổng lồ. Nơi đây vốn là nghĩa địa của vạn giới, nơi các thế giới cổ xưa bị nghiền nát thành cát bụi, và cũng là nơi trú ngụ của những thực thể siêu việt, những kẻ đứng trên đỉnh cao của chuỗi thức ăn đa vũ trụ.

Bình thường, màng chắn thế giới của Âu Lạc Thần Châu vô cùng kiên cố, được gia trì bởi sức mạnh huyết mạch của Long tộc và Tiên tộc từ thời sơ khai, khiến các thực thể hư không dù có thèm khát linh mạch trù phú bên trong cũng chỉ có thể đứng ngoài dòm ngó. Thế nhưng, sự việc diễn ra vào ban ngày đã hoàn toàn phá vỡ sự cân bằng ấy.

Tiếng sủa thần niệm của Đại Hắc – con chó đen gác cổng nông trang – tuy bị Diệp Phi dập tắt bằng một cú gõ quạt nan, nhưng dư âm tối cổ của Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển lại quá mức tàn bạo. Luồng sóng âm vô hình ấy đã xé rách một khe hở microscopic, nhỏ đến mức mắt thường không thể thấy, trên màng chắn quy luật thế giới. Đối với những thực thể khổng lồ đang trôi nổi trong bóng tối lạnh lẽo của hư không, khe hở ấy chẳng khác nào một ngọn hải đăng rực sáng giữa đêm đông, hay một tấm biển neon nhấp nháy dòng chữ: “Mời vào, bên trong có đại tiệc!”.

Cùng lúc đó, tại Vực Ngoại Ma Điện phương Bắc.

Nơi từng là cung điện nguy nga, tráng lệ của Thủy Tổ Thiên Ma giờ đây trông chẳng khác nào một bãi phế liệu hoang tàn. Sương mù tím đen loãng tèo tèo, các cột đá chạm khắc hình vạn quỷ gào thét đều bị nứt nẻ, đổ vỡ ngổn ngang.

Thần Vô Cực – vị Thủy Tổ từng làm mưa làm gió qua ba kỷ nguyên – lúc này đang ngồi tàn tạ trên chiếc ngai xương sọ mục nát. Tình cảnh của hắn bây giờ có thể dùng hai chữ “thảm hại” để miêu tả. Cánh tay trái bị đứt lìa tận gốc, vết thương vẫn rỉ ra từng giọt ma huyết đen kịt, ăn mòn cả mặt sàn đá. Con mắt dọc giữa trán – biểu tượng cho ma nhãn thông thiên của hắn – giờ đây đã hoàn toàn mù lòa, sưng húp lên như một quả mận chín quá lứa, thỉnh thoảng lại giật giật đầy đau đớn.

“A… đau chết bổn tổ rồi! Tên người vác cuốc đáng chết… Kẻ ẩn cư quái dị kia… Ngươi rốt cuộc là thứ quái thai từ kỷ nguyên nào chui ra?!”

Thần Vô Cực ôm cái trán rách nát, gầm rú lên đầy bất lực. Hắn hận, hắn đau, và trên hết, hắn đang rơi vào trạng thái “trầm cảm” cực độ. Mười vạn ma binh tinh nhuệ nhất của hắn, cùng với năm vị Ma tướng Thần Thông Cảnh đỉnh phong, sau khi bị luồng Thái Sơ Thiên Lôi hoàng kim quét qua, giờ đây đã hoàn toàn… cải tà quy chính.

Theo tin tình báo mới nhất từ Ma Tế gửi về, lũ thuộc hạ hung hãn ngày nào của hắn hiện tại đang mặc áo vải thô, vui vẻ dắt lợn đi ăn, cuốc đất trồng khoai lang và rủ nhau hát ca dao ở sườn núi phía Bắc. Một lũ Thiên Ma khát máu bỗng chốc biến thành những nông dân lương thiện, yêu lao động và ghét chiến tranh! Sự đồng hóa đáng sợ này còn tàn nhẫn hơn cả việc diệt môn, nó trực tiếp bóp nát tôn nghiêm và đức tin ma đạo của Thần Vô Cực.

“Thủy Tổ vĩ đại… chúng ta… chúng ta phải làm sao đây?” Ma Tế lúc này chỉ còn lại nửa thân người phía trên, đang run rẩy bò lết dưới sàn điện, khóc lóc thảm thiết. “Lực lượng của Người vác cuốc kia quá mức quỷ dị. Hắn chỉ cần bổ một nhát cuốc xuống đất, long mạch Âu Lạc liền được vá lại, ma quân của ta liền biến thành phàm nhân. Cứ đà này, Ma giới phương Bắc sẽ biến thành trang trại chăn nuôi của hắn mất!”

“Câm miệng!” Thần Vô Cực gầm lên, ma huyết trong người sôi sục khiến hắn phun ra một ngụm máu đen. Đôi mắt đỏ ngầu còn lại của hắn rực lên sự điên cuồng và oán hận tột cùng. “Bổn tổ đã sống qua ba kỷ nguyên, chưa từng chịu nhục nhã thế này! Hắn muốn trồng rau? Hắn muốn nuôi gà? Được! Vậy thì bổn tổ sẽ cho hắn biết thế nào là hủy diệt!”

Hắn hít một hơi thật sâu, đưa bàn tay phải còn lại lên, dứt khoát tự đâm thẳng vào ngực mình. Hắn điên rồi! Hắn quyết định hiến tế một nửa ma nguyên bản mệnh còn sót lại của một vị Chí Tôn để thực hiện một cấm thuật cổ xưa nhất.

*Vù… vù…*

Một trận pháp hiến tế khổng lồ màu tím đen, bốc lên ngọn lửa tà ác rực trời đột ngột xuất hiện giữa đại điện. Thần Vô Cực quỳ rạp xuống trước trận pháp, giọng nói run rẩy nhưng đầy vẻ khúm núm, cung kính hướng về phía vết nứt không gian:

“Ý chí vĩ đại của Hư Không… Ngài vĩ đại, Chủ tể Hư Không tôn kính! Vãn bối Thần Vô Cực, nguyện dâng hiến một nửa ma nguyên Chí Tôn, cầu xin ngài mở mắt nhìn xuống thế giới vật chất thấp kém này!”

*Ầm!*

Không gian phía trên trận pháp đột ngột vặn vẹo. Một ý chí khổng lồ, lạnh lẽo, mang theo sự hỗn loạn và hư vô tuyệt đối từ sâu trong Hư Không Vô Tận hạ rọi xuống. Luồng áp lực này mạnh đến mức khiến toàn bộ Vực Ngoại Ma Điện bắt đầu rạn nứt sâu hơn, Ma Tế già nua nằm rạp dưới đất trực tiếp ngất xỉu vì không chịu nổi uy áp.

*”Kẻ bò lết dưới đất kia… Ngươi triệu gọi ta có việc gì? Một nửa ma nguyên của một Chí Tôn rách nát… thật là một lễ vật nghèo nàn.”* Một giọng nói không rõ nam nữ, vang vọng thẳng vào linh hồn Thần Vô Cực, mang theo sự khinh miệt tối thượng.

Thần Vô Cực không dám tức giận, vội vàng dập đầu lia lịa, ma huyết chảy ròng ròng trên mặt:

“Chủ tể Hư Không vĩ đại! Lễ vật tuy nhỏ, nhưng vãn bối có một thông tin vô cùng giá trị dâng lên ngài! Ở phương Nam của thế giới này, tại một ngọn núi tên là Tản Viên, có một kẻ ẩn cư quái dị tự xưng là người vác cuốc. Hắn sở hữu một nguồn sức mạnh Thái Sơ Bản Nguyên vô cùng thuần khiết. Không chỉ vậy, hắn còn nuôi một con chó đen mang huyết mạch Hỗn Độn Thần Thú cực kỳ hoàn mỹ! Chính con chó đó vừa rồi đã sủa rách màng chắn thế giới!”

Nghe đến bốn chữ “Thái Sơ Bản Nguyên” và “Hỗn Độn Thần Thú”, ý chí khổng lồ trong hư không đột nhiên dao động dữ dội. Đối với các thực thể hư không, Thái Sơ Bản Nguyên chính là món ăn ngon nhất, là liều thuốc đại bổ giúp chúng tiến hóa lên cảnh giới cao hơn.

*”Thái Sơ Bản Nguyên? Một thế giới vật chất cấp thấp lại có thứ này sao? Ngươi không lừa gạt ta chứ?”*

“Vãn bối tuyệt đối không dám!” Thần Vô Cực mừng thầm trong lòng, khuôn mặt vặn vẹo vì đắc ý. “Kẻ đó vô cùng kiêu ngạo, hắn giấu kín tu vi, giả làm một nông phu trồng rau để che mắt thiên đạo. Nhưng thực chất, hắn đang âm thầm bố trí một ván bài vĩ đại để thôn tính cả hư không! Nếu ngài không ra tay sớm, e rằng ngọn núi Tản Viên kia sẽ trở thành cấm địa bất khả xâm phạm!”

Ý chí của Hư Vô Chi Chủ trầm mặc một lát, sau đó một luồng tử quang tà dị đột ngột bắn ra từ vết nứt, ngưng tụ thành một bóng ma không định hình, toàn thân quấn quýt những xúc tu năng lượng màu tím sậm, liên tục ăn mòn quy luật không gian xung quanh.

*”Được! Bản tế sẽ phái Hư Không Ma Tế hạ giới. Hắn là sứ giả của ta, mang theo sức mạnh ăn mòn vạn vật. Hắn sẽ đến ngọn núi Tản Viên kia để điều tra. Nếu quả thật có Thái Sơ Bản Nguyên… ta sẽ nuốt chửng cả thế giới này!”*

“Đa tạ Chủ tể vĩ đại! Người vác cuốc kia… lần này ngươi chết chắc rồi! Ha ha ha!” Thần Vô Cực cười điên cuồng, mặc cho ma huyết phun trào. Hắn tin rằng, trước sức mạnh hư vô có thể ăn mòn mọi quy luật vật chất, cho dù Diệp Phi có là đại năng ẩn thế từ thời Hồng Hoang cũng phải quỳ gối xin tha.

***

Đêm khuya, tại sườn núi phía Tây Nam của Tản Viên Thần Sơn.

Sương mù ban đêm dày đặc như sữa tiêu, bao phủ khắp các lối đi quanh co dẫn lên đỉnh núi. Ba ngàn binh sĩ Âu Lạc sau một ngày cuốc đất mệt lử, cộng thêm việc được thưởng thức món cơm nếp kho quẹt “tẩy tủy phạt cốt” của Diệp Phi, lúc này đang ngủ say sưa trên khoảng sân đất nện bên ngoài hàng rào tre. Tiếng ngáy của bọn họ vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng gió bấc thổi qua rặng cọ xào xạc, tạo nên một bản nhạc đêm quê dã vô cùng yên bình.

*Rắc…*

Một tiếng động cực nhỏ vang lên giữa không trung, tựa như tiếng một tấm kính bị nứt ra.

Ngay sườn núi phía Tây Nam, sát bên cạnh hàng rào tre đơn sơ của nông trang, không gian đột ngột vặn vẹo, hiện ra một vết rách màu tím đen dài khoảng trượng. Từ trong vết rách, một luồng khí tức lạnh lẽo, tanh nồng và mang theo sự hỗn loạn tuyệt đối âm thầm tràn ra, khiến những ngọn cỏ dại xung quanh lập tức héo úa, biến thành tro bụi màu xám tro chết chóc.

Hư Không Ma Tế – Sứ giả của Hư Vô Chi Chủ – từ từ bước ra khỏi vết nứt.

Hình dạng của hắn vô cùng kỳ dị và rùng rợn. Hắn không có khuôn mặt cố định, chỉ là một khối sương mù tím đen đậm đặc, thỉnh thoảng lại hiện lên hàng trăm con mắt đỏ ngầu nhỏ li ti đang chớp nháy liên tục. Hàng chục xúc tu năng lượng qu quẩy xung quanh cơ thể hắn, mỗi lần chạm vào không khí đều phát ra tiếng *xèo xèo* ghê rợn, như thể đang hòa tan quy luật không gian của Âu Lạc Thần Châu.

“Hừ… Đây chính là thế giới vật chất thấp kém mà Thần Vô Cực nhắc tới sao?” Hư Không Ma Tế thầm nghĩ, giọng điệu tràn đầy sự kiêu ngạo và khinh miệt tối thượng. “Linh khí loãng thế này, quy luật không gian lại yếu ớt như tờ giấy. Bản tế chỉ cần thở nhẹ một cái cũng đủ làm sụp đổ cả ngọn núi này. Cái gì mà Người vác cuốc vĩ đại? Đúng là lũ sâu bọ vật chất tự thần thánh hóa lẫn nhau để tự an ủi!”

Hắn tự phụ cho rằng chuyến đi này chỉ là một cuộc dạo chơi dễ dàng. Hắn lướt đi trong không trung, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào, định giải phóng ma vụ hư không để đồng hóa toàn bộ ngọn núi Tản Viên thành một vùng đất chết.

Thế nhưng, ngay khi hắn vừa lướt đến sát hàng rào tre của nông trang, chuẩn bị đặt chân vào ranh giới bên trong…

*Gợn sóng…*

Hàng rào tre đơn sơ, vốn được ghép từ những đoạn tre già rạn nứt và buộc bằng dây lạt xơ xác, đột ngột phát ra một luồng hào quang màu vàng kim mờ nhạt. Luồng hào quang này mỏng manh như một sợi tơ, nhưng ngay khi vừa chạm vào ma vụ của Hư Không Ma Tế, một tiếng *ầm* vô thanh đột ngột nổ vang trong nguyên thần của hắn.

“Cái… cái gì?!”

Hư Không Ma Tế kinh hoàng phát hiện, toàn bộ xúc tu năng lượng đầy kiêu ngạo của hắn bỗng chốc bị một lực lượng khổng lồ, cổ xưa và nặng nề như cả một phương đại địa đè sụp xuống. Lực lượng ấy không hề mang theo sát ý, nhưng nó lại chứa đựng một trật tự sơ khai, một quy luật Thái Sơ hoàn mỹ đến mức tuyệt đối.

*Răng rắc!*

Ma cốt cấu thành từ năng lượng hư vô của hắn đột ngột rạn nứt từng khúc. Hắn bị ép đến mức không thể bay lơ lửng được nữa, hai chân (nếu có thể gọi là chân) nặng nề rơi bịch xuống mặt đất nện, ma thể run rẩy dữ dội như một chiếc lá trước gió bão.

Hư Không Ma Tế trợn tròn hàng trăm con mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào hàng rào tre trước mặt. Lúc này hắn mới nhận ra, trên những cọc tre đơn sơ kia có treo rải rác vài mảnh tre gãy từ chiếc quạt nan rách của Diệp Phi, và dưới chân hàng rào là vài vỏ quả dưa hấu ăn dở đã khô héo.

“Không thể nào! Đây… đây là Thái Sơ Bản Nguyên lực cực kỳ thuần khiết! Tại sao một đống rác thải sinh hoạt tầm thường lại chứa đựng đạo vận chí cao có thể bóp nghẹt cả quy luật hư không của ta?!”

Mồ hôi lạnh (thực chất là năng lượng hư vô bị ngưng tụ) chảy ròng ròng trên ma thể của hắn. Sự kiêu ngạo ban đầu của vị Sứ giả Hư Không vĩ đại bỗng chốc bay biến sạch sẽ, thay vào đó là một nỗi hoang mang và kinh sợ tột cùng. Hắn nhận ra, ngọn núi này không hề đơn giản như Thần Vô Cực mô tả. Đây không phải là một nông trang, đây rõ ràng là một tòa cấm địa thiên cổ, nơi ngay cả một cọng rác cũng có thể nghiền nát một vị Chí Tôn!

***

Trong khi Hư Không Ma Tế đang đứng chết trân ngoài hàng rào, ma cốt run rẩy không dám nhúc nhích, thì đột nhiên, tiếng cửa gỗ nhà tranh khẽ *két* một tiếng giòn giã phá tan bầu không khí im lặng của màn đêm.

Hư Không Ma Tế giật nảy mình, vội vàng thu hồi toàn bộ ma vụ, cố gắng thu nhỏ cơ thể hết mức có thể, nép sát vào bóng tối dưới một bụi cọ cổ thụ gần đó. Hắn nín thở, hàng trăm con mắt đỏ ngầu tập trung cao độ nhìn về phía cửa nhà tranh.

Từ trong căn nhà đất nện đơn sơ, một bóng người thanh tú, mặc trường bào vải thô xám tro bước ra. Đó chính là Tam đồ đệ của Diệp Phi – Mộc Vân Thư.

Lúc này, Mộc Vân Thư đang xách một chiếc xô gỗ chứa nước giếng mát lạnh, tay cầm chiếc gáo dừa nứt nẻ quen thuộc. Cậu ta vừa đi vừa ngáp ngắn ngáp dài, vẻ mặt có chút ngái ngủ nhưng động tác lại vô cùng cẩn trọng và thành kính.

“Sư phụ dặn sáng sớm mai phải tưới nước cho luống hành hoa mới xới…” Mộc Vân Thư lẩm bẩm một mình dưới ánh trăng sáng tỏ. “Nhưng ta nghĩ kỹ rồi, gió bấc đêm nay thổi hanh hao thế này, nếu để đến sáng mai mới tưới thì đất ruộng đã bị khô cứng, rễ hành hoa sẽ bị tổn thương. Sư phụ luôn dạy làm người phải biết nhẫn nhịn và chu đáo, chắc chắn ngài đang muốn thử thách lòng kiên trì và sự nhạy bén của ta. Ta phải tưới nước ngay đêm nay mới đúng ý ngài!”

Hư Không Ma Tế nấp trong bóng tối, ban đầu nhìn thấy Mộc Vân Thư chỉ là một thư sinh yếu ớt, không hề có linh căn thông thường, hắn định ra tay bắt giữ cậu ta để tra hỏi tin tức về “Người vác cuốc”.

Thế nhưng, ngay khi Mộc Vân Thư múc gáo nước đầu tiên từ trong xô gỗ lên…

*Oanh!*

Trong mắt của Hư Không Ma Tế, thế giới xung quanh bỗng chốc biến đổi hoàn toàn.

Chiếc gáo dừa nứt nẻ tầm thường trong tay Mộc Vân Thư lúc này rực sáng lên vạn đạo hào quang màu lam thẫm. Những vết nứt trên gáo dừa không còn là vết nứt nữa, mà chúng đã hóa thành các đường vân trận pháp tự nhiên của Thủy Đạo Bản Nguyên, đan xen chằng chịt vào nhau như một mạng lưới quy luật khổng lồ.

Và chậu nước giếng kia… Trời đất ơi! Đó đâu phải là nước giếng bình thường! Đó rõ ràng là *Thái Sơ Bản Nguyên Dịch* tinh khiết nhất vạn giới, rực rỡ ánh bạc như dòng chảy của Dòng Sông Thời Gian!

Mộc Vân Thư cẩn thận nâng gáo nước lên, nhẹ nhàng tưới xuống luống hành hoa.

*Rào…*

Mỗi một giọt nước rơi xuống, không gian xung quanh luống hành lại khẽ vặn vẹo một phát. Hư Không Ma Tế kinh hoàng nhìn thấy, thời gian xung quanh luống hành hoa dường như bị kéo chậm lại gấp trăm lần, sau đó lại đột ngột tăng tốc, khiến những mầm hành hoa nhỏ xíu dưới đất lập tức nhú lên một đoạn ngắn, tỏa ra hương thơm thanh khiết, tịnh hóa hoàn toàn chút ma khí hư không còn sót lại trong không khí.

“Sư phụ dặn: ‘Vân Thư, tưới nước phải đều tay, lệch một tí là hỏng bét’.” Mộc Vân Thư vừa tưới vừa tự lẩm nhẩm bổ não, gương mặt tràn đầy vẻ ngộ đạo sâu sắc. “Ôi! Lời dạy của sư phụ thật là thâm sâu khó lường! Nước chính là nguồn gốc của sinh mệnh, tưới nước lệch một ly chính là làm xáo trộn sự cân bằng của vạn vật, dẫn đến sự đứt đoạn của dòng chảy nhân quả! Sư phụ dùng luống hành này để dạy ta cách điều khiển quy luật thời không và cân bằng đại trận Loa Thành. Ta tuyệt đối không được phụ lòng mong mỏi của ngài!”

Hư Không Ma Tế lúc này đã hoàn toàn “trầm cảm” và hoảng sợ đến mức suýt chút nữa thì tự bạo ma thể.

Một tên tạp dịch tưới hành hoa đêm khuya, mà lại có thể dễ dàng điều khiển dòng chảy thời gian và quy luật sinh mệnh của một vùng không gian như đang chơi đùa! Đã thế, chiếc gáo dừa nứt nẻ kia rõ ràng là một món Thủy Hệ Chí Bảo tối thượng vượt xa cấp bậc Tiên khí!

“Hắn… hắn gọi kẻ dạy hắn là sư phụ… Người vác cuốc kia rốt cuộc là một tồn tại kinh khủng đến mức nào?! Thần Vô Cực, cái tên ma đầu báo thủ kia, ngươi dám lừa bản tế xuống đây nộp mạng sao?!” Hư Không Ma Tế gào thét thảm thiết trong lòng, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Hắn nhận ra mình không phải là kẻ đi săn, mà rõ ràng là một con mồi ngu ngốc tự dẫn xác vào hang cọp!

Hắn không muốn điều tra gì nữa, hắn chỉ muốn quay về Hư Không Vô Tận ngay lập tức! Nơi này quá đáng sợ, quá quỷ dị, ngay cả một tên học trò tưới rau cũng có thể dùng chiếc gáo dừa kia đập chết hắn trong một nốt nhạc!

Hư Không Ma Tế từ từ, nhẹ nhàng dịch chuyển cơ thể lùi lại phía sau, cố gắng không tạo ra bất kỳ một gợn sóng không gian nào để rút lui về phía vết nứt không gian màu tím đen vẫn đang mở hé ngoài sườn núi.

Thế nhưng, ngay khi hắn vừa lùi lại được ba bước…

*Bịch.*

Hắn đột ngột va phải một vật thể vô cùng cứng cáp, to lớn và lạnh lẽo ngay sau lưng mình. Vật thể ấy sừng sững như một ngọn núi đá ngàn năm, chặn đứng hoàn toàn đường lui của hắn.

Hư Không Ma Tế giật mình, cứng đờ người lại. Hắn từ từ, run rẩy quay hàng trăm con mắt đỏ ngầu nhìn lên phía trên.

Dưới ánh trăng mờ ảo, một bóng đen khổng lồ đang ngồi xổm ngay sau lưng hắn.

Đó là một con chó đen to lớn, bộ lông đen mượt như nhung đang khẽ lay động trong gió đêm. Đôi mắt của nó to như hai cái bát sứ, lúc này đang rực lên hai luồng tử quang tà dị, lạnh lẽo và tàn bạo vô cùng, nhìn chằm chằm vào Hư Không Ma Tế từ trên cao xuống.

Và điều đáng chú ý nhất là, trên đỉnh đầu của con chó đen này có một cục sưng nhỏ, comically đỏ hồng – dấu vết còn lại từ cú gõ quạt nan đầy uy lực của Diệp Phi ban ngày.

Đại Hắc lúc này đang cực kỳ bực bội và khó chịu.

Nó vốn dĩ là Hỗn Độn Thôn Thiên Khuyển – Thần thú canh giữ cửa Hỗn Độn vĩ đại nhất vạn giới. Ban ngày, nó chỉ muốn sủa một tiếng để răn đe lũ Thiên Ma ngoại bang phương Bắc, bảo vệ giấc ngủ trưa của chủ nhân, thế mà lại bị chủ nhân dùng chiếc quạt nan rách vả cho một phát sưng đầu, kèm theo lời đe dọa sẽ xích cổ nó lại ngoài cổng rào với con gà mái đỏ rực Tiểu Hồng.

Đối với một Thần thú tối cao, việc bị xích chung với một con gà mái kiêu ngạo, suốt ngày tự xưng là “bổn cung” chính là hình phạt nhục nhã nhất! Do đó, tâm trạng của Đại Hắc lúc này có thể nói là “bão tố ngập tràn”, đang rất muốn tìm một thứ gì đó để trút giận.

Đúng lúc này, lại có một tên Sứ giả Hư Không ngu ngốc, mang theo thứ mùi ma khí tanh nồng dơ bẩn, dám lén lút mò đến sát hàng rào tre của nông trang để dòm ngó!

Đại Hắc khẽ há miệng, để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn rực sáng ánh tử quang.

Hư Không Ma Tế sợ hãi đến mức ma thể muốn tan rã hoàn toàn. Hắn cảm nhận được một luồng huyết mạch áp chế tuyệt đối từ con chó đen trước mặt. Đây không phải là chó, đây rõ ràng là Thủy Tổ Thần Thú vạn cổ, kẻ có thể nuốt chửng cả một phương tinh không chỉ bằng một ngụm!

Hắn định mở miệng gào thét cầu cứu, định thi triển bí pháp hư không để chạy trốn.

Thế nhưng, ngay khi hắn vừa định phát ra âm thanh…

*Oanh!*

Đại Hắc không hề sủa thành tiếng. Nhớ đến lời dặn dò đầy đe dọa của Diệp Phi ban ngày: “Đêm hôm khuya khoắt tự dưng đứng dậy sủa bậy sủa bạ cái gì… sủa thế làm người ta giật mình thức giấc thì sao?”, Đại Hắc tuyệt đối không dám phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào bằng miệng.

Nó trực tiếp phóng ra một luồng thần niệm tàn bạo, khổng lồ như một hố đen vũ trụ, khóa chặt hoàn toàn không gian xung quanh Hư Không Ma Tế. Luồng thần niệm này mạnh đến mức trực tiếp ép chặt ma thể của Sứ giả Hư Không xuống đất đất nện, ma cốt toàn thân hắn vang lên tiếng *rắc rắc* giòn giã, gãy nát từng khúc.

Hư Không Ma Tế run rẩy quỳ rạp dưới đất, hàng trăm con mắt đỏ ngầu rướm máu hư vô, hắn điên cuồng gửi đi những luồng thần niệm cầu xin run rẩy:

“Tôn thần tha mạng! Thần thú tối cao vĩ đại tha mạng! Vãn bối vô tri, vãn bối chỉ là một kẻ đưa thư qua đường bị Thần Vô Cực lừa gạt! Xin ngài đại từ đại bi, tha cho vãn bối một con đường sống!”

Đại Hắc cúi đầu sát xuống mặt Hư Không Ma Tế, luồng hơi thở nóng hổi mang theo uy áp Hỗn Độn phả thẳng vào mặt hắn, lạnh lùng gửi lại một luồng thần niệm tàn bạo:

“Câm miệng cho ta! Cái thứ dơ bẩn kia, ngươi mà dám phát ra một tiếng động nhỏ làm chủ nhân của ta tỉnh giấc, khiến ngài nổi giận xích cổ ta lại ngoài cổng rào… ta thề sẽ nhai đầu ngươi ngay tại chỗ, sau đó nuốt chửng cả cái Hư Không Giới rách nát của ngươi để làm phân bón cho luống hành hoa của Vân Thư! Ngươi có tin không?!”

Hư Không Ma Tế sợ đến mức suýt chút nữa thì “té re” ra đất. Hắn vội vàng dùng hai xúc tu năng lượng tự bịt chặt miệng mình (dù hắn không có miệng thực sự), co rúm người lại thành một quả bóng tròn xoe, run rẩy gật đầu lia lịa như giã tỏi.

“Tin… vãn bối tin! Vãn bối tuyệt đối không dám phát ra một tiếng động nào! Xin Tôn thần bớt giận!”

Đại Hắc hừ lạnh một tiếng bằng mũi, đôi mắt đỏ ngầu vẫn lườm lườm đầy cảnh cáo. Nó dùng một chân trước to lớn, móng vuốt sắc nhọn khẽ ấn nhẹ lên đầu Hư Không Ma Tế, ép chặt hắn quỳ rạp xuống đất đất nện sát hàng rào tre, không cho phép hắn nhúc nhích dù chỉ một milimet.

Cách đó vài trượng, Mộc Vân Thư vừa tưới xong luống hành hoa cuối cùng. Cậu ta lau mồ hôi trên trán, nhìn về phía góc sân tối tăm, thấy Đại Hắc đang nằm bò bên cạnh một khối sương mù màu đen xì xì tròn xoe.

Mộc Vân Thư khẽ mỉm cười, đi tới gần và nói nhỏ:

“Ơ, Đại Hắc sư huynh, huynh cũng ra đây hóng mát à? Ủa, cái cục đen xì xì tròn xoe này là cái gì thế? Nhìn giống như một cục đất sét bám đầy bùn đen phương Bắc ấy nhỉ. Huynh nhặt ở đâu về để nghịch thế?”

Hư Không Ma Tế nghe thấy từ “cục đất sét”, trong lòng khóc không ra nước mắt. Hắn là Sứ giả Hư Không tôn kính, là thực thể siêu việt được vạn giới khiếp sợ, thế mà giờ đây lại bị coi là một cục đất sét bám đầy bùn đen để một con chó nghịch chơi! Nhưng dưới vuốt của Đại Hắc, hắn không dám hé răng nửa lời, chỉ có thể cố gắng thu nhỏ ma thể hơn nữa, giả vờ làm một cục đất sét ngoan ngoãn.

Đại Hắc khẽ vẫy vẫy cái đuôi, lười biếng liếc nhìn Mộc Vân Thư một phát, khẽ rên ư ử một tiếng nhỏ như tiếng muỗi kêu để biểu thị sự đồng ý.

Mộc Vân Thư gật gật đầu, vẻ mặt vô cùng kính trọng:

“Đại Hắc sư huynh gác cổng thật là chăm chỉ. Thôi, đệ tưới hành xong rồi, đệ đi ngủ trước đây. Huynh cũng gác vừa phải thôi nhé, kẻo sư phụ thức giấc lại mắng cho đấy.”

Nói xong, thư sinh nho nhã xách xô nước và chiếc gáo dừa nứt quay trở lại nhà tranh, khẽ khàng đóng cửa lại.

Sân đất nện lại trở về với sự tĩnh mịch của đêm khuya.

Gió bấc vẫn thổi qua rặng cọ xào xạc. Trên sườn núi phía Tây Nam, ba ngàn binh sĩ Âu Lạc vẫn đang ngáy o o đầy hạnh phúc. Trong căn nhà tranh ấm áp, Diệp Phi đang nằm ngủ say sưa trên chiếc chõng tre, thỉnh thoảng lại khẽ trở mình, lầm bầm vài câu mộng mị:

“Khò… ngày mai… phải dậy sớm… bắt sâu cho luống hành… mua thêm cái quạt mới… cái quạt này rách quá rồi…”

Bên ngoài hàng rào tre, dưới ánh trăng sáng tỏ, một vị Sứ giả Hư Không vĩ đại đang tội nghiệp quỳ rạp dưới đất, không dám thở mạnh, toàn thân run rẩy chịu đựng cái lạnh buốt giá và ánh mắt murderous của một con chó đen khổng lồ có cục sưng trên đầu.

Thế nhưng, sự yên bình giả tạo này không kéo dài được lâu.

Ở sâu trong Hư Không Vô Tận, Hư Vô Chi Chủ sau khi cảm nhận được sự mất kết nối đột ngột của Sứ giả Hư Không Ma Tế, ý chí khổng lồ của hắn bắt đầu trở nên tức giận và nghi ngờ. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh Thái Sơ Bản Nguyên đang dao động mạnh mẽ từ phía Nam thế giới vật chất kia.

Một kế hoạch viễn chinh quy mô lớn hơn, tàn bạo hơn của các thực thể hư không cấp cao đang âm thầm được vạch ra, chuẩn bị đổ bộ xuống Âu Lạc Thần Châu ngay khi ánh bình minh đầu tiên hé rạng…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8