Bất Tử Hồn: Kẻ Đứng Ngoài Vòng Sinh Tử
Chương 84: Âu Lạc phản công

Cập nhật lúc: 2026-06-20 15:18:04 | Lượt xem: 8

Sườn núi phía Tây Nam của Tản Viên Thần Sơn lúc chạng vạng tối bị bao phủ bởi một bầu không khí u ám đến nghẹt thở. Những đám mây đen xám xịt, nặng trĩu như những tấm chì khổng lồ đè nặng lên đỉnh đầu, che khuất hoàn toàn những tia nắng cuối cùng của ngày. Gió bấc từ phương Bắc thổi về rít lên từng hồi qua những rặng cọ cổ thụ, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi tanh nồng tột cùng của ma khí.

Giữa khoảng không gian mờ tối ấy, một bóng đen khổng lồ, cấu thành từ hàng vạn khuôn mặt gào thét đau đớn, đang từ từ ngưng tụ ngay sát hàng rào tre của nông trang. Đó chính là Hắc Ma Vương, phân thân ý chí tối cao của Thần Vô Cực. Hắn được sinh ra từ oán niệm ngập trời của mười vạn ma binh bị tịnh hóa ở phương Bắc, mang theo tất cả sự tàn bạo, kiêu ngạo và căm hận tột cùng đối với “kẻ vác cuốc” trên đỉnh núi này.

Hắc Ma Vương đứng lơ lửng giữa hư không, đôi mắt đỏ ngầu như hai giếng máu khổng lồ nhìn chằm chằm vào ngôi nhà tranh đơn sơ phía sau hàng rào tre. Trong lòng hắn, sự khinh bỉ dành cho bản thể Thần Vô Cực đã đạt đến mức cực hạn.

*Thần Vô Cực đúng là một kẻ hèn nhát, sống qua ba kỷ nguyên mà lại bị một lão nông vác cuốc dọa cho vỡ mật, phải rụt cổ trốn về cực Bắc trồng lúa! Một gáo nước lã, một cú phẩy quạt nan thì có gì ghê gớm? Chẳng qua là do bản thể quá suy yếu mà thôi! Hôm nay, bổn vương sẽ cho kẻ vác cuốc kia biết thế nào là ma uy đích thực. Ta sẽ dẫm nát ruộng dưa hấu của hắn, chặt đứt đạo căn phàm nhân của hắn, cướp đoạt long mạch Âu Lạc, flex cho cả đa vũ trụ thấy ai mới là bá chủ thực sự!*

Với ý nghĩ ngạo nghễ đó, Hắc Ma Vương vung trảo ma khí đen kịt, quấn quýt lấy hàng vạn luồng lôi điện tím tà ác, trực tiếp chạm vào hàng rào tre ngoài cổng nông trang để xé rách lối vào. Hắn muốn dùng một kích này để san bằng toàn bộ ruộng dưa hấu phía sau, bắt đầu màn hủy diệt đạo tâm của Diệp Phi.

Thế nhưng, ngay khi móng vuốt đen sì của hắn vừa chạm vào một cọng tre già mốc meo trên hàng rào, một tiếng *Coong* thanh thúy đột ngột vang lên, giống như tiếng gõ nhẹ vào một chiếc trống đồng cổ đại.

Một luồng sáng hoàng kim dịu nhẹ, mỏng manh như sợi tơ trời, từ trên hàng rào tre khẽ lướt qua.

Ngay lập tức, toàn bộ quy luật thời gian và không gian xung quanh sườn núi phía Tây Nam đứng khựng lại. Hắc Ma Vương trợn trừng mắt, cảm giác như cả linh hồn mình vừa bị ném vào một chiếc máy ép thủy lực khổng lồ của thiên địa. Không khí xung quanh đặc quánh lại như hồ dán, cứng ngắc như thép nguội, khóa chặt ma thân cao mười trượng của hắn giữa hư không.

Đại trận Loa Thành chín vòng xoáy ốc âm thầm chuyển động. Hắc Ma Vương chưa kịp thi triển bất kỳ một món ma công kịch độc nào, cũng chưa kịp hét lên một tiếng “ét o ét” cứu mạng, thì một áp lực khổng lồ, nặng nề như hàng vạn tòa Tản Viên Thần Sơn từ trên trời giáng xuống, đè sụp ma thân của hắn xuống mặt đất nhão nhoét.

*Bịch!*

Hắc Ma Vương nằm úp mặt xuống bùn, hai tay dang rộng, tư thế cực kỳ thảm hại và lố bịch. Hắn cố gắng giãy giụa, nhưng toàn thân như bị đóng đinh chặt cứng vào đại địa. Đúng lúc này, một nỗi sợ hãi tột cùng, vượt qua mọi nhận thức vạn cổ của hắn, bắt đầu len lỏi vào từng sợi ma niệm.

Ngay bên cạnh hàng rào tre, cách mặt hắn chỉ chừng một gang tay, có nửa quả dưa hấu ăn dở, héo úa, kiến bu đầy, do Diệp Phi vứt lăn lóc từ chiều sau khi bẻ trộm dưới sườn núi. Dưới mắt người phàm, đó chỉ là một miếng rác thải sinh hoạt bốc mùi chua loét. Thế nhưng, dưới nhãn thần của một vị Chí Tôn Ma Vương, nửa quả dưa hấu ấy bỗng nhiên rực sáng ánh hoàng kim chói lòa.

Những hạt dưa đen nhòm văng ra xung quanh bỗng chốc hóa thành những tinh cầu hỗn độn khổng lồ đang xoay tròn với tốc độ ánh sáng. Phần cùi dưa màu trắng hóa thành một dải ngân hà vô tận chứa đựng trật tự sơ khai, còn phần ruột dưa đỏ rực lại cuồn cuộn một biển lửa Thái Sơ rực cháy, tỏa ra uy áp diệt thế có thể nghiền nát vạn giới trong một tích tắc. Áp lực từ nửa quả dưa hấu ăn dở ấy đè chặt lên lưng Hắc Ma Vương, khiến ma cốt của hắn kêu lên răng rắc, đứt đoạn từng khúc.

Chưa dừng lại ở đó, từ rãnh nước thải sinh hoạt bên cạnh hàng rào, một vũng nước đùng đục, bốc mùi ngai ngái của bùn đất và nước rửa chân của Diệp Phi rỉ ra, từ từ chảy qua chân của Hắc Ma Vương.

*Xèo xèo xèo!*

Ngay khi vũng nước rửa chân chạm vào ma thể, ma khí tà ác vạn cổ tích tụ qua ba kỷ nguyên của hắn bỗng nhiên phản ứng dữ dội như mỡ gặp chảo nóng. Những khuôn mặt oán niệm gào thét trên thân thể hắn chưa kịp phát ra âm thanh nào đã bị tịnh hóa hoàn toàn, hóa thành những làn hơi nước trắng xóa, vô hại bay lên không trung.

Hắc Ma Vương gào thét nghẹn họng trong tâm thức, linh hồn run rẩy đến mức sắp sửa tan rã. Hắn hoàn toàn sụp đổ nhận thức, hoài nghi nhân sinh đến mức cực hạn:

*Đạo lý ở đâu?! Thiên lý ở đâu?! Ta là phân thân Chí Tôn ngạo nghễ ngưng tụ từ oán niệm vạn cổ, tại sao lại bị một nửa quả dưa hấu thối và một vũng nước rửa chân của một lão nông tịnh hóa một cách dễ dàng như thế này?! Kẻ vác cuốc kia rốt cuộc là loại quái thai gì?! Bản thể Thần Vô Cực không hề hèn nhát, là do thế giới này quá đáng sợ! Ta muốn về quê! Ta không muốn xâm lược phương Nam nữa!*

Thế nhưng, cơ hội hối hận của hắn đã hoàn toàn khép lại. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, ma thân cao mười trượng của Hắc Ma Vương rã ra từng mảnh, hóa thành một làn khói xám xịt không còn một chút tà tính nào. Làn khói ấy lững lờ trôi vào gốc của những khóm tre già trên hàng rào, bị rễ tre hấp thụ sạch sẽ, biến thành chất dinh dưỡng cực tốt khiến mấy mầm măng non dưới đất bỗng nhiên nhú lên mập mạp. Một phân thân Chí Tôn kiêu ngạo vừa mới bước chân đến biên giới đã bay màu không kèn không trống, trở thành phân bón hữu cơ cho hàng rào nông trang.

Trong khi đó, ở góc sân đất nện bên cạnh chuồng gà của Tiểu Hồng, bầu không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt.

Bùi Hùng cùng ba ngàn binh sĩ Âu Lạc đang hì hục cuốc đất ngoài ruộng lúa nếp hạt cau phía Tây Nam. Mồ hôi của họ rơi xuống những luống đất đỏ, nhưng không một ai cảm thấy mệt mỏi hay oán trách. Ngược lại, ánh mắt của ba ngàn binh sĩ đều rực sáng sự phấn khích và thành kính tột độ. Họ cảm nhận rõ ràng rằng, mỗi một nhát cuốc bổ xuống, luồng sinh mệnh lực cuồn cuộn từ long mạch đã được vá lành của Âu Lạc Thần Châu lại thẩm thấu vào lòng bàn chân, khai thông kinh mạch, khiến tu vi của họ vận chuyển trơn tru hơn gấp mười lần ngày thường. Đây rõ ràng là một tràng cơ duyên nghịch thiên mà Tiên Tôn ban tặng!

Đúng lúc này, Mộc Vân Thư từ trong nhà kho tối tăm, ẩm thấp ở góc sân bước ra. Trên tay hắn ôm một chiếc sọt tre cũ kỹ, mốc meo, bên trong đựng một vài thứ trông rách nát, bẩn thỉu đến mức thảm hại: một miếng xơ mướp rửa bát đã mủn ra xám xịt, vài cọng lá tre khô cong queo, vàng úa, và một bao tải nhỏ rách nát đựng đầy vỏ trấu vương vãi.

Mộc Vân Thư đi đến bên rìa ruộng lúa, gương mặt nghiêm nghị, khí chất của một vị Thần Thông Cảnh tu sĩ tỏa ra nhàn nhạt, thâm trầm như nước hồ thu.

Bùi Hùng vội vàng buông chiếc cuốc sắt trong tay, cùng ba ngàn binh sĩ dừng lại, cung kính cúi đầu hành lễ: “Mộc tiên sinh.”

Mộc Vân Thư khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái hướng về phía gian bếp đang bốc khói nghi ngút ở phía sau nhà tranh, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng bên tai mỗi người:

“Sư phụ ta vốn mang lòng đại từ bi vĩ đại, thương xót chúng sinh Âu Lạc vẫn còn lầm than trong bể khổ trước sự tàn phá của tàn dư Thiên Ma phương Bắc. Ngài biết các ngươi có lòng trung nghĩa, muốn hạ sơn diệt ma bảo vệ bờ cõi, nên đã đặc biệt bảo ta mang đống ‘Thần binh bảo vật’ này trong nhà kho ra ban tặng cho các ngươi.”

Bùi Hùng chấn động tâm can, vội vàng tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào chiếc sọt tre cũ kỹ. Trong lòng hắn không khỏi dâng lên một luồng hoài nghi nhỏ nhoi: *Cái gì? Thần binh bảo vật? Đống xơ mướp rách, lá tre khô héo và vỏ trấu này á? Đây chẳng phải là rác thải sinh hoạt mà Tiên Tôn vứt ở xó nhà kho sao?*

Thế nhưng, khi Bùi Hùng tập trung thần thức, vận chuyển toàn bộ yêu lực hoàng kim trong huyết mạch Giao Long để quan sát kỹ hơn, da đầu hắn bỗng nhiên tê dại, toàn thân run rẩy như cầy sấy, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.

Dưới nhãn quang tu vi của hắn, cọng lá tre khô cong queo kia không hề tầm thường! Nó không phải là lá tre héo, mà là một đạo kiếm ý Thái Sơ vô hình, sắc bén đến mức chỉ cần nhìn lướt qua, thần hồn của hắn đã cảm thấy đau nhói như bị chém rách. Đó là kiếm ý có thể chém đứt nhân quả, phân tách hỗn độn, một kiếm chém ra có thể khiến cả tinh hà vỡ vụn!

Còn miếng xơ mướp rửa bát mục nát, xám xịt kia, bên trong lại cuồn cuộn Huyền Hoàng Chi Khí dày đặc, kiên cố và nặng nề như một tấm đại địa khải giáp bảo hộ vạn giới, vạn pháp bất xâm, ma độc không thể làm tổn hại dù chỉ một mảy may!

Bao vỏ trấu tầm thường vương vãi kia thực chất là “Thái Sơ Kim Sa”, mỗi một hạt trấu đều nặng như một ngôi sao nhỏ, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt của lôi hỏa hồng hoang, một hạt rơi xuống có thể san bằng một tòa thành trì khổng lồ!

Bùi Hùng quỳ sụp xuống đất nện, hai tay run rẩy nâng cọng lá tre khô lên trước ngực, nước mắt tuôn rơi lã chã vì cảm động và sùng bái tột cùng:

“Tiên Tôn đại từ bi! Ngài… ngài lại dùng những thứ thần vật chí cao vô thượng này để ban phát cho chúng vãn bối! Vãn bối Bùi Hùng vô năng, nguyện dốc cạn giọt máu cuối cùng để không phụ lòng tin của Tiên Tôn! Chúng vãn bối dập đầu tạ ơn Tiên Tôn vĩ đại!”

Ba ngàn binh sĩ phía sau cũng khóc ròng rã vì phấn khích. Họ vội vã tiến lên, thành kính chia nhau những hạt vỏ trấu và những mảnh xơ mướp rách từ tay Mộc Vân Thư.

Một binh sĩ nhận được một hạt vỏ trấu nhỏ nhoi, vội vàng cất vào ngực áo sát tim, lập tức cảm thấy một luồng hỏa độc trong người bị tịnh hóa sạch sẽ, đan điền ấm áp lạ thường. Những binh sĩ khác nhận được mảnh xơ mướp rách thì cẩn thận dán lên ngực giáp bằng đồng cổ của mình. Ngay khi xơ mướp chạm vào giáp trụ, một luồng ánh sáng Huyền Hoàng dầy nặng lập tức bao phủ toàn thân họ, biến những bộ giáp rách nát thành những bộ thần giáp hoàng kim rực rỡ, thương tích cũ trên người lành lại với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Mộc Vân Thư nhìn ba ngàn binh sĩ đã được trang bị “Thần binh”, ánh mắt lạnh lùng hướng về phương Bắc, dõng dạc ra lệnh:

“Bùi tướng quân, hãy mang theo ý chí của Sư phụ, hạ sơn quét sạch tàn dư Thiên Ma, trả lại thái bình cho Âu Lạc Thần Châu!”

“Tuân lệnh Mộc tiên sinh! Chúng vãn bối xuất chinh!” Bùi Hùng gầm lên một tiếng vang dội, vung cọng lá tre khô trong tay, hóa thành một đạo độn quang hoàng kim rực rỡ lao vút về phương Bắc. Ba ngàn binh sĩ cũng đồng loạt hóa thành những luồng sáng vàng kim, mang theo uy áp diệt thế, rầm rộ tiến về biên ải.

Tại biên cảnh phương Bắc hoang vu, gió bấc gào rú điên cuồng, tuyết phủ trắng xóa xen lẫn ma khí tím đen tà ác tạo thành một bức tường sương mù khổng lồ che kín bầu trời.

Đại quân Thiên Ma phương Bắc gồm hàng vạn ma binh mắt đỏ ngầu, cưỡi trên những con ma thú ba sừng hung tợn, đang reo hò vang trời bên cạnh đống đổ nát của trận pháp đồng thau vương triều Âu Lạc. Ma tướng phương Bắc đứng trên một đống xương sọ khổng lồ, tay cầm trường đao ma niệm, cười ngạo nghễ:

“Lũ kiến cỏ Âu Lạc đã hoàn toàn sụp đổ! Trận pháp đồng thau đã vỡ, vương triều của chúng chỉ còn là miếng mồi ngon trước mắt! Toàn quân nghe lệnh, tràn xuống phía Nam, san bằng tất cả…”

*Ầm!!!*

Lời của hắn chưa kịp dứt, bầu trời phương Bắc đang tối tăm bỗng nhiên nứt ra một khe hở khổng lồ dài vạn dặm. Từ trong vết rách không gian, một luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ, chói lòa như mười vầng thái dương đồng thời xuất hiện, xua tan hoàn toàn ma khí tím đen tà ác.

Bùi Hùng cùng ba ngàn binh sĩ Âu Lạc từ trên trời giáng xuống, uy áp của họ mạnh mẽ đến mức khiến mặt đất phương Bắc rung chuyển dữ dội, hàng vạn ma thú ba sừng kinh hoàng quỳ rạp xuống tuyết, không dám cử động.

Ma tướng phương Bắc ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc, nhưng khi nhìn thấy trang bị trên người quân Âu Lạc, hắn bỗng nhiên cười phá lên đầy khinh bỉ:

“Ha ha ha! Lũ ngu xuẩn Âu Lạc! Các ngươi chạy đến đây để tấu hài cho bổn tướng xem à?! Nhìn xem các ngươi mặc cái gì trên người kia? Xơ mướp rửa bát rách nát? Tay cầm cái gì? Một cọng lá tre khô héo? Các ngươi định dùng đống rác rưởi đó để chống lại đại quân Thiên Ma vĩ đại của ta sao?!”

Bùi Hùng đứng giữa hư không, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết vạn năm, không thèm nói một lời nhảm nhí nào với kẻ sắp chết. Hắn khẽ nâng cọng lá tre khô héo trong tay lên, hướng về phía doanh trại Thiên Ma phương Bắc mà vung nhẹ một nhát.

*Roẹt!!!*

Một tiếng rít kinh thiên động địa vang lên, xé rách màng nhĩ của hàng vạn sinh linh.

Từ cọng lá tre khô héo tầm thường kia, một đạo kiếm khí màu vàng kim dài vạn trượng, sắc bén đến mức có thể chém đứt cả dòng thời gian, đột ngột bộc phát. Kiếm khí đi đến đâu, không gian bị chém ra một vết rách đen ngòm của hư không vỡ vụn. Toàn bộ doanh trại Thiên Ma phương Bắc kéo dài hàng ngàn dặm, cùng với năm vị ma tướng Thần Thông Cảnh đỉnh phong và ba vạn ma binh tiên phong, chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào đã bị đạo kiếm khí này chém đôi, tịnh hóa hoàn toàn thành tro bụi, biến mất khỏi dòng lịch sử trong nháy mắt.

Ma tướng phương Bắc trợn tròn mắt, nụ cười trên mặt cứng đờ, trường đao ma niệm trong tay hắn bỗng nhiên nứt ra từng vết rồi vỡ vụn thành cát bụi. Hắn hoảng loạn gào lên:

“Không thể nào! Đây là lực lượng gì?! Một cọng lá tre khô… tại sao lại ẩn chứa kiếm ý Thái Sơ Chí Cao?! Đáng sợ quá! Mau kết trận phòng ngự! Kết trận!”

Thế nhưng, ba ngàn binh sĩ Âu Lạc đã không cho chúng cơ hội. Họ đồng loạt vung tay, rải những hạt vỏ trấu từ trong bao tải rách ra ngoài không trung.

Những hạt vỏ trấu nhỏ bé vừa rời khỏi tay liền hóa thành hàng vạn ngôi sao băng rực lửa, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa của Thái Sơ Lôi Hỏa giáng xuống đầu quân địch. Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên liên tiếp, mặt đất phương Bắc bị cày xới sâu hoắm, hàng vạn ma binh Thiên Ma bị lôi hỏa thiêu rụi, gào thét thảm thiết rồi tan biến thành hư vô.

Quân Thiên Ma còn lại điên cuồng phản công, bắn ra hàng vạn mũi tên ma độc đen kịt và thi triển tà thuật ngập trời hòng dìm ba ngàn binh sĩ Âu Lạc vào cõi chết. Thế nhưng, khi những luồng ma độc tà ác chạm vào những mảnh xơ mướp rách dán trên ngực áo quân Âu Lạc, Huyền Hoàng Chi Khí lập tức bùng nổ, hóa thành một bức tường ánh sáng hoàng kim kiên cố vạn trượng. Mọi ma độc, tà thuật chạm vào bức tường đều kêu lên “xèo xèo” rồi bị tịnh hóa sạch sẽ, không thể làm tổn hại đến một sợi tóc của quân Âu Lạc.

Cuộc phản công diễn ra dồn dập, hủy diệt và đầy tính trào phúng. Ba ngàn binh sĩ Âu Lạc mặc giáp xơ mướp rách, tay cầm lá tre khô và vỏ trấu, giống như một lũ nông dân đi dọn cỏ, quét sạch toàn bộ mười vạn đại quân Thiên Ma phương Bắc chỉ trong vòng vài nhịp thở. Bầu trời phương Bắc từ màu tím đen chết chóc bỗng chốc trở nên quang đãng, nắng ấm ngập tràn, gió xuân thổi nhẹ qua những cánh đồng hoang vu, trả lại sự bình yên vĩnh hằng cho biên cương Âu Lạc.

Trong khi cả vương triều Âu Lạc đang chấn động và reo hò vang dội trước thắng lợi vĩ đại nhất lịch sử, thì tại gian bếp đất nện ấm áp trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, bầu không khí lại vô cùng yên bình và ngập tràn hương vị đời thường.

Mùi thịt kho tàu thơm phức, béo ngậy, ngào ngạt hương vị của nước mắm cốt và hành hoa phi vàng đang bốc lên nghi ngút từ chiếc nồi đất nện đơn sơ.

Diệp Phi bưng nồi thịt kho tàu nóng hổi bước ra sân, gương mặt phong sương tràn đầy sự thư thái sau một giấc ngủ trưa ngon lành trên chiếc chõng tre dưới bóng cây cọ cổ thụ. Hắn ngẩng đầu nhìn ra sườn núi phía Tây Nam, thấy bầu trời trong xanh, gió mát rượi, những đám mây đen đáng ghét của cơn giông bão lúc trưa đã biến mất không tăm tích từ lúc nào.

Hắn khẽ mỉm cười, cảm thấy thời tiết hôm nay thật biết chiều lòng người, ruộng dưa hấu của hắn chắc chắn sẽ không bị ngập nước. Khi hắn nhìn xuống góc sân bên cạnh chuồng gà của Tiểu Hồng, đống rác rưởi lộn xộn gồm xơ mướp cũ mốc, lá tre khô rụng đầy sân và bao vỏ trấu vương vãi từ mấy hôm trước đã được dọn dẹp sạch sẽ, không còn sót lại một cọng rác nào.

Diệp Phi gật đầu cười mãn nguyện, lòng tràn đầy sự vui vẻ và tự lẩm bẩm trong lòng:

*Mấy đứa nhỏ này tuy đầu óc có chút chập mạch, suốt ngày nói chuyện thiên đạo nhân quả lảm nhảm như lũ dở người, nhưng được cái chăm chỉ chịu khó, dọn dẹp sân vườn sạch sẽ tinh tươm thế này là đáng khen rồi. Tối nay phải bảo Thanh Dao nấu thêm một nồi cơm nếp hạt cau thật to, thưởng cho mỗi đứa một bát cơm nếp chan nước thịt kho tàu ăn cho đã đời mới được.*

Hắn hoàn toàn không biết rằng, đống rác thải sinh hoạt bẩn thỉu mà hắn vứt ở góc sân vừa mới giúp vương triều Âu Lạc hoàn thành một cuộc phản công vĩ đại nhất trong lịch sử, quét sạch toàn bộ mối đe dọa từ Vực Ngoại Thiên Ma phương Bắc chỉ trong một nốt nhạc, để lại một huyền thoại vạn cổ khiến giới tu chân kinh hoàng bạt vía suốt vạn năm về sau.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8